Tình khúc 1975

Tình khúc 1975 Vượt dòng thời gian qua những Tình khúc 1975 - Trang cũ là Tình khúc vượt thời gian 1975

Trang – Cái Bóng Dài Của Trúc Đào Trong Tâm Hồn Anh BằngHải ngoại, đầu thập niên 1970. Trong một buổi gặp mặt văn nghệ đ...
08/06/2025

Trang – Cái Bóng Dài Của Trúc Đào Trong Tâm Hồn Anh Bằng

Hải ngoại, đầu thập niên 1970. Trong một buổi gặp mặt văn nghệ đơn sơ, giữa những người xa xứ vẫn còn giữ hương vị Sài Gòn trên đầu ngón tay, Anh Bằng bất chợt khựng lại.

Một cô gái bước vào. Khoảnh khắc ấy, không ai nghe ông nói gì, nhưng người bên cạnh kể rằng – ly cà phê trong tay ông chợt run nhẹ. Cô tên Trang. Nhưng gương mặt ấy, ánh mắt ấy, sống mũi ấy… như thể Trúc Đào vừa bước ra từ một trang nhật ký đã ngả màu.

Trúc Đào – mối tình đầu ông đánh mất ở bến xe Thanh Hóa năm 1945 – người đã hứa sẽ đợi nhau trong khói lửa, rồi vĩnh viễn không bao giờ trở lại.
Trang – không phải Trúc Đào. Nhưng cũng chẳng hoàn toàn khác.

Mỗi lần gặp Trang, ông lại lạc vào vùng xám giữa hiện tại và ký ức. Ông không dám tiến tới, vì biết mình đang yêu một cái bóng. Nhưng cũng không thể rời xa – vì cái bóng ấy đã hoà vào chính mạch máu ông từ rất lâu rồi.

Ông từng viết, rằng yêu Trang cũng là cách để ông tha thứ cho chính mình – cho lời thề năm ấy không giữ được, cho những năm tháng ông để Trúc Đào sống mãi… trong sự im lặng.

Rồi một đêm, bên cây đàn cũ, ông viết ra những giai điệu đầu tiên của “Khúc Thụy Du”. Bài hát ấy, không gọi tên ai, nhưng chứa đựng tất cả những người phụ nữ đã đi qua tâm hồn ông – nhất là hai người không bao giờ trọn vẹn.



Có những tình yêu không để dành để sở hữu. Mà để nhớ. Mà để viết.

Bạn đã từng gặp một người khiến bạn tưởng như gặp lại người cũ?
Đã từng đứng giữa yêu mới và thương cũ – mà không biết rẽ về đâu?

Hãy bật “Khúc Thụy Du”. Nghe bằng tim. Và nếu dám, hãy kể lại câu chuyện của bạn – về người bạn không bao giờ dám yêu hết lòng, vì trái tim bạn vẫn thuộc về một người khác.

🎧 Tag một người khiến bạn lặng đi khi nhìn thấy lần đầu. Có thể, họ không biết – nhưng bạn đã viết cả một cuốn hồi ký trong lòng, chỉ từ ánh mắt ấy.

Đêm Mưa Sài Gòn – Khi Phạm Đình Chương Đứng Trên Ranh Giới Của Cái ChếtSài Gòn, một đêm mưa tháng Sáu, năm 1964. Thành p...
07/06/2025

Đêm Mưa Sài Gòn – Khi Phạm Đình Chương Đứng Trên Ranh Giới Của Cái Chết

Sài Gòn, một đêm mưa tháng Sáu, năm 1964. Thành phố ngủ dưới màn nước bạc xám. Những con đường ngập bóng đèn vàng loang lổ. Tại góc quán nhỏ không biển hiệu gần rạp Thống Nhất, Phạm Đình Chương ngồi một mình. Trên bàn là ly rượu không đá, ngoài cửa là cơn mưa không ngớt, và trong lòng ông – là cơn giông không ai biết.

Scandal “ăn chè Nhà Bè” vừa qua đi như một vụ nổ trong đời sống nghệ thuật Sài Gòn. Người vợ ông từng yêu – Khánh Ngọc – không còn là “nàng thơ” bất khả xâm phạm, mà trở thành nhân vật chính trong những câu chuyện đồn đại rẻ tiền nhất giữa phố phường.

Ông không phản ứng. Chỉ im lặng, rút lui khỏi ánh đèn sân khấu. Bạn bè nói, ông thay đổi. Không còn là “Hoài Bắc” với nét cười điềm đạm nữa. Ánh mắt ông thường lặng đi, rất lâu, trước khi viết ra một nốt nhạc.

Rồi một đêm, ông đứng lặng lẽ trên cầu chữ Y. Mưa tạt vào mặt. Trong tay là lá thư chưa gửi cho đứa con trai bốn tuổi. Có ai đó từng hỏi: “Khi anh viết ‘Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển’, anh nghĩ đến ai?” – ông không trả lời. Nhưng người thân kể, chính đêm đó, ông đã chọn trở về – không phải vì ông không muốn chết, mà vì tiếng khóc của con trai trong căn phòng trọ đã kéo ông ra khỏi vực sâu.

Từ giây phút đó, ông không viết để nổi tiếng. Ông viết để giữ mình sống.
“Người đi qua đời tôi” ra đời như một khúc tiễn đưa – không phải người khác, mà là những phần trong chính tâm hồn ông đã chết đi sau biến cố. Bài hát ấy, buồn đến mức người ta không thể nghe một lần mà không rơi nước mắt.



Có những khoảnh khắc, chỉ cần một tiếng khóc – cũng đủ kéo người ta khỏi cái chết.
Có thể là đứa con. Có thể là một bản nhạc cũ. Có thể là ánh mắt của một người từng yêu.

Bạn đã từng ở sát mép vực chưa?
Điều gì giữ bạn lại?
Hãy bật “Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển”, rồi ngồi xuống, viết ra câu chuyện của riêng bạn – để biết rằng bạn đã từng sống, từng đau, và từng được cứu.

🎧 Tag một người đã từng là ánh sáng của bạn trong bóng tối. Gửi họ bài hát này, và nói: “Cảm ơn vì ngày đó không để tôi đi.”

“Kỳ Án Ăn Chè Nhà Bè” – Vết Cắt Trên Trái Tim Phạm Đình ChươngSài Gòn, năm 1964. Trên sân khấu rạp Thống Nhất, ánh đèn v...
06/06/2025

“Kỳ Án Ăn Chè Nhà Bè” – Vết Cắt Trên Trái Tim Phạm Đình Chương

Sài Gòn, năm 1964. Trên sân khấu rạp Thống Nhất, ánh đèn vẫn rọi lên tấm màn nhung đỏ, dàn nhạc Ban Hợp Ca Thăng Long vẫn chơi đều những giai điệu thân quen. Nhưng Hoài Bắc – Phạm Đình Chương không còn là người nhạc sĩ của những bản tình ca ngày cũ. Trái tim ông, từ lâu, đã vỡ làm đôi.

Người vợ ông yêu, ca sĩ Khánh Ngọc, từng là ngọn lửa trong mọi sáng tác của ông – đẹp, thông minh, hát như một bản nguyện cầu. Nhưng rồi tin đồn dội đến như đạn pháo – “ăn chè Nhà Bè”, người ta gọi thế để chỉ cuộc tình bị che đậy giữa Khánh Ngọc và… Phạm Duy – chính là anh rể của ông.

Cái tên Phạm Duy không xa lạ, nhưng trong hoàn cảnh ấy, nó như một nhát dao chém xuống bàn tiệc gia đình. Báo chí bắt đầu râm ran. Quán cà phê Văn, rạp ciné Eden, cả giới nghệ thuật Sài Gòn đều thì thầm. Có người ác ý hơn, nói thẳng lên đài phát thanh.

Ông im lặng. Không họp báo, không phản bác. Nhưng bạn bè kể rằng, những đêm sau đó, ông hay ngồi một mình ngoài ban công, cầm ly rượu không uống, chỉ nhìn xuống đường và bật lại bản thâu “Nửa hồn thương đau” – lúc đó còn là một bản nháp chưa lời.

“Nửa hồn thương đau” – bài hát ấy không còn đơn thuần là nhạc. Đó là cuộc trút linh hồn của một người đàn ông đứng giữa tình yêu, gia đình, danh dự và sự phản bội. Ông viết không cần văn hoa. Chỉ cần mỗi chữ là một vết khắc, như thể mỗi câu hát được trích ra từ chính máu ông rỉ qua từng đêm mất ngủ.

Hôn nhân tan vỡ, ông ôm đứa con trai bốn tuổi rời khỏi căn nhà từng vang tiếng cười. Những năm sau đó, Phạm Đình Chương không viết nhiều, không nói nhiều. Nhưng mỗi lần “Nửa hồn thương đau” được phát, người ta thấy ông thường rời khỏi chỗ, đi thật nhanh ra ban công, mắt nhìn xa xăm.



Có những vết thương không cần nói. Chỉ cần viết.
Và có những bài hát, không cần giới thiệu, chỉ cần lặng nghe là thấy một đời người đổ vỡ.

Bạn đã từng bị phản bội đến nỗi không nói thành lời?
Hãy bật “Nửa hồn thương đau”.
Chia sẻ câu chuyện ấy – không phải để than trách – mà để biết rằng: có những trái tim nghệ sĩ cũng từng tan nát như chính bạn. Và họ đã sống tiếp bằng âm nhạc.

🎧 Tag người bạn từng ôm bạn trong đêm đau khổ nhất. Cùng nghe và im lặng. Vì có những nỗi buồn, chỉ âm nhạc mới hiểu.

Mỹ Dung – Tình Yêu Muộn Và Món Nợ Không Thể Trả Của Nhạc Sĩ Anh BằngCalifornia, năm 1980. Trời se lạnh, hoàng hôn trượt ...
05/06/2025

Mỹ Dung – Tình Yêu Muộn Và Món Nợ Không Thể Trả Của Nhạc Sĩ Anh Bằng

California, năm 1980. Trời se lạnh, hoàng hôn trượt nhẹ trên những dãy nhà thấp tầng của khu Little Saigon vừa chớm thành hình. Anh Bằng, người nhạc sĩ đã bước qua ngưỡng ngũ tuần, tưởng như chỉ còn sống với những hồi ức âm nhạc, với những tình khúc cũ đã thành di sản, bỗng thấy tim mình đập lạc một nhịp.

Tên cô là Mỹ Dung – dịu dàng, kín đáo, với nụ cười khiến người ta bất giác muốn lùi lại để ngắm nhìn. Cô không phải ca sĩ. Cô chỉ là một người bạn thân của Phương Dung, nhưng mỗi lần cô đến nghe nhạc thính phòng, ánh mắt ấy lại dừng rất lâu nơi ông – như thể đã quen ông từ một kiếp nào trước đó.

Ông biết mình đang yêu. Một tình yêu không đúng tuổi, không đúng lúc. Mỗi cuộc trò chuyện với Mỹ Dung, mỗi tách trà chiều, mỗi lần ánh mắt cô ngước lên – đều khiến ông thấy mình như kẻ có lỗi với quá khứ, và với cả hiện tại.

Ông giằng xé – giữa trách nhiệm gia đình đã neo chặt ông suốt đời, và tiếng gọi thầm lặng của trái tim đang sống lại sau bao năm ngủ yên. Ông chọn gia đình. Nhưng số phận không đợi. Một ngày, Mỹ Dung ra đi – đột ngột, không lời từ biệt, để lại ông với một khoảng lặng kéo dài đến tận cuối đời.

Đứng bên linh cữu, chính ông tự tay lo hậu sự. “Tôi chưa từng dám hứa gì với cô ấy,” ông nói. “Nhưng có lẽ vì vậy mà tôi mang nợ nhiều nhất.” Từ đó, “Anh còn nợ em”, “Anh còn yêu em” lần lượt ra đời – không chỉ là bài hát, mà là lời sám hối muộn màng gửi về cõi vĩnh hằng.

Người ta nói, đến tận những năm cuối đời, ông vẫn giữ một tấm hình nhỏ của Mỹ Dung trong ngăn ví cũ. Mỗi lần đàn dạo, ánh mắt ông lại chạm vào góc ảnh, rồi lặng lẽ buông một nốt trầm – như một lời nhắc nhở rằng tình yêu, đôi khi không cần gọi thành tên, vẫn có thể sống mãi trong những khoảng lặng chưa kịp nói.



Tình yêu muộn màng có thể là bài học lớn nhất – bởi nó khiến ta biết trân trọng từng khoảnh khắc nhỏ nhoi.
Bạn đã từng yêu ai đó mà không thể giữ?
Hãy bật một bản nhạc của Anh Bằng – có thể là “Anh còn nợ em” – và kể cho người bạn thân nhất nghe về mối tình khiến bạn day dứt mãi không nguôi.

🎧 Tag tên người bạn, cùng nghe, và hỏi nhau một điều: “Nếu có thể quay lại một khoảnh khắc, bạn sẽ chọn ai?”

Lời Thề Bến Xe Đò – Vết Cắt Không Bao Giờ Lành Trong Tim Nhạc Sĩ Anh BằngSài Gòn, mùa hạ 1945. Bến xe đò Thanh Hóa chìm ...
04/06/2025

Lời Thề Bến Xe Đò – Vết Cắt Không Bao Giờ Lành Trong Tim Nhạc Sĩ Anh Bằng

Sài Gòn, mùa hạ 1945. Bến xe đò Thanh Hóa chìm trong khói bụi và tiếng còi hụ khàn khàn, như những nhịp thở hụt hơi của một thành phố đang vật lộn trong loạn lạc. Dưới tán phượng đỏ thắm, một chàng trai 19 tuổi siết chặt tay người con gái. Trần An Bường, chưa ai gọi ông là Anh Bằng lúc ấy, chỉ là một kẻ si tình – một kẻ sắp đánh mất cả bầu trời nhỏ bé của mình.

Cô gái tên Trúc Đào, có đôi mắt như làn nước hồ thu – trong đến độ người ta không dám nhìn quá lâu, sợ sẽ tan ra trong đó. Họ hôn nhau lần cuối, lời thề “Anh sẽ tìm em” vút lên giữa âm thanh hỗn độn của bến xe. Rồi đoàn xe đò lăn bánh, cuốn cô vào một chiều gió lạ, để lại trong ông một khoảng trống không bao giờ lấp đầy.

Nhiều năm sau, ông vẫn quay lại chốn cũ. Không phải để tìm – vì ông biết, Trúc Đào đã thành tro bụi giữa chiến cuộc – mà để lắng nghe gió thổi qua tán phượng cũ, nơi lời thề xưa vẫn văng vẳng. “Tôi chưa bao giờ quên cô ấy,” ông từng nói, giọng trầm như tiếng gảy cuối một bản đàn sầu muộn.

Chính vết cắt ấy đã âm ỉ cháy trong tim ông suốt nhiều thập kỷ. Ông lang thang khắp Sài Gòn, tìm bóng hình Trúc Đào trong những dáng lưng thoáng qua, trong ánh mắt thấp thoáng ở góc quán cà phê vỉa hè. Nhưng tất cả chỉ là ảo ảnh. Một đêm, ngồi bên cây đàn cũ, ông nhận ra: ông sẽ không bao giờ gặp lại Trúc Đào – và đó chính là sự thật ông phải học cách sống cùng.

Từ tận cùng nỗi đau, “Nỗi lòng người đi” ra đời – không phải như một bài hát, mà như một nghi thức thiêng liêng để giữ lại linh hồn người con gái năm xưa. Mỗi nốt nhạc là một bước chân mòn mỏi, mỗi ca từ là một lời gọi thầm không người hồi đáp. Bản nhạc ấy không cần ai trả lời – vì nó là lời độc thoại của trái tim một người đàn ông đã mất tất cả, trừ ký ức.

Âm nhạc đã giữ Trúc Đào sống mãi – không phải ngoài đời, mà trong một thế giới lặng thinh, nơi mọi bản tình ca đều mang dấu son của một lời thề không giữ được.



Bạn đã từng có một lời hứa tình yêu không thành? Một người bạn tìm mãi chẳng thấy? Hãy bật “Nỗi lòng người đi”, để cho trái tim mình một lần trôi về Sài Gòn năm cũ – nơi một chàng trai năm 19 tuổi vẫn đứng đó, dưới gốc phượng, chờ một người không bao giờ trở lại.

🎧 Tag một người bạn, cùng nghe và kể cho nhau về những bản nhạc vàng khiến bạn rơi vào hồi ức.

Nhạc sĩ Phạm Đình ChươngTUYỆT TÌNH CA TỪ MỐI TÌNH PHỤ BẠC “Nhắm mắt cho tôi tìm một thoáng hương xưa/ Cho tôi về đường c...
23/04/2024

Nhạc sĩ Phạm Đình Chương
TUYỆT TÌNH CA TỪ MỐI TÌNH PHỤ BẠC

“Nhắm mắt cho tôi tìm một thoáng hương xưa/ Cho tôi về đường cũ nên thơ/ Cho tôi gặp người xưa ước mơ…”. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua nhưng những ca từ của “Nửa hồn thương đau” vẫn in dấu trong lòng người mộ điệu.

Đắm đuối “Nửa hồn thương đau”
Nhạc sĩ Phạm Đình Chương (1929 - 1991) sinh ra ở Hà Nội, ông bắt đầu sáng tác từ năm 1947, khi ấy 18 tuổi. Năm 1951, cả gia đình ông chuyển vào sinh sống ở Sài Gòn. Sau đó, ban hợp ca Thăng Long được thành lập với những thành viên là anh chị em ruột trong gia đình ông, gồm: ca sĩ Hoài Bắc (nhạc sĩ Phạm Đình Chương), ca sĩ Hoài Trung (Phạm Đình Viêm, anh trai), ca sĩ Thái Hằng (Phạm Thị Quang Thái, chị gái) và ca sĩ Thái Thanh (Phạm Thị Băng Thanh, em gái).

Thời ấy, ban hợp ca Thăng Long là cái tên có ảnh hưởng lớn trong làng nhạc Sài Gòn. Phòng trà, rạp hát nào có sự hiện diện của họ đều sẽ “cháy vé”. Và chính trong môi trường âm nhạc sôi động ngày ấy, Phạm Đình Chương đã gặp gỡ, yêu và nên duyên vợ chồng với ca sĩ, diễn viên nức tiếng thời ấy là Khánh Ngọc.

Khánh Ngọc là ngôi sao sáng chói của bầu trời nghệ thuật Sài Gòn. Bà được báo chí trao cho danh xưng “ngọn núi lửa” vì vẻ ngoài nóng bỏng, gợi cảm. Bà từng là mục tiêu săn đón của biết bao đại gia Sài Gòn thuở ấy. Khánh Ngọc không chỉ sở hữu vẻ ngoài cuốn hút mà còn có giọng ca say mê lòng người.

Lần đầu gặp Khánh Ngọc, Phạm Đình Chương đã trao trái tim cho người con gái này. Và với danh thế lừng lẫy, là ngôi sao sáng trong ban hợp ca đình đám Thăng Long nên ông chiếm được trái tim của người đẹp. Sau một thời gian yêu nhau, họ nên duyên vợ chồng trong ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn sự ghen tỵ của nhiều người.

Tuy nhiên, cuộc hôn nhân của Phạm Đình Chương và Khánh Ngọc lại kết thúc trong tai tiếng sau đó ít lâu. Khi có với nhau đứa con trai 4 tuổi, Phạm Đình Chương đã nghe phong thanh những điều tiếng không hay rằng Khánh Ngọc đã có một người đàn ông khác. Tuy nhiên, vì tình yêu mà ông dành cho vợ quá lớn nên không tin vào những điều tiếng ấy. Bản thân ông hiểu khi đã sống trong thế giới đèn màu, những câu chuyện bên lề, ác ý như vậy là không thể tránh khỏi nên cứ im lặng để sống. Ông tránh tiếp xúc với những câu hỏi của dư luận, báo chí về việc này.

Thế nhưng, khi đã là sự thật thì không có bức màn thưa nào có thể che đậy được. Chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến. Một buổi tối định mệnh, theo yêu cầu của một người bạn, Phạm Đình Chương đã có mặt và bắt quả tang vợ mình đang cùng nhân tình “ăn chè” ở tận miệt Nhà Bè nằm vùng ven Sài Gòn.

Nỗi đau đớn nhân lên gấp bội, khi nhân tình của Khánh Ngọc không ai khác chính là nhạc sĩ PD - chồng của ca sĩ Thái Hằng, chị gái ông. Một mối quan hệ cay đắng và oan nghiệt. Lúc ấy, trời đất như sụp đổ dưới chân ông, nhờ có người bạn dìu, ông mới gắng gượng ra về với cõi lòng tan nát.

Ngay lập tức, “kỳ án ăn chè Nhà Bè” được báo chí Sài Gòn khai thác triệt để, với những hình ảnh nóng hổi cập nhật từng ngày, bởi những người trong cuộc không ai khác đều là những người nổi tiếng lẫy lừng, là các thành viên trong một gia đình tài tử danh tiếng.

Người ta kể, những ngày sau đó, Phạm Đình Chương đã khóc hết nước mắt vì bi kịch của gia đình. Sau nhiều ngày suy nghĩ, ông gạt nước mắt, đâm đơn ra tòa xin ly hôn. Cuối cùng, tòa phán quyết thuận tình ly hôn và ông được quyền nuôi đứa con chung của 2 người. Sau cuộc ly hôn đầy nghiệt ngã ấy, cuộc đời ông chuyển sang một lối rẽ khác. Cuộc sống của ông chỉ còn lại nỗi buồn, nỗi đau và đôi khi là sự uất hận về chữ tình.

Một lần, trong một đêm mưa buồn, Phạm Đình Chương đến giải khuây ở một chương trình nhạc hội. Tại đây, ông gặp lại vợ cũ đang biểu diễn. Kết thúc đêm diễn, trời đang mưa như trút nước giữa đường phố Sài Gòn, đêm lại buồn hiu hắt, ông tiếp cận và có nhã ý muốn được tiễn Khánh Ngọc về nhưng bị từ chối.
Phạm Đình Chương lặng lẽ trở về căn nhà kỷ niệm, nhìn qua màn mưa nhớ về những ngày hạnh phúc giờ trôi theo dòng nước, tan vỡ như những b**g bóng mưa. Một người vẫn còn đây, người còn lại đã rời xa. Trái tim yêu đã chia làm đôi, lời thề vỡ vụn…

Nỗi đau dâng trào, trong lòng Phạm Đình Chương vang lên lời thơ bài “Lệ đá xanh” của Thanh Tâm Tuyền. Những lời thơ dường như đã nói giúp ông bao đau thương, bao uất hận đang giấu trong lòng và thế là ông mượn 2 câu “Đôi khi anh muốn tin/ Ôi những người khóc lẻ loi một mình” của Thanh Tâm Tuyền để viết nên bản tình ca bất hủ “Nửa hồn thương đau”

HƠN 10 NĂM KHỔ LUỴ VÌ TÌNH

Trong chương trình “Chân dung cuộc tình” phát sóng ngày 19/12 vừa qua trên kênh THVL1, biên tập Minh Đức cho biết, nhạc sĩ Phạm Đình Chương và Khánh Ngọc từng là một cặp đôi đẹp khiến nhiều người ngưỡng mộ. Phạm Đình Chương đã sáng tác nhiều bài tặng Khánh Ngọc và cũng chính giọng hát của Khánh Ngọc lại đưa các nhạc phẩm của ông thăng hoa, đến gần hơn với công chúng.

Khánh Ngọc mang vẻ đẹp phương Tây hiện đại, luôn nổi bật trước đám đông. Khi Phạm Đình Chương phát hiện ra chuyện tình cảm giữa vợ mình và anh rể, ông đã rất đau khổ, day dứt. Đau khổ vì là người ở giữa, bị giằng xé, phản bội trong cuộc tình của 2 người thân trong gia đình. Và cuối cùng, ông chọn cách chia tay.

“Sau này trong hồi ức của những người trong cuộc, đã có người kể lại câu chuyện này. Tất nhiên mỗi người đều có cách nói để không gây tổn thương cho người bên kia nhưng đã có người nhận lỗi vì không tránh khỏi những phút yếu lòng. Rồi mọi chuyện cũng qua đi, tuy nhiên, có lẽ tổn thương với Phạm Đình Chương thì sẽ còn mãi bởi đó là mất niềm tin, là vết thương lòng sâu sắc, khó hàn gắn”, biên tập Minh Đức cho biết.

Cũng trong chương trình này, danh ca Phương Dung cho biết, bà có dịp làm việc với nhạc sĩ Phạm Đình Chương sau khi ông chia tay với Khánh Ngọc. Khi đó, ông không sáng tác gì mà chỉ chìm đắm trong đau khổ vì cuộc hôn nhân với người vợ cũ. Sau khi Khánh Ngọc đi Mỹ, ông một mình nuôi con, chỉ giao tiếp với gia đình và những người thân.

Quãng thời gian đau khổ này của nhạc sĩ Phạm Đình Chương kéo dài hơn 10 năm. Và, sau khoảng thời gian dài chìm đắm trong men rượu để quên đi cuộc hôn nhân bất hạnh, nhạc sĩ Phạm Đình Chương cũng tái hôn với một người phụ nữ đẹp người, đẹp nết.

“Đó là một người đàn bà đẹp và chấp nhận ở đằng sau hỗ trợ Phạm Đình Chương. Tôi luôn thán phục chị bởi chị là người đã rất can đảm đi vào cuộc đời của một người tưởng chừng đã đau khổ, buông xuôi hết và an ủi anh cho đến cuối cùng. Nhờ “tái sinh” trong cuộc hôn nhân này mà sau Phạm Đình Chương tiếp tục sáng tác và có được một gia tài âm nhạc đồ sộ như sau này chúng ta thấy”, danh ca Phương Dung cho biết.

Được biết, sau 1975, nhạc sĩ Phạm Đình Chương và vợ sang Mỹ định cư. Người vợ mới đã gắn bó với nhạc sĩ cho tới ngày ông rời xa cõi tạm tại California. Còn Khánh Ngọc, sau khi ly dị, bà sang Mỹ và sau đó kết hôn với một luật sư. Hiện bà đang sống cùng người con chung giữa bà với nhạc sĩ Phạm Đình Chương.

Theo: Đình Phùng

Nhạc sĩ Ngô Thụy Miên, người thủy chung với đề tài Tình Ca. Trong hầu hết các tác phẩm của ông, tình yêu lứa đôi được bồ...
20/04/2024

Nhạc sĩ Ngô Thụy Miên, người thủy chung với đề tài Tình Ca. Trong hầu hết các tác phẩm của ông, tình yêu lứa đôi được bồi đắp và phát triển thành những ý thơ, tứ nhạc đẹp dung dị và lãng mạn. Bởi ông cho rằng những đề tài quê hương đất nước, con người thân phận… đã có quá nhiều nhạc sĩ sáng tác và bởi chính Ngô Thụy Miên chỉ có cảm hứng sáng tác khi viết về tình yêu mà thôi.

"Với tôi, chiến tranh chỉ là giai đoạn. Tình yêu mới là vĩnh cửu. Từ khi bắt đầu viết nhạc, tôi đã chọn cho mình một hướng đi, đó là tình ca. Và trước tôi cũng như sau tôi đã có nhiều nhạc sĩ viết về chiến tranh, về quê hương, về thân phận… Tất cả chúng tôi đều đóng góp cho nền âm nhạc Việt Nam, mỗi người một khuynh hướng khác nhau. Tôi chỉ xin được nhớ đến như một người viết Tình Ca không hơn không kém.
Tôi không viết nhạc để sống, mà tôi sống để viết nhạc… Nếu đời hay người đời chia sẻ được với tôi thì đó là một niềm vui" - theo Wikipedia

Nhạc sĩ Ngô Thụy Miên là người gốc Hải Phòng, ông sinh năm 1948. Trong những năm thập kỷ 70 ông là một trong những cái tên nổi tiếng bên cạnh Trịnh Công Sơn, Vũ Thành An, Từ Công Phụng… Một số tác phẩm tiêu biểu của ông như Dấu tình sầu, Niệm khúc cuối, Riêng một góc trời…

14/04/2016 Buồn ơi xin chào mi…Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 tên thật là Nguyễn Đình Ánh, sinh năm 1940 tại Phan Rang. Ông là con...
14/04/2024

14/04/2016 Buồn ơi xin chào mi…

Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 tên thật là Nguyễn Đình Ánh, sinh năm 1940 tại Phan Rang. Ông là con út trong một gia đình khá giả có ba người con. Nghệ danh Nguyễn Ánh 9 là do người yêu đầu tiên của ông đặt cho.

Trong một cuộc phỏng vấn, ông nói: "Đây là tên mà cô ấy đặt cho tôi. Khi tôi viết những bản nhạc đầu tiên, lấy tên thật là Nguyễn Đình Ánh thì dài quá, mà viết là Nguyễn Ánh thì lại trùng với tên của vua Gia Long. Bởi vậy, cô ấy bảo, chữ Nguyễn Ánh có 9 ký tự, mà số 9 theo quan niệm phương Đông là số may mắn, bởi vậy, nên lấy bút danh là Nguyễn Ánh 9".

Trong sự nghiệp, nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 để lại những sáng tác bất hủ như Ai đưa em về, Biệt khúc Bơ vơ, Buồn ơi chào mi, Chia phôi, Cho người tình xa, Cô đơn, Đêm nay ai đưa em về, Đêm tình yêu, Không…

14/04/2024

Nhạc sĩ Nguyễn Đình Toàn nhắc nhớ đến người vợ duy nhất và yêu quý nhất của đời ông trong 1 ca khúc đầy chất Hoài niệm… CĂN NHÀ XƯA

Nghe sau lưng em có chiếc lá mừng
Đã đổi màu xanh lấy hương nồng

Để có 1 tách trà thơm ngát hương nồng thì phải trải qua bao gió sương, nắng mưa cũng như người phụ nữ ấy, người bạn đời của Nguyễn Đình Toàn đã đem đổi nhan sắc, tuổi trẻ của mình để chăm lo cho ông. Trải qua những năm tháng khốn khó, tình cảm của người vợ đã dành cho ông tựa như chiếc lá trà xanh mang đến hương thơm nồng nàn sâu đậm.

Khánh Ly năm 1967, hát tại Quán Văn cùng nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, nơi cô bắt đầu hành trình chinh phục khán giả yêu nhạc ...
30/03/2024

Khánh Ly năm 1967, hát tại Quán Văn cùng nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, nơi cô bắt đầu hành trình chinh phục khán giả yêu nhạc Sài Gòn.

Address

Hanoi
100000

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tình khúc 1975 posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share