Vagabond Studio+

Vagabond Studio+ Họa sĩ Nguyễn Anh Vũ, bút danh Vu Ngã, sinh ra và lớn lên tại Hà Nội trong một gia đình lao động bình dị. How does memory move through the inner life?

Bạn đang liên lạc trực tiếp với Họa sĩ Nguyễn Anh Vũ qua Page VAGABOND Studio+
🎨 Tranh sáng tác
🎨 Tranh đặt hàng: chân dung/ phong cảnh
🎨 Lớp học nghệ thuật ART FOR ALL

VAGABOND Studio: 238 T1, Park River, Ecopark, Hưng Yên Tuổi thơ của ông gắn với những khu tập thể cũ, những khoảng sân nhỏ có giàn cây, ánh nắng xuyên qua tán lá và những ký ức gia đình giản dị nhưng sâu đậm. Chính những ký ức ấy

, cùng những biến động đời sống về sau, đã trở thành lớp trầm tích tinh thần nuôi dưỡng thế giới nghệ thuật của ông. Con đường sáng tác của Vu Ngã không chỉ hình thành từ hội họa thuần túy mà còn được bồi đắp bởi nhiều trải nghiệm nghề nghiệp và đời sống: từ thợ in lưới, thiết kế, làm truyền thông, sắp đặt triển lãm cho đến dạy vẽ và viết lách. Những kinh nghiệm đa dạng ấy giúp ông nhìn thế giới bằng con mắt vừa thực tế vừa giàu tưởng tượng, nơi hình ảnh, ký ức và cảm xúc luôn đan cài vào nhau. Trong sáng tác, Vu Ngã đặc biệt quan tâm đến những câu hỏi căn bản của con người: bản thể là gì, ký ức vận hành ra sao, và con người đối diện với khổ đau, tình yêu hay cái chết như thế nào. Vì thế, bên cạnh hội họa, ông dành nhiều thời gian nghiên cứu triết học Đông – Tây, tâm lý học, tín ngưỡng và thần học, coi đó như những con đường khác nhau dẫn tới việc hiểu sâu hơn về tâm thức con người. Các tư tưởng từ Phật giáo, chủ nghĩa Khắc kỷ cho tới phân tâm học hiện đại thường âm thầm xuất hiện như những tầng ý niệm phía sau tác phẩm. Trong tranh của Vu Ngã, hình thể người phụ nữ thường là đối tượng trung tâm. Tuy nhiên, đó không phải là hình ảnh đơn thuần của vẻ đẹp hình thể, mà là một biểu tượng đa nghĩa: khi là ký ức, khi là sự dịu dàng của tình yêu, khi là nỗi cô đơn, hoặc là chính linh hồn con người đang tìm đường trở về với bản thể. Những cơ thể mềm mại, những gương mặt mơ hồ và ánh sáng xuyên qua không gian tranh gợi cảm giác vừa thân thuộc vừa siêu thực, như những giấc mơ còn đọng lại trong tiềm thức.
Đối với Vu Ngã, hội họa không chỉ là hành động tạo hình mà còn là một hành trình suy tưởng. Mỗi bức tranh giống như một câu hỏi mở về con người, về ký ức và về sự tồn tại — nơi nghệ thuật trở thành một cách lặng lẽ để lắng nghe đời sống và chính mình. Họa sĩ Nguyễn Anh Vũ
Sinh năm 1983
Mobile: 0909566619
Email: [email protected]
VAGABOND Studio+
https://www.facebook.com/vagabondartstudio

----
Painter Nguyễn Anh Vũ, who works under the pen name Vu Ngã, was born and raised in Hanoi in a modest working-class family. His childhood unfolded in old collective housing blocks, among small courtyards, climbing vines, and sunlight filtering through layers of leaves. These quiet images of early life, together with the upheavals and emotional passages he later experienced, have become the deep sediment from which his artistic world gradually emerged. Vu Ngã’s creative path was not formed through painting alone. It has been shaped by a wide range of lived experiences and professions: from screen printing and graphic design to exhibition installation, media work, teaching art, and writing. Such diverse engagements allow him to observe the world through a lens that is both grounded and contemplative, where memory, image, and emotion continuously interweave. At the heart of Vu Ngã’s artistic inquiry lie fundamental human questions: What is the nature of the self? How do human beings confront suffering, love, and the inevitability of death? Alongside his studio practice, he has devoted considerable time to studying Eastern and Western philosophy, psychology, spiritual traditions, and theology, approaching them as different intellectual pathways toward understanding the depths of human consciousness. Ideas drawn from Buddhism, Stoic philosophy, and modern psychoanalysis often appear subtly as conceptual layers beneath the surface of his work. Within Vu Ngã’s paintings, the female figure frequently stands at the center. Yet these figures are not merely representations of physical beauty. They function as symbolic presences: at times embodying memory, at times tenderness, solitude, or the human soul itself searching for a way back to its origin. Soft bodies, indistinct faces, and shafts of light dissolving through the pictorial space create an atmosphere both intimate and dreamlike, as though fragments of a dream have quietly surfaced from the subconscious. For Vu Ngã, painting is not simply an act of image-making but a form of philosophical reflection. Each work becomes an open question about the human condition, memory, and existence itself—where art serves as a quiet method of listening to life, and to the inner voice of the self.

Tranh nhỏ cho chương trình Cho, Xin, Biếu, Tặng, Đổi quà :D vào các không gian nhỏ, góc thưởng trà...Tầm đạoBuddha Serie...
18/04/2026

Tranh nhỏ cho chương trình Cho, Xin, Biếu, Tặng, Đổi quà :D vào các không gian nhỏ, góc thưởng trà...

Tầm đạo
Buddha Series
KT: 30x30cm - 18x25cm - 14x25cm (chưa gồm khung)
Sơn dầu trên vải Lanh

QUỐC TỬ GIÁM VÀ CÁI BÓNG CỦA TRI THỨC:KHI DI SẢN TRỞ THÀNH ĐẠO CỤ SÂN KHẤUCó một nghịch lý kỳ lạ trong đời sống văn hóa ...
13/04/2026

QUỐC TỬ GIÁM VÀ CÁI BÓNG CỦA TRI THỨC:
KHI DI SẢN TRỞ THÀNH ĐẠO CỤ SÂN KHẤU

Có một nghịch lý kỳ lạ trong đời sống văn hóa Việt Nam đương đại: chúng ta sống giữa một kho tàng tri thức cổ xưa nhưng lại hành xử như thể mình không thừa hưởng được gì ngoài vài câu khẩu hiệu. Người Việt rất thích nói “các cụ bảo thế”. Nhưng “các cụ” là ai? Bảo điều gì? Và quan trọng hơn điều đó có còn vận hành trong đời sống hôm nay hay không? Không ai trả lời. Không ai truy vấn. Không ai kiểm chứng. Câu nói ấy lặp lại đủ lâu để trở thành một thứ bùa chú tập thể, vừa tạo cảm giác có gốc rễ, vừa giúp người ta khỏi phải suy nghĩ.

Trong bối cảnh đó, Quốc Tử Giám một biểu tượng giáo dục lâu đời nhất của đất nước có thể đã trở thành một trường hợp tiêu biểu cho sự đứt gãy giữa ký ức và thực tại. Quốc Tử Giám nếu nhìn đúng bản chất lịch sử của nó, chưa bao giờ là một điểm du lịch. Nó là một thiết chế đào tạo tinh hoa, nơi tri thức gắn liền với đạo đức và trách nhiệm xã hội. Ở đó, việc học không nhằm mục đích thăng tiến cá nhân đơn thuần mà là để trở thành một con người có khả năng tham gia vào việc trị quốc, an dân. Những tấm bia tiến sĩ không phải là phông nền để chụp ảnh kỷ niệm. Chúng là một hệ thống lưu trữ trí tuệ một cách mà xã hội ghi nhận và chuẩn hóa giá trị của tri thức của tiền nhân. Nhưng ngày nay, toàn bộ cấu trúc đó đã bị rút ruột. Còn lại là một không gian đẹp, nửa cổ kính nửa thời thượng, dễ chịu và hoàn toàn vô hại. Người ta đến đó không phải để học, cũng không phải để tranh luận, mà để “cảm nhận văn hóa”, một khái niệm mơ hồ đến mức không cần bất kỳ trách nhiệm nhận thức nào.

Sự trống rỗng này càng trở nên rõ ràng hơn khi ta nhìn vào nền tảng triết học mà Quốc Tử Giám từng đại diện. Khổng học chưa bao giờ là một hệ thống giáo điều đơn giản. Nó là một cấu trúc xã hội được thiết kế tinh vi, trong đó mỗi cá nhân phải tự rèn luyện để trở thành một chủ thể có đạo đức và đáng tin cậy. Những khái niệm như Nhân, Lễ, Nghĩa, Trí, Tín không phải là những mỹ từ treo tường, mà là những nguyên tắc vận hành xã hội. Song song với đó, Đạo gia không xây dựng trật tự mà đặt câu hỏi về chính trật tự ấy. Nó cảnh báo về sự tha hóa của con người khi bị trói buộc quá mức vào chuẩn mực và đề xuất một trạng thái tự nhiên hơn, linh hoạt hơn, nơi con người không bị biến thành công cụ của hệ thống. Đặt hai dòng tư tưởng này cạnh nhau, ta thấy một nền triết học Đông phương không hề mơ hồ, mà cực kỳ sống động và có tính phản biện cao. Thời kỳ Bách gia chư tử là một không gian tranh luận dữ dội, nơi các học phái không ngừng chất vấn lẫn nhau để tìm ra cách tổ chức xã hội tốt nhất. Nói cách khác: người xưa không hề “đồng thuận hiền lành” như chúng ta vẫn tưởng. Họ bất đồng, tranh luận và liên tục cập nhật hệ tư tưởng của mình.

Điều đáng nói là: tất cả những điều đó gần như đã biến mất khỏi cách chúng ta tiếp cận di sản. Chúng ta giữ lại hình thức, nhưng đánh mất cơ chế. Giữ lại nghi lễ, nhưng bỏ qua nội dung. Giữ lại biểu tượng, nhưng không còn khả năng vận hành ý nghĩa của nó. Bỗng đâu “Tôn sư trọng đạo” trở thành khẩu hiệu. “Lễ nghĩa” trở thành một màn trình diễn. “Truyền thống hiếu học” trở thành một câu chuyện kể lại trong những dịp trang trọng. Trong khi đó, điều cốt lõi, một hệ thống đào tạo con người có trách nhiệm với xã hội lại không được tái tạo. Thay vào đó, tri thức bị thay thế bằng niềm tin truyền miệng và niềm tin đó khi không được kiểm chứng thì rất dễ trượt thành mê tín.

So sánh với phương Tây thường khiến người ta mặc cảm nhưng vấn đề không nằm ở việc họ có những trường đại học lâu đời. Điều quan trọng là họ không thờ phụng truyền thống của mình họ tranh luận với nó để tiếp tục hoàn thiện và giữ nó tồn tại, tiến hóa. Triết gia cổ điển không phải là tượng đài bất khả xâm phạm, mà là đối tượng để chất vấn. Tri thức không được giữ nguyên, mà liên tục bị phá vỡ và tái cấu trúc. Trong khi đó, chúng ta có xu hướng đóng băng quá khứ, rồi đứng từ xa chiêm ngưỡng nó như một thứ di sản thiêng liêng. Kết quả là: quá khứ không còn sống, còn hiện tại thì không có nền tảng.

Vậy “giá trị của các cụ” đang ở đâu?

Câu trả lời có lẽ không dễ chịu: chúng vẫn còn đó, nhưng không còn được sử dụng. Chúng tồn tại trong những khái niệm như tu thân, trách nhiệm xã hội, đạo đức cá nhân nhưng không được giải thích lại, không được áp dụng và cũng không được tranh luận, không biết cách dạy, cách học và cả cách tư duy. Tri thức, khi không được vận hành, sẽ chết. Không ồn ào. Không kịch tính. Chỉ đơn giản là biến mất khỏi đời sống. Điều đáng lo ngại nhất không phải là chúng ta thiếu tri thức mà là chúng ta tưởng rằng mình đã có nó. Ảo tưởng này tạo ra một trạng thái tự mãn kỳ lạ, vừa tự hào về truyền thống, vừa không cần hiểu truyền thống đó là gì. Vừa tôn vinh quá khứ, vừa không chịu học từ quá khứ. Và trong chính trạng thái ấy, Quốc Tử Giám trở thành một biểu tượng hoàn hảo: đẹp, trang nghiêm và hoàn toàn vô hiệu về mặt trí tuệ.

Nếu có một con đường quay trở lại, thì nó không nằm ở việc trùng tu di tích hay tổ chức thêm các sự kiện văn hóa. Nó nằm ở việc tái thiết khả năng tư duy. Đọc lại triết học phương Đông như một hệ thống sống, không phải một bộ sưu tập đạo lý. Đặt câu hỏi với những gì được gọi là “truyền thống”. Và quan trọng nhất: chấp nhận rằng tri thức không phải là thứ có thể thừa kế một cách thụ động, Nó phải được giành lại. Khi đó, có lẽ Quốc Tử Giám sẽ không còn là một địa điểm để tham quan, mà trở lại đúng vai trò của nó: một lời nhắc nhở rằng tri thức, nếu không được sống, sẽ chỉ còn là cái bóng của chính mình.

Vu Ngã

Thêm vài giờ làm việc nữa sẽ hoàn thiện một bức trong Buddha Series với tên Tầm đạo. Tranh nhỏ treo góc làm việc giữ cho...
07/04/2026

Thêm vài giờ làm việc nữa sẽ hoàn thiện một bức trong Buddha Series với tên Tầm đạo. Tranh nhỏ treo góc làm việc giữ cho Tâm luôn hướng đạo.

Tranh sơn dầuCác sáng tác của họa sĩ Nguyễn Anh Vũ* Vẽ tranh chân dung** Sáng tác theo yêu cầu*** Tư vấn, giảng dạy về n...
29/03/2026

Tranh sơn dầu
Các sáng tác của họa sĩ Nguyễn Anh Vũ

* Vẽ tranh chân dung
** Sáng tác theo yêu cầu
*** Tư vấn, giảng dạy về nghệ thuật hội họa

Họa sĩ Nguyễn Anh Vũ (Vu Ngã)
VAGABOND Studio+

Địa chỉ: 238 T1, Park River, EcoPark, Hưng Yên

Cầu Ước mơ (Dream Bridge Series)Sơn dầu trên vải LanhHS Nguyễn Anh VũKT: 120x120cm2026
28/03/2026

Cầu Ước mơ (Dream Bridge Series)
Sơn dầu trên vải Lanh
HS Nguyễn Anh Vũ
KT: 120x120cm
2026

Một nửa đàn ông là đàn bà của Trương Hiền Lượng, ta không còn cảm giác mình đang đọc một cuốn tiểu thuyết theo nghĩa thô...
27/03/2026

Một nửa đàn ông là đàn bà của Trương Hiền Lượng, ta không còn cảm giác mình đang đọc một cuốn tiểu thuyết theo nghĩa thông thường, nó giống như cách sinh viên mỹ thuật làm bài tập giải phẫu, nơi con người bị bóc tách khỏi mọi lớp vỏ da, thịt để lộ ra không phải bộ xương mà là lớp vỏ xã hội, để lộ ra phần lõi mong manh nhất: ý niệm về “tôi” khi nó không còn khả năng tự khẳng định.
Bối cảnh hậu Cách mạng Văn hóa tại Trung Quốc không chỉ là nền lịch sử, mà là một lực ép triệt để lên bản thể con người. Ở đó, nhân vật chính không đơn thuần bị tước đoạt tự do, mà bị tước đoạt tính nam, như một biểu tượng của quyền năng, của bản lĩnh, của khả năng hiện hữu như một chủ thể ở xứ đó. Nhưng chính tại điểm đổ vỡ ấy, một câu hỏi triết học âm thầm xuất hiện: nếu một người không còn khả năng thực hiện “vai trò” của mình trong thế giới, liệu anh ta còn là chính mình không?
Ở đây, ta có thể nhìn thấy một dạng “hiện sinh bị cưỡng bức”. Không giống như những lựa chọn tự do trong triết học của Sartre, nơi con người bị kết án phải tự do, nhân vật của Trương Hiền Lượng bị ném vào một trạng thái không thể lựa chọn. Anh ta không chọn sự bất lực của mình mà anh ta bị đặt vào đó. Từ đó mọi nỗ lực tái cấu trúc bản ngã đều trở thành một cuộc đối thoại đầy xung đột giữa thân xác và ý thức.
Sự “mất đi tính đàn ông” trong tác phẩm không chỉ là một khủng hoảng sinh lý, mà là một sự sụp đổ của cấu trúc biểu tượng. Theo cách nhìn của Sigmund Freud, libido không chỉ là năng lượng tình dục, mà là động lực sống, là khả năng kết nối với thế giới. Khi nó bị tổn thương, con người không chỉ mất đi ham muốn, mà mất luôn khả năng khẳng định mình như một hữu thể sống. Nhìn từ góc độ của Lacan, ta có thể nói rằng nhân vật đã bị rơi khỏi trật tự biểu tượng, nơi “phallus” không còn là một ký hiệu quyền năng mà trở thành một khoảng trống, một sự thiếu vắng không thể lấp đầy.
Một nửa đàn ông là đàn bà đã chạm tới một chiều sâu rất gần với Fyodor Dostoevsky: con người chỉ thực sự đối diện với bản thể khi họ bị đẩy đến tận cùng của sự bất lực. Không còn khả năng hành động, không còn khả năng chứng minh, nhân vật buộc phải quay vào trong và đối diện với một sự thật tàn nhẫn: cái “tôi” mà anh từng tin tưởng, hóa ra chỉ là một cấu trúc mong manh, phụ thuộc vào những điều kiện bên ngoài.
Nghịch lý nằm ở chỗ, chính sự đổ vỡ ấy lại mở ra một khả thể khác, khi không còn là “một người đàn ông trọn vẹn” theo nghĩa xã hội, nhân vật bắt đầu chạm vào phần “đàn bà” trong mình, đó không phải như một sự thay thế, mà như một chiều kích bị lãng quên: sự yếu đuối, khả năng chịu đựng, sự nhạy cảm với đau đớn và cô độc. Tựa đề Một nửa đàn ông là đàn bà vì thế không phải là một khẳng định sinh học, mà là một mệnh đề triết học: con người chỉ trở nên toàn vẹn khi họ chấp nhận phần thiếu hụt của chính mình. Nếu đặt trong tinh thần hiện sinh, đây không phải là một câu chuyện về sự chữa lành, mà là một hành trình nhận thức. Không hề có sự cứu rỗi rõ ràng, không hề có một kết luận đạo đức. Chỉ đơn giản là có một sự hiểu ra rằng con người không phải là một thực thể hoàn chỉnh, mà là một tiến trình luôn bị phân mảnh, luôn tìm cách hàn gắn và luôn thất bại trong chính nỗ lực đó.
Có lẽ... điều còn lại sau tất cả không phải là câu hỏi “làm thế nào để trở lại như cũ” mà là: liệu ta có đủ can đảm để sống tiếp, khi biết rằng mình mãi mãi không còn là một chỉnh thể?

Họa sĩ Nguyễn Anh Vũ (Vu Ngã)

Hội họa không phải để minh họa giáo lý, mà để tự nhắc mình về một điều rất khó nhớ "Tôi không phải là trung tâm của nhữn...
24/03/2026

Hội họa không phải để minh họa giáo lý, mà để tự nhắc mình về một điều rất khó nhớ "Tôi không phải là trung tâm của những gì đang xảy ra trong tôi".

Trong Thập nhị nhân duyên là những vòng xoáy lan ra như một nhịp thở dài. Ta vẽ và nghĩ về vô minh không phải như một khái niệm lớn lao mà như những khoảnh khắc rất nhỏ: một lần không hiểu mình, một lần phản ứng theo thói quen, một lần bám chấp vào điều gì đó tưởng như là thật. Rồi từ đó mọi thứ cứ tiếp diễn. Tôi thấy mình trong từng mắt xích, nhưng đồng thời cũng thấy chúng không thuộc về “tôi”. Chúng chỉ đang vận hành như dòng nước dưới chân những hình tượng Phật trôi, mà không hỏi ai là chủ.

Đến Ngũ Uẩn, tôi đi vào gần hơn và như soi vào chính mình. Tôi đã từng tin rằng có một “cái tôi” ổn định nào đó đứng phía sau mọi cảm xúc và suy nghĩ. Nhưng càng quan sát, tôi càng thấy chỉ có những lớp chồng lên nhau: thân này, cảm giác này, ký ức này, những thôi thúc, những nhận biết… chúng đến rồi đi. Điều khiến tôi lặng đi không phải là sự phức tạp của chúng, mà là sự vắng mặt của một trung tâm cố định. Không có ai ở đó để giữ tất cả lại.

Có những lúc tôi sợ. Vì nếu không có “tôi”, thì ai đang sống cuộc đời này? Nhưng rồi, trong một vài khoảnh khắc rất hiếm, tôi nhận ra: chính vì không có một “tôi” cố định, nên mọi thứ mới có thể nhẹ đi. Một nỗi buồn đến và nó không phải của tôi. Một niềm vui đi qua, rồi nó cũng không phải của tôi. Chúng chỉ là những làn sóng còn tôi thì không còn cần phải chống lại hay giữ lại.

Tôi không dám nói mình hiểu đạo. Tôi chỉ đang lần theo những dấu vết rất mờ của nó trong chính trải nghiệm của mình. Vẽ, với tôi, là một cách ngồi xuống, không phải để tạo ra hình ảnh, mà để nhìn thấy rõ hơn những gì đang sinh khởi và tan biến.
Ai đó trong mỗi chúng ta khi nhìn vào hai bức tranh này và dừng lại một chút, chỉ một chút thôi để nhận ra một ý nghĩ vừa khởi lên, một cảm xúc vừa chạm tới và biết đâu sẽ có thể thấy rằng nó không hẳn là “mình”, thì có lẽ chúng ta đã gặp nhau ở đâu đó trên con đường này. Một con đường không có điểm bắt đầu, cũng không có điểm kết thúc, chỉ có những khoảnh khắc tỉnh thức, rất nhẹ, rất người.
------
Bộ tranh Tầm đạo
Họa sĩ Nguyễn Anh Vũ (Vu Ngã)

Ngũ Uẩn
KT: 40x60cm (chưa gồm khung)
Chất liệu: sơn dầu trên vải Lanh

Thập nhị nhân duyên
KT: 60x90cm (chưa gồm khung)
Chất liệu: sơn dầu trên vải Lanh

Người chơi (The Player)Bộ tranh: Tứ sắc Bốn mùaHọa sĩ Nguyễn Anh VũChất liệu: mực Nho, màu nước trên giấy DóKích thước: ...
19/03/2026

Người chơi (The Player)
Bộ tranh: Tứ sắc Bốn mùa
Họa sĩ Nguyễn Anh Vũ

Chất liệu: mực Nho, màu nước trên giấy Dó
Kích thước: 24x37cm (chưa gồm khung)
Sáng tác năm 2026

P.S Quý anh chị thích làm khung theo phong cách nào để họa sĩ nguyện phục vụ.

Đau tay vẽ xong mới nhớ không để chỗ ký tên, mà tranh này thì không đóng dấu được. Haizzzzzzz Giấy Dó, mực, màu nước và ...
16/03/2026

Đau tay vẽ xong mới nhớ không để chỗ ký tên, mà tranh này thì không đóng dấu được. Haizzzzzzz

Giấy Dó, mực, màu nước và tay đau cơ

Address

238 T1 Park River Eco Park
Hung Yen
17000

Opening Hours

Monday 09:00 - 21:00
Tuesday 09:00 - 17:00
Wednesday 09:00 - 17:00
Thursday 09:00 - 17:00
Friday 09:00 - 17:00
Saturday 09:00 - 17:00
Sunday 09:00 - 17:00

Telephone

+84909566619

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Vagabond Studio+ posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Establishment

Send a message to Vagabond Studio+:

Share