27/05/2022
| Viết cho tuổi 15 |
Tuổi 15,
Độ tuổi chưa đủ để ta suy tư thấu đáo hai từ “mãi mãi”, độ tuổi bấp bênh giữa hai khái niệm thiếu niên vô tư và người lớn lắm khi trầm mặc, ta chẳng hối hả sợ phượng tàn hay lắng lo cái nháy mắt của thời gian, vẫn hồn nhiên chạy giữa vùng trời thênh thang, dẫu rằng ngày ấy nắng hay mưa, dẫu rằng trên vai ta mang bao vết sẹo....
Khi nào, ta sẽ biết nhớ?
15 tuổi,
Cái nắng của nơi đây, còn nơi nào có thể so bì nổi? Tận bình minh đến chiều tàn, đôi khi nắng chẳng dứt, cứ miệt mài vun đắp, gom góp từng nhiệt huyết nhỏ nhoi, đan lên bầu trời hi vọng sâu thẳm. Giữa màu xanh biếc, hiện lên thêm bao tiếng cười vang vọng, đâu đó râm ran chất đầy lời hàn thuyên, những thanh âm sẽ mãi chẳng dứt, trở thành một phần hiện hữu trong trái tim của 44 cái tên. Lưu chụp mọi khoảnh khắc vào sâu trong tâm trí, đôi khi không phải để triền miên trong nổi hối tiếc, mà để nắng thêm lần nữa sáng rực, chan vào lòng luồng sinh khí vô âu vô lo, cứ tự do bay nhảy. Rằng ta sẽ nhớ về một ngày ta biết yêu, biết thương một nơi từng thật xa lạ, bỗng dưng muốn cùng nhau quay quần hưởng trọn những cái chạm của bụi phấn mỏng manh, bần thần vứt bỏ hiện tại mà đắm chìm trong thời khắc đẹp đẽ đã góp mặt trong đời của nhau, của nơi gọi là " Chu Văn An ".
Nơi này, sẽ quên ta chứ, cái trống trường ấy ở lại, vẫn miên man những hồi thanh vang thật to, thật mạnh, sẽ không gọi tên ta đâu. Chỉ ta chấp nhận ở lại giữa những hoài niệm, mọi cảm xúc sau này không một lần nào trọn vẹn được nữa trở thành động lực đưa ta về, gửi lời chân thành đến những người đã ở lại, ngày ngày tiếp tục chuyến đò, loay hoay chăm chút cho từng hạt mầm nhạy cảm lớn lên thật hạnh phúc và đủ đầy.
Cấp 2 khép lại,
Một vòng tay không thể ôm hết chúng ta cả đời, bước đi thôi, một cánh cửa mới sẽ mở ra, tuổi trẻ này mọi mùa hoa đều là đẹp nhất. Mong ta đủ can đảm đi khăp giang sơn, thưởng ngoạn tất thảy khía cạnh của cuộc sống, hỉ nộ ái ố đều trôi qua mãn nguyện, mài sắt thành kim nhọn đâm thủng mọi rào chắn ngăn cản bước đường thành công, sau này nhìn lại trên vai gánh nổi núi cao, biển rộng, thuận buồm xuôi gió tự tin đón nhân mọi lay động của đời, trong lòng không để lại dấu vết của nuối tiếc, biết ơn dòng lưu bút năm nào- đẹp đẽ vô tận!
Khi nào, ta sẽ biết nhớ?
Khi phút giây này trôi qua, chẳng phải lớn lao nhất trần đời nhưng đủ để ta biết lời tạm biệt khó nói ra sao và khi lời chào trở nên thật xa vời.
Cùng nhau đồng hành trên hành trình này chính là định mệnh, hãy giữ cái duyên nợ này thật chặt, như một tán lá che nắng chắn mưa, trốn khỏi mọi bộn bề cuộc sống. Tuổi 15 ta đã vui cười trôi qua như thế đấy ❤
| Thuy An