05/05/2026
Trải nghiệm thực sự khi đứng trước một bức tranh không chỉ là “nhìn”, mà là một dạng tiếp xúc sâu hơn, nơi toàn bộ cơ thể người xem tham dự vào quá trình cảm nhận. Cái nhìn, trong nghĩa này, không còn là hành vi quan sát từ xa, mà trở thành một hình thức chạm.
Khi ta nhìn một bức tranh, ta không đứng ngoài nó như một kẻ quan sát khách quan, bức tranh không đơn thuần là hình ảnh, mà là một bề mặt vật lý mang dấu vết của quá trình tạo tác: từng lớp sơn, từng vệt cọ, từng chỗ dày mỏng, nhám mịn. Tất cả những yếu tố ấy không chỉ phục vụ cho thị giác, mà còn gợi lên cảm giác xúc giác – khiến ta như muốn chạm vào, như cảm nhận được độ nặng, độ ẩm, độ rung của vật liệu, từng dấu vết của quá trình sáng tạo – những vệt cọ, chuyển động của bàn tay, những do dự, hay sự ngẫu hứng, những nhịp điệu riêng, bút pháp riêng của người vẽ.
Ở mức sâu hơn, mỗi bức tranh còn mang theo dấu ấn của một không gian rộng lớn hơn – không gian của đời sống, của bản sắc. Những điều ấy không thể sao chép, vì chúng không thuộc về hình ảnh, mà thuộc về sự hiện diện sống động của vật chất. Cách con người cầm cọ, cách họ pha màu, cách họ cảm nhận ánh sáng và vật chất. Vì vậy, khi đứng trước một bức tranh, ta không chỉ tiếp xúc với một cá nhân, mà còn với cả một bối cảnh sống được bộc lộ thông qua đó.
Nhưng điều quan trọng nhất vẫn là sự rung động của chất liệu. Có những bức tranh mà bề mặt của nó như đang chuyển động, như đang thở, như đang mời gọi ta bước vào.
Từ góc nhìn này, thưởng thức hội họa không còn là việc phân tích hay phán đoán, mà là một trải nghiệm thân thể. Ta thực sự sống cùng bức tranh: đứng trước nó, di chuyển quanh nó, để khoảng cách và từng cái chạm thay đổi cảm nhận của mình.
Và chính trong sự chạm ấy, một dạng hiểu biết khác xuất hiện: không phải hiểu bằng khái niệm, mà bằng cảm giác, bằng sự hiện diện.
—
𝐓𝐫𝐢𝐠𝐢𝐚𝐜 𝐀𝐭𝐞𝐥𝐢𝐞𝐫
• Midland Wilderness •
Số 32 Yên Trung, Phường Yên Tử, Tỉnh Quảng Ninh
Hotline: +84799188894
Email: [email protected]