Dvillian

Dvillian Anim My Life là nơi tôi kể mình – qua từng khung hình. Không phải để nổi tiếng. Chỉ là để… hiện diện. 1 nhà ráng tạo nội dung vô tri

Một thế giới pha giữa hoạt hình và đời thực, nơi mọi cảm xúc đều có chỗ đứng, và mọi “khuôn khổ” đều có thể bẻ cong bằng nghệ thuật.

NHẠY CẢM CHƯA BAO GIỜ LÀ  MỘT ĐIỂM YẾUCó bao giờ bạn bị nói rằng: "Bạn nghĩ nhiều quá"? "Đừng để tâm"? "Chai mặt lên đi"...
25/01/2026

NHẠY CẢM CHƯA BAO GIỜ LÀ MỘT ĐIỂM YẾU

Có bao giờ bạn bị nói rằng: "Bạn nghĩ nhiều quá"? "Đừng để tâm"? "Chai mặt lên đi"?
Như thể việc cảm nhận sâu sắc là một lỗi. Một điểm yếu cần sửa. Một thứ gì đó... không đủ mạnh mẽ.

Mình từng nghĩ vậy.

Trong một xã hội đề cao sự kiên cường, lý trí, khả năng "vượt mọi khó khăn"... thì những người nhạy cảm thường bị gắn những nhãn mác không mấy tích cực. Yếu đuối. Dễ tổn thương. Khó thích nghi. Như thể cảm nhận sâu sắc là một điểm hỏng hóc cần sửa, chứ không phải một khả năng đặc biệt cần học cách sử dụng.

Nhưng rồi mình nhận ra: nhạy cảm không phải là việc bạn "làm quá" về mọi thứ. Mà là việc bạn cảm nhận được những gì người khác thường... bỏ qua.
Người nhạy cảm thường rất tinh ý với cảm xúc của chính mình và của người khác. Họ nhận ra sự thay đổi nhỏ trong giọng nói. Trong ánh mắt. Trong bầu không khí. Những chi tiết rất nhỏ. Họ giống như những chiếc cảm biến tinh vi, phản ứng sớm với những tín hiệu mà người khác chỉ thường nhận biết được khi mọi thứ đã đi quá xa. Điều này khiến họ đôi khi trở nên quá tải... nhưng cũng chính vì vậy mà họ thường là những người có EQ rất cao, với khả năng đồng cảm mạnh mẽ.

Nhạy cảm không có nghĩa là bạn yếu đuối. Nó có nghĩa là bạn sống chân thật với cảm xúc của chính mình. Trong khi nhiều người học cách phớt lờ cảm giác... người nhạy cảm lại cảm nhận trọn vẹn những gì đang diễn ra bên trong họ. Họ không đề phòng cuộc sống bằng một lớp giáp dày. Mà đón nhận nó với một trái tim rộng mở. Điều đó có thể khiến họ dễ tổn thương... nhưng cũng giúp họ tự do. Chân thành với thế giới.

Thử hỏi... có bao nhiêu người trong chúng ta đang thực sự sống thật với cảm xúc của riêng mình? Chúng ta thậm chí còn không dám khóc trước mặt người khác. Mọi trạng thái chỉ được "thả phanh" phía sau những cánh cửa đóng kín.
Thực ra, sức mạnh cảm xúc không nằm ở việc vững vàng trong mọi hoàn cảnh. Mà nằm ở khả năng cảm nhận, gọi tên, và xử lý cảm xúc một cách lành mạnh.

Người nhạy cảm, khi học được cách đặt giới hạn, chăm sóc bản thân và thấu cảm một cách có chừng mực... sẽ có một lợi thế rất lớn. Họ trở thành những người biết lắng nghe. Biết thấu hiểu. Biết quan sát. Những phẩm chất ngày càng quan trọng trong một thế giới đầy áp lực và thiếu những kết nối chân thật.

Vấn đề chưa bao giờ là vì bạn quá nhạy cảm. Vấn đề là... bạn chưa từng được dạy cách sống chung với sự nhạy cảm của mình. Khi không có ranh giới an toàn, sự nhạy cảm trở thành gánh nặng. Nhưng khi có điểm dừng... nó trở thành trí tuệ cảm xúc. Một dạng sức mạnh mềm, bền bỉ và sâu sắc.
Vì vậy, nhạy cảm không có gì đáng chê. Bạn không cần gồng mình giấu đi khả năng thấu cảm tinh tế của chính mình. Chỉ cần học cách trân trọng và sử dụng nó đúng đắn. Bởi "nhạy cảm" chính là món quà bạn được trao tặng. Không phải "trái đắng" mà bạn phải chối bỏ.

Cảm ơn bạn vì đã ở lại đến tận đây. Chúc bạn cũng sẽ chạm được những điều mà bạn đang âm thầm mong muốn.

"Hãy làm kẻ ngốc lao vào cối xay gió. Sự liều lĩnh dù sao cũng gần với dũng cảm hơn là hèn nhát."Tôi là Don Quixote, nửa...
21/01/2026

"Hãy làm kẻ ngốc lao vào cối xay gió. Sự liều lĩnh dù sao cũng gần với dũng cảm hơn là hèn nhát."

Tôi là Don Quixote, nửa đầu cuộc đời tôi đắm chìm trong những giấc mộng. Trong thế giới ấy, tôi khoác áo giáp, cầm trường kiếm, tưởng mình là một hiệp sĩ thời Trung cổ. Có ngày tôi nhầm những cối xay gió thành những gã khổng lồ, tôi không chút do dự lao về phía trước. Khi tôi ngã khỏi con ngựa gầy, khi ngọn giáo trong tay bị bẻ gãy, thiên hạ bắt đầu cười nhạo sự điên rồ của tôi. Nhưng họ không biết rằng, dù kẻ thù là gì, thì lòng dũng cảm của tôi là thật. Nếu thực sự có một con ác long, tôi cũng không chút do dự mà xông lên.

Tôi nghĩ nếu liều lĩnh và hèn nhát đều là sai lầm, thì dũng cảm hẳn là điều cân bằng giữa hai điều ấy. Nhưng tôi thà liều lĩnh còn hơn hèn nhát. Vì liều lĩnh dù sao cũng gần với dũng cảm hơn là sợ hãi. Sự hèn nhát giữ ta đứng yên trong một vòng an toàn giả tạo, còn sự liều lĩnh dù vụng về vẫn là minh chứng cho một tâm hồn đang thực sự sống và khao khát được chinh phục.
Trong thế giới hoang đường này, lý tưởng va chạm với hiện thực là chuyện thường tình. Cuộc sống không đẹp đẽ như ta mơ, nhưng cũng không khắc nghiệt đến mức toàn xương xẩu như ta tưởng. Và sự mong manh lẫn sức mạnh trong chính mỗi chúng ta đều vượt xa trí tưởng tượng. Có lúc chỉ một câu nói cũng đủ để khiến ta rơi nước mắt. Có lúc ta lại kiên trì chạy một cuộc Marathon cô độc tính bằng năm tháng.

Sự vĩ đại của Don Quixote không nằm ở sự điên rồ của ông. Mà ở chỗ, sau khi đã nhìn thấu sự thật của cuộc sống, ông vẫn chọn sống một cách nồng nhiệt. Sống nồng nhiệt không phải là không biết đau, mà là biết đau nhưng vẫn dám yêu. Không phải là không biết ngã, mà là biết sẽ ngã nhưng vẫn dám chạy. Đó là một sự "tỉnh táo" cao thượng nhất: thấy rõ thực tại trần trụi nhưng vẫn không để nó dập tắt ngọn lửa trong tim.

Cuộc đời không đo bằng số năm ta sống, mà đo bằng những khoảnh khắc ta dám sống trọn vẹn với niềm tin của chính mình. Đừng để nỗi sợ thất bại hay sự cười nhạo của thế gian giữ chân bạn trong vùng an toàn quá lâu. Hãy cứ làm "kẻ ngốc", hãy cứ bắt đầu dự án mà bạn ấp ủ, hãy cứ dấn thân vào những cuộc hành trình mà trái tim bạn đang thôi thúc.

BẠN CỦA 10 NĂM TRƯỚC VỚI HIỆN TẠI LIỆU CÓ CÒN PHẢI LÀ CÙNG MỘT NGƯỜI?Dạo này đang có trend nhìn lại 10 năm nhỉ? Vậy.... ...
20/01/2026

BẠN CỦA 10 NĂM TRƯỚC VỚI HIỆN TẠI LIỆU CÓ CÒN PHẢI LÀ CÙNG MỘT NGƯỜI?

Dạo này đang có trend nhìn lại 10 năm nhỉ? Vậy.... hãy nhìn lại một chút. Đứa trẻ của 10 năm trước trong bạn đâu rồi? Đứa trẻ đầy nhiệt huyết với những ước mơ và hoài bão to lớn ấy bây giờ còn không? Hay vì cái khắc nghiệt của cuộc sống mà nó phải ngủ say trong bạn?
Nếu bạn được gặp lại “bạn của năm 16 tuổi”, liệu hai người có còn nhận ra nhau?
Liệu nó sẽ nhìn bạn với ánh mắt ngưỡng mộ hay là ánh mắt thất vọng vì tương lai không như mong muốn?
Mình từng nghĩ: Người lớn lên rồi chỉ là bản nâng cấp của tuổi trẻ. Nhưng càng trưởng thành, càng thấy mình đã thay đổi… đến mức chính mình đôi khi cũng xa lạ với bản thân thuở 16 khi ấy.

Năm 16 tuổi, mình tin “chỉ cần cố gắng, mọi thứ sẽ thành công”.
Ngày ấy mình nghĩ nỗ lực là "phần thưởng". Giờ mình hiểu nỗ lực đôi khi chỉ là "học phí". Mình học được cách mỉm cười với thất bại, không phải vì mình cam chịu, mà vì mình đã biết bao dung hơn với chính mình.

Khi 16 tuổi, bạn nghĩ “Tình bạn vĩnh cửu”.
Đó là một khái niệm đẹp, nhưng "sự phù hợp" mới là định luật của trưởng thành. Có những người chỉ thuộc về một đoạn đường nhất định, và việc họ rời đi không phải là mất mát, mà là để nhường chỗ cho những giá trị mới.

Năm 16 tuổi, mình sợ bị đánh giá nếu đi ngược số đông. Còn giờ đây, mình hiểu rằng việc cố gắng trở thành "bản sao" của người khác mới là bi kịch lớn nhất. Đừng chấp niệm với quá khứ, buông bỏ cũng là cách giúp chúng ta có một phiên bản tốt hơn trong tương lai.

Trưởng thành không phải là đánh mất đi bản ngã, mà là quá trình "color grade" lại cuộc đời, lược bỏ những màu sắc phù phiếm để giữ lại những tông màu chân thực và bền bỉ nhất.
Có thể bạn của hiện tại đã khác xưa rất nhiều, nhưng thay đổi không có nghĩa là tệ đi. Chỉ là chúng ta đang nâng cấp mình để phù hợp với một sân khấu lớn hơn.
Còn bạn, có điều gì ở "phiên bản 16 tuổi" mà đến giờ bạn vẫn nhất quyết muốn giữ lại trong hành trang của mình không?

"NGƯỜI CON GÁI ẤY KHIẾN TÔI NHẬN RA... TÔI VẪN CÓ THỂ YÊU HẾT MÌNH ĐƯỢC."Có những ánh mắt, những nụ cười của ai đó làm m...
28/04/2025

"NGƯỜI CON GÁI ẤY KHIẾN TÔI NHẬN RA... TÔI VẪN CÓ THỂ YÊU HẾT MÌNH ĐƯỢC."

Có những ánh mắt, những nụ cười của ai đó làm mình giật mình nhận ra: hóa ra trái tim mình vẫn còn có thể đập loạn nhịp chỉ vì 1 nụ cười của ai đó.

Kết thúc một mối tình ba năm, không quá dài để viết thành một cuốn tiểu thuyết nhưng cũng không ngắn đến mức có thể quên đi dễ dàng. Thời gian đầu, tôi nghĩ mình ổn. Tôi vùi đầu vào công việc, tụ tập bạn bè, mở lòng với những mối quan hệ mới và tự nhủ rằng mình đã thoát ra được rồi. Tưởng mình hay ho lắm. Nhưng mỗi lần ngồi một mình, vô tình lướt qua những bức ảnh cũ, những ký ức lại ùa về như một trận mưa mùa hạ, và tôi thì chỉ biết ngồi đơ ra chịu trận. Cuối cùng, tôi chọn cách cũ: vùi mình vào công việc, kín lịch đến mức không còn thời gian để nghĩ ngợi hay nhớ ai.

Một năm trôi qua, tôi tưởng mình đã ổn. Tôi có thể cười khi ai đó nhắc đến người cũ, có thể joke vài câu như chẳng có chuyện gì. Tôi nghĩ mình đã move on rồi, cho đến khi vô tình thấy cô ấy có người mới. Một khoảng lặng len vào giữa những ngày tưởng chừng bình yên. Một nửa tôi thấy vui cho cô ấy, một nửa lại tiếc nuối mơ hồ. Tôi bỏ qua cảm xúc ấy, lao vào những mối quan hệ mới với hy vọng tình yêu sẽ đem tôi trở lại như ngày xưa. Nhưng rồi tôi nhận ra, dù ngồi đối diện ai, tôi cũng chỉ đang lịch sự và tử tế, không thật sự rung động. Không còn những lần tim đập nhanh, không còn những câu nói lúng túng vụng về. Mọi thứ trôi qua nhạt nhòa như thể tôi đang diễn lại một vở kịch cũ thuộc lòng. Tôi tự nhủ có lẽ mình đã bước sang giai đoạn yêu đương kiểu "người lớn" rồi, nghe cũng oách đấy, mà buồn cười phết =))))

Cho đến một ngày, trong một dịp tình cờ, tôi gặp cô ấy. Trong 1 dịp tình cờ. Cô ấy đứng đó, giữa những người khác, không làm gì nổi bật nhưng bằng cách nào đó vẫn khiến tôi phải chú ý. Dáng vẻ cô ấy dịu dàng, nhẹ nhàng từ cách cô ấy ngồi đến cách cô ấy mỉm cười. Giọng nói nhỏ nhẹ, vừa đủ nghe, như thể cô ấy chẳng bao giờ cần phải gồng mình để được lắng nghe. Và nụ cười ấy, rất tự nhiên, rất thật, kiểu nụ cười khiến người ta cảm thấy tâm trạng mình tốt lên mà không cần một lý do. Cô ấy không cố gắng để đáng yêu, nhưng từ ánh mắt đến cách nghiêng đầu khi nghe ai đó nói chuyện, từ những lần cười khúc khích khe khẽ, mọi thứ đều toát ra một sự dễ thương rất tự nhiên. Không phô trương, không màu mè, đơn giản là cô ấy vốn dĩ đã như vậy. Các ông không tưởng tượng được đâu =))

Tim tôi khựng lại một nhịp. Mấy câu đùa bỗng nghẹn lại ở cổ họng. Tôi bắt đầu cân nhắc từng lời nói, dè dặt như thể sợ mình vô tình làm mất đi sự thiện cảm mà cô ấy đang dành cho tôi vậy. Và lạ thay, từ hôm ấy, hình bóng người cũ trong tôi cũng dần mờ đi. Những ký ức cũ như những tấm khăn lâu ngày phơi ngoài nắng, tự nhiên khô lại lúc nào chẳng hay.

Biết rằng cô ấy có thể đã có người thương, lòng tôi cũng hơi chùng xuống. Nhưng tôi chọn im lặng. Đôi khi, có những người chỉ cần đứng từ xa ngắm nhìn thôi cũng đã là một dạng hạnh phúc. Câu chuyện giữa tôi và cô ấy không đi đến đâu cả. Một phần vì tôi không đủ can đảm, một phần vì đời vốn dĩ chẳng phải lúc nào cũng ưu ái cho ta cơ hội. Nhưng ít ra, nhờ cô ấy, tôi biết mình vẫn còn có thể yêu, vẫn còn có thể hồi hộp, vẫn còn có thể bất an vì một người. Và chỉ riêng điều đó thôi, với tôi, đã là đủ.

Mọi người đã từng có những đoạn cảm xúc như vậy chưa?Nếu mấy ông cũng từng vì một người mà nhận ra trái tim mình vẫn biết yêu, thì chắc sẽ hiểu cảm giác ấy.

BẠN ĐÃ TỪNG THÍCH MỘT NGƯỜI MÀ BẠN CHƯA GẶP BAO GIỜ KHÔNG?Chủ đề này đến chính mình viết cũng thấy nó hơi dở hơi và có c...
24/04/2025

BẠN ĐÃ TỪNG THÍCH MỘT NGƯỜI MÀ BẠN CHƯA GẶP BAO GIỜ KHÔNG?

Chủ đề này đến chính mình viết cũng thấy nó hơi dở hơi và có chút sến, nhưng well... mình cũng muốn được tâm sự🙄

Ai trong cuộc đời có lẽ cũng đã trải qua mối tình đầu, có thể là crush, nhưng cũng có thể đã tiến tới yêu đương. Có những người may mắn đi đến hạnh phúc với tình đầu của họ, nhưng có người cũng không được may mắn như vậy....

Tôi quen bạn vào khoảng năm 2014. Lúc đó tôi mới biết dùng Facebook, vẫn đang xài một chiếc Nokia "đỉnh cao công nghệ" loại có kết nối được mạng nhưng mà nếu có ai nhắn quá dài thì mình phải bấm “xem tiếp” tới ba lần mới đọc hết. Vậy mà vẫn thấy vui. Vì có người để nói chuyện mỗi ngày.

Tôi gặp bạn trong một group mê Conan, hồi đó mấy cái group kiểu đó hot lắm, nói không phải khoe chứ hồi ấy tôi cũng là ai-đồ trong group ấy🫣 , vừa thảo luận hung thủ, vừa âm thầm tìm crush mới. Bạn hơn tôi một tuổi, sinh năm 99, là con gái. Mà tôi thì... mới lớp 8. Nhưng cái sĩ diện tuổi mới lớn nó to lắm. Tôi không muốn gọi bạn là “chị”, nghe vừa xa vừa quê. Thế là tôi khai gian một tuổi. Đúng. Tôi đã bước vào mối tình đầu bằng một cú lừa nhỏ xíu.

Tụi tôi nhắn tin mỗi ngày. Từ chuyện học hành, chuyện bạn bè, cho tới chuyện hôm nay ăn gì, ngủ có ngon không. Có hôm chả biết nói gì nhưng vẫn cố bịa chuyện cho có chủ đề. Không phải vì tôi giỏi ăn nói đâu, mà vì... người ta rep rồi thì chẳng lẽ mình hết chuyện? Thà nói nhảm còn hơn để tin nhắn dừng lại.

Lúc đó hai đứa chưa gặp mặt, chưa gọi video, chỉ toàn chữ. Nhưng tin nhắn bạn tới là tôi cười ngu nguyên buổi. Giờ nghĩ lại thì chắc hồi đó tôi thích bạn rồi, mà không nhận ra thôi.

Đến khi bạn lên cấp 3, bạn mới lần đầu up ảnh lên Facebook. Tôi còn nhớ rõ hôm đó đang ngồi lướt lướt thì thấy hình bạn, tim tôi đập một phát rõ mạnh kiểu như... phát hiện bài kiểm tra mình quên học nằm đúng đề trúng tủ. Bạn không phải kiểu xinh lung linh gì đâu, nhưng dịu dàng, nhẹ nhàng và nụ cười tỏa nắng. Từ hôm đó, tôi xác định luôn: à, đây là gu của mình. Và kỳ lạ là đến tận bây giờ, tôi vẫn bị yếu lòng trước những người con gái có vibe giống như vậy.

Tụi tôi vẫn nhắn tin đều đều. Tôi thì tiếp tục chém gió đều đều. Cuộc đời tôi lúc đó chẳng có gì đặc biệt, nhưng bạn hỏi gì là tôi có lý do để... chế nội dung mà kể. Tôi ngủ muộn, học thì lơ mơ, lên lớp là ngáp, nhưng vẫn thấy đáng. Đây là cái mà các cụ bảo là "chết vì gái" đây này =)))

Còn chuyện xấu hổ nhất là: tôi từng lấy ảnh cậu tôi làm avatar, vì tôi tự ti không dám up ảnh thật. Nghĩ lại đúng dở hơi, nhưng lúc đó lại thấy… thông minh. Đúng là tuổi trẻ mà, tự tin thì ít mà tự diễn sâu thì nhiều. Ai nói là tôi không cô đơn đi🥹

Rồi thì bạn lên đại học, còn tôi thì lo thi. Chúng tôi ít nói chuyện lại, dù tôi vẫn stalk đều. Tôi biết bạn học ở Hà Nội, bán giày secondhand, còn định bụng mua ủng hộ cho lấy le mà học sinh thì lấy đâu ra tèn, nên thôi. Có hôm còn hứa: “sau này lên Ba Vì chơi nha”, mà rồi lời hứa đó trôi đi cùng bao nhiêu lời hứa khác.

Tôi mất nick Facebook vì bấm nhầm link linh tinh. Bay luôn tài khoản, tin nhắn, ảnh, tất tần tật. Lúc đó buồn ghê gớm, như mất luôn một phần ký ức cấp 2. Tôi lập nick mới, nhưng không tìm bạn lại. Không phải vì quên. Mà là... sợ. Sợ tìm lại mà thấy người ta quên mất mình rồi, tự nhiên thấy mình lố.

Vài năm sau, Facebook gợi ý kết bạn. Là bạn đó. Tôi nhận ra liền. Vẫn là bạn, nhìn lớn hơn, có vẻ vẫn sống tốt. Tôi mở khung chat, định nhắn, rồi... tắt. Không biết bắt đầu sao. Gõ dòng “Chào cậu, nhớ tớ không?” nghe như lời thoại trong mấy phim ngôn tình dở tệ. Tôi sợ bị hỏi: “Mình quen nhau à?” nên thôi, chỉ lặng lẽ bấm kết bạn rồi out. Và 5 năm sau lời hứa ấy, tôi cũng đã đặt chân đến nơi mà xưa tôi đã hứa mà... cũng chỉ có mình tôi chiêm ngưỡng cảnh đẹp ở đấy.

Bây giờ thì tôi không còn thích bạn nữa. Nhưng bạn là người đầu tiên khiến tôi nhận ra: à, mình có thể thích một ai đó thật sự, dù chỉ qua những dòng tin nhắn. Bạn là người giúp tôi định hình gu của mình và cũng là người khiến tôi hiểu rằng, có những người... mình chỉ có thể ngắm từ xa, nhưng không thể có được.

Tình đầu không phải lúc nào cũng là tình yêu. Có khi chỉ là một đoạn chuyện đã cũ, nhưng vẫn nhớ hoài vì nó từng làm mình vui thật sự, từng khiến mình... thức đến 2 giờ sáng chỉ vì một icon mặt cười.

Tình đầu của mọi người như nào? Có khác mình không hay là đã có 1 cái happy ending rồi?

BẠN ĐÃ TỪNG DÁM... VÁC BALO LÊN VÀ ĐI DU LỊCH VỚI NHỮNG NGƯỜI BẠN CHƯA TỪNG QUEN?Bài viết tôi sẽ chỉ nói về trải nghiệm ...
22/04/2025

BẠN ĐÃ TỪNG DÁM... VÁC BALO LÊN VÀ ĐI DU LỊCH VỚI NHỮNG NGƯỜI BẠN CHƯA TỪNG QUEN?

Bài viết tôi sẽ chỉ nói về trải nghiệm về nhóm của tôi chứ không review Hà Giang vì có quá nhiều người review r =))

Tôi từng nghĩ bản thân là kiểu người sẽ chỉ đồng hành với những ai cùng tần số. Ấy thế mà không hiểu vì lý do nào...hmmm... stress, chán deadline, hay đơn giản là cần một cơn gió mới, tôi lại đồng ý lên đường với những người hoàn toàn xa lạ. Một chuyến đi chẳng biết trước nội dung, chỉ biết điểm đến là Hà Giang nơi mà 1 đứa ưa sự nhẹ nhàng nơi núi rừng như tôi rất thích.

Tôi lên xe và đi với sự háo hức khám phá, đó là cái nhiệt đang mờ dần trong tôi qua năm tháng bào mòn bởi tư bản. Ở Hà Giang thì nổi tiếng với những đoạn đường đèo và những khúc cua. Có đoạn cua nào giống nhau đâu, như chẳng có con người nào lặp lại, tôi nghĩ, khi đang cố control tay lái trong một khúc ngoặt tay áo. Và đương nhiên là kèm thêm 1 bạn nữ ngồi sau nên tôi lại càng phải đi cẩn thận. Xung quanh là núi, là mây, là cái cảm giác có thể vươn tay ra và chạm vào bầu trời… Một liều thuốc đủ mạnh để reset lại hệ thống thần kinh của những đứa quen ngồi lì bên bàn làm việc gần như 24/24 như tôi.

Nhưng nếu khung cảnh là bản nhạc nền, thì con người chính là lời hát.
Team tôi toàn những người trẻ hơn tôi vài tuổi, nói những thứ tôi ít cập nhật, cười những thứ tôi không hiểu. Nhưng rồi tôi nhận ra là không phải ai cũng cần hiểu nhau ngay lập tức. Có người sinh ra để bổ khuyết cho khoảng trống của người khác. Một chút cá tính, một chút nhẹ nhàng, một chút năng lượng, và một chút… trầm mặc. Đội hình như một playlist lạ mà phát rồi lại chẳng muốn dừng.

Tôi vẫn là người trầm tính, hay đứng xa một nhịp để quan sát. Và chính cái “đứng xa” ấy lại giúp tôi tận hưởng mọi thứ theo cách riêng: không cần nói nhiều, không cần ghi lại mọi khoảnh khắc, vì có những thứ đáng nhớ không nằm trong khung hình.

Sau chuyến đi, tôi chợt nhận ra mình đã sống quá cứng nhắc. Như một layer bị khóa quá lâu. Có lẽ đã đến lúc mở khóa, thử kéo thả một vài tư duy mới, và cho phép vài mối quan hệ mới “snap” vào timeline đời mình.

Còn bạn thì sao?
Đã bao giờ thử một chuyến đi với những người bạn chưa từng biết mặt? Cũng có rủi ro như mở blind box ý nhưng biết đâu, đó có thể là sit-rịt, sẽ đem lại cho bạn 1 trải nghiệm chưa từng thấy thì sao🌚

TÔI ĐÃ TRƯỞNG THÀNH HƠN.... MỘT CHÚT THÌ PHẢIBạn có bao giờ tự hỏi: “Mình đã trưởng thành hơn như thế nào chưa?”Có người...
03/04/2025

TÔI ĐÃ TRƯỞNG THÀNH HƠN.... MỘT CHÚT THÌ PHẢI

Bạn có bao giờ tự hỏi: “Mình đã trưởng thành hơn như thế nào chưa?”

Có người sẽ nói trưởng thành là khi bạn biết nghĩ cho gia đình. Có người sẽ nói là khi bạn biết lo cho tương lai, lo chuyện lập gia đình, sinh con đẻ cái, xây nhà, mua xe, trả nợ, gỡ áp lực…
Nghe thôi đã thấy mệt.

Nhưng với tôi, trưởng thành là hai chữ: TRÁCH NHIỆM.

Nghe hơi khô, đúng không? Nhất là với một đứa sống theo phong cách “nghệ sĩ có tổ chức” như tôi – vừa lơ mơ, vừa tham vọng.
Tôi từng lao đầu theo đuổi những thứ mình tin là đỉnh cao: tình yêu và công việc.

Trong tình yêu, tôi trao hết những gì mình có, chỉ mong người ta yêu lại mình nhiều như vậy.
Trong công việc, tôi ôm hết mọi thứ vào người để chứng minh: “Tôi khác biệt!”
Kết quả là… tôi khác biệt thật. Khác ở chỗ: kiệt sức mà không ai hay.

Tôi không thể cân bằng.
Trong tình yêu, tôi thấy mình có trách nhiệm “phải lo được cho người ta”, thế là cứ gạt mình sang một bên.
Trong công việc, tôi sợ nếu không làm tốt thì mọi người sẽ mất niềm tin.
Tôi bị kẹt giữa hai thứ mình nghĩ là quan trọng nhất.

Rồi cả hai sụp đổ.
Công việc đứt gãy dần, dự án trôi như cát giữa tay.
Tình yêu cũng rạn rồi tan, dù tôi vẫn cố vớt vát bằng tất cả những gì mình còn.

Tôi mệt. Thật sự.
Tôi tìm những thú vui tạm bợ để khỏa lấp. Yêu một người mới, thử làm lại… nhưng không còn thấy “tim đập thình thịch” như hồi xưa.
Thế là tôi bỏ đi. Thành phố cũ – tôi để lại sau lưng, như một cuốn phim dang dở.

Lạ thật.
Ở thành phố mới, tôi thấy mình… khác.

Tôi nhận ra:
👉 Trách nhiệm đầu tiên phải là với chính mình.
Không khỏe – cả thể chất lẫn tinh thần – thì lấy gì yêu ai? Gánh gì cho ai?
Tôi bắt đầu sống khác. Không cần người khác phải công nhận, yêu thương hay khen ngợi mình nữa.
Chỉ cần mình hiểu mình muốn gì – vậy là đủ.

Tôi biết nói “thôi không hợp” khi quen ai đó mà không còn cảm xúc.
Tôi biết nhờ người khác chia sẻ công việc. Không gồng nữa.
Và tôi biết mỉm cười thật lòng khi thấy người yêu cũ có người mới làm cô ấy hạnh phúc.
Ừ thì… nó kiểu như: “À, đứa con mình từng nuôi nay đã lớn” =)))

Nhưng lúc đó, tôi biết chắc: Mình đã trưởng thành hơn… một chút rồi.

Bạn thì sao?
Bạn trưởng thành vào lúc nào?
Khi khóc vì một mối tình tan vỡ?
Khi chấp nhận một thất bại đau điếng?
Hay chỉ đơn giản là khi biết tự đặt câu hỏi:
“Mình ổn không?”

Nếu bạn đang đi lạc, yên tâm nha – vẫn còn đường về.
Quan trọng là quay đầu nhìn lại, và mỉm cười:
“Mình đang lớn lên – từng chút một.”


"MÀY ĐI LÀM MẤY NĂM RỒI, ĐÃ ĐEM ĐƯỢC ĐỒNG NÀO VỀ CHƯA?"Một câu hỏi tưởng chừng đơn giản. Mà mỗi lần nghe tới, mình lại m...
27/03/2025

"MÀY ĐI LÀM MẤY NĂM RỒI, ĐÃ ĐEM ĐƯỢC ĐỒNG NÀO VỀ CHƯA?"
Một câu hỏi tưởng chừng đơn giản. Mà mỗi lần nghe tới, mình lại muốn... đi luôn không về nữa.

Chào, mình là đứa con "chưa mang tiền về" suốt 4-5 năm qua.
Mình không nghiện, không cờ bạc, không lô đề, nhưng trong mắt gia đình… mình nguy hiểm như mấy thằng xăm trổ đầu hẻm.

Mình làm sáng tạo – nghề mà ngoài ngành thì ai cũng nghĩ là “vẽ chơi ăn tiền”, “cắm máy tính suốt ngày, chả biết có làm gì không”.

Gia đình mình không ghét nghề mình, họ chỉ sợ nghề mình không đủ sống.
Sợ mình đi xa bị lừa, bị dụ dỗ hút chích.
Sợ mình ăn mì gói mãi rồi teo người thành dây cáp mạng.
Sợ đến cái mức, mỗi lần gọi điện không phải hỏi “con khỏe không” mà là:
– Có tiền tiêu không con?
– Làm vậy có đủ sống không?
– Khi nào về quê làm công việc ổn định, đừng bay nhảy nữa?

Mình cũng từng nghĩ tới chuyện đó – về quê, làm công ăn lương, sáng cà phê chiều cơm tối ngủ.
Nhưng nghĩ thôi cũng thấy tù.
Không phải tù thể xác, mà là tù giấc mơ.
Một người như mình, mà bị nhốt trong khuôn mẫu an toàn... là kiểu sẽ bốc hơi tinh thần từng chút một.

Mình không phải người chưa từng đau.
Trước đây, từng có lúc trắng tay, từng bị chơi xấu, từng làm 3 job cùng lúc mà vẫn phải xin gia hạn tiền nhà.
Từng ngủ cạnh deadline, ăn cạnh lo âu, và sống chung với cảm giác “không biết ngày mai mình có còn trụ nổi”.

Nhưng mà may mắn là mình... lì.

Cái loại lì mà bị té không khóc, chỉ cười nhăn nhó rồi lồm cồm bò dậy.
Cái loại lì mà bị chửi không giỏi, nhưng vẫn đứng dậy nói: “Tao sẽ làm cho giỏi”.

Mình không giàu,
Không nổi tiếng,
Không có gì để chứng minh mình đang “thành công” theo tiêu chuẩn gia đình.

Nhưng mình biết mình đang đi đúng đường.
Mình đã tự sống được bằng nghề mình yêu.
Mình tạo ra thứ có giá trị.
Và quan trọng hơn – mình thấy vui mỗi ngày, kể cả khi tài khoản chỉ còn 98 nghìn.

Mình không cần ai tung hô, chỉ cần một cái gật đầu từ người thân:
“Ừ, con đang cố gắng thật đó.”

Nếu hỏi mình có buồn không khi bị nghi ngờ?

Có. Rất buồn.
Buồn như việc bạn cày xong một bộ phim 50 tập, mà bị người khác bảo “sao mày coi mấy cái tào lao này?”
Mình buồn vì họ không thấy được công sức sau hậu trường.
Không thấy những đêm mình thao thức vì deadline, những lúc mình đấu tranh giữa đam mê và thực tế.

Nhưng mà thôi.
Mình sinh ra không phải để chứng minh.
Mình sinh ra để sống thật – thật với ước mơ, với đam mê, với cả những lần vấp ngã.
Và nếu có một ngày thành công thật, mình sẽ không hét lên “thấy chưa!”
Mà sẽ chỉ mỉm cười, rồi đi nấu cơm cho mẹ, gấp lại mấy giấc mơ cũ như gấp quần áo sạch – vừa vặn và sẵn sàng để mặc tiếp.

Mình không đem tiền về nhà… nhưng đang cố đem về một đứa con mà gia đình có thể tự hào.

– Ê, nghỉ một bữa đi?– Không được, việc còn đang dang dở.– Mày kiệt sức rồi đấy.– Ừ, biết. Nhưng nghỉ rồi ai làm?Một cuộ...
25/03/2025

– Ê, nghỉ một bữa đi?
– Không được, việc còn đang dang dở.
– Mày kiệt sức rồi đấy.
– Ừ, biết. Nhưng nghỉ rồi ai làm?

Một cuộc đối thoại trong đầu. Không tiếng quát tháo, chỉ là từng câu rơi xuống, nặng như đá tảng.

– Mày có vui không?
– Không hẳn. Nhưng ít ra tao thấy mình… có ích.
– Mày có đang sống không?
– Tao… đang tồn tại. Chắc vậy.

Im lặng một lúc.
Rồi câu này thình lình vang lên:

– Nếu thực sự mày là người cố gắng, mày sẽ thấy việc cố gắng... nó khá mệt mỏi.

Tôi khựng lại. Không phải vì không biết điều đó. Mà vì đã quen với cảm giác mệt mỏi ấy đến mức... không còn nhận ra.

Thói quen làm việc không ngừng nghỉ, không phải vì đam mê, mà vì sợ bị bỏ lại.
Sợ người khác tiến xa hơn.
Sợ một ngày không còn được gọi là "giỏi".

– Nhưng mày có chắc, việc không nghỉ nghĩa là đang tiến lên?
– …

Chưa kịp trả lời, tôi đã bật dậy, làm tiếp.
Có lẽ vì tôi đã quên mất cách dừng lại.

“LÀM ĐỂ SỐNG, NHƯNG SỐNG KIỂU NÀY THÌ.... CÓ KHÁC GÌ ĐÂU?”Hôm nay mình sẽ kể 1 câu chuyện mà mình nghe từ 1 người đã tâm...
23/03/2025

“LÀM ĐỂ SỐNG, NHƯNG SỐNG KIỂU NÀY THÌ.... CÓ KHÁC GÌ ĐÂU?”

Hôm nay mình sẽ kể 1 câu chuyện mà mình nghe từ 1 người đã tâm sự với mình:

23 tuổi.
Làm animation.
Nhưng mà nói thật nhé… mình làm cũng chỉ tạm tạm, chẳng giỏi gì đâu.

ĐI LÀM CÔNG TY, LƯƠNG VỪA VỀ ĐÃ BAY

Công ty animation mình làm không phải tệ.
Nhưng lương mỗi tháng chỉ đủ… trả nợ.
Vừa nhận lương, tiền trôi tuột như nước đổ cát:

Trả tiền nhà

Trả nợ

Tiền ăn uống tiết kiệm từng đồng
Còn dư thì… à không, chưa tháng nào dư cả.

Có tháng còn âm.
Đến nỗi mình nghĩ:

“Ủa, tao đang sống hay là đang chạy deadline của cuộc đời vậy?”

FREELANCE? CÓ JOB ĐẤY, NHƯNG KHÔNG GÁNH NỔI

Có những job freelance lương khá, nhưng mình không dám nhận.
Công việc công ty đã chiếm sạch thời gian và sức lực.
Đầu óc lúc nào cũng căng như dây đàn, timeline đỏ lòm, deadline dí sát gáy.
Nhận thêm ngoài, lỡ bể job thì mất uy tín.
Mà nhận làm cho cố, thì đổ bệnh sớm.

Thế là mình đành… thôi.
Lại tự bảo:

“Ráng đi, hết nợ rồi tính.”
Nhưng mà mãi cũng không hết nợ.

BẮT ĐẦU NGHĨ ĐẾN CHUYỆN.... NGHỈ HẲN

Mình tính nghỉ công ty.
Về làm freelance toàn thời gian, coi có khá hơn không.
Mình cho bản thân 1-2 tháng để thử.

Và nếu không ổn?
Về quê.
Làm công nhân khu công nghiệp.
Sáng làm ca, chiều tăng ca, tối về lăn ra ngủ.
Tháng nào cũng có lương cố định, chẳng cần lo nghĩ gì nhiều.

NGHE THÌ CÓ VẺ ỔN… NHƯNG MÀ LÀM VẬY LIỆU CÓ THOÁT RA ĐƯỢC KHÔNG?

Lúc đầu mình cũng nghĩ:

“Thôi về làm công nhân cho yên thân, ổn định hơn mà sống.”
Nhưng rồi mình tự hỏi lại:

Ổn định kiểu đó thì sao?

Tư duy mình có khác gì không?

Làm công nhân vài năm, liệu mình còn đủ can đảm, đủ tầm nhìn để quay lại làm những điều mình từng mơ không?

Thật lòng nhé…
Một khi đã quen với cuộc sống an toàn kiểu đó, rất khó để thoát ra.
Rất dễ để chấp nhận yên phận.
Và càng ngày, mình sẽ càng lùn tư duy lại, chỉ quanh quẩn chuyện công việc - lương - chi tiêu.
Lúc ấy, cuộc sống khác gì bây giờ đâu?
Vẫn là một vòng lặp chết tiệt.

MÌNH TỰ NHẬN RA: MÌNH ĐANG TỰ LỪA CHÍNH MÌNH

Nói rằng:

“Về làm công nhân để kiếm tiền trước đã.”
Nhưng thật ra…
Đó là cái cớ để mình không phải đối diện với nỗi sợ lớn nhất:

Sợ mình không giỏi.

Sợ mình không làm được.

Sợ mình thất bại.

Nên dễ lắm, mình tự cho phép bản thân lười thêm chút nữa, “nghỉ tí đã”, “tạm bỏ qua đã”…
Rồi chờ một ngày "đủ dũng cảm", nhưng cái ngày đó... ai biết khi nào?

🚀 VÀ MÌNH BIẾT, NẾU KHÔNG DŨNG CẢM VỚI CHÍNH MÌNH, MÌNH SẼ MẤT LUÔN CƠ HỘI.

Mình không giỏi, nhưng mình còn trẻ.
Mình làm chậm, nhưng mình còn cơ hội để học và cải thiện.
Chỉ cần nghiêm túc, bớt lười, bớt ảo tưởng.
Bớt nghĩ rằng “ai đó sẽ cứu mình”, hoặc “một công việc nào đó sẽ tự đến giúp mình sống khá hơn”.

✍️ 3 ĐIỀU TỰ DẶN BẢN THÂN MỖI NGÀY:

1. Nếu còn muốn làm ngành này, phải học cho tử tế.
Không học nửa vời.

Không làm cho xong.

Học để giỏi, để đủ sức làm freelance ngon lành mà không sợ deadline đè chết.
Và học để mình có quyền chọn lựa, chứ không bị dồn vào chân tường nữa.

2. Nếu không làm ngành này, thì phải tìm ra thứ mình thật sự muốn làm.
Không “nhảy bừa” rồi lại than.

Không “đi cho đỡ ngột” mà lạc mất chính mình.

Làm công nhân không xấu, nhưng làm chỉ vì muốn chạy trốn thì sai bét.

3. Bỏ cái tôi xuống. Hỏi. Học. Nhờ giúp.
Từng nghĩ hỏi ai đó là xấu hổ, là tự nhận mình dở.

Giờ hiểu: Dở mà không hỏi thì mới xấu hổ thật sự.
Đi xin lời khuyên, đi nhờ người chỉ cách.
Chủ động kết nối với những người giỏi hơn mình, không phải để so đo, mà để học.
Mình giỏi, ai cũng tôn trọng.
Nhưng khi mình còn kém mà biết cầu tiến, ai cũng sẵn sàng giúp.

🎯 GIỜ THÌ SAO?

Mình vẫn chưa hết nợ.
Vẫn chưa giỏi hơn ai.
Nhưng ít nhất, mình ngừng lừa dối bản thân rằng “về làm công nhân sẽ khá hơn”.
Mình dám đối diện với sự thật là mình lười, mình yếu, và mình cần thay đổi.

Nghỉ việc không giải quyết được vấn đề.
Về làm công nhân không giải quyết được giấc mơ bỏ dở.
Dũng cảm lên. Đối mặt với chính mình đi.
Làm giỏi, học giỏi, biết mình muốn gì… đó mới là cách để sống đúng nghĩa.

👉 Nếu ai đọc tới đây mà thấy mình trong đó… thì thật sự, không sao đâu.
Quan trọng là giờ mình biết rồi, đừng trốn nữa.

👉 Ai cần một người nghe mà không phán xét, thì mình sẵn lòng.
👉 Mình không giỏi, nhưng mình hiểu.

LẦN ĐẦU BỊ LỪA KHI ĐI DATE!! HỌC PHÍ KHÔNG HOÀN LẠINếu ai đó hỏi tôi về một buổi hẹn hò đáng nhớ nhất trong đời, thì đây...
17/03/2025

LẦN ĐẦU BỊ LỪA KHI ĐI DATE!! HỌC PHÍ KHÔNG HOÀN LẠI

Nếu ai đó hỏi tôi về một buổi hẹn hò đáng nhớ nhất trong đời, thì đây chính là câu chuyện mà tôi sẽ kể – một câu chuyện đầy "tình yêu", "âm mưu", và quan trọng nhất là… "hóa đơn"!

Vào một ngày đẹp trời, tôi nhận được tin nhắn từ một cô gái lạ. Cô ấy chủ động giới thiệu bản thân và nói rằng muốn tìm hiểu để có thể tiến xa hơn. Một kịch bản hoàn hảo của một bộ phim tình cảm, đúng không? Nhưng mà, tôi là người thực tế. Một cô gái xinh đẹp, chủ động nhắn tin làm quen? Nghe đã thấy có gì đó sai sai. Nhưng thôi, đàn ông mà, ai lại từ chối cơ hội thoát ế!

Vậy là tôi đồng ý nhắn tin với cô ấy. Tuy nhiên, cuộc trò chuyện diễn ra nhạt nhẽo như phim truyền hình Việt Nam chiếu lúc 8 giờ tối – mỗi ngày chỉ vài câu hỏi thăm xã giao, không có tí "chemistry" nào. Nhưng kệ, tôi vẫn quyết định gặp mặt vào ngày 8/3 để xem cô gái này có thật sự là "duyên trời định" hay chỉ là một phép thử của cuộc đời.

Ban đầu, tôi định rủ cô ấy đi cà phê – chỗ quen thuộc, dễ kiểm soát, nếu không hợp thì uống xong cốc cà phê rồi đường ai nấy đi. Nhưng vì công việc đột xuất, tôi phải dời giờ hẹn đến 7h tối.

Đến nơi, tôi khá ấn tượng: cô ấy nói chuyện nhẹ nhàng, duyên dáng, hoạt bát – tất cả những dấu hiệu cho thấy đây là một cô gái "hoàn hảo"… để đánh lừa tôi!

Vì đã đến giờ ăn tối, hai đứa quyết định tìm quán ăn. Cô ấy chọn một quán lẩu nướng vỉa hè, nhìn qua thì có vẻ bình dân, nên tôi cũng yên tâm phần nào. Nhưng hóa ra, đây chính là cái bẫy tôi sắp rơi vào.

Lúc gọi món, tôi đi rửa tay và bảo cô ấy gọi lẩu. Khi quay lại, tôi thấy bàn ăn tràn ngập nào là hải sản, cua, bạch tuộc, cá hồi,.... nhìn qua có vẻ hơi đắt. Tôi hơi nghi ngờ, nhưng vẫn tự nhủ: "Thôi kệ, chắc vẫn trong tầm kiểm soát."

Đang ăn, cô ấy nhẹ nhàng nói:
"Hay là gói đồ ăn về phòng em ăn cho thoải mái, bạn cùng phòng em về quê rồi. Mình mua thêm bia về uống cho ngồi được lâu, chứ ở đây nhạc to em đau đầu quá."

Tôi sững lại. Một buổi first date mà đã rủ về phòng uống bia? Bản năng sinh tồn mách bảo tôi rằng có gì đó sai sai.

Khi tôi còn đang bối rối, cô ấy nhanh chóng gọi nhân viên mang thêm một con baby three (giá khoảng 5-600k) mà không thèm hỏi ý kiến tôi. Lúc ấy, tôi nghĩ đơn giản: "Chắc cô ấy gọi thì cô ấy sẽ trả phần này?"

Nhưng đời không như là mơ…

Cú Sốc Hóa Đơn – Khi Định Mệnh Gọi Tên Ví Tiền

Khi nhân viên mang hóa đơn ra, tôi nhìn xuống và… 4 triệu 090 nghìn!

HOLY F***!!!

Nếu đây là một bữa fine dining thì tôi còn đỡ sốc, nhưng vấn đề là đây chỉ là một quán lẩu vỉa hè! Đồ ăn nhìn qua thì chỉ đáng giá một phần ba số tiền đó. Lúc này, tôi nhận ra mình đã dính vào bẫy booking – một chiêu trò lừa đảo quen thuộc, nơi "nạn nhân" bị dẫn đến quán ăn đã sắp đặt sẵn và bị chém đẹp.

Tôi nhìn sang cô gái, cô ấy vẫn rất thản nhiên, như thể chuyện này chẳng có gì lạ lẫm. Tôi bắt đầu thấy lạnh sống lưng.

Với túi tiền eo hẹp, tôi không thể nào thanh toán nổi số tiền này. Tôi nhắn tin cầu cứu bạn bè. Có người bảo tôi cứ đứng dậy đi về, mặc kệ cô ta xử lý. Có người bảo tôi đề nghị share bill.

Tôi quyết định làm theo phương án thứ hai. Nhưng khi tôi vừa mở lời, cô ấy lập tức phản ứng:
"Con trai dẫn con gái đi ăn mà lại bảo share bill? Em không có mang tiền!"

Cạn lời.

Tôi suy nghĩ về phương án "làm lơ, đứng dậy bỏ đi" nhưng sợ bị quán ăn giữ lại xử lý. Sau một hồi đấu tranh, tôi kiên quyết bắt cô ấy share bill. Cuối cùng, cô ấy cũng chịu trả một nửa… nhưng trước khi đi, cô ấy gom hết mấy món ngon như cua, mực, cá hồi, để lại cho tôi mấy cái nem và vài con tôm lèo tèo.

Tôi cũng chẳng buồn đôi co nữa. Tinh thần và ví tiền của tôi đã bị tổn thương quá nặng nề.

Trên đường về, tôi xem lại hóa đơn và phát hiện giá đồ ăn bị độn lên gấp 3-4 lần. Đến lúc này thì tôi chỉ biết tự vỗ vai an ủi bản thân: "Thôi, coi như 1 lần đóng học phí cho cuộc đời."

Từ đó, tôi rút ra bài học quan trọng:

Không bao giờ đi ăn ở quán mà đối phương chọn nếu đó là người lạ.

Không để người khác gọi món khi mình không kiểm soát được giá cả.

Không tin vào những mối quan hệ "tình cờ" quá thuận lợi, vì đôi khi đó là cái bẫy.

Và quan trọng nhất, nếu bạn thấy cô gái chủ động inbox làm quen quá nhiệt tình, hãy nhớ: Tình yêu có thể là miễn phí, nhưng những buổi hẹn hò thì chưa chắc đâu!

Address

Hanoi

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Dvillian posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share