22/11/2022
Rung chấn
---
Một hôm nọ tôi nghe người bạn tôi kể chuyện về một kẻ tên Iirin Yighar "thợ săn".
Nghe đâu hắn vốn là người Rataq gốc Racsagadam. Khi xưa, hắn từng ở một vùng quê yên bình mà sống động, còn dân làng thường tổ chức những buổi hội hè để vui chơi với nhau. Khi hắn lên 5, những cuộc chiến tranh liên miên trên thế giới kết thúc, mở ra kỷ nguyên hoà bình mới. Khi đó, có những nơi bị cuốn vào vòng xoáy chiến tranh, nợ nần chồng chất, mà Racsagcadam là một trong số ấy. Những nơi như vậy buộc phải tìm cách mở cửa thị trường để phát triển kinh tế, và quê nhà Iirin đã đón nhận làn sóng những người khổng lồ quét qua. Không biết bao nhiêu người đã đi đời trong cuộc cải tổ ấy, khi những khoản kìm kẹp và áp bức của đế quốc đè lên đầu nhân dân nơi đây. Mẹ của Iirin, vì không kịp nhận ra và thoát khỏi cái ách áp bức ấy, đã bị nó đè chết ngay trước mặt hắn, một cái chết thê thảm, thổ ra từng giọt huyết trên sàn nhà. Không ai biết được bằng cách nào mà bà qua đời. Chỉ biết rằng khi Iirin đã thề rằng sẽ quét sạch bè lũ áp bức ra khỏi thế giới này khi thấy xác của bà ta.
Khi đi học, do có tư chất hơn người, hắn được thầy cô ưu ái. Lúc 16 tuổi, hắn được cử đi du học Rataq. Ở đây, trái ngược với cơ thể gầy gò và xiêu vẹo dị thường, đôi mắt của hắn luôn tìm thấy những cơ hội để thăng tiến trên con đường học vấn. Nhưng hắn không chỉ học tốt, mà cũng giỏi trong bộ môn bắn súng và từng được cử đi thi đấu môn này. Từ khi đó, cả cái nước Rataq không ai là chưa từng nghe qua cái tên Iirin "thợ săn". Không ai có thể lý giải được hiện tượng Iirin: hắn càng thi đấu càng hay, thành tích thì tăng vọt và bỏ xa những huyền thoại khác trong quá khứ. Hàng loạt những kỷ lục mới được thiết lập. Kể từ đó, trường học đặt theo tên Iirin, đường xá cũng Iirin, trẻ mới đẻ cũng tên Iirin. Chỉ cần mở tivi và thấy Iirin, người ta đều có thể tưởng tượng ra cái cảnh bình luận viên hô lên "shoot, vàoooooo!!!!!". Chí sau vài trận, Iirin trở thành anh hùng dân tộc của Rataq.
Sau khi có một sự nghiệp lẫy lừng, hắn giải nghệ, cưới vợ và có một đứa con trai. Khi thằng nhóc lên 4, Iirin dẫn nó theo như một vật may mắn để tranh cử một chân trong Bộ văn hoá - Thể thao quốc gia. Ai ngờ người ta tín nhiệm hắn lên tận chức chủ tịch. Hắn cảm thấy vui mừng khôn tả và nói với con trai rằng "Ta sẽ cống hết sức mình vì sự nghiệp mà ta đã chọn. Tổ nghề đã chọn ta, sao ta có thể phụ lòng Người?"
Năm đó Tổ chức Bắn súng Thế giới FIFAI bầu chọn nước đăng cai FIFAI Mundo Copa. Hắn nhớ lại lời thề sẽ làm môn bắn súng quốc gia trở nên mạnh hơn, nên cũng xúng xính đi giành quyền đăng cai. Người ta đồn rằng Iirin đã đi đêm với các quan chức FIFAI để có một kỳ cúp thế giới ở quê nhà. Dù người ta có đồn kiểu gì thì sự cũng đã rồi, còn ai nói gì được nữa?
Mà cũng không hẳn là không có cái để nói, bởi cơ sở hạ tầng cho bộ môn bắn súng ở Rataq được đánh giá là chưa đủ phát triển cho một đại hội thể thao tầm cỡ như thế. Iirin liền thực hiện kế hoạch "Rung chấn": hắn kêu gọi người dân Rataq hãy giữ bình tĩnh trước những lời bình phẩm ấy, và để hắn nghiền nát chúng bằng lực lượng lao động hùng hậu của mình. Chiến dịch bắt đầu: hắn bắt tay vào cải tổ toàn bộ cơ sở hạ tầng quốc gia cho bộ môn này. May mắn thay, trùng hợp thay! Ở Rataq thì lại có nguồn dân nhập cư dồi dào, mà thất nghiệp cũng nhiều, nên hắn sẽ nhân dịp này vừa làm con chiên ngoan đạo cho tổ nghề súng, mà cũng đóng vai chúa cứu thế cho đám man di này một thể. Nhờ có "sự tình nguyện toàn dân" và lòng trắc ẩn của Iirin "thợ săn" vĩ đại, mọi thứ đã sẵn sàng chờ một mùa du lịch bùng nổ.
"Rung chấn" kết thúc. Những lời đàm tiếu quả thực đã được dập tắt. Nhưng ước tính, số người lao động, được công bố đâu đó khoảng con số 10000, nếu không bỏ mạng cũng bị thương tật suốt đời, vì xây dựng những trường đấu súng tráng lệ nhất hành tinh (và nghe đâu vì thiếu bia tập nên họ cũng vinh dự được dùng làm vật thay thế...). Người ta chỉ trích kỳ thể thao này và doạ bỏ xem vì nước chủ nhà "phi nhân tính", "kỳ thị con người", và đầy rẫy những lý do khác. Thậm chí, các huyền thoại bắn súng thế giới cũng tẩy chay. Nhưng ai làm gì được nào? Hay muốn huyền thoại Iirin "thợ săn" cho ăn kẹo đồng? Hay muốn đi tù?
Những người không bị ảnh hưởng trực tiếp thì họ nói thế thôi, chứ cộng đồng người nhập cư, những người trực tiếp bị ảnh hưởng kia, thì căm Iirin lắm. Họ gửi thư nặc danh khủng bố hắn triền miên suốt từ ngày này sang ngày khác. Vậy mà, nhờ có FIFAI bảo kê, và cũng nhờ trui rèn tâm lý suốt cả một đời, hắn vẫn có thể sống nhăn răng và vui đùa trên những khán trường đấu súng...
Một trưa nọ, sau khi ngủ gật chán chê, hắn lơ mơ quờ quạng tay chân kiếm cái mắt kính, xui xẻo thế nào lại huơ tay trúng cái cúp đầu tiên. Hắn nhớ lại quá khứ huy hoàng. Những nỗi nhớ đan xen nhau như những mắt xích, móc nối dằng dặc trong tâm tưởng Iirin. Hắn nhớ về người giáo viên đã giới thiệu mình đi du học, để may sao hắn thoát được cái nước nghèo đói lạc hậu. May mắn sao hắn vào được trại mồ côi ngày đó, để rồi được ăn học đàng hoàng như hôm nay. Mà muốn thế thì, may mắn sao, mẹ hắn... chết? "Chết rồi" - Iirin thốt lên trong vô vọng, nhớ ra điều gì đó, "ta đang làm gì thế này?" Tay súng cự phách ngày nào nhận ra bản thân đã trở thành một lão béo ục béo ịch, mồm chỉ ra rả về lợi nhuận và danh vọng, hay là con quỷ mà hắn luôn muốn giết. Hắn đã hoà làm một với con quỷ đã ở trong vũng máu trên sàn nhà vào ngày mẹ hắn chết. Hắn nhìn vào gương - một bộ dạng bệ rạc, bê tha, thay vì là một thằng nhóc sôi nổi, giỏi giang và nhân ái ngày nào. Còn đâu huyền thoại bắn súng Iirin "thợ săn"?
Bạn tôi kể rằng, vào buổi trưa nọ, một người cận vệ mở cửa phòng làm việc của Iirin để phục vụ bữa trưa cho Iirin. Họ chỉ tìm thấy đứa con trai 5 tuổi của hắn, đang quỳ gục cạnh dòng máu tươi chảy ra từ miệng của người cha…