11/07/2024
Câu chuyện hai danh hoạ Manet và Degas
(ĐẸP copy từ fb Phan Dan)
Mối quan hệ giữa Édouard Manet và Edgar Degas không giống như mối quan hệ giữa Turner và Constable, hay giữa Raphael và Michelangelo, nghĩa là đấy tính cạnh tranh. Edouard và Edgar thực sự là những người bạn tốt, họ đã có một lần bất hòa lớn trước khi quay lại với nhau trong tình thân, mặc dù chẳng có gì là tồn tại mãi mãi. Cuộc khủng hoảng của họ là một ví dụ điển hình về khí chất nghệ sĩ: tâm hồn cực kỳ nhạy cảm, dễ bị tổn thương và những phản ứng lạ lùng.
Édouard Manet sinh ở Paris ngày 23 tháng 1 năm 1832. Sẽ không có câu chuyện nào về người nghệ sĩ nghèo khó ở đây vì gia đình Manet là một gia đình thượng lưu có đủ tiền để hỗ trợ ông trong sự nghiệp mà ông đã chọn – mặc dù ban đầu không phải là nghệ thuật. Đầu tiên, ông làm công việc sao chép tranh tại Louvre, sau đó theo một số khóa đào tạo ở xưởng vẽ của họa sĩ hàn lâm Thomas Couture trong sáu năm. Trong thời gian này, ông có chuyến đi đến Ý cùng với em trai Eugene, một khoảng thời gian cực kỳ hiệu quả ở Florence, nơi ông sao chép nhiều tác phẩm của các họa sĩ bậc thầy thời xưa, đáng chú ý nhất là kiệt tác của Titian, “Venus of Urbino”, một bức tranh khỏa thân quyến rũ sẽ tạo ấn tượng lâu dài với Manet.
Đến năm 1859, Manet cảm thấy đủ tự tin ở tuổi 27 để gửi một bức tranh tới Paris Salon - triển lãm nghệ thuật quan trọng nhất của toàn châu Âu thời điểm đó. Manet trình một tác phẩm theo phong cách của bậc thầy Tây Ban Nha Diego Velazquez, bức tranh có tên “Người uống rượu absinthe” (Absinthe drinker). Đây là bức tranh đầu tiên của Manet cho thấy ông đang đi sâu vào nỗi ám ảnh của chủ nghĩa hiện đại: đường phố. Cuộc sống của những người lang thang trên đường phố hấp dẫn các nhà thơ, nhà văn và hoạ sĩ thế kỷ 19, những người thấy rằng họ đại diện chân thực cho cuộc sống hơn là tầng lớp thượng lưu. Và có lẽ chính điều đó, cùng với chủ đề, là lý do bức tranh bị Paris Salon từ chối. Đây là một đòn giáng đáng kể với Manet, nhưng ông quyết tâm quay lại với ý định đột phá lên đến đỉnh cao nhất của thành tựu nghệ thuật. Năm 1861, Salon chấp nhận một tác phẩm của ông, bức tranh “Ca sĩ Tây Ban Nha” (The Spanish singer), thậm chí còn trao giải thưởng danh dự. Những rồi, thời kỳ tiếp theo, mọi bức tranh của Manet đều bị Salon từ chối thẳng thừng.
Khi chúng ta nói về sự ra đời của chủ nghĩa hiện đại - một trong những thời điểm quan trọng mà lịch sử nghệ thuật sẽ thay đổi mạnh mẽ để chuyển sang khuynh hướng trừu tượng và những thử nghiệm táo bạo về phong cách, kỹ thuật và chủ đề - thì một trong những cái tên nổi bật được gọi là “Cha đẻ của chủ nghĩa hiện đại” chính là Édouard Manet. Các tác phẩm của Manet sẽ trở thành bước ngoặt trong lịch sử nghệ thuật phương Tây. Nhưng vào thời điểm chúng ta đang nói tới ở trên, Manet vẫn đang cố gắng tìm con đường cho mình. Bất chấp mối quan tâm đối với thế giới hiện đại ngày càng tang, ông vẫn tìm về phong cách hội họa hàn lâm, nghiên cứu Rubens, Velazquez, Titian… Và điều này khá khác biệt với một nghệ sĩ khác mà ông gặp gỡ tại Louvre – đó là Edgar Degas.
**
Édouard Manet và Edgar Degas tình cờ gặp nhau khoảng năm 1862, khi cùng sao chép tác phẩm của Velázquez tại Louvre. Cũng như Manet, Degas - trẻ hơn hai tuổi - ban đầu theo đuổi nghệ thuật hàn lâm. Đến thời điểm này, Manet đã chuyển sang mô tả cuộc sống Paris hiện đại, còn Degas, có vẻ hơi nổi loạn, thường xuyên chọn triển lãm cùng những người theo trường phái ấn tượng. Rõ ràng là Degas không đồng tình với những nỗ lực của Manet để thành công trong thế giới nghệ thuật hàn lâm. Tuy nhiên, điều lạ lùng là khi Degas gửi tác phẩm tới Paris Salon thì chúng thường xuyên được chấp nhận, không như các tác phẩm của Manet.
Sinh ở Paris ngày 19 tháng 7 năm 1834 trong một gia đình giàu có, ngay từ khi còn nhỏ, Edgar Degas đã lên kế hoạch nghiêm ngặt cho sự nghiệp họa sĩ, nhưng người cha lại không ủng hộ. Mong muốn được cha chấp thuận, Degas nghiêm túc đăng ký vào trường luật năm 1853. Trong khi học luật, ông làm việc sao chép tranh tại Louvre giống như Manet. Khi Degas gặp thần tượng nghệ thuật của mình là Jean-Auguste-Dominique Ingres năm 1855, ông lập tức đăng ký vào Học viện Mỹ thuật, bỏ ngành luật và bắt đầu theo đuổi hội hoạ, du học ở Ý trước khi trở lại Paris vào cuối những năm 1850 và cố gắng ổn định sự nghiệp với tư cách một họa sĩ vẽ tranh lịch sử giống như Ingres.
Edgar Degas xuất hiện với tác phẩm được chấp nhận tại Salon Paris năm 1865, và tiếp tục được chấp nhận trong 5 năm tiếp theo. Nhưng rồi thật bất ngờ, ông đã hoàn toàn rời xa hội họa lịch sử và lấy cảm hứng sáng tác không chỉ từ Manet mà còn từ Renoir và Monet, cũng như từ những nhà văn hiện đại như Zola và Mallarme. Và Degas lúc này là Degas của các vũ công ballet, các cô thợ may và ca sĩ quán cà phê, nổi bật một cách ấn tượng và với những nét vẽ mềm mại trữ tình. Lấy ví dụ bức tranh của Degas khoảng năm 1874, vẽ một buổi tập ballet, ngày nay nằm trong bộ sưu tập của Bảo tàng Nghệ thuật Metropolitan ở New York. Đó là một cảnh phức tạp nhưng hành động lại không phải là khiêu vũ mà là không khiêu vũ. Các nữ diễn viên múa đang duỗi người, ngáp, buộc dây giày, trong khi hai người đàn ông bí ẩn ngồi gần đó theo dõi từng cử động của họ. Mối liên kết, dù có thực sự hay không, giữa những ông “bố nuôi” và những cô gái trẻ trên sân khấu đang tìm kiếm sự đồng hành dưới hình thức giống như “sugar daddy” và “sugar baby” ngày nay. Có thể thấy tại sao nó bị tạp chí Illustrated London News từ chối xuất bản với lý do "không phù hợp".
Degas và Manet đều trình bày những hình ảnh của cuộc sống Paris và họ bảo vệ tác phẩm của nhau trước những lời chỉ trích. Degas hết lòng ủng hộ Manet, đặc biệt vào năm 1863 và 1865, khi Manet gây chấn động với hai bức tranh gần như nối tiếp nhau. Tại triển lãm nghệ thuật ở Salon des Refusés năm 1863, Manet mang đến bức “Bữa trưa trên cỏ“ (Le déjeuner sur l'herbe), sau đó là bức “Olympia” cho Salon Paris năm 1865. “Olympia” thực sự là một bản cập nhật sắc sảo kiệt tác “Venus of Urbino”của Titian, nhưng đã chuyển từ hình ảnh một nữ thần quyến rũ thành một cô gái mại dâm Paris mệt mỏi. Bức tranh táo bạo và mang tính lật đổ, và tất nhiên nó đã bị Salon từ chối thẳng thừng. Degas đã nhiệt liệt bảo vệ bạn mình.
Tình bạn của họ được vài năm, hai nghệ sĩ quyết định tặng nhau những tác phẩm nghệ thuật có ý nghĩa. Manet tặng Degas một bức tranh tĩnh vật tuyệt đẹp vẽ mấy quả mận. Đối với Manet, một họa sĩ tiên phong, người có ảnh hưởng lớn lao đến nghệ thuật hiện đại với những tác phẩm đầy khiêu khích, một bức tranh vẽ mấy quả mận nghe có vẻ… kém ấn tượng. Nhưng vào thời điểm đó, hóa ra tranh tĩnh vật của Manet lại được hầu hết người dân Paris yêu thích. Trong khi chỉ trích những bức tranh khỏa thân, các nhà phê bình lại không dám chê bai những bức tranh tĩnh vật vốn chỉ chiếm 1/5 tổng số tác phẩm của Manet. Dĩ nhiên, Degas yêu thích món quà ngọt ngào này.
Nhưng điều thú vị hơn là những gì Edgar Degas tặng lại Édouard Manet. Degas chọn một món quà có tính chất riêng tư và thân mật hơn - một bức chân dung kép của Manet và vợ là Suzanne, với hình ảnh Suzanne đang chơi piano và Edouard uể oải ngả lưng lắng nghe. Lần tiếp theo Degas đến thăm nhà bạn, ông thấy bức tranh của mình đã bị phá hỏng. Một phần ba bên phải của bức tranh đã bị cắt bỏ. Điều kỳ lạ là Manet không loại bỏ hoàn toàn hình ảnh Suzanne ra khỏi bức tranh mà chỉ cắt ngay giữa cơ thể Suzanne, và đôi bàn tay chơi đàn piano đã biến mất. Trong cuộc trò chuyện với nhà kinh doanh nghệ thuật Ambroise Vollard, Degas nói: “Hãy tưởng tượng chính Manet đã làm điều đó! Anh ấy nghĩ gì nhỉ? Tôi thật sốc khi nhìn thấy bức tranh của mình bị như vậy. Tôi rời đi không lời từ biệt, mang theo bức tranh của mình. Khi về đến nhà, tôi lấy bức tranh tĩnh vật mà anh ấy đã tặng tôi và gửi trả lại. Nhưng tôi sẽ cố gắng ‘khôi phục’ bức tranh bị cắt của tôi."
Nhưng Degas chưa bao giờ sửa lại bức chân dung Suzanne bên cây đàn piano, vì vậy nó vẫn là một bức tranh bị cắt xén một cách kỳ lạ, một kỷ vật về cơn thịnh nộ không thể giải thích của Manet. Người ta cố lý giải sự việc từ những bí mật trong gia đình Manet. Anh em nhà Manet ở độ tuổi đôi mươi khi Suzanne bước vào cuộc đời họ, Suzanne và Édouard nhanh chóng dính líu nhưng giữ bí mật về mối quan hệ trong nhiều năm. Lý do cho sự im lặng này vẫn còn gây tranh cãi cho đến ngày nay, có ý kiến cho rằng Suzanne cũng có thể là tình nhân của Auguste Manet, bố của Édouard. Năm 1852, chỉ một năm sau khi Suzanne được thuê dạy piano cho anh em Manet, cô sinh một đứa con trai, được đặt tên là Léon-Édouard. Thiên hạ thắc mắc liệu Manet nào là bố của bé Léon? Câu chuyện trở lại với bức tranh của Degas mà Manet đã phá hủy khiến chúng ta tự hỏi liệu có điều gì ở đây đáng nói hơn những lời đồn thổi và những câu chuyện phiếm của Paris?
Có vẻ như sau cú sốc, Edgar Degas cuối cùng đã khôi phục tình bạn với Édouard Manet, bất chấp việc bức tranh đẹp của ông bị phá hủy. Như Degas đã lưu ý với Vollard: “Làm sao bạn có thể tiếp tục giữ mối quan hệ xấu với một người như Manet?” Khi Degas bước vào tuổi già, ông ngày càng trở nên cô độc, một phần vì ông tin rằng cuộc đời của người nghệ sĩ vốn là và nên là một cuộc đời hiu quạnh. Khi Degas sống ẩn dật, tình bạn của ông với Manet cũng phai nhạt dần. Về cuối đời, Manet bị cắt cụt chân trái do hoại thư và qua đời năm 1883. Degas sống lâu hơn bạn và cuộc sống đó không phải là màu hồng. 34 năm sau cái chết của Manet, Degas buồn bã lang thang trên đường phố Paris một mình với tâm trạng ngày càng tồi tệ, cho đến khi qua đời năm 1917.
Có những người bất chợt lướt qua cuộc đời ta để rồi trở thành người ủng hộ lớn nhất cho sự nghiệp của ta. Manet và Degas là dành cho nhau mặc dù tình bạn của họ gặp không ít sóng gió. Nhưng điều đó không làm thay đổi sự thật rằng đã có những khoảnh khắc tỏa sáng trong cuộc đời họ khi họ ở bên nhau, giữa những tai tiếng và thành công.
(ArtCurious)
**
Tác phẩm “Buổi diễn tập sân khấu” (Stage rehearsal), 1874, của Edgar Degas (1834-1917):