21/08/2026
😘Ta là con hồ ly tinh bị Bùi Cẩn bắt tới nhân gian để qu/y/ế//n r//ũ Đế vương.
Nhưng ta vừa mới học được cách hóa thành hình người, ngoài ra chẳng biết cái gì khác.
Bùi Cẩn chỉ đành cầm tay chỉ việc dạy ta.
Nào là "e ấp tỳ bà che nửa mặt", nào là "muốn nhận mà lại ỡm ờ từ chối", rồi "liếc mắt đưa tình".
Ta vừa ăn nho vừa xem đến là hăng hái.
Bệ hạ nhìn thấy cảnh tượng kỳ quái trước mắt, ngờ vực lên tiếng: "Hai người các ngươi ai mới là hồ ly tinh?"
01
Ta vừa mới biết hóa thành hình người đã bị b//ẫ/y th/ú k//ẹ/p c/h/ặ//t.
Bùi Cẩn phát hiện ra ta liền bảo con hồ ly ngốc đến mức này giữ ở đây cũng khó sống nổi: "Đem theo đi."
Ta bị nh//é/t vào xe ngựa, hình như Bùi Cẩn nhớ ra chuyện gì liền hỏi ta có biết q/u/y/ế//n r//ũ lòng người không.
Ta nhìn chằm chằm con gà quay trên bàn, nửa hiểu nửa không gật đầu: "Ta thích ăn gà quay."
Bùi Cẩn nhìn mặt ta, nghiến răng một cái: "Chính là ngươi."
Thế nhưng Bùi Cẩn chẳng ngờ ta cái gì cũng không biết.
"E ấp tỳ bà che nửa mặt?"
Ta gật đầu bảo được được.
Bùi Cẩn đợi ta biểu diễn, còn ta đợi hắn dọn món.
Sau nửa nén hương, ta tế nhị lên tiếng: "Không có quả tỳ bà to bằng nửa khuôn mặt cũng được, ta không kén ăn đâu."
(Chú thích: Đàn "tỳ bà" (琵琶) và quả "tỳ bà" (枇杷) trong tiếng Trung phát âm giống hệt nhau).
Bùi Cẩn tuyệt vọng nhắm mắt lại, sai người bê tới chồng sách cao bằng nửa người cho ta học.
Ta ngơ ngác: "Nhưng ta không biết chữ mà."
Bùi Cẩn bảo để Tề thẩm trong phủ dạy ta.
Thế nhưng Tề thẩm lật giở mấy cuốn thoại bản rủa thầm cái gì mà tác phong chốn lầu xanh, lại còn bịt mắt ta không cho ta xem hình người nhỏ vẽ trên đó.
"Chúng ta quyết không học cái này!"
"Thẩm dạy ngươi mấy thứ dùng sức lực!"
Ta hỏi Tề thẩm làm thế nào để một người nhanh chóng ngủ thiếp đi?
Tề thẩm bảo có hai cách, một là hạ thuốc, hai là quật ngã ngửa hắn qua lưng.
Hạ thuốc ta biết, cho nên ta gật đầu với Tề thẩm: "Vậy học cái thứ hai!"
Ta cùng Tề thẩm khổ luyện mấy ngày, Bùi Cẩn mới tới hỏi ta học hành thế nào rồi.
Ta bảo đại khái có thể khiến người ta nhanh chóng chìm vào giấc ngủ rồi, sau đó ta khí trầm đan điền, "hây ha hù o y" đánh cho Bùi Cẩn một quyền phổ.
"Như thế này có giúp được ngài không?"
Trong mắt Bùi Cẩn có vài phần rèn sắt không thành thép: "Đừng mang khuôn mặt này mà đánh loại quyền pháp xằng bậy đó."
Ta bảo ta còn có tuyệt chiêu.
Nhưng ngay khi ta dùng một cú quật qua vai quăng Bùi Cẩn nằm chổng vó trên mặt đất, Bùi Cẩn nhìn trời thở dài bảo hắn sẽ tự mình dạy ta.
Bùi Cẩn bưng tới một đĩa nho trong suốt long lanh, buổi học đầu tiên dạy ta nói năng phải dịu dàng như nước.
"Đại vương~ ăn nho đi~"
Ta nhấp nhô bổng trầm nhại theo Bùi Cẩn: "Đại vương, ăn... n...ho~"
Có lẽ trong miệng ta nước bọt hơi nhiều, nói năng không rõ ràng lắm.
Bùi Cẩn sầm mặt đẩy đĩa nho tới bên tay ta: "Ăn trước đi, ăn xong rồi học."
Ta vừa ăn vừa hỏi Bùi Cẩn, ta học những thứ này có tác dụng gì?
Bùi Cẩn bảo đợi ta học xong sẽ vào cung quyến rũ Đế vương từ đây bỏ lên triều.
Bùi Cẩn nhìn vẻ mặt tràn đầy ngờ vực của ta, giải thích một cách dễ hiểu: "Bệ hạ đối xử với ta vô cùng tồi tệ, hắn muốn lấy mạng ta nhưng lại không nói thẳng."
"Lại còn đi khắp nơi gây thù chuốc oán cho ta, cho nên hắn không lên triều sớm là tốt nhất."
Thế thì bệ hạ đúng là rất xấu xa rồi.
Ta hạ quyết tâm nhất định phải học hành tử tế với Bùi Cẩn, cho nên ta nắm chặt nắm đấm, khí trầm đan điền: "Đại vương! Ăn nho!!"
Bùi Cẩn nét mặt khó khăn chỉ một mực bảo ta cứ ăn nho trước đi.
"Tráng sĩ cứ ăn no rồi hãy học tiếp."
Mắt ta sáng rực lên, hề hề hề, Tề thẩm bảo vạm vỡ cường tráng chính là lời khen ngợi lớn nhất đối với phụ nữ chúng ta.
Ta ăn càng thêm hăng hái, thề sẽ trở thành người vạm vỡ nhất Tướng phủ.
Nhưng ta vừa nhét hai quả nho vào miệng đã nhận ra điểm bất thường.
Khoảnh khắc tiếp theo, ta đã đè ngửa Bùi Cẩn xuống, hai má phồng rộp nhe răng chĩa về phía ngoài cửa sổ.
Bên ngoài vang lên tiếng binh khí va chạm.
Bùi Cẩn bị ta đè dưới thân đỡ ta dậy đặt sang một bên: "Đừng sợ, ngươi ở trong phòng ngoan ngoãn ăn nho đi."
"Ngươi ăn xong, ta sẽ trở về."
Nửa nén hương sau, Bùi Cẩn nhìn sáu quả nho còn sót lại trong bát hỏi ta đã ăn no chưa?
Ta lắc đầu: "Cái này là để lại cho đại nhân đấy."
"Đại nhân~ ăn nho đi~"
Nhìn vành tai Bùi Cẩn dần ửng đỏ, ta liền biết vừa rồi không luyện tập uổng công.
Ánh mắt ta tràn đầy tự hào, tìm đâu ra một con hồ ly nhỏ thông minh lại còn chăm chỉ như ta chứ?
Nhưng Bùi Cẩn không cho phép ta nói chuyện uốn éo luyến láy nữa, hắn bảo ta phải đi con đường khác biệt: "Người của Tướng phủ ta mà không biết cầm kỳ thi họa chẳng phải sẽ làm người ta cười chê sao."
Hắn bảo ta là người của Tướng phủ đấy nhé.
Ta vui vẻ híp mắt lại, cho đến khi Bùi Cẩn bày bút mực giấy nghiên ra trước mặt ta.
"Hôm nay ta dạy ngươi nhận chữ."
Ta lập tức thu hồi khóe miệng đang nhếch lên.
Bùi Cẩn trực tiếp tăng mức thưởng: "Học xong có đùi gà ăn."
Ta miễn cưỡng mỉm cười.
Nửa canh giờ sau, Bùi Cẩn nghiến răng nghiến lợi: "Bạch Niệm Niệm, ta bảo ngươi luyện viết kín tờ giấy này, chứ không phải bảo ngươi viết đúng một chữ to tướng trên cả tờ giấy!"
Ta đẩy bút mực giấy nghiên ra bảo không học nữa, đùi gà cũng không ăn nữa.
Lông mày Bùi Cẩn nhíu lại còn chặt hơn cả ta: "Hôm nay nếu ngươi học được cách viết tên của chính mình, ta sẽ dẫn ngươi ra phố chơi."
Bùi Cẩn lời còn chưa dứt, trên giấy đã thêm ba chữ lớn.
Bùi Cẩn giơ tay bấm vào nhân trung của mình: "Ngươi giở trò giả ngu câu giờ với ta đấy à?"
Ta lôi kéo tay áo Bùi Cẩn đi ra ngoài: "Ra phố ra phố."
Trên phố quả thực vui hơn ở Tướng phủ.
Ta tay trái đùi vịt, tay phải mứt hoa quả, trong miệng ú ớ khen Bùi Cẩn giỏi giang.
Bùi Cẩn chê bai quệt vết dầu trên miệng ta: "Giỏi hơn cả yêu tinh sao?"
Ta gật đầu, bởi vì cha ta còn chưa từng mang thứ gì ngon thế này về nhà.
Bùi Cẩn cạn lời bảo, đó là do bạc giỏi giang.
Hai chúng ta ăn tới nửa đường, Bùi Cẩn bên cạnh người hơi cứng lại khẽ đội mũ trùm đầu cho ta xong, cúi người hành lễ.
"Thần bái kiến bệ hạ."
Ta học theo điệu bộ của Bùi Cẩn nhún người xuống.
Bệ hạ bảo hắn đi vi hành, bảo chúng ta không cần gò bó.
Ta cẩn trọng đi sau lưng Bùi Cẩn, nghe thấy bệ hạ hỏi ta là ai.
Bùi Cẩn bảo ta là biểu muội họ xa của hắn: "Chưa từng ngắm nhìn cảnh đêm thịnh kinh, thần dẫn nàng ra ngoài dạo chơi."
Bệ hạ khựng bước chân lại: "Thế biểu muội của Bùi khanh thấy cảnh đêm thịnh kinh thế nào?"
Ta bảo khá là ngon.
Bệ hạ cười một tiếng: "Ngon sao?"
Bệ hạ người này không được tốt cho lắm.
Đùi vịt đã bị ta gặm đến nông nỗi này rồi mà hắn còn muốn ăn.
Ta đưa đùi vịt cho bệ hạ, không tình nguyện nói: "Đại vương, ăn đùi vịt!!"
Có lẽ bệ hạ không thích ăn đùi vịt, cho nên ta đưa nắm mứt hoa quả lén bóp nát bét trong tay cho Bệ hạ: "Vậy bệ hạ ăn mứt hoa quả nhé?"
Có lẽ vì cục mứt chẹp nhẹp trong lòng bàn tay ta quá mức chấn động.
Bệ hạ xoay người liền bảo muốn về cung.
Chỉ còn lại Bùi Cẩn nín cười lau lòng bàn tay cho ta: "Dù ngươi không muốn cho bệ hạ ăn thì cũng không cần bóp nát bét thế này đâu."
Ta hừ lạnh: "Ai bảo hắn ăn hiếp ngài."
---------------------
HOT HOT HOT
Có ai hóng hơm nà?
Ai mà muốn cười bịnh quên lối về thì bơi hết vào đây, nhớ like cmt nào full sốp tag ầm ầm nè
🥰🥰🥰🥰