The Quacker

The Quacker Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from The Quacker, Comedy Club, Hà Đông, Hanoi.

"Populus iamdudum defutatus est," says the sign on the door
----------
The Quackers là dự án đầu tiên làm tin tức châm biếm trên sân khấu, giúp cho người trẻ có thể nuốt trôi được các tin tức về xã hội một cách vui vẻ nhất có thể.

[NEWSLOP  #3 | GIÁO DỤC AI, TỪ MẦM NON TRỞ ĐI]Sáng 24/4, Quốc hội thông qua nghị quyết phát triển kinh tế-xã hội 2026-20...
02/05/2026

[NEWSLOP #3 | GIÁO DỤC AI, TỪ MẦM NON TRỞ ĐI]

Sáng 24/4, Quốc hội thông qua nghị quyết phát triển kinh tế-xã hội 2026-2030 nhằm nâng cao chất lượng giáo dục và đào tạo nguồn nhân lực. Một trong những yêu cầu trong nghị quyết là, trích lời VNExpress: “đưa giáo dục kỹ năng số, trí tuệ nhân tạo vào hệ thống giáo dục quốc dân ngay từ bậc mầm non, đồng thời đẩy mạnh phổ cập và ứng dụng công nghệ số, trí tuệ nhân tạo trong dạy và học.”

Ý kiến của mình? Another banger from the parliament.

Quốc hội cuối cùng đã nhìn ra được tiềm năng to lớn trong việc huy động bọn trẻ con dùng AI làm nội dung thối não trên không gian mạng. Với nguồn nhân lực dồi dào này, bọn trẻ con sẽ, chẳng chóng thì chầy, đưa nước mình vượt qua Italia trong ngành Brainrot content. Ballerina Cappuccina ư? Bạn nghĩ gì về Trốngbồngino Bạcxỉulini?

May phúc thay cho xã hội chúng ta (và tiếc thay cho ngành brainrot nước nhà) là giáo dục AI bài bản hơn nhiều so với những gì chúng ta nghĩ. Một khung giáo dục AI sẽ gồm tư duy lấy con người làm trung tâm, đạo đức AI, kỹ thuật và ứng dụng, thiết kế hệ thống. Giai đoạn trẻ con tiểu học (và sắp tới có thể là mầm non) mới chỉ làm quen với những ứng dụng của AI trong cuộc sống thôi. Tức là, trong môi trường nhả trẻ tương lai, các thầy cô chỉ cho bọn trẻ con xem Trallallero Tralala trên TV để bọn trẻ con biết rằng AI có thể tạo được những nội dung như vậy. Không gì hơn, không gì kém. May thật! May thật!

Tin tức kém may mắn hơn là bọn được thực hành là bọn cấp 2 - cái bọn dở dở ương ương, chiếm 50% cộng đồng boy phố girl phố tại Việt Nam. Chỉ cho bọn chúng cách dùng generative AI ác không kém gì dạy Tấm cách làm mắm.
__________________________________
Thông tin liên hệ:
The Quacker:
Email: [email protected]
Facebook: The Quacker

[NEWSLOP  #2 | VIDEO TAI NẠN GIAO THÔNG]Tối 17/4, đại diện Cục Giao thông, Bộ Công an cho biết kể từ tháng 5/2026, các h...
26/04/2026

[NEWSLOP #2 | VIDEO TAI NẠN GIAO THÔNG]

Tối 17/4, đại diện Cục Giao thông, Bộ Công an cho biết kể từ tháng 5/2026, các học viên phải xem video chiếu cảnh tai nạn giao thông trước khi sát hạch lái xe. Cục đã hoàn thiện xong các video dài 15 phút rồi, chỉ chờ đến ngày là triển khai thôi.

Chính sách là một bước tiến mới từ mô hình Bảo tàng Tai nạn giao thông, được đề xuất vào đêm giao thừa đón năm Quý Tỵ 2013. Thay vì phải mất công lê người đi thăm những lầu một, lầu hai của Bảo tàng để xem những chiếc xe bẹp dí, những nạn nhân xấu số của tai nạn giao thông (với lại việc bạn phải đến bảo tàng có nghĩa là bạn phải tham gia giao thông, mà đã tham gia giao thông thì phải chịu nguy cơ tai nạn, see the problem here?), giờ đây, người học có thể tận hưởng những thước phim tai nạn giao thông ngay tại nhà, dài phải gấp 3 lần những video tai nạn trên YouTube hay Facebook và (có lẽ) sẽ không che đậy những cảnh máu me. Một chính sách tuyệt vời nếu như bạn không yếu bóng vía và có gu giải trí giống bọn trẻ con cấp 2 - tức là thích xem cảnh người bị xe cán.

Giờ, chúng mình chỉ dám có đề xuất này thôi: để bắt kịp xu hướng Internet-hoá-mọi-thứ, ta nên tổng hợp những video tai nạn ấy (không che và càng dài càng tốt) lên trên một website cho nhân dân tự do xem xét để còn cảnh giác, chỉ bảo lẫn nhau. Đặt tên cho website ấy là … “LiveTNGT” chẳng hạn. Địa chỉ URL thì lấy cái link trong sách giáo khoa tin học lớp 3 đang nổi rần rần những tuần vừa qua. Đằng nào thì nhà xuất bản còn trả tiền gia hạn tên miền nữa đâu, cứ dùng thôi. Tin chúng mình đi, hiệu quả đấy.

A traumatized driver is always a good driver. Once bitten, twice shy.
__________________________________
Thông tin liên hệ:
The Quacker:
Email: [email protected]
Facebook: The Quacker

[NEWSLOP  #1 | TÀU HỎA ĐÂM XE]Tối 18/4 tại xã Đại Xuyên, Hà Nội, một chiếc ô tô điện bị tàu hỏa đâm phải. Chiếc xe ô tô ...
22/04/2026

[NEWSLOP #1 | TÀU HỎA ĐÂM XE]

Tối 18/4 tại xã Đại Xuyên, Hà Nội, một chiếc ô tô điện bị tàu hỏa đâm phải. Chiếc xe ô tô điện đang cố vượt barie thì bị kẹt trong đường ray. Tài xế phải chạy thoát thân, còn xe bị tàu tông bẹp dí. Đây là một trong vô số những vụ tai nạn đường sắt đã xảy ra trong năm 2026.

Dưới góc độ của một đứa quen hai đứa tự kỷ thích tàu, mình có lời khuyên này nè:

ĐỪNG. CÓ. CỐ. VƯỢT. BARIE. TÀU. HỎA.

Một cái đầu máy tàu hỏa nặng trên 80 tấn, tốc độ tối đa khoảng 120 km/h và bọc sắt toàn thân. Đã thế, tàu hỏa lại rất “im hơi lặng tiếng”, nếu không bóp còi thì bạn khó mà nghe thấy tiếng tàu. Bạn không có cửa gì đối đầu với tàu hỏa cả. Khi bạn vượt barie chắn đường ray, bạn cược rằng bạn có thể “lủi” trước khi tàu hỏa tới, mà cuộc đời thì rất ghét những con bạc. 90% con bạc cược đời mình trên đường ray bỏ cuộc trước khi vượt qua được lớp barie thứ hai, 10% còn lại thắng được một vé đi về kiếp trước.

Đừng có xớ rớ quanh đường ray. Đừng có tự ý làm đường vượt đường ray. Đừng có họp hội trên đường ray. Đừng có nghĩ ra mấy ý tưởng “độc đáo” kiểu chụp ảnh trên đường ray hay làm cà phê tàu hỏa. Tốt nhất là nên né xa tàu hỏa, càng xa càng tốt. Thậm chí bạn thờ tàu hỏa cho tàu không cán bạn cũng được. Tàu hỏa đáng sợ hơn ông Ba Bị nhiều.
__________________________________
Thông tin liên hệ:
The Quacker:
Email: [email protected]
Facebook: The Quacker

[TƯỞNG NIỆM KHÔNG-AI]Chắc các bạn không biết ngày hôm trước, ngày 27 tháng Nisan theo lịch Do Thái (tức ngày 14 tháng 4)...
16/04/2026

[TƯỞNG NIỆM KHÔNG-AI]

Chắc các bạn không biết ngày hôm trước, ngày 27 tháng Nisan theo lịch Do Thái (tức ngày 14 tháng 4), là khởi đầu của một ngày lễ đặc biệt. Ngày lễ ấy, cộng đồng Do Thái thường gọi tắt là Ngày Yom HaShoah, một trong ba dịp (hai dịp còn lại là 27 tháng 1 và 28, 29 tháng 4, tuy có vài nơi lấy ngày bắt đầu Thế chiến II), cuộc diệt chủng Do Thái quy mô nhất lịch sử.

Yom HaShoah cũng là dịp để tưởng nhớ cuộc Khởi nghĩa Khu ổ chuột Warsaw. 3 ngày nữa thôi, ngày 19 tháng 4, là kỷ niệm 83 năm ngày người Do Thái và người Ba Lan đã quyết tử với tinh thần, mà theo như Marek Edelman miêu tả, là “thà chết trong chiến đấu hơn chết trong phòng hơi ngạt.”

Marek Edelman là một con người thú vị. Khi mới 24 tuổi, ông đã cùng khoảng một nghìn đồng chí quyết giữ khu ổ chuột Warsaw trước hai ngàn lính Đức khi trong tay có súng lục và bom xăng. Sau khi chiến tranh kết thúc, ông vừa làm bác sĩ tim mạch vừa tham gia hoạt động chính trị. Ông là thủ lĩnh sống sót cuối cùng của cuộc Khởi nghĩa Khu ổ chuột.

Vậy ngày Yom HaShoah có tôn vinh những người như Edelman không? Không hẳn. Edelman là anh hùng của người Do Thái, nhưng không phải là hình ảnh anh hùng ngày lễ Yom HaShoah - một sản phẩm của Quốc hội Israel chứ không phải một ngày lễ quốc tế - tôn vinh. Edelman không thích chủ nghĩa Zionism và Israel, và khi ông còn sống, Israel không thích ông. Năm 1993, Tổng thống Israel từ chối bắt tay với ông khi đi dự lễ tưởng niệm Khởi nghĩa Khu ổ chuột diễn ra ở Ba Lan. Các trường đại học ở Israel từ chối trao cho ông chức danh cử nhân danh dự.

Sự xung đột giữa Edelman và nhà nước Israel có thể được lý giải phần nào qua cách hai bên hiểu cụm từ “Never again” - không một cuộc Holocaust thứ hai.

Với những người ủng hộ Israel, cụm từ “Never again” chỉ áp dụng với người Do Thái. Người Do Thái phải có một quốc gia riêng, càng lớn mạnh càng tốt, để bảo vệ lẫn nhau trước bọn bài Do Thái. Nhà nước Do Thái và dân tộc Do Thái đứng đầu, còn những dân tộc khác không quan trọng. Nghĩ thế mới dám bắn tỉa trẻ em, ném bom dân thường không ghê tay. Nghĩ thế mới dám diệt chủng người Palestine, mới dám xâm lược Lebanon.

Marek Edelman cũng tin vào câu khẩu hiệu “Never again”. Nhưng ông hiểu câu ấy theo một cách khác. “Never again” của ông có cả người Do Thái, người Palestine và mọi dân tộc bị áp bức trên toàn cầu. “Làm người Do Thái là phải bênh vực người bị áp bức, không phải kẻ đi áp bức.” Ông nói thế và tin thế.

Vào dịp tưởng niệm các nạn nhân của cuộc diệt chủng Do Thái, chúng mình mong bạn cũng hiểu cụm từ “Never again” theo cách Marek Edelman đã hiểu.
__________________________________
Thông tin liên hệ:
The Quacker:
Email: [email protected]
Facebook: The Quacker

[RANDOMSPEAK  #3 | CLASSROOM HOPECORE]Hồi xửa hồi xưa, TV nhà mình từng có HBO.Có HBO nghĩa là có một ô cửa sổ để ngó và...
22/03/2026

[RANDOMSPEAK #3 | CLASSROOM HOPECORE]

Hồi xửa hồi xưa, TV nhà mình từng có HBO.

Có HBO nghĩa là có một ô cửa sổ để ngó vào một thế giới được Tu chính án thứ nhất bảo vệ, không kiểm duyệt, ít bị kiểm soát và kỳ lạ một cách diệu kỳ của Hợp chủng quốc Hamburgers, Chim ưng và Tự do.

Trải nghiệm ấy không phải lúc nào cũng dễ chịu với một thằng bé con. Phim cứ đến cảnh sốc sếch sến là mình chỉ biết cắm mặt vào sàn nhà thôi. Và thế là, như một lẽ đương nhiên, mình chỉ mong cho HBO nhanh nhanh chuyển sang những thứ “nhẹ đô” hơn. Vì thế nên khẩu vị phim ảnh của mình không phong phú lắm đâu, gần như toàn mấy feel-good movies (“phim tích cực”). “Good Will Hunting”, “The Pursuit of Happiness”, và rất, rất nhiều phim có nhân vật chính là giáo viên.

Giáo viên dường như là một nhân vật thường gặp trong những phim kiểu này, dù cho đa phần giáo viên chắc chắn không bị “giam lỏng” trong sân bay như Tom Hanks trong “The Terminal” hay có khuyết tật như … Tom Hanks trong “Forrest Gump”. Kể sơ sơ ra, ta đã có “Lean on Me”, “The Freedom Writers” hay “The Ron Clark Story” rồi. Ai mà “nấu” ra được một nhân vật vừa có khuyết tật, vừa làm giáo viên như trong “Front of the Class” thì đúng nổ hũ luôn. Nhân vật chính thi thoảng cũng không cần phải là giáo viên, chỉ cần là một người dìu dắt bọn trẻ con nên người thôi, như “Coach Carter”.

Nhưng tại sao các nhà giáo dục lại có một chỗ trong dòng phim feel-good này?

Trước khi đào sâu hơn về chủ đề này, ta cần làm rõ với nhau rằng các chính trị gia và nhà báo Mỹ (ta đang nói về phim Mỹ cơ mà, dĩ nhiên phải nói về xã hội Mỹ rồi) khá thích nói xấu các giáo viên. Các giáo viên hay phàn nàn về điều này lắm. Những cái hàng tít giật gân ấy, chúng mình bỏ qua vì chúng mình không nghĩ chúng phản ánh cách đa số dân Mỹ nghĩ về giáo viên. Theo Viện Gallup, từ năm 2004 đến giờ, mức độ tín nhiệm của dân chúng dành cho giáo viên luôn trên mức 60%. Rõ ràng dân chúng không nghĩ xấu về giáo viên đến vậy.

Dân chúng nghĩ tốt là đằng khác. Có lẽ đó là một phần lý do tại sao dòng phim ấy ra đời.

Phần lý do thứ hai, mình chỉ dám võ đoán thôi. Có lẽ chúng là tiếng thở thoi thóp của một giấc mơ Mỹ - niềm tin rằng sự chăm chỉ sẽ luôn được tưởng thưởng bằng thành công - đang chết dần chết mòn. Dòng phim feel-good với nhân vật chính là giáo viên có lẽ được sinh ra để an ủi nước Mỹ. Hình tượng các nhà giáo trong dòng phim feel-good là những người “luôn vui tươi, tích cực, hoàn hảo” và là “nhân viên công tác xã hội”, giải quyết tất tần tật các vấn đề của bọn trẻ. Còn gì tuyệt vời hơn khi biết rằng mầm non đất nước đang được gửi gắm cho những nhà giáo tận tụy như vậy. Với những phim lấy bối cảnh là những vùng dân cư nghèo, thuộc những nhóm thiểu số (vd: người da đen), những giáo viên ấy còn là những người hùng, giúp các em vượt khó nhờ sự cần cù và không bỏ cuộc (vd: The Freedom Writers). Nghe quen quen đúng không? Giông giống … giấc mơ Mỹ.

Nghe hợp lý, nhưng không vui.

Sao chúng ta không nghĩ rằng dòng phim feel-good về giáo viên được sinh ra bằng những phương pháp rất cổ tích, như uống nước dừa, ướm vết chân, hay được cò mang tới? Nghĩ thế, xem phim đỡ dằn vặt hơn nhiều. Ừ thì những phim đó đã khiến cho xã hội - cả xã hội Mỹ và Việt Nam - có những mong đợi vô lý từ giáo viên, ừ thì chúng khiến cho các nhà giáo luôn chịu áp lực không đáng có, nhưng thì sao? Mỗi lần đời buồn một tí, ta lại mở những phim ấy ra xem, rồi gật gù khen hay. Ta cũng đáng được vỗ về bởi dòng phim đó chứ!

Vì sao á? Mình xin trích từ phim “The Freedom Writers”, có cải biên đôi chút:
Vì ta hiểu ta. Và ta hổng có thất bại.
__________________________________
Thông tin liên hệ:
The Quacker:
Email: [email protected]
Facebook: The Quacker

[WE SPEAK OTHERS’ THOUGHTS BECAUSE WE LOWKEY AGREE TO IT BUT WE ARE TOO COWARD TO MAKE THEM OUR OFFICIAL STANDS (WSOTBWL...
01/03/2026

[WE SPEAK OTHERS’ THOUGHTS BECAUSE WE LOWKEY AGREE TO IT BUT WE ARE TOO COWARD TO MAKE THEM OUR OFFICIAL STANDS (WSOTBWLATIBWATCTMTOOS) #2 |
MỌI NGƯỜI CÓ QUYỀN NẶC DANH TRÊN MẠNG XÃ HỘI (Tác giả: toi_yeu_bundauchamtuongca)]

Giờ, sau khi ráo nước miếng thuyết phục các bạn về tầm quan trọng của sự nặc danh rồi, mình sẽ chuyển sang nói về một vấn đề khó nhằn hơn và tốn nhiều nước miếng hơn: Chỉ thị 57-CT/TW.

“Hở?” bạn tự hỏi. Bạn chả biết cái giò chả què qué gì về thời sự cả. Mỗi lần ăn cơm, bạn bật brainrot lên xem chứ có xem thời sự đâu?

Nhưng không sao, đã có mình xem thời sự giúp bạn rồi. Mình sẽ trích luôn 1 đoạn trong Chỉ thị 57-CT/TW cho bạn đọc, để khỏi mang tiếng qwerty ra bài.

“Các nhiệm vụ, giải pháp trọng tâm bảo đảm an ninh mạng, bảo mật thông tin, an ninh dữ liệu.
[...]
g) Triển khai hệ thống định danh và xác thực không gian mạng quốc gia; thống nhất định danh công dân, người dùng mạng xã hội, thuê bao viễn thông và tài nguyên Internet (tên miền, địa chỉ IP…). Kiên quyết xử lý triệt để tình trạng SIM "rác", tài khoản "ảo", nặc danh; áp dụng biện pháp xác thực danh tính bắt buộc đối với người dùng mạng xã hội và cơ chế kiểm soát độ tuổi để bảo vệ trẻ em trên không gian mạng.”

Vấn đề đầu tiên của mình với đoạn văn bản trên là … mình chả hiểu đoạn văn bản trên.
Nói là kiên quyết xử lý “tài khoản ‘ảo’, nặc danh”, nhưng như thế nào là tài khoản ảo, nặc danh? Tài khoản phụ như kiểu clones, tài khoản do bot chạy, hay thậm chí là những tài khoản chính, có người thật dùng đàng hoàng, nhưng không để tên thật? Mình chỉ dùng 1 tài khoản chính, đã định danh bằng số điện thoại và email đàng hoàng, nhưng mình không để tên thật, liệu tài khoản ấy có phải là “tài khoản ảo, cần xử lý nghiêm”?
Và theo các báo thì có khả năng là tài khoản của mình sắp bị xử lý nghiêm thật. Trích lời của nhà báo, nhà giáo Hồ Bất Khuất trên Tuổi Trẻ Online về Chỉ thị 57, bài có nhan đề “Không cho phép ‘giấu mặt’ trên mạng xã hội, phải định danh số điện thoại.”:
“Đã nhiều năm nay, tôi nghĩ mãi về chuyện mạng xã hội chấp nhận việc ẩn danh, nghĩa là người tham gia mạng xã hội không cần tên tuổi thật nhưng vẫn nói và viết những gì mình muốn. Đây là kẽ hở lớn nhất để những người không đàng hoàng thực hiện những việc xấu như lừa đảo tài chính, bôi nhọ người khác, tung tin giả hoặc làm sai lệch thông tin. Những cái hại của việc này rất lớn, thậm chí nó có thể khiến con người tự tử, quốc gia rối loạn.”
Nếu như định nghĩa “tài khoản ẩn danh” đúng chỉ những người “tham gia mạng xã hội không cần tên tuổi thật”, thì Chỉ thị 57 không chỉ nhắm đến mấy con bot ragebait gắn link Shopee trên Threads, hay bọn seeding khóa học tiếng Anh trên Facebook, hay những kênh YouTube lồng giọng AI chuyên đăng video kiểu mẹ chồng Thanh Hóa xay con dâu thành nem chua cuốn rau má. Run sợ đi là vừa, con nhỏ đu Hollanov trên Facebook dưới cái tên “Hockey trên sân còn Hickey trong cottage”!
(Và vâng, mình biết điểm (g) còn nhiều vấn đề nữa, nhưng mà … thôi nào, ai mà chả có một tí vấn đề.)

Từ vấn đề thứ nhất, ta lại sang vấn đề thứ hai. Liệu loại bỏ sự nặc danh có cần thiết không? Mình nghĩ là không.
Đầu tiên, ta phải quay trở lại văn bản mẹ của những văn bản trong việc quản lý mạng của Nhà nước. Không phải Hiến pháp đâu, mà là Luật An ninh mạng.

Và ta sẽ bắt đầu từ khoản 5, Điều 4, Chương I của Luật:
“Triển khai hoạt động bảo vệ an ninh mạng thường xuyên, liên tục đối với cơ sở hạ tầng không gian mạng quốc gia; chủ động áp dụng các biện pháp bảo vệ hệ thống thông tin quan trọng về an ninh quốc gia.”

Okay, ta có từ khóa “hoạt động bảo vệ an ninh mạng”. Vậy từ khóa ấy nghĩa là gì? Ta lại lướt xuống dưới, nhìn thẳng vào Điều 5, nơi quy định những biện pháp bảo vệ an ninh mạng, và, nhằm phục vụ mục đích của bài, ta tìm điểm l khoản 1, trong đó quy định:
“Thu thập dữ liệu điện tử liên quan đến hoạt động xâm phạm an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội, quyền và lợi ích hợp pháp của cơ quan, tổ chức, cá nhân trên không gian mạng.”

Vậy là theo Luật định, trong 24 giờ một ngày, 7 ngày một tuần, 365 ngày một năm, các cơ quan chức năng phải căng mắt ra nhòm cõi mạng xem có ai vi phạm pháp luật không (ví dụ, dùng AI để làm video Charlie Kirk nói rằng Trấn Thành từng đi thăm đảo Epstein; thế là vi phạm điểm g, khoản 2, Điều 7, Chương I Luật An ninh mạng), tra ngược IP của đứa vi phạm luật, xác định địa chỉ, và mời thủ phạm lên phường uống C2. Đương nhiên, các cơ quan không thể nào ngồi canh từng tài khoản Facebook, YouTube, TikTok 24/24. Và đương nhiên, không phải tội nào cũng bị ghi sổ và bị truy ngược IP, nhưng bạn cũng hiểu rồi đấy.

Và trong quá trình ấy, có khi nào các cán bộ cần đến việc bạn phải để tên thật để họ dò ra bạn sống ở đâu và số điện thoại của bạn là gì không? Mình không biết, mình không phải cán bộ, nhưng mình tin rằng các cán bộ chẳng gặp khó khăn gì trong việc dò IP của một đứa không để tên Facebook thật đâu. Run sợ đi là vừa, con nhỏ đu Hollanov trên Facebook dưới cái tên “Hockey trên sân còn Hickey trong cottage”!

Đặt tên thật không giúp ích gì mấy cho các cán bộ. Vậy, việc loại bỏ nặc danh có giúp loại bỏ bọn bot khốn nạn không?

Không, vì để loại bỏ bọn bot khốn nạn, ta có tới 2 điểm: điểm e, khoản 3, Điều 23 và điểm b, khoản 3, Điều 27, Nghị định 147/2024/NĐ-CP, trong đó yêu cầu mọi tài khoản phải được xác thực bằng số điện thoại chính chủ.

Đấy. Ngắn gọn thế thôi.

Việc bắt các tài khoản để tên thật không … liên quan cho lắm, như xác minh tài khoản chính chủ hay bất cứ biện pháp nào khác mà các nền tảng đang đưa ra để loại bỏ vấn nạn bot.

Vậy, loại bỏ sự nặc danh trên mạng không khiến cho các cán bộ làm việc dễ hơn, không đảm bảo loại bỏ bọn bot hay bọn seeding, và, như mình đã nói từ bài trước, còn làm mất những lợi ích của việc nặc danh nữa, đặc biệt là lợi ích của sự nặc danh lên tự do ngôn luận.

Đó là lý do mình mong Nhà nước sẽ có những đánh giá thích hợp, kỹ càng hơn về vấn đề này.

(Phần 2 trong 2.)
__________________________________
Thông tin liên hệ:
The Quacker:
Email: [email protected]
Facebook: The Quacker

[WE SPEAK OTHERS’ THOUGHTS BECAUSE WE LOWKEY AGREE TO IT BUT WE ARE TOO COWARD TO MAKE THEM OUR OFFICIAL STANDS (WSOTBWL...
21/02/2026

[WE SPEAK OTHERS’ THOUGHTS BECAUSE WE LOWKEY AGREE TO IT BUT WE ARE TOO COWARD TO MAKE THEM OUR OFFICIAL STANDS (WSOTBWLATIBWATCTMTOOS) #1 |
MỌI NGƯỜI CÓ QUYỀN NẶC DANH TRÊN MẠNG XÃ HỘI (Tác giả: toi_yeu_bundauchamtuongca)]

Mình là một đứa rất kén ăn.
Bố mẹ mình nghĩ rằng mình chỉ đang làm mình làm mẩy. Ông bà nghĩ rằng mình bị ốm. Bạn bè nghĩ rằng mình tự kỷ.

Nhưng không ai biết rằng mình … thực ra không kén ăn. Đồ ăn nấu không ngon thì mình không ăn thôi, có gì đâu.
Với mình, đồ ăn ngon (và mình ăn được) là bún đậu chấm tương cà. Các bạn không ăn, các bạn không hiểu được đâu. Chả cốm, nem rán, bún và đậu phụ đều là những thứ ngon, nhưng khi có tương cà thì chúng thành tuyệt tác.

Đó là lý do tại sao mình phải nặc danh trên mạng. Mỗi lần mình “truyền bá” tình yêu của mình với bún đậu tương cà, phản ứng của mọi người trên mạng … mình không cần nói, chắc hẳn các bạn cũng đoán được. Mình thà đưa đầu cho hổ ngoạm còn hơn để người nhà biết rằng mình ăn bún đậu chấm tương cà.

Nhưng lợi ích của việc nặc danh không chỉ dừng lại ở việc mình có thể thoải mái nói rằng bún đậu tương cà ngon như thế nào. Việc được nặc danh giúp ích cho cả bạn nữa.

Ở trên một nơi vô luật pháp như Internet, nơi người lạ thoải mái gửi ảnh hai hòn … non bộ cho người lạ và chuyên gia cũng phải nép mình nghe chửi từ các “chiên da”, ai rồi cũng sẽ nếm qua việc bị người lạ ném đá vào đầu. Ăn chửi kiểu gì và về việc gì, mình không biết. Nhưng có một vài nhóm người chịu nhục mạ nhiều hơn so với phần còn lại của xã hội. Những người thuộc nhóm LGBTQIA+, phụ nữ, những người thuộc các nhóm tôn giáo, fan Arsenal (** *** bọn ăn cây táo rào thủ môn) là những thành phần thường xuyên hứng chịu những lời xúc phạm vô cớ ở cả ngoài đời và trên mạng (trừ fan Arsenal ra, ** *** bọn ăn cây táo rào thủ môn). Việc được nặc danh giúp họ cảm thấy thoải mái và an toàn hơn khi ở trên mạng xã hội.

Okay, nhưng chẳng phải nếu chúng ta dẹp bỏ sự nặc danh trên mạng xã hội, thì người ta sẽ ăn nói “thùy mị nết na” hơn, không toxic, không chửi đổng nữa mà, như vậy thì các nhóm người kia cần gì “nặc danh” nữa?

Tuy vậy, bạn nên nhớ rằng hậu quả của sự mất nặc danh trên mạng xã hội không chỉ dừng lại ở những “đường biên giới ảo” của mạng xã hội.
Tưởng tượng như thế này: Bạn là người đồng tính. Sếp của bạn thì không thích người đồng tính. Nếu như có nặc danh, bạn có thể lên mạng nói nhăng nói cuội về việc bạn vừa đi chơi với người yêu vui như thế nào. Không sao cả, phải không?
Giờ, bạn không nặc danh trên mạng. Bạn đăng tải nội dung về buổi đi chơi giữa bạn và người yêu lên mạng. Sếp bạn nhìn thấy bài đăng đó. Và trước khi sếp có thể ký quyết định sa thải bạn, một thằng ất ơ làm cùng với bạn sẽ đến nhà bạn và cho bạn một trận trước vì tội dám đi chơi với người yêu ngày hắn bị chia tay.

Bạn hiểu mà, đúng không? Việc người dưng trên mạng nói năng nhẹ nhàng hơn với bạn không bù lại được cho việc bạn bị sa thải, bị bắt nạt, bị bạo hành, bị lăng mạ hay bị phán xét ở ngoài đời.

Okay, nhưng mình không thuộc những nhóm hay bị lăng mạ thì sao? Lúc đó thì mình có gì mà sợ, cứ thoải mái nói chuyện trên mạng thôi.
Nhưng ngay cả khi ấy, sự nặc danh vẫn có ích cho bạn.
Câu hỏi:
Bạn có thích anime không? Nếu có, thì sự nặc danh sẽ giúp bạn tránh việc bị thằng bé hàng xóm gọi là wibu.
Bạn có bao giờ tỏ ý không đồng tình với Nhà nước không? Nếu có, thì sự nặc danh sẽ giúp nhà bạn khỏi bị buộc bóng bay rồi cho bay sang California.
Bạn có nói xấu sếp, nói xấu công ty trên mạng không? Nếu có, thì sự nặc danh sẽ giúp bạn khỏi bị sa thải.
Bạn có hỏi ngu trên mạng không? Nếu có, thì sự nặc danh sẽ giúp bạn tránh bị bạn bè đánh giá phán xét.
Bạn có like cái câu joke Thanh Hóa mà bạn thấy trên mạng không? Nếu có, thì sự nặc danh sẽ giúp bạn tránh bị nhét rau má vào mồm.
Bạn trả lời “không” cho tất cả các câu hỏi trên á? Bạn lại điêu rồi. Điêu toa còn anh em bạn bè bị khinh hơn chó đấy. May cho bạn, giờ bạn đang nặc danh đấy!
Nhiều khi, những chủ đề mà bạn tham gia trên mạng là đủ để bạn gặp rắc rối ngoài đời rồi. Việc nặc danh tuy không thay đổi được việc bạn lên mạng hỏi “500 anh em ơi hôm qua mih đùa cục xì lâu ông bê lắp với ny thì mih bị ny chê nhạt. cả lò cho biết mih có nhạt thật không ak mn?” đâu, nhưng nó giúp cho người thân quanh bạn không biết rằng năm 2026 rồi bạn vẫn thốt được một câu đùa chết 8 năm với người yêu (heh, đúng là nhạt thật, năm 2026 rồi, đây là thời của Doraemon chế chứ đâu phải ba cái thứ linh tinh như thế.)

Và việc bạn không bị xúc phạm hay đánh giá vì những gì bạn nói, bạn làm, vì cách bạn thể hiện bản thân là nhờ công của sự nặc danh.
Việc bạn cảm thấy an toàn hơn trên mạng, từ đó thoải mái bộc lộ bản thân trên mạng là nhờ công của sự nặc danh.

Sự nặc danh bảo vệ quyền tự do ngôn luận của bạn.

(Phần 1 trong 2.)
__________________________________
Thông tin liên hệ:
The Quacker:
Email: [email protected]
Facebook: The Quacker

[RANDOMSPEAK  #2 | YOU LOVE THEM, YOU LOVE THEM NOT]Valentine’s là ngày mà đáng lẽ ra, mình, một đứa không mảnh tình vắt...
14/02/2026

[RANDOMSPEAK #2 | YOU LOVE THEM, YOU LOVE THEM NOT]

Valentine’s là ngày mà đáng lẽ ra, mình, một đứa không mảnh tình vắt vai, nên thấy vui nhất. Ngày Valentine’s là ngày mà mình có thể thỏa mãn cả hai thái cực trong la bàn đạo đức của mình.

Ở một phía của la bàn đạo đức, mình đứng cùng những người ế giống mình để ném đá những cặp đôi long nhong ngoài đường. Bình thường mà, phải không? Nếu có một điều mà mọi người đều công nhận, thì đó là việc bọn yêu nhau trông rất ngứa mắt. Và vì bọn yêu nhau lúc nào trông cũng giương giương tự đắc như thế, nên người ế càng có lý do để ném đá bọn yêu nhau.

Nhưng ghét như thế tầm thường quá. Nó sân si một cách quá đà, ghen ghét một cách lộ liễu, và đứa nào mồm lúc nào cũng bô bô ghét tình yêu thì thường toàn là loại incels (độc thân vô-tự-thân, đại khái là người không kiếm nổi người yêu) cả.

Để ghét một cách đẳng cấp hơn, thì ta không nên ghen với các cặp đôi vì họ yêu nhau, mà ghét họ vì họ yêu nhau chưa đủ.

Mỗi dịp Valentine’s, mình thường để ý các cặp đôi xem họ có yêu nhau “đủ” hay không, rồi dựa vào hành động của họ để đoán già đoán non xem họ còn yêu nhau không. Không hôn hít? Mối quan hệ giữa chúng bay là gì? Không mặc áo đôi? Chắc chắn là một trong hai đứa ngoại tình rồi. Không cùng nhau cắn một cây kem ốc quế? Hỡi Bibi Netanyahu ơi, xin người lấy drone đánh trúng hai đứa không yêu nhau này!

Và, để cho tình “ghét” của mình thêm mặn nồng, mình còn tạo hẳn một đội ngũ bot chuyên nghiệp, hoạt động ở Thread, Instagram, Facebook và … những nơi khác (?) Mình đầu tư mua một dàn điện thoại cũ, cứ đến Valentine’s thì mình sẽ cho chạy seeding các quán ăn, khách sạn, và những nơi mà các cặp đôi thường đến vui chơi. Không gì khiến cho một cặp đôi cãi nhau nhanh hơn câu “Anh/chị/em đưa em/chị/anh đi chơi chỗ này đi mà uhuhuhuhuhuhu.”

Nhưng seeding thôi chưa đủ để thỏa mãn cái ghét của mình. Mình còn hợp tác với các tập đoàn lớn, đa quốc gia nữa. Mới năm nào chẳng hạn, mình làm việc với một cái tên lớn trong ngành kim cương. Các bạn cũng biết ngành công nghiệp kim cương thành công như thế nào trong việc quảng cáo kim cương như là một phần không thể thiếu của tình yêu, nên mình không gia nhập ngành để làm truyền thông; phần vì như thế khác gì chở củi về rừng, phần vì mình cũng chả đủ trình để làm truyền thông cho một công ty lớn như vậy. Mình chỉ có đủ trình để đi làm chủ một mỏ kim cương ở Botswana thôi. Mình vẫn thấy vui vì mình biết rằng từng viên kim cương mình đào ra được vừa có cơ hội trở thành khởi nguồn cho sự bất hòa của một cặp đôi nào đó trên thế giới, vừa có thể làm khổ công nhân đào mỏ. Fun is fun, no matter what role you are playing.

Đại khái, kế hoạch Valentine’s của mình đơn giản vậy thôi.
Hoặc mình ném đá cặp đôi đang yêu.
Hoặc mình bắt công nhân (đặc biệt là bọn trẻ con) đào đá để chia rẽ cặp đôi đang yêu.
Easy peasy Japaneasy.
__________________________________
Thông tin liên hệ:
The Quacker:
Email: [email protected]
Facebook: The Quacker

[IT’S A PARTY IN VIETNAM RIGHT NOW!]Nếu như bạn đã quên, thì hôm nay là ngày 3 tháng 2 đấy. Đảng Cộng sản Việt Nam hôm n...
03/02/2026

[IT’S A PARTY IN VIETNAM RIGHT NOW!]

Nếu như bạn đã quên, thì hôm nay là ngày 3 tháng 2 đấy. Đảng Cộng sản Việt Nam hôm nay tròn 96 xuân!
Bạn định ăn mừng ngày hôm nay như thế nào hoàn toàn không phải chuyện của chúng mình. Bạn có nhỡ quên hôm nay là ngày thành lập Đảng, chúng mình cũng không trách bạn được.
Chúng mình chỉ muốn nói cho các bạn hôm nay chúng mình làm gì thôi.
Chúng mình cầu nguyện.

Chúng mình cầu nguyện cho bà mẹ đơn thân ở Mississippi,
đêm hôm khuya khoắt vẫn làm việc để mua bánh mì cho tụi trẻ.
Chúng mình cầu nguyện cho ông bố trẻ ở Gaza,
Lấy tấm lưới sắt lọc đất cát tìm thi hài chị cả, thằng thứ, và thằng út mới ba tháng tròn.
Chúng mình cầu nguyện cho đứa bé ở Darfur,
nó vừa phải thấy những người lạ hoắc lạ huơ lăm lăm súng đem bố mẹ nó đi chôn sống.
Chúng mình cầu nguyện cho bà nội của mình, người nhận lương hưu và sống đời yên tĩnh,
và cả cho bà cụ sát nhà mình, tuổi 79 vẫn lóc cóc xe đạp lượm nhặt ve chai.

Ngày ba tháng hai là lúc mà chúng ta nhớ đến câu nói của cố Tổng Bí thư: “Nếu làm người hãy làm người cộng sản.”
Và làm người cộng sản dễ lắm.
Bạn không cần phải nghĩ đến việc đi bão hay sơn cờ lên mái nhà.
Làm người cộng sản không cần bạn tự hào về một quốc gia,
mà cần bạn cảm thấy thương xót và thấy cáu,
cho Good và Pretti ở Minnesota và Potter ở California,
cho thân phận người phụ nữ ở Iran và Afghan,
đến bọn trẻ con ở Ukraine, Darfur và Gaza,
đến xóm trọ công nhân ở gần nhà.
__________________________________
Thông tin liên hệ:
The Quacker:
Email: [email protected]
Facebook: The Quacker

[IT’S ENDING🥳🥳]Câu hỏi: Có chuyện gì mà chúng mình vui thế? Có tiệc, có nước ngọt, và có cả bim bim nữa!Câu trả lời: Vì ...
25/01/2026

[IT’S ENDING🥳🥳]

Câu hỏi: Có chuyện gì mà chúng mình vui thế? Có tiệc, có nước ngọt, và có cả bim bim nữa!

Câu trả lời: Vì mới vài tiếng trước thôi, chúng mình chợt nhớ ra rằng chúng ta có thể chấm dứt đại dịch HIV. Một lý do quá đẹp để tổ chức tiệc tùng.

Câu hỏi: Thiệt á? HIV/AIDS vẫn chưa chữa khỏi được mà?

Câu trả lời: Chúng ta không cần chữa khỏi HIV để xóa sổ nó. Bệnh cúm mùa đã có thuốc chữa khỏi, COVID cũng thế, nhưng thật sai lầm nếu nói rằng chúng ta đã “thanh toán” cúm hay COVID.

Một virus chỉ bị xóa sổ khi không còn lây nhiễm người-sang-người và virus không thể tồn tại trong các ổ chứa bệnh trong tự nhiên (động vật hoang, kiểu dơi hay khỉ chẳng hạn.)

Một điều may mắn là virus HIV “tấn công” rất chọn lọc: Ngoài con người ra, vẫn chưa tìm được một loài nào khác mà virus HIV có thể lây nhiễm được. Vậy là bớt nỗi lo lây truyền từ con vật-sang-người.

Thế còn lây truyền từ người với người thì sao?

Thuốc kháng virus (Antiretroviral Drugs) không chỉ hiệu quả trong việc kéo dài sự sống của người bệnh - rất nhiều người nhiễm HIV đã sống kể từ ngày thuốc HIV đầu tiên ra đời cho đến tận bây giờ - mà còn hiệu quả trong việc ngăn ngừa lây truyền.

Về lây truyền qua quan hệ tình dục, các nghiên cứu HTPN 052, PARTNER và PARTNER 2 đã chứng minh rằng miễn sao virus HIV trong máu ở ngưỡng “không phát hiện được” thì sẽ không lây truyền được. Đồng tính hay dị tính, có bao cao su hay không bao cao su, mức lây truyền giữa hai bạn tình với nhau là một con số không tròn trĩnh.

Vậy còn lây truyền từ mẹ sang con thì sao? Trong một nghiên cứu dài hơi (17 năm) tại Pháp, gồm 15,959 ca sinh thành công (live birth), 5,482 trẻ có mẹ đạt ngưỡng virus “không phát hiện được” trước khi sinh, 2,358 trẻ có mẹ đạt ngưỡng ấy trong tam cá nguyệt đầu của thai kỳ. Trong số 7,840 trẻ ấy, không trẻ nào bị lây HIV từ mẹ cả.

Không. Có. Trẻ. Nào. Cả.

Ngay cả ở những người chưa bao giờ nhiễm virus, chưa phơi nhiễm với HIV, nhưng có nguy cơ cao nhiễm HIV, thuốc kháng HIV vẫn có thể có ích trong việc phòng ngừa lây nhiễm. Việc sử dụng thuốc với mục đích phòng ngừa như vậy gọi là PrEP. Đàn ông, phụ nữ, người chuyển giới, người phi nhị giới, người dùng ma túy, tất cả đều có thể hưởng lợi từ PrEP.

Một thế hệ không còn HIV, một giấc mơ viển vông vào 20 năm trước, hoàn toàn nằm trong tầm tay.

Nghe tuyệt đấy, bạn thầm nghĩ, vậy khi nào chúng ta chấm dứt đại dịch AIDS? Năm sau? Năm kia? 10 năm nữa?

Giờ là đến lúc ít vui hơn này.
Tớ không biết.

Chúng ta từng đặt mục tiêu rằng, đến năm 2025, sẽ có …

… 21.2 triệu người có nguy cơ cao được dùng PrEP ít nhất 1 lần trong năm. Con số thực tế vào năm 2024 (những số liệu liệt kê sau đây sẽ là những số liệu năm 2024): 3.7 triệu người. Coi như không đạt được
Số ca nhiễm mới ở bé gái và phụ nữ trẻ giảm xuống còn 50,000. Con số thực tế: 210,000.
Số ca nhiễm HIV giảm xuống còn 370,000. Con số thực tế: 1.3 triệu.
Tử vong do AIDS giảm xuống dưới 250.000. Có khoảng 630,000 người chết vì AIDS.

Chúng ta đã có những tiến bộ vượt bậc so với năm 2010 hay 2000, nhưng chúng ta vẫn chưa làm đủ để đạt mục tiêu năm 2025. Những mục tiêu năm 2030 cũng có vẻ đang vượt xa tầm tay chúng ta.

Đã thế, những đợt cắt giảm đầu tư gần đây còn khiến cho nỗ lực chống HIV của thế giới bị tổn thương nặng nề. Chính quyền Trump đóng cửa chương trình PEPFAR - chương trình của Hoa Kỳ đầu tư vào phòng, chống AIDS. Các quốc gia khác cũng đã bắt đầu rút dần những khoản viện trợ. Hợp tác song phương, loại trừ nước Mỹ ra, giảm 77% so với 2010. Hợp tác đa phương, loại trừ quỹ Global Fund của Bill và Melinda Gates ra, giảm 24%.

Uỷ ban về HIV/AIDS của Liên Hiệp Quốc cảnh báo rằng những đợt cắt giảm ngân sách, nếu tiếp diễn, hoàn toàn có thể đưa tiến trình chống HIV của nhân loại tụt lùi về những năm 2000.

Nhưng ngay cả khi tương lai trông mù mịt như thế, chúng ta không được phép quên một điều: Với những vũ khí trong tay, thanh toán HIV/AIDS là một điều có thể xảy ra. Chúng ta đã và đang đẩy lùi HIV/AIDS. Không được quên điều ấy, không được ngừng hy vọng, không được ngừng đấu tranh.

Và trên hết, đừng quên ăn mừng. Ăn mừng cho những mạng sống chúng ta đã cứu. Ăn mừng cho bao năm trời vất vả nghiên cứu. Ăn mừng cho việc HIV/AIDS từ một bản án tử mà trở thành một bệnh mãn tính mà người bệnh có thể chung sống hòa bình trong hàng thập kỷ.
𝘚𝘰 𝘭𝘦𝘵'𝘴 𝘤𝘦𝘭𝘦𝘣𝘳𝘢𝘵𝘦 𝘨𝘰𝘰𝘥 𝘵𝘪𝘮𝘦𝘴, 𝘤𝘰𝘮𝘦 𝘰𝘯!🎵🎵🥳💃
__________________________________
Thông tin liên hệ:
The Quacker:
Email: [email protected]
Facebook: The Quacker

Address

Hà Đông
Hanoi

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when The Quacker posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category