13/05/2025
Ước gì trời đừng mưa những ngày họ yếu lòng,
đừng nắng gắt vào những lúc họ đã mệt mỏi cả bên trong lẫn bên ngoài.
Ước gì gánh nặng cuộc đời nhẹ tênh như áng mây,
để bờ vai họ chẳng còn phải gồng lên vì những điều em chẳng thể chia cùng.
Ước gì em có thể giang tay ra che cho họ một khoảng trời,
giữ cho họ một nơi yên bình giữa cuộc đời lắm chênh vênh.
Dù họ chẳng cần em,
dù họ không quay lại…
em vẫn mong họ bình yên như em từng ao ước cho chính mình.
Bởi vì yêu là vậy mà phải không em?
Không cần hồi đáp, chỉ cần họ sống nhẹ nhàng hơn một chút trong thế giới nặng trĩu này.
Và ước gì…
có ai đó cũng ước điều yên lành như thế cho em.