08/05/2026
NHÀ MÌNH
Thời gian như nước chảy, như mây trôi.
Mới ngày nào tôi vẫn còn là cô học sinh lớp 9 lên lớp 10, bỡ ngỡ bước vào trường, vậy mà trong mấy cái chớp mắt thôi, giờ đây, tôi đã tiến gần hơn đến ngưỡng cửa lớp 12, khoảng thời gian phải vừa sống cho thực tại và vừa sống cho tương lai. Như bao người học sinh khác, tôi không ngừng nghĩ về tương lai, khi tôi học 12 sẽ ra sao, khi tôi lên đại học sẽ như thế nào, rồi khi tôi tốt nghiệp - trưởng thành rồi thì làm gì tiếp nữa,... và tôi nhận ra một điều - tôi còn rất nhiều điều muốn làm ở mái trường Nguyễn Hữu Cầu, đồng thời, tôi cũng ước gì thời gian có thể trôi chậm lại một chút để tôi có thể được cảm nhận tuổi học trò lâu thêm một chút nữa.
Chắc hẳn không chỉ tôi mà mỗi em, mỗi bạn, mỗi anh chị học sinh được sống, được học ở “Nhà mình” mỗi ngày đều có ít nhất một kỷ niệm khó quên. Đó là ly trà tắc cả đám chia nhau uống, là những ngày “điên cuồng” giải toán - ôn thi, là những lời hỏi han sau giờ kiểm tra, là khi được làm một phần trong 50 năm đầy rực rỡ của trường, là những giờ ra chơi mà mọi người đều gục mặt ngủ vì học đêm, hay đó là sự tận tụy hết lòng của thầy cô, là những lời dặn dò đầy yêu thương của cô Mai, là tình thương mà ngôi nhà Nguyễn Hữu Cầu trao cho chúng ta.
Thế nhưng, ngoài khoảnh khắc hạnh phúc, những hồi ức đáng nhớ, nỗi buồn, sự lo lắng hoang mang về tương lai cũng là một phần của thời cấp ba. Ắt hẳn ai cũng từng lưỡng lự, từng nghi ngờ bản thân khi làm một dạng toán mãi không hiểu, khi đã rất cố gắng nỗ lực nhưng vẫn nhận về kết quả không tốt, hay khi cảm thấy mình quá nhỏ bé, quá bình thường giữa một tập thể,... tôi đã từng như vậy. Ắt hẳn ai cũng từng lo lắng cho ước mơ, cho hoài bão, cho dự định của mình khi nhìn vào những con điểm không mong muốn,... tôi cũng đã từng như vậy. Và sau tất cả, ắt hẳn ai cũng tự hào và nhận ra rằng đó là bước đệm đầu mà “nhà” trao cho mình để mỗi một người con có thể vững chân tiến tới tương lai.
Ở “nhà”, tôi đã và đang được sống những ngày tháng tự do, bay nhảy nhưng vẫn trong khuôn khổ chừng mực; được tạo điều kiện và được thử những điều tôi mong muốn hay tôi chưa từng làm. “Nhà mình” vẫn luôn khiến cho những người con không nỡ lòng đi xa và dù có đi, cũng không bao giờ quên được.
Mỗi ngày đến trường là một ngày vui, nhưng đó cũng là ít đi một ngày ta được che chở ở “Nhà mình”.
Writer: __stayuplate
Designer: Thanh Vy