01/03/2026
[WE SPEAK OTHERS’ THOUGHTS BECAUSE WE LOWKEY AGREE TO IT BUT WE ARE TOO COWARD TO MAKE THEM OUR OFFICIAL STANDS (WSOTBWLATIBWATCTMTOOS) #2 |
MỌI NGƯỜI CÓ QUYỀN NẶC DANH TRÊN MẠNG XÃ HỘI (Tác giả: toi_yeu_bundauchamtuongca)]
Giờ, sau khi ráo nước miếng thuyết phục các bạn về tầm quan trọng của sự nặc danh rồi, mình sẽ chuyển sang nói về một vấn đề khó nhằn hơn và tốn nhiều nước miếng hơn: Chỉ thị 57-CT/TW.
“Hở?” bạn tự hỏi. Bạn chả biết cái giò chả què qué gì về thời sự cả. Mỗi lần ăn cơm, bạn bật brainrot lên xem chứ có xem thời sự đâu?
Nhưng không sao, đã có mình xem thời sự giúp bạn rồi. Mình sẽ trích luôn 1 đoạn trong Chỉ thị 57-CT/TW cho bạn đọc, để khỏi mang tiếng qwerty ra bài.
“Các nhiệm vụ, giải pháp trọng tâm bảo đảm an ninh mạng, bảo mật thông tin, an ninh dữ liệu.
[...]
g) Triển khai hệ thống định danh và xác thực không gian mạng quốc gia; thống nhất định danh công dân, người dùng mạng xã hội, thuê bao viễn thông và tài nguyên Internet (tên miền, địa chỉ IP…). Kiên quyết xử lý triệt để tình trạng SIM "rác", tài khoản "ảo", nặc danh; áp dụng biện pháp xác thực danh tính bắt buộc đối với người dùng mạng xã hội và cơ chế kiểm soát độ tuổi để bảo vệ trẻ em trên không gian mạng.”
Vấn đề đầu tiên của mình với đoạn văn bản trên là … mình chả hiểu đoạn văn bản trên.
Nói là kiên quyết xử lý “tài khoản ‘ảo’, nặc danh”, nhưng như thế nào là tài khoản ảo, nặc danh? Tài khoản phụ như kiểu clones, tài khoản do bot chạy, hay thậm chí là những tài khoản chính, có người thật dùng đàng hoàng, nhưng không để tên thật? Mình chỉ dùng 1 tài khoản chính, đã định danh bằng số điện thoại và email đàng hoàng, nhưng mình không để tên thật, liệu tài khoản ấy có phải là “tài khoản ảo, cần xử lý nghiêm”?
Và theo các báo thì có khả năng là tài khoản của mình sắp bị xử lý nghiêm thật. Trích lời của nhà báo, nhà giáo Hồ Bất Khuất trên Tuổi Trẻ Online về Chỉ thị 57, bài có nhan đề “Không cho phép ‘giấu mặt’ trên mạng xã hội, phải định danh số điện thoại.”:
“Đã nhiều năm nay, tôi nghĩ mãi về chuyện mạng xã hội chấp nhận việc ẩn danh, nghĩa là người tham gia mạng xã hội không cần tên tuổi thật nhưng vẫn nói và viết những gì mình muốn. Đây là kẽ hở lớn nhất để những người không đàng hoàng thực hiện những việc xấu như lừa đảo tài chính, bôi nhọ người khác, tung tin giả hoặc làm sai lệch thông tin. Những cái hại của việc này rất lớn, thậm chí nó có thể khiến con người tự tử, quốc gia rối loạn.”
Nếu như định nghĩa “tài khoản ẩn danh” đúng chỉ những người “tham gia mạng xã hội không cần tên tuổi thật”, thì Chỉ thị 57 không chỉ nhắm đến mấy con bot ragebait gắn link Shopee trên Threads, hay bọn seeding khóa học tiếng Anh trên Facebook, hay những kênh YouTube lồng giọng AI chuyên đăng video kiểu mẹ chồng Thanh Hóa xay con dâu thành nem chua cuốn rau má. Run sợ đi là vừa, con nhỏ đu Hollanov trên Facebook dưới cái tên “Hockey trên sân còn Hickey trong cottage”!
(Và vâng, mình biết điểm (g) còn nhiều vấn đề nữa, nhưng mà … thôi nào, ai mà chả có một tí vấn đề.)
Từ vấn đề thứ nhất, ta lại sang vấn đề thứ hai. Liệu loại bỏ sự nặc danh có cần thiết không? Mình nghĩ là không.
Đầu tiên, ta phải quay trở lại văn bản mẹ của những văn bản trong việc quản lý mạng của Nhà nước. Không phải Hiến pháp đâu, mà là Luật An ninh mạng.
Và ta sẽ bắt đầu từ khoản 5, Điều 4, Chương I của Luật:
“Triển khai hoạt động bảo vệ an ninh mạng thường xuyên, liên tục đối với cơ sở hạ tầng không gian mạng quốc gia; chủ động áp dụng các biện pháp bảo vệ hệ thống thông tin quan trọng về an ninh quốc gia.”
Okay, ta có từ khóa “hoạt động bảo vệ an ninh mạng”. Vậy từ khóa ấy nghĩa là gì? Ta lại lướt xuống dưới, nhìn thẳng vào Điều 5, nơi quy định những biện pháp bảo vệ an ninh mạng, và, nhằm phục vụ mục đích của bài, ta tìm điểm l khoản 1, trong đó quy định:
“Thu thập dữ liệu điện tử liên quan đến hoạt động xâm phạm an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội, quyền và lợi ích hợp pháp của cơ quan, tổ chức, cá nhân trên không gian mạng.”
Vậy là theo Luật định, trong 24 giờ một ngày, 7 ngày một tuần, 365 ngày một năm, các cơ quan chức năng phải căng mắt ra nhòm cõi mạng xem có ai vi phạm pháp luật không (ví dụ, dùng AI để làm video Charlie Kirk nói rằng Trấn Thành từng đi thăm đảo Epstein; thế là vi phạm điểm g, khoản 2, Điều 7, Chương I Luật An ninh mạng), tra ngược IP của đứa vi phạm luật, xác định địa chỉ, và mời thủ phạm lên phường uống C2. Đương nhiên, các cơ quan không thể nào ngồi canh từng tài khoản Facebook, YouTube, TikTok 24/24. Và đương nhiên, không phải tội nào cũng bị ghi sổ và bị truy ngược IP, nhưng bạn cũng hiểu rồi đấy.
Và trong quá trình ấy, có khi nào các cán bộ cần đến việc bạn phải để tên thật để họ dò ra bạn sống ở đâu và số điện thoại của bạn là gì không? Mình không biết, mình không phải cán bộ, nhưng mình tin rằng các cán bộ chẳng gặp khó khăn gì trong việc dò IP của một đứa không để tên Facebook thật đâu. Run sợ đi là vừa, con nhỏ đu Hollanov trên Facebook dưới cái tên “Hockey trên sân còn Hickey trong cottage”!
Đặt tên thật không giúp ích gì mấy cho các cán bộ. Vậy, việc loại bỏ nặc danh có giúp loại bỏ bọn bot khốn nạn không?
Không, vì để loại bỏ bọn bot khốn nạn, ta có tới 2 điểm: điểm e, khoản 3, Điều 23 và điểm b, khoản 3, Điều 27, Nghị định 147/2024/NĐ-CP, trong đó yêu cầu mọi tài khoản phải được xác thực bằng số điện thoại chính chủ.
Đấy. Ngắn gọn thế thôi.
Việc bắt các tài khoản để tên thật không … liên quan cho lắm, như xác minh tài khoản chính chủ hay bất cứ biện pháp nào khác mà các nền tảng đang đưa ra để loại bỏ vấn nạn bot.
Vậy, loại bỏ sự nặc danh trên mạng không khiến cho các cán bộ làm việc dễ hơn, không đảm bảo loại bỏ bọn bot hay bọn seeding, và, như mình đã nói từ bài trước, còn làm mất những lợi ích của việc nặc danh nữa, đặc biệt là lợi ích của sự nặc danh lên tự do ngôn luận.
Đó là lý do mình mong Nhà nước sẽ có những đánh giá thích hợp, kỹ càng hơn về vấn đề này.
(Phần 2 trong 2.)
__________________________________
Thông tin liên hệ:
The Quacker:
Email: [email protected]
Facebook: The Quacker