Tiện Ích Gia Đình

Tiện Ích Gia Đình NỘI DUNG TRUYỆN NGẮN MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ KHÔNG CÓ THẬT

❗️ TNGT tại Tân Phú - Tân Sơn - Phú Thọ: tainan giao thông khiến 2 người không qua khỏi, xin chia buồn cùng gia đình ạ 😥
19/11/2025

❗️ TNGT tại Tân Phú - Tân Sơn - Phú Thọ: tainan giao thông khiến 2 người không qua khỏi, xin chia buồn cùng gia đình ạ 😥

tngt gần cây cô đơn bắc giang, 2 thanh niên xây xước nhẹ còn 1 bạn nữ thì vacham có vẻ khá nặng. Gần tết rồi mong các id...
19/11/2025

tngt gần cây cô đơn bắc giang, 2 thanh niên xây xước nhẹ còn 1 bạn nữ thì vacham có vẻ khá nặng. Gần tết rồi mong các idol nhẹ nhẹ tay ga thôi cho phụ huynh bớt khổ 🥲

Bình Sơn - Chú gặp nạn ở tái định cư, bị thương nặng quá ạ 🥹
19/11/2025

Bình Sơn - Chú gặp nạn ở tái định cư, bị thương nặng quá ạ 🥹

KCN Tiên Sơn - Bắc Ninh: TNGT khiến 2 người ra đi mãi mãi 😭
19/11/2025

KCN Tiên Sơn - Bắc Ninh: TNGT khiến 2 người ra đi mãi mãi 😭

Đang chăm bố đẻ cấ:p c:ứu trong viện, mẹ chồng gọi 22 cuộc bắt về nấu cơm, tôi nói một câu khiến bà lặng người…Bố tôi nh...
19/11/2025

Đang chăm bố đẻ cấ:p c:ứu trong viện, mẹ chồng gọi 22 cuộc bắt về nấu cơm, tôi nói một câu khiến bà lặng người…
Bố tôi nhập viện đêm qua. Đang ăn cơm thì ông bảo khó thở, nặng ngực, vội đưa đi cấp cứu. Bác sĩ nói ông bị tắc mạch vành, cần theo dõi sát vì bệnh viện tuyến huyện không đủ thiết bị. Tôi ngồi bên giường bố, nghe tiếng máy kêu bíp bíp, trong lòng nặng như đá đè. Mẹ mất sớm, bố vất vả nuôi tôi lớn khôn. Ông là cả bầu trời của tôi.
Chín giờ sáng, tôi chạy vội ra hành lang nghe điện thoại. Màn hình hiện: “Mẹ chồng”. Tôi bắt máy, chưa kịp nói gì bà đã gắt:

– Mày đi đâu mà không về nấu cơm trưa cho tao với thằng Hải? Tao bảo hôm nay làm cá om dưa, mày quên à?

Tôi hít sâu:

– Bố con đang cấp cứu, con không về được.
Bà nạt:

– Bố mày có bao nhiêu người thân mà phải đợi mày? Về lo cơm nước cho chồng trước, tối sang viện cũng được. Tao lớn tuổi rồi không nấu nổi. Mày có nghe không?
Tôi im lặng, nhìn qua cửa kính, thấy bố đang thở oxy, mắt nhắm nghiền. Cổ họng tôi nghẹn lại.

Mười phút sau, bà gọi tiếp.

Rồi tiếp.

Rồi tiếp.

Mười hai giờ, điện thoại báo cuộc gọi thứ 22 từ mẹ chồng. Tôi rút máy, đi ra hành lang cuối. Giọng bà vẫn the thé:

– Mày muốn tao nhịn đói à? Giờ mày về nấu cơm ngay cho tao, rồi muốn làm gì thì làm.

Tôi nhìn thẳng vào khoảng không, nói chậm rãi từng chữ:

– Con không về. Bố con có thể không qua khỏi hôm nay. Cơm thì mẹ tự nấu đi, còn nếu có vấn đề gì, mẹ gọi người giúp. Hôm nay con chọn ở cạnh bố con.

Bà im bặt. Tôi nghe rõ tiếng thở mạnh, rồi bà gắt lên nhưng giọng run run:

– Mày… mày dám nói vậy với tao?

– Vâng, con dám. Vì bố con cũng là mạng sống, là cha sinh ra con. Con không thể bỏ ông ấy giữa ranh giới sống – còn chỉ để về nấu một bữa cơm.

Tôi tắt máy, tim đập mạnh. Tôi biết, từ giây phút ấy, bà sẽ ghim tôi. Nhưng tôi không quan tâm nữa. Bố nằm kia, hơi thở yếu như sợi chỉ. Tôi chỉ mong ông mở mắt gọi tên tôi thêm lần nữa.

Chiều tối, ca can thiệp tim mạch kết thúc. Bác sĩ bảo may mà đưa ông đi kịp, nếu chậm nửa tiếng đã không giữ được. Tôi đứng lặng bên giường bệnh, nước mắt chảy không ngừng. Bố khẽ mở mắt, nhìn tôi, giọng yếu ớt:
– Con chưa ăn gì à, về nhà nấu mà ăn.

Tôi nắm tay ông, bật cười trong nước mắt:

– Con ăn rồi, bố cứ yên tâm ngủ đi.

Tôi vẫn nhớ ánh mắt bố lúc đó. Nhọc nhằn cả đời, cuối cùng vẫn lo cho con gái đầu tiên.

Tối đó, tôi về nhà lấy thêm quần áo. Mẹ chồng không nói một câu. Thấy tôi bước vào, bà quay đi. Tôi cũng không giải thích. Đọc tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

Tưởng vợ ở nhà chỉ biết bỉm sữa, chồng hí hửng tẩu tán 30 tỷ cho bồ nhí và v:ui v:ẻ suốt đê::m, ai ngờ "bà tr::ùm" thực ...
19/11/2025

Tưởng vợ ở nhà chỉ biết bỉm sữa, chồng hí hửng tẩu tán 30 tỷ cho bồ nhí và v:ui v:ẻ suốt đê::m, ai ngờ "bà tr::ùm" thực sự đang đứng ngay sau lưng.... Hùng không đến công ty. Chiếc xe dừng lại trước cổng một khu resort cao cấp ven hồ, cách trung tâm thành phố 20km. Lan đỗ xe máy ở một góc khuất, lẳng lặng b::ám theo. Cô thấy Hùng đi thẳng vào căn Villa số 9 – nơi biệt lập và đắt đỏ nhất. Cửa vừa mở, My – cô thư ký nó::ng bỏ::ng – không hề mặc đồ công sở hay cầm tài liệu. Cô ta khoác trên người chiếc v:áy ng:ủ lụa mỏ:ng tang, tay cầm l::y r:;ượu va::ng đỏ, lao ra ô::m chầm lấy Hùng.

"Anh yêu, làm em đợi mãi. 'Họp' thế này mới vui chứ, m::ụ vợ gi:;à ở nhà chắc đang ngáy o o rồi nhỉ?" – Tiếng My lanh lảnh vọng ra. Hùng cười khả ố, ôm eo cô bồ nhí bước vào trong: "Ôi dào, nhắc đến mụ ấy làm gì cho mất hứng. N::ó ng::u lắm, anh bảo đi họp là tin sái cổ. Đợi anh tẩu tán nốt số tiền từ dự án ảo này sang tài khoản của em, anh sẽ đá nó ra đường. Lúc ấy, anh và em tha hồ vi vu trời Tây."

Đứng nấp sau bụi cây ngọc lan, Lan nghe rõ mồn một từng từ. Bàn tay cô si::ết chặt chiếc điện thoại đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Không phải vì gh::en, mà vì sự gh:ê t::ởm. Hóa ra, không chỉ ngo:ại tì:nh, Hùng còn đang â::m mư::u biển thủ công quỹ và đẩy cô ra đường tay trắng.

Lan hít một hơi thật sâu. Đã đến lúc hạ màn vở kịch này. Cô không la:o vào đá:;nh gh::en, không kh:óc ló:c ỉ ôi. Lan bình tĩnh rút chiếc điện thoại đen ra, bấm một dãy số quen thuộc. Đầu dây bên kia bắt máy ngay lập tức, giọng nói trầm ấm nhưng đầy quyền lực vang lên: "Alo, con gái? Có chuyện gì mà gọi bố giờ này?"

"Bố, kích hoạt phương án B đi ạ... xem tiếp dưới bình luận...👇👇

(FuII) Thầy giáo Ngữ văn từng đuổi tôi ra khỏi lớp, bảo tôi đi hỏi thử xem có nhà nào lại cưới một đứa thi Văn được 2 đi...
19/11/2025

(FuII) Thầy giáo Ngữ văn từng đuổi tôi ra khỏi lớp, bảo tôi đi hỏi thử xem có nhà nào lại cưới một đứa thi Văn được 2 điểm làm vợ không.

Vài năm sau, tôi nằm ăn sầu riêng trên giường.

Thầy giáo Ngữ văn đang quỳ trên vỏ sầu riêng, đọc thuộc lòng bài “Xuất sư biểu”.

Tôi: “Một phút mà đọc không xong, đêm nay ra ghế sofa ngủ nha~”

1

Chưa tốt nghiệp đại học, mẹ tôi đã bắt đầu hối thúc đi xem mắt.

“Thiếu niên thiên tài, tiến sĩ văn học, giảng viên đại học, có xe có nhà, tài sản hàng trăm triệu…”

Mẹ tôi thao thao bất tuyệt kể điều kiện của đối tượng xem mắt.

Tôi bực mình cắt ngang:

“Thôi thôi thôi, mẹ đang buff cho anh ta à?”
“Phần giới thiệu này còn dài hơn cả intro bài hát của Lương Tịnh Như.”

“Nếu những thứ này là thật thì chắc chắn anh ta xấu kinh hoàng.”

Mẹ tôi quả quyết lấy hình ra:

“Biết ngay con sẽ nói vậy, mẹ chuẩn bị sẵn rồi!”

Người trong ảnh đẹp trai đến mức không rời mắt được, không nói là hơn Huỳnh Tông Trạch,
nhưng chắc chắn không thua Ngô Ngạn Tổ.

Tôi bĩu môi, vắt chân chữ ngũ:

“Vậy chắc anh ta có bệnh gì rồi, không thì sao phải đi xem mắt với con?”

Mẹ tôi tức đến ngực phập phồng:

“Người ta điều kiện như vậy còn chịu xem mắt với con, chẳng phải vì ông nội con với ông nội người ta là chiến hữu, từ nhỏ đã định hôn ước rồi à?
Không thì làm gì tới lượt con, cái đồ vô dụng này.”

Tôi lầm bầm:

“Nhưng mà con là người theo chủ nghĩa không kết hôn mà…”

Bốp! — một cú cốc đầu trời giáng!

“Nói nghe hay lắm! Không kết hôn thì sau này già rồi ch/ ết ở nhà cũng chẳng ai phát hiện đâu!”

Tôi thản nhiên nhún vai:

“Phát hiện rồi thì sống lại được hả mẹ?”

Mẹ tôi trợn trắng mắt đến mức sắp ngửa luôn lên trời.

“Chiều mai 8 giờ, quán cà phê dưới khu Jiangcheng International Residence.
Mày mà dám không tới, thì tự ch/ ặ/ t đ/ ầ/ u mang đi xin lỗi ông nội mày!”

2

Cuối cùng thì tôi vẫn đến buổi xem mắt.
Không vì điều gì khác, chỉ là muốn xác minh xem ảnh có phải PTS không.

Tôi đến đúng giờ, bước vào quán cà phê đã chỉ định.
Người đàn ông ngồi trên ghế sofa da, hai chân vắt chéo, laptop đặt trên đùi, những ngón tay thon dài, sạch sẽ thi thoảng gõ nhẹ lên bàn phím.

Tay áo sơ mi trắng được xắn lên, cổ tay xương gân rõ ràng, dưới ánh đèn mờ ảo của quán cà phê, ngũ quan anh ta càng thêm sắc nét, cả người toát ra vẻ lạnh lùng, cao quý.

Tôi hít một hơi lạnh.

Đẹp trai quá mức quy định!

Ảnh chụp đúng là còn “tiết chế”, ngoài đời thật còn đẹp hơn!

Không chịu nổi… chuồn thôi chuồn thôi!

“Cô Tống?”

Giọng nói trong trẻo, rõ ràng cắt đứt mọi ý định rút lui của tôi.

Tôi nặn ra một nụ cười gượng gạo, lúng túng ngồi xuống.

“Chào cô Tống.”

Người đối diện đưa tay ra bắt một cách lịch sự, thân thiện.

“Chào anh Lỗ, chào anh.”

Sau màn xã giao, anh ấy hỏi tên đầy đủ của tôi.

“Như anh biết đấy, tôi họ Tống. Mẹ tôi sinh tôi lúc đang mưa, nên tôi tên là…”

“Mưa Đúng Lúc!”
(• Tống Giang là một nhân vật nổi tiếng trong tiểu thuyết Thủy Hử (một trong Tứ đại danh tác của Trung Quốc).

• Ông được gọi là “及时雨” (Kịp thời vũ / Cơn mưa đúng lúc) – nghĩa là người luôn giúp đỡ người khác đúng lúc họ gặp khó khăn, như cơn mưa đến kịp lúc hạn hán )

Một người qua đường bên cạnh cắt lời tôi, buột miệng nói.

Xin lỗi chứ, anh có lịch sự không vậy?!

Đối diện trai đẹp cố nhịn cười, tôi thì nghẹn lời không nói nên câu.

Nói thật thì người qua đường kia cũng không nói sai…
Vì tôi tên là Tống Giang.

Tôi vẫn giữ vẻ mặt lịch sự nhưng đầy lúng túng:

“Tôi tên là Tống Giang.”

“Khụ khụ…”

Trai đẹp sặc cà phê.

Tôi:

“???”

3

Lúc về thì bên ngoài trời đổ mưa như trút.

“Đi thôi, tôi đưa em về.”
Lỗ Nghiễn cầm áo khoác lên rồi đi ra ngoài.
Tôi hí hửng chạy theo anh, cho đến khi dừng lại trước... một chiếc xe đạp.

—— Không phải chứ? Cái “có xe có nhà” mà mẹ nói là… xe đạp á?

Tôi hơi ngượng, lên tiếng:

“Anh đẹp trai, hay là… tôi gọi taxi nhé?”

“Không phải tôi chê xe anh đâu, chỉ là… ngoài trời mưa to quá.”

“Hơn nữa xe đạp này cũng không có yên sau, chở người không tiện.”

“Tôi thật sự không có ý chê đâu, anh đừng hiểu lầm nhé…”



Anh ấy không nói gì.

Giận rồi sao?

Tôi dè dặt nói thêm:

“Hay… tôi ngồi trên thanh ngang phía trước cũng được?”

Lỗ Nghiễn liếc nhìn tôi một cái, vẫn không nói gì, chỉ lặng lẽ đẩy chiếc xe đạp quay lại quán cà phê.

Vài phút sau, anh bước ra, bấm chìa khóa xe Porsche đỗ ven đường, ra hiệu cho tôi lên xe.

Tôi đứng hình.

—— Anh vừa... cất xe đạp để đi siêu xe á?

Lên xe xong, Lỗ Nghiễn giải thích:

“Trời mưa nên tôi sợ xe đạp bị ướt, định cất vào trong tiệm trước.”

……

Im lặng.
Im lặng như dòng sông Cam tối nay.

Có lẽ anh thấy không khí ngượng ngùng quá nên nói thêm:

“Chiếc xe đạp đó… giá cũng gần bằng chiếc xe này đấy.”

Anh à…

Tôi đã nói là tôi KHÔNG chê xe đạp mà.
Giờ thì có nói gì cũng không gỡ được nữa rồi…

Thuê Gái Quê về để Làm Vợ hào môn che mắt cả họ, Thiếu Gia "Khóc Thét" Khi đêm tân hôn nhìn thấy vợ xuất hiện trên giườn...
19/11/2025

Thuê Gái Quê về để Làm Vợ hào môn che mắt cả họ, Thiếu Gia "Khóc Thét" Khi đêm tân hôn nhìn thấy vợ xuất hiện trên giường với bộ dạng...
Cả dòng họ Trần rúng động khi cậu con trai út Trần Duy – thiếu gia nổi tiếng ăn chơi, bạt mạng – bất ngờ tuyên bố kết hôn. Tin đồn lan ra, ai cũng đoán cô dâu phải là ái nữ nhà tài phiệt nào đó, ít nhất cũng xứng tầm với dòng họ danh giá. Nhưng đến hôm ra mắt, cô dâu lại là một cô gái quê gầy gò, nước da rám nắng, tên Thảo, làm thuê ở thành phố.
Không ai biết, Duy đang nợ một khoản tiền khổng lồ do đánh bạc, và đám cưới này chỉ là vở kịch do mẹ anh dựng nên để xoa dịu ông nội – người đang muốn cắt quyền thừa kế của Duy. Thảo được thuê làm “vợ hợp đồng” trong 3 tháng, chỉ cần giữ hình ảnh một nàng dâu hiền lành, ngoan ngoãn.
Tưởng đâu mọi chuyện sẽ trót lọt, nhưng ngay đêm tân hôn, khi Duy bước vào phòng tân hôn với vẻ chán chường, anh suýt ngã quỵ khi nhìn thấy Thảo ngồi sẵn trên giường, khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng, tóc xõa ngang vai, ánh nhìn bình thản nhưng sâu hun hút — và đặc biệt là vết...
Xem tiếp dưới phần bình luận 👇👇

Xin ăn giữa tiệc cưới xa hoa, cậu bé s/ững s/ờ nhận ra cô dâu là mẹ th/ất lạc, quyết định sau đó của chú rể khiến cả đám...
19/11/2025

Xin ăn giữa tiệc cưới xa hoa, cậu bé s/ững s/ờ nhận ra cô dâu là mẹ th/ất lạc, quyết định sau đó của chú rể khiến cả đám cưới ngập trong nước mắt...

Cậu bé ấy tên là Minh, 10 tuổi. Minh không có cha mẹ. Cậu chỉ nhớ rằng năm 2 tuổi, ông Bảy – một lão ă/n xi/n già sống dưới chân cầu – đã nhặt được cậu trong một chiếc thau nhựa trôi dạt bên rãnh nước. Khi ấy, cậu bé không biết nói, không biết đi, chỉ khóc đến khản tiếng. Trên cổ cậu, chỉ có một chiếc vòng tay len màu đỏ đã sờn, cùng một mảnh giấy cũ nát ghi: “Xin ai tốt bụng nuôi giùm thằng bé này. Nó tên Minh.”

Ông Bảy không có gì ngoài đôi chân đã mỏi và chiếc bị rá/ch, nhưng ông vẫn bế cậu bé về nuôi, chia nhau từng mẩu bánh mì nhặt được. Dù khổ cực, ông luôn dặn Minh:

– Mai sau con lớn, nếu có gặp lại mẹ, nhớ tha thứ cho bà ấy. Không ai bỏ con mà không đ/au lò/ng cả.

Minh lớn lên giữa những tiếng rao ve chai, giữa các trạm chờ xe buýt và gầm cầu ẩm thấp. Cậu chưa bao giờ biết mẹ trông như thế nào. Chỉ nghe ông Bảy kể rằng, trên tờ giấy gói cậu ngày xưa có dính một vết son và sợi tóc dài quấn quanh. Ông đoán mẹ cậu từng là người rất trẻ, có thể còn chưa trưởng thành khi sinh ra cậu.

Một ngày nọ, ông Bảy lên cơn ho nặng và phải nhập viện. Không có tiền, Minh phải tự đi xin ăn nhiều hơn thường lệ. Hôm ấy, nghe người ta nói ở khu biệt thự kế bên đang có đám cưới to nhất khu, Minh đ/ánh liều bước đến, bụng đ/ói meo và khát khô cổ.

Cậu bé lom khom nép ngoài cổng, mắt tròn xoe nhìn bàn tiệc đầy ắp thức ăn. Một cô phụ bếp thấy thương, dúi cho cậu một hộp xôi còn nóng và bảo:

– Ngồi đằng kia ăn đi, đừng để ai thấy.

Minh cúi đầu cảm ơn, rồi vừa ăn vừa ngước nhìn vào trong. Khách khứa sang trọng, váy áo lộng lẫy, tiếng cười rộn rã. Cậu bé thầm nghĩ: Không biết mẹ mình có đang sống ở một nơi như thế này không… Hay cũng ngh/èo như mình?

Bỗng tiếng MC vang lên:

– Xin mời cô dâu bước ra sân khấu!

Âm nhạc nổi lên. Tất cả ánh mắt đều hướng về phía cầu thang trải thảm đỏ. Và rồi… cô dâu xuất hiện. Trong chiếc váy trắng tinh khôi, gương mặt trang điểm rạng rỡ, mái tóc đen dài uốn lọn mềm mại, nụ cười dịu dàng như ánh nắng ban mai.

Nhưng điều khiến Minh đứng sững lại, không phải vì vẻ đẹp ấy… mà là chiếc vòng len đỏ đeo trên cổ tay cô dâu – giống hệt chiếc vòng từng quấn quanh cổ tay cậu năm xưa.

Minh dụi mắt. Cậu không tin vào điều mình đang thấy. Cậu đứng bật dậy, bước nhanh về phía sân khấu, giọng ru/n lên:

– Cô ơi… chiếc vòng tay đó… cô có phải là mẹ cháu không...?... đọc tiếp dưới bình luận 👇

Hai tháng chăm chồng liệt giường đến kiệ:;t qu;ệ từ tinh thần đến t/hể xá//c, tôi s:ững người khi mẹ chồng dúi vào tay m...
19/11/2025

Hai tháng chăm chồng liệt giường đến kiệ:;t qu;ệ từ tinh thần đến t/hể xá//c, tôi s:ững người khi mẹ chồng dúi vào tay mình 1 tỷ và ru;n rẩ:y bảo: “Con trốn ngay đi, trước khi quá muộn..."

“Thư ơi… Tuấn nó… nó bị xe tô//ng rồi con ơi!”

Tôi làm rơi cả bó rau đang cầm. Mọi thứ sau đó như một chuỗi ký ức đứt đoạn: tiếng còi xe cấp cứu, mùi thuốc khử trùng, bác sĩ nói về ch//ấn th/ương cột sống, còn tôi chỉ biết gật đầu liên tục dù chẳng nghe rõ câu nào.

Tuấn – người đàn ông mạnh mẽ mà tôi yêu – giờ nằm im như một khúc gỗ, không nhúc nhích được bất cứ thứ gì từ thắt lưng trở xuống.

Anh mới 29 tuổi.

Tôi mới 26.

Nhà chẳng có tiền. Anh là lao động chính, còn tôi làm nhân viên bán hàng lương tháng chưa tới 8 triệu.

Nhìn mẹ chồng ôm con trai khóc đến ngất đi, tim tôi thắt lại.
Tôi bảo:

“Mẹ đừng lo. Còn con đây. Con sẽ chăm chồng con.”

Tôi nói câu đó, lúc ấy không hề biết nó đồng nghĩa với việc… cả cuộc đời tôi rẽ sang một hướng khác.

Hôm đó tôi vừa đút cháo cho Tuấn xong thì mẹ chồng bảo tôi:

“Thư, qua phòng mẹ một chút.”

Giọng bà nghiêm túc khác thường.

Tôi vào phòng. Mẹ chồng khóa cửa. Bà ngồi xuống giường, bàn tay run run như đang cố giữ bình tĩnh.

“Thư… con có giận mẹ không?”

Tôi ngạc nhiên:

“Sao con phải giận mẹ?”

Bà nắm lấy tay tôi, ánh mắt đỏ hoe:

“Nếu mẹ nói… con làm đúng, con rất tốt… nhưng con phải chạy khỏi nhà này ngay lập tức… con có tin mẹ không?” 👇👇👇 xem tiếp câu chuyện dưới bình luận

L/y hô/n 8 năm vì không con cái… hôm nay, Mẹ vợ cũ b/ất ng/ờ gọi bảo tôi đến đón “con”. Đến nơi, tôi ch//ết lặ//ng khi n...
19/11/2025

L/y hô/n 8 năm vì không con cái… hôm nay, Mẹ vợ cũ b/ất ng/ờ gọi bảo tôi đến đón “con”. Đến nơi, tôi ch//ết lặ//ng khi nhìn thấy đứa bé trước mặt…

Tôi và Lan từng là một cặp vợ chồng được nhiều người ngưỡng mộ. Chúng tôi yêu nhau từ thời đại học, cưới nhau sau bốn năm yêu đương trong sáng, giản dị. Khi ấy, ai cũng bảo chúng tôi là “đôi trời sinh” – cùng dịu dàng, cùng sống nội tâm, cùng ước mơ có một gia đình nhỏ, có tiếng cười tr/ẻ th/ơ.

Thế nhưng, sáu năm trôi qua sau ngày cưới, căn nhà của chúng tôi vẫn vắng lặng. Mọi cố gắng, thu-ốc men, chạy chữa đều không đem lại kết quả. Khi bác sĩ nói khả năng có con tự nhiên gần như bằng không, cả hai chúng tôi đều ch//ết l//ặng.

Những ngày sau đó là chuỗi ngày im lặng đá/ng s/ợ. Lan thu mình, ít nói, hay khóc thầm trong phòng. Tôi cũng dằn vặt, tự hỏi liệu lỗi có phải ở mình. Hai bên gia đình bắt đầu can thiệp, mỗi người một ý, một lời. Căng thẳng dâng lên từng ngày. Cuối cùng, sau nhiều đêm nói chuyện, chúng tôi ký vào đơn ly hôn trong nước mắt. Không cãi vã, không oán hận – chỉ là hai người không còn đủ sức chịu đựng n/ỗi đa/u trống rỗng ấy.

Tôi ra đi với hai bàn tay trắng. Lan ở lại ngôi nhà cũ. Từ đó, chúng tôi không còn liên lạc. Tôi nghe loáng thoáng rằng cô ấy đi nước ngoài vài năm, sau đó trở về mở một tiệm hoa nhỏ. Tôi vui thầm vì ít nhất cô ấy đã tìm được điều gì đó để làm lại cuộc đời.

Tám năm trôi qua. Tôi sống một mình, không lập gia đình nữa. Tôi tập trung vào công việc, thỉnh thoảng về quê thăm bố mẹ già. Cuộc sống đều đặn, yên bình nhưng lạnh lẽo.

Cho đến buổi chiều hôm đó.

Tôi đang ở văn phòng thì nhận được cuộc gọi từ một số lạ. Giọng bên kia r/un r/ẩy, nhưng quen thuộc.
– “Tùng đó hả con? Mẹ đây... mẹ của Lan...”
Tôi giật mình. Bà gọi cho tôi sau ngần ấy năm, chắc hẳn có chuyện rất nghiêm trọng.
– “Dạ, con chào mẹ... có chuyện gì thế ạ?”
Giọng bà nghẹn lại:
– “Lan... nó m//ất rồi con ạ. T-ai n-ạn giao thông. Mẹ... mẹ không biết nói sao, nhưng có một chuyện mẹ cần con giúp. Con có thể đến đón con bé được không?”

Tôi sững người.
– “Đón... con bé nào ạ?”
– “Con của con và Lan...”

Tôi gần như đánh rơi điện thoại. Tôi lắp bắp:
– “Mẹ nói gì cơ? Con... và Lan làm gì có con mà...”
– “Mọi chuyện mẹ sẽ nói sau. Con đến nhà đi, càng sớm càng tốt.”

Tôi lái xe đến trong trạng thái như người mộng du. Trên đường, trong đầu tôi là hàng trăm câu hỏi. Lan có con từ khi nào? Tại sao không nói gì với tôi? Con bé bao nhiêu tuổi?

Khi tôi đến, căn nhà phủ khăn ta//ng trắng xóa. Bà mẹ vợ cũ già đi nhiều, mắt sưng húp. Bà nắm chặt tay tôi, run run dẫn tôi vào phòng nhỏ.

Trên giường là một bé gái tầm bảy, tám tuổi, đang ngủ gục trong lòng người hàng xóm. Khuôn mặt con bé... khiến ti-m tôi như ngừng đập. Đôi mắt, sống mũi, vầng trán – tất cả đều... Đọc tiếp dưới bình luận 👇

Một chàng trai ng//hèo vớt được “con trai khổng lồ 100 cân” sau cơn mưa lớn. Người giàu nhất vùng lập tức mang 100 triệu...
19/11/2025

Một chàng trai ng//hèo vớt được “con trai khổng lồ 100 cân” sau cơn mưa lớn. Người giàu nhất vùng lập tức mang 100 triệu đến mua bằng mọi giá. Cả làng tưởng bên trong là báu vật, nhưng khi cạy vỏ ra, thứ nằm bên trong khiến mọi người ch//ết lặ;;ng

Mưa suốt ba ngày liền, nước sông trước làng dâng cao, đỏ quạch như đất bazan bị quấy lên. Tôi – Tín, hai mươi ba tuổi, nghèo đến mức chiếc áo mưa rách cũng vá chằng vá đụp – vẫn phải mò ra bờ sông kiếm con cá, con hến đem bán. Mẹ tôi bệnh khớp nằm một chỗ, em gái còn đang học lớp bảy. Nhiều khi nhìn con bé nép bên bộ quần áo nhà trường bạc màu, tôi chỉ mong kiếm được thêm vài chục nghìn để đổi cho nó cái cặp mới.

Hôm đó, nước sông to quá, tôi không dám lội. Tôi chỉ đứng ven bờ, dùng cái vợt cũ quăng xuống những vùng nước xoáy còn lại sau cơn mưa. Tới lần quăng thứ năm, cái gì đó nặng khủng khiếp kéo tay tôi chùn xuống. Tôi phải gồng cả người mới lôi được nó lên. Lần đầu tiên trong đời tôi nhìn thấy một con trai sông to đến vậy – phải nặng gần 100 cân.

Tôi đứng ch//ết lặng.

Trai sông thường chỉ cỡ nắm tay, cùng lắm bằng cái tô. Còn thứ này… tròn vo như một hòn đá lớn, vỏ xám đen, sờ vào gồ ghề và lạnh buốt như kim loại. Nó không giống một sinh vật. Nó giống một thứ gì bị chôn vùi, bị thời gian ngậm lại.

Dân làng bắt đầu kéo đến.

“Tín vớt được trai khổng lồ!” – mấy đứa trẻ hét lên chạy về làng.

Trong thoáng chốc, người ta vây quanh tôi đông nghịt. Ai cũng xì xào:

– Bên trong biết đâu có ngọc trai trời, bán phải được mấy trăm triệu!

– Quý lắm đó! Nhà giàu mà biết được là tìm tới liền!

Tôi chưa kịp phản ứng thì một chiếc xe bán tải màu đen phóng tới, thắng gấp ngay sát bờ sông. Người bước xuống là ông Hội, người giàu nhất vùng, chủ cả nhà máy xay lúa và trại nuôi heo. Áo sơ mi trắng, quần tây đen, giày bóng lộn – giữa bùn đất, trông ông ta như một kẻ đến từ thế giới khác.

Ông nhìn con trai, ánh mắt lóe lên một tia gì đó rất khó diễn tả: vừa háo hức, vừa sợ hãi.

Ông Hội nói:
– Tín, chú trả cậu 100 triệu, đưa thứ này cho chú ngay.

Cả làng ồ lên. Một trăm triệu! Tôi chưa cầm nổi số đó bao giờ.

Mẹ tôi đang cần tiền thuốc, nhà thì mục nát, nợ nần khắp nơi. Tôi chỉ cần gật đầu là có thể đổi đời.

Nhưng cái cách ông Hội nhìn con trai… không giống người muốn mua báu vật. Giống như người muốn phi tang một bí mật.

Tôi hỏi:
– Sao chú mua gấp vậy?

Ông khựng một giây, rồi cười nhẹ:
– Đồ quý mà, phải nhanh chứ.

Nhưng đôi mắt ông ta tránh né.

Người ta xúi tôi:
– Bán đi Tín! Đời cậu không bao giờ gặp cơ hội thứ hai đâu!

Tôi nhìn con trai, nhìn bàn tay chai sạn của mình, rồi nhìn ông Hội.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi bỗng nổi g*i sống lưng.
Cảm giác… không bình thường.

Tôi nói chậm rãi:
– Chú cho con 1 đêm để nghĩ.

Ông Hội lập tức đổi sắc mặt.
– Đừng! Bán ngay đi. Chú trả 120 triệu!

Tại sao càng chậm, hắn càng gấp?
Tại sao một con trai lại đáng giá hơn tính mạng tôi?

Tôi lắc đầu.
– Mai con trả lời.

Ông Hội ngừng thở trong một giây.

Rồi bước lại gần, nắm vai tôi, giọng nhỏ đến mức chỉ tôi nghe thấy... 👇👇👇 Đọc tiếp câu chuyện dưới bình luận

Address

Tay Ho
10000

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tiện Ích Gia Đình posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share