Bulletin Don Bosco Online

Bulletin Don Bosco Online Tạp chí Chuyên Đề Don Bosco được Ban truyền thông Salêdiêng phát hành

20/05/2026

MẸ MARIA: MẪU GƯƠNG CỦA MỘT TÂM HỒN CỞI MỞ VÀ HIẾN DÂNG
---
Thông điệp từ Cha Fabio Attard, SDB

Khi Thiên Chúa ngự trị, chúng ta được mời gọi và sai đi

"Đức Maria trỗi dậy và vội vã lên đường" (Lc 1,39). Chỉ vài từ ngắn ngủi nhưng lại chứa đựng ý nghĩa sâu sắc. Qua những cử chỉ đơn sơ nhưng dứt khoát này, cấu trúc nội tâm của một trái tim thực sự để Thiên Chúa ngự trị đã được hé mở. Chuyến đi của Đức Maria không đơn thuần là một cuộc hành trình bình thường; đó là lời đáp trả của một đời sống nồi tâm – của một tâm hồn đã học cách lắng nghe, phân định và rồi hành động.

Sau khi trải qua biến cố Truyền tin, Đức Maria không dừng lại để phân tích những gì vừa xảy đến với mình. Mẹ không khép mình trong sự riêng tư của trải nghiệm cá nhân – dù đó là một trải nghiệm phi thường và sâu sắc. Ngược lại, Mẹ để cho Lời uốn nắn và dẫn dắt. Mẹ trỗi dậy để đến với người khác.

Sự chuyển động của Đức Maria mang tính thiêng liêng: Mẹ đón nhận Lời bằng tình yêu, và giờ đây chính Lời đang ngự trị trong Mẹ thúc đẩy Mẹ hướng về tha nhân. Những ai thực sự yêu thương, như một hệ quả của việc cảm nhận được tình yêu Thiên Chúa, sẽ quên đi chính mình để đặt mình vào sự phục vụ tha nhân. Đức Maria dạy chúng ta rằng sự cởi mở của con tim không phải là một đức tính tùy chọn, mà là cách thức cụ thể để tình yêu Thiên Chúa hình thành trong cuộc đời của người tin vào Ngài.

Cởi mở: Vượt qua cái nhìn hẹp hòi

Với Thiên Chúa ngự trị trong ta – như Đức Maria – chúng ta nhận ra mình được mời gọi và sai đi. Hành động của Đức Maria đối lập hoàn toàn với một lối sống xây dựng trên cái "tôi" đóng kín và ích kỷ. Khi chúng ta chọn quan sát thế giới chỉ từ một điểm nhìn hạn hẹp, chúng ta có nguy cơ đi đến kết luận rằng ý kiến của riêng mình là chân lý duy nhất. Đây là cơn cám dỗ kinh niên: giản lược thực tại vào những gì chúng ta đã thấy, đã đo lường và đã lên kế hoạch. Cách suy nghĩ và tầm nhìn của riêng ta trở thành thước đo duy nhất và độc tôn.

Đức Maria cho chúng ta thấy rằng sự cởi mở của con tim trước hết là sự trút bỏ tính ích kỷ. Khi chúng ta khép kín – thay vì để đức ái dẫn dắt – chúng ta làm mất đi nhịp đập của con tim vốn có nhiệm vụ đón nhận hồng ân Chúa để rồi vươn tới tha nhân. Sự cởi mở chân chính không phải là một quyết định thuần túy của con người; trước hết, đó là một hồng ân – một ơn sủng phải được khẩn cầu, được tự do đón nhận, được gìn giữ và thực hành mỗi ngày. Chúng ta không thể thực sự đến với tha nhân một cách trọn vẹn, tự do và vui tươi trừ khi chúng ta để Thiên Chúa sống động trong tâm hồn mình. Xin Ngài là Đấng làm cho chúng ta trở nên cởi mở – mở to đôi mắt trước những điều vượt quá logic nhân loại nghèo nàn của chúng ta.

Tự hủy chính mình là hình thái đầu tiên của tình yêu

Trong nền văn hóa hiện nay, luôn có một nguy cơ ngầm về "thói tự quy" (self-reference) – niềm tin rằng chúng ta xây dựng bản sắc của mình bằng cách chỉ nhìn vào chính mình, như nhìn vào một chiếc gương ngày càng nhỏ lại. Đức Maria làm chứng cho một cách nhìn đời khác biệt: Mẹ tái định vị toàn bộ sự tồn tại của mình hướng về sự hiện diện của Lời trong lòng Mẹ, và sau đó hướng về nhu cầu của bà Ê-li-sa-bét. Đó là một lựa chọn xem nhu cầu của tha nhân như một tiếng gọi, như hoa trái của mối tương quan giữa mình với Thiên Chúa. Và chính vì lý do đó, Mẹ đã vội vã lên đường đến với người đang cần giúp đỡ.

Sự sẵn sàng thực sự bắt nguồn từ lòng can đảm dám tự vấn và từ bỏ chính mình – ngay cả khi điều đó có vẻ như là một sự mất mát. Đây không phải là sự quảng đại phô trương, mà là sự tự do nội tâm sinh ra từ việc khám phá ra rằng: tôi chỉ có thể là chính mình khi hiến thân cho người khác một cách triệt để. Ở đây, một trái tim cởi mở và sẵn sàng không phải là một danh hiệu để đạt được, mà là một hành động phó thác vào ý muốn của Chúa Cha.

Không chỉ là lòng tốt, mà là sự vâng phục Thiên Chúa ngự trong lòng

Đức Maria đến với bà Ê-li-sa-bét không chỉ vì Mẹ tin theo quan điểm nhân loại rằng người chị họ cao niên của mình đang cần giúp đỡ. Cuộc viếng thăm của Mẹ không đơn thuần là một hành vi tử tế; trái lại, đó là sự hiện diện của Chúa Con, Đấng đang ở trong cung lòng Mẹ, đang uốn nắn Mẹ nên giống Ngài. Hành trình của Đức Maria đến với bà Ê-li-sa-bét chính là sứ mạng của chính Thiên Chúa, dưới hình thức một cuộc hành trình hướng về người khác.

Khi Chúa Giêsu thực sự trở thành một phần trong cuộc đời chúng ta, mọi điều chúng ta là và chúng ta làm đều tuôn chảy từ nguồn mạch duy nhất này. Sứ mạng nảy sinh từ cuộc gặp gỡ cá vị với Chúa Kitô.

Sẵn sàng vô điều kiện: Vượt trên những kết quả

Trước sự lựa chọn tự do và quảng đại của Đức Maria, khát vọng bắt chước Mẹ của chúng ta thường bị đánh dấu bởi một cám dỗ tinh vi nhưng luôn hiện hữu: đó là muốn thấy những kết quả mà lựa chọn của chúng ta mang lại. Đức Maria, người lập tức lên đường, truyền đạt cho chúng ta quyết định của một trái tim đã tràn đầy – một trái tim không tìm kiếm sự an toàn hay chắc chắn nào bên ngoài chính mình. Thước đo thực sự của một sứ mạng, và thành công của nó, nằm ở mối tương quan sống động với Lời đang ngự trị bên trong.

Đức Maria, Biểu tượng của một trái tim tự do – Lời, Đức tin và Đức ái

Đức Hồng y Martini đã mang đến cho chúng ta một suy niệm ngắn gọn nhưng sâu sắc: Lời là hạt giống, đức tin là cung lòng đón nhận hạt giống, và đức ái là hoa trái được sinh ra. Đức Maria là người phụ nữ đã sống động động lực này một cách trọn vẹn nhất: với sự khiêm nhường, Mẹ đón nhận Lời; với đức tin, Mẹ trỗi dậy và vội vã lên đường; với đức ái, Mẹ hiến dâng chính mình. Sự "vội vã lên đường" của Mẹ chuyển tải cử chỉ của đức ái, phản chiếu một trái tim tự do và giải phóng, được soi sáng bởi Lời nâng đỡ đức tin của Mẹ.

Một trái tim cởi mở và sẵn sàng không chỉ đơn thuần là một trái tim tốt lành về mặt cảm xúc; đúng hơn, đó là một trái tim đã học cách sống trong sự căng thẳng giữa sứ điệp được đón nhận và anh chị em đang chờ đợi; giữa ân sủng nội tâm và con đường phải đi; giữa mầu nhiệm Thiên Chúa và thực tế cụ thể về nhu cầu của con người.

Đức Maria dạy chúng ta rằng không cần phải đợi cho đến khi hiểu thấu mọi sự mới bắt đầu lên đường.

NGÀY 6 THÁNG 5: MỪNG KÍNH THÁNH ĐAMINH SAVIO – VỊ THÁNH TRẺ CỦA DON BOSCO, TẤM GƯƠNG SÁNG NGỜI CHO GIỚI TRẺ HÔM NAYVào n...
05/05/2026

NGÀY 6 THÁNG 5: MỪNG KÍNH THÁNH ĐAMINH SAVIO – VỊ THÁNH TRẺ CỦA DON BOSCO, TẤM GƯƠNG SÁNG NGỜI CHO GIỚI TRẺ HÔM NAY

Vào ngày 6/5 hằng năm là dịp để chúng ta, đặc biệt là giới trẻ Công giáo, hướng lòng về một vị thánh đặc biệt: Thánh Đaminh Savio. Không phải là một vị ẩn tu già dặn hay một nhà truyền giáo vĩ đại, Đaminh Savio là một chàng trai trẻ, một học trò xuất sắc của Thánh Gioan Bosco, người đã chứng minh rằng con đường nên thánh không dành riêng cho bất kỳ ai, mà hoàn toàn có thể đi được ngay trong tuổi trẻ, ngay trong cuộc sống thường ngày.
Đaminh Savio: Ước Nguyện Cháy Bỏng Của Một Trái Tim Non Nớt
Chào đời vào năm 1842 tại Riva di Chieri, Ý, cuộc đời của Đaminh Savio tuy ngắn ngủi nhưng rực sáng như một viên ngọc. Ngay từ nhỏ, cậu đã bộc lộ một tình yêu sâu sắc dành cho Chúa. Lần rước lễ trọng thể đầu tiên ở tuổi lên 7, Đaminh đã ghi lại những quyết tâm đáng kinh ngạc: “Con sẽ xưng tội và rước lễ thật siêng năng. Con sẽ giữ ngày Chúa Nhật thánh thiện. Chúa Giêsu và Mẹ Maria sẽ là bạn của con. Thà chết chứ không phạm tội.” Lời hứa “Thà chết chứ không phạm tội” này đã trở thành phương châm sống của cả cuộc đời cậu.

Khi mới 12 tuổi, cậu bé Đaminh đã gặp Cha Gioan Bosco và ngay lập tức bày tỏ ước nguyện cháy bỏng: “Con muốn nên thánh! Xin cha giúp con nên thánh.” Trước sự sốt sắng khác thường ấy, Don Bosco đã nhận Đaminh vào nhà ở Valdocco, Turin, nơi ngài đang quy tụ và giáo dục những thanh thiếu niên nghèo, bị bỏ rơi.

Don Bosco – Người Ươm Mầm Thánh Thiện Nơi Giới Trẻ
Thánh Gioan Bosco có một niềm tin mãnh liệt: mọi bạn trẻ đều có khả năng và được mời gọi nên thánh. Ngài không nhìn giới trẻ như những vấn đề cần giải quyết, mà là những viên kim cương thô cần được gọt giũa. Dưới mái nhà Valdocco, Don Bosco đã tạo ra một môi trường giáo dục độc đáo dựa trên Hệ thống Dự phòng: Lý trí, Tôn giáo và Lòng thương mến. Ngài tin rằng việc vui chơi lành mạnh, học tập chăm chỉ và đời sống đức tin sốt sắng có thể đi đôi với nhau, tạo nên những “công dân tốt và Kitô hữu thánh thiện”.

Đaminh Savio là “hoa trái đầu mùa” tuyệt đẹp của vườn ươm thánh thiện mà Don Bosco vun trồng. Don Bosco đã hướng dẫn Đaminh không cần phải làm những việc phi thường, mà chỉ cần sống thánh thiện ngay trong đời sống bình thường của một học sinh: Siêng năng học hành, chu toàn bổn phận, vui vẻ giúp đỡ bạn bè, năng chạy đến với Thánh Thể và Đức Mẹ, và chiến đấu kiên quyết với tội lỗi.

Tấm Gương Sáng Ngời Cho Giới Trẻ Hôm Nay
Trong thế giới đầy rẫy những cám dỗ, áp lực và sự xao nhãng của ngày nay, hình ảnh Đaminh Savio trở nên sống động và cần thiết hơn bao giờ hết. Giới trẻ hôm nay đối mặt với những thách thức riêng: Mạng xã hội, văn hóa tiêu thụ, sự bất định về tương lai, áp lực thành công… Liệu nên thánh có phải là điều xa vời, chỉ dành cho những người sống ở thời xa xưa hay trong tu viện kín cổng cao tường?

Câu trả lời từ Đaminh Savio là một tiếng vang mạnh mẽ: KHÔNG! Nên thánh là sống hết mình cho Chúa và cho anh em ngay tại nơi bạn đang ở, ngay trong vai trò của một học sinh, một người con, một người bạn.

- Hãy sống vui tươi: Đaminh luôn lạc quan, yêu đời. Cậu cho thấy niềm vui thật sự đến từ một trái tim trong sạch và gắn bó với Chúa, chứ không phải từ những thứ phù phiếm bên ngoài.
- Hãy coi trọng bổn phận: Đaminh siêng năng học hành, tuân giữ kỷ luật. Cậu dạy chúng ta rằng việc chu toàn trách nhiệm học tập trong niềm vui, làm việc hay giúp đỡ gia đình cũng là cách làm đẹp lòng Chúa.
- Hãy giữ gìn lòng trong sạch: Với phương châm “Thà chết chứ không phạm tội”, Đaminh là lời nhắc nhở mạnh mẽ về giá trị của sự trong trắng trong một thế giới đầy rẫy những hình ảnh và cám dỗ.
- Hãy yêu mến Thánh Thể và Mẹ Maria Phù hộ: Đaminh tìm sức mạnh và sự bình an nơi Bí tích Thánh Thể và tình yêu của Mẹ Maria. Đây là nguồn năng lượng vô tận cho đời sống đức tin của người trẻ.
- Hãy là người bạn tốt: Đaminh luôn sẵn sàng giúp đỡ, làm hòa giải và khích lệ bạn bè sống tốt hơn. Tình bạn lành mạnh và bác ái là con đường chắc chắn dẫn đến Chúa.

Mừng kính Thánh Đaminh Savio vào ngày 6/5 không chỉ là dịp để nhớ về một vị thánh trẻ tuyệt vời, mà còn là cơ hội để chúng ta, đặc biệt là các bạn trẻ, nhìn lại đời sống của mình. Đaminh Savio là lời khẳng định của Thiên Chúa: Tuổi trẻ không phải là trở ngại mà là cơ hội vàng để nên thánh.

Các bạn trẻ thân mến! Giữa bao nhiêu lo toan, áp lực của cuộc sống hiện đại, hãy nhìn lên Thánh Đaminh Savio. Hãy tin rằng các bạn cũng có thể nên thánh ngay hôm nay, ngay tại trường học, tại nhà, giữa vòng bạn bè. Hãy mạnh dạn nói lên ước nguyện “Con muốn nên thánh!” và sống hết mình cho ước nguyện ấy với niềm vui, lòng quyết tâm và sự trợ giúp của ơn Chúa.

Hãy xin Thánh Đaminh Savio chuyển cầu cho các bạn trẻ hôm nay, để họ tìm thấy niềm vui thật sự trong Chúa, can đảm sống đức hạnh giữa đời, và tự tin bước đi trên con đường nên thánh, làm sáng danh Chúa bằng chính cuộc đời rạng rỡ của mình.

KINH NGUYỆN THÁNH ĐAMINH SAVIO
Lạy Thánh trẻ Đaminh Savio. Xưa đã theo học trường Thánh Gioan Bosco, để sống cuộc đời thanh sạch của tuổi trẻ. Xin giúp con bắt chước Thánh nhân: Yêu mến Chúa Giêsu Thánh Thể và Mẹ Maria Phù Hộ. Xin giúp con quyết tâm: “Thà chết, chẳng thà phạm tội” để được cứu rỗi đời đời. Amen

Ban Truyền thông Don Bosco
Hình ảnh: Nguyễn Phước

TỪ GIẤC MƠ ĐẾN SỨ MỆNH Có những câu hỏi mà mỗi người trẻ, sớm hay muộn, đều phải đối diện: tôi là ai, tôi sống để làm gì...
22/04/2026

TỪ GIẤC MƠ ĐẾN SỨ MỆNH

Có những câu hỏi mà mỗi người trẻ, sớm hay muộn, đều phải đối diện: tôi là ai, tôi sống để làm gì, và cuộc đời tôi có ý nghĩa gì? Giữa một thế giới ồn ào, nơi người ta dễ bị cuốn vào thành công, tiền bạc hay những giá trị bề ngoài, những câu hỏi ấy lại càng trở nên âm thầm nhưng sâu sắc hơn. Và chính trong sự thinh lặng ấy, ơn gọi bắt đầu lên tiếng.

Khi còn là một cậu bé chín tuổi, Gioan Bosco đã có một giấc mơ kỳ lạ. Cậu thấy mình đứng giữa một đám trẻ đang đánh nhau, chửi thề và cư xử thô bạo. Với phản xạ tự nhiên, cậu lao vào dùng nắm đấm để ngăn chặn chúng. Nhưng ngay lúc đó, một tiếng nói vang lên: không phải bằng bạo lực, nhưng bằng hiền lành và tình thương. Rồi một người phụ nữ xuất hiện, dịu dàng hướng dẫn cậu. Trước mắt cậu, những đứa trẻ hung dữ dần biến thành thú dữ, rồi sau đó lại trở thành những con chiên hiền lành. Cậu bé bối rối, không hiểu gì, nhưng giấc mơ ấy đã khắc sâu trong lòng cậu và trở thành ánh sáng dẫn đường cho cả cuộc đời sau này.

Thật ra, không phải ai trong chúng ta cũng có một giấc mơ rõ ràng như thánh Gioan Bosco. Nhưng mỗi người trẻ đều mang trong mình một “giấc mơ” theo cách riêng: đó có thể là một nỗi thao thức trước những bất công, một sự nhạy cảm trước nỗi đau của người khác, hay đơn giản là một ước muốn làm điều gì đó tốt đẹp hơn cho cuộc đời. Những điều nhỏ bé ấy chính là hạt giống của ơn gọi.

Thế giới hôm nay không thiếu những “thú dữ”: bạo lực, ích kỷ, vô cảm, cô đơn. Nhiều người chọn cách chống lại bằng sự tức giận, hoặc đơn giản là quay lưng bỏ đi. Nhưng con đường mà Don Bosco được chỉ cho lại khác: không phải dùng sức mạnh để áp đảo, nhưng dùng tình yêu để biến đổi. Đó không phải là con đường dễ dàng, nhưng là con đường duy nhất có thể chạm đến trái tim con người.

Ơn gọi, vì thế, không phải là một danh hiệu, cũng không phải là một thành tích để đạt được. Ơn gọi là lời mời gọi trở thành người biết yêu thương hơn, biết sống cho người khác hơn. Đó có thể là ơn gọi đời sống thánh hiến, nhưng cũng có thể là ơn gọi của một người giáo dân sống giữa đời, làm chứng cho điều thiện trong những điều bình thường nhất. Điều quan trọng không phải là bạn làm gì, nhưng là bạn sống như thế nào và bạn sống cho ai.

Điều đáng chú ý là Gioan Bosco đã không hiểu giấc mơ của mình ngay lập tức. Ngài phải lớn lên, phải học hỏi, phải trải qua nhiều thử thách và cả những thất bại. Chính trong hành trình đó, ý nghĩa của giấc mơ dần dần được sáng tỏ. Điều này nhắc chúng ta rằng ơn gọi không phải là một câu trả lời có sẵn, nhưng là một hành trình khám phá. Không ai cần phải hiểu hết mọi sự ngay từ đầu; điều cần thiết chỉ là dám bước đi, dù chỉ là một bước nhỏ.
Hôm nay, giữa cuộc sống bộn bề, mỗi người trẻ vẫn được mời gọi lắng nghe một tiếng nói rất nhẹ: hãy đến và làm cho thế giới này trở nên tốt đẹp hơn. Lời mời gọi ấy không áp đặt, không ép buộc, nhưng chờ đợi một sự tự do đáp trả. Có thể bạn chưa biết rõ mình sẽ đi đâu, nhưng bạn có thể bắt đầu bằng một câu hỏi đơn sơ: Chúa muốn gì nơi tôi? Và tôi có dám thử không?

Giấc mơ của Don Bosco bắt đầu khi ngài mới chín tuổi, nhưng phải mất cả cuộc đời để trở thành hiện thực. Còn giấc mơ của mỗi người trẻ hôm nay có thể bắt đầu ngay trong khoảnh khắc này. Thế giới không cần thêm những người mạnh mẽ theo nghĩa áp đặt, nhưng cần những con người biết yêu thương, biết kiên nhẫn và biết hy vọng. Và rất có thể, người được mời gọi để bắt đầu sự thay đổi ấy chính là bạn.

Ban Truyền thông Don Bosco

GRIGIO – CHÚ CHÓ BẢO VỆ CHA THÁNH GIOAN BOSCO TRONG NHIỀU NĂMTheo lời thuật lại trong cuốn Hồi ký Tiểu sử của Thánh Gioa...
01/04/2026

GRIGIO – CHÚ CHÓ BẢO VỆ CHA THÁNH GIOAN BOSCO TRONG NHIỀU NĂM

Theo lời thuật lại trong cuốn Hồi ký Tiểu sử của Thánh Gioan Bosco (Tập XVI, đầu Chương II), Grigio là một chú chó trung thành đã bảo vệ Cha Bosco và các thành viên khác trong Gia đình Salêdiêng suốt nhiều năm.

Cuộc hội ngộ bất ngờ năm 1883
Vào năm 1883, Cha Bosco đã đến gặp Đức Giám mục vùng Ventimiglia để làm sáng tỏ một số sự việc. Cuộc trò chuyện kéo dài đến tận nửa đêm, và ngay sau đó, ngài đã có một cuộc hội ngộ đầy vui mừng và bất ngờ.

Hôm đó trời mưa rất lớn. Trên đường đi bộ trở về, bóng tối bao trùm cộng với bùn lầy lội khiến việc đi lại trở nên vô cùng khó khăn. Khi đôi mắt của Cha Bosco đã dần suy yếu, không còn nhìn rõ lối đi, thì một người bạn cũ xuất hiện: đó chính là chú chó Grigio nổi tiếng mà ngài đã không gặp trong nhiều năm.

Chú chó tiến lại gần ngài một cách mừng rỡ, rồi bắt đầu đi phía trước để dẫn đường, giữ một khoảng cách vừa đủ để Cha có thể nhìn thấy trong bóng tối. Con vật bước đi chậm rãi và vững chãi, giúp Cha Bosco tránh được những vũng nước bằng cách đi vòng qua chúng. Khi ngài về đến nhà, chú chó cũng biến mất.

Ba lần xuất hiện khác của Grigio

Kho văn khố của các văn phòng Dòng Con Đức Mẹ Phù Hộ (FMA) vẫn còn lưu giữ ba câu chuyện liên quan đến sự xuất hiện của Grigio:

• Tại Cannara (1893): Vào ngày 2 tháng 11 năm 1893, hai chị em nữ tu đang trên đường từ Assisi trở về trường ở Cannara thì bị sương mù và bóng tối bao vây tại một vùng hẻo lánh. Trong nỗi sợ hãi, một chị nói: “Ước gì Cha Bosco gửi chú chó Grigio đến cho chúng mình nhỉ!”. Vừa dứt lời chưa đầy hai phút, một chú chó lớn với bộ lông xám xuất hiện, vẫy đuôi nhìn các chị như những người quen cũ. Khi các chị về đến trường, con vật chạy vụt qua cổng và biến mất không dấu vết.

• Tại Barranquilla, Colombia (1930): Khi các nữ tu đang xây dựng nhà tại đây, tình trạng trộm cắp và bạo lực diễn ra thường xuyên. Sau khi bị trộm đột nhập bốn lần, các chị đã cầu nguyện xin Cha Bosco gửi Grigio đến bảo vệ. Ngay đêm đó, một đàn chó gồm sáu con – vốn chưa từng xuất hiện trong vùng – đã tiến vào hành lang ngôi nhà cũ và canh giữ ở những góc xa nhất. Chúng rất hiền lành và đã thay phiên nhau canh gác suốt một tháng cho đến khi mối nguy hiểm qua đi.

• Tại Navarre, Pháp (1898 – 1902): Các nữ tu thường vào rừng nhặt hạt dẻ nhưng rất sợ bị tấn công. Một ngày nọ, một chú chó khổng lồ xuất hiện, đi vòng quanh và áp sát mõm vào lưng các chị như muốn trấn an: “Đừng sợ, có ta ở đây!”. Khi các chị gặp người quen để trò chuyện, chú chó liền biến mất.

Ban Truyền thông Don Bosco

GIÁO DỤC BẰNG LÒNG THƯƠNG XÓTTHÔNG ĐIỆP CỦA CHA BỀ TRÊN CẢ FABIO ATTARD, SDBDưới góc độ của những nhà giáo dục và loan b...
14/03/2026

GIÁO DỤC BẰNG LÒNG THƯƠNG XÓT
THÔNG ĐIỆP CỦA CHA BỀ TRÊN CẢ FABIO ATTARD, SDB

Dưới góc độ của những nhà giáo dục và loan báo Tin Mừng, dụ ngôn người Biệt phái và người thu thuế (Lc 18,9-14) không đơn thuần là một bài học luân lý về lòng kiêu ngạo và sự khiêm nhường, nhưng còn là một mặc khải sâu sắc về cách Thiên Chúa đến gặp gỡ chúng ta và cách chúng ta được mời gọi để thông truyền kinh nghiệm biến đổi này cho tha nhân.

Đức tin là lời mời gọi bước vào tương quan lòng thương xót
Khi người Biệt phái lên đền thờ, ông mang theo một hình ảnh về Thiên Chúa được xây dựng theo thước đo của chính mình: một vị Chúa ghi chép công đức và tội lỗi, đền đáp người công chính và kết án kẻ tội lỗi. Lời cầu nguyện của ông là một sự so sánh với người khác: "Con tạ ơn Chúa vì con không như bao kẻ khác." Ở đó thiếu vắng một tương quan đích thực, mà chỉ có sự tự mãn và hài lòng về bản thân.

Ngược lại, người thu thuế bước vào đền thờ với ý thức rõ rệt về sự bất xứng của mình. Lời kêu cầu: "Lạy Chúa, xin thương xót con là kẻ có tội" không phải là sự tuyệt vọng, nhưng là một sự mở lòng can đảm hướng tới một mối tương quan khả thi, chính vì nó được đặt nền tảng trên lòng thương xót. Ông cảm nhận được điều mà người Biệt phái đã bỏ lỡ: Thiên Chúa không phải là một quan tòa, nhưng là một người Cha luôn chờ đợi những đứa con hoang đàng trở về.

Đối với các nhà giáo dục chúng ta, sự phân biệt này là nền tảng. Đã bao nhiêu lần, một cách vô thức, chúng ta truyền tải một hình ảnh về Thiên Chúa gần với hình ảnh của người Biệt phái – một Thiên Chúa thanh tra, ngồi xét xử, thưởng phạt dựa trên "thành tích" thiêng liêng của chúng ta?
Giáo dục Đức tin là thúc đẩy một cuộc gặp gỡ với Lòng Thương Xót, một trải nghiệm nơi chúng ta khám phá ra mình được yêu thương; quả thật, chúng ta là những người con yêu dấu ngay cả trong sự mỏng giòn của mình. Loan báo Tin Mừng nghĩa là dẫn đưa người trẻ vào mối tương quan đầy lòng thương xót này. Thiên Chúa không đợi chúng ta trở nên hoàn hảo mới yêu thương; trái lại, sự phong phú của Tình Yêu Ngài được biểu lộ chính qua sự nghèo hèn của chúng ta. Đây là Tin Mừng mà chúng ta phải loan báo: một mối tương quan biến đổi từ bên trong.
Tương quan bắt đầu từ lòng khiêm nhường
Lòng khiêm nhường của người thu thuế là điều kiện làm cho cuộc gặp gỡ với Thiên Chúa trở nên khả thi. Việc ông đứng "đằng xa" và "chẳng dám ngước mắt lên trời" cho thấy ông nhận ra sự bất xứng vô hạn giữa sự thánh thiện của Chúa và sự khốn khổ của mình, đồng thời cũng tin tưởng rằng vị Thiên Chúa Thánh Thiện này sẽ cúi xuống trên những ai nhận biết sự túng nghèo của mình. Ngược lại, lời cầu nguyện của người Biệt phái đầy dẫy những cái "tôi": "Tôi ăn chay," "Tôi nộp thuế thập phân." Ông đã xây dựng căn tính tôn giáo của mình trên sự tự khẳng định, trên việc so sánh với người khác và phô diễn công đức. Ông cảm thấy mình đã đầy đủ, đã "thành đạt" và đã là người công chính.
Trong lĩnh vực giáo dục và loan báo Tin Mừng, khiêm nhường trong lòng là khả năng nhận ra rằng mình luôn cần được cứu độ, không bao giờ coi mối tương quan với Chúa là điều hiển nhiên, và luôn mở lòng trước hồng ân của Ngài. Đó là thái độ của những người biết rằng đời sống Kitô hữu không phải là một sở hữu có được một lần là xong, nhưng là một hành trình hằng ngày, nơi chúng ta để mình được nhào nặn bởi Lòng Thương Xót Chúa.
Là những nhà giáo dục, chúng ta được mời gọi trở thành những chứng nhân đầu tiên cho lòng khiêm nhường này, bằng cách nhận ra những giới hạn, yếu đuối và nhu cầu hoán cải liên tục của chính mình. Chỉ bằng cách đó, chúng ta mới trở nên đáng tin và tạo ra những không gian nơi người trẻ cũng có thể tháo bỏ những chiếc mặt nạ để trình diện với Chúa đúng như con người thật của mình.
Là những người tội lỗi được yêu thương và tha thứ
Kết thúc của dụ ngôn thật đầy bất ngờ: "Người này khi trở về nhà thì được công chính hóa, còn người kia thì không." Người thu thuế, kẻ chẳng có gì để dâng tiến ngoài sự khốn khổ của mình, lại nhận được tất cả. Người Biệt phái, kẻ có quá nhiều thứ để khoe khoang, lại kẹt lại trong ảo tưởng khô khan của mình. Thiên Chúa không công chính hóa những kẻ tự cho mình là công chính, nhưng là những kẻ nhìn nhận mình là tội nhân. Ngài không lấp đầy những tâm hồn đã đầy ắp, nhưng là những tâm hồn trống rỗng. Ngài không gặp gỡ những kẻ cảm thấy không cần đến Ngài, nhưng là những kẻ khẩn cầu sự chữa lành. Đây là nghịch lý của Tin Mừng: mặc dù là tội nhân, chúng ta vẫn được cứu độ vì Lòng Thương Xót của Chúa lớn lao hơn bội phần.

Trong giáo dục đức tin ngày nay, dụ ngôn này cho thấy khi chúng ta nhìn nhận tội lỗi, chúng ta mở lòng ra cho Ân Sủng biến đổi của Ngài. Tội lỗi không đè bẹp chúng ta. Là những tội nhân được yêu thương và tha thứ không đồng nghĩa với một địa vị thấp kém, nhưng là tình trạng đúng nghĩa của một Kitô hữu. Chính căn tính này cho phép chúng ta sống trong tự do, không cần giả vờ hoàn hảo, không che giấu thất bại, không xây dựng những vẻ ngoài đạo mạo. Đó là ý thức rằng nền tảng cuộc đời chúng ta không nằm ở những gì chúng ta đã làm, nhưng ở những gì Thiên Chúa đã làm và đang tiếp tục thực hiện cho chúng ta.

Chứng nhân cho Lòng Thương Xót Chúa từ kinh nghiệm bản thân
Người thu thuế trở về nhà sau khi được công chính hóa, tất yếu sẽ trở thành một chứng nhân. Ông không thể giữ thinh lặng về kinh nghiệm được đón nhận, tha thứ và nâng dậy. Cuộc đời ông sẽ nói về Lòng Thương Xót đã biến đổi ông. Đây chính là nơi việc loan báo Tin Mừng thực sự diễn ra. Chúng ta không tuyên bố những lý thuyết trừu tượng về Lòng Thương Xót Chúa, nhưng làm chứng cho một kinh nghiệm cá vị. Chúng ta nói về một ơn tha thứ mà mình đã lãnh nhận, về một Tình Yêu đã tìm kiếm và gặp gỡ chúng ta, về một mối tương quan đã mang lại ý nghĩa cho sự tồn tại của chúng ta.

Đối với những người làm việc trong lĩnh vực giáo dục và loan báo Tin Mừng, điều này trước hết có nghĩa là cần phải vun trồng đời sống thiêng liêng như một kinh nghiệm sống động về Lòng Thương Xót này. Trước khi là những "bậc thầy", chúng ta phải là những môn đệ; trước khi dạy dỗ, chúng ta phải học hỏi; trước khi trao ban, chúng ta phải lãnh nhận. Sự đáng tin của sứ điệp chúng ta được đo lường bằng sự chân thực của kinh nghiệm chúng ta có.

Hơn nữa, điều đó có nghĩa là tạo ra những bối cảnh giáo dục nơi người trẻ có thể có cùng một kinh nghiệm đó – không phải là môi trường của sự xét đoán, nhưng là sự đón nhận; không phải là nơi phải phô diễn công đức, nhưng là không gian nơi người ta có thể thừa nhận sự mỏng giòn của mình; không phải là những cấu trúc để thu nạp các kỹ năng tôn giáo, nhưng là những cộng đoàn nơi người ta trải nghiệm được sự dịu dàng của Thiên Chúa.

Dụ ngôn người Biệt phái và người thu thuế nhắc nhở chúng ta rằng, giáo dục Đức tin về cốt lõi là việc dẫn đưa vào một Mối Tương Quan: với một Thiên Chúa yêu thương chúng ta bằng Tình Yêu Thương Xót, Đấng luôn chờ đợi, luôn tha thứ và biến sự nghèo hèn của chúng ta thành nơi gặp gỡ giữa Ngài với chúng ta.



Ban Truyền thông chuyển ngữ

VAI TRÒ VÀ SỨC MẠNH CỦA THÁNH GIUSE TRONG THỜI ĐẠI NGÀY NAY 🙏🏻"Tổng hợp 9 bài suy tư ngắn gọn, đi kèm những áp dụng thực...
07/03/2026

VAI TRÒ VÀ SỨC MẠNH CỦA THÁNH GIUSE TRONG THỜI ĐẠI NGÀY NAY

🙏🏻"Tổng hợp 9 bài suy tư ngắn gọn, đi kèm những áp dụng thực tiễn và lời nguyện chân thành, giúp tâm hồn dọn mình sốt sắng đón mừng đại lễ Thánh Giuse (19/03)."

📝Suy niệm: Một đức tính cốt lõi của Thánh Giuse (Ví dụ: Sự vâng phục, Sự thinh lặng).

🌿Sống đạo: Một hành động cụ thể trong ngày

😇Lời nguyện: Một câu khẩn cầu ngắn
--------
Trong một thế giới ồn ào, đề cao cái tôi và sự hào nhoáng bên ngoài, Thánh Giuse hiện thân như một "nguồn năng lượng tĩnh":

• Sự thầm lặng quyền năng: Giữa thời đại của mạng xã hội và sự phô trương, Thánh Giuse nhắc nhở chúng ta về giá trị của sự thầm lặng. Ngài không nói một lời nào trong Tin Mừng, nhưng hành động của ngài có sức nặng thay đổi lịch sử cứu độ.
• Sức mạnh của sự vâng phục sáng tạo: Ngài không thụ động. Khi đối mặt với khó khăn (tìm chỗ trọ, trốn sang Ai Cập), ngài luôn tìm cách giải quyết dựa trên niềm tin. Đây là hình mẫu cho người trẻ về sự kiên trì và linh hoạt.
• Điểm tựa của gia đình hiện đại: Trong bối cảnh giá trị gia đình bị lung lay, ngài là biểu tượng của sự bảo vệ, trách nhiệm và tình yêu hy sinh không điều kiện.
• Giá trị của lao động chân chính: Đối với thế giới chuộng sự giàu nhanh, Thánh Giuse thợ mộc tôn vinh phẩm giá của lao động thủ công và sự cần cù.

Ban Biên tập Chuyên Đề thực hiện

SỐNG CHUẨN MỰC: CON ĐƯỜNG ƯU TUYỂN DẪN ĐẾN ĐỨC ÁI – SỨ ĐIỆP CỦA CHA FABIO ATTARD, SDB ----Đoạn Tin Mừng Luca 11:37-41 tư...
03/03/2026

SỐNG CHUẨN MỰC: CON ĐƯỜNG ƯU TUYỂN DẪN ĐẾN ĐỨC ÁI – SỨ ĐIỆP CỦA CHA FABIO ATTARD, SDB
----
Đoạn Tin Mừng Luca 11:37-41 tường thuật lại việc Chúa Giê-su, trên đường lên Giê-ru-sa-lem, đã nhận lời mời dùng bữa tại nhà một người Pha-ri-sêu. Tại đây, chúng ta chứng kiến một cuộc đối thoại đại diện cho sự đối lập giữa hai nhãn quan đạo đức: một bên là hình thức lễ nghi cứng nhắc, và một bên là tôn giáo của con tim mà Chúa Giê-su đề xướng.

Trước câu hỏi tại sao Người không tuân giữ các nghi thức tẩy rửa truyền thống, Chúa Giê-su đã mời gọi người Pha-ri-sêu hãy nhìn xa hơn những hành động bên ngoài để kiểm chứng xem vẻ bề ngoài ấy có thực sự tương xứng với những gì đang hiện diện trong lòng ông hay không.

Một sự hiện diện mang lại sự soi sáng
Chúa Giê-su chấp nhận lời mời mà không kèm theo điều kiện nào. Giống như người Pha-ri-sêu, chúng ta cũng có thể mời Chúa Giê-su vào bàn tiệc cuộc đời mình. Câu trả lời của Người luôn khiến chúng ta kinh ngạc: Người luôn nhận lời mà không đòi hỏi bất cứ sự áp đặt nào. Người không yêu cầu nhà cửa chúng ta phải ngăn nắp, cũng không đòi hỏi một sự bảo đảm rằng chúng ta là những người sống chuẩn mực.

“Người vào và ngồi vào bàn ăn” – với sự đơn sơ đến giải trừ mọi rào cản, Chúa Giê-su bước vào cuộc đời người Pha-ri-sêu dù biết rõ những gì Người sẽ thấy: những mâu thuẫn, những bóng tối và cả sự giả hình. Đây chính là thông điệp giải thoát đầu tiên: Chúa Giê-su không đợi chúng ta phải “hoàn hảo” mới đến; Người đến để giúp chúng ta sắp xếp lại mọi thứ. Chúng ta không cần che giấu con người thật để trở nên xứng đáng với sự hiện diện của Người; ngược lại, chính sự bất toàn của chúng ta là lý do khiến chúng ta cần gặp gỡ Người.

Tuy nhiên, dù Chúa chấp nhận chúng ta vô điều kiện, nhưng sự hiện diện của Người không bao giờ là “không có ý nghĩa” hay trung lập. Chúa Giê-su bước vào và mang theo ánh sáng. Người Pha-ri-sêu có lẽ mong đợi một vị khách dễ tính để khoe khoang với người quen, nhưng thay vào đó, ông thấy mình bị phơi bày mà không hề bị làm nhục hay xấu hổ. Sự hiện diện của Chúa Giê-su soi rọi những mâu thuẫn, đưa những gì chúng ta muốn che giấu ra ngoài ánh sáng. Đó không phải là một cuộc tấn công; nó giống như việc bật đèn trong một căn phòng: ánh sáng không tạo ra bụi, nhưng nó làm cho lớp bụi trở nên hữu hình. Tương tự, Chúa Giê-su không gây ra những khuyết điểm của chúng ta, nhưng Người dịu dàng và kiên nhẫn giúp chúng ta nhận ra chúng.

Nói tóm lại, sự hiện diện của Người là một lời mời gọi mang lại sự minh bạch cho cuộc sống: Để thành thật kiểm chứng đâu là nơi chúng ta sống chân thật và đâu là nơi chúng ta đang ẩn nấp sau những chiếc mặt nạ; đâu là sự chuẩn mực và đâu là sự đứt gãy giữa vẻ bề ngoài với con người thật bên trong.

Vượt trên vẻ bề ngoài: Tiếng gọi của sự chuẩn mực cá nhân
“Hỡi những người Pha-ri-sêu, các người rửa sạch bên ngoài chén đĩa, nhưng bên trong các người lại đầy dẫy những tham lam và độc ác”. Chúa Giê-su không kết án các thực hành bên ngoài như cầu nguyện hay lễ nghi, nhưng Người soi rọi vào sự phân rẽ khủng khiếp giữa cái bên ngoài và cái bên trong, giữa sự giả hình của những kẻ chỉ chăm chút vẻ bề ngoài mà bỏ mặc tâm hồn.
Đây là một cám dỗ của mọi thời đại. Chúng ta tiêu hao biết bao năng lượng để xây dựng một hình ảnh hào nhoáng trên mạng xã hội, trong sự nghiệp và cả trong những mối quan hệ thân thiết nhất. Thay vào đó, Chúa Giê-su kêu gọi sự chuẩn mực (coherence) ở cấp độ cá nhân sâu thẳm nhất. Đó không phải là chuyện người khác thấy gì, mà là chuyện chúng ta thực sự là ai khi không có ai nhìn thấy. Chính nơi sự thâm sâu của cõi lòng ấy, tính xác thực của chúng ta mới được thử thách.

Một tầm nhìn không bóng tối
“Hỡi những kẻ khờ dại! Đấng đã làm ra cái bên ngoài lại không làm ra cái bên trong sao?”. Có một sự hiểu biết sâu sắc về nhân bản và tâm linh ở đây: Con người là một thể thống nhất. Chúng ta không bị chia cắt thành những ngăn kín biệt lập giữa công việc và đời tư, giữa thân xác và tinh thần, giữa ngoại tại và nội tại. Chúng ta không thể giữ những góc tối trong đời mình và nghĩ rằng chúng sẽ không làm vấy bẩn những phần còn lại.

Lời mời gọi của Chúa Giê-su là hãy nhìn rõ mà không có bóng tối: hướng tới một cuộc sống không có những góc khuất nuôi dưỡng thói hư tật xấu, sự ích kỷ hay sự hai mặt. Đó là sự minh bạch nội tâm, nơi mọi thứ đều được đưa vào ánh sáng của lương tâm và ân sủng. Điều này không có nghĩa là phải hoàn hảo ngay lập tức, mà là sự trung thực tận căn: nhận diện những yếu đuối của mình, gọi tên chúng, không biện minh cũng không che giấu. Đó chính là bước đầu tiên của sự chữa lành.

Bố thí như một sự hiến thân
“Hãy lấy những gì bên trong mà bố thí, và kìa, mọi sự sẽ trở nên trong sạch cho các con”. Đây là đỉnh cao trong sứ điệp của Chúa Giê-su: Sự thanh tẩy thực sự không đến từ các nghi lễ bên ngoài, mà từ việc trao ban những gì ở bên trong.

Từ “bố thí” trong tiếng Hy Lạp có nguồn gốc từ “lòng thương xót” và “trắc ẩn”. Đó không chỉ là việc cho tiền bạc, mà là trao ban chính mình: thời gian, sự quan tâm, sự hiện diện và cả sự mong manh của chúng ta. Khi chúng ta sống sự hiệp nhất nội tâm này, từ đó sẽ tuôn trào đức ái đích thực và lòng thương xót chân thành: Đó là một món quà chân chính, không tính toán, không vụ lợi. Chúng ta không cho đi để tỏ ra hào phóng, nhưng vì sự hào phóng đã trở thành bản chất con người mình.

Cơn khát của người trẻ về những người lớn sống chứng tá
Thông điệp là một tiếng vang mạnh mẽ cho thế giới hôm nay, đặc biệt đối với thế hệ trẻ. Người trẻ đang sống trong một nền văn hóa mà mọi thứ đều có giá cả và được tính toán dựa trên lợi ích; căn tính bị phân mảnh giữa ngàn lớp mặt nạ và hồ sơ mạng xã hội.

Trong bối cảnh đó, người trẻ khao khát mãnh liệt những người lớn sống chân thật: những người nói đi đôi với làm, không sống hai mặt và không nói dối vì sự tiện lợi. Chúng ta đừng bao giờ quên rằng người trẻ không tìm kiếm những người lớn hoàn hảo – họ sẽ từ chối điều đó vì cảm thấy giả tạo. Họ tìm kiếm những người lớn đích thực: biết thừa nhận yếu đuối, nhất quán trong những việc nhỏ bé thường ngày, giữ lời hứa và có một đời sống nội tâm hiển hiện ra bên ngoài.

Sự phụ vụ lớn nhất chúng ta có thể làm cho thế hệ trẻ không phải là đưa ra những lời khuyên đạo đức hay quy tắc ứng xử, mà là làm chứng cho một cuộc sống chân thật.

Lời mời gọi vượt thời gian
Người Pha-ri-sêu đã mời Chúa Giê-su một lần, nhưng Chúa luôn sẵn sàng để được mời gọi, hôm nay cũng như hai ngàn năm trước. Câu hỏi cho mỗi chúng ta là: chúng ta có sẵn lòng đón nhận Người, dù biết rằng sự hiện diện của Người sẽ chất vấn chúng ta với sự thật về chính mình không? Chúng ta có sẵn sàng để Người soi sáng những vùng tối của mình không?

Trong một thế giới đang khát khao sự thật, sống chân thật không phải là một sự xa xỉ về tâm linh: đó là hành vi đức ái đầu tiên mà chúng ta có thể thực hiện. Đặc biệt là đối với những người trẻ, những người có quyền được thấy rằng sống không giả dối là điều có thể, rằng sự liêm chính không phải là điều không tưởng, và sự chuẩn mực giữa bên trong và bên ngoài chính là con đường dẫn đến tự do đích thực.

Address

31 Đường Số 2, Khu Phố 3, Linh Xuân, Thủ Đức
Ho Chi Minh City

Telephone

+84703417350

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Bulletin Don Bosco Online posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Establishment

Send a message to Bulletin Don Bosco Online:

Share

Category