23/09/2021
HỘI CHỨNG "TÂM LÝ NẠN NHÂN" : NHỮNG NGƯỜI NGHĨ RẰNG MÌNH LÀ NẠN NHÂN CỦA SỐ PHẬN
Có bao giờ bạn gặp ai đó luôn tự hỏi tại sao người khác luôn hạnh phúc, vui vẻ còn họ lại hay xui xẻo, chán nản và bất hạnh không?
Có rất nhiều người đã viết về các vấn đề yêu bản thân, về giá trị của bản thân hoặc như nội tại ẩn của mỗi người. Nhưng hôm nay mình muốn mang ra phần ngược lại của những chủ đề kia, đó là NHỮNG SUY NGHĨ KHIẾN CUỘC SỐNG CỦA BẠN LUÔN TỐI MÀU.
DẤU HIỆU CHO THẤY MỘT NGƯỜI MANG “TÂM LÝ NẠN NHÂN”
- Người đó luôn đổ lỗi cho người khác, hoặc cho định mệnh, cuộc sống khi có chuyện gì xảy đến với họ.
- Họ thực sự nghĩ rằng “ông trời bất công” với cuộc đời họ.
- Họ gặp vấn đề với việc gỡ rối các tình huống trong cuộc sống và cảm thấy bản thân không có sực lực chống chọi lại nó.
- Người đó cảm thấy bản thân như “mắc kẹt” giữa cuộc sống của mình và luôn nhìn nhận mọi chuyện bằng một lăng kính tiêu cực.
- Họ cảm thấy như bị tấn công khi ai đó cố gắng giải thích hay đưa ra cái nhìn tích cực cho họ.
- Mỗi khi cảm thấy thương hại bản thân, hay nghĩ “mình thật sự đáng thương và xui xẻo” giúp họ dễ chịu.
- Họ thấy dễ chịu khi ở bên cạnh những người cũng có hành vi suy nghĩ chỉ trách người khác và đổ lỗi cho những lí do đó thay vì nhìn nhận vấn đề của mình.
“Tâm lý nạn nhân” là một hành vi mà cá nhân đó học được từ lúc nhỏ, và tiếp diễn cho đến khi trưởng thành. Nói 1 cách khác, đây không phải là tư duy mà ta sinh ra đã có, mà là học được từ môi trường sống xung quanh. Có thể người đó học được tư duy sai lệch này từ những người thân thiết, hoặc là hậu quả của những sang chấn tâm lý trong lúc phát triển tính cách.
Việc mang theo suy nghĩ này giúp người đó tạo nên những lời nguỵ biện giúp bản thân mình không phải chịu trách nhiệm với những việc xui xẻo trong cuộc sống. Ví dụ như tâm lý “đây không phải là lỗi của tôi!” Giúp họ dễ dàng đổ lỗi cho gia đình, do hoàn cảnh, do người yêu, do đồng nghiệp, hay định mệnh, cho ông trời,.. để bản thân họ không phải tìm cách điều khiển và cải thiện các vấn đề gặp phải.
Những người mang suy nghĩ này có thể từng trải qua đau đớn trong quá khứ, hay sang chấn tinh thần từ nhỏ nhưng thay vì phát triển cơ chế tự vệ, họ không học được một cách xử lý nào giúp loại bỏ các tình huống khó khăn một cách hợp lý. Mà họ lại nhìn cuộc sống qua một màu đen, một đống hỗn loạn, một thế giới bất công,.. một cái nhìn cực kỳ tiêu cực. Bởi nghĩ rằng mọi việc đến với họ không phải là lỗi của họ, họ không liên quan và cũng không có trách nhiệm nào đối với cuộc sống của mình. NHỮNG ĐIỀU XUI XẺO ẤY TỰ DƯNG XUẤT HỆN TRONG CUỘC ĐỜI HỌ. “Chứ họ có làm gì sai đâu?”. Họ tìm kiếm sự xác nhận để chứng minh rằng việc họ xui xẻo đến từ những ngườii khác. Vì vậy, họ luôn thể hiện việc “bản thân tôi thực sự rất tội nghiệp, rất đáng thương” một cách nhất quán, để tìm kiếm sự cảm thông và sự giúp đỡ từ người khác.
Tất nhiên mỗi người chúng ta đều có những cách nhìn nhận cuộc sống khác nhau, có người nhìn thấy sự tươi đẹp của từng bông hoa, cộng cỏ; nhưng có người lại thấy con người ai cũng thâm hiểm, và họ chọn sống theo quy luật đó như một cách bảo vệ mình. Mình đã từng hỏi một cô bạn sau khi cô ấy kể về 1 người chị em xấu tính đã lừa phỉnh cô ấy, mình hỏi rằng: “Mày thấy bản tính con người là sinh ra đã có như câu nói “bố mẹ sinh con trời sinh tính” hay không?” Và nó bảo rằng: “chắc chắn rồi, có nhiều người xấu tính sẵn từ lúc đẻ ra!”
Nhưng mình là sinh viên tâm lý học phương Tây, mình tin rằng con người chúng ta sinh ra đều giống nhau, đều có khả năng nhìn nhận cuộc sống theo hướng tích cực và đồng cảm, chỉ là những biến cố trong cuộc đời khiến họ phải chọn cách không tin vào điều tốt đẹp. [Trừ những người mang rối loạn tâm lý hoặc mang các chứng ảnh hưởng về cảm xúc, tư duy]
Dừng nghĩ rằng mình là nạn nhân.
Dừng việc chưa đánh mà đã nghĩ mình thua.
Tại sao bạn không thể vui vẻ mỗi ngày như người khác? Khi các bạn gặp một điều gì đó trong cuộc sống, từ việc nhỏ như bạn đang chạy ngoài đường bỗng dưng trời mưa mà bạn lại không mang áo mưa. Thế là bạn nghĩ rằng bản thân mình thật xui xẻo, rồi thay vì dừng lại ở đó bạn có thể sẽ đổ lỗi cho một ai đó làm bạn phải bận rộn (ví dụ như sếp) khiến bạn không có thời gian xem dự báo thời tiết. Vì bận nhìn vào mặt tiêu cực của vấn đề, bạn dần quên mất xung quanh bạn cũng có rất nhiều người bị ướt mưa. Nhưng có người lại tấp vào lề đường đứng dưới mái hiên, có người ghé mua áo mưa, có người lại thong thả chạy dưới mưa và xem như họ đang được tắm mát một hôm (mặc kệ lúc về sẽ bị cảm).
Hoặc như khi gặp biến cố trong cuộc sống, ví dụ như bạn kết hôn và gặp rắc rối với gia đình chồng. Thế là bạn nhìn quanh những người khác, nhìn thấy họ vui vẻ hạnh phúc và được gia đình chồng chăm sóc, quan tâm. Bạn lại hình thành một suy nghĩ:”Tại sao người khác được gặp gđ chồng tốt, mà mình thì không?; “Tại sao mình lại xui xẻo như thế?”. Tuy nhiên, nếu có thể suy nghĩ tích cực hay phân tích vấn đề, bạn có thể nhìn thấy xung quanh bạn sẽ có rất nhiều cô gái khác có xích mích với chính gđ ruột của mình, chứ không phải chỉ gđ chồng; hoặc cũng có rất nhiều cô gái có xích mích với gđ chồng nhưng bạn đã vô tình lâm vào vòng xoáy “tự xem mình là nạn nhân” mà trách móc số phận.
Khi bạn liên tục suy nghĩ về việc bản thân bạn luôn gặp phải xui xẻo, khổ nhục, buồn bã,.. bạn sẽ luôn nghĩ đến những hình ảnh tiêu cực và kí ức liên quan đến những vấn đề đó. Vô tình bạn đang khiến não bộ của mình lờ đi những điều tốt đẹp, những cảm giác vui vẻ để kêu gọi những kí ức buồn mà bạn đang nghĩ đến. Điều này sẽ tốt nếu như sau đó bạn tự biết xoa dịu bản thân, tự nói với bản thân rằng: ”bạn đã làm rất tốt rồi”, hoặc là “cho dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa bạn vẫn sẽ tiếp tục sống và chịu trách nhiệm, cũng như yêu thương chính mình”. Tuy nhiên, nếu bạn kết thúc những suy nghĩ kia bằng những dòng ý thức như: “Tại mình yếu kém, tại mình không bằng ai, tại mình ko có nhan sắc, không có tài năng,.. nên mình xứng đáng bị như thế.” Thì đây, bạn không thể yêu bản thân nếu trong lòng bạn vẫn luôn có những suy nghĩ về bản thân như vậy.
Bạn có bao giờ thử đổi câu hỏi: “Tại sao lại là mình?” thành câu “Tại sao không thể là mình?” chưa?
Tại sao gia đình người ta hạnh phúc mà gia đình mình lại ly hôn? Tại sao bố mẹ người ta giàu có, còn bố mẹ mình thì không? Tại sao người ta làm ở công ty tốt, còn mình lại lương thấp hơn? Tại sao người ta lại hài hước, có khiếu ăn nói, còn mình thì luôn trầm mặc?
Tại sao lại không thể là bạn? Tại sao những xui xẻo kia phải né bạn ra mà rơi xuống đầu người khác? Bạn có gì đặc biệt hơn người khác?
Cho nên, muốn hạnh phúc và yêu thích bản thân, trước hết phải ngừng xem bản thân mình là nạn nhân của cuộc sống. Cuộc đời này không nợ bạn bất cứ thứ gì. Bạn không sinh ra ở gia đình khá giả, số phận không có lỗi. Gia đình bạn không hạnh phúc như hàng xóm, luôn có lí do từ mâu thuẫn của bố mẹ bạn chứ không phải họ sinh ra đã mâu thuẫn. Bạn sinh ra không thông minh, ít xinh đẹp (theo đánh giá của bạn!), cũng không phải lỗi của ông trời. Đó đơn giản là những gì bạn có, cho dù bạn không chấp nhận, thì nó cũng là bạn, cũng thuộc về bạn và cuộc đời bạn.
Người có thể vui vẻ, là vì họ tự có khả năng cười vào sự xui xẻo của chính mình. Họ chấp nhận việc mình phải chịu đựng một điều tổn thương, nhưng họ không để nó ảnh hưởng quá nhiều. Họ tự nhìn nhận ra điều gì níu chân họ lại, điều gì khiến họ thấy thật đáng thương. Nhưng họ chọn cách nhìn vào mặt tốt của vấn đề: Gia đình người ta hạnh phúc, nhưng mình lại có tự do hơn và khả năng giao tiếp cũng như độc lập hơn trong cuộc sống vì bố mẹ mình ly hôn; Người ta xinh đẹp hơn, nhưng nhờ mình kém nhan sắc mà mình học thêm đc nhiều cách làm đẹp cho bản thân; ngta giỏi giang hơn, tuy nhiên, mình lại giỏi hơn họ ở điểm khác; chồng người ta kiếm được nhiều tiền, nhưng chồng mình lại có nhiều thời gian cho vợ hơn,…
Hạnh phúc sẽ đến, nếu như chúng ta ngừng tự xem bản thân mình là nạn nhân của cuộc đời. Vì có nạn nhân thì chắc sẽ có kẻ phạm tội. Bạn thay vì cố gắng và nâng niu chính mình, lại đi tìm kẻ gây ra đau khổ cho mình mà đổ lỗi. Từ đó cuộc sống của bạn sẽ xoay quanh những vấn đề khác mà bạn muốn đổ lỗi như tiền bạc, danh vọng, nhan sắc, sự chú ý của người khác… chứ ko phải là cảm xúc của chính mình.
Cho nên trước khi yêu bản thân, hãy thôi chán ghét bản thân đi đã.
Nguồn tham khảo:
https://www.webmd.com/mental-health/what-is-a-victim-mentality
https://www.verywellmind.com/what-is-a-victim-mentality-5120615
Bài viết này được trích từ sách: “Thấu hiểu để trưởng thành” do mình và các tác giả khác của Acrazymind viết và có thể mua trên tiki nhé^^
Nguyễn Lê Hoài Thương
Psychology facts - Tâm lý học Việt Nam
Follow us on Instagram:
(Nguồn nhóm: maybe you missed this f***king news)