14/05/2024
😎😎😎😼😼😼😼
MÙA HẠ SAU CUỐI: A1 - K38
________________________
Là một học sinh trường THPT chuyên Lê Quý Đôn, chúng tôi đắm mình trong sự nghiêm cẩn đến nghẹt thở để gìn giữ sự danh giá của con đường học vấn. Thế nhưng cho dù là trường chuyên đi chăng nữa thì cũng không thể tách rời với những thứ bình dị, tầm thường trong cuộc sống mà ít nhiều đã bị lu mờ bởi những kì thi. Tạm gác lại những áp lực thi cử học hành kia, những năm tháng ở trường chuyên còn là khoảng thời gian quý báu để chứng kiến những khoảnh khắc đùa vui của Hội trại truyền thống, những phút giây nhiệt huyết, hết mình với Văn nghệ xuân, những lúc tập nhảy dây đến tưởng chừng “nghẹt” thở. Mấy ai có thể “quậy, nhây, xàm và lầy lội” như A1K38, mấy ai có được dàn loa công suất lớn ngày đêm “trường kì kháng chiến”, mấy ai đủ sung sức để hét long trời lở đất như ulti Lumbur của mấy cậu thanh niên A1, mấy ai, mấy ai …
Một tập thể “hề hước” không tìm ra ngày yên bình ở lớp học, một gánh xiếc không hồi kết, một đội tuyển AOV chưa được bước ra ánh sáng, và một người thầy dạy chuyên nói không (thể nào không) với "cà khịa học sinh". Tất cả, được như thế, đơn giản là vì chúng mình sống trong từng giây phút, chúng mình nâng niu từng giọt giá trị mỏng manh của khoảnh khắc, chúng mình cháy hết mình để bản thân được thỏa sức nhiệt huyết của tuổi xuân mơn mớn, và đơn giản, tụi mình đã sống “thực sự” trong giây phút “thực sự” đó cùng nhau.