SÁNG TÁC TRẺ

SÁNG TÁC TRẺ THANH XUÂN NGUYỄN HỮU CẦU
Viết là cách lưu giữ thanh xuân tươi đẹp.

| RECAP OPEN DAY | CÓ MỘT NGUYỄN HỮU CẦU THẬT "XINH" QUA ỐNG KÍNH SÁNG TÁC TRẺ  📸✨📝 Ngày hội Trải nghiệm trường THPT Ngu...
19/04/2026

| RECAP OPEN DAY |

CÓ MỘT NGUYỄN HỮU CẦU THẬT "XINH" QUA ỐNG KÍNH SÁNG TÁC TRẺ 📸✨

📝 Ngày hội Trải nghiệm trường THPT Nguyên Hữu Cầu sáng nay, gian hàng của CLB Sáng Tác Trẻ đã thực sự "thất thủ" trước sự nhiệt huyết và năng lượng cực cháy từ các bạn sĩ tử 2k11! ⚡️

Không chỉ dừng lại ở việc tham quan, các bạn đã cùng tụi mình tạo nên những kỷ niệm khó quên:
📜 Trắc nghiệm Văn học "hack não" nhưng cực vui: Những câu hỏi từ quen đến lạ đã được các bạn "phá đảo" trong vòng một nốt nhạc để rinh về những phần quà xinh xắn. Hóa ra văn học không hề khô khan như lời đồn đúng không nè?💡
📋📌 Bảng gỗ ước nguyện – Nơi lưu giữ những giấc mơ: Từng mẩu giấy nhỏ, từng dòng chữ "Cầu là nhà", "Quyết tâm chinh phục Olympic" hay đơn giản là lời nhắn "Đậu NV1" đã lấp đầy chiếc bảng gỗ của may mắn này.

Team Sáng Tác Trẻ đã hoạt động hết công suất để bắt trọn từng khoảnh khắc "tỏa nắng", những nụ cười rạng rỡ và cả những ánh mắt tò mò đầy háo hức của các bạn. Mong rằng chuyến ghé thăm này sẽ tiếp thêm cho các sĩ tử 2k11 thật nhiều động lực để "vượt vũ môn" thành công.

Cánh cổng Nguyễn Hữu Cầu vẫn luôn rộng mở, hẹn gặp lại các bạn vào tháng 9 tới với tư cách là một "Newbie" chính hiệu nhé! 🍀💘


" BẢN CHẤT CỦA NGƯỜI " - BẠO LỰC & NHÂN TÍNH     “Sau khi bạn chết, chẳng thể nào làm được lễ tang.     Cuộc đời tôi đã ...
11/04/2026

" BẢN CHẤT CỦA NGƯỜI " - BẠO LỰC & NHÂN TÍNH

“Sau khi bạn chết, chẳng thể nào làm được lễ tang.

Cuộc đời tôi đã trở thành lễ tang của bạn.”

Có những ký ức không bị phai mờ theo thời gian, có những nỗi đau mãi không lành, mà trái lại, chúng ở đó, dai dẳng và âm ỉ, như một vết hằn sâu vào trong ý thức, trong tiềm thức của mỗi người. Đối với người dân Hàn Quốc, nhất là những người dân thành phố Gwangju, ký ức về tháng năm năm 1980, thời điểm hơn 2.000 người đã thiệt mạng tại Gwangju, chính là một vết thương chưa từng khép miệng của cả dân tộc. Chính từ vết thương lịch sử ấy, từ những ký ức bị vùi lấp nhưng chưa khi nào lặng im, Han Kang viết nên tiểu thuyết “Bản chất của người” - một “tác phẩm mà tôi không thể trốn tránh, không thể không viết” như một cách đối diện với quá khứ, với ký ức đau thương của dân tộc.

Với cấu trúc sáu chương và một phần kết, tác phẩm đã dựng lại sự kiện lịch sử Phong trào dân chủ Gwangju đầy bi thương và u uất qua nhiều điểm nhìn trần thuật khác nhau: một cậu bé lùng tìm xác của bạn mình, một linh hồn của chú bé đã chết trên chiến lũy, một cô biên tập bị nghi vấn, một người chỉ huy bị tra tấn, một nữ chiến sĩ bị truy hỏi, và một người mẹ tội nghiệp mất con. Những chương trong tác phẩm không phải những mảnh ký ức đơn lẻ, mà chính là vết cắt của lịch sử, của nỗi đau, của một điều vẫn mãi âm ỉ. Qua kết cấu đa điểm nhìn, Han Kang không chỉ tái hiện phong trào Gwangju dưới lăng kính của lịch sử, mà còn phơi bày một hiện thực tàn nhẫn: khi bạo lực lên ngôi, những giá trị căn bản của con người là quyền được sống, quyền được tồn tại dần bị xóa nhòa. Nữ nhà văn buộc người độc giả phải đối diện với phần sâu thẳm nhất của con người, với bản chất của chính mình: lằn ranh mỏng manh của bạo lực và nhân tính.

Ngòi bút của Han Kang vừa mềm mại lại vừa sâu thẳm. Mỗi câu chữ của bà như một con dao sắc lạnh mổ xẻ những tầng lớp sâu thẳm nhất của con người, phơi bày sự tàn nhẫn và phi nhân tính trong chiến tranh. Ngôn từ của bà chạm thẳng vào da thịt của người đọc, khiến độc giả bị che trùm bởi sự nghẹt thở và ám ảnh. “Bản chất của người” không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật thuần túy, cũng không phải một bài nghiên cứu về lịch sử, trái lại, tác phẩm chính là tiếng thét của những số phận bi thảm trong đêm trường tối tăm, là bản cáo trạng đầy cay nghiệt về tội ác chiến tranh, và là lời truy vấn đầy ray rứt về nhân tính.

---
Writer - Designer: Chilling Huy


NGƯỜI TRỌ LẠI NƠI MIỀN KÝ ỨC🪴 Có một buổi chiều đứng trước hiên nhà cũ, tôi chợt nhận ra mình không còn tự nhiên đẩy cửa...
25/03/2026

NGƯỜI TRỌ LẠI NƠI MIỀN KÝ ỨC

🪴 Có một buổi chiều đứng trước hiên nhà cũ, tôi chợt nhận ra mình không còn tự nhiên đẩy cửa bước vào như ngày trước. Tôi chẳng thể gọi đó là “Nhà mình”, mà chỉ dám gọi nơi ấy là “Nhà của ba mẹ”, hay là “Nhà trọ ký ức”.

Ngày ấy, hai tiếng 'nhà mình' thốt ra đầu môi sao mà nhẹ nhõm và tự nhiên đến thế. Nó chỉ đơn giản là nơi có ba có mẹ; là nơi cả thế giới chỉ bé lại bằng mùi hành phi thơm nồng trong gian bếp cũ, hay đơn thuần chỉ bằng một chiếc chăn bông ấm áp trên chiếc giường mà ba đã kể cho con nghe bao chuyện “trên trời, dưới biển”. Có lẽ, “nhà mình” khi ấy, vốn dĩ đã rất quen thuộc, đã trở thành một phần của ký ức tươi đẹp.

Thế nhưng, trái tim của một đứa trẻ đang lớn lại là một cánh chim đầy kiêu hãnh và nông nổi. Có những ngày, con thấy bốn bức tường nhà sao mà chật hẹp đến thế, những lời hỏi han của ba mẹ bỗng hóa thành những sợi dây gò bó sự tự do của con. Con khao khát được thoát ra, được đánh đổi sự bao bọc ấm áp này để lấy gió sương của vạn dặm xa xôi, lấy những lấp lánh của thế giới bên ngoài. Nhưng con đâu biết rằng, khi con quyết tâm rời bỏ cái “chật hẹp” ấy để đi tìm bầu trời riêng, cũng là lúc khái niệm “nhà mình” cũng đã dần thay đổi.

Đến khi con trở về, con cũng chỉ là một lữ khách ven đường, hay là một kẻ hành hương ghé trọ dưới mái hiên. Dẫu đã từng là một mảnh ký ức, nhưng giờ đây cũng đã hóa thành “đã từng là của mình”. Cảm giác lần đầu tiên gọi "nhà" là "nhà ba mẹ" thật lạ lẫm và có chút gì đó xót xa. Đó là khoảnh khắc con chợt nhận ra mình đã thực sự trưởng thành, đã gây dựng nên một mái ấm và hạnh phúc riêng, và “nhà ba mẹ” giờ đây không còn là nơi con sống mà chỉ nơi để con trốn ngụ.

Nhưng rồi con nhận ra, hành trình trưởng thành là một cuộc chia ly, để con có thể tìm ra chính mình, để con có thể xây dựng một "nhà" của riêng mình. “Nhà của ba mẹ” ấy, tuy đã khác, nhưng những tình thương và sự ấm áp vẫn còn đong đầy. Đó là nơi để con trở về sau bao trận đi xa, bao tháng ngày “một sương hai nắng dãi dầu”. Có lẽ chăng vì thế, con còn gọi mái nhà ấy với một cái tên đây hoài niệm hơn –“Nhà trọ ký ức”.

⛅ Có lẽ, khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng khái niệm "Nhà mình" trong ta đã vừa tách làm đôi. Một nửa là nơi ta đang nỗ lực xây dựng ở phố thị, nửa còn lại đã chính thức trở thành "Nhà của ba mẹ". Nhưng đó vẫn luôn là một phần không thể thiếu trong cuộc đời, là một miền ký ức ngọt ngào mà mỗi người luôn muốn được lưu giữ. Và đặc biệt hơn, mái nhà ấy chính là nơi mà tình yêu bắt đầu… 🏡

---
Writer: VodKa
Designer: KitKat


08/03/2026

❤️‍🔥 HÃY "VẬT LÝ", ĐỪNG VẬT LỘN 🔥

Có lẽ, môn Vật Lý không còn là môn học quá xa lạ đối với các bạn học sinh. Có lúc học Vật Lý chắc cũng có lúc ta nhìn công thức mà thấy… hơi “choáng”. Nhưng thật ra Vật Lý lại cực kỳ thú vị vì nó giải thích được rất nhiều điều xảy ra xung quanh chúng ta mỗi ngày.

Và sau đây, các bạn hãy cùng CLB SÁNG TÁC TRẺ khám phá những điều hay ho ở môn học nhé!

📐GIÃI MÃ MÔN LÝ CẤP 3 💥

---
CLB SÁNG TÁC TRẺ xin chân thành cảm ơn thầy Duy Kiên đã dành thời gian đồng hành và cố vấn cho số series này. 💝

Writer: Vodka
Phát thanh: Mi
Editor: Kitkat



Tết   Choàng tỉnh mộng, tiếng nhạc Tết dần len lỏi vào tâm trí tôi còn đang mơ hồ về thực tại. Cuộn mình trong chiếc chă...
02/03/2026

Tết
Choàng tỉnh mộng, tiếng nhạc Tết dần len lỏi vào tâm trí tôi còn đang mơ hồ về thực tại. Cuộn mình trong chiếc chăn bông ấm áp, gió xuân se lạnh thổi bừng lên đôi gò má đỏ ửng. Ấy là lúc tôi biết xuân đã về.
Vẫn là cảm giác êm ái như bao mùa Tết năm nào, cứ nhẹ nhàng mà bình yên như thế, mang cho tôi những tín hiệu quen thuộc. Tết năm nay ở Thành phố không lạnh như ở quê, nhưng đủ làm không khí dịu hẳn đi.

Thành phố những ngày đầu năm giống như một khoảng lặng hiếm hoi giữa bản nhạc dài của thời gian. Người ta tạm gác lại những bon chen, những lịch hẹn, những tiếng chuông điện thoại không ngừng nghỉ. Chỉ còn lại những căn nhà sáng đèn và mùi hương nhang phảng phất trong không khí. Tôi chợt nhận ra, Tết không còn làm tôi háo hức chờ đợi như xưa. Nó đến tự nhiên như cách một chiếc lá già rơi xuống — không báo trước, không ồn ào. Mọi thứ vẫn như vậy, vẫn mâm cơm tất niên, vẫn câu chúc quen thuộc, vẫn những phong bao đỏ đặt ngay ngắn trên bàn. Nhưng giữa những điều không đổi ấy, tôi thấy thời gian đang âm thầm dịch chuyển.

Ngày bé, tôi nghĩ Tết là sự bắt đầu. Bắt đầu một năm mới, bắt đầu những dự định, những lời hứa. Còn bây giờ, tôi lại thấy Tết giống như một cột mốc. Điều đó nhắc tôi rằng thêm một năm nữa đã trôi qua, rằng những người bên cạnh tôi đã bước gần hơn chút đến vạch đích của cuộc đời, rằng chính tôi cũng không còn đứng yên ở nơi cũ. Có những thay đổi không nhìn thấy bằng mắt. Chỉ là ánh nhìn của ba tôi trầm lặng hơn xưa, đôi chân gầy gò của mẹ lại đau hơn chút, lòng tôi càng xót xa thêm nhiều. Và tôi — giữa căn nhà quen thuộc ấy — bỗng thấy mình không còn là đứa trẻ chỉ biết đợi lì xì và quần áo mới.
Có lẽ, ý nghĩa của Tết không chỉ nằm ở những điều rực rỡ. Nó đòi hỏi sự tinh tế khi nhìn lại một năm đã qua, nhìn thấy những thành công và cả những thất bại. Chính mùa xuân mang cho ta cảm giác được bắt đầu lại, gửi gắm thêm dũng khí để bước tiếp, còn hùng tâm tráng chí của con người mới là điều trân quý nhất.
Xuân đến rồi lại đi, năm tháng vẫn trôi như thế. Và tôi vẫn ở đây, giữa những điều giản dị nhất của một mùa Tết không có gì để nhớ, nhưng cũng chẳng thể nào quên.

Xuân vẫn đến như cũ.
Chỉ có chúng ta là không còn đứng ở vị trí cũ của mình nữa.

---
Writer: Arielle


[HỖ TRỢ TRUYỀN THÔNG]CÂU LẠC BỘ SÁNG TÁC TRẺ ĐÃ SẴN SÀNG ĐỂ "BẬT SẮC" TẠI XUÂN BẬT SẮC 2026! 🫀Không chỉ là một hội trại,...
27/01/2026

[HỖ TRỢ TRUYỀN THÔNG]
CÂU LẠC BỘ SÁNG TÁC TRẺ ĐÃ SẴN SÀNG ĐỂ "BẬT SẮC" TẠI XUÂN BẬT SẮC 2026!

🫀Không chỉ là một hội trại, Xuân Bật Sắc 2026 chính là bệ phóng để chúng mình:
✨ Dũng cảm bước ra khỏi vùng an toàn.
✨ Xông pha vượt qua mọi thử thách, rèn luyện nội lực.
✨ Và cuối cùng là tự tin Vươn mình để tỏa sáng theo cách riêng.

Đừng để thanh xuân trôi qua lặng lẽ, hãy cùng chúng mình tô điểm cho hành trình này thêm rực rỡ nhé! 🚀

Dưới mái trường này, tôi đã lớn…Có những buổi chiều, khi nắng nghiêng nhẹ qua khung cửa lớp học, tôi bỗng chậm lại một n...
23/01/2026

Dưới mái trường này, tôi đã lớn…

Có những buổi chiều, khi nắng nghiêng nhẹ qua khung cửa lớp học, tôi bỗng chậm lại một nhịp và nhận ra: thời gian ở Nguyễn Hữu Cầu đã âm thầm thay đổi tôi từ lúc nào không hay.

Ngày đầu tiên bước vào trường, tôi mang theo cả một bầu trời bỡ ngỡ. Mọi thứ đều xa lạ – dãy hành lang dài, lớp học đông, những gương mặt chưa quen tên,... . Khi ấy, tôi nhỏ bé và rụt rè đến mức chỉ mong mình có thể lẫn vào dòng người. Tôi từng nghĩ trưởng thành là điều gì đó rất xa, rất khó, giống như những ước mơ treo lơ lửng nơi cuối chân trời.

Thế mà rồi, chính những ngày tưởng như rất bình thường nơi đây lại khiến tôi lớn lên từng chút một. Tôi lớn lên từ những lần run run giơ tay phát biểu, từ những tối lặng lẽ nhìn lại bài kiểm tra còn nhiều sai sót, từ cảm giác không muốn bỏ cuộc dù đã có lúc mệt mỏi đến muốn dừng lại. Tôi lớn lên từ sự nghiêm khắc của thầy cô, khi dần hiểu rằng phía sau mỗi lời nhắc nhở luôn là sự quan tâm âm thầm. Và tôi cũng lớn lên từ những người bạn bên cạnh – những người đã cùng tôi chia sẻ tiếng cười, nỗi lo, và cả những đoạn tuổi trẻ không thể lặp lại.

Nguyễn Hữu Cầu trong tôi không chỉ là một ngôi trường với bảng đen, phấn trắng. Đó còn là sân trường ngập nắng mỗi sáng chào cờ, là hành lang rộn rã vào giờ ra chơi, là những buổi chiều tan học gió thổi rất khẽ vào lòng người. Có những khoảnh khắc nhỏ bé thôi, nhưng khi gom lại, lại là cả một vùng ký ức khó phai.

Tôi nhận ra mình đã khác xưa: biết kiên nhẫn hơn, biết lắng nghe hơn, biết trân trọng những điều từng xem là hiển nhiên. Mái trường này không dạy tôi bằng những điều quá lớn lao, mà bằng chính những tháng ngày lặng lẽ trôi qua – đủ dài để tôi kịp trưởng thành, đủ sâu để tôi kịp thương.

Dưới mái trường này, tôi đã lớn. Lớn lên trong suy nghĩ, trong cảm xúc, và trong cả những ước mơ đang dần hình thành. Và có lẽ, sau này khi đã đi rất xa, chỉ cần nhớ lại, trái tim tôi vẫn sẽ được sưởi ấm…

---
Writer: mltq
Designer: ln.204


CÓ AI QUÝ HƠN NGƯỜI ĐI CÙNG TA QUA NĂM THÁNG?Giữa nhịp sống hối hả với những cuộc gặp gỡ "chớm nở chớm tàn”, có bao giờ ...
14/01/2026

CÓ AI QUÝ HƠN NGƯỜI ĐI CÙNG TA QUA NĂM THÁNG?

Giữa nhịp sống hối hả với những cuộc gặp gỡ "chớm nở chớm tàn”, có bao giờ bạn đứng lại và tự hỏi: Điều gì thực sự còn sót lại sau những cơn giông bão? Câu trả lời thường không chỉ tồn tại trong đống đổ nát, mà còn có sự xuất hiện của dáng hình quen thuộc – dáng hình của người bạn đã cùng ta đi qua năm tháng.

Tình bạn không ồn ào như tình yêu, cũng không mang nặng trách nhiệm máu mủ như tình thân, nhưng nó lại là một loại “điểm tựa tinh thần” kỳ diệu. Đó là người đã thấy ta ở những phiên bản tệ hại nhất: khi ta thất bại thảm hại, khi ta khóc nức nở vì một nỗi đau không tên, hay khi ta chỉ là một kẻ lông bông chưa biết mình là ai. Vậy mà, họ vẫn ở đó, không buông bỏ, vẫn kề vai sát cánh bên ta, giục ta đứng dậy kể cả khi ta đã chấp nhận viễn cảnh đau đớn nhất.

Có ai quý hơn người bạn đã cùng khóc cùng cười với ta sau những buổi học rệu rã ? Hay người sẵn sàng ngồi nghe ta luyên thuyên về những giấc mơ viển vông suốt buổi chiều hoàng hôn? Những năm tháng thanh xuân tươi đẹp ấy , ta cứ ngỡ thế giới này rộng lớn lắm, chỉ muốn bay thật xa, thật cao đến những phương trời mới. Nhưng khi chao đảo, bay lượn mỏi mệt đến rã rời, ta mới thấu hiểu ra giá trị của một người hiểu cả những điều ta chưa kịp nói ra.

Thời gian có thể băng hoại vạn vật, nó có thể bào mòn từng mảnh ký ức sâu đậm và làm thay đổi nhịp đập con tim của biết bao người. Ấy vậy, với một tình bạn chân thành, thời gian lại là một bản lề vững chắc đến lạ thường. Đi cùng nhau qua năm tháng, cũng là lúc chúng ta đã cùng nhau trưởng thành, cùng nhau chứng kiến những nếp nhăn dần hiện hữu nơi khóe mắt. Chúng ta không chỉ chia sẻ niềm vui, nỗi buồn, mà còn san sẻ cả một “kho báu” quý giá chung mang tên kỷ niệm.

Trong những năm tháng thanh xuân đầy biến động, chênh vênh, khi ai cũng mải mê đuổi theo những sự công nhận từ thế giới rộng lớn bên ngoài mà quên mất, một người bạn bằng xương bằng thịt luôn bên cạnh, sẵn sàng xuất hiện lúc ta cần chính là món quà vô giá của định mệnh. Họ giống như một tấm gương sáng bóng, giúp ta soi chiếu bản thân và nhắc nhở ta về những giá trị tốt đẹp ban sơ nhất.

Suy cho cùng, thanh xuân là một chuyến hành trình ngắn ngủi nhưng nó đem lại cho ta vô số kỷ niệm và ký ức hào hùng, da diết của nhiệt huyết tuổi trẻ. Có người bạn sẽ cùng ta bước lên tàu ở ga kế tiếp, cùng nhau bắt đầu một tương lai mới đầy hứa hẹn, có người sẽ xuống bến để tiếp tục hành trình khác của bản thân, nhưng người cam tâm tình nguyện ngồi lại bên ta qua bao chặng đường gian nan mới là người đáng để ta trân trọng nhất. Bởi lẽ, trên đời này, có ai quý hơn người đã dành cả một phần thanh xuân và cuộc đời để sánh bước cùng ta?

Ta đã ở bên nhau những năm tháng nhọc nhằn

You make me feel like I got everything

Dù mai có ra sao ta vẫn sẽ tự hào

Vì đã luôn bên nhau

We do everything

(Tình bạn diệu kỳ, Amee - Lăng LD – Ricky Star)

---
Writer: thn_09
Designer: Arielle


🇻🇳 SỐ ĐẶC BIỆT: GIÁ TRỊ LỊCH SỬ VÀ Ý NGHĨA CỦA NGÀY THÀNH LẬP QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN VIỆT NAM - 22/12/2944.     Ngày 22 tháng...
22/12/2025

🇻🇳 SỐ ĐẶC BIỆT: GIÁ TRỊ LỊCH SỬ VÀ Ý NGHĨA CỦA NGÀY THÀNH LẬP QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN VIỆT NAM - 22/12/2944.

Ngày 22 tháng 12 năm 1944 – ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam là một dấu mốc lịch sử đặc biệt quan trọng, gắn liền với sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc và bảo vệ Tổ quốc của nhân dân Việt Nam. Trong bối cảnh đất nước đang chìm trong ách thống trị của quân xâm lược, Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân theo chỉ thị của Lãnh tụ Hồ Chí Minh đã được thành lập. Từ một đội quân nhỏ bé ban đầu chỉ vỏn vẹn 34 cán bộ, chiến sĩ cùng những vũ khí thô sơ, Quân đội Nhân dân Việt Nam đã từng bước lớn mạnh, trở thành lực lượng nòng cốt trong sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc, giải phóng con người. Lực lượng này đã góp phần làm nên những thắng lợi vĩ đại và lẫy lừng, điển hình như thắng lợi của Cách mạng Tháng Tám, kháng chiến chống thực dân Pháp, đế quốc Mỹ và trong công cuộc bảo vệ chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ của đất nước.

Quân đội Nhân dân Việt Nam là một quân đội từ nhân dân mà ra, vì nhân dân mà chiến đấu, luôn gắn bó máu thịt với nhân dân. Mục tiêu, lý tưởng chiến đấu của đội quân này là vì độc lập tự do của Tổ quốc, vì chủ nghĩa xã hội và vì hạnh phúc của nhân dân. Trải qua hơn tám thập kỷ xây dựng và cố gắng, Quân đội Nhân dân Việt Nam không chỉ chiến thắng kẻ thù xâm lược trong quá khứ. Hiện nay, trên bàn cờ quốc tế đang rung chuyển dữ dội, Quân đội Nhân dân Việt Nam đang khẳng định vị thế của mình đối với thế giới, đồng thời góp phần quan trọng vào việc giữ gìn ổn định chính trị, bảo đảm môi trường hòa bình để phát triển đất nước.

Ngày 22/12 còn mang ý nghĩa sâu sắc về giáo dục truyền thống và bồi đắp tình yêu đất nước cho các thế hệ hiện nay và mai sau, nhất là đối với lứa người trẻ. Ngày này nhắc nhở mỗi chúng ta về những hy sinh gian khổ, mất mát to lớn của các thế hệ cha anh đã hy sinh cả tuổi xuân, cả xương máu của họ vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Từ đó, hướng ta về truyền thống “uống nước nhớ nguồn”, khơi gợi chúng ta về sự biết ơn, tinh thần cống hiến cho nước nhà. Đồng thời, đây cũng là dịp để tôn vinh hình ảnh “Bộ đội Cụ Hồ” – biểu tượng cao đẹp của chủ nghĩa anh hùng cách mạng, của lòng trung thành, kỷ luật, nhân ái và của tinh thần sẵn sàng hy sinh vì nhân dân, vì dân tộc!


THÚ TỘI  Đường từ Nguyễn Hữu Cầu về nhà tôi cũng không hẳn gần, vừa đủ cho một chuyến xe buýt¹. Nhà tôi có hai đứa mà ng...
16/12/2025

THÚ TỘI

Đường từ Nguyễn Hữu Cầu về nhà tôi cũng không hẳn gần, vừa đủ cho một chuyến xe buýt¹. Nhà tôi có hai đứa mà người lớn thì chỉ có một, thế là sáng anh em tôi vẫn được ba chở đi học, còn chiều về thì tôi nhường chuyến đưa rước cho em. Lần đầu bước chân lên mấy tấm sàn nhựa Vinyl sơn lốm đốm của chiếc buýt làm tôi hồi hộp, không ngừng quay người tới lui để tìm một chỗ ghế. Ngày đó, tôi vẫn chưa có thẻ học sinh cấp ba, và mỗi lần đi như vậy lại phải tiêu mất bảy đồng. Gia đình không khá giả nên đằng lần như thế thì cũng đằng lần cha tôi cầu rầu không thôi. Ông không có ý xấu, ông đang quan tâm tôi theo cách của một người cha, tự hỏi tại sao bản thân tôi đã mặc áo học sinh, có phù hiệu trường và ti tỉ thứ khác có thể chứng minh mình là một học sinh nhưng chỉ vì thiếu một mảnh giấy mà phải tăng giá vé lên hơn gấp đôi.
"Bộ đui² chắc?" - Ba tôi khó chịu.
Thế mà tôi vẫn nhớ cái lần đó, giữa cả trăm chuyến xe tôi có dịp bước lên. Như mọi khi, đầu tôi vẫn đang loay hoay bịa ra cái cớ hợp lý nhất để đi xe với giá ba đồng thì cô thu phí bỗng đến gần, hỏi tôi:
- Con đi xe buýt này lần đầu hẻ³?
- Dạ, đúng rồi ạ - Tôi mượn gió đẩy thuyền.
- Lần sau nhớ meng³ theo thẻ học sinh nhen! - Giọng cô lơi lới tiếng miền Trung làm tôi có chút buồn cười.
Không đợi lâu, cô bấm bíp bíp lên cái máy in hóa đơn, tính cho tôi một vé học sinh ba đồng rồi vội quay đi thu phí những người khác. Khi đó, mắt tôi tròn xoe, như có một điểm rất khác ở cô so với những cô, những chú thu phí ngoài kia, giống một tia ấm đang sưởi lấy lòng tôi.
Người ta vì mưu sinh mà vào Nam nhiều, nhưng vì bươn chải mà tất thảy sinh lòng cũng chẳng kém. Rõ có những điều thâm tâm hiểu được, thì tay, thì chân vẫn sẽ không làm được, không dám làm được, cũng không nên làm được. Bao nhiêu người thu phí đó, không ai không nhận ra tôi là một học sinh, nhưng họ vẫn sẽ lấy giá bảy đồng. Tất thể, không phải mọi người đều như vậy. Có những người vẫn tốt, rất tốt, chỉ là họ giống như phần bột còn đọng sau vài lần ray, thưa thớt và chẳng xuể là bao. Từ khi nào, điều đó đã bén rễ vào ý thức của tôi.
Nghĩa là lần gần đây nhất, tôi cũng muốn học trở thành một người không tốt, muốn đòi lại những gì đã bị lấy đi, dù đã cầm trong tay thẻ học sinh. Có những đợt xe dừng trạm, đón lượng khách đông. Lúc đó thì thể nào cũng sẽ có vài ba người không phải trả phí một cách tình cờ vì sơ suất của thu phí viên. Tôi đã trở thành một trong số đó. Thực thì khi làm những điều tồi, trong lòng tôi chưa từng cảm thấy ăn năn, giống như hệ quả của một mẩu giấy đẫ bẩn mực từ lâu, nên khi có trở nên vụn nát thế nào cũng chẳng xi nhê.
Thế rồi, ngày qua, cũng là tôi đang trên chiếc buýt, ngồi một góc, hướng mặt ra cửa kính, lờ đi tiếng của cái máy in hóa đơn lướt ngang. Vẫn là một cảm giác lâng lâng, bình yên mà hôm nay đã trở khác. Khi đến trạm, xe mở cửa, và tôi bước xuống thật mau, thở phù cho một lần nữa trót lọt thành công thì chỉ vừa mới xẹt qua trước mắt bóng người ngày đó. Chính là cô thu phí tôi ba đồng xưa. Hôm ấy, trên đoạn đường bộ về nhà, có gì đó đã âm ỉ trong tôi. Và sẽ thật tội nghiệp thay nếu đầu tôi cứ mãi ám ảnh về người cô tốt bụng đó đã phải trăn trở với cuộc đời thế nào khi gặp phải những người như tôi.

¹Xe buýt mà tác giả đề cập là loại đi đường ngắn, gồm một tài xế và một nhân viên thu phí đi xe. Giá vé cho mọi người là bảy đồng (7 000VNĐ); giá vé cho học sinh là ba đồng (3 000VNĐ) với điều kiện phải có thẻ học sinh để chứng minh theo quy định. Tác giả đưa ra quan điểm tiêu cực đối với quy định nói trên.

Writer: Trí Tài
Designer: ln.204


TÔI LÀ AI TRONG THẾ GIỚI NÀY ?   Chào bạn, người đang lướt qua những dòng này.   Trong vũ trụ mênh mông của tuổi trẻ, có...
10/12/2025

TÔI LÀ AI TRONG THẾ GIỚI NÀY ?

Chào bạn, người đang lướt qua những dòng này.

Trong vũ trụ mênh mông của tuổi trẻ, có lẽ ai trong chúng ta cũng đang mang vác một nỗi lo chung, nó không ồn ào như áp lực cơm áo gạo tiền, nhưng lại âm ỉ như một vết bỏng: Nỗi sợ bị bỏ lại phía sau.

Mỗi sớm mai thức dậy, khi ngón tay chạm vào màn hình phát sáng, một dòng thác thông tin lại ùa về. Bạn bè khoe công việc mới, người quen đăng tải chuyến du lịch sang chảnh, đồng nghiệp trẻ tuổi đã mua được căn nhà đầu tiên. Mọi thứ lấp lánh như một sàn diễn ánh đèn, nơi mỗi người đều là một ngôi sao đang vụt sáng. Và bạn – người đang lặng lẽ quan sát từ khán đài – bỗng thấy mình nhỏ bé và chông chênh đến lạ.

Cảm giác này, các bạn có gọi tên được không? Nó không đơn thuần là sự ghen tị, mà là một áp lực vô hình của thời đại. Chúng ta sợ hãi sự tĩnh lặng. Sợ hãi những giây phút không làm gì, vì lo rằng trong khoảnh khắc nghỉ ngơi ấy, cả thế giới đang tiến lên mà mình thì bị loại khỏi cuộc đua. Mạng xã hội, thay vì là nơi kết nối, lại trở thành một chiếc gương ma thuật phóng đại những thành tựu rực rỡ và che giấu đi mọi nỗ lực, mồ hôi. Nó khiến ta quên mất rằng, hành trình của mỗi người là độc bản, không cần phải căn chỉnh theo thước đo của bất kỳ ai khác.

Sự thật là, trong cái guồng quay hối hả này, điều quý giá nhất chúng ta đánh mất chính là thời gian để nhìn lại chính mình. Hãy cho phép mình được "chậm lại" một chút để "sâu hơn" một chút. Mỗi hạt giống đều có mùa đâm chồi, và mỗi đóa hoa đều có thời điểm b**g nở riêng. Có thể bạn chưa thấy được thành quả rực rỡ, nhưng điều đó không có nghĩa là bạn đang thất bại. Mỗi bước chân bạn đi, mỗi giọt mồ hôi bạn đổ ra ngày hôm nay, đều đang thầm lặng bồi đắp cho một tương lai vững chãi.

Và cuối cùng, nếu nỗi sợ hãi ấy lại tìm đến gõ cửa tâm hồn bạn, hãy mỉm cười và tự nhủ: "Tôi đang ở đúng nơi tôi cần phải ở, và tôi đang tiến lên theo nhịp điệu hoàn hảo của chính tôi". Hãy tự tin sải bước và để thế giới phải ngoái nhìn ánh sáng từ chính đôi chân kiên định của bạn.

Mong rằng những phút giây "tâm tình" này sẽ là một liều thuốc an ủi, giúp bạn tìm lại sự bình yên trong chính hành trình của mình.

Writer: KitKat


🌻20/11 – " DẤU " TRONG TIM📖   20/11 không chỉ là một ngày trên lịch, mà là một khoảnh khắc đặc biệt để nhìn lại hành trì...
20/11/2025

🌻20/11 – " DẤU " TRONG TIM📖

20/11 không chỉ là một ngày trên lịch, mà là một khoảnh khắc đặc biệt để nhìn lại hành trình tri ân. Nó nhắc ta nhớ về những người thầy, người cô đã âm thầm dìu dắt, gieo trong ta những hạt giống tri thức đầu tiên. Mỗi nụ cười, mỗi ánh mắt đều là dấu vết không phai, theo ta suốt hành trình trưởng thành.

Giữa bộn bề cuộc sống, dấu lặng của ngày hôm nay nhắc ta dừng lại, gửi lời cảm ơn thầm lặng và trân trọng những ký ức đẹp. Những dấu ấy không chỉ là kiến thức, mà còn là tình yêu thương, niềm tin và sự kiên nhẫn mà thầy cô dành cho từng học trò.

Mỗi 20/11 là một dấu khắc khó quên, nơi ta nhận ra rằng: dù đã trưởng thành vẫn luôn mang theo dấu thầy cô, dấu ký ức và dấu yêu thương. Một ngày đặc biệt, nhưng chứa cả một hành trình cảm xúc – vừa là dấu ấn, vừa là dấu lặng, vừa là dấu theo bước ta đi, dẫn lối tương lai.

Writer: mltq
Designer: ln.204


Address

Sài Gòn

Opening Hours

Monday 07:00 - 21:00
Tuesday 07:00 - 21:00
Wednesday 07:00 - 21:00
Thursday 07:00 - 21:00
Friday 07:00 - 21:00
Saturday 07:00 - 21:00

Telephone

+84906899106

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when SÁNG TÁC TRẺ posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Establishment

Send a message to SÁNG TÁC TRẺ:

Share

Category