K22A5

K22A5 Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from K22A5, Circus, 82 Tôn Đức Thắng, Khu Phước Hải, Long Thành.

20/08/2025

Ơ ơ rớt cái gì thế???...
------------------
K22A5 - football team

16/08/2025

anh anh anh... anh vui...
------------
K22A5 - football team

27/06/2025

Vậy là chúng ta đã chính thức hoàn thành môn thi cuối cùng của kỳ thi tốt nghiệp THPT Quốc gia 2025. 12 năm đèn sách đã khép lại, thời học sinh cũng chính thức nói lời tạm biệt. Dù kết quả thế nào, admin vẫn mong các bạn luôn tự tin, lạc quan và thật nhẹ lòng vì các bạn đã cố gắng hết sức rồi. Tạm biệt chúng ta nhé 💗

Gửi K22A5 – bức thư cuối cùng trước khi mình rẽ nhau đi những hướng khác…Những khoảnh khắc cuối cùng của chúng tớ.Nơi nà...
03/06/2025

Gửi K22A5 – bức thư cuối cùng trước khi mình rẽ nhau đi những hướng khác…
Những khoảnh khắc cuối cùng của chúng tớ.

Nơi này — nơi bọn mình từng nghĩ sẽ dễ dàng gặp nhau như những buổi sáng mỗi ngày thức dậy rồi đến trường, nơi tiếng cười, tiếng gọi tên thân quen luôn vang vọng quanh hành lang lớp học… Thế mà giờ đây, mọi thứ dường như trở nên quá xa xôi, quá khó để có thể trở lại như trước.

Chúng mình đã ngồi với nhau trong căn phòng đó, hơn 2 năm trời, qua biết bao mùa phấn trắng bảng xanh. Và rồi một ngày như mọi ngày, chúng mình rời khỏi lớp… nhưng lại chẳng biết rằng đó là lần cuối cùng K22A5 có mặt đầy đủ bên nhau.

Không còn tiếng gọi tên nhau mỗi sáng, không còn trò trêu đùa lúc thầy cô quay lưng viết bảng, không còn những lần “căng não” thi thử rồi lén truyền bài... Tất cả bỗng chốc trở thành ký ức gói gọn trong một căn phòng – và rất nhiều ánh mắt.
Có thể sau này, khi nhìn lại tấm ảnh chụp cuối cùng, bạn sẽ tự hỏi:
“Lúc đó mình đã cười vì điều gì nhỉ?”
“Tụi mình có biết đó là lần cuối cùng không…?”
K22A5 không hoàn hảo, nhưng là một phần rất thật – rất “mình” của những năm tháng cuối cấp. Là nơi có những người bạn mà có thể bạn không thân, nhưng sẽ nhớ họ rất lâu. Là những buổi học ngắn ngủi mà bỗng trở nên quý giá hơn bao giờ hết.

Ba năm – một quãng thời gian không quá dài, nhưng chứa đựng biết bao kỷ niệm không thể kể hết bằng lời. Có những khoảnh khắc vui cười rộn rã, những lần tranh luận sôi nổi, những ngày cùng nhau bận rộn chuẩn bị hội trại, những lúc mệt mỏi trong phòng thi… tất cả đều in sâu trong tim mỗi người. Dù không thể gom hết từng chi tiết, từng cảm xúc vào vài dòng chữ, mình tin rằng mỗi người trong chúng ta vẫn sẽ luôn giữ gìn những kỷ niệm ấy thật nhẹ nhàng, thật dịu dàng – như một góc nhỏ ấm áp, riêng tư của tuổi thanh xuân.

Và trong hành trình đó – tụi mình thật may mắn vì đã được đồng hành cùng thầy Danh ở năm lớp 10, cô Trinh ở năm lớp 11 và cô Trầm năm cuối. Mỗi người đều để lại một phần ký ức rất riêng trong tụi mình. Sự nghiêm khắc đầy tâm huyết của thầy Danh, sự gần gũi và bao dung của cô Trinh và cả sự kiên nhẫn, âm thầm dõi theo của cô Trầm năm 12. Dù không phải lúc nào tụi mình cũng đủ trưởng thành để thể hiện sự biết ơn, bọn mình còn rất nhiều sai sót nhưng thật lòng mà nói: các thầy cô luôn là một phần không thể thiếu trong bức tranh thanh xuân này và cũng không thể không nhắc đến những bậc phụ huynh – những người thầm lặng chở che, lo lắng từng bước đi nhỏ, dù không hiện diện nơi lớp học, nhưng luôn là bệ đỡ vững chắc phía sau. Cảm ơn vì đã kiên nhẫn cùng tụi mình đi qua bao mùa thi, bao lần vấp ngã và bao niềm hy vọng đặt vào tương lai.

Những tiếng cười, những cái bắt tay, những ánh mắt hào hứng… tất cả vẫn in đậm trong tim mỗi người, như một phần thanh xuân rực rỡ nhất. Chúng mình từng ước mau rời khỏi đây để đến đại học nhưng rồi hôm nay lại ước mình được ở thêm một buổi học cuối cùng nữa thôi – để kịp nói với nhau một câu gì đó.

Bọn mình đã rời đi, dưới sân trường vàng rơi những chiếc lá cuối mùa. Bọn mình đã rời đi, mang theo những tiếc nuối dịu dàng của một thời thanh xuân không thể quay lại. Cảm ơn nơi này – từng góc lớp, từng hành lang, từng ánh mắt thân quen – đã cất giữ một phần thanh xuân rất đẹp của tụi mình. Thanh xuân đó có tên là K22A5.

Mùa phượng lại đến nhưng năm nay chúng ta là nhân vật chính rồi, mùa phượng cuối của chúng ta. Cảm ơn K22A5 vì đã cùng nhau đi hết quãng đường này, cảm ơn vì đã gặp được nhau, đã đồng hành cùng nhau. Dù sau này mỗi đứa mỗi ngả, hy vọng chúng mình vẫn nhớ mình từng là một phần của nhau – không ồn ào, nhưng đủ đầy.

Cuối cùng, bọn mình khép lại hành trình này tại đây nhé. Nhờ có nơi đây — ngôi trường này, cùng từng góc nhỏ trong trái tim mỗi bạn — giữ hộ cho thanh xuân của chúng ta. Dù mai sau mỗi người đi một ngả nhưng mong rằng ký ức ấy sẽ mãi không phai nhòa, luôn là chốn bình yên để ta quay về, để ta nhớ về những ngày tháng rực rỡ nhất của cuộc đời.

Hãy để thanh xuân của K22A5 được giữ gìn thật trọn vẹn, thật ấm áp, như một ngọn lửa nhỏ nhưng đủ cháy sáng suốt đời.

Hẹn gặp lại, trên con đường trưởng thành 🩷

"Ê mấy giờ nữa hết tiết?""Ê, đi vệ sinh chung không?""Ê, đau bụng quá, tao mượn chai dầu"..Những câu nói tưởng chừng như...
16/05/2025

"Ê mấy giờ nữa hết tiết?"
"Ê, đi vệ sinh chung không?"
"Ê, đau bụng quá, tao mượn chai dầu"..

Những câu nói tưởng chừng như vô nghĩa, nhưng lại sắp trở thành vô giá. Giờ lại thành điều ước, để nghe thêm 1 ngày nữa, 1 chút nữa, 1 chút nữa thôi...

Vậy là 12A5 tụi mình đã chụp xong bộ kỉ yếu, những bức ảnh không chỉ là thanh xuân, mà nó còn là dấu chấm lửng cho 1 chương tuổi học trò sắp được khép lại.

Kỷ yếu là bức ảnh, nhưng thanh xuân này là thật. Và chúng mình đang đếm ngược thời gian còn lại ở bên nhau, thời gian còn lại để gọi 2 tiếng "bạn bè".

12A5 - không phải là lớp học giỏi nhất trường, cũng không hẳn là ngoan nhất, nhưng chắc chắn sẽ là lớp đặc biệt nhất trong tim nhau. Có bạn hài nhạt, có bạn trầm tính, có bạn lầy lội, có bạn vui nhộn,... Tất cả là những cá thể mang trong mình 1 bản sắc riêng, góp phần tạo nên đại gia đình K22A5.

Những tấm ảnh có thể lưu lại những nụ cười, còn những lần tụi mình khóc, giận nhau, dỗi nhau thì phải giữ ở trong tim. Vì máy ảnh không lưu lại được, còn tụi mình thì có...

Chưa bao giờ ghét tiếng chuông reo tan học như ngày hôm nay…Ghét cái cách hai người bước ra khỏi lớp mà vẫn cười toe, cò...
26/04/2025

Chưa bao giờ ghét tiếng chuông reo tan học như ngày hôm nay…

Ghét cái cách hai người bước ra khỏi lớp mà vẫn cười toe, còn tụi mình thì chỉ biết nhìn nhau rồi im re. Cái lớp ồn ào nhất trường nay lại ngoan bất thường, chắc là vì tim ai cũng hơi chùng xuống.

Người ta thực tập có mấy tháng thôi, mà tụi mình thì nhớ như quen mấy năm. Nhớ cách 2 cô giảng bài nhớ cái cách 2 cô cố tỏ ra nghiêm nhưng lại cười tủm tỉm.

Có người từng nói: “Đừng để ai đi qua mình mà không để lại gì.” Mà hai người thì để lại hơi nhiều rồi đó.

Tụi mình đã quen với những lớp học có tiếng cười, những lần được nhắc nhở nhưng vẫn cười trừ, quen với ánh mắt thân quen của 2 người ngồi cuối lớp.

Tưởng quen rồi, ai ngờ giờ phải quen với việc… thiếu vắng.

[HÀNH TRÌNH NGẮN - KỈ NIỆM LÂU DÀI]Thời gian trôi nhanh như cơn gió thoảng qua, mới hôm nào hai cô bước vào lớp 12A5 với...
21/04/2025

[HÀNH TRÌNH NGẮN - KỈ NIỆM LÂU DÀI]

Thời gian trôi nhanh như cơn gió thoảng qua, mới hôm nào hai cô bước vào lớp 12A5 với nụ cười rạng ngời, vậy mà giờ đã đến lúc chia tay. Dù chỉ 1 tháng ngắn ngủi, nhưng từng bài giảng, từng lời hai cô nói đều để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng tụi em.

Những buổi học với cô không chỉ là kiến thức, mà còn là sự tận tâm, là cách cô kiên nhẫn giảng lại một bài cân bằng phương trình khó hay cách phân biệt 3 lọ mất nhãn. Tụi em nhớ lắm những lúc cả lớp cười vang vì câu chuyện cô kể, hay những lần cô lặng lẽ quan sát, động viên từng đứa. Hai cô như người chị lớn, luôn gần gũi, luôn thấu hiểu.

Từ những buổi gắn kết bên nhau làm trang phục tái chế, hay những giây phút nô đùa ở ngày hội sách, tất cả chỉ còn là kỉ niệm.

Chia tay không phải là kết thúc, mà là để hai cô tiếp tục hành trình truyền lửa cho những lớp học mới. Tụi em chỉ mong một ngày được gặp lại, vẫn thấy cô cười như nắng mai.

Cảm ơn cô Hạnh và cô Ngọc!

Thương mến,
Tập thể lớp 12A5.

[15/3/2025]___________Sẽ không còn những lần cuối cùng nào nữa, vì đây là lần cuối cùng chúng ta được đi cùng nhau, cùng...
17/03/2025

[15/3/2025]
___________
Sẽ không còn những lần cuối cùng nào nữa, vì đây là lần cuối cùng chúng ta được đi cùng nhau, cùng nhau quây quần bên ánh lửa, như suốt hai năm qua vẫn vậy. Chỉ khác là đêm nay, mỗi phút giây trôi qua đều trở nên thật quý giá, mỗi ánh nhìn trao nhau đều chứa đựng những điều chưa nói hết.

Chúng ta đã từng mong ngày này đến thật chậm, nhưng cuối cùng nó vẫn đến. Đêm nay, không còn những lo toan bài vở, không còn những buổi sáng tất bật đến lớp hay những lần vội vã chạy vào cổng trường. Chỉ còn lại những con tim cùng chung nhịp đập, những giọng nói thân quen, và một ngọn lửa cháy rực, như chính tuổi trẻ của chúng ta.

Rồi ngày mai, mỗi người sẽ có một con đường riêng, sẽ đối diện với những thử thách mới, những hành trình mới. Nhưng xin hãy nhớ rằng, chúng ta đã từng có nhau, đã từng cùng nhau cười, cùng nhau khóc, đã từng cùng nhau sống hết mình cho một thanh xuân rực rỡ.

Lửa trại rồi sẽ tàn, nhưng kỷ niệm sẽ không bao giờ phai. Một ngày nào đó, khi nhìn lại, chúng ta sẽ nhớ về đêm nay—đêm cuối cùng của một hành trình, nhưng cũng là khoảnh khắc mở ra những giấc mơ mới.

Thật may mắn khi chúng ta gặp được nhau. Cảm ơn K22A5 vì chúng ta đã trở thành một phần thanh xuân tươi đẹp của nhau♥️.

Address

82 Tôn Đức Thắng, Khu Phước Hải
Long Thành
815300

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when K22A5 posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category