04/09/2026
TỪ ĐẤT VÔ TRI, GỐM VIỆT GIỮ LẠI NHỮNG ĐIỀU MÀ THỜI GIAN KHÔNG THỂ GIỮ.
TƯỢNG NỮ SINH
Có những vẻ đẹp không cần rực rỡ để được nhớ. Chỉ một tà áo dài trắng, mái tóc buông thành hai bím nhỏ, dáng người khẽ nghiêng cùng ánh mắt hướng về phía trước cũng đủ gợi lại cả một khoảng trời thanh xuân.
Nữ sinh trong tà áo dài trắng mang theo vẻ đẹp rất đỗi Việt Nam – dịu dàng, kín đáo nhưng không hề mờ nhạt. Trên nền trắng tinh khôi, những đường nét hoa văn nâu trầm và sắc xanh nhẹ nhàng hiện lên như những dấu chấm nhỏ của thời gian, khiến dáng hình ấy vừa quen thuộc, vừa mang một nét riêng khó gọi thành lời.
Trong đôi tay ôm quyển sách, trong dáng đứng e ấp mà thanh thoát, có hình ảnh của những năm tháng học trò – nơi ước mơ còn nguyên vẹn, lòng người còn nhẹ tênh và tương lai vẫn ở phía trước.
Đó không chỉ là hình ảnh của một nữ sinh, mà còn là sự lưu giữ của một ký ức đẹp: ký ức về tuổi trẻ Việt Nam, về tà áo dài, về những tháng năm trong veo không dễ gì tìm lại.