Nghệ An Village

Nghệ An Village Giữ vững hồn quê trong cơn lốc đô thị hóa!

ANH CÓ VỀ XỨ NGHỆ CÙNG EM...Về với Nghệ An là về với cố hương, về nơi chôn nhau cắt rốn vị Cha già kính yêu của dân tộc....
08/11/2022

ANH CÓ VỀ XỨ NGHỆ CÙNG EM...

Về với Nghệ An là về với cố hương, về nơi chôn nhau cắt rốn vị Cha già kính yêu của dân tộc. Có về, có sống trong những ánh mắt ấm nồng, những vòng tay siết chặt… mới thấu hiểu hết nỗi nhớ mong quê nhà cuả một người con xa xứ đi tìm đường cứu nước. Có về, có sống trong những điệu ví câu hò thiết tha lịm ngọt… mới vỡ òa ra rằng dòng thơ bất tận nơi ngòi bút Bác là bởi chắt chiu từ nguồn sữa quê hương.

Về với Nghệ An là về với một vùng đất sơn thủy hữu tình để thỏa chí ngao du. Ở đấy có Sông Lam “biết khi mô cho cạn” tắm mát một thời trẻ thơ tinh nghịch để khi đi xa vẫn luôn nhớ về, khổ đau lại càng muốn về. Ở đấy có Núi Hồng Lĩnh (đợt cuối chót của dãy núi Pu Lai Leng - Tây Bắc Nghệ An) sừng sững hiên ngang bao bọc lấy quê hương mặc bom đạn kẻ thù. Và ở đấy còn có cả biển Cửa Lò (trước đây thuộc huyện Nghi Lộc) sóng xanh như màu mắt của em để mỗi mùa lễ hội vẫn thu hút hàng ngàn du khách. Bạn bè đến với Cửa Lò vừa để tận hưởng những ngày nghỉ nhẹ nhàng cùng biển đảo quê hương vừa để thưởng thức những món ăn đặc sắc và không gian nghệ thuật có một không hai trong mùa lễ hội. Đặc biệt là đêm hội “Cửa Lò biển gọi” vừa qua, chương trình văn nghệ không chỉ tái hiện lại lịch sử vùng đất Cửa Lò cùng những bước vươn mình biến chuyển mà còn giới thiệu được những giá trị truyền thống, tiềm năng du lịch của vùng đất địa linh, nhân kiệt.

Về với Nghệ An còn là về với những món đặc sản thưởng thức một lần nhớ mãi ngàn sau như Nhút Thanh Chương, Tương Nam Đàn, cá mát sông Giăng, cháo lươn Vinh, cam xã Đoài… Trong đó, Cam xã Đoài (xã Nghi Diên, huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An) đã đi vào cả ngòi bút của Phạm Tiến Duật làm lung lay lòng hàng triệu người đọc Việt Nam: “Cam xã Đoài mọng nước. Giọt vàng như mật ong. Bổ cam ngoài cửa trước. Hương bay vào nhà trong”. Thưởng thức cam xã Đoài, chuyện trò cùng người Nghi Lộc và nghe những câu ví dặm xứ Nghệ quê mình mới hiểu hết cái tình níu chân khách và làm dạt dào ngòi bút của những con người quê hương; mới hiểu hết vì sao mỗi nghệ sỹ qua đây đều để lại cho mình một chấm son nghệ thuật với từ truyện, thơ, hò vè cho đến những bản tình ca làm lay động trái tim hàng triệu người dân từ đời này sang đời khác…

Không chỉ có thế, về với Nghệ An là về với những con người chân chất, mộc mạc, lam lũ một nắng hai sương mà vẫn vang danh sử sách, để lại cho con cháu không chỉ những tác phẩm văn hóa nghệ thuật có giá trị tinh thần, những chiến công oai hùng vang danh năm châu bốn bể mà còn là những cái tên đi vào cả chốn văn hóa tâm linh, làm nên những mùa lễ hội như Lễ hội đền Hồng Sơn (thành phố Vinh), lễ hội đền Ông Hoàng Mười (huyện Hưng Nguyên), lễ hội Vua Mai (huyện Nam Đàn), lễ hội đền Nguyễn Xí (huyện Nghi Lộc)… Đặc biệt, lễ hội đền Nguyễn Xí không chỉ là dịp để du khách và nhân dân hội tụ, gặp gỡ mà còn là dịp để ôn lại lịch sử dân tộc, nhớ về công lao của ngài Thái Sư Cương Quốc Công Nguyễn Xí - người có công lớn trong việc phế bỏ Nghi Dân, đưa Lê Thánh Tông lên ngôi, mở ra thời kỳ hoàng kim của chế độ phong kiến Việt Nam. Ông không chỉ là một vị tướng có công lao to lớn trong phong trào giải phóng dân tộc mà còn có công lớn trong công cuộc kiến thiết phát triển đất nước ở buổi đầu của thời đại Lê Sơ; trở thành niềm tự hào của những người con quê hương Nghi Lộc khi nhắc về truyền thống lịch sử nước nhà.

Mai này, dù có đi xa, trong tôi vẫn luôn đau đáu nỗi niềm quay về để lại được một lần tắm nước sông Lam, nghe kể chuyện Núi Hồng, ăn cam xã Đoài và dự lễ hội đền Nguyễn Xí… để những câu hát “Nếu không có sông Lam. Núi Hồng buồn biết mấy. Núi Hồng không đứng đó. Sông Lam xanh cũng thừa. Và bao câu đò đưa. Thả neo vào lịch sử. Bao buồn vui buồn vui. Nghĩa tình ơi chan chứa” (Sông Lam – Núi Hồng) không bao giờ ngớt lịm ngọt trên môi…

LÀNG SEN QUÊ BÁC: QUÊ HƯƠNG CHUNG CỦA NGƯỜI CON ĐẤT VIỆTNgoài nơi chôn nhau cắt rốn, hơn 93 triệu dân Việt Nam còn có mộ...
07/11/2022

LÀNG SEN QUÊ BÁC: QUÊ HƯƠNG CHUNG CỦA NGƯỜI CON ĐẤT VIỆT

Ngoài nơi chôn nhau cắt rốn, hơn 93 triệu dân Việt Nam còn có một quê hương thứ hai chung nghĩa chung tình, đó là Làng Sen, xã Kim Liên, huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An - nơi sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh muôn vàn kính yêu của dân tộc Việt Nam.

Mảnh đất địa linh nhân kiệt
Trong dải đất hình chữ S Việt Nam, Kim Liên được coi là mảnh đất đặc biệt không chỉ về địa chất, nguồn nước mà còn là mảnh đất lành, thấm đượm nhân văn. Mảnh đất ấy đã sinh ra Chủ tịch Hồ Chí Minh - một người con kiệt xuất trong ngàn người con ưu tú của Làng Sen của thế kỷ 20.

130 năm trước, ngày 19-5-1890, tại làng Hoàng Trù, một người đàn bà quanh năm dệt lụa đã hạ sinh ra cậu bé bụ bẫm dưới mái nhà tranh vách nứa đặt tên Nguyễn Sinh Cung. Cất tiếng khóc chào đời trong gia đình nghèo khó, cậu bé Nguyễn Sinh Cung thay vì được bú những dòng sữa đầu tiên, thì được bà ngoại nhai cơm, mớm cháo từ thủa lọt lòng, vì bà Hoàng Thị Loan- mẹ của cậu bé Nguyễn Sinh Cung không có sữa. Nhưng cũng chính từ mớm cháo, cơm nhai ấy, đã nuôi dưỡng và tập hợp những tố chất đặc biệt, để rồi sau này cậu bé Nguyễn Sinh Cung trở thành thiên tài của nhân loại.

Cũng như những đứa trẻ làng Hoàng Trù ngày ấy, tuổi thơ của cậu bé Nguyễn Sinh Cung gắn liền với rơm rạ, ao hồ. Mùa thu cuối năm 1895, Nguyễn Sinh Cung theo gia đình vào Huế sinh sống. Tại đây, gia đình cậu Cung thuê được một gian nhà nhỏ nằm ở đường Đông Ba trong Thành Nội (nay là ngôi nhà 112 Mai Thúc Loan, TP. Huế).

Tại ngôi nhà này, ông Nguyễn Sinh Sắc, thân phụ cậu bé Nguyễn Sinh Cung ngày ngày đi nghe giảng sách, thức khuya dậy sớm chuyên tâm học hành. Bà Hoàng Thị Loan, thân mẫu của cậu bé Cung quán xuyến việc gia đình, tần tảo ngày đêm quay tơ dệt vải, chăm sóc con cái giúp chồng yên tâm khoa bảng sách đèn. Cũng chính tại nơi đây, cậu bé Cung và người anh trai của mình là Nguyễn Sinh Khiêm đã được cha mẹ hướng dẫn, dạy bảo làm việc nhà, quen với cuộc sống lao động. Nếp sống sinh hoạt gia đình giản dị, thanh bạch, chan hoà tình nhân ái, yêu thương.

Những năm tháng sống ở đây, cậu bé Nguyễn Sinh Cung đã được thuyết giảng về lòng yêu nước, về nỗi đau của một dân tộc bị mất nước qua lời kể hàng đêm của cha, về sự kiện thất thủ kinh đô (23/5 năm Ất Dậu) cùng những buổi tham dự lễ cúng tế tại miếu Âm Hồn. Và cũng chính trong căn nhà này, từ những năm 1895-1901, cậu bé Nguyễn Sinh Cung đã sống những ngày tháng tuổi thơ, chứng kiến những ngày tháng miệt mài kinh sử, nỗi lo của người cha; nỗi gian lao, vất vả của người mẹ. Và cũng chính nơi đây, tư tưởng yêu nước được hình thành trong trái tim và khối óc Nguyễn Sinh Cung. Để rồi tháng 6-1911, Người thực hiện cuộc hành trình ra đi tìm đường cứu nước.

Cuộc hành trình vĩ đại
Ngày 5 tháng 6 năm 1911 của thế kỷ 20, Chủ tịch Hồ Chí Minh lúc đó lấy tên là Nguyễn Tất Thành rời bến Nhà Rồng đặt chân xuống con tàu buôn pháp Đô đốc Latouche-Tréville với chí hướng “tìm cho được chân lý và lẽ sống tự do là gì?”. Tại con tàu này, Người lấy tên là anh Ba để làm phụ bếp.

Trong suốt thời gian 10 năm bôn ba ở bốn châu lục Á, Âu, Phi, Mỹ, Người đã tìm hiểu các cuộc cách mạng tư sản điển hình đều không đáp ứng được yêu cầu của cách mạnh Việt Nam lúc đó. Khi Người tìm thấy Chủ nghĩa Mác Lênin, Người đã trả lời được câu hỏi: “Làm thế nào để có đôc lập tự do. Hạnh phúc cho nhân dân Việt Nam chỉ có con đường cách mạng chân chính chứ không thể con đường nào khác”. Khi tiếp xúc với Luận cương “Vấn đề dân tộc và vấn đề thuộc địa”, Người đã khẳng định “Đây là cái cần thiết cho chúng ta, đây con đường giải phóng chúng ta”. Có nghĩa rằng, Việt Nam phải giải phóng bằng con đường cách mạng, bạo lực cách mạng chứ không thể bằng con đường nào khác.

Sau gần 20 năm tìm đường cứu nước, Người về nước và xúc tiến thành lập một đảng chân chính lãnh đạo cách mạng Việt Nam. Ngày 3-2-1930 tại Hương Cảng Trung quốc, Người đã chủ trì hội nghị hợp nhất ba tổ chức đảng trước đó thành lập, thống nhất thành Đảng Cộng sản Việt Nam. Đây là “bước ngoặt vĩ đại” chấm dứt thời kỳ khủng hoảng về đường lối. Sự kiện Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời đã khẳng định con đường cách mạng, chân lý lãnh đạo và hành trình đi tìm đường cứu nước của Nguyễn Ái Quốc không có mục đích nào khác, ngoài mục đích cứu nước, cứu dân.

Ngày 16-6-1957, sau hơn 50 năm xa cách, Người về về thăm quê với bộ quần áo ka ki, đôi dép cao su khiêm nhường giản dị. Đặt chân lên mảnh đất quê hương, Người bồi hồi xúc động khi thăm lại mái nhà tranh quê Làng Hoàng Trù quê ngoại và Làng Sen quê cha. Một vị lãnh đạo địa phương mời Bác vào nhà khách để nghỉ. Bác cười hiền từ: “Nhà khách là dành để tiếp khách, Bác là người nhà...”. Nói rồi, Bác đi theo lối nhỏ về nhà của gia đình ngày xưa. Đến đầu cổng tre thấy một tấm bảng nhỏ ghi “Nhà Bác Hồ”. Nhìn tấm bảng xong, Bác quay lại nhìn mọi người cười bảo: “Đây là nhà của Cụ Phó bảng chứ có phải nhà Bác Hồ đâu”. Mọi người đáp: “Dạ, thưa Bác, đúng ạ. Đây là ngôi nhà 5 gian mà làng Kim Liên xuất công quỹ xây dựng để mừng thân phụ Bác khi đậu Phó bảng năm 1901”. Bác đứng lặng ngoài sân một hồi rồi bước vào nhà. Bác bước đến gian thờ cúng gia tiên. Nhìn lên bàn thờ mới được làm lại, Bác bùi ngùi: “Hồi xưa, nhà Bác nghèo. Bàn thờ chỉ làm bằng tre, không có chân mà chỉ dùng hai thanh gỗ đóng gá vào hai bên cột để đỡ bàn thờ lên, liếp bằng nứa, trên trải chiếu mộc”.

Bốn năm sau lần đầu về thăm quê, ngày 8-12-1961, Bác Hồ về thăm quê lần thứ hai. Khi Bác xuống máy bay ở Vinh, các vị lãnh đạo tỉnh Nghệ An mời Bác lên một chiếc xe ô tô kết hoa đợi sẵn ngoài cổng. Bác nhìn một lượt xung quanh, rồi bất ngờ tiến đến chiếc xe con của bộ phận bảo vệ và ngồi lên ghế phía trước, rồi bảo các chiến sĩ bảo vệ tháo tấm bạt để Bác vẫy chào đồng bào đang đứng đón ở hai bên đường…Và đó cũng là lần thăm quê cuối cùng của Bác.

04/11/2022

Giữ vững hồn quê trong cơn lốc đô thị hóa!

Address

Thành Phố Vinh, Nghệ An
Vinh
460000

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Nghệ An Village posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Establishment

Send a message to Nghệ An Village:

Share