CineArt SKDA

CineArt SKDA Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from CineArt SKDA, Art, 125 Cống Quỳnh, phường Nguyễn Cư Trinh, Quận 1, Ho Chi Minh City.

[HTTT]TRƯỜNG HÈ, 2001 CÔNG BỐ POSTER CHÍNH THỨC 💥Mùa hè này, Spring Auteurs Studio giới thiệu đến khán giả tác phẩm điện...
14/06/2026

[HTTT]

TRƯỜNG HÈ, 2001 CÔNG BỐ POSTER CHÍNH THỨC 💥

Mùa hè này, Spring Auteurs Studio giới thiệu đến khán giả tác phẩm điện ảnh Trường Hè, 2001 của đạo diễn người CH Séc gốc Việt - Duzan Dương.

Bộ phim mang đến cái nhìn chân thực và g*i góc về cuộc sống, bản sắc cùng khoảng cách thế hệ âm ỉ của một gia đình người Việt tại Cộng hòa Séc.

TRƯỜNG HÈ, 2001 khởi chiếu tại rạp 19.06.2026
_____________________________________________

SUMMER SCHOOL, 2001 OFFICIAL POSTER ANNOUNCEMENT 💥

This summer, Spring Auteurs Studio introduces the film Summer School, 2001 by the Czech-Vietnamese director Duzan Duong.

The film offers a realistic and gritty perspective on the life, identity, and simmering generation gap of a Vietnamese family in the Czech Republic.

SUMMER SCHOOL, 2001 release in theaters on June 19, 2026.

🎬 CUỘC THI PHIM NGẮN INSPIRING VIETNAM 2026 CHÍNH THỨC MỞ ĐƠN NHẬN TÁC PHẨM DỰ THI✨ Chủ đề 2026: TRAO QUYỀN CHO CỘNG ĐỒN...
11/06/2026

🎬 CUỘC THI PHIM NGẮN INSPIRING VIETNAM 2026 CHÍNH THỨC MỞ ĐƠN NHẬN TÁC PHẨM DỰ THI
✨ Chủ đề 2026: TRAO QUYỀN CHO CỘNG ĐỒNG
⏰ Hạn chót nộp tác phẩm: 23:59 (GMT+7), ngày 25/07/2026.
🔗 Link đăng ký: https://forms.gle/usfRbBgM6zRmsWVT9
📌 Thông tin chi tiết & hướng dẫn nộp bài: https://bit.ly/inspiringvietnam_opencall2026

Cuộc thi Phim Ngắn Inspiring Vietnam đã quay trở lại!
Cuộc thi Phim Ngắn Inspiring Vietnam 2026 mời gọi các nhà làm phim, sinh viên, các tổ chức xã hội và bất kỳ ai mong muốn tạo ra tác động tích cực thông qua điện ảnh nộp tác phẩm với chủ đề “Trao Quyền Cho Cộng Đồng”. Chúng tôi tìm kiếm những bộ phim và các dự án xã hội kể về cách con người cùng nhau nuôi dưỡng sức mạnh nội tại, nâng đỡ lẫn nhau và kiến tạo tương lai tốt đẹp hơn từ chính cộng đồng của mình. Những tác phẩm và dự án xuất sắc nhất sẽ được trình chiếu và trao giải tại Việt Nam, đồng thời đại diện Việt Nam tham dự vòng chung kết của Inspiring Asia.
Chúng tôi hoan nghênh cả những câu chuyện cá nhân và tiếng nói từ các tổ chức. Dù bạn là cá nhân có trải nghiệm thực tế hay là một phần của đội ngũ đang triển khai giải pháp cộng đồng, bộ phim ngắn của bạn có thể trở thành điểm chạm để khơi gợi đối thoại, thay đổi góc nhìn và lan tỏa hành động.

🏆 Giá trị giải thưởng tại Inspiring Vietnam 2026:

🌟 Hạng mục Phim Ngắn:
- Top 6 Phim Ngắn Xuất Sắc Nhất: 2.000 USD/đội (~ 52,000,000 VND/đội)
- Giải Đạo Diễn Triển Vọng: 1.000 USD (~ 26,000,000 VND)

🌟 Hạng mục Dự Án:
- Top 3 Dự Án Xuất Sắc Nhất: 4.000 USD/đội (~ 105,000,000 VND/đội)
- Giải Dự Án Triển Vọng: 1.000 USD (~ 26,000,000 VND)
- Giải Khán Giả Bình Chọn: 1.000 USD (~ 26,000,000 VND)

🏆 Giá trị giải thưởng tại Inspiring Asia: Các tác phẩm xuất sắc sẽ được tài trợ chi phí để đại diện Inspiring Việt Nam tham gia vòng chung kết toàn châu Á:
- Quán Quân - Hạng mục Phim Ngắn Xuất Sắc: giá trị giải thưởng 50.000 USD (~ 1.3 tỷ VND)
- Quán Quân - Hạng mục Dự Án Xuất Sắc: giá trị giải thưởng 100.000 USD (~ 2.6 tỷ VND)

⏰ Các mốc thời gian quan trọng:
📍Hạn chót nộp bài: 25/07/2026 (23:59 GMT+7)
📍Kết quả danh sách tác phẩm và dự án lọt vào vòng chung kết tại Việt Nam sẽ được gửi qua mail các thí sinh: Giữa Tháng 8/2026
📍Chung kết & Lễ Trao giải tại Việt Nam: Cuối Tháng 8/2026
📍Chung kết & Lễ trao giải Liên Hoan Phim Inspiring Asia (tại Manila, Philippines): 25/10/2026
—————————————————————
📩 Kết nối với Inspiring Vietnam:
Facebook: Inspiring Vietnam
Instagram:
Email: [email protected]
Đối tác: Inspiring Asia
Facebook: Inspiring Asia
Instagram:

🏆 HƯỚNG DẪN ĐĂNG TẢI VÀ HOÀN THIỆN HỒ SƠ IP CREATIVE RACE 2026Để hỗ trợ các nhà sáng tạo tham gia IP Creative Race 2026,...
10/06/2026

🏆 HƯỚNG DẪN ĐĂNG TẢI VÀ HOÀN THIỆN HỒ SƠ IP CREATIVE RACE 2026

Để hỗ trợ các nhà sáng tạo tham gia IP Creative Race 2026, Kính đã chuẩn bị tài liệu hướng dẫn đăng tải và hoàn thiện hồ sơ IP trên nền tảng Creative Lab.

Tài liệu sẽ giúp bạn hiểu rõ hơn về quy trình tham gia cuộc thi, cách xây dựng hồ sơ dự án chuyên nghiệp và gia tăng cơ hội kết nối với cộng đồng sáng tạo cũng như các đối tác phát triển trong tương lai.

✨ Truy cập nền tảng tại: kinhvanhoa.vn

Xem tài liệu hướng dẫn tại Comment bên dưới 👇

—————————————————
Contact us
Email: [email protected]
Sđt: 0334567145 (Hoàng Dũng - Project Leader)

PHỎNG VẤN ĐẠO DIỄN SUZUKI AKIHIRO VÀ BỘ PHIM "ĐỊA ĐÀNG CỦA THIÊN THẦN" (phần cuối)ĐĂNG KÝ XEM TUYỆT TÁC PINKU NHẬT NÀY V...
08/06/2026

PHỎNG VẤN ĐẠO DIỄN SUZUKI AKIHIRO VÀ BỘ PHIM "ĐỊA ĐÀNG CỦA THIÊN THẦN" (phần cuối)

ĐĂNG KÝ XEM TUYỆT TÁC PINKU NHẬT NÀY VÀO NGÀY MAI:
https://forms.gle/z1QV1Xp4ypXNyrqb9

--------------------------------------------------------------

JMK: Âm nhạc đóng vai trò rất quan trọng trong việc định hình hình ảnh mà nó đi cùng, cũng như duy trì một bầu không khí rất riêng. Ông tiếp cận vấn đề này như thế nào?

AS: Về bài hát của Koji Shishido, tôi nhớ nó xuất hiện ở đoạn các nhân vật đi bộ trên một lối đi bộ trên cao; đó là một bài hát tôi đã biết từ trước nên tôi chỉ liên hệ xin phép sử dụng. Ngoài ra, phần còn lại chủ yếu là những bản nhạc tôi yêu thích, hoặc được người khác giới thiệu, hay CD bạn bè tặng; tôi sẽ nghe lại và chọn xem bản nào phù hợp với cảnh nào, bản nào có ý nghĩa khi làm nhạc nền.

JMK: Với việc ông đã xem và hiểu khá nhiều về phim pinku, đồng thời"Địa Đàng của Thiên Thần". cũng nằm trong dòng chảy đó, tôi muốn hỏi về ý nghĩa của việc nhìn thấy tình dục trên màn ảnh. Nói chung, ông nghĩ gì về các cảnh s*x và việc làm cho chúng có ý nghĩa, hay chúng có cần phải có ý nghĩa không?

AS: Tôi nghĩ câu trả lời này liên quan đến câu hỏi trước về tính dục của bản thân; tôi tin rằng tính dục gắn rất sâu với bản sắc cá nhân, và s*x không chỉ là cách để hiểu hay khẳng định xu hướng tính dục mà còn là cách để xác nhận sự tồn tại của chính mình. Khi làm phim này, tôi nghĩ về điều đó: nhân vật chính do dự trong việc thừa nhận mình là gay nhưng lại có ham muốn với đàn ông, đồng thời cố quan hệ với phụ nữ để phủ nhận điều đó; trong cả phim lẫn đời sống của tôi, tính dục luôn linh động, và s*x không chỉ để xác định bạn thuộc nhóm nào mà còn để khẳng định sự tồn tại của chính bạn.

JMK: Những điều ông nói thật đẹp. Tôi phải cố gắng lắm mới không bật khóc.

AS: Cảm ơn anh rất nhiều; tôi muốn nói thêm rằng ngày nay tôi vẫn nghĩ s*x liên quan nhiều hơn đến sự thân mật hơn là hành vi tình dục, nó chỉ là một hình thức của sự kết nối giữa con người, và đó là thế giới tôi muốn tạo ra trong phim; tính dục không phải nhãn cố định như “gay” hay “lesbian” mà là trạng thái ở giữa luôn chuyển động, và s*x chỉ là một biểu hiện của sự thân mật, tức bản chất của việc con người kết nối với nhau.

JMK: Không sao đâu! Những điều này vốn không thể và cũng không nên đơn giản hóa như vậy. Có nhà làm phim nào truyền cảm hứng cho"Địa Đàng của Thiên Thần". không, không nhất thiết về hình ảnh mà về tinh thần?

AS: Tôi không nghĩ có một tác phẩm cụ thể nào trực tiếp truyền cảm hứng, nhưng tôi chịu ảnh hưởng rất lớn từ New Q***r Cinema, Nouvelle Vague, New American Cinema, điện ảnh underground Mỹ và Nikkatsu Roman P***o; tôi hấp thụ rất nhiều thứ khác nhau, và "Địa Đàng của Thiên Thần".là kết quả của việc đặt mình vào bối cảnh đó, cùng với ảnh hưởng mạnh từ điện ảnh underground và thử nghiệm Nhật Bản cũng như phim 8mm cá nhân thời đó — những bộ phim rất tự do, không bị ràng buộc bởi “lẽ thường” điện ảnh và mở ra những khả năng mà điện ảnh chính thống không có.

JMK: Tôi rất thích dự án online cinémathèque Art Saloon của ông, và biết ông từng giới thiệu Masanobu Nakamura cho Collaborative Cataloging Japan; ông có điều gì muốn nói về Nakamura không?

AS: Rất khó chọn vì ông ấy làm hơn 30 phim, nhưng hai phim tôi nhớ là Autumn in Beijing (1978) và Windmill Walk (1972); tôi xem ông ấy như một nhà làm phim q***r tiêu biểu dù ông là người dị tính, vì phim ông mang tính fe**sh rất mạnh và ông làm mọi thứ rất tự do, theo đuổi ý tưởng mà không do dự, điều đó tôi rất ngưỡng mộ, dù ông cũng là người bị nhiều người né tránh nên tôi có sự đồng cảm và muốn giới thiệu tác phẩm của ông đến nhiều người hơn.

JMK: Có điều gì về "Địa Đàng của Thiên Thần" mà hôm nay chưa nhắc tới không?

AS: Tôi muốn nhắc đến Akira Kuroiwa, người đóng vai Sarao; anh ấy qua đời vào tháng 5 năm 2023, và tôi muốn khán giả thấy được sức sống của anh ấy trong phim vì chính cái chết của anh là lý do khiến bộ phim được phục chế và chiếu lại rạp; khi xem lại trên màn ảnh rộng, tôi rất xúc động vì điện ảnh có thể lưu giữ sự sống của con người, và tôi muốn bộ phim được nhìn như một bản ghi chép về những cuộc đời trong đó.

JMK: Tôi phải hỏi thêm: "Thân Nhiệt Thiên Thần" có kế hoạch phục chế không?

AS: Nếu có cơ hội tôi sẽ làm, nhưng vì quay DV nên khó chiếu rạp lớn và còn vấn đề phụ đề, nên chủ yếu vẫn là vấn đề tài chính; nếu có điều kiện thì tôi rất muốn.

JMK: Tôi rất cảm kích khi ông nhắc đến Akira Kuroiwa; trong phim có cả diễn viên chuyên nghiệp và không chuyên, tôi tò mò về casting.

AS: Chỉ có Imaizumi và Hotaru Hazuki là diễn viên chuyên nghiệp, còn lại đều là không chuyên vì tôi muốn phim có yếu tố tài liệu; drag queen trong phim là người thật, nhiều bạn bè đồng tính của tôi cũng tham gia, và cả Oki cũng xuất hiện trong phim, tất cả đều là chủ ý để tạo sự pha trộn giữa đời sống và hư cấu.

JMK: Ông còn nhớ phản ứng của công chúng khi phim ra mắt năm 1999 không?

AS: Giới phê bình chuyên nghiệp hầu như phớt lờ vì họ thấy phim thô ráp, nghiệp dư và “rẻ tiền”, nhưng vẫn có một số bài viết tích cực; còn khi chiếu rạp thì có rất nhiều khán giả nữ đến xem, điều đó khiến tôi nhớ rõ.

JMK: Câu hỏi cuối: ông có thể chia sẻ một điều ông yêu thích ở chính mình không?

AS: Câu hỏi này khó quá; nhưng tôi nghĩ tôi là người có xu hướng chống lại quyền lực, và điều tôi thích ở bản thân là tôi cố gắng sống khoan dung và cởi mở, coi tự do là quan trọng nhất; tôi không thích quyền lực hay những chuẩn mực áp đặt lên con người, vì nó là một dạng bạo lực, và tôi cũng nghĩ "Địa Đàng của Thiên Thần" phản ánh sự khó chịu của thiểu số trong thế giới bị chi phối bởi giá trị dị tính; khi bị hỏi “gay hay không gay”, tôi thấy đó là cách người khác áp đặt phân loại, và tôi luôn muốn tránh bạo lực đó bằng sự khoan dung, tìm kiếm tự do và sự thân mật giữa con người với nhau.

PHỎNG VẤN ĐẠO DIỄN SUZUKI AKIHIRO VÀ BỘ PHIM "ĐỊA ĐÀNG CỦA THIÊN THẦN" (phần 2)ĐĂNG KÝ XEM TUYỆT TÁC PINKU NHẬT NÀY VÀO ...
07/06/2026

PHỎNG VẤN ĐẠO DIỄN SUZUKI AKIHIRO VÀ BỘ PHIM "ĐỊA ĐÀNG CỦA THIÊN THẦN" (phần 2)

ĐĂNG KÝ XEM TUYỆT TÁC PINKU NHẬT NÀY VÀO THỨ BA TUẦN SAU:
https://forms.gle/z1QV1Xp4ypXNyrqb9

--------------------------------------------------------------

JMK: Còn bản thân ông thì sao? Ông có phải là người đồng tính không?

AS: Không, tôi không phải là người đồng tính.

JMK: Thật bất ngờ. Vậy ông đã tiếp cận văn hóa LGBTQ như thế nào từ ban đầu? Không chỉ làm phim về chủ đề này, ông còn phát hành phim và thậm chí sáng lập cả một liên hoan phim.

AS: Khi tôi nói mình không phải người đồng tính, nghe có vẻ như tôi đang nói rằng mình là người dị tính. Và có lẽ điều đó đúng. Nhưng tôi luôn nhận thấy trong bản thân mình một dạng "q***r" nào đó. Trong đời sống tính dục của chính mình, tôi nhìn thấy những điều khiến tôi cảm thấy rất gần gũi và đồng cảm với văn hóa q***r. Từ thời tiểu học và trung học, quanh tôi đã có những người bạn đồng tính, nên tôi cũng chưa bao giờ mang tâm lý kỳ thị đồng tính.

JMK: Động lực nào đã khiến ông bắt đầu liên hoan phim đó? Tất cả những điều ông vừa nói đều có thể đúng, nhưng tôi vẫn tò mò vì sao ông lại muốn thực hiện một dự án quy mô đến như vậy.

AS: Ban đầu, tôi nghe nói về các liên hoan phim đồng tính nam và đồng tính nữ ở nước ngoài. Khi biết đến mô hình liên hoan như vậy, tôi đơn giản chỉ muốn tận mắt xem nó như thế nào. Takashi và tôi đã đến tham dự Le***an and Gay Experimental Film Festival ở New York. Điều tôi nhớ là nó đa dạng và rộng mở hơn rất nhiều so với bất kỳ liên hoan phim q***r nào mà tôi từng tưởng tượng. Tôi bị cuốn hút bởi sự tự do và tính cá nhân trong rất nhiều bộ phim ở đó. Tôi muốn mang cảm giác ấy — cảm giác được lay động và truyền cảm hứng bởi những tác phẩm này — trở về Nhật Bản để chia sẻ với người khác.

JMK: Ông có thể chia sẻ đôi chút về trải nghiệm làm việc trong các bộ phim của Hiroyuki Oki không? Ông cảm thấy mình đã học được điều gì quan trọng cho thực hành nghệ thuật của riêng mình?

AS: Thú vị thật. Tôi đã học được gì từ anh ấy nhỉ? Tôi sản xuất một số bộ phim của Oki có quy mô lớn hơn những tác phẩm được chiếu tại liên hoan phim của chúng tôi. Thời kỳ đầu, Oki làm phim bằng 8mm và 16mm; anh ấy không chỉ đạo diễn mà còn tự cầm máy quay. Anh ấy rất muốn thực hiện những dự án có ngân sách lớn hơn, nhưng vẫn giữ nguyên phong cách làm phim được xây dựng từ một ê-kíp nhỏ. Ý tưởng đó tác động rất mạnh đến tôi — quan niệm rằng ta có thể mở rộng quy mô mà vẫn giữ nguyên tinh thần ban đầu.

Ở Nhật Bản có dòng phim gay pinku được sản xuất để chiếu trong các rạp phim khiêu dâm. Một công ty chuyên sản xuất loại phim này đã tìm đến chúng tôi. Tôi nói rằng Oki sẽ là một đạo diễn tuyệt vời cho một bộ phim dài. Khi ấy anh ấy vẫn chưa làm phim truyện dài nào, và tôi nghĩ việc anh ấy làm một bộ gay pinku sẽ rất thú vị. Đó là lý do anh ấy trở thành đạo diễn còn tôi là nhà sản xuất.

JMK: Ông đang nói đến Tarch Trip (1993) phải không?

AS: Không, đó là I Like You, I Like You Very Much (1994). Ngoài bộ phim đó, tôi cũng tham gia sản xuất nhiều phim pinku khác không hẳn là phim đồng tính.

Còn với Tarch Trip, có một nhà sản xuất người Đức từng làm việc trong No Skin Off My Ass của Bruce LaBruce. Ông ấy tìm đến chúng tôi và nói rằng Oki nên làm một bộ phim mới, còn tôi là nhà sản xuất phía Nhật Bản của dự án đó.

JMK: Khi xem Tears of Ecstasy (1995) của Oki, tôi thực sự bị ấn tượng bởi cách nó giống một bộ phim pinku theo chủ nghĩa cấu trúc — mỗi cảnh chỉ dài 60 giây, khiến tôi liên tưởng đến One Way Boogie Woogie (1977) của James Benning. Tôi rất thích việc tinh thần thử nghiệm đó tồn tại trong bộ phim, và tôi cũng cảm nhận được điều tương tự trong "Địa Đàng của Thiên Thần". Khi làm phim này, ông đã suy nghĩ như thế nào về hình thức và tính vật chất của chất liệu phim?

AS: Điều đó có liên quan phần nào đến ảnh hưởng của Oki mà anh đã hỏi lúc nãy. Trước "Địa Đàng của Thiên Thần", tôi chỉ làm những bộ phim mang tính cá nhân và chưa từng thực hiện phim truyện hay tác phẩm hư cấu nào.

Tôi muốn giữ lấy ý tưởng của Oki rằng người ta có thể mở rộng quy mô sáng tác mà vẫn giữ nguyên phong cách và cảm quan riêng. Đó chính là điều tôi cố gắng làm với "Địa Đàng của Thiên Thần".

Thỏa thuận với công ty sản xuất là họ tài trợ một nửa kinh phí, còn tôi bỏ ra nửa còn lại. Điều kiện duy nhất là bộ phim phải có một số cảnh mang tính khiêu dâm; ngoài điều đó ra, tôi hoàn toàn được tự do quyết định cốt truyện và mọi thứ khác.

Trong những giới hạn ấy, tôi muốn làm một bộ phim thử nghiệm về mặt hình thức theo cách mà bình thường tôi sẽ không có cơ hội thực hiện.

Ngay cả phần kịch bản cũng chỉ bao gồm cốt truyện và tuyến sự kiện chính; tôi không hề viết một kịch bản chi tiết theo từng cảnh. Với bộ phim này, tôi muốn kết hợp các yếu tố của phim truyện với những thước phim rất cá nhân ghi lại cộng đồng đồng tính quanh mình. Nó sẽ vừa là một bộ phim mang tính nhật ký, vừa là một bộ phim tự sự.

JMK: Có bao nhiêu phần trong câu chuyện của bộ phim được lấy từ các sự kiện có thật?

AS: Nó không dựa trên bất kỳ sự kiện có thật nào. Nhưng ngay từ đầu tôi đã biết rằng mình muốn làm một bộ phim về một người đã qua đời và những người bạn của anh ấy cùng nhau hồi tưởng về anh.

JMK: Tôi muốn hỏi ông về việc hợp tác với Jun Kurosawa. NEKO-MIMI (1993) có một trong những phần nhạc phim tôi yêu thích nhất mọi thời đại. "Địa Đàng của Thiên Thần" cũng là một trong những nhạc phim yêu thích của tôi, và tôi rất xúc động khi biết hai người từng cộng tác. Tại sao ông lại chọn anh ấy làm một trong những nhà quay phim của bộ phim? Điều gì khiến ông mời anh ấy tham gia?

AS: Jun là quay phim chính của "Địa Đàng của Thiên Thần". Tôi gặp anh ấy thông qua một đạo diễn người Hà Lan tên là Ian Kerkhof.

Ian từng làm một bộ phim ở Nhật mang tên Tokyo Elegy (1999), và tôi là nhà sản xuất của bộ phim đó. Ian nói với tôi rằng anh ấy rất yêu thích NEKO-MIMI và muốn Kurosawa quay phim cho mình. Đó là cách chúng tôi quen biết nhau và cũng là cách anh ấy tham gia dự án phim của tôi.

Thực ra, trong quá trình làm Tokyo Elegy, Kurosawa và Kerkhof đã xảy ra mâu thuẫn và cuối cùng Kurosawa rời khỏi dự án. Dù vậy, tôi vẫn biết rằng mình muốn làm việc với anh ấy.

JMK: Vì sao ông lại chắc chắn như vậy?

AS: Tôi biết mình muốn hợp tác với một nhà quay phim có những phẩm chất khác với bản thân mình — một người có thể ghi lại những thứ mà tôi không bao giờ có thể tự mình ghi lại được.

Tôi đã quen thuộc với các bộ phim của anh ấy từ trước. Sau này chúng tôi trở thành bạn bè, cùng đi uống rượu, cùng xem phim và xem các buổi biểu diễn.

JMK: Ông có thể nói về quyết định quay một số cảnh bằng kỹ thuật số còn một số cảnh bằng phim nhựa không?

AS: Tôi quay bằng DV, MiniDV, 8mm, Super 8mm và 16mm. Nhưng cuối cùng tất cả đều phải được chuyển sang 16mm rồi phóng lên 35mm để trình chiếu. Phiên bản kỹ thuật số hiện nay được quét từ bản in 35mm đó.

Những cảnh có mặt trong kịch bản từ đầu đều được Jun Kurosawa quay bằng 16mm, bởi chúng cần diễn viên và ê-kíp sản xuất đầy đủ. Còn những cảnh tôi quyết định bổ sung sau này thì được quay bằng 8mm hoặc các định dạng khác.

Trong phim có những đoạn mang tính tự sự truyền thống, và đó là những cảnh mang góc nhìn khách quan. Ngược lại, các cảnh chủ quan hơn được quay bằng 8mm. Việc trộn lẫn tất cả các chất liệu hình ảnh đó với nhau là điều rất quan trọng đối với tôi.

JMK: Vì sao điều đó lại quan trọng?

AS: Tôi không muốn tạo ra một thế giới chỉ phản ánh một hệ giá trị duy nhất. Tôi muốn truyền tải nhiều góc nhìn khác nhau.

Tôi luôn cảm thấy kết cấu hình ảnh và độ phân giải của từng loại chất liệu phim có thể truyền tải những cảm xúc khác nhau, hoặc một điều gì đó khác biệt. Khi kết hợp phim tài liệu cá nhân với phim truyện, tôi không nghĩ rằng việc quay tất cả bằng cùng một độ phân giải có thể truyền đạt đầy đủ mọi thứ.

Tôi cho rằng việc ghép từng trạng thái cảm xúc với từng định dạng hình ảnh riêng biệt sẽ hiệu quả hơn.

JMK: Khi nào ông nhận ra rằng các định dạng khác nhau lại tạo ra những cộng hưởng cảm xúc khác nhau như vậy? Điều đó đến từ việc xem phim hay từ chính kinh nghiệm sử dụng các loại máy quay đó?

AS: Tôi nghĩ chủ yếu là từ quá trình tự làm phim. Dần dần tôi nhận ra rằng giữa cảm xúc và hình ảnh được ghi lại tồn tại những kiểu hòa âm khác nhau. Tôi đã dựa vào những kinh nghiệm đó.

JMK: Ông nói rằng có những cảnh Jun quay bằng 16mm và bên cạnh đó là những thước phim cá nhân của riêng ông. Ngay từ đầu ông đã có một cấu trúc cụ thể trong đầu hay mọi thứ chỉ được định hình trong quá trình dựng phim?

AS: Bộ phim thực sự được định hình trong phòng dựng. Chúng tôi quay một lượng tư liệu nhất định, xem lại chúng, rồi bắt đầu dựng. Quá trình đó khá ngẫu hứng, bởi tùy vào những gì tôi nhìn thấy mà câu chuyện có thể thay đổi rất nhiều.

Tôi biết từ đầu rằng bộ phim sẽ là sự pha trộn giữa tự sự hư cấu và kể chuyện mang tính cá nhân, nhưng phần lớn công việc chỉ đơn giản là xem lại tư liệu, dựng phim, rồi quay thêm bất cứ thứ gì tôi cảm thấy còn thiếu.

Thực ra tôi không thể hoàn toàn hiểu bộ phim nói về điều gì cho đến lần đầu tiên nó được chiếu. Đó là một buổi chiếu nội bộ. Tôi ngồi xem từ đầu đến cuối cùng phần âm thanh và âm nhạc hoàn chỉnh, và chỉ đến lúc đó tôi mới cảm thấy hài lòng với những gì mình đã làm ra.

PHỎNG VẤN ĐẠO DIỄN SUZUKI AKIHIRO VÀ BỘ PHIM "ĐỊA ĐÀNG CỦA THIÊN THẦN" (phần 1)Nhân dịp bộ phim "Địa Đàng của Thiên Thần...
07/06/2026

PHỎNG VẤN ĐẠO DIỄN SUZUKI AKIHIRO VÀ BỘ PHIM "ĐỊA ĐÀNG CỦA THIÊN THẦN" (phần 1)

Nhân dịp bộ phim "Địa Đàng của Thiên Thần" vừa được phục chế và hiện đang được công chiếu tại nhiều rạp trên khắp nước Mỹ thông qua hãng Kani Releasing, Joshua Minsoo Kim đã trò chuyện với đạo diễn Suzuki qua Zoom vào ngày 13 tháng 6 năm 2025 về những trải nghiệm nghệ thuật đã định hình ông từ thời thơ ấu, tầm quan trọng của các cảnh nóng trong điện ảnh, cũng như quá trình thực hiện bộ phim.

ĐĂNG KÝ XEM TUYỆT TÁC PINKU NHẬT NÀY VÀO THỨ BA TUẦN SAU:
https://forms.gle/z1QV1Xp4ypXNyrqb9

--------------------------------------------------------------

Akihiro Suzuki (sinh năm 1961) là một đạo diễn, nhà sản xuất và nhà phát hành phim người Nhật Bản, được biết đến rộng rãi nhờ những đóng góp của ông đối với lịch sử điện ảnh thể nghiệm, điện ảnh underground và điện ảnh q***r của Nhật Bản. Sau khi tốt nghiệp đại học, Suzuki bắt đầu làm việc trong lĩnh vực phát hành phim. Công việc này sau đó đã dẫn đến sự kiện sáng lập liên hoan phim q***r đầu tiên tại Nhật Bản vào năm 1992, mang tên "Tokyo Le***an and Gay Film Festival". Thông qua liên hoan này, ông đã giới thiệu và tôn vinh các nhà làm phim q***r cả trong nước lẫn quốc tế, bao gồm Barbara Hammer, Su Friedrich, Jim Hubbard, Marlon Riggs, Ryosuke Hashiguchi và Hiroyuki Oki.

Ông cũng tham gia sản xuất các bộ phim của Oki, và từ đó dần được truyền cảm hứng để thực hiện những tác phẩm điện ảnh dài đầu tiên của riêng mình, trong đó có kiệt tác pinku eiga đồng tính năm 1999 mang tên "Tenshi no rakuen" (dịch: Địa Đàng của Thiên Thần). Suzuki mô tả bộ phim: “Không phải phim dị tính, đồng tính, q***r, song tính, vô tính hay phim khiêu dâm, mà đúng hơn là một tác phẩm phản dị tính trung tâm (anti-heteros*xist).”

----------------------------

JMK: Ông sinh năm nào và cụ thể là ở đâu?

AS: Tôi sinh năm 1961 tại thành phố Hamamatsu, tỉnh Shizuoka.

JMK: Tuổi thơ ở Hamamatsu của ông như thế nào?

AS: Vào thập niên 1960, thành phố nơi tôi sống là thành phố lớn thứ hai của tỉnh, nhưng tôi không cho rằng đó là một trung tâm văn hóa. Đến khi học cấp hai, đã có những người hoạt động trong lĩnh vực phim, sân khấu và âm nhạc underground, nên khoảng thời gian học cấp ba tôi bắt đầu kết bạn với những người trong giới đó. Đó là cách tôi làm quen với bối cảnh underground. Và vì đây là một thành phố nhỏ, số người làm nghệ thuật underground rất ít nên rất dễ để nhanh chóng quen biết tất cả mọi người — họ thuộc nhiều thế hệ khác nhau và hoạt động trong đủ loại hình nghệ thuật.

JMK: Ông có thể nhớ lại những trải nghiệm nghệ thuật nào đặc biệt đáng nhớ không?

AS: Khi học đại học, tôi có nhiều bạn bè là nghệ sĩ hơn hẳn thời còn nhỏ. Lúc đó tôi đang làm phim, nhưng có một buổi biểu diễn sân khấu underground khiến tôi nhớ mãi. Đó là một vở sân khấu avant garde ngoài trời. Các diễn viên dựng một cái lều làm bối cảnh sân khấu, và đến cuối buổi diễn họ châm lửa đốt khu vực xung quanh chiếc lều trong khi các diễn viên vẫn đang hát. Sau đó những tấm màn tạo thành chiếc lều rơi xuống, và toàn bộ không gian mà chúng tôi đang ngồi xem bị lửa bao trùm. Tôi nhớ mình đã nghĩ: "Thật không thể tin nổi. Mình cần phải được xem thêm những thứ mới mẻ và gây sốc như thế này."

JMK: Ông còn nhớ tên những người tham gia buổi biểu diễn đó không?

AS: Họ là một đoàn tên là Kyoku-Ba-Kan, có nghĩa là "Chiếc Mũ Xiếc" (Circus Hat), hoạt động vào những năm 1980. Tác phẩm đầu tiên tôi xem của họ là Jigoku no Tenshi, nghĩa là "Những thiên thần nơi địa ngục" (Angels in Hell).
[Ghi chú của biên tập viên: Âm nhạc của nhóm có thể được nghe trong một đĩa LP tự phát hành năm 1978.]

JMK: Những trải nghiệm đầu tiên của ông với việc làm phim như thế nào? Ông có máy quay riêng không?

AS: Tôi không học điện ảnh ở đại học. Tôi tham gia câu lạc bộ điện ảnh, nơi chúng tôi xem phim, làm phim và viết phê bình phim. Khi còn thiếu niên, ngay cả ở một thành phố nhỏ như Hamamatsu cũng có những người làm phim, chủ yếu là phim cá nhân và phim thử nghiệm. Ở Tokyo lúc đó có rất nhiều buổi chiếu phim thử nghiệm do Art Theatre Guild tổ chức, và sau đó những chương trình tương tự cũng được chiếu độc lập ở Hamamatsu. Khi học cấp ba, tôi quan tâm đến âm nhạc nhiều hơn điện ảnh. Tôi rất mê nhạc punk và từng chơi trong các ban nhạc.

JMK: Ban nhạc của ông chơi loại nhạc gì? Môi trường nghệ thuật lúc đó như thế nào?

AS: Khi học cấp ba tôi nghe Zuno Keisatsu, Les Rallizes Dénudés, Yonin Bayashi và Magical Power Mako. Đây cũng là thời kỳ punk sơ khai nên tôi nghe những nhóm như S*x Pistols và Television. Tôi chủ yếu nghe progressive rock, nên rất thích King Crimson, đồng thời cũng yêu các ban nhạc rock tiên phong của Đức như Can, Faust, Neu!, Tangerine Dream và Klaus Schulze.

JMK: Ông có cảm thấy những trải nghiệm chơi nhạc trong ban nhạc ảnh hưởng đáng kể đến cách làm phim của mình không?

AS: Khi học cấp ba tôi chơi trong một ban nhạc progressive rock chịu ảnh hưởng của Pink Floyd và Supertramp. Tôi chơi keyboard và hát. Chúng tôi cũng cover các bài của Flower Travellin' Band. Khi lên đại học, tôi bắt đầu quan tâm đến punk hơn nên ban nhạc lúc đó chơi các bài của Echo & the Bunnymen và The Damned. Sau đó chúng tôi bắt đầu sáng tác nhạc riêng.

JMK: Vậy là ông vừa chơi nhạc vừa làm phim ở đại học. Ông có cảm thấy hai hoạt động này liên kết với nhau không?

AS: Chắc chắn là có. Tôi chưa bao giờ xem chúng là hai lĩnh vực tách biệt. Có lẽ điều đó liên quan đến những người xung quanh tôi, vì họ vừa làm nhạc vừa làm phim. Vào thời điểm đó, âm nhạc và điện ảnh — đặc biệt là phim cá nhân và phim thử nghiệm — gắn bó rất chặt chẽ với nhau. Ta có thể thấy điều đó ở New York với phong trào No Wave, vốn không chỉ là một phong trào âm nhạc mà còn là một phong trào điện ảnh. Nhật Bản cũng có điều gì đó tương tự.

JMK: Ông có biết đến những nhà làm phim như Richard Kern và Nick Zedd không? Những bộ phim đó có được chiếu ở Nhật Bản không?

AS: Vào thời điểm chúng mới ra mắt, khi tôi còn học đại học, tôi không có cơ hội xem. Nhưng sau này khi làm việc trong ngành phát hành phim, tôi đã có cơ hội phát hành các tác phẩm của Richard Kern.

JMK: Ông bắt đầu làm việc trong lĩnh vực phát hành phim từ khi nào?

AS: Sau khi tốt nghiệp đại học, tức vào những năm 1990.

JMK: Tôi biết rằng trước "Địa Đàng của Thiên Thần", ông từng là nhà sản xuất cho Hiroyuki Oki. Ông có thể kể về những gì mình đã làm trong thời gian ngay sau khi ra trường không?

AS: Sau đại học, tôi bắt đầu làm việc cho một công ty liên quan đến điện ảnh. Công ty đó vừa tổ chức các buổi chiếu phim vừa làm phát hành, và tôi gia nhập bộ phận phát hành. Những bộ phim tôi tham gia phát hành gồm tác phẩm của Morio Agata, một ca sĩ folk ở Nhật Bản từng thực hiện một bộ phim độc lập quay bằng phim 35mm. Ngoài ra còn có các tác phẩm của Gregg Araki và Bruce LaBruce.

Chính công việc phát hành phim đã dẫn tôi đến việc thành lập Liên hoan phim Đồng tính nữ và Đồng tính nam Tokyo cùng một đạo diễn kiêm lập trình viên điện ảnh là đồng nghiệp của tôi. Đây là liên hoan phim đầu tiên tại Nhật Bản tập trung vào cộng đồng LGBTQ+, và từ đó tôi bắt đầu tập trung vào việc phát hành các tác phẩm của làn sóng New Q***r Cinema, đồng thời hợp tác với Hiroyuki Oki, người cũng thuộc dòng chảy này.

JMK: Thật đáng kinh ngạc. Tôi thậm chí còn không biết Morio Agata từng làm phim. Bộ phim đó như thế nào?

AS: Bộ phim có tên I'm No Angel (1977), dựa trên manga nổi tiếng thập niên 1970 Red Colored Elegy (1970–1971). Nội dung kể về một họa sĩ hoạt hình và người yêu sống cùng nhau trong một căn phòng rất nhỏ. Agata tự đóng vai chính, còn bạn gái ông lúc đó là Mako Midori vào vai người yêu. Họ quay bộ phim bằng phim nhựa 35mm.

JMK: Người còn lại cùng ông sáng lập liên hoan phim là ai?

AS: Đó là Takashi Toshiko, người hiện vẫn tiếp tục làm phim. Hồi đó cô ấy làm bán thời gian với vai trò người vận hành máy chiếu và chúng tôi có gu điện ảnh rất giống nhau. Các tác phẩm của cô từng được hồi cố tại Yebizo International Festival và Liên hoan phim Yamagata.

JMK: À đúng rồi, cô ấy cũng được ghi tên là biên kịch của "Địa Đàng của Thiên Thần", phải không?

AS: Đúng vậy. Cô ấy là một cố vấn rất quan trọng của bộ phim và đã hỗ trợ rất nhiều trong quá trình thực hiện.

JMK: Năm đầu tiên liên hoan phim của ông diễn ra là năm nào?

AS: Năm 1992. Trùng hợp là cũng có một liên hoan phim LGBTQ khác bắt đầu cùng năm đó, nhưng liên hoan của chúng tôi được tổ chức tại Parco, một không gian văn hóa ở Shibuya. Đây là liên hoan phim LGBTQ quy mô lớn đầu tiên ở Nhật Bản.

JMK: Có gặp nhiều phản đối không? Những bộ phim nào được chiếu? Tôi cũng tò mò việc vận hành liên hoan phim và phản ứng của công chúng lúc đó như thế nào.

AS: Với phim quốc tế, chúng tôi chiếu rất nhiều phim ngắn thử nghiệm và phim tài liệu. Những tác phẩm tôi nhớ nhất là No Skin Off My Ass (1991) của Bruce LaBruce, Freak Orlando (1981) của Ulrike Ottinger và Three Bewildered People in the Night (1987) của Gregg Araki.

Về phim Nhật Bản, tôi nhớ chúng tôi đã chiếu một bộ phim 8mm của Hiroyuki Oki là Color Eyes (1992), cùng một phim dài 8mm của Ryosuke Hashiguchi là A Secret Evening (1989).

Khi bắt đầu liên hoan từ con số không, chúng tôi phải đi tìm tài trợ và liên hệ với nhiều công ty để hỏi xem họ có muốn bảo trợ hay không. Chúng tôi bị từ chối hoàn toàn. Không một công ty lớn nào muốn hỗ trợ; thậm chí có người còn nói chúng tôi chỉ đang tổ chức một liên hoan phim khiêu dâm.

May mắn thay, Parco đã rất ủng hộ ngay từ đầu và hiểu được tầm quan trọng của việc đưa văn hóa LGBTQ ra ánh sáng. Chúng tôi sử dụng không gian đó trong khoảng một tuần, chiếu phim từ sáng đến tối. Dù ban đầu công chúng chưa thực sự hiểu, nhưng đến cuối liên hoan, hầu hết các suất chiếu tại rạp 200 ghế đều bán hết vé. Một điều tôi nhớ là ngoài nam giới, khán giả nữ cũng xuất hiện rất đông.

JMK: Điều đó có khiến ông bất ngờ không?

AS: Không hẳn là bất ngờ, mà tôi rất vui khi thấy điều đó. Tôi vốn đã biết văn hóa đồng tính nam ở Nhật có rất nhiều người hâm mộ là phụ nữ. Ngoài ra, trong đội ngũ vận hành liên hoan cũng có rất nhiều người đồng tính nữ hỗ trợ. Khán giả đồng tính nữ cũng rất đông.

(còn tiếp)

ĐĂNG KÝ XEM PHIM BỘ ĐÔI THIÊN THẦN CỦA ĐẠO DIỄN SUZUKI AKIHIROTừng chỉ được biết đến trong giới phim pink đồng tính và g...
06/06/2026

ĐĂNG KÝ XEM PHIM
BỘ ĐÔI THIÊN THẦN CỦA ĐẠO DIỄN SUZUKI AKIHIRO

Từng chỉ được biết đến trong giới phim pink đồng tính và gần đây đã được chính đạo diễn phục dựng để đưa trở lại vị trí xứng đáng trong dòng điện ảnh arthouse Nhật Bản, bộ phim đầu tay của Akihiro Suzuki lấy cái chết của một diễn viên trẻ tên Takachi làm điểm khởi đầu. "Địa Đàng của Thiên Thần" (1999) theo chân Shinpei và Reiko khi họ cố gắng đối diện với sự ra đi của người bạn Takachi của mình. Những ký ức của họ dần kết tụ thành một cuộc khám phá táo bạo về nỗi đau mất mát, diễn ra trong bối cảnh một thành phố hoài niệm nhuốm sắc xanh, được ghi hình bằng nhiều định dạng điện ảnh khác nhau. Khi người xem dần ghép nối câu chuyện của Takachi — chất chứa khát khao dành cho một chàng trai khác tên Sorao — giữa hai thành phố Tokyo và Kochi (“nơi những chàng trai trông như thiên thần”), một vẻ đẹp đầy sức mạnh và mang tính liên tưởng tự do dần hiện ra từ một tác phẩm độc đáo — một bộ phim hoàn toàn thoát khỏi mọi giáo điều và quy ước.

Tiếp nối những ám ảnh về tuổi trẻ lạc lối và những kết nối mong manh trong xã hội đương đại, bộ phim thứ hai của Akihiro Suzuki đưa người xem vào hành trình trôi dạt của Aketo, một sinh viên hai mươi tuổi sống ở Tokyo, và Harumi, một cô gái bí ẩn lang thang vô định giữa thành phố. Khi những cuộc gặp gỡ tình cờ dần chồng lấn lên những mối quan hệ xa cách, ký ức, ham muốn và nỗi cô đơn hòa quyện thành một khúc suy tưởng u buồn về sự thân mật và khoảng cách.

Được quay bằng chất liệu hình ảnh thô ráp, hạt nhiễu và giàu tính ngẫu hứng, "Thân Nhiệt Thiên Thần" (2001) biến Tokyo thành một không gian mơ hồ nơi những linh hồn trẻ tuổi kiếm tìm hơi ấm giữa một thế giới ngày càng xa lạ. Giữa những cuộc tình thoáng qua, những cuộc trò chuyện đứt đoạn và cảm giác mất phương hướng kéo dài, hình ảnh “cơ thể của thiên thần” dần hiện lên như một ẩn dụ cho sự dịu dàng, thuần khiết và khát vọng được thấu hiểu. Tự do vượt khỏi những ranh giới của phim pink hay điện ảnh q***r thông thường, Suzuki tiếp tục kiến tạo một tác phẩm đầy chất thơ, nơi nỗi buồn và vẻ đẹp cùng tồn tại trong trạng thái lửng lơ khó nắm bắt.

✨ Phiên bản phục chế của 2 bộ phim sẽ được trình chiếu, theo sau là một phần thảo luận từ khán giả (mọi người nhớ ở lại sau credit phim nhé!).

🗓️ THÔNG TIN BUỔI CHIẾU
Ngày: Thứ Ba, ngày 9/6/2026
Check in: 17:30
Chiếu phim "Địa Đàng của Thiên Thần": 18:00
Chiếu phim “Thân Nhiệt Thiên Thần": 19:00
Địa điểm: Rạp chiếu phim lầu 2 - Trường Đại học Sân khấu Điện ảnh TP.HCM

📌 LƯU Ý QUAN TRỌNG
⏰ Phim dài đầu tiên sẽ bắt đầu vào đúng 18:00. Mong mọi người có mặt trễ nhất là 5 phút trước giờ chiếu để không làm ảnh hưởng đến trải nghiệm của những khán giả khác trong rạp.
📩 Tụi mình sẽ không gửi email xác nhận. Chỉ cần các bạn điền form và bấm gửi là thông tin đã được lưu thành công.
🤝 Trong trường hợp đã đăng ký nhưng không thể tham gia, vui lòng nhắn tin liên hệ với tụi mình qua fanpage để nhường cơ hội lại cho các bạn khán giả khác nhé.

LINK ĐĂNG KÝ: https://forms.gle/z1QV1Xp4ypXNyrqb9

Address

125 Cống Quỳnh, Phường Nguyễn Cư Trinh, Quận 1
Ho Chi Minh City
700000

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when CineArt SKDA posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Establishment

Send a message to CineArt SKDA:

Share

Category