HOA VÔ ƯU

HOA VÔ ƯU Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from HOA VÔ ƯU, Ho Chi Minh City.
(9)

💌Ling youtube: https://www.youtube.com/.2025
💌Ling Tiktok: https://www.tiktok.com/.2025
💌Các nhà cần PR truyện thì in bốc tâm sự với sốp nha
💌Truyện full sẽ có link cuối bài và dưới bình luận

😘Ta là con hồ ly tinh bị Bùi Cẩn bắt tới nhân gian để qu/y/ế//n r//ũ Đế vương.Nhưng ta vừa mới học được cách hóa thành h...
21/08/2026

😘Ta là con hồ ly tinh bị Bùi Cẩn bắt tới nhân gian để qu/y/ế//n r//ũ Đế vương.

Nhưng ta vừa mới học được cách hóa thành hình người, ngoài ra chẳng biết cái gì khác.

Bùi Cẩn chỉ đành cầm tay chỉ việc dạy ta.

Nào là "e ấp tỳ bà che nửa mặt", nào là "muốn nhận mà lại ỡm ờ từ chối", rồi "liếc mắt đưa tình".

Ta vừa ăn nho vừa xem đến là hăng hái.

Bệ hạ nhìn thấy cảnh tượng kỳ quái trước mắt, ngờ vực lên tiếng: "Hai người các ngươi ai mới là hồ ly tinh?"

01

Ta vừa mới biết hóa thành hình người đã bị b//ẫ/y th/ú k//ẹ/p c/h/ặ//t.

Bùi Cẩn phát hiện ra ta liền bảo con hồ ly ngốc đến mức này giữ ở đây cũng khó sống nổi: "Đem theo đi."

Ta bị nh//é/t vào xe ngựa, hình như Bùi Cẩn nhớ ra chuyện gì liền hỏi ta có biết q/u/y/ế//n r//ũ lòng người không.

Ta nhìn chằm chằm con gà quay trên bàn, nửa hiểu nửa không gật đầu: "Ta thích ăn gà quay."

Bùi Cẩn nhìn mặt ta, nghiến răng một cái: "Chính là ngươi."

Thế nhưng Bùi Cẩn chẳng ngờ ta cái gì cũng không biết.

"E ấp tỳ bà che nửa mặt?"

Ta gật đầu bảo được được.

Bùi Cẩn đợi ta biểu diễn, còn ta đợi hắn dọn món.

Sau nửa nén hương, ta tế nhị lên tiếng: "Không có quả tỳ bà to bằng nửa khuôn mặt cũng được, ta không kén ăn đâu."

(Chú thích: Đàn "tỳ bà" (琵琶) và quả "tỳ bà" (枇杷) trong tiếng Trung phát âm giống hệt nhau).

Bùi Cẩn tuyệt vọng nhắm mắt lại, sai người bê tới chồng sách cao bằng nửa người cho ta học.

Ta ngơ ngác: "Nhưng ta không biết chữ mà."

Bùi Cẩn bảo để Tề thẩm trong phủ dạy ta.

Thế nhưng Tề thẩm lật giở mấy cuốn thoại bản rủa thầm cái gì mà tác phong chốn lầu xanh, lại còn bịt mắt ta không cho ta xem hình người nhỏ vẽ trên đó.

"Chúng ta quyết không học cái này!"

"Thẩm dạy ngươi mấy thứ dùng sức lực!"

Ta hỏi Tề thẩm làm thế nào để một người nhanh chóng ngủ thiếp đi?

Tề thẩm bảo có hai cách, một là hạ thuốc, hai là quật ngã ngửa hắn qua lưng.

Hạ thuốc ta biết, cho nên ta gật đầu với Tề thẩm: "Vậy học cái thứ hai!"

Ta cùng Tề thẩm khổ luyện mấy ngày, Bùi Cẩn mới tới hỏi ta học hành thế nào rồi.

Ta bảo đại khái có thể khiến người ta nhanh chóng chìm vào giấc ngủ rồi, sau đó ta khí trầm đan điền, "hây ha hù o y" đánh cho Bùi Cẩn một quyền phổ.

"Như thế này có giúp được ngài không?"

Trong mắt Bùi Cẩn có vài phần rèn sắt không thành thép: "Đừng mang khuôn mặt này mà đánh loại quyền pháp xằng bậy đó."

Ta bảo ta còn có tuyệt chiêu.

Nhưng ngay khi ta dùng một cú quật qua vai quăng Bùi Cẩn nằm chổng vó trên mặt đất, Bùi Cẩn nhìn trời thở dài bảo hắn sẽ tự mình dạy ta.

Bùi Cẩn bưng tới một đĩa nho trong suốt long lanh, buổi học đầu tiên dạy ta nói năng phải dịu dàng như nước.

"Đại vương~ ăn nho đi~"

Ta nhấp nhô bổng trầm nhại theo Bùi Cẩn: "Đại vương, ăn... n...ho~"

Có lẽ trong miệng ta nước bọt hơi nhiều, nói năng không rõ ràng lắm.

Bùi Cẩn sầm mặt đẩy đĩa nho tới bên tay ta: "Ăn trước đi, ăn xong rồi học."

Ta vừa ăn vừa hỏi Bùi Cẩn, ta học những thứ này có tác dụng gì?

Bùi Cẩn bảo đợi ta học xong sẽ vào cung quyến rũ Đế vương từ đây bỏ lên triều.

Bùi Cẩn nhìn vẻ mặt tràn đầy ngờ vực của ta, giải thích một cách dễ hiểu: "Bệ hạ đối xử với ta vô cùng tồi tệ, hắn muốn lấy mạng ta nhưng lại không nói thẳng."

"Lại còn đi khắp nơi gây thù chuốc oán cho ta, cho nên hắn không lên triều sớm là tốt nhất."

Thế thì bệ hạ đúng là rất xấu xa rồi.

Ta hạ quyết tâm nhất định phải học hành tử tế với Bùi Cẩn, cho nên ta nắm chặt nắm đấm, khí trầm đan điền: "Đại vương! Ăn nho!!"

Bùi Cẩn nét mặt khó khăn chỉ một mực bảo ta cứ ăn nho trước đi.

"Tráng sĩ cứ ăn no rồi hãy học tiếp."

Mắt ta sáng rực lên, hề hề hề, Tề thẩm bảo vạm vỡ cường tráng chính là lời khen ngợi lớn nhất đối với phụ nữ chúng ta.

Ta ăn càng thêm hăng hái, thề sẽ trở thành người vạm vỡ nhất Tướng phủ.

Nhưng ta vừa nhét hai quả nho vào miệng đã nhận ra điểm bất thường.

Khoảnh khắc tiếp theo, ta đã đè ngửa Bùi Cẩn xuống, hai má phồng rộp nhe răng chĩa về phía ngoài cửa sổ.

Bên ngoài vang lên tiếng binh khí va chạm.

Bùi Cẩn bị ta đè dưới thân đỡ ta dậy đặt sang một bên: "Đừng sợ, ngươi ở trong phòng ngoan ngoãn ăn nho đi."

"Ngươi ăn xong, ta sẽ trở về."

Nửa nén hương sau, Bùi Cẩn nhìn sáu quả nho còn sót lại trong bát hỏi ta đã ăn no chưa?

Ta lắc đầu: "Cái này là để lại cho đại nhân đấy."

"Đại nhân~ ăn nho đi~"

Nhìn vành tai Bùi Cẩn dần ửng đỏ, ta liền biết vừa rồi không luyện tập uổng công.

Ánh mắt ta tràn đầy tự hào, tìm đâu ra một con hồ ly nhỏ thông minh lại còn chăm chỉ như ta chứ?

Nhưng Bùi Cẩn không cho phép ta nói chuyện uốn éo luyến láy nữa, hắn bảo ta phải đi con đường khác biệt: "Người của Tướng phủ ta mà không biết cầm kỳ thi họa chẳng phải sẽ làm người ta cười chê sao."

Hắn bảo ta là người của Tướng phủ đấy nhé.

Ta vui vẻ híp mắt lại, cho đến khi Bùi Cẩn bày bút mực giấy nghiên ra trước mặt ta.

"Hôm nay ta dạy ngươi nhận chữ."

Ta lập tức thu hồi khóe miệng đang nhếch lên.

Bùi Cẩn trực tiếp tăng mức thưởng: "Học xong có đùi gà ăn."

Ta miễn cưỡng mỉm cười.

Nửa canh giờ sau, Bùi Cẩn nghiến răng nghiến lợi: "Bạch Niệm Niệm, ta bảo ngươi luyện viết kín tờ giấy này, chứ không phải bảo ngươi viết đúng một chữ to tướng trên cả tờ giấy!"

Ta đẩy bút mực giấy nghiên ra bảo không học nữa, đùi gà cũng không ăn nữa.

Lông mày Bùi Cẩn nhíu lại còn chặt hơn cả ta: "Hôm nay nếu ngươi học được cách viết tên của chính mình, ta sẽ dẫn ngươi ra phố chơi."

Bùi Cẩn lời còn chưa dứt, trên giấy đã thêm ba chữ lớn.

Bùi Cẩn giơ tay bấm vào nhân trung của mình: "Ngươi giở trò giả ngu câu giờ với ta đấy à?"

Ta lôi kéo tay áo Bùi Cẩn đi ra ngoài: "Ra phố ra phố."

Trên phố quả thực vui hơn ở Tướng phủ.

Ta tay trái đùi vịt, tay phải mứt hoa quả, trong miệng ú ớ khen Bùi Cẩn giỏi giang.

Bùi Cẩn chê bai quệt vết dầu trên miệng ta: "Giỏi hơn cả yêu tinh sao?"

Ta gật đầu, bởi vì cha ta còn chưa từng mang thứ gì ngon thế này về nhà.

Bùi Cẩn cạn lời bảo, đó là do bạc giỏi giang.

Hai chúng ta ăn tới nửa đường, Bùi Cẩn bên cạnh người hơi cứng lại khẽ đội mũ trùm đầu cho ta xong, cúi người hành lễ.

"Thần bái kiến bệ hạ."

Ta học theo điệu bộ của Bùi Cẩn nhún người xuống.

Bệ hạ bảo hắn đi vi hành, bảo chúng ta không cần gò bó.

Ta cẩn trọng đi sau lưng Bùi Cẩn, nghe thấy bệ hạ hỏi ta là ai.

Bùi Cẩn bảo ta là biểu muội họ xa của hắn: "Chưa từng ngắm nhìn cảnh đêm thịnh kinh, thần dẫn nàng ra ngoài dạo chơi."

Bệ hạ khựng bước chân lại: "Thế biểu muội của Bùi khanh thấy cảnh đêm thịnh kinh thế nào?"

Ta bảo khá là ngon.

Bệ hạ cười một tiếng: "Ngon sao?"

Bệ hạ người này không được tốt cho lắm.

Đùi vịt đã bị ta gặm đến nông nỗi này rồi mà hắn còn muốn ăn.

Ta đưa đùi vịt cho bệ hạ, không tình nguyện nói: "Đại vương, ăn đùi vịt!!"

Có lẽ bệ hạ không thích ăn đùi vịt, cho nên ta đưa nắm mứt hoa quả lén bóp nát bét trong tay cho Bệ hạ: "Vậy bệ hạ ăn mứt hoa quả nhé?"

Có lẽ vì cục mứt chẹp nhẹp trong lòng bàn tay ta quá mức chấn động.

Bệ hạ xoay người liền bảo muốn về cung.

Chỉ còn lại Bùi Cẩn nín cười lau lòng bàn tay cho ta: "Dù ngươi không muốn cho bệ hạ ăn thì cũng không cần bóp nát bét thế này đâu."

Ta hừ lạnh: "Ai bảo hắn ăn hiếp ngài."
---------------------
HOT HOT HOT
Có ai hóng hơm nà?
Ai mà muốn cười bịnh quên lối về thì bơi hết vào đây, nhớ like cmt nào full sốp tag ầm ầm nè
🥰🥰🥰🥰

[FULL]😘Di nương đã dạy cho muội muội trọn vẹn thói l/ả l/ơ/i của chốn thanh l/â/u.Mẫu thân từng khuyên can, phụ thân cũn...
21/08/2026

[FULL]😘Di nương đã dạy cho muội muội trọn vẹn thói l/ả l/ơ/i của chốn thanh l/â/u.

Mẫu thân từng khuyên can, phụ thân cũng từng ngăn cản.

Nhưng Di nương không chịu nghe.

Đến khi ta đến tuổi cập kê bàn chuyện hôn nhân, Di nương mới mỉm cười nói ra suy tính trong lòng.

"Chi bằng cứ để Ngọc Nương theo Hằng Nương cùng xuất giá, làm một tiểu thiếp."

"Thay Hằng Nương lấy lòng phu quân."

Phụ thân và mẫu thân chợt nhìn nhau, đều có chút nghi hoặc.

Không ai nói cho bà ta biết sao?

Thân là đích trưởng nữ nhà họ Kiều, ta chỉ chiêu phu bắt rể.
------------

Di nương là thiếp thất được phụ thân chuộc về từ Ngọc Lan Phường.

Từ trước khi phụ thân thành thân, bà ta đã hầu hạ người.

Nghe nói k//ỹ nữ ở Ngọc Lan Phường ai nấy đều xinh đẹp hơn hoa, thủ đoạn vô cùng cao minh.

Có lẽ là thật.

Cho nên Di nương mới được sủng á/i suốt mười mấy năm trời.

Muội muội là đứa con gái duy nhất của Di nương, phụ thân cũng rất thương yêu muội ấy.

Năm muội ấy ra đời, vốn dĩ phải bế sang viện của mẫu thân để nuôi dưỡng.

Về sau Di nương khóc lóc cầu xin phụ thân, lúc này mới được giữ lại bên người.

Mẫu thân nhân hậu, tịnh không làm khó dễ thiếp thất.

Về sau phụ thân lại lục tục nạp thêm vài người thiếp.

Mẫu thân đứng ra làm chủ, dứt khoát để ai tự nuôi con người nấy.

Cả nhà họ Kiều, tổng cộng có năm vị tiểu thư.

Ta là trưởng nữ, cũng là đích nữ.

Muội muội xếp thứ hai, bình thường ta cũng gọi muội ấy là Nhị muội.

Ba muội muội phía sau tuổi còn nhỏ, ta và Nhị muội chung đụng với nhau nhiều hơn.

Chúng ta cùng nhau vui đùa, cùng nhau đọc sách.

Quan hệ cũng xem như không tệ.

Về sau khi bắt đầu vỡ lòng, Di nương liền không mấy khi cho Nhị muội ra ngoài.

Mẫu thân từng sai người đến mời, nhưng Di nương đều từ chối.

Bà ta nói, bà ta muốn đích thân dạy dỗ muội muội.

Mẫu thân nể tình bà ta là người cũ trong phủ, lại thường xuyên hầu hạ bên cạnh phụ thân, nên cũng không quá so đo.

Thiết nghĩ bà ta cũng biết chừng mực.

Mỗi dịp Trung thu hay Trừ tịch, năm tỷ muội chúng ta mới thực sự tụ tập cùng một chỗ.

Những năm qua, ta rất hiếm khi gặp mặt Di nương.

Mẫu thân ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng vẫn chán ghét Di nương.

"Nếu không phải năm đó phụ thân con đỗ Trạng nguyên, mối hôn sự này tuyệt đối không thể thành."

Phụ thân trước khi tham gia khoa cử thực chất là một thiếu gia lãng tử, thường xuyên lui tới chốn phong nguyệt.

Về sau gia đạo dần sa sút, người mới tự mình cố gắng, mới có được thành tựu như ngày hôm nay.

Di nương là nhân tình cũ của người từ trước khi đỗ đạt, nể chút tình xưa nghĩa cũ, người vẫn chuộc bà ta về phủ.

Ấn tượng của ta về Di nương, chỉ dừng lại ở dáng vẻ vuốt tóc cười lả lơi của bà ta.

Mẫu thân nói, cử chỉ như vậy vô cùng khinh phù.

Bất quá người chưa từng trách phạt Di nương, cũng không thèm bận tâm.

Ngày tháng cứ thế bình yên trôi qua, âu cũng không tệ.

Cho đến đêm Trừ tịch năm đó.

Phụ thân đã sắp xếp xong xuôi để về quê cũ ở Giang Nam đón năm mới.

Ở quê có không ít chi thứ của nhà họ Kiều, biểu huynh đệ biểu tỷ muội cũng nhiều.

Ta và Nhị muội sắp đến tuổi cập kê, không thể quá gần gũi với các biểu huynh đệ.

Do đó khi chào hỏi nhận mặt nhau, hai chúng ta đều lấy quạt che nửa khuôn mặt.

Chỉ là Nhị muội lại từ sau chiếc quạt tròn ngước nhìn thêm vài lần, hướng về phía biểu ca đối diện mỉm cười hai tiếng.

Hai nụ cười này, khiến biểu ca đối diện đỏ bừng cả mặt.

Ta phảng phất nhìn thấy bóng dáng của Di nương trên người Nhị muội.

Biểu ca năm nay đã đến tuổi hiểu chuyện nam nữ.

Trong lòng ta thầm kêu không ổn.

Bất quá mẫu thân tinh mắt, đã sớm nhìn ra điểm bất thường.

Người bất động thanh sắc ngăn cách hai người tiếp xúc, lén lút gọi Di nương đến.

Trước mặt phụ thân, đây là lần đầu tiên người nghiêm giọng chất vấn Di nương:

"Đứa trẻ Ngọc Nương này, rốt cuộc ngươi nuôi dạy kiểu gì vậy?"

Khuê danh của muội muội là Ngọc Nương.

Nay lớn lên da trắng mĩ miều, dáng vẻ yếu điệu như nhành liễu trước gió.

Chỉ là thần thái toát ra, lại chẳng giống tiểu thư khuê các.

Mà lại giống kỹ nữ non nớt chốn thanh lâu.

Di nương lập tức khóc òa lên.

Bà ta quen dùng thủ đoạn này.

Phụ thân ngày thường cũng dễ mềm lòng với chiêu này nhất.

Nhưng mẫu thân xưa nay là người thế nào, phụ thân là người rõ nhất.

Huống hồ chuyện liên quan đến con cái, phụ thân không có lý do gì để thiên vị Di nương, chỉ đành hạ giọng:

"Rốt cuộc là có chuyện gì?"

Di nương không lên tiếng, mẫu thân cũng l/ư/ờ/i b/ứ/c c/u//ng.

Ma ma đắc lực bên cạnh mẫu thân rất nhanh đã dẫn Nhị muội tới.

Muội muội không biết tình hình ra sao, thấy mẫu thân nghiêm nghị, Di nương nức nở, cũng có chút sợ hãi.

Muội ấy mềm mại quỳ rạp xuống đất, cúi gầm mặt, dáng điệu giống hệt Di nương không sai một ly.

Phụ thân còn có gì mà không hiểu nữa.

Người dùng sức xoa xoa mi tâm.

"Đứa trẻ này sao lại bị ngươi dạy dỗ thành ra thế này?!"

Không phải phụ thân chưa từng g/ầ/n g/ũ//i với muội muội.

Chỉ là khi tuổi tác dần lớn, thời gian phụ t//ử chung đ//ụ/ng cũng ít đi.

Nhị muội bình thường trong mắt người, chẳng qua chỉ là thích làm nũng một chút.

Sao thoắt cái, một thiên kim đàng hoàng lại học thói l//ả l/ơ//i của chốn thanh lâu?

Di nương khóc lóc nói:

"Nó là do thiếp d/ứ/t r/u/ộ//t đ//ẻ ra, lẽ nào thiếp lại h/ạ//i nó sao?"

"Phàm là những gì thiếp dạy nó, nhất định đều là muốn tốt cho nó."

Tổ mẫu nghe nói chuyện này, cười lạnh nói:

"Ta đã sớm nói trong nhà không nên nuôi loại thứ d//ơ b/ẩ/n này."

Tổ mẫu c/ự//c k//ỳ chán gh/é/t Di nương.

Người trước kia cũng là đương gia chủ mẫu ở kinh thành, trong mắt không thể vò hạt cát.

Nhưng trượng phu mất sớm, nhi tử lại bất hiếu, người cũng hết cách.

Dứt khoát nhìn thoáng ra, trở về quê cũ Giang Nam dưỡng lão.

Cho nên trước đây tổ mẫu căn bản không rõ những chuyện trong hậu viện của phụ thân.

Tổ mẫu quở trách phụ thân, lại phê bình cả mẫu thân.

"Ngươi làm chủ mẫu kiểu gì vậy, để một tên thiếp thất nuôi dạy đứa trẻ đến mức không thể mang ra ngoài gặp người thế này."

Mẫu thân cúi đầu không nói lời nào.

Tổ mẫu mắng xong thì cơn giận cũng tiêu tan, ân cần dặn dò:

"Ta mặc kệ các ngươi nuôi dạy thế nào, tóm lại đừng làm mất mặt nhà họ Kiều."

Nghĩ đến việc muội muội vẫn chưa xuất giá, mọi chuyện vẫn còn kịp.

Phụ thân lại nhờ cậy mẫu thân hảo hảo dạy dỗ muội muội.

Mẫu thân bất đắc dĩ.

Chỉ là vì ta, người không cam lòng cũng phải cam lòng.

Mấy tỷ muội chúng ta là một thể, một người danh tiếng không tốt, những người khác cũng sẽ bị liên lụy.

Về phía Di nương, phụ thân không nỡ trách mắng.

Nghe mẫu thân nói, phụ thân cảm thấy hổ thẹn với Di nương.

Trước khi mẫu thân vào phủ, Di nương từng mang th//a/i con của phụ thân ở Ngọc Lan Phường.

Đứa trẻ đó là do Di nương gi/ấ/u gi/ế//m tú bà l/i/ề//u m/ạ//ng giữ lại, lúc phụ thân phát hiện ra thì đã được sáu tháng.

Đáng tiếc phụ thân lúc bấy giờ đã hối cải lỗi lầm, quyết tâm chấn hưng gia nghiệp.

Muốn cưới mẫu thân ta, đứa trẻ này không thể g//i/ữ l/ạ//i.

Tiểu thư danh môn đàng hoàng, có ai lại chịu gả vào một gia đình đã sớm có thứ tử thứ nữ.

Đứa trẻ bị một bát thuốc p//h/á t//h//a/i đánh r//ớ//t.

Nghe đại phu nói, đó là một t h//a/i n/a//m đã th/à//nh hình.

Thật đáng tiếc...

Đó cũng là đứa con trai duy nhất trong cuộc đời phụ thân.

---------------------
😍😍😍 Bật tất cả bình luận để thấy ling nha các tình yêu
Các tình yêu đọc truyện nhớ để lại LIKE SHARE COMMENT giúp sốp nha. Đừng đọc trong âm thầm nà 😘😘😘
😘😘😘

[FULL]💥Tân đế đăng cơ, ta đưa ba đứa con vào cung nhận tổ tông.Tại cung yến rực rỡ ánh đèn, bệ hạ ngồi đơn độc trên ngôi...
20/08/2026

[FULL]💥Tân đế đăng cơ, ta đưa ba đứa con vào cung nhận tổ tông.

Tại cung yến rực rỡ ánh đèn, bệ hạ ngồi đơn độc trên ngôi cao cửu trùng.

"Trưởng t//ử thông tuệ, Hoàng hậu vô t///ử, đưa vào Trung cung nuôi dưỡng."

"Thứ t//ử lanh lợi, Kỳ tần vừa m/ấ//t á//i t//ử, liền cho làm con thừa tự của nàng ta."

"Còn về út nữ, nuôi dưới gối Quý phi cũng tốt."

Bệ hạ nhìn về phía ta, ánh mắt lạnh nhạt: "Ngươi s/i/nh con có công, thưởng trăm lạng vàng, đưa ra khỏi cung, có bằng lòng không?"

Kiếp trước, ba đứa con khuyên ta vào cung làm tỳ nữ, ngày ngày nấu cơm cho chúng.

Ta không cam chịu số phận, quỳ xin bệ hạ nạp ta vào cung.

Nhiều năm sau đó, ta không từ thủ đoạn trải đường cho các con.

Đ/ấ/u s/ậ/p Kỳ tần, é//p đ/i/ê/n Quý phi, hủy đi â//n s/ủ/ng của Hoàng hậu.

Chỉ vì muốn danh chính ngôn thuận đón các con về.

Nhưng ta chịu đựng đến ngôi vị Hoàng quý phi, quyền khuynh lục cung.

Thứ đợi được... lại là d/ả/i l/ụ/a t/r/ắ/ng dài ba thước.

Kẻ dâng tấu xin ban cái c h /ế//c cho ta, chính là ba đứa con ruột của ta!
----------

Sống lại một đời.

Ta vẫn như cũ cúi người d/ậ///p đ//ầ/u.

"Cầu xin bệ hạ ân điển, nạp dân nữ vào cung."

Ba đứa trẻ như bừng tỉnh sau cơn mộng.

Vội vã nhìn quanh bốn phía.

Cho đến khi nhìn thấy dưỡng mẫu của từng người, khoảnh khắc đó hốc mắt chúng đều đỏ hoe.

Trong mắt cuộn trào sự vui mừng vì mất đi lại tìm thấy được.

Hoàng thượng đang định lên tiếng.

Trưởng tử Lưu Thanh đã thu liễm cảm xúc, tiến lên khom người chắp tay thi lễ.

"Phụ hoàng, mẫu thân từ nhỏ lớn lên ở chốn thôn dã, không hiểu quy củ trong cung."

"Nếu giữ mẫu thân lại trong cung, khó tránh khỏi chỗ nào cũng bị gò bó."

"Không bằng …đưa người xuất cung."

Lời nó nói ra thật ôn hòa.

Từng câu từng chữ tựa như đang suy nghĩ cho ta.

Thứ tử Lưu Minh khoanh tay đứng một bên, lạnh lùng cười khẩy.

"Đại ca nói chuyện đúng là phiền phức."

"Mẫu thân đâu phải sợ gò bó? Chúng ta nay đã là hoàng t/ử, bà ấy sao cam tâm rời đi?"

Còn về út nữ Lưu Tuyết mà ta từ nhỏ yêu thương chiều chuộng, vừa rồi đã nhào vào lòng Quý phi.

Nó nước mắt lưng tròng.

Tựa như chịu tủi thân to lớn lắm.

"Mẫu phi, Lưu Tuyết rốt cuộc cũng được gặp lại người rồi."

"Sau này Lưu Tuyết muốn cả đời ở bên hầu hạ mẫu phi!"

Quý phi cầm khăn tay mỉm cười nhạt.

"Đứa trẻ này, ngược lại rất thân cận với bản cung."

Ta nhìn cảnh tượng này.

Chỉ cảm thấy thật trào phúng.

Bọn chúng vậy mà cũng trọng s/i/nh rồi.

Gấp gáp đuổi ta ra khỏi cung như vậy.

Chỉ sợ ta qu/ấ/n qu/í/t lấy, sợ ta làm h//ạ/i dưỡng mẫu của chúng.

Kiếp trước.

Ta vì chúng mà bước vào thâm cung, trở thành Bảo lâm thấp kém nhất.

Vì muốn bảo vệ chúng cho tốt, đ/o/ạ//t lại m/á//u m//ủ r/u/ộ/t r//à.

Ta không từ thủ đoạn trèo lên cao.

Nhiều năm sau đó, ta đ/ấ//u sập Kỳ tần, ép đi/ê/n Quý phi, hủy đi ân s/ủ//ng của Hoàng hậu.

Chịu đựng đến ngôi vị Hoàng quý phi, quyền khuynh lục cung.

Thứ đợi được, lại là dải l/ụ/a t/r/ắ//ng dài ba thước!

Trước lúc l/â//m c/h/u//ng.

Ba đứa trẻ đều đến thăm ta.

Ta nắm lấy tay chúng.

Ân cần dặn dò chúng phải đùm bọc lẫn nhau.

Lưu Minh cười lạnh ngắt lời.

"Bà còn thực sự tưởng chúng ta đến đây để nghe bà than nghèo kể khổ sao?"

"Tấu chương xin ban cái c h /ế//c cho bà, là do ba người chúng ta cùng nhau dâng lên!"

Ta hoảng hốt luống cuống, theo bản năng nhìn sang Lưu Tuyết.

Đứa con mà ta thương yêu nhất.

Nó đỏ hoe mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lùng.

"Bà đã h//ạ/i mẫu phi của chúng ta."

"Chúng ta vĩnh viễn sẽ không th/a th//ứ cho bà!"

Mà Lưu Thanh đứng ở phía sau bọn chúng.

Trầm mặc hồi lâu, mới chậm rãi lắc đầu.

"Mẫu thân."

"Nếu có kiếp sau... ngàn vạn lần đừng gh/e//n t/u/ô//ng đ/ộ/c á//c như vậy nữa."

Nhưng chúng đâu biết.

Thâm cung qu//ỷ qu/y//ệ/t.

Nếu ta không tranh không đoạt, chúng có lẽ ....đã sớm b//ỏ m/ạ//ng trong những cuộc đ//ấ/u đ//á chốn hậu cung.

Ta dùng nửa đời người nâng đỡ, vì chúng trải ra con đường bằng phẳng vạn trượng.

Lại chỉ đổi lấy một câu....

Gh/e/n t/u/ô/ng đ/ộ/c á//c.
-----------------------------
😍😍😍 Bật tất cả bình luận để thấy ling nha các tình yêu
Các tình yêu đọc truyện nhớ để lại LIKE SHARE COMMENT giúp sốp nha. Đừng đọc trong âm thầm nà 😘😘😘

[FULL]😘Phụ thân từng hứa hẹn với mẫu thân, một đời một kiếp một đôi người.Thế nhưng khi ta còn nhỏ, ông ta liền dẫn ngoạ...
20/08/2026

[FULL]😘Phụ thân từng hứa hẹn với mẫu thân, một đời một kiếp một đôi người.

Thế nhưng khi ta còn nhỏ, ông ta liền dẫn ngoại thất cùng ấ//u t//ử về nhà, còn nói rằng tam thê tứ thiếp vốn là chuyện bình thường.

Người phụ nữ kia ô//m con quỳ rạp ngoài cổng phủ, khóc lóc van xin mẫu thân thành toàn.

Mẫu thân mỉm cười gật đầu, ngày hôm sau liền dẫn ta đi xem một buổi h//ợ/p t/á//n/g.

Người đã thành toàn cho cả nhà bọn họ, để bọn họ từ nay về sau vĩnh viễn không còn ch/i/a l/ì//a.

Gió trước m//ộ thổi lạnh buốt, mẫu thân v u /ố//t v//e mái tóc ta, thấp giọng nói:

"Doanh nhi, nhớ kỹ, chỉ có người c h /ế/c mới biết an phận."
..

Về sau, ta xuất giá.

Mới qua ba năm, phu quân liền dẫn về một vị mỹ kiều nương, muốn lập làm bình thê.

Ta trầm mặc gật đầu, mẫu thân nói quả không sai.

----------

Vị mỹ kiều nương kia đứng trước sảnh đường, khóc đến mức lê hoa đ//á/i vũ, giọng nức nở mềm mỏng:

"Cầu xin phu nhân thành toàn... Thiếp thân đối với Ngụy lang là một mảnh chân tâm, dẫu cho... dẫu cho làm một thiếp thất, cũng cam tâm tình nguyện."

Nói đoạn, ả c/ắ//n c/h/ặ//t m/ô//i mỏng, đôi mắt ngấn lệ nhìn sang, tựa như phải chịu nỗi ủy khuất tày trời, nhưng lại mang dáng vẻ không thể không cúi đầu nhún nhường.

Ta còn chưa kịp mở miệng, Ngụy Quân Ưu đã vội vàng tiến lên một bước:

"Nhan nhi, không được! Nàng là một nữ t//ử thanh bạch đi theo ta, ta đã nói sẽ cưới nàng làm bình thê, sao có thể thất tín với nàng?"

Mỹ kiều nương kia ngước mắt nhìn hắn, giọt lệ lăn dài: "Ngụy lang, nhưng phu nhân..."

Ngụy Quân Ưu chợt quay đầu nhìn ta, giữa hàng lông mày tràn đầy vẻ bực dọc:

"Thẩm Doanh! Cùng là nữ t//ử, nàng cớ sao phải làm khó Nhan nhi? Chuyện này toàn bộ là lỗi của ta, vốn dĩ Nhan nhi đã chuẩn bị sẵn d/ả/i l/ụ//a trắng, muốn k/ế//t l/i/ễ//u t/à/n sinh, là ta đã cản lại, cũng chính miệng ta hứa cho nàng ấy vị trí bình thê..."

Ta bật cười mỉa mai:

"Làm khó? Vậy cùng là nữ t/ử, ả ta cớ sao lại đến làm khó ta? Ngụy Quân Ưu, chàng chẳng lẽ đã quên, lúc ban đầu khi cầu thân, chàng đã quỳ trước mặt mẫu thân ta thề thốt ra sao ư?"

"Chàng chẳng lẽ đã quên, trên dưới Ngụy phủ các người nay được cẩm y ngọc thực, gia môn rạng rỡ, là đang dựa dẫm vào ai sao?"

Sắc mặt Ngụy Quân Ưu sầm xuống, nghiến chặt răng hàm:

"Thẩm Doanh! Những chuyện cũ năm xưa đó, cũng đáng để nàng bới móc ra sao?"

"Nàng chỉ là một đứa con gái nhà thương nhân, trèo cao được vào Ngụy phủ ta đã là m//ồ m//ả tổ tiên b/ố/c k/h/ó/i xanh rồi, nếu không chỉ dựa vào nàng, sao xứng làm chủ mẫu Ngụy phủ ta! Ba năm nay vinh hoa nuôi dưỡng nàng mà nàng còn chưa biết đủ, ngược lại còn muốn lấy ơn cũ ra để u//y h/i/ế//p ta, thật là không biết xấu hổ!"

Hắn càng nói càng gay gắt, cười lạnh một tiếng:

"Lại nói ba năm nay, nàng chỉ sinh cho ta được một mụn con gái, Thẩm Doanh nàng chiếm giữ vị trí chính thê, vậy mà ngay cả một mầm mống n//ố/i d/õ///i cũng không s/i//n/h nổi, nay lại còn có mặt mũi ngăn cản người khác bước qua cửa? Hương hỏa Ngụy gia ta phải đ/o/ạ//n t/u/y///ệt trong tay nàng hay sao? Nếu nàng có chút hiền huệ, sớm đã nên tự mình mở miệng nạp thiếp cho phu quân, cớ gì phải é//p ta đến bước đường ngày hôm nay!"

Hắn từng câu như dùi đ /â//m, từng chữ như k/h/o//é/t tâm, ngay trước mặt đám hạ nhân đầy sảnh đường, không nể nang chút thể diện nào.

Nhan nhi kia cúi đầu lau nước mắt, nhưng khóe môi lại mơ hồ nhếch lên.

Ta chậm rãi ngước mắt, nhìn khuôn mặt từng hứa hẹn bạc đầu trước mắt này, chỉ cảm thấy mọi tiếng ồn ào trong phòng đều lùi xa, chỉ còn lại duy nhất một câu nói của mẫu thân văng vẳng bên tai "Doanh nhi, chỉ có người c h ế /c mới biết an phận."

Ta nhìn khuôn mặt vặn vẹo vì tức giận của Ngụy Quân Ưu, trong cơn hoảng hốt lại cảm thấy quang cảnh trước mắt dường như đã từng quen biết.
..

Thuở nhỏ, phụ thân cũng đứng trước phủ như thế này, từng chữ từng câu bức vấn mẫu thân:

"Doanh nhi chỉ là một nữ t//ử, ngày sau làm sao chống đỡ nổi môn mi Thẩm gia? Chẳng lẽ muốn để kẻ khác chê cười Thẩm gia ta không có người nối dõi sao?"

Đứng bên cạnh ông ta là ả ngoại thất kia, tay dắt theo một thiếu niên, rụt rè bổ sung một câu:

"Thiếp thân... thiếp thân chỉ cầu xin phu nhân bao dung cho mẹ con chúng ta một chốn dung thân, đứa trẻ này ngày sau nuôi dưỡng dưới gối phu nhân, liền coi như là nhi tử của phu nhân, thiếp thân tuyệt đối không oán nửa lời."

Khi đó ta nấp sau cột hành lang, nhìn đứa trẻ kia, trông thế mà lại lớn hơn ta vài tuổi.

Đôi mắt đứa trẻ đó nhìn về phía ta tràn đầy vẻ kiêu ngạo.

Nay nghĩ lại, phụ thân e là đã quên mất rồi.

Ta họ Thẩm, là Thẩm của Thẩm Kiều, không phải Thẩm của Thẩm Thừa Bằng ông ta!

Ông ta từ nhỏ được nuôi dưỡng ở Thẩm gia, ăn gạo Thẩm gia, mặc áo Thẩm gia, lớn lên cùng mẫu thân tâm đầu ý hợp, mẫu thân hạ giá lấy ông ta, ông ta liền danh chính ngôn thuận tiếp quản sản nghiệp của Thẩm gia.

Ông ta mở miệng ngậm miệng đều là môn mi Thẩm gia, làm như thể ông ta được thừa kế bao nhiêu tổ nghiệp vậy.
..

Ta lại ngước mắt nhìn về phía Ngụy Quân Ưu.

Hắn giờ phút này trừng mắt lạnh lùng, đầy mặt kh/i/nh b/ỉ, đại khái cũng đã quên, năm xưa Ngụy gia chẳng qua chỉ là một môn đệ quan hoạn rỗng tuếch cái danh, bên trong sớm đã lụn bại, sổ sách thâm hụt, chủ n//ợ ch/ặ//n kín cửa.

Là ta mang theo mười dặm hồng trang làm của hồi môn bước vào Ngụy phủ, là bạc của ta đã lấp đầy những lỗ hổng đó, mới kéo được Ngụy gia từ trong vũng bùn lên.

Ngụy Quân Ưu hắn hôm nay có thể mặc trên người bộ cẩm bào này đứng ở đây, dựa vào chính là của hồi môn của Thẩm Doanh ta, là tâm huyết của Thẩm Doanh ta.

Mẫu thân ban đầu thay ta chọn hắn, nào phải vì Ngụy gia hắn hiển hách?

Thương nhân xếp ở bực chót, sĩ nông công thương, con gái nhà thương nhân dù có phú quý đến đâu, chung quy vẫn thấp kém hơn người ta một bậc.

Mẫu thân là người từng nếm mùi cay đắng, suy cho cùng có nhiều bạc đến mấy, cũng không đổi được thể diện, không đổi được sự tôn trọng.

Cho nên người một lòng muốn ta gả vào gia đình quan hoạn, cho dù chỉ là một cái vỏ rỗng, chỉ cần có quan thân, ngày sau ta chính là quan gia phu nhân, không còn phải chịu cảnh bị người đời khinh rẻ.

Mẫu thân đã thay ta trải sẵn con đường này, ta liền ngoan ngoãn mà đi.

Mang theo vàng bạc, thay hắn chống đỡ thể diện cho Ngụy phủ, thay hắn giành lấy vinh quang của ngày hôm nay.

Nhưng nay, hắn ngược lại chê bai ta là con gái nhà thương nhân.

Ta chậm rãi mỉm cười, đầu ngón tay nhẹ nhàng phủi đi nếp nhăn không hề tồn tại trên ống tay áo, ngước mắt nhìn hắn: "Nếu ...ta không ưng thuận thì sao?"

Ngụy Quân Ưu cười lạnh một tiếng, đuôi lông mày tràn đầy vẻ kh/i/nh m/i/ệ//t: "Thẩm Doanh, nàng nên hiểu rõ, ta hành sự cớ gì phải cần nàng gật đầu ưng thuận."

Vi Nhan bên cạnh hắn đúng lúc rũ mắt xuống, một tay nhẹ nhàng v /u/ố//t v//e phần bụng dưới, rụt rè mở miệng:

"Phu nhân... nhưng trong bụng thiếp thân đã mang c /ố//t nh/ụ//c của Ngụy lang, đại phu đã bắt m/ạ//c/h, nói rất có khả năng là th/a//i nam."

Ngụy Quân Ưu lập tức ô//m lấy vai ả, ngữ khí càng thêm sắc bén: "Thẩm Doanh! Nàng còn muốn làm loạn đến bao giờ, Vi Nhan xuất thân từ gia đình quan lại thanh bạch, đi theo ta vốn đã chịu ủy khuất, nay lại mang trong mình huyết mạch của Ngụy gia ta, vốn dĩ lập nàng ấy làm bình thê đã là m/ắ/c n/ợ, nàng còn muốn thế nào nữa?"

Đã là m/ắ/c n/ợ?

Ta chỉnh lại vạt áo, đứng thẳng dậy: "Hóa ra là quan gia tiểu thư, vậy Thẩm Doanh có một chuyện không rõ, có thể xin cô nương chỉ giáo được chăng?"

Vi Nhan ngước mắt nhìn ta.

Ta ngậm cười nhìn ả, thanh âm ôn hòa chậm rãi:

"Không người mai mối mà cẩu hợp, theo lễ pháp quy củ của nhà các người, thì nên xử trí ra sao? Hay là nói... môn phong quý phủ xưa nay vốn dĩ như vậy, mới có thể nuôi dạy ra một nữ t/ử như cô nương?"
-------------------
Ở đây có va~ mặt
😍😍😍 Bật tất cả bình luận để thấy ling nha các tình yêu
Các tình yêu đọc truyện nhớ để lại LIKE SHARE COMMENT giúp sốp nha. Đừng đọc trong âm thầm nà 😘😘😘

[FULL]😇Ta và Tiêu Tịch Hanh là phu thê th/u/ầ/n h/ậ/n.Chàng cưới ta là vì tham muốn binh quyền của nhà ngoại ta, vì thế ...
20/08/2026

[FULL]😇Ta và Tiêu Tịch Hanh là phu thê th/u/ầ/n h/ậ/n.

Chàng cưới ta là vì tham muốn binh quyền của nhà ngoại ta, vì thế đã nh /ẫ//n t /â/m g i ế /c c h ế /c thanh mai trúc mã của ta.

Ta gả cho chàng là để m /ư//u đ/o//ạ/t ngôi vị Hoàng hậu, vì thế đã h /ạ đ/ộ//c g i ế /c c h ế /c thanh mai của chàng.

Sau này, phụ thân ta vì muốn đảm bảo an toàn cho gia tộc, đã gả thứ muội của ta cho kẻ th//ù ch/í/nh tr//ị của chàng - Bát hoàng tử.

Đêm đen gió lớn, đúng lúc kẻ th//ù truyền kiếp thành h//ô/n.

Hai chúng ta ngồi trong viện đánh cờ.

Ta chẳng còn tâm trí đâu mà nhớ thương thiếu niên lang của mình, chàng cũng chẳng buồn hoài niệm về bạch nguyệt quang nữa.

Ánh mắt chạm nhau, lập tức hiểu ý.

"Phải g i ế /c c h ế /c hai kẻ đó."

----------

Đầu ngón tay vừa hạ quân cờ đen xuống, trước mắt ta bỗng lóe lên vài dòng chữ.

[A a a, con gái rượu cuối cùng cũng thành thân với nam chính rồi!]

[Nam chính còn ba chương nữa là lên ngôi.]

[Tuyệt quá, tôi ngứa mắt tên Thái tử âm hiểm kia lâu lắm rồi, lót dép hóng ngày hắn bay màu.]

[Lầu trên nói đúng, còn cả bà đích tỷ đ//ộ/c á//c của con gái nữa, cho hai đứa đó khóa c h ế //c với nhau cả đời đi.]

Thế giới chúng ta đang sống thực chất là một cuốn tiểu thuyết.

Thứ muội là nữ chính xuyên không.

Bát hoàng tử Tiêu Húc Sênh là nam chính.

Ta là nữ phụ đ//ộ/c á//c, còn Tiêu Tịch Hanh là nam phụ â//m h/i/ể//m.

Dòng chữ bình luận đánh giá hai chúng ta là: Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.

Ph /ạ//t qu//ỳ, qu/ấ//t r /o//i, t á//t t/a//i, từ nhỏ ta đã chẳng coi đứa thứ muội này là c/o/n ng/ư/ờ/i.

Á//m s /á//t, h//ạ đ/ộ//c, giở trò b/ẩ//n t/h/ỉ/u, Tiêu Tịch Hanh cũng chưa từng có ý định để cho đứa vương đệ kia được s /ố//n/g.

Ta cười lạnh nhìn những dòng chữ lơ lửng: "Lũ ngu."

Ta là đích nữ của Thái úy, Tiêu Tịch Hanh là đích trưởng t/ử của Hoàng đế.

Hai chúng ta đường đường chính chính là dòng dõi đích xuất, làm sao có thể thua được?
..

Đêm khuya, ta và Tiêu Tịch Hanh m/â//y m/ư//a â//n á//i trong Đông Cung, mang theo cả sự h/ậ//n t/h//ù.

Sau khi mây tạnh mưa tan, hai chúng ta đã bàn bạc xong xuôi một loạt kế hoạch.

Ta xoay người, e//o vô tình chạm phải bàn tay lạnh lẽo của Tiêu Tịch Hanh.

Chàng đột nhiên buông một câu không đầu không đuôi:

"Nguyệt Sơ, nếu... ta đ/o/ạ//t đ/í//ch thất bại, nàng sẽ làm gì?"

Ta quay lưng về phía chàng, khinh khỉnh đảo mắt:

"Thì c h ế /c cùng chàng chứ sao."

Tiêu Tịch Hanh xích lại gần, vươn tay ô//m gọn ta vào lòng.

H/ơ/i t/h/ở của ta ngưng trệ trong tích tắc.

Chàng chưa từng ô//m ta bao giờ.

Chàng một tay ô//m e//o ta, tay kia lại b /ó//p c h/ặ//t lấy c//ổ ta:

"Nàng không có tư cách c h /ế//c cùng ta."

"Chúng ta chỉ là quan hệ hợp tác, nàng đừng có vượt quá giới hạn."

Ta rút trâm cài, hung hăng r /ạ//c/h một đường thật s /â//u lên cánh tay chàng.

"B/ớ//t phát đi///ê/n đi."

Chàng ăn đ /a//u liền buông tay, ta bồi thêm một c/ư/ớ//c, nhanh nhẹn lách mình xuống giường.

"Ai thèm vì chàng mà đi c h /ế//c? Chàng đ/o//ạ/t đ/í/ch thất bại, đứa thứ muội bạch liên hoa kia của ta có thể buông tha cho ta chắc?"

Ta sai người trải giường ở trắc điện, vừa quay lưng định rời đi.

Những dòng bình luận trước mắt lại bắt đầu nhấp nháy.

[Nam nữ chính ngọt xỉu, h//ô/n nhau đ/ắ/m đ/u/ố//i quá đi mất!]

[Có cảnh gì mà các vị khán giả đại gia đây không được xem chứ? Tác giả cứ mạnh dạn viết tiếp đi!]

Ngọn lửa gh/e//n t/u/ô//ng trong lòng ta bỗng chốc bùng lên ngùn ngụt.

Ta xoay gót bước vội về phía giường, túm c/h/ặ//t lấy c//ổ áo Tiêu Tịch Hanh, á//p s/á//t tới rồi c/ạ/y m//ở m/ô//i chàng.

Không phải chỉ là h/ô//n m/ô//i thôi sao?

Ta cũng làm được.

Mang theo chút bực dọc, ta hung hăng c/ắ//n lên m///ô/i Tiêu Tịch Hanh vài cái.

Chàng khẽ hừ một tiếng, bàn tay lại ấ//n c/h//ặ/t ta vào lòng.
..

Sáng hôm sau tỉnh giấc, Tiêu Tịch Hanh đang quay lưng về phía ta m/ặ///c y phục.

Cẩm bào khoác lên thân, khí chất cao quý toát ra từ người chàng khiến kẻ khác chẳng thể rời mắt.

Chàng quay đầu nhìn ta, trên m//ô/i vẫn còn hằn rõ v/ế//t xư/ớc nhỏ do ta c//ắ//n đêm qua.

"Nguyệt Sơ, dậy đi."

Hôm nay, Bát hoàng tử sẽ cùng thứ muội của ta tiến cung bái kiến Thái hậu.

Ta uể oải ngồi dậy, bước đến trước bàn trang điểm.

"R/ư//ợ/u đ/ộ//c đã chuẩn bị xong chưa?"

Tiêu Tịch Hanh liếc nhìn ta một cái:

"Tất nhiên rồi."

Chàng thản nhiên n/u/ố//t xuống một viên đan dược.

Đó chính là thuốc giải của loại rượu đ/ộ//c kia.

Kế hoạch của chàng là tự h//ạ đ//ộ/c chính mình ngay lúc Bát hoàng tử dâng rượu.

Sau đó, chàng sẽ mượn tội danh m/ư//u h/ạ//i Thái t/ử để tiễn Bát hoàng t//ử ch/ầ/u Di//ê/m vương.

Thế nhưng, kế sách này hiện tại đã không còn tác dụng nữa.

Bởi vì những dòng bình luận đã tiết lộ:

[Chương sau nam phụ tự đ/à/o h//ố c/h//ô//n mình rồi.]

[Tự h//ạ đ/ộ//c bản thân để h/ã//m h/ạ//i vương đệ r/u/ộ//t t/h/ị//t, coi Hoàng đế là kẻ ngốc chắc.]

[Lầu trên có thể bớt ồn ào được không...]

Nhìn những dòng chữ này, ta thừa hiểu chiêu trò của Tiêu Tịch Hanh chắc chắn sẽ bị Hoàng đế nhìn thấu.

Ta đương nhiên tuyệt đối không cho phép chuyện ngu ngốc này xảy ra.

Nhưng nếu hôm nay không thể hung hăng chơi xỏ phu thê bọn chúng một vố thật đ /a//u, ta lại cảm thấy b/ứ//t r/ứ//t như có hàng ngàn con kiến b//ò khắp người.

Tiêu Tịch Hanh bỏ lại một câu "Nhanh lên" rồi sải bước ra khỏi cửa phòng.

Ta gọi tâm phúc Mính Nhi đến.

"Lén đổi chén r/ư/ợ//u có đ/ộ//c của Thái t//ử sang cho ta."

Mính Nhi ngập ngừng:

"Thái tử phi, đó chính là k/ị//ch đ/ộ//c mang từ Tây Vực về... Người vậy mà lại vì Thái tử điện hạ..."

Ta cầm chiếc lược gõ nhẹ lên đầu con bé:

"Lắm lời làm gì? Đi mau."

Ai thèm vì chàng ta chứ?

Ta là vì cái ghế Thái tử phi kia kìa.
-----------------------------
😍😍😍 Bật tất cả bình luận để thấy ling nha các tình yêu
Các tình yêu đọc truyện nhớ để lại LIKE SHARE COMMENT giúp sốp nha. Đừng đọc trong âm thầm nà 😘😘
FOLLOW HOA VÔ ƯU ĐỂ XEM THÊM TRUYỆN HAY BẠN NHÉ
😘😘😘😘😘😘😘

Address

Ho Chi Minh City
70000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when HOA VÔ ƯU posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share