21/03/2020
“Năm nay em mới 19 tuổi thôi, lần này trở về nước mà áp lực quá anh ạ.
Trên chuyến bay hôm nay, chị tiếp viên còn động viên chúng em rằng: “Sắp về đến nhà rồi, gắng chút nữa thôi, ở nước ngoài, người ta có thể bỏ rơi mình, nhưng ở Việt Nam thì không”.
Về đến sân bay mà tất cả đoàn sinh viên chúng em đều khóc, khóc vì hạnh phúc đã được trở về quê hương, khóc vì biết mình sẽ an toàn…. Sau khi làm thủ tục xong, tất cả theo chiếc xe biển đỏ đưa chúng em đi cách ly, bên ngoài còn treo dòng chữ vàng: “Quyết thắng đại dịch” đầy mạnh mẽ!
Chúng em biết, mình còn nợ Việt Nam một lời xin lỗi.”
Mình nghĩ, chắc chắn hàng triệu người dân trong nước cũng muốn nói những người con xa xứ rằng: "Chào mừng đã trở về nhà".
Thật vui vì mọi người đã trở về, nếu vẫn ở những nơi xa xôi, tất cả mọi người trong nước luôn muốn những người con xa quê "chân cứng đá mềm" và "tai qua nạn khỏi".
--------
“I am 19 years old this year, this time I came back to the country but the pressure on me is too big.
On the flight today, a flight attendant encouraged us: "Coming home soon, just a little bit more. In other coutries, they can ignore you, but not in Vietnam".
Arrived at the airport, all of our aboard students were crying and happy to be back to our homeland. We cried because we knew that we are safe…. After completing aobligatory process, all of us followed the bus took us to isolation area. On the bus hanging a standing out saying: "Determine to win the pandemic"!
"We know we owe Vietnam an apology”
I think, certainly millions of people in the country also want to say with them that: "Welcome back home".
It is great to see everyone has returned, if you still in remoted places, everyone in the country always wantto send you love and greetings: 'Strong and tough'