19/12/2025
Hồ Linh Đàm còn có tên gọi khác là Đầm Mực. Bởi vì nước hồ quanh năm có màu tối như mực.
Tạm không bàn đến vấn đề có ô nhiễm hay không, nhưng có một câu chuyện rất thú vị liên quan đến cái tên Đầm Mực này.
Vào đời nhà Trần, tại vùng Quang Liệt (nay là Thanh Trì, Hà Nội), có một bậc hiền triết đạo cao đức trọng tên là Chu Văn An. Ông vốn nổi tiếng là người cương trực, học vấn tinh thông, đã từ khước chốn quan trường để về quê mở trường dạy học, gửi gắm tâm huyết vào việc rèn giũa nhân tài.
Tiếng lành đồn xa, học trò từ khắp các vùng miền nô nức tìm về cửa thầy. Trong số những môn sinh ấy, có hai chàng trai dung mạo khôi ngô, cốt cách phi phàm và học vấn cực kỳ uyên thâm. Lạ thay, cứ sáng sớm họ đã có mặt tại lớp, tối mịt mới rời đi, nhưng hành tung vô cùng bí ẩn, chẳng ai rõ nhà cửa ở đâu hay thuộc dòng dõi nào.
Thầy bèn cho người dò xem thì cứ đến khu đầm Đại (khu đầm lớn hình vành khuyên, nằm giữa các làng Đại Từ, Tứ Kỳ, Huỳnh Cung) thì biến mất. Thầy biết học trò mình không phải người phàm, nhưng thấy họ chăm chỉ, lễ phép nên vẫn hết lòng dạy dỗ.
Năm ấy, trời đại hạn, nắng cháy sạm cả da người, đồng ruộng nứt nẻ, cỏ cây héo rũ. Dân chúng trong vùng lầm than, lập đàn cầu mưa khắp nơi nhưng chẳng có lấy một giọt nước. Chứng kiến cảnh ấy, thầy Chu Văn An lòng đau như cắt. Một hôm giảng bài xong, ông tụ tập các trò lại hỏi xem ai có tài thì làm mưa giúp dân, giúp thầy.
Hai người học trò nhìn nhau có vẻ ngần ngại, sau đứng ra xin nhận và nói: "Con vâng lời thầy là trái lệnh thiên đình, nhưng con cứ làm để giúp dân, mai kia nếu có chuyện gì không hay, mong thầy chu toàn cho".
Nói rồi, hai người học trò xin thầy cho mượn một chiếc nghiên mực và một cây bút lông. Họ bước ra giữa sân trường, một người cầm bút nhúng vào nghiên mực, rồi hướng lên trời cao mà vẩy mạnh. Người kia cầm nghiên mực tung thẳng lên không trung.
Kỳ lạ thay, mây đen từ đâu kéo đến nghịt trời, sấm sét vang lừng, một trận mưa rào đổ xuống như trút. Sáng hôm sau, khi mưa tạnh hẳn, người dân phát hiện xác hai con Thuồng Luồng lớn trôi dạt vào bờ đầm.
Thầy Chu Văn An biết học trò đã vì lời nhờ cậy của mình mà phạm tội với Thiên đình. Thầy đau xót khôn nguôi, cùng dân làng làm lễ an táng và lập miếu thờ (nay là miếu Gàn ở bán đảo Linh Đàm và miếu thờ ở làng Huỳnh Cung).
Chỗ nghiên mực rơi xuống đã biến thành một đầm nước quanh năm sẫm màu, từ đó dân gian gọi là Đầm Mực (chính là hồ Linh Đàm ngày nay).
Sự tích này còn có một chi tiết rất thú vị: Nơi chiếc nghiên mực rơi xuống đã tạo thành hồ Linh Đàm (Đầm Mực), còn cây bút lông rơi xuống đâu bạn có biết không? Đó chính là làng Tả Thanh Oai ngày nay - nơi nổi tiếng là vùng đất của những bậc đại khoa, văn chương lừng lẫy, như thể được hưởng trọn linh khí từ cây bút của thánh hiền. Đó cũng là quê hương của những danh sĩ nổi tiếng như Ngô Thì Sĩ, Ngô Thì Nhậm...
Qua câu chuyện, chúng ta càng thấy rõ sức ảnh hưởng của thầy Chu Văn An. Không chỉ thu phục được người phàm, mà ngay cả thần linh cũng kính trọng đức độ của thầy đến mức sẵn sàng đánh đổi mạng sống để vẹn tròn đạo nghĩa.
Ảnh: St.