Chuyên Đề DON BOSCO

Chuyên Đề DON BOSCO BAN TRUYỀN THÔNG DON BOSCO VIỆT NAM
- Địa chỉ Trụ sở chính: 31 Đường số 2, Khu phố 8, P. Linh Xuân, TP.

Hồ Chí Minh, Việt Nam.
- Hotline: (+84) 097.291.7780
- Email: [email protected]

Chuyên mục - Gương các Thánh Chân Phước Ceferino Namuncurá: Từ Con Trai Vị Thủ Lĩnh Da Đỏ Đến "Đa Minh Saviô" Của Châu M...
26/08/2026

Chuyên mục - Gương các Thánh
Chân Phước Ceferino Namuncurá: Từ Con Trai Vị Thủ Lĩnh Da Đỏ Đến "Đa Minh Saviô" Của Châu Mỹ
-----
Ceferino Namuncurá sinh ngày 26 tháng 8 năm 1886 tại Chimpay, bên bờ sông Rio Negro. Cha của ngài, ông Manuel, vị thủ lĩnh tối cao (cacique) vĩ đại cuối cùng của bộ tộc da đỏ bản địa Araucan, đã đầu hàng quân đội Cộng hòa Argentina ba năm trước đó. Sau mười một năm sống giữa chốn thảo nguyên bao la, ông Manuel đã gửi Ceferino đến học tại thủ đô Buenos Aires, với hy vọng mai này cậu có thể đứng lên bảo vệ dân tộc mình. Bầu khí gia đình tại học viện Salêdiêng đã khiến cậu đem lòng yêu mến Don Bosco.

Sự trưởng thành thiêng liêng
Chiều kích thiêng liêng ngày càng lớn lên trong cậu, và cậu bắt đầu khao khát trở thành một linh mục Salêdiêng để loan báo Tin Mừng cho dân tộc mình. Cậu đã chọn Thánh Đa Minh Saviô làm mẫu gương, và trong suốt năm năm, qua những nỗ lực phi thường để hội nhập vào một nền văn hóa hoàn toàn mới, chính cậu đã trở thành một "Đa Minh Saviô thứ hai". Lòng đạo đức, đức ái, sự chu toàn bổn phận hằng ngày và tinh thần khổ chế của cậu quả là một tấm gương sáng ngời.

Giai đoạn Tu sinh Salêdiêng
Cậu bé này, người từng cảm thấy khó khăn khi phải "xếp hàng" hay "vâng lời tiếng chuông", dần dần đã trở thành một mẫu gương đích thực. Đúng như lòng mong mỏi của Don Bosco, cậu luôn chu toàn các bổn phận học tập và cầu nguyện một cách vô cùng cẩn trọng. Cậu thường làm trọng tài trong các giờ giải lao: Lời nói của cậu luôn được các bạn học đang có xích mích lắng nghe và chấp thuận. Sự trang nghiêm của cậu mỗi khi làm dấu Thánh Giá, như thể đang suy niệm từng lời, đã để lại ấn tượng sâu sắc cho mọi người; qua gương sáng của mình, cậu đã sửa lỗi cho các bạn bằng cách dạy họ làm dấu một cách chậm rãi và sốt sắng. Vào năm 1903 (khi cậu 16 tuổi rưỡi, và người cha của cậu cũng được lãnh nhận Bí tích Rửa Tội ở tuổi 80), Đức Giám mục Cagliero đã đón nhận cậu vào nhóm Tu sinh ở Viedma, thủ phủ của Hạt Đại diện Tông tòa, để bắt đầu chương trình học tiếng Latinh.

Hành trình đến Ý
Vì sức khỏe của cậu khá yếu, vị Giám mục Salêdiêng đã quyết định đưa Ceferino sang Ý để cậu có thể tiếp tục con đường học vấn một cách sâu rộng hơn và trong một vùng khí hậu có vẻ phù hợp hơn. Tại Ý, cậu đã được gặp Cha bề trên Micae Rua và Đức Thánh Cha Piô X, người đã xúc động ban phép lành cho cậu. Cậu theo học tại Turin và sau đó là tại Học viện Salêdiêng Villa Sora ở Frascati. Cậu đã nỗ lực học tập vô cùng chăm chỉ và đạt vị trí á khoa của lớp.

Qua đời
Tuy nhiên, một căn bệnh không được chẩn đoán vào thời điểm đó – có lẽ vì cậu không bao giờ than vãn – đã đánh gục cậu: bệnh lao phổi. Ngày 28 tháng 3 năm 1905, cậu được đưa đến bệnh viện Fatebenefratelli trên đảo Tiber ở Rome. Nhưng mọi sự đã quá muộn. Cậu bình an qua đời vào ngày 11 tháng 5. Từ năm 1924, hài cốt của ngài đã được đưa về quê hương, tại Fortín Mercedes, nơi đông đảo đoàn người hành hương không ngừng tuôn đến để tôn kính ngài.

Ngài được tuyên phong Đấng Đáng Kính vào ngày 22 tháng 6 năm 1972; và được tôn phong Chân phước vào ngày 11 tháng 11 năm 2007 dưới triều đại của Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI.
-----
Nguồn: Angenzia info Salesiana
Ban Truyền thông chuyển ngữ

Chuyên mục - Gương các thánhCuộc Đời Và Sứ Vụ Của Thánh Maria Troncatti------ Phong bậc đáng kính: 8 tháng 11 năm 2008- ...
26/08/2026

Chuyên mục - Gương các thánh
Cuộc Đời Và Sứ Vụ Của Thánh Maria Troncatti
-----
- Phong bậc đáng kính: 8 tháng 11 năm 2008
- Phong chân phước: 24 tháng 11 năm 2012
- Phong thánh: 19 tháng 10 năm 2025
- Ngày mừng kính: 25 tháng 8
Nhân ngày mừng kính 25 tháng 8, chúng ta cùng nhìn lại di sản của vị Thánh nữ Maria Troncatti, vị nữ tu Salêdiêng đã cống hiến gần nửa thế kỷ cho sứ vụ truyền giáo tại rừng rậm Amazon.
Sinh năm 1883 tại Ý, sơ Maria Troncatti gia nhập Dòng Con Đức Mẹ Phù Hộ và khấn lần đầu vào năm 1908. Từng phục vụ với vai trò y tá Hội Chữ Thập Đỏ trong Thế chiến thứ nhất, sơ đã mang những kinh nghiệm y khoa quý giá này đến với vùng truyền giáo Ecuador vào năm 1922.
Tại vùng đất của người bản địa Shuar, sơ được người dân trìu mến tôn vinh là “Bác sĩ của rừng già” nhờ những cống hiến vĩ đại:
Đảm nhận toàn diện các vai trò từ bác sĩ phẫu thuật, nha sĩ, y tá cho đến người rao giảng Tin Mừng.
Nâng cấp một trạm y tế nghèo nàn thành một bệnh viện quy mô và tự tay đào tạo đội ngũ y tá địa phương.
Tiên phong xông pha dập tắt đại dịch đậu mùa để cứu sống người dân.
Góp phần nâng cao vị thế của phụ nữ Shuar và kiến tạo hàng trăm gia đình Công giáo mới.
Ngày 25 tháng 8 năm 1969, hành trình tận hiến của sơ khép lại sau một vụ tai nạn máy bay tại Sucúa, hưởng thọ 86 tuổi.
Ghi nhận những đóng góp và đời sống đức tin kiên trung, Giáo hội đã phong chân phước cho sơ vào năm 2012 và dự kiến sẽ chính thức phong thánh vào ngày 19 tháng 10 năm 2025. Di sản của Thánh Maria Troncatti vẫn đang tiếp tục đơm hoa kết trái tại vùng đất Amazon.
-----
Nguồn: Như những Vì Sao trên bầu trời
Kim Khánh, Chuyển ngữ

Phương pháp "rỉ tai" của Don Bosco – Nghệ thuật giáo dục từ trái timTrong kho tàng giáo dục của thánh Gioan Bosco, có mộ...
21/08/2026

Phương pháp "rỉ tai" của Don Bosco – Nghệ thuật giáo dục từ trái tim

Trong kho tàng giáo dục của thánh Gioan Bosco, có một phương pháp rất đặc biệt mà nhiều thế hệ Salesian vẫn truyền nhau bằng một tên gọi rất gần gũi: "phương pháp rỉ tai". Đó không phải là một kỹ thuật sư phạm đơn thuần, càng không phải là một mưu mẹo tâm lý, nhưng là nghệ thuật giáo dục xuất phát từ tình yêu của người cha dành cho con cái.

Don Bosco không muốn sửa lỗi người trẻ bằng sự quở trách công khai hay hình phạt nghiêm khắc. Ngài chọn con đường khó hơn nhưng hiệu quả hơn: đến gần người trẻ, nói với họ bằng tất cả sự tôn trọng và yêu thương, để lương tâm của họ tự thức tỉnh.

1. "Rỉ tai" là gì?
"Rỉ tai" là cách người giáo dục gặp riêng một người trẻ, nhẹ nhàng nói với em vài lời ngắn gọn nhưng chân thành. Đó có thể là:
• một lời khích lệ đúng lúc;
• một lời góp ý kín đáo;
• một lời cảnh báo trước khi em phạm sai lầm;
• hay đơn giản là một câu hỏi đầy quan tâm: "Con có ổn không?"

Điều quan trọng không phải là nói nhiều, mà là nói với tình yêu và đúng thời điểm.

Don Bosco từng nhấn mạnh rằng người trẻ phải cảm nhận được mình được yêu thương. Chỉ khi cảm nhận được tình yêu ấy, các em mới mở lòng đón nhận sự giáo dục. Đây là một nguyên lý nền tảng của Hệ thống Dự phòng.

2. Nền tảng của phương pháp "rỉ tai"
a. Giáo dục bằng sự hiện diện
Don Bosco luôn hiện diện giữa các học sinh: cùng chơi, cùng cười, cùng cầu nguyện, cùng làm việc.
Chính vì người giáo dục luôn ở giữa người trẻ nên khi cần nhắc nhở, chỉ cần một lời nói nhỏ cũng đủ sức lay động.
Nếu không có sự hiện diện thường xuyên thì lời "rỉ tai" chỉ còn là lời khuyên của một người xa lạ.

b. Tôn trọng phẩm giá của người trẻ
Don Bosco không bao giờ muốn làm tổn thương lòng tự trọng của các em.
Một lời khiển trách trước đám đông có thể khiến người trẻ xấu hổ, chống đối hoặc mất lòng tin.
Một lời nói riêng lại giúp các em:
• giữ được danh dự;
• dễ dàng nhận lỗi;
• cảm nhận mình được yêu thương chứ không bị kết án.
Đó là lý do Don Bosco luôn thích sửa lỗi kín đáo hơn là công khai.
c. Giáo dục trái tim hơn là kiểm soát hành vi
Mục tiêu của Don Bosco không phải là làm cho học sinh "ngoan" vì sợ hình phạt.

Ngài muốn các em trở nên tốt vì chính các em nhận ra điều thiện.
Vì thế, lời "rỉ tai" không áp đặt nhưng đánh động lương tâm.

3. "Rỉ tai" trong Hệ thống Dự phòng
Trong tác phẩm Preventive System in the Education of the Young (1877), Don Bosco giải thích rằng người giáo dục phải đồng hành với người trẻ bằng lý trí, tôn giáo và lòng nhân hậu, thay vì chờ các em sai rồi mới trừng phạt. Người giáo dục phải là một người cha hiện diện giữa các em, hướng dẫn bằng sự thân tình hơn là quyền lực.

Pietro Braido nhận định rằng Hệ thống Dự phòng không chỉ là một phương pháp kỷ luật, nhưng là một kinh nghiệm giáo dục toàn diện, trong đó sự hiện diện yêu thương của nhà giáo dục là yếu tố quyết định.

4. Vì sao phương pháp này hiệu quả?
Bởi vì nó chạm tới ba nhu cầu sâu xa của người trẻ: được tôn trọng; được lắng nghe; được tin tưởng. Khi người trẻ cảm thấy mình được yêu thương, các em dễ dàng đón nhận sự sửa dạy. Don Bosco thường nói rằng giáo dục là công việc của trái tim. Chính vì thế, lời nói nhỏ nhưng phát xuất từ trái tim lại có sức mạnh hơn nhiều bài diễn văn dài.
Nhà nghiên cứu Michal Vojtáš gọi phong cách này là nghệ thuật gặp gỡ và đồng hành, trong đó cuộc gặp gỡ cá vị, sự lắng nghe và đồng hành là trung tâm của giáo dục Salesian.

5. Áp dụng hôm nay
Trong gia đình:
Cha mẹ có thể thay vì quát mắng trước mặt mọi người, hãy đợi một lúc thích hợp để ngồi cạnh con và nói nhỏ với con.
Trong trường học:
Một giáo viên gọi riêng học sinh sau giờ học thường mang lại hiệu quả giáo dục hơn nhiều lần việc phê bình trước lớp.
Trong giáo xứ:
Một giáo lý viên hay linh hoạt viên chỉ cần một lời động viên đúng lúc cũng có thể giúp một thiếu nhi thay đổi cả thái độ sống.
Trong cộng đoàn:
Người bề trên hoặc người phụ trách sửa lỗi bằng sự kính trọng luôn tạo nên sự hiệp thông hơn là sự sợ hãi.

Kết luận
"Phương pháp rỉ tai" không phải là bí quyết tâm lý, nhưng là hoa trái của tình yêu mục tử.
Chỉ người nào sống gần người trẻ, hiểu người trẻ và yêu người trẻ mới có thể nói những lời nhỏ bé mà có sức biến đổi lớn lao.
Đó chính là phong cách của Don Bosco. Ngài không giáo dục bằng tiếng quát. Ngài giáo dục bằng sự hiện diện. Không chinh phục bằng quyền lực. Nhưng chinh phục bằng trái tim.
Ngày nay, trong một thế giới đầy áp lực và phán xét, phương pháp "rỉ tai" của Don Bosco vẫn mang giá trị thời sự. Một lời nói riêng đúng lúc, một ánh mắt cảm thông, một cử chỉ gần gũi có thể trở thành khởi đầu của một cuộc hoán cải. Đó chính là sức mạnh của nền giáo dục Salesian: giáo dục bằng tình yêu để dẫn người trẻ đến với sự trưởng thành và gặp gỡ Thiên Chúa.

Ban Truyền thông chuyển ngữ và biên soạn

Nguồn:

• Pietro Braido – Prevention, Not Repression: Don Bosco's Educational System (nguồn nền tảng về Hệ thống Dự phòng).
• Michal Vojtáš – The Art of Salesian Encounter, Accompaniment and Discernment (phân tích hiện đại về nghệ thuật gặp gỡ và đồng hành của Don Bosco).
• Trang nghiên cứu Salesian: https://salesian.online (có nhiều bài chuyên khảo về hệ thống giáo dục và linh đạo Don Bosco).

Ai Sẽ Tách Chúng Ta Khỏi Tình Yêu Của Đức Kitô?THÔNG ĐIỆP CỦA CHA BỀ TRÊN CẢ, Cha Fabio Attard, SDBSuy niệm thư Rôma 8,3...
21/08/2026

Ai Sẽ Tách Chúng Ta Khỏi Tình Yêu Của Đức Kitô?

THÔNG ĐIỆP CỦA CHA BỀ TRÊN CẢ, Cha Fabio Attard, SDB
Suy niệm thư Rôma 8,35

Thánh Phaolô Tông đồ, cách đây gần hai ngàn năm, trong thư gửi tín hữu Rôma (chương 8, câu 35) đã đặt ra một câu hỏi mà cho đến nay vẫn không ngừng thách đố chúng ta cách đặc biệt với tư cách là những tín hữu tin vào Chúa Giêsu Kitô: Ai sẽ tách chúng ta ra khỏi Tình yêu của Đức Kitô?

Đây không phải là một câu hỏi dành cho một nhóm các chuyên gia Thần học. Thánh Phaolô đưa ra câu hỏi này như một lời thách đố, trước tiên là cho chính ngài, và sau đó là cho những tín hữu đang chịu bắt bớ và hoang mang, những người sống dưới hoàn cảnh khắc nghiệt của Đế quốc La Mã. Câu hỏi ấy vẫn còn lên tiếng với chúng ta hôm nay - giữa những lo âu của thời đại hiện tại và trong hành trình tìm kiếm ý nghĩa cùng sự vững chãi - trong một thời kỳ được đánh dấu bằng những bất trắc cũng đáng lo ngại không kém.

Bám Rễ Sâu
Tôi muốn chia sẻ về câu nói này của thánh Phaolô, trước hết bằng việc mượn hình ảnh một cái cây. Một cái cây không đứng vững nhờ ai đó chống đỡ từ bên ngoài: Nó đứng vững vì có những bộ rễ bám sâu vào lòng đất, nơi mà sự cuồng nộ của gió bão không thể chạm tới. Khi thánh Phaolô dùng cụm từ "bám rễ trong Đức Kitô", ngài muốn nói chính xác điều này. Vấn đề không nằm ở việc tin vào một số điều ở cấp độ tư tưởng, mà là việc định hình căn tính của một người, là việc dám nói:

"Cuộc đời tôi thuộc về Đức Kitô, và sự thật này là nền tảng, theo nghĩa nó mang lại một nền móng và cấu trúc vững chắc cho toàn bộ con người tôi."

Theo ngôn ngữ hiện đại, chúng ta có thể nói rằng đó là việc tìm kiếm một nền tảng vững chắc cho căn tính của mình. Trong một thế giới mà chúng ta liên tục bị hối thúc phải tạo dựng hình ảnh của bản thân trên mạng xã hội, qua những thành tựu nghề nghiệp, và theo những gì người khác nghĩ về mình, thánh Phaolô mời gọi chúng ta hãy đọc lại cuộc đời mình theo một cách triệt để khác biệt. Căn tính đích thực của tôi, như thánh Phaolô sẽ nói hôm nay, không phụ thuộc vào việc tôi tích lũy được bao nhiêu tiền bạc hay vị trí tôi nắm giữ trong xã hội. Căn tính của tôi phụ thuộc vào quyết định và quyết tâm vững vàng thuộc về Chúa Giêsu Kitô, và vào quyết định nhìn nhận bản thân tôi được Người yêu thương vô điều kiện.

Sống và được nuôi dưỡng từ những cội rễ này sẽ thay đổi mọi thứ. Bởi vì đây là những cội rễ sâu thẳm, bão tố có thể làm rung chuyển cành lá, nhưng không bao giờ có thể bật gốc được cái cây. Thử thách có thể làm ta rúng động, nhưng không thể bứt ta ra khỏi mảnh đất Tình yêu của Đức Kitô. Tôi có một ý thức sâu sắc rằng mình thuộc về Một Đấng không bao giờ bỏ rơi tôi.

Được Nuôi Dưỡng Bằng Tình Yêu
Một cái cây hấp thụ những dưỡng chất cần thiết cho sự sống từ mảnh đất mà nó được trồng. Tương tự như vậy, người Kitô hữu sống Đức tin của mình cách trọn vẹn, được nuôi dưỡng bởi tình yêu của Đức Kitô, vì người ấy đâm rễ sâu trong Người. Nhưng cụ thể điều này có nghĩa là gì?

Điều đó có nghĩa là tìm ra những khoảnh khắc để lắng nghe và tĩnh lặng. Lựa chọn này không phải là điều gì đó quá phi thường hay chỉ dành riêng cho các "tu sĩ". Trái lại, đó là một thực hành khôn ngoan để sống chậm lại, đọc Lời Chúa, cầu nguyện, và đơn giản là ở lại trong sự thinh lặng trước một Mầu Nhiệm lớn lao hơn chính chúng ta, một Mầu Nhiệm mà chúng ta cưu mang trong trái tim mình. Trong thời đại của sự hối hả không ngừng và ồn ào liên tục này, việc dành thời gian cho những khoảnh khắc như vậy một cách có hệ thống và thường xuyên trở thành một điều ngày càng quý giá và đáng trân trọng.

Điều đó cũng có nghĩa là lãnh nhận các Bí tích, không phải như việc chu toàn một nghĩa vụ bên ngoài, mà là một cuộc gặp gỡ mang tính sống còn với Ân sủng của Đức Kitô. Khi quan tâm đến thân xác mình, chúng ta nhận ra mình cần phải ăn. Nếu chú tâm, chúng ta sẽ khám phá ra rằng một nhu cầu tương tự cũng tồn tại đối với linh hồn: linh hồn cần được nuôi dưỡng. Người Kitô hữu chân chính và thành tâm nhận ra rằng nếu không có nguồn lương thực này, cuộc sống đích thực của chúng ta sẽ héo mòn và bước đi trong vô định, không có la bàn dẫn lối.

Có một yếu tố chắc chắn mang lại sự sống cho mọi thứ. Việc để cho bản thân được nuôi dưỡng bởi Tình yêu của Đức Kitô có nghĩa là Tình yêu này, vì là tình yêu đích thực, sẽ biến đổi cách chúng ta tương quan với chính mình và với người khác. Một người Kitô hữu được nuôi dưỡng bởi Tình yêu của Đức Kitô dần dần bắt đầu nhìn cuộc sống theo một nhãn quan khác: không phải là nhãn quan của sự trả thù, của sự cạnh tranh tàn nhẫn, của nỗ lực tuyệt vọng tìm kiếm sự an toàn qua việc tích lũy của cải, hay của sự thờ ơ đối với người khác. Chúng ta hãy bắt đầu sống dưới sự dẫn dắt của logic Tình Yêu: Thứ Tình Yêu biết tha thứ, biết phục vụ, và biết tin tưởng - không phải vì bản chất chúng ta là những người tốt, mà vì chúng ta đã được biến đổi từ bên trong bởi chính Tình Yêu không ngừng nuôi dưỡng chúng ta.

"Chiến Thắng" Nâng Đỡ Chúng Ta
Có lẽ chiều kích mạnh mẽ nhất trong sứ điệp của thánh Phaolô liên quan đến "chiến thắng". Đây không phải là một chiến thắng trên lý thuyết mà là một thực tại lịch sử: Đức Kitô đã sống lại từ cõi chết, và chiến thắng của Người trên sự chết làm thay đổi tận căn cách chúng ta đối diện với cuộc sống. Chúng ta không còn sống trong bóng tối của sự chết nữa. Thay vào đó, chúng ta sống trong ánh sáng của sự phục sinh, trong ánh sáng của Đấng, sau khi đã chiến thắng cái chết, nay đang sống mãi muôn đời.
Điều này không có nghĩa là người Kitô hữu được miễn nhiễm khỏi đau khổ và cái chết. Thánh Phaolô hiểu rất rõ điều này: Ngài liệt kê những thử thách mà người tín hữu phải đối mặt—sự đói khát, trần truồng, hiểm nguy, bắt bớ. Nhưng điều đó có nghĩa là những thử thách này không có tiếng nói cuối cùng. Điều đó có nghĩa là khi đối diện với bệnh tật, tang tóc, hay sự bất công, người Kitô hữu không bao giờ bị bỏ mặc đơn độc giữa một vũ trụ vô cảm. Người ấy được nâng đỡ bởi niềm xác tín rằng Đấng mà người ấy đã đặt trọn niềm tin tưởng đã giành chiến thắng. Đó không phải là sự xác tín lấy đi đau khổ, nhưng là sự xác tín lồng ghép đau khổ vào một câu chuyện lớn lao hơn, một câu chuyện mang ý nghĩa và không kết thúc trong sự hư vô.

Một Câu Hỏi Cho Hôm Nay
Câu hỏi của thánh Phaolô vang vọng hôm nay trong một thế giới nơi nhiều người đang tìm kiếm sự ổn định và ý nghĩa. Có thể bạn là một người có đức tin, hoặc có thể bạn đơn giản chỉ tò mò về những gì Kitô giáo nói về cuộc sống. Trong cả hai trường hợp, những câu hỏi này đều đáng để suy tư: Tôi đang xây dựng căn tính của mình trên nền tảng nào? Điều gì thực sự đang nuôi dưỡng tôi? Tôi đặt niềm tin vào đâu khi mọi thứ sụp đổ quanh mình?

Thánh Phaolô mang đến một câu trả lời không hề dễ dàng, nhưng vô cùng sâu sắc: bạn có thể xây dựng cuộc đời mình trên Đức Kitô, bạn có thể tự nuôi dưỡng mình bằng Tình Yêu của Người, và bạn có thể sống trong sự xác tín về một chiến thắng vượt qua mọi biểu hiện tạm bợ của thế gian. Đó không phải là câu trả lời dành cho những ai tìm kiếm những con đường dễ dãi, nhưng đó là câu trả lời đã nâng đỡ biết bao con người—các vị thánh và những tội nhân, những anh hùng và những con người bình dị—vượt qua những khoảnh khắc khó khăn nhất của cuộc đời họ.

Có lẽ đây là một điều rất đáng để chúng ta suy ngẫm.
Ban Truyền thông chuyển ngữ

LIỆU CHÚNG TA CÓ NẰM TRONG SỐ 72 NGƯỜI ĐƯỢC SAI ĐI? SỨ ĐIỆP CỦA CHA BỀ TRÊN CẢ, Lm. Fabio Attard Cả chúng ta cũng được s...
13/06/2026

LIỆU CHÚNG TA CÓ NẰM TRONG SỐ 72 NGƯỜI ĐƯỢC SAI ĐI?

SỨ ĐIỆP CỦA CHA BỀ TRÊN CẢ, Lm. Fabio Attard

Cả chúng ta cũng được sai đi. Nơi làm việc, khu phố, gia đình và những mối quan hệ bạn bè chính là "các thành thị và mọi nơi" mà Chúa Kitô muốn ngự đến, và Người sai chúng ta đến đó trước để dọn đường cho Người.

Trong Tin Mừng theo thánh Luca, ở phần đầu chương 10 (câu 1-19), Chúa Giêsu mở rộng sứ vụ của Người vượt ra ngoài Nhóm Mười Hai, sai bảy mươi hai môn đệ đi trước Người để dọn đường. Đây là một khoảnh khắc mang tính quyết định: sứ vụ không còn chỉ dành riêng cho một nhóm nhỏ các Tông đồ mà được mở rộng ra cho một nhóm lớn hơn gồm những môn đệ đời thường. Ẩn ý ở đây rất rõ ràng: mỗi môn đệ là một nhà truyền giáo, được sai đến một góc nhỏ bé của riêng mình trong thế giới để làm cho Chúa Kitô hiện diện.

Đối với các Kitô hữu chúng ta ngày nay, cho dù chúng ta làm việc trong văn phòng hay bệnh viện, nuôi dạy con cái ở nhà hay phục vụ trong trường học, điều hành doanh nghiệp hay chăm sóc người cao tuổi, đoạn Tin Mừng này ngỏ lời trực tiếp đến ơn gọi thánh tẩy của chúng ta. Cả chúng ta cũng được sai đi. Nơi làm việc, khu phố, gia đình và các mối quan hệ bạn bè chính là "những thành thị và mọi nơi" mà Chúa Kitô có ý định ngự đến, và Người sai chúng ta đến đó trước Người để dọn đường.

Những chỉ thị mà Chúa Giêsu đưa ra không chỉ dành cho các "chuyên gia" tu trì mà dành cho tất cả những ai mang thánh danh Người. Đó là những chỉ thị mạc khải thế nào là chứng tá Kitô giáo trong bất kỳ hoàn cảnh nào: hành trang nhẹ nhàng, mang lại bình an, chữa lành người mang thương tích, và loan báo Nước Trời đã đến gần thông qua thực tế cụ thể trong cuộc sống của chúng ta.
Trong một nền văn hóa thường thu hẹp đức tin vào niềm xác tín cá nhân hoặc các buổi thờ phượng ngày Chúa Nhật, chương 10 của Tin Mừng Luca khẳng định toàn bộ cuộc sống là một lãnh thổ truyền giáo. Ba điểm suy tư sau đây sẽ khám phá cách thức những lời Chúa Giêsu nói với bảy mươi hai môn đệ soi sáng cho việc sống tư cách là những người được sai đi giữa những hoàn cảnh bình thường của cuộc sống hàng ngày.

Hành trang nhẹ nhàng: Tự do khỏi gánh nặng cậy dựa vào sức mình
"Đừng mang theo túi tiền, bao bị, giày dép." Chúa Giêsu cố ý sai các môn đệ của mình ra đi trong sự yếu đuối mỏng giòn, hoàn toàn phụ thuộc vào Thiên Chúa và lòng hiếu khách của người khác. Chỉ thị này thách thức những giả định cơ bản của cuộc sống đương đại: rằng sự an toàn đến từ việc tích lũy, rằng giá trị đến từ khả năng tự cung tự cấp, và rằng chúng ta phải luôn kiểm soát được mọi thứ.

Đối với những Kitô hữu đang đối diện với cuộc sống đời thường — sự nghiệp, trách nhiệm gia đình, áp lực tài chính — lời mời gọi sống tinh thần nghèo khó của Phúc Âm này không có nghĩa là từ bỏ việc lập kế hoạch khôn ngoan hay tinh thần quản lý có trách nhiệm. Thay vào đó, nó đặt ra một câu hỏi thiêng liêng sâu sắc hơn: Chúng ta thực sự đang cậy dựa vào điều gì?

Chúng ta đang sống trong một nền văn hóa dạy ta phải tin tưởng vào khả năng tự xử lý mọi tình huống của chính mình. Chúng ta tích lũy bằng cấp, chứng chỉ, các mối quan hệ — nhằm xây dựng những "túi tiền" ngày càng lớn hơn. Và chúng ta tự vắt kiệt sức mình khi cố gắng duy trì ảo tưởng về sự tự lực cánh sinh.

Lời căn dặn của Chúa Giêsu giải phóng chúng ta khỏi gánh nặng này. Đi với hành trang nhẹ nhàng có nghĩa là thừa nhận sự phụ thuộc mang tính nền tảng của chúng ta vào sự quan phòng của Thiên Chúa, vào cộng đoàn tín hữu, và vào ân sủng mà chúng ta không thể tự tạo ra. Điều đó có nghĩa là sẵn sàng thừa nhận khi chúng ta không có câu trả lời, khi chúng ta cần sự giúp đỡ, khi những kế hoạch được vạch ra kỹ lưỡng của chúng ta sụp đổ và chúng ta phải tin tưởng rằng Thiên Chúa sẽ ban cho một con đường khác.

Nói một cách thực tế: đó là thừa nhận rằng chúng ta không hoàn hảo, và việc cố gắng giữ gìn một hình ảnh hoàn hảo rốt cuộc sẽ biến ta thành nô lệ; là trung thực với con cái về những khó khăn của mình; là chọn sự đơn giản thay vì tích lũy, chọn sự hiện diện thay vì năng suất, chọn sự tín thác thay vì nỗi lo âu.
Chúng ta không được gọi để trở thành những Kitô hữu có vẻ như đã thấu suốt mọi chuyện. Chúng ta được mời gọi khám phá ra rằng Chúa Kitô là đủ, rằng ân sủng của Người thực sự là đủ, và sự phụ thuộc vào Thiên Chúa chính là sự tự do đích thực.

Trước tiên là bình an: Sự hiện diện giữa một thế giới phân mảnh
"Vào bất cứ nhà nào, trước tiên hãy nói: ‘Bình an cho nhà này!’" Trước mọi hoạt động hay việc tạo ra năng suất, hãy để sự bình an ngự trị trước đã. Chúng ta đang sống những cuộc đời bị phân mảnh: làm cả ngàn việc cùng một lúc, chỉ hiện diện một nửa trong các cuộc trò chuyện. Chúa Giêsu sai chúng ta đi để mang lại bình an. Hãy lưu ý: đó không phải là thứ bình an hời hợt sinh ra từ ảo tưởng có thể kiểm soát mọi thứ, mà là sự bình an chân thật, sâu sắc đến từ việc biết rằng chúng ta luôn được Thiên Chúa nâng đỡ ngay cả giữa những hỗn mang.

Sự bình an này là một chứng tá đi ngược lại với văn hóa thời đại. Khi đồng nghiệp căng thẳng, chúng ta vẫn kiên định, không phải do chối bỏ thực tại mà là nhờ sự tín thác. Khi xóm giềng lo âu, chúng ta mang đến một sự hiện diện tĩnh tại, không phải do ngây ngô mà là nhờ niềm hy vọng.

Hãy nghĩ về những "ngôi nhà" mà bạn bước vào mỗi ngày: nơi làm việc, mái ấm của bạn, phòng tập thể dục, trường học của con cái, khu phố của bạn. Việc mang lại bình an có thể mang ý nghĩa là: không tham gia vào những lời đàm tiếu nơi công sở mà hãy nói năng với sự tôn trọng; tạo ra một bầu khí gia đình (spirit of family) nơi mọi người có thể thở phào nhẹ nhõm và có không gian cho sự tĩnh lặng; là một người hàng xóm biết lắng nghe mà không hề phán xét.

Sự bình an này trở nên đặc biệt mạnh mẽ và ý nghĩa đối với những ai đang phải trăn trở vật lộn. Biết bao người đang phải gánh chịu những gánh nặng vô hình, những cuộc chiến về sức khỏe tinh thần, nỗi lo âu tài chính, khủng hoảng trong các mối quan hệ, hay sự tuyệt vọng về hiện sinh. Họ không cần những giải pháp. Họ cần một ai đó có thể đồng hành cùng họ trong nỗi đau mà không bị chao đảo, một người tỏa ra sự bình an báo hiệu về một nền tảng vững chắc bên dưới những hỗn loạn.
Chứng tá Kitô hữu của chúng ta trước hết cốt ở việc chúng ta là ai: là những con người đã tìm thấy một sự bình an mà thế gian không thể ban tặng cũng chẳng thể tước đoạt.

Chữa lành và Loan báo: Làm cho Nước Trời trở nên hữu hình
"Hãy chữa lành những người đau ốm trong thành, và nói với họ: ‘Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần các ông.’" Lời nói và hành động không thể tách rời nhau. Điều này có nghĩa là nhận diện những vết thương xung quanh chúng ta và đáp lại bằng những hành động cảm thông cụ thể. Đó là việc nhận ra cảm giác trống rỗng và vô nghĩa mà một số người đang mang vác, nhận ra sự cạnh tranh tàn nhẫn và tình trạng kiệt sức của những người khác, để trao tặng họ món quà của một sự hiện diện biết lắng nghe. Gần gũi với những người cảm thấy bị cô lập, với những người cao tuổi, bằng những cử chỉ nhỏ bé và giản dị nhưng có thể lưu lại dấu ấn yêu thương trong một trái tim đang đau khổ.

Nước Trời đến gần khi mọi người có thể thốt lên: "Tôi đã bắt gặp một điều gì đó khác biệt ở đây. Tôi đã được chào đón, được trân trọng, và được phục hồi."

Đây chính là cách mà Giáo hội sơ khai đã lớn mạnh, không chủ yếu nhờ vào những bài giảng hùng hồn mà nhờ vào những cộng đoàn sống một đời sống khác biệt đến mức khiến người ta phải thắc mắc: “Các bạn có điều gì mà chúng tôi không có? Tại sao các bạn lại yêu thương đến thế? Niềm hy vọng này đến từ đâu?”
Cuộc sống của chúng ta trở thành một lời loan báo. Và khi người khác hỏi, chúng ta đã sẵn sàng để gọi tên cội nguồn đó: "Triều đại Thiên Chúa đang ở gần bạn. Tình yêu mà bạn cảm nghiệm không chỉ đến từ chúng tôi; tình yêu ấy đến từ Chúa Kitô, Đấng đã đổi mới mọi sự và đang mời gọi bạn bước vào thực tại mới mẻ này."

Ban truyền thông chuyển ngữ

20/05/2026

MẸ MARIA: MẪU GƯƠNG CỦA MỘT TÂM HỒN CỞI MỞ VÀ HIẾN DÂNG
---
Thông điệp từ Cha Fabio Attard, SDB

Khi Thiên Chúa ngự trị, chúng ta được mời gọi và sai đi

"Đức Maria trỗi dậy và vội vã lên đường" (Lc 1,39). Chỉ vài từ ngắn ngủi nhưng lại chứa đựng ý nghĩa sâu sắc. Qua những cử chỉ đơn sơ nhưng dứt khoát này, cấu trúc nội tâm của một trái tim thực sự để Thiên Chúa ngự trị đã được hé mở. Chuyến đi của Đức Maria không đơn thuần là một cuộc hành trình bình thường; đó là lời đáp trả của một đời sống nồi tâm – của một tâm hồn đã học cách lắng nghe, phân định và rồi hành động.

Sau khi trải qua biến cố Truyền tin, Đức Maria không dừng lại để phân tích những gì vừa xảy đến với mình. Mẹ không khép mình trong sự riêng tư của trải nghiệm cá nhân – dù đó là một trải nghiệm phi thường và sâu sắc. Ngược lại, Mẹ để cho Lời uốn nắn và dẫn dắt. Mẹ trỗi dậy để đến với người khác.

Sự chuyển động của Đức Maria mang tính thiêng liêng: Mẹ đón nhận Lời bằng tình yêu, và giờ đây chính Lời đang ngự trị trong Mẹ thúc đẩy Mẹ hướng về tha nhân. Những ai thực sự yêu thương, như một hệ quả của việc cảm nhận được tình yêu Thiên Chúa, sẽ quên đi chính mình để đặt mình vào sự phục vụ tha nhân. Đức Maria dạy chúng ta rằng sự cởi mở của con tim không phải là một đức tính tùy chọn, mà là cách thức cụ thể để tình yêu Thiên Chúa hình thành trong cuộc đời của người tin vào Ngài.

Cởi mở: Vượt qua cái nhìn hẹp hòi

Với Thiên Chúa ngự trị trong ta – như Đức Maria – chúng ta nhận ra mình được mời gọi và sai đi. Hành động của Đức Maria đối lập hoàn toàn với một lối sống xây dựng trên cái "tôi" đóng kín và ích kỷ. Khi chúng ta chọn quan sát thế giới chỉ từ một điểm nhìn hạn hẹp, chúng ta có nguy cơ đi đến kết luận rằng ý kiến của riêng mình là chân lý duy nhất. Đây là cơn cám dỗ kinh niên: giản lược thực tại vào những gì chúng ta đã thấy, đã đo lường và đã lên kế hoạch. Cách suy nghĩ và tầm nhìn của riêng ta trở thành thước đo duy nhất và độc tôn.

Đức Maria cho chúng ta thấy rằng sự cởi mở của con tim trước hết là sự trút bỏ tính ích kỷ. Khi chúng ta khép kín – thay vì để đức ái dẫn dắt – chúng ta làm mất đi nhịp đập của con tim vốn có nhiệm vụ đón nhận hồng ân Chúa để rồi vươn tới tha nhân. Sự cởi mở chân chính không phải là một quyết định thuần túy của con người; trước hết, đó là một hồng ân – một ơn sủng phải được khẩn cầu, được tự do đón nhận, được gìn giữ và thực hành mỗi ngày. Chúng ta không thể thực sự đến với tha nhân một cách trọn vẹn, tự do và vui tươi trừ khi chúng ta để Thiên Chúa sống động trong tâm hồn mình. Xin Ngài là Đấng làm cho chúng ta trở nên cởi mở – mở to đôi mắt trước những điều vượt quá logic nhân loại nghèo nàn của chúng ta.

Tự hủy chính mình là hình thái đầu tiên của tình yêu

Trong nền văn hóa hiện nay, luôn có một nguy cơ ngầm về "thói tự quy" (self-reference) – niềm tin rằng chúng ta xây dựng bản sắc của mình bằng cách chỉ nhìn vào chính mình, như nhìn vào một chiếc gương ngày càng nhỏ lại. Đức Maria làm chứng cho một cách nhìn đời khác biệt: Mẹ tái định vị toàn bộ sự tồn tại của mình hướng về sự hiện diện của Lời trong lòng Mẹ, và sau đó hướng về nhu cầu của bà Ê-li-sa-bét. Đó là một lựa chọn xem nhu cầu của tha nhân như một tiếng gọi, như hoa trái của mối tương quan giữa mình với Thiên Chúa. Và chính vì lý do đó, Mẹ đã vội vã lên đường đến với người đang cần giúp đỡ.

Sự sẵn sàng thực sự bắt nguồn từ lòng can đảm dám tự vấn và từ bỏ chính mình – ngay cả khi điều đó có vẻ như là một sự mất mát. Đây không phải là sự quảng đại phô trương, mà là sự tự do nội tâm sinh ra từ việc khám phá ra rằng: tôi chỉ có thể là chính mình khi hiến thân cho người khác một cách triệt để. Ở đây, một trái tim cởi mở và sẵn sàng không phải là một danh hiệu để đạt được, mà là một hành động phó thác vào ý muốn của Chúa Cha.

Không chỉ là lòng tốt, mà là sự vâng phục Thiên Chúa ngự trong lòng

Đức Maria đến với bà Ê-li-sa-bét không chỉ vì Mẹ tin theo quan điểm nhân loại rằng người chị họ cao niên của mình đang cần giúp đỡ. Cuộc viếng thăm của Mẹ không đơn thuần là một hành vi tử tế; trái lại, đó là sự hiện diện của Chúa Con, Đấng đang ở trong cung lòng Mẹ, đang uốn nắn Mẹ nên giống Ngài. Hành trình của Đức Maria đến với bà Ê-li-sa-bét chính là sứ mạng của chính Thiên Chúa, dưới hình thức một cuộc hành trình hướng về người khác.

Khi Chúa Giêsu thực sự trở thành một phần trong cuộc đời chúng ta, mọi điều chúng ta là và chúng ta làm đều tuôn chảy từ nguồn mạch duy nhất này. Sứ mạng nảy sinh từ cuộc gặp gỡ cá vị với Chúa Kitô.

Sẵn sàng vô điều kiện: Vượt trên những kết quả

Trước sự lựa chọn tự do và quảng đại của Đức Maria, khát vọng bắt chước Mẹ của chúng ta thường bị đánh dấu bởi một cám dỗ tinh vi nhưng luôn hiện hữu: đó là muốn thấy những kết quả mà lựa chọn của chúng ta mang lại. Đức Maria, người lập tức lên đường, truyền đạt cho chúng ta quyết định của một trái tim đã tràn đầy – một trái tim không tìm kiếm sự an toàn hay chắc chắn nào bên ngoài chính mình. Thước đo thực sự của một sứ mạng, và thành công của nó, nằm ở mối tương quan sống động với Lời đang ngự trị bên trong.

Đức Maria, Biểu tượng của một trái tim tự do – Lời, Đức tin và Đức ái

Đức Hồng y Martini đã mang đến cho chúng ta một suy niệm ngắn gọn nhưng sâu sắc: Lời là hạt giống, đức tin là cung lòng đón nhận hạt giống, và đức ái là hoa trái được sinh ra. Đức Maria là người phụ nữ đã sống động động lực này một cách trọn vẹn nhất: với sự khiêm nhường, Mẹ đón nhận Lời; với đức tin, Mẹ trỗi dậy và vội vã lên đường; với đức ái, Mẹ hiến dâng chính mình. Sự "vội vã lên đường" của Mẹ chuyển tải cử chỉ của đức ái, phản chiếu một trái tim tự do và giải phóng, được soi sáng bởi Lời nâng đỡ đức tin của Mẹ.

Một trái tim cởi mở và sẵn sàng không chỉ đơn thuần là một trái tim tốt lành về mặt cảm xúc; đúng hơn, đó là một trái tim đã học cách sống trong sự căng thẳng giữa sứ điệp được đón nhận và anh chị em đang chờ đợi; giữa ân sủng nội tâm và con đường phải đi; giữa mầu nhiệm Thiên Chúa và thực tế cụ thể về nhu cầu của con người.

Đức Maria dạy chúng ta rằng không cần phải đợi cho đến khi hiểu thấu mọi sự mới bắt đầu lên đường.

Address

31 Đường Số 2, Khu Phố 3, Linh Xuân, Thủ Đức
Ho Chi Minh City

Telephone

+84703417350

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Chuyên Đề DON BOSCO posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Establishment

Send a message to Chuyên Đề DON BOSCO:

Shortcuts

Share

Category