15/06/2020
[Ký ức một mình về Cà phê Tác giả: Nguyễn Thanh Thủy]
Có những ngày, lòng bỗng thấy cô đơn
Chẳng cần gì hơn ngoài ly cà phê đắng
Ban Mê mùa này, núi đồi nghiêng nghiêng nắng
Phố say ngủ im lìm, quán thưa vắng, đìu hiu !
Bởi tôi vụng về chẳng giữ nổi thương yêu
Nên hạnh phúc cứ xa tầm tay với
Đường tình ái, đi hoài không thấy tới
Cà phê thơm nồng cũng đặc quánh nỗi đau!
Giá chúng mình đừng có gặp gỡ nhau!
Thì có lẽ mọi điều sẽ khác
Trời cao nguyên sẽ thôi buồn man mác
Nhịp chân chẳng bơ vơ trong gió cát, bụi mù!
Mùa hạ chưa tàn mà lòng đã sang thu
Trà nguội lạnh, ly cà phê cũng cạn!
Ngày dần qua, chiều dần buông lãng đãng
Vị đắng của cuộc đời, chợt đọng lại trên môi!
------------------------------
Đôi khi một mình bước vào quán cà phê, đơn giản chỉ là gặm nhắm một chút vị đắng của ly cà phê không đường để tìm kiếm sự đồng cảm, bản chất của cà phê là đắng và cực đắng cũng như bản chất của kẻ ngồi quán một mình là cô đơn và lạc lỏng.
Dù có thêm thật nhiều đường vào ly cà phê đậm đặc vẫn không làm mất đi vị đắng vốn có của nó, sự cô đơn trong tâm hồn dù có đứng ở chốn đông người cũng không thể vơi đi. Cô đơn luôn làm cho người ta gợi nhớ, luôn tạo niềm cảm hứng trào dâng để có thể viết thành ngôn từ. Một mình bên ly cà phê luôn là một bức tranh đẹp đượm buồn, hãy cùng ngắm nhìn và cảm nhận điều đó thông qua từng câu chữ trong những bài thơ hay về cà phê một mình dưới đây.
☕️Những khổ thơ chính trong bài:
Giọt Đắng của Cà Phê Tác giả: Hoa Bách Hợp
Cà Phê Đắng Và Mưa( Sưu tầm)
Cà phê ngày Không Em Tác giả: Bùi Trọng Liên
Cà phê Nâu Nóng Tác giả: Sinh Hoàng
Ký ức một mình về Cà phê Tác giả: Nguyễn Thanh Thủy
Đôi khi một mình bước vào quán cà phê, đơn giản chỉ là gặm nhắm một chút vị đắng của ly cà phê không đường để tìm kiếm sự đồng cảm, bản chất của cà phê là đắng và cực đắng cũng như bản chất của kẻ ngồi quán một mì...