HOA VÔ ƯU

HOA VÔ ƯU Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from HOA VÔ ƯU, Ho Chi Minh City.
(9)

💌Ling youtube: https://www.youtube.com/.2025
💌Ling Tiktok: https://www.tiktok.com/.2025
💌Các nhà cần PR truyện thì in bốc tâm sự với sốp nha
💌Truyện full sẽ có link cuối bài và dưới bình luận

🥰Năm ấy, chàng mười lăm tuổi, ta mười bốn tuổi.Chỉ một lần gặp gỡ, ta đã đem lòng si mê thiếu niên có dung nhan sáng tựa...
19/06/2026

🥰Năm ấy, chàng mười lăm tuổi, ta mười bốn tuổi.

Chỉ một lần gặp gỡ, ta đã đem lòng si mê thiếu niên có dung nhan sáng tựa tinh hà ấy.

Nào ngờ, một cái liếc mắt năm xưa lại gieo xuống tình căn sâu tận cốt tủy, để rồi từ đó về sau, dây dưa một đời, yêu hận khó phân.

----------

Ta là Vãn Khê, Chiêu Dương Công chúa của Cẩm Linh quốc.

Mẫu hậu ta là Hoàng hậu tôn quý nhất thiên hạ, cũng là vị "Hổ Nương" danh chấn bốn phương. Bà tuy là nữ tử nhưng tinh thông binh pháp, quyền thuật xuất thần nhập hóa, ngay cả phụ hoàng cũng phải kiêng dè ba phần.

Ta là đích nữ duy nhất của bà.

Lẽ ra phải được nuông chiều như châu như bảo.

Thế nhưng, trong mắt mẫu hậu, ta chưa từng là một cô nương cần được cưng chiều.

Bà đích thân dạy ta lễ nghi, dạy ta đọc sách, dạy ta trị quốc, dạy ta cách che giấu cảm xúc.

Dường như điều bà muốn bồi dưỡng không phải một vị công chúa, mà là một quân vương.

Dưới sự giáo dưỡng nghiêm khắc ấy, ta lớn lên đoan trang hiền thục, cử chỉ không chút sai sót, trở thành khuôn mẫu cho các công chúa khắp chư quốc noi theo.

Nhưng chẳng ai biết...

Sau lớp vỏ ngoan ngoãn ấy là một trái tim phản nghịch đã âm thầm nảy mầm từ lâu.

Mấy hôm trước vì không hoàn thành bài học, ta bị mẫu hậu phạt đánh một trận, lại cấm túc ba ngày.

Ta ngoài mặt ngoan ngoãn nhận phạt.

Nhưng vừa quay lưng đã thay y phục cung nữ, lén trèo tường trốn khỏi cung.

Ngày xuân rực rỡ như thế.

Nếu không ra ngoài dạo chơi, chẳng phải phụ mất cảnh đẹp nhân gian sao?

Khoác lên người bộ váy xanh nhạt của cung nữ, ta men theo những lối nhỏ ít người qua lại, vừa đi vừa hái hoa ven đường, trong lòng vô cùng khoan khoái.

Đúng lúc ấy.

Một tiếng tiêu bỗng vang lên giữa trời chiều tĩnh lặng.

Ta bất giác dừng chân.

Âm thanh ấy khi cao vút như hạc bay nơi tầng mây, khi trầm lắng như gió thu lướt qua ngàn núi.

Lúc tựa tùng phong lay động.

Lúc như dòng suối len qua khe đá.

Chỉ mới nghe vài khúc, mọi phiền muộn trong lòng ta đã bị cuốn đi sạch sẽ.

Không kìm được tò mò, ta lần theo tiếng tiêu mà tìm tới.

Xuyên qua hành lang quanh co, vượt qua từng lớp tường cung cũ kỹ, cuối cùng dừng trước một tiểu viện hoang phế nằm sát Lãnh cung.

Nơi này vốn là chốn cấm.

Các ma ma thường kể có oan hồn qua lại, mẫu hậu cũng nghiêm cấm ta bén mảng tới gần.

Nhưng lúc ấy trời đã ngả chiều.

Khắp không gian chỉ còn tiếng tiêu du dương ấy.

Như có ma lực mê hoặc lòng người.

Ta ghé mắt nhìn qua khe cửa.

Trong sân cỏ dại mọc um tùm, đình đài đổ nát.

Trên gò đất cao có một chiếc đình nhỏ.

Một thiếu niên áo lam đang ngồi giữa đình.

Ngọc tiêu đặt bên môi.

Thần sắc hờ hững.

Ánh tà dương phủ lên người hắn, tựa như dát một tầng ánh vàng nhàn nhạt.

Ta nhất thời nhìn đến ngây người.

Muốn nhìn rõ hơn một chút.

Ai ngờ đúng lúc ta ghé sát vào khe cửa, cánh cửa gỗ bỗng bị kéo mạnh từ bên trong.

"A!"

Ta mất đà ngã nhào về phía trước.

Ngay khoảnh khắc ấy.

Một vòng tay vững vàng đỡ lấy ta.

Ta ngẩng đầu.

Rồi hoàn toàn sững sờ.

Trên đời này...

Lại có nam tử đẹp đến vậy sao?

Gương mặt hắn tựa ngọc tạc.

Mày kiếm mắt phượng.

Khóe môi mỏng mang theo vài phần lãnh đạm.

Đôi mắt sâu thẳm như màn đêm đầu hạ.

Chỉ một ánh nhìn thôi cũng đủ khiến người ta thất thần.

Ta ngây ngốc nhìn hắn.

Còn hắn chỉ liếc ta một cái, vẻ mặt hiện rõ sự mất kiên nhẫn.

Rồi tùy tiện đẩy ta sang bên.

Tự mình bước tới bàn đá, tung người ngồi lên, tiếp tục thổi tiêu như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Từ khoảnh khắc ấy.

Ta biết.

Mình xong rồi.

Trái tim mười bốn tuổi kia...

Đã đánh mất bên người thiếu niên tên Kỳ Dạ.
--------------
LIKE SHARE COMMENT giúp sốp nha cả nhà ui
Sao dạo này flop dữ vậy ta 😂😂😂

🥰Cha mất từ thuở lên năm, A Nguyên theo mẫu thân tái giá vào Hà gia.Năm nàng mười tuổi, dung mạo đã thanh tú động lòng n...
19/06/2026

🥰Cha mất từ thuở lên năm, A Nguyên theo mẫu thân tái giá vào Hà gia.

Năm nàng mười tuổi, dung mạo đã thanh tú động lòng người. Cũng từ đó, ánh mắt của người cha dượng nhìn nàng dần trở nên khác lạ.

Để bảo toàn bản thân, A Nguyên chỉ có thể nhân lúc đêm khuya lặng lẽ bỏ tr/ố/n.

Trên con đường lưu lạc, nàng gặp được Hoắc Kình.

Hắn từng là một vị tướng quân chinh chiến sa trường, nay giải giáp quy điền, mở một tiệm rèn nhỏ ở trấn Thanh Thủy để mưu sinh.

Hoắc Kình có dung mạo tuấn lãng, vóc người cao lớn, nhưng nhiều năm sống giữa đao quang kiếm ảnh đã khiến hắn mang theo một thân sát khí. Người trong vùng vừa kính vừa sợ, gặp hắn đều tránh xa ba thước.

Thiên hạ đồn rằng hắn trời sinh số sát thê, nữ nhân nào gả cho hắn cũng chẳng có kết cục tốt đẹp.

Vậy mà chẳng biết từ khi nào, bên cạnh vị "s/á/t th/ầ/n" ấy lại xuất hiện một tiểu nương tử mềm mại như nước.

Nàng ngày ngày nhóm lửa nấu cơm, vá áo, quét sân, lặng lẽ chờ hắn trở về sau mỗi buổi rèn sắt.

Điều khiến mọi người kinh ngạc là, tiểu nương tử ấy chẳng những không gặp tai ương như lời đồn, mà cuộc sống còn ngày một đủ đầy, an ổn.

Một người lạnh lùng như sắt thép nơi sa trường, cuối cùng cũng học được cách nâng niu một người trong lòng.

Còn A Nguyên, sau nửa đời lưu lạc, rốt cuộc cũng tìm được một mái nhà thuộc về riêng mình.
-----------

🥰 Năm thứ năm sau khi thành hôn, cuối cùng ta cũng gật đầu.Đồng ý dùng Đèn Trường Minh để cứu người thanh mai trúc mã mà...
19/06/2026

🥰 Năm thứ năm sau khi thành hôn, cuối cùng ta cũng gật đầu.

Đồng ý dùng Đèn Trường Minh để cứu người thanh mai trúc mã mà Tạ Trường Vận vẫn luôn khắc cốt ghi tâm.

Chàng sững sờ hồi lâu, rồi mừng rỡ đến mức vành mắt đỏ hoe.

Tựa như sợ ta đổi ý, chàng vội vàng nắm lấy tay ta, thấp giọng hứa hẹn:

— Chỉ cần nàng cứu nàng ấy, ta thề với nàng, từ nay về sau sẽ không gặp nàng ấy thêm một lần nào nữa.

Ta khẽ cong môi cười.

Lời hứa ấy, ta vốn chẳng để trong lòng.

Bởi ta biết...

Đến ngày ngọn Đèn Trường Minh cháy cạn giọt dầu cuối cùng, cũng là lúc ta có thể rời khỏi thế giới này.

Rời khỏi chàng.

Và ...trở về nhà.

--------

[FULL]😘Con chim hoàng yến mà Lệ Quý Thâm nuôi bên ngoài quá không biết điều.Cô ta lập hẳn một tài khoản chuyên đăng chuy...
19/06/2026

[FULL]😘Con chim hoàng yến mà Lệ Quý Thâm nuôi bên ngoài quá không biết điều.

Cô ta lập hẳn một tài khoản chuyên đăng chuyện yêu đương.

Kết quả, bị cư dân mạng đào ra sạch sẽ.

Bố chồng nổi trận lôi đình, mắng Lệ Quý Thâm té tát không ngẩng nổi đầu.

Ông còn buông lời:

“Nếu cậu không xử lý ổn thỏa cái thứ nuôi bên ngoài kia, thì cũng đừng hòng tiếp tục ở lại công ty nữa!”

Tôi co người ngồi trong góc, lặng lẽ thở phào một hơi.

May quá.

Người cần bị xử lý là cô tình nhân hắn nuôi bên ngoài.

Không phải... người của tôi.

…..

1.

Lệ Quý Thâm là thái tử gia của Nam Thành.

Tôi là tiểu công chúa của giới thượng lưu Bắc Kinh.

Cuộc hôn nhân của chúng tôi thuộc dạng cường cường liên thủ, kết hôn sáu năm, cũng không gây ra chuyện gì mất mặt, trong mắt người ngoài được xem là vợ chồng tình thâm.

Nhưng dạo gần đây *chim hoàng yến nhỏ* mới nuôi của anh ta không hiểu chuyện, lại đi lập một tài khoản yêu đương.

Trong đó chứa đầy những chuyện thường ngày với Lệ Quý Thâm, kết quả bị cư dân mạng đào ra, gây ra một vụ bê bối không nhỏ, thậm chí ảnh hưởng đến giá cổ phiếu của công ty.

Cũng khó trách bố chồng lại nổi trận lôi đình.

Trong chiếc xe đi ra từ nhà chính, áp suất không khí rất thấp.

Tôi ngồi ở ghế phụ cúi đầu nghịch điện thoại, để lại cho Lệ Quý Thâm không gian tự điều chỉnh.

"Chuyện này, em thấy thế nào?"

Xe đi qua đường vòng quanh núi, Lệ Quý Thâm đột nhiên lên tiếng.

Tôi đang nhắn tin liền giật mình, ngẩng đầu nhìn anh ta, buột miệng nói: "Người anh nuôi trông quả thực rất đẹp, hơi tiếc..."

Vừa dứt lời, bầu không khí càng thêm ngột ngạt, sợ bị hiểu lầm là đang hả hê trên nỗi đau của người khác, tôi vội vàng nở một nụ cười:

"Cần phối hợp gì, anh cứ nói một tiếng là được."

Tôi cố gắng tỏ ra khách sáo.

Thực ra trong lòng còn có chút đồng cảm.

Dù sao nuôi lâu cũng có tình cảm, đâu phải nói xử lý là có thể xử lý ngay được...

Tôi tự cho rằng mình rất chu đáo, nhưng sắc mặt của Lệ Quý Thâm lại càng khó coi hơn.

Anh ta chằm chằm nhìn mặt tôi rất lâu, ngay lúc định nói gì đó thì điện thoại đột nhiên đổ chuông.

Là của con *chim hoàng yến nhỏ* kia.

Lệ Quý Thâm không hề kiêng dè, trực tiếp bắt máy.

Đầu dây bên kia lập tức truyền đến tiếng khóc lóc thút thít.

Nghe không rõ, nhưng chắc chắn là về chuyện lần này.

"Đừng khóc nữa, anh sẽ cử người giải quyết."

"Anh biết, không ai trách em cả, nhưng dạo này đừng đến công ty nữa, kín tiếng một chút, dạo này anh không có cách nào qua với em được..."

"A Miên, anh đã nói với em rồi, ngoại trừ vị trí Lệ phu nhân, những thứ khác, anh đều có thể cho em..."

Giọng của Lệ Quý Thâm rất trầm, chỉ là khi nói chuyện điện thoại, hàng chân mày bất giác giãn ra.

Nhận ra tôi đang nhìn, anh ta quay đầu liếc tôi một cái, rồi nói với người trong điện thoại:

"Ngoan ngoãn, ở nhà đợi anh."

Anh ta cúp điện thoại.

Bầu không khí trong xe vẫn còn chút gượng gạo.

Tôi lặng lẽ dời tầm mắt, xuýt xoa: "Người trẻ tuổi, yêu đương mù quáng, muốn có một danh phận cũng là chuyện bình thường..."

Đang ở độ tuổi hoa nhường nguyệt thẹn, không danh không phận đi theo một người đàn ông đã có gia đình, không thể lộ diện ra ngoài ánh sáng, nghĩ lại tôi cũng thấy có chút không đành lòng.

Hắng giọng một cái, tôi khuyên nhủ:

"Hay là tối nay anh đi thăm cô ấy đi, bên phía bố mẹ và giới truyền thông, tôi sẽ che giấu giúp anh..."

"Dung Họa."

Lệ Quý Thâm không biết tại sao lại tức giận, lạnh mặt nhìn tôi, giọng nói mang theo mùi vị nghiến răng nghiến lợi:

"Em không để tâm một chút nào sao? Hoàn toàn không quan tâm mà đẩy anh lên giường người phụ nữ khác?"

Tôi trừng lớn mắt, khó mà tin nổi.

Không đẩy anh ta lên giường người phụ nữ khác.

Chẳng lẽ lại giữ lại trên giường của tôi?

Thế thì vị tiểu tổ tông mà tôi đang nuôi, chắc chắn sẽ cầm d a o xông đến tận cửa ngay trong đêm mất...
-----------
HOT HOT HOT
Truyện đã full, ling dưới comment nha các tình yêu 🥰
😘😘😘

18/06/2026

FOLLOW HOA VÔ ƯU ĐỂ XEM THÊM TRUYỆN HAY BẠN NHÉ !!!

[FULL]😊Khi phu quân dẫn nhi t ử của ngoại thất về phủ, hệ thống trong đầu ta điên cuồng gào thét.[Chỉ cần ngươi rộng lượ...
18/06/2026

[FULL]😊Khi phu quân dẫn nhi t ử của ngoại thất về phủ, hệ thống trong đầu ta điên cuồng gào thét.

[Chỉ cần ngươi rộng lượng tiếp nhận đứa trẻ này, dùng của hồi môn bồi dưỡng hắn, hai mươi năm sau, hắn sẽ trở thành thủ phụ quyền khuynh triều dã!]

[Nam nhân trăng hoa là chuyện bình thường, nhưng ngươi có thể không làm mà có một đứa con trai tốt, chỉ lời chứ không lỗ.]

Bắt ta lấy tiền của nhà mẹ đẻ, đi dọn đường cho một tên nghiệt chủng sao?

Ta nhìn đứa con của ngoại thất với khuôn mặt đầy kiêu ngạo kia, nở nụ cười ôn uyển.

"Hầu gia nói đúng, thiếp thân nhất định sẽ chăm sóc tốt đứa trẻ này, tuyệt đối không để hắn chịu nửa điểm ủy khuất."

Đợi hắn đi khỏi, ta lập tức phân phó tâm phúc.

"Đi, đem gói th u ố c x ổ kia trộn vào trong cháo yến sào của tiểu thiếu gia."

Nửa canh giờ sau, trong Đông khóa viện truyền ra tiếng kêu gào như heo bị chọc tiết.

Thúy Trúc bước nhanh về chủ viện, cúi đầu bẩm báo với ta.

"Phu nhân, th u ố c đã hạ rồi. Đứa trẻ kia chưa từng thấy qua thứ gì tốt, một bát cháo yến sào li ế m sạch cả đáy. Lúc này đang đ a u b ụ ng, đi ng o à i đ ầ y ra giường, Đông khóa viện h ô i th ố i ngút trời, mấy nha hoàn đều nôn m ử a cả rồi."

Ta gảy bàn tính vàng trong tay, hạt bàn tính va chạm phát ra tiếng vang lanh lảnh.

Trong đầu, thứ tự xưng là hệ thống kia đang phát ra tiếng rít gào chói tai.

[Ký chủ, ngươi điên rồi! Đó là thủ phụ tương lai! Sao ngươi có thể hạ dược hắn! Trong cốt truyện, rõ ràng ngươi nên thức trắng đêm canh giữ bên giường hắn, kể chuyện trước khi ngủ cho hắn, dùng tình mẫu t ử của ngươi hòa tan sự phòng bị lạnh lẽo của hắn!]

[Hiện tại hắn tràn đầy địch ý với ngươi, ngươi nhất định phải dốc hết khả năng lấy lòng hắn, nếu không sau này hắn công thành danh toại, ngươi sẽ tiêu đời!]

Ta ngay cả mí mắt cũng không thèm nhấc.

"Một tên phế vật ngay cả chút thuốc xổ cũng không chịu nổi, cũng xứng làm thủ phụ sao?"

"Nếu hắn thực sự có cái mạng đó, đi ngoài vài ngày cứ coi như dọn dẹp tỳ vị. Nếu hắn không có cái mạng đó, đi ngoài đến chết ở Đông khóa viện, cũng là hắn đáng đời."

Hệ thống nghẹn họng.

[Ngươi nghe ta, mau đi xin lỗi, nói ngươi là vô tâm chi thất, rơi hai giọt nước mắt tranh thủ sự đồng tình của hắn...]

"Câm miệng."

Ta chê nó ồn ào, vừa mới quát tháo một câu, cửa viện đã bị đá văng rầm một tiếng.

Bùi Cảnh Triết đùng đùng nổi giận bước qua bậu cửa, ngay cả vẻ ôn nhuận như ngọc thường ngày giả vờ cũng không màng tới nữa.

"Thẩm Ninh! Nàng rắp tâm cái gì!"

Hắn sải bước đến trước mặt ta, ngón tay suýt nữa chọc vào mũi ta.

"Kỳ nhi mới vừa hồi phủ, nàng đã hà khắc với nó! Nó còn nhỏ tuổi như vậy, nàng cho nó ăn thứ gì không sạch sẽ, hại nó bây giờ thượng th ổ hạ t ả, ngay cả dịch mật cũng sắp n ô n ra rồi!"

"Ta biết nàng tức giận việc ta dẫn nó về, nhưng trẻ con vô tội! Nàng thân là chủ mẫu Hầu phủ, sao có thể á c đ ộ c hẹp hòi như thế!"

Hắn buông một tràng chỉ trích xối xả đập thẳng vào mặt.

Phảng phất như ngàn sai vạn sai đều là lỗi của ta.

Ta tựa lưng vào chiếc ghế thái sư bằng gỗ trắc, bưng chén trà Quân Sơn Ngân Châm cạch tay lên nhấp một ngụm.

"Hầu gia nói lời này thật kỳ lạ."

"Thức ăn tối nay của Đông khóa viện, chỉ có một bát cháo huyết yến, hai đĩa bánh như ý, một đĩa vịt quay lò, mấy thứ này, thứ nào là không sạch sẽ?"

Bùi Cảnh Triết sửng sốt.

Ta đặt mạnh chén trà trong tay xuống bàn.

"Huyết yến kia là trân phẩm do cửa hàng hồi môn của ta đưa tới, một lạng huyết yến một lạng vàng. Vịt quay kia là do đích thân đầu bếp lớn của Tụ Phẩm Lâu lóc thịt. Hầu gia không bằng ra phố hỏi thử xem, nhà ai hà khắc với thứ tử lại lấy những thứ vàng ngọc này ra để hà khắc?"

"Hắn thượng thổ hạ tả, đó là do cái bụng của hắn nông cạn. Ở bên ngoài sống sáu năm ngày tháng khổ cực bữa đói bữa no, đột nhiên ăn vào thứ đồ bổ dưỡng tốt như vậy, tỳ vị chịu không nổi mà thôi."

Ta nhấc mắt nhìn Bùi Cảnh Triết, cười lạnh một tiếng.

"Hầu gia không đi trách sinh mẫu kia không nuôi dưỡng hắn cho tốt, ngược lại đến trách đích mẫu là ta cho hắn ăn quá ngon. Sao nào, quy củ của Hầu phủ sau này, là chỉ có thể cho vị đại thiếu gia này ăn trấu nuốt rau mới được tính là từ mẫu sao?"

Bùi Cảnh Triết bị ta làm cho nghẹn họng, mặt đỏ tía tai.

Hắn vốn là đến hưng sư vấn tội, một bụng đầy đạo lý lớn lao, lại bị ta chặn họng cứng ngắc.

Hắn đương nhiên biết Tần Uyển ở bên ngoài sống những ngày tháng như thế nào.

Mỗi tháng chỉ dựa vào chút bạc vụn hắn moi móc từ phòng thu chi để sống qua ngày.

Bùi Vân Kỳ lớn đến sáu tuổi, phỏng chừng ngay cả cái tên huyết yến cũng chưa từng nghe qua.

"Nàng... Nàng chớ có c ư ỡ ng từ đoạt lý!"

Bùi Cảnh Triết nhịn nửa ngày, mới nặn ra được một câu chống chế khô khốc.

"Nàng đã tiếp quản nó, thì nên chăm sóc chu toàn mọi việc! Nó hiện giờ bệnh rồi, nàng còn ở đây ngồi uống trà sao? Còn không mau đi mời đại phu!"

"Đại phu đương nhiên nên mời."

Ta phủi phủi lớp bụi không hề tồn tại trên ống tay áo.

"Chỉ là Hầu gia dường như đã quên, Hầu phủ chúng ta còn nợ Hồi Xuân Đường ba trăm lạng tiền thuốc chưa thanh toán. Vừa rồi quản gia tới báo, tọa đường đại phu của Hồi Xuân Đường không chịu xuất chẩn, khăng khăng bắt chúng ta phải thanh toán xong nợ cũ đã."

Sắc mặt Bùi Cảnh Triết trong nháy mắt trở nên cực kỳ khó coi.

Cả kinh thành đều biết, Trường Bình Hầu phủ từ lâu đã chỉ còn lại một cái vỏ rỗng.

Lão Hầu gia thích vung tay quá trán, sớm đã phá sạch gia nghiệp, bản thân hưởng hết phúc rồi cũng đi sớm, chỉ để lại một đống nợ nần thối nát.

Bùi Cảnh Triết đội cái tước vị hữu danh vô thực, thực tế chỉ có được một chức quan nhàn tản ngũ phẩm, bổng lộc một năm ngay cả chi tiêu nửa tháng của Hầu phủ cũng không gánh nổi.

Những năm này, Trường Bình Hầu phủ toàn bộ đều dựa vào của hồi môn của ta để chống đỡ thể diện.

"Thẩm gia các người không phải rất có tiền sao?!"

Bùi Cảnh Triết cắn răng, đè thấp giọng nói, "Nàng mau lấy tiền trả nợ đi, mời đại phu tới. Nếu Kỳ nhi để lại mầm bệnh gì, ta tuyệt đối không tha cho nàng!"

Ta bật cười.

"Hầu gia oai phong thật lớn."

Ta đứng dậy, bước đến trước mặt hắn, nhìn thẳng vào đôi mắt đang trốn tránh của hắn.

"Của hồi môn của ta là tài sản riêng của ta, không phải cây rụng tiền để Hầu gia tùy ý lấy dùng! Sáu năm qua, ta nguyện ý lấy của hồi môn ra chống đỡ thể diện cho Hầu gia, đó là nể tình phu thê."

"Nhưng để khám bệnh cho ngh i ệ t c h ủ n g do ngoại thất sinh ra, ta không bằng lòng!"

"Nếu Hầu gia thực sự xót xa nhi tử, không bằng đem nghiên mực Đoan khê triều trước trong thư phòng đi cầm đồ, đừng nói là mời đại phu, mua luôn cả Hồi Xuân Đường cũng đủ rồi."

"Đi thong thả, không tiễn."
----------
🥰🥰🥰HOT HOT HOT
Truyện đã full, ling dưới comment nha các tình yêu 🥰

[FULL]😍Ta mất trí nhớ, chỉ nhớ bản thân là một góa phụ. Ta mang theo một đứa trẻ ba tuổi, mở quán bán đậu phụ ở Giang Na...
18/06/2026

[FULL]😍Ta mất trí nhớ, chỉ nhớ bản thân là một góa phụ. Ta mang theo một đứa trẻ ba tuổi, mở quán bán đậu phụ ở Giang Nam. Thầy đồ trong trấn ôn nhuận như ngọc, đã đến nhà dạm ngõ hỏi cưới ta.

Ngày đính hôn, một đội hắc giáp huyền kỵ đạp phá màn mưa bụi Giang Nam, bao vây quán đậu phụ của ta chật như nêm cối. Tên bạo quân gi ế//t người không ghê tay trong lời đồn đại, lảo đảo lật người xuống ngựa. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, gắt gao chằm chằm nhìn vị thầy đồ đang đứng sau lưng ta.

"Nàng dám gả cho hắn?"

Ta sợ hãi vội giấu con trai ra sau lưng, lắp bắp phản bác:

"Phu quân của ta đã qua đời từ lâu, cớ sao ta lại không thể tái giá?"

Bạo quân nhìn đứa trẻ có dung mạo giống hắn đến bảy phần, đột nhiên bật cười. Hắn rút trường kiếm, nhét chuôi kiếm vào tay ta, còn mũi kiếm thì chĩa thẳng vào n/g/ự//c trái của chính mình.

"Vẫn chưa ch/ế//t hẳn đâu, nàng đ/â m thêm một n/h//á/t nữa, là có thể tái giá rồi."..........

Chương 1

Ta run rẩy như chiếc lá úa trong gió, gần như không cầm nổi thanh kiếm nặng trĩu kia.

"Thẩm Nguyệt Kiểu, nàng quên mất cách gi//ế/t trẫm rồi sao? Có cần trẫm dạy nàng không?"

Hắn gầm lên trầm đ/ụ/c, trên gương mặt tuấn mỹ vặn vẹo chất đầy sự điên cuồng.

Thẩm Nguyệt Kiểu? Hắn đang gọi ai vậy? Ta rõ ràng tên là A Hòa cơ mà.

"Ngài... ngài nhận nhầm người rồi." Giọng ta run rẩy, tay mềm nhũn, trường kiếm loảng xoảng rơi xuống đất.

Ôn Tri Lễ vội xông lên che chắn cho ta ở phía sau, chắp tay cung kính nói với tên bạo quân:

"Bệ hạ, A Hòa chỉ là một dân nữ bình thường, thảo dân cầu xin ngài..."

"Cút." Bạo quân, cũng chính là đương kim Thánh thượng Tiêu Thừa Diễn, chỉ lạnh lùng thốt ra một chữ.

Đám Huyền Giáp Vệ phía sau hắn lập tức rút đ/a//o, l//ư/ỡ/i đ/a/o lạnh lẽo kề sát lên c//ổ Ôn Tri Lễ.

Lòng ta thắt lại, vội kéo nhẹ ống tay áo chàng, ra hiệu cho chàng đừng kích động.

Ánh mắt Tiêu Thừa Diễn vượt qua Ôn Tri Lễ, rơi thẳng xuống bàn tay đang níu lấy ống tay áo chàng của ta, ánh nhìn đột nhiên lạnh lẽo như băng giá tháng Chạp.

Hắn từng bước tiến lại gần, bóng dáng cao lớn bao trùm lấy ta. A Nhuận có lẽ đã bị dọa sợ, rúc trong ng/ự//c ta khóc thút thít. Ta theo bản năng càng ô//m ch/ặ/t lấy con trai A Nhuận hơn.

"A Nhuận ngoan, con đừng sợ."

Tầm mắt Tiêu Thừa Diễn dừng lại trên gương mặt của A Nhuận.

"A Nhuận..." Gương mặt nhỏ nhắn cực kỳ giống hắn kia đã khiến sự điên cuồng trong đáy mắt hắn phai nhạt đi vài phần, chuyển hóa thành một nỗi bi thương sâu thẳm.

Hắn cất lời, chất giọng dường như có chút khàn đi:

"Lại đây, đến chỗ phụ hoàng nào."
------------------

😘😘😘😘
HOT HOT HOT
Truyện đã full, ling dưới comment nha các tình yêu 🥰

[FULL] ☺️Trên đường lên Thượng Kinh, thuận đường đến thăm Biểu cô, ta tr/ư/ợ/t chân bên hồ.Vân Sách vì muốn k/é/o ta nên...
18/06/2026

[FULL] ☺️Trên đường lên Thượng Kinh, thuận đường đến thăm Biểu cô, ta tr/ư/ợ/t chân bên hồ.

Vân Sách vì muốn k/é/o ta nên cùng ta r/ơ/i xuống nước.

Hắn đành phải bất đắc dĩ cưới ta, nhưng chưa từng oán hận ta.

Trái lại, Vân Sách thường xuyên cảm thấy là hắn đã liên lụy ta, nên nghĩ đủ mọi cách để đối xử tốt với ta.

Khi ta mang thai, ta chỉ thuận miệng nói một câu muốn ăn bánh anh đào chiên ở thành đông, hắn liền đội mưa to ra ngoài mua.

Hắn biết việc không thể vào kinh dự tuyển Nữ quan là tâm bệnh của ta, nên không tiếc bỏ ra số tiền lớn mua son phấn, trang sức đang thịnh hành của quý nữ kinh thành, chỉ để đổi lấy nụ cười của ta.

Thành thân hơn ba mươi năm, ta và Vân Sách là đôi phu thê ân ái khiến người người ngưỡng mộ.

Ngay cả bản thân ta cũng cho là như vậy.

Cho đến khi Vân Sách lâm trọng bệnh, ý thức hỗn loạn, hắn nắm lấy tay ta nhưng lại gọi tên một nha hoàn từng hầu hạ hắn:

"A Noãn, trên h/ô/n thư là tên của ta và nàng, chúng ta như vậy ...có phải cũng được tính là đã làm phu thê rồi không?"

Hắn cười ngây dại, đó là biểu cảm mà ba mươi năm qua ta chưa từng thấy.

"Ta nghe nói... nàng đã làm Hoàng hậu."

"Đem thân phận của nàng ta đổi cho nàng, là điều cuối cùng ta có thể làm vì nàng..."
..

Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về đúng cái ngày r/ơ/i xuống nước ấy.

Ta nhìn Vân Sách ở cách đó không xa, lòng chùng xuống, liền đ/ẩ/y Tiết Noãn đang đi ngang qua xuống hồ.

Chương 1

Thấy Tiết Noãn r/ơ//i xuống nước, Vân Sách lập tức l/a/o tới, nhảy xuống hồ kéo người lên.

Mọi người xung quanh nhao nhao nhìn sang.

"Bùi cô nương, cô nương đ/ẩ//y A Noãn làm gì?"

Vân Sách từ dưới hồ chậm rãi bước lên bờ, nước men theo y phục của hắn chảy ròng ròng.

Tuy mới là đầu thu, nhưng nước hồ đã mang theo hàn ý.

Mà Vân Sách trước mắt, ánh mắt nhìn ta mang theo sự lạnh lẽo mà hai đời ta chưa từng thấy.

Vân Sách trong ký ức của ta, vốn là người ôn hòa khiêm tốn.

Kiếp trước, khi ta mới đến Vân phủ, Biểu cô đang bệnh nặng, chính Vân Sách là người đứng ra tiếp đãi.

Hắn lo liệu mọi việc chu toàn, lễ nghĩa rõ ràng, không hề vượt quá giới hạn.

Về sau ta trượt chân, kéo theo cả Vân Sách đang muốn giữ ta lại cùng rơi xuống nước.

Dưới ánh mắt soi mói của bao người, hai người đã đánh mất thanh danh.

Danh tiếng bị tổn hại, ta không tiện lên kinh tham gia kỳ tuyển chọn Nữ quan nữa.

Ta và Vân Sách đành phải thành thân để b/ị/t miệng thế gian.

Ban đầu, ta đối với Vân Sách vô cùng áy náy.

Là ta đã liên lụy hắn.

Nhưng Vân Sách lại nói, là hắn đã h/ủ/y hoại ta.

Khi hạ sính thư, hắn sai người chuẩn bị sính lễ vô cùng hậu hĩnh.

Lúc thành thân, càng là kiệu lớn tám người khiêng, thu hút hàng xóm láng giềng đều đổ ra xem náo nhiệt.

Sau khi thành hôn, hắn càng thấu hiểu sự vất vả của ta.

Hắn cho phép ta không cần tuân thủ những quy củ của nữ tử chốn hậu viện, chỉ mong ta sống được thoải mái.

Khi mang thai trưởng tử, khẩu vị của ta không tốt, hắn sầu não nhíu chặt chân mày.

Ta chỉ thuận miệng nhắc đến việc muốn ăn bánh anh đào chiên, bên ngoài sấm chớp đùng đùng, mưa to như trút nước, hắn cũng nhất quyết đi mua cho bằng được.

Lúc sinh con, ta bị s/i/nh khó, thập t//ử nhất s/i/n/h.

Hắn bất chấp sự can ngăn, xông thẳng vào phòng sinh nắm ch/ặ/t lấy tay ta.

Về sau, hắn không muốn ta phải chịu thêm nỗi khổ s/i/nh nở, liền tự mình uống tuyệt t//ử thang.

Nhưng trớ trêu thay, một Vân Sách đối xử với ta như vậy, lại dùng một tờ hôn thư giả để lừa gạt ta hơn nửa đời người.

Chương 2

"Bùi cô nương, nô tỳ không biết bản thân đã làm sai điều gì, mà lại khiến cô nương chán ghét đến vậy?"

Toàn thân Tiết Noãn ướt sũng, nhưng sống lưng lại thẳng tắp.

Nàng ta nhìn ta, trong ánh mắt loáng thoáng lộ ra sự không cam lòng.

Ta nhìn nàng ta, sống mũi cay cay, nước mắt tuôn rơi.

"Ngươi ...ăn c//ắ/p ngọc bội của ta, ta chẳng qua chỉ muốn giành lại, ngươi liền tự mình nhảy xuống hồ, nay còn muốn c/ắ/n ng/ư/ợ/c lại ta một cái sao?"

"Ta không ăn c/ắ//p ngọc bội của ngươi!"

"Đừng có vu khống!"

Vân Sách và Tiết Noãn đồng thanh lên tiếng.

Nhìn kỹ lại, Vân Sách thậm chí còn khẩn trương hơn cả bản thân Tiết Noãn vài phần.

Rốt cuộc vẫn là người trong lòng.

Ta nắm chặt hai tay, móng tay c/ắ/m s/â/u vào lòng bàn tay.

"Trên người ngươi chắc chắn có ngọc bội của ta, nếu không tin ta, soát người một cái là biết ngay."

Giọng nói của ta mang theo tiếng nức nở, Vân Lão phu nhân ở bên cạnh liền nhíu mày.

"Bùi cô nương trước tiên đừng vội."

"Người của Vân phủ ta, nếu tay chân không sạch sẽ, ta nhất định sẽ không bao che."

"Nhưng nha đầu Tiết Noãn này đã ở bên cạnh Vân Sách bao nhiêu năm nay, thiết nghĩ sẽ không làm ra loại chuyện như vậy."

"Trong chuyện này liệu có hiểu lầm gì chăng?"

Vân Lão phu nhân, là mẹ chồng của Biểu cô ta, cũng là tổ mẫu của Vân Sách.

Kiếp trước ta và bà ấy cũng đã qua lại gần mười năm, bà ấy thiên vị trưởng phòng, bênh vực Vân Sách.

Sau khi ta gả cho Vân Sách, cũng từng nhận được sự thiên vị của bà ấy.

Nhưng hiện tại, ta chỉ là biểu điệt nữ của con dâu nhị phòng, một nữ tử mới đến được hai ngày đã chọc cho đích tôn của bà ấy không vui.

"Ngọc bội của ta vừa nãy vẫn còn đeo bên hông, Vân tam cô nương còn từng khen chất ngọc của ta rất tốt."

Ánh mắt của mọi người đổ dồn vào bên hông ta, trên đó quả nhiên đã mất đi một miếng ngọc bội.

"Vậy thì để Tam tiểu thư soát người ta đi." Khuôn mặt Tiết Noãn đỏ bừng.

"Ai biết được lúc nãy ngươi rơi xuống nước có thừa cơ ném ngọc bội xuống hồ hay không? Ta thấy cái hồ này cũng phải vớt tìm cho thật kỹ càng mới được."

Chương 3

"Bùi cô nương, ta khuyên cô nương đừng ỷ thế h/i/ế/p người."

Gân xanh trên trán Vân Sách thoắt ẩn thoắt hiện.

Ỷ thế h/i/ế/p người sao?

Ta nhìn Vân Sách, không giận mà lại bật cười.

Nếu nói ỷ thế h/i/ế/p người, kiếp trước hắn l//ợ/i dụng ta đến Vân phủ, hủy h//o/ạ/i thanh danh của ta, ch/i/ế/m đ/o/ạ/t thân phận của ta, đó mới gọi là ỷ thế h/i/ế/p người!
---------------

HOT HOT HOT
Truyện đã full, ling dưới comment nha các tình yêu 🥰

😜Ta hoảng hốt đến mức sắc mặt trắng bệch, vội vàng dừng bước, ngẩng đầu nhìn lên thiên thư đột ngột xuất hiện giữa không...
18/06/2026

😜Ta hoảng hốt đến mức sắc mặt trắng bệch, vội vàng dừng bước, ngẩng đầu nhìn lên thiên thư đột ngột xuất hiện giữa không trung.

Những hàng chữ vàng chậm rãi hiện ra trước mắt.

Theo lời thiên thư, ta chỉ là một nam phụ pháo hôi vô danh, giữ chức thị vệ trong phủ Ngũ hoàng tử.

Mà hôm nay...

Chính là ngày ta phải ra tay với Thái tử.

Không chỉ vậy, ta còn dẫn theo mười tám nam nhân khác, nhốt Thái tử trong mật thất suốt ba ngày ba đêm, khiến hắn sống không bằng ch/ế//t, đ/a/u đ/ớ/n đến mức hận không thể lập tức t/ự v/ẫ//n.

Thiên thư hiện lên một dòng chữ đầy căm phẫn:

【Tên thị vệ b/i/ế/n th/á/i kia đúng là không bằng c/ầ/m th/ú!】

Ta sững người.

B/i/ế/n th/á/i?

Ta?

Ta cau mày, tiếp tục đọc xuống.

Chỉ một lát sau, đồng tử chấn động dữ dội.

Ta hít ngược một hơi khí lạnh.

Trời đất quỷ thần ơi...

Chuyện này... chuyện này thật sự quá đáng đến mức không thể tưởng tượng nổi!

Thiên thư vẫn tiếp tục hiện chữ:

【Sau khi thoát nạn, Thái tử hoàn toàn phát điên.】

【Việc đầu tiên hắn làm chính là tự tay c/h//é/m ch/ế//t Ngũ hoàng tử.】

【Sau đó, toàn bộ thị vệ trong phủ Ngũ hoàng tử đều bị b//ắ/t giữ.】

【Kẻ bị l/ă//n/g tr/ì từng đ/a/o một.】

【Kẻ bị r/ó/c t/h/ị/t m/o//i x/ư/ơ/ng.】

【Riêng tên đầu sỏ kia, Thái tử ngh/i/ề/n n/á/t x/ư/ơ/ng c/ố/t hắn thành tro b/ụ/i, r/ắ//c xuống sông để t//ế oan h/ồ//n.】

【Từ đó về sau, Thái tử tính tình đại biến, lấy g/i/ế//t ch/ó//c làm vui, khiến thiên hạ m/á//u ch//ả/y thành sông.】

【Mà căn nguyên của tất cả... đều bắt nguồn từ tên nam phụ pháo hôi kia.】

Toàn th//â/n ta lập tức l ạ nh b u ố t.

Từ đầu ngón tay đến tận s ố ng l ư ng đều nổi đầy da gà.

Khoan đã...

Ta ngơ ngác chỉ vào chính mình.

Tên nam phụ pháo hôi đó...

Chẳng phải chính là ta sao?!

Ý là ta sẽ làm chuyện không thể nói với Thái tử, sau đó bị hắn l ă n g tr ì, ngh i ề n x ư ơ ng thành tro, tiện thể còn góp phần nuôi dưỡng ra một đại phản diện khiến thiên hạ đ ạ i l o ạ n?

Ta suýt nữa ngất tại chỗ.

Không được!

Tuyệt đối không được!

Ta còn chưa sống đủ đâu!

Huống hồ...

Ta vốn là nữ t ử giả nam!

Đừng nói làm chuyện đó với Thái tử, ngay cả "hung khí gây án" ta còn chẳng có!

Rốt cuộc ta phải lấy cái gì để gây ra th ả m k ị c h kinh thiên động địa ấy đây?!
-----------
😘😘😘😘
Cần lắm những cái ủn mong^

[FULL]🥰Vừa mở mắt, ta đã phát hiện mình đang đứng giữa đại điện tuyển chọn Thái tử phi.Mùi long diên hương trong điện đặ...
18/06/2026

[FULL]🥰Vừa mở mắt, ta đã phát hiện mình đang đứng giữa đại điện tuyển chọn Thái tử phi.

Mùi long diên hương trong điện đặc quánh, hòa lẫn với hương trầm nồng đậm, ngột ngạt đến mức khiến người ta khó thở. Hương khí quẩn quanh nơi chóp mũi, đắng chát như một ly rượu đ ộ c, làm mắt ta c a y x è.

Ánh mặt trời xuyên qua những ô cửa chạm trổ tinh xảo, rải xuống nền gạch vàng lưu ly từng vệt sáng loang lổ.

Nhưng trong mắt ta, chúng chẳng khác nào từng sợi xích vô hình đang từ từ s i ế t ch ặ t lấy c ổ h ọ ng.

Ta cúi đầu.

Đôi giày thêu hoa sen song sinh dưới chân vẫn còn mới tinh, từng đường kim mũi chỉ đều quen thuộc đến nh ứ c n h ố i.

Kiếp trước, khi c h ế t đi trong lãnh cung, ta cũng đang mang đôi giày này.

Trên phượng tọa cao cao, Thái hậu khoác phượng bào vàng sẫm, ánh mắt ôn hòa mà uy nghiêm.

Giọng người vang vọng khắp đại điện:

— Thẩm gia nữ, ai gia hỏi ngươi một câu.

— Nếu một ngày Thái tử đăng cơ, ngươi sẽ làm thế nào?

Cả đại điện trong phút chốc im phăng phắc.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía ta.
--------
😍😍😍 Bật tất cả bình luận để thấy ling nha các tình yêu

Address

Ho Chi Minh City
70000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when HOA VÔ ƯU posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share