Aham Vande

Aham Vande Nhiếp ảnh và các dịch vụ về ảnh. Clb vui chơi giải trí

📖 TRÍCH SÁCHPHẦN 1: NHỮNG MẢNH VỠ CỦA PHA LÊSự hào nhoáng của bóng tối 🌑Minh chưa bao giờ nghĩ rằng sự im lặng lại có th...
26/01/2026

📖 TRÍCH SÁCH

PHẦN 1: NHỮNG MẢNH VỠ CỦA PHA LÊ

Sự hào nhoáng của bóng tối 🌑

Minh chưa bao giờ nghĩ rằng sự im lặng lại có thể tàn khốc đến thế.

Trong căn biệt thự rộng lớn tại vùng ngoại ô – nơi mà mỗi mét vuông đều được lát bằng loại đá cẩm thạch nhập khẩu đắt đỏ nhất – bóng tối dường như đang đặc lại.

Những ánh đèn LED hắt tường từng một thời là biểu tượng của sự sang trọng, giờ đây chỉ còn là những vệt sáng lờ mờ, vô hồn, phản chiếu lên những bức tranh trừu tượng mà Minh mua về vì danh tiếng của họa sĩ hơn là vì sự thấu cảm.

Anh ngồi đó, bất động trên chiếc ghế bành bọc da bò tót mềm mại, nhưng cơ thể anh cứng đờ như một khối thạch cao.

Trước mặt anh, màn hình máy tính vẫn nhấp nháy. Những con số màu đỏ không chỉ là dữ liệu tài chính; chúng là những lưỡi dao nhỏ, cứ mỗi lần nháy là một lần cứa vào lòng kiêu hãnh của một kẻ từng tự xưng là "vua bán hàng", một cố vấn chiến lược chưa từng biết đến thất bại.

Danh vọng, cái thứ ảo ảnh mà anh đã dành hơn hai thập kỷ để xây đắp bằng mồ hôi, những đêm không ngủ và cả những sự đánh đổi về đạo đức, giờ đây đang tan rã.

Những mối quan hệ mà anh ngỡ là "vĩnh cửu" – những cái bắt tay chặt, những lời hứa hẹn trên bàn tiệc – đều biến mất như làn khói ngay khi hơi ấm của dòng tiền nguội lạnh.

Minh nhìn xuống đôi bàn tay mình. Chúng đang run rẩy. Không phải cái run vì giá lạnh của mùa đông ngoại ô, mà là cái run từ cốt tủy của một cấu trúc đang sụp đổ.

Bản giao hưởng của sự hỗn loạn 🎼

Đột nhiên, thính giác của Minh trở nên nhạy cảm một cách quái đản. Anh nghe thấy tiếng máy điều hòa trung tâm đang rì rì – một âm thanh đều đặn đến điên người, giống như tiếng mài dao.

Tiếng kim đồng hồ treo tường trong phòng khách vẳng lại, mỗi nhịp "tích tắc" như một tiếng búa gõ vào đỉnh đầu, nhắc nhở về sự cạn kiệt của thời gian. Thậm chí, anh nghe thấy cả tiếng máu chảy trong huyết quản, tiếng nhịp tim dồn dập, hỗn loạn như một người nhạc trưởng đang điên cuồng vung gậy trong một nhà hát đang cháy.

"Dừng lại đi!" – Minh muốn hét lên, nhưng cổ họng anh khô khốc. Cơn đau đầu bắt đầu lan tỏa, nó không khu trú ở một điểm mà là một sự chèn ép đa tầng.

Đó là hệ quả của trạng thái High Beta – khi não bộ bị kích thích quá mức bởi sự sợ hãi và tham cầu, các nơ-ron thần kinh bắn tín hiệu liên tục nhưng không đồng bộ, tạo ra một cơn bão điện từ thiêu rụi sự sáng suốt.

Anh giống như một con quay bị quất quá mạnh bởi những roi vọt của thị trường, của lòng tham và nỗi nhục nhã, đến mức không còn thấy được chính tâm điểm của mình đâu nữa.

Trong căn phòng này, mọi thứ đều là pha lê đắt tiền: ly rượu, đèn chùm, những kỷ niệm chương.

Nhưng lúc này, Minh thấy chính mình cũng chỉ là một khối pha lê rạn nứt. Đẹp đẽ, cứng nhắc nhưng lại cực kỳ dễ vỡ khi áp suất nội tại vượt quá ngưỡng chịu đựng.

Vị Mentor và Ly nước sóng sánh 🥃

Giữa lúc sự hỗn loạn đạt đỉnh điểm, một bóng người xuất hiện bên khung cửa sổ sát đất hướng ra khu vườn đẫm sương.

Đó là người đàn ông mà Minh thường gọi là "Ông già của những bóng mờ".

Không ai biết tên thật của ông, cũng không ai biết ông đến từ đâu, chỉ biết rằng mỗi khi thế giới của ai đó vỡ vụn, ông lại xuất hiện với tư cách một người nhặt những mảnh vỡ.

Ông bước lại gần, không gây ra một tiếng động nào, tay cầm một ly nước đầy đến tận mép. Ông đứng yên, nhìn Minh bằng ánh mắt bao dung nhưng sâu thẳm như đáy vực.
– "Cậu thấy ly nước này chứ?" – Giọng ông trầm và vang, mang một tần số lạ lùng, khiến những tiếng rì rì của máy điều hòa dường như lùi xa vào hậu cảnh.

Minh ngước đôi mắt vằn tia máu lên nhìn, hơi thở anh vẫn đứt quãng:
– "Nó đầy quá rồi, thưa thầy. Nó sẽ tràn ra mất."

Ông già khẽ lắc đầu, nếp nhăn nơi khóe mắt ông giãn ra:
– "Không, Minh. Nó tràn hay không, không phải do lượng nước bên trong. Cậu nhìn kỹ đi, nó đang sóng sánh và trào ra ngoài vì đôi bàn tay cầm nó đang rung động.

Cậu đang nhìn vào thế giới (nước) và than vãn rằng nó bất ổn, nhưng cậu quên mất rằng chính cái giá đỡ của thế giới đó – là tâm trí cậu – đang điên cuồng dao động."

Ông đặt ly nước xuống chiếc bàn gỗ trắc.

Một điều kỳ lạ xảy ra: Ngay khi ly nước rời khỏi tay ông và tiếp xúc với mặt bàn, mặt nước dần tĩnh lại. Sau vài giây, nó phẳng lặng như một tấm gương, phản chiếu trọn vẹn ánh trăng leo lét ngoài cửa sổ.

– "Nước chỉ trong khi nó tĩnh. Khi nó động, bụi bẩn từ đáy sẽ trồi lên, che khuất mọi tầm nhìn. Cậu đang cố gắng giải quyết đống nợ nần và các mối quan hệ bằng một tâm trí đang đục ngầu vì sự sợ hãi. Cậu sẽ chỉ thấy bùn đất, dù cậu có cố gắng quan sát đến thế nào."

Sự thức tỉnh của kẻ lạc lối ⚡

Minh nhìn chằm chằm vào ly nước. Lần đầu tiên trong nhiều tháng, anh cảm nhận được một sự gợi mở. Anh đã luôn nghĩ rằng để thành công, mình phải nhanh hơn, mạnh hơn, và quyết liệt hơn. Anh đã biến bộ não mình thành một cỗ máy hoạt động với công suất 200%, luôn ở trạng thái "chiến đấu". Anh tưởng đó là sức mạnh, nhưng Mentor đang nói với anh rằng đó là sự yếu đuối của một kẻ không làm chủ được rung động của chính mình.

– "Thưa thầy, làm sao để bàn tay tôi thôi run rẩy? Làm sao để tôi giữ được ly nước này mà không làm đổ một giọt nào giữa cơn bão?"

Ông già mỉm cười, một nụ cười huyền bí như những ẩn sĩ trong các câu chuyện cổ:
– "Cậu không thể bắt bàn tay ngừng run bằng cách dùng ý chí ép buộc nó. Càng dùng sức, nó càng run. Cậu chỉ có thể làm điều đó khi cậu hiểu được bản chất của 'Sự tĩnh lặng chủ động'.

Đó là tầng thứ đầu tiên mà một kẻ muốn điều khiển thế giới hữu hình phải học: Học cách không làm gì cả, để mọi thứ được định hình lại."

Đêm đó, dưới sự dẫn dắt của "Ông già của những bóng mờ", Minh bắt đầu hiểu rằng mọi thành tựu bên ngoài đều là con số không nếu bên trong anh là một khoảng trống đầy gió hú.

Anh cần một cột trụ.

Một cột trụ không xây bằng gạch đá, mà xây bằng sự tĩnh lặng của những làn sóng não đang điên cuồng ngoài kia.

Những tiếng gào thét của sóng dữ 🌊

Mentor bước đến gần Minh hơn, bóng của ông đổ dài trên sàn đá cẩm thạch, trông như một cột trụ đen vững chãi giữa căn phòng đang quay cuồng.

Ông không nhìn vào Minh, mà nhìn vào khoảng không vô định ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa đầu mùa bắt đầu vỗ về vào lớp kính cường lực.
– "Cậu có biết tại sao những con cá voi có thể lặn xuống độ sâu hàng ngàn mét dưới đáy đại dương mà không bị áp suất nước nghiền nát không?" – Ông già hỏi, giọng nói như từ một không gian khác vọng về.

Minh lắc đầu, đôi lông mày vẫn nhíu chặt vì cơn đau đầu chưa dứt.
– "Bởi vì áp suất bên trong cơ thể chúng tương đương với áp suất bên ngoài. Chúng không chống lại đại dương, chúng hóa thân thành một phần của đại dương.

Còn cậu, Minh ạ, cậu đang cố gắng xây một con đập bằng cát để ngăn chặn một trận sóng thần.

Cậu đang dùng một bộ não ở trạng thái 'High Beta' để đối đầu với những biến động cực đại của cuộc đời."

Ông quay lại, dùng ngón tay gõ nhẹ vào thái dương của mình:
– "Trong cái hộp sọ này của cậu, hiện giờ không phải là một bộ óc tinh khôn, mà là một dàn nhạc đang bị cháy.

Những nơ-ron thần kinh của cậu đang gào thét ở tần số của sự sinh tồn.

Khi tổ tiên chúng ta gặp hổ dữ trong rừng sâu, não bộ sẽ bật công tắc này để chúng ta hoặc là chiến đấu, hoặc là bỏ chạy.

Nhưng cậu, cậu đang bật cái công tắc đó suốt 24 giờ mỗi ngày, 365 ngày mỗi năm.

Cậu đang nhìn khách hàng như hổ dữ, nhìn nợ nần như vực thẳm, và nhìn chính cộng sự của mình như những kẻ phản trắc."

Minh cúi mặt, hơi thở nặng nề: "Nhưng làm sao tôi có thể không lo lắng khi mọi thứ tôi xây dựng đang sụp đổ? Nếu tôi tĩnh lặng, chẳng phải tôi đang phó mặc cho số phận sao?"

Mentor "bóng mờ "cười lớn, tiếng cười sảng khoái nhưng mang theo uy lực:
– "Đây chính là sai lầm vĩ đại nhất của nhân loại.

Các cậu đánh đồng sự 'Tĩnh lặng' với sự 'Thụ động'.

Hãy nhìn con chim ưng đang săn mồi. Khi nó lượn lờ trên bầu trời, đôi cánh nó dường như không cử động, đôi mắt nó bình thản đến lạ lùng. Đó là sự tĩnh lặng của quyền lực tuyệt đối.

Nó không hoảng loạn vì con mồi chạy nhanh, nó quan sát hành trình của con mồi. Nó ở trạng thái 'Alpha' – nơi mà mọi tính toán trở nên tức thời và chuẩn xác."

Cánh cửa của sự thấu thị ♟️

Ông già đi đến góc phòng, nơi có một bộ cờ vây bằng ngọc bích bị bỏ quên từ lâu. Ông nhặt một quân cờ đen lên, xoay nhẹ giữa hai ngón tay:

– "Khi cậu ở trạng thái hỗn loạn, tầm nhìn của cậu bị bóp nghẹt trong một cái ống hẹp.

Cậu chỉ thấy cái nợ trước mắt, cái nhục nhã trước mặt. Nhưng khi cậu bước vào sự tĩnh lặng chủ động, cái ống đó biến mất.

Cậu bắt đầu thấy được những sợi dây vô hình kết nối giữa các sự việc.

Cậu thấy tại sao hợp đồng đó thất bại, không phải vì khách hàng khó tính, mà vì tần số lo âu của cậu đã đẩy họ đi ngay từ phút đầu tiên họ bước vào phòng."

Ông dừng lại một chút, ánh mắt trở nên nghiêm nghị:
– "Mọi thứ trên thế giới này, từ những con số trên màn hình máy tính kia cho đến những ngôi sao trên trời, đều là rung động.

Nếu rung động của cậu là sự hỗn loạn, cậu sẽ chỉ bắt được những sóng hài của sự hỗn loạn.

Cậu muốn một kết quả tươi sáng bằng một tâm trí đen tối? Điều đó trái với quy luật vật lý lượng tử cơ bản nhất."

Minh bắt đầu cảm thấy một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng. Những lời của Mentor " Bóng mờ " không giống như những lý thuyết kinh tế khô khan anh từng học ở Harvard hay Wharton. Chúng chạm vào một vùng ký ức xa xưa, một bản năng gốc rễ về sự tồn tại.

– "Vậy tôi phải bắt đầu từ đâu, thưa thầy? Tôi phải làm gì để biến dàn nhạc đang cháy này thành một bản giao hưởng?"

Ông già đặt quân cờ xuống bàn, tiếng "cạch" thanh tao vang lên, như thể vừa đóng lại một chương cũ của cuộc đời Minh:
– "Bước đầu tiên của việc học cách 'Làm' là học cách 'Không làm'.

Đêm nay, tôi sẽ dạy cậu cách để hơi thở không còn là một phản xạ sinh học, mà là một công cụ để điều khiển thực tại.

Nhưng hãy nhớ, Minh, con đường này không dành cho những kẻ yếu tim muốn tìm sự an ủi. Nó dành cho những chiến binh muốn tìm lại thanh gươm trí tuệ đã bị rỉ sét bởi tham vọng."

Chiều sâu của sự Buông bỏ 🕯️

Đêm càng về khuya, không gian biệt thự càng trở nên huyền ảo. Mentor bắt đầu dẫn dắt Minh vào bài học thực hành đầu tiên.

Ông không bắt anh ngồi kiết già hay tụng niệm. Ông chỉ yêu cầu anh đứng thẳng, nhìn vào chính cái bóng của mình trên tường.

– "Cậu thấy cái bóng đó chứ? Nó không bao giờ tranh cãi với cậu. Nó không lo lắng về tương lai.

Nó chỉ hiện diện. Nhiệm vụ của cậu bây giờ là học cách hiện diện như cái bóng của chính mình.

Hãy bắt đầu quan sát hơi thở, nhưng đừng điều khiển nó. Hãy để hơi thở tự dẫn dắt cậu về với Điểm Không."

Minh nhắm mắt lại. Ban đầu, anh thấy một vùng tối mịt mù. Rồi những hình ảnh về các hóa đơn, những khuôn mặt giận dữ của cổ đông, những tiếng trách móc của người thân bắt đầu ập đến như những đợt sóng thần. Tim anh đập loạn xạ. Mồ hôi rịn ra trên trán.

– "Thả lỏng vai xuống," – Tiếng ông vang lên bên tai, dịu dàng như gió thoảng.

– "Đừng chống lại chúng. Hãy để những suy nghĩ đó đi qua như những chiếc lá rụng trên dòng suối. Cậu là dòng suối, không phải là chiếc lá."

Lần đầu tiên trong đời, Minh cố gắng không "chiến đấu".

Anh để cho sự sợ hãi đi xuyên qua mình thay vì chặn nó lại. Và lạ kỳ thay, khi anh ngừng kháng cự, áp lực trong đầu anh bắt đầu giảm xuống.

Một cảm giác mát lạnh lan tỏa từ đỉnh đầu xuống đến tận các đầu ngón chân. Cơn đau đầu dai dẳng dường như dịu đi, nhường chỗ cho một khoảng không bao la, tĩnh mịch.

Trong khoảng không đó, Minh chợt nhận ra một điều kinh khủng nhưng cũng đầy giải thoát: Anh không phải là những con số trên màn hình kia.

Anh không phải là cái danh vị cố vấn chiến lược.

Anh là cái thực thể đang quan sát tất cả những điều đó.

Sự tách rời này chính là viên gạch đầu tiên của Tầng 1. Một sự tĩnh lặng không phải đến từ việc thế giới bên ngoài bình yên, mà đến từ việc người quan sát đã tìm thấy điểm tựa trong chính mình

( Trích : Mật Bản - Từ điềm tĩnh đến ảnh hưởng và chiến lược của tác giả : James - S**T)

🌱JAMES – S**T

Đồng hành phát triển con người toàn diện – từ gốc.

**T





22/12/2025

Trời đêm mát, hành lang tắm trong ánh đèn lồng.

Tất Duyên đứng tựa cột, áo giáp nhẹ, tay đặt sau lưng.
Nghe tiếng bước chân, anh nhìn sang.

Vân đi đến, cúi đầu:

— Công tử… ta không sao đâu.

Anh im một lúc rồi nói:

— Ta biết nàng không sao.
— Ta chỉ… muốn chắc chắn.

Còn tiếp ....

---
James S**t

**Ttraining, , , , , , , , , , , ,

⭐ TẬP 13 – VÀO CUNG HOA AN – NƠI LỜI NÓI NẶNG HƠN KIẾM“Đi vào chốn quyền lực… không phải để thắng ai.Mà để học cách đứng...
22/12/2025

⭐ TẬP 13 – VÀO CUNG HOA AN – NƠI LỜI NÓI NẶNG HƠN KIẾM

“Đi vào chốn quyền lực… không phải để thắng ai.
Mà để học cách đứng thẳng trước chính mình.”

---

1. Sáng sớm – Minh triều sau một đêm thời không nứt

Ánh nắng đầu ngày len qua cửa sổ gỗ, nhẹ như sương.

Vân mở mắt.
Mọi thứ quen – và lạ:

Căn phòng phủ Tất

Hương trầm thoảng

Tiếng gió phất qua màn

Nhưng tim Vân nặng hơn, vì… ký ức đã trở lại.

Cô nhớ rõ hình ảnh Hữu trong mưa.
Nhớ cảm giác “Hai năm tình lận đận” mà Nguyễn Tất Nhiên từng viết.
Nhớ cái cách mình im lặng thay vì nói thật.

Và cả ánh mắt Tất Duyên đêm qua —
ánh mắt của người sợ mất nhưng không nói ra.

Tiểu Ý chạy vào:

— Tỷ! Mau dậy! Hôm nay tỷ phải vào Hoàng cung theo Đại tiểu thư dâng lễ lên Hoàng hậu đó!

Vân khựng.

Đi vào cung…
trong khi thời không vừa nứt tối qua?

Cô nuốt nước bọt.

Có lẽ đây không chỉ là một buổi dâng lễ đơn giản.

---

2. Tất Duyên dặn dò – lần đầu để lộ sự lo lắng

Trước cổng phủ Tất, xe ngựa chuẩn bị sẵn.

Tất Duyên đứng tựa cột gỗ.
Màu áo xanh nhạt khiến anh như một tán cây đứng giữa sương.

Khi Vân bước đến, anh nhìn nàng thật lâu.

— Vân, hôm nay… nàng phải cẩn thận.

— Dạ?

Anh tiến lại gần, cúi đầu vừa đủ để người ngoài không thấy môi anh động:

— Trong cung, lời nói nặng hơn lưỡi kiếm.
— Nói sai một câu… là ngã ba số mệnh.

Vân mím môi:

— Ta biết. Nhưng công tử… đêm qua người cũng…

— Ta không sao. — anh chạm nhẹ lên chuôi kiếm — Chỉ là… có thứ gì đó muốn nhớ lại ta.

Nàng hiểu — tầng ký ức của anh cũng đang mở.
Một sự thật đáng sợ hơn, vì anh đang sống giữa triều chính.

Tất Duyên nói nhỏ:

— Nàng… đừng rời khỏi tầm mắt ta quá lâu.

Một câu đơn giản, nhưng Vân cảm thấy ngực mình ấm lên.
Như câu thơ Nguyễn Tất Nhiên:

> “Yêu em, anh khó nói
Nhưng lòng anh… không giấu được.”

---

3. Lần đầu vào Hoàng cung – nơi quyền lực mỏng như gương

Hoàng cung Minh triều hiện ra:

Tường son

Ngói lưu ly

Hồ sen sáng sớm như mặt gương xanh

Núi giả sừng sững

Cây cổ thụ rợp bóng

Đẹp, nhưng có gì đó lạnh.

Vân theo đoàn phủ Tất bước vào Điện Hoa An.

Chỉ vừa đến bậc thềm, nàng đã “đọc phòng” được ngay:

Cung nữ đi đứng như gió, mắt liếc sắc

Phu nhân trong cung nói chuyện bằng nụ cười, nhưng mắt không cười

Phi tần đứng theo nhóm ba bốn người, mỗi nhóm một màu sắc

Tiểu Ý thì thào:

— Tỷ đứng sau Đại tiểu thư thôi, đừng nói gì hết!

Nhưng Vân hiểu:
Không nói cũng là một câu trả lời.
Im lặng sai chỗ còn nguy hiểm hơn nói sai chỗ.

---

4. Hoàng hậu xuất hiện – và mọi người bắt đầu diễn

Điện Hoa An được mở rèm.

Hoàng hậu ngồi giữa, áo gấm màu sương khói.
Nét mặt hiền, nhưng mắt thì không.

Tất Doanh hành lễ:

— Thần nữ bái kiến Hoàng hậu.

Vân cúi theo.

Hoàng hậu nhìn lướt qua đoàn người phủ Tất.
Ánh mắt dừng ở Vân lâu hơn nửa nhịp.

— Cô nương này là ai?

Tất phu nhân định đáp, nhưng Hoàng hậu giơ tay:

— Ta muốn nghe từ chính cô ấy.

Vân chạm ngực bằng tay áo, hành lễ:

— Nô tỳ là Vân, người mới được nhận vào phủ Tất.
— Hôm nay theo lệnh phu nhân và Đại tiểu thư, đến… học lễ.

Cả điện xôn xao.

Hoàng hậu nhếch môi:

— “Học lễ”?
— Lời ít mà đủ. Ta thích.

Dung phi – một phi tần sắc xảo đứng bên phải – nhoẻn cười mát:

— Một nha đầu mới mà dám đứng trước Hoàng hậu nói rõ như vậy… cũng gan đấy.

Lời khen, mà không hẳn khen.

---

5. Mồi lửa Dung phi ném ra – và bài học xử lý xung đột

Dung phi cầm quạt, nghiêng người:

— Thần thiếp nghe nói… đêm qua Hồ Quế động.
— Hơn nữa, có người thấy… dị tượng người từ nước bước ra.
— Có liên quan đến cô nương này?

Điện lặng như bị rút gió.

Tất phu nhân hốt hoảng.
Tất Duyên bước lên nửa bước, định đỡ cho Vân—

Nhưng Dung phi cười:

— Tướng quân, để nha đầu tự nói.
— Hay là… có điều ngươi không muốn nàng nói?

Câu gài hiểm như bẫy trong thương trường.

Tất Duyên siết tay.

Ánh mắt Vân nhìn thấy rất rõ:
anh đang sợ… nàng bị kéo vào thế nguy hiểm.

Nhưng nàng bước lên trước anh.

— Bẩm Hoàng hậu… lời của Dung phi nương nương — có một phần đúng.

Cả điện “ồ” lên.

Vân nói tiếp, giọng bình tĩnh — nhờ bài học “Hít – Giữ – Thở” từ đời hiện đại:

— Đêm qua, nô tỳ có mặt ở bờ Hồ Quế.
— Nước dâng, đất rung.
— Nhưng người từ nước bước ra… nô tỳ chỉ thấy bóng mình trong nước, rồi ngất đi.
— Không dám nói điều mình không chắc.

Nói điều mình biết – không thêm – không bớt.
Một kỹ năng mà nhiều người lớn còn không làm được.

Hoàng hậu gật đầu:

— Nói thật trước bao nhiêu ánh mắt… không phải người thường làm được.

Dung phi bĩu môi.

---

6. Hoàng hậu “mượn người”

Hoàng hậu nhìn Tất phu nhân:

— Ta muốn mượn Vân một thời gian.

Tất phu nhân tái mặt.

Tất Duyên bước lên:

— Hoàng hậu… nàng ấy chỉ là…

Hoàng hậu mỉm cười:

— Tướng quân yên tâm.
— Ta mượn người, không mượn lòng.

Một câu rất nhẹ nhưng đánh trúng tim Vân.

Lòng… của ai?

Dung phi cười nhạt — ghen rõ rệt.

---

7. Ra khỏi điện – Vân chính thức bước vào “lò xo quyền lực”

Trên hành lang đá, Tiểu Ý siết tay Vân:

— Tỷ… tỷ vào cung làm gì bây giờ?

Vân hít nhẹ:

— Làm… người quan sát.

Từ xa, Tất Duyên bước tới.
Áo anh phấp phới dưới nắng sáng, ánh mắt đầy nỗi không yên.

— Vân.
— Trong cung… nàng càng phải nhớ:

Anh giơ ba ngón tay:

1. Nhìn nhiều, nói ít

2. Thẳng lưng — đừng thể hiện mình yếu

3. Gặp chuyện — hít sâu trước rồi hẵng đáp

Vân mỉm cười, nhẹ mà buồn:

— Người lo cho ta… nhiều hơn ta nghĩ.

Tất Duyên quay mặt đi, che cảm xúc trong một nhịp gió.

Anh nói bằng giọng rất khẽ:

— Ta… không muốn nàng lại ngất đi nơi ta không chạm tới.

Câu nói ấy khiến tim Vân chao như mặt hồ bị gió chạm.

---

8. Vết nứt thời không trong Điện – chỉ mình Vân thấy

Khi tất cả quay ra, Vân chợt đứng khựng.

Trên trần Điện Hoa An
— nơi ánh nắng chiếu qua ngói lưu ly —
một vết nứt xanh lam rất nhỏ hiện lên.

Không ai thấy.

Chỉ mình nàng.

Và từ vết nứt ấy… một tiếng gọi rất nhẹ:

— Vân…

Giọng của người dưới Hồ Quế.

Cô lạnh sống lưng.

Tầng ký ức thứ hai vừa mở —
và tầng thứ ba… đang mấp mé.

---

⭐ TẬP 13 kết thúc tại đây.

Còn tiếp ....

---
Nguồn : James S**t

**Ttraining, , , , , , , , , , , ,

⭐ TẬP 12 LUẬT DUYÊN NGHIỆP MỞ KHÓA  “Có những nỗi buồn… không phải để quên.Mà để nhắc ta rằng ta đã từng rất thật lòng.”...
22/12/2025

⭐ TẬP 12 LUẬT DUYÊN NGHIỆP MỞ KHÓA

“Có những nỗi buồn… không phải để quên.
Mà để nhắc ta rằng ta đã từng rất thật lòng.”

---

1. Bóng tối biết thở

Cây nến phụt tắt mà không có gió.

Trong bóng tối, Vân nghe rất rõ một nhịp thở, trầm và chậm, như thể có người đứng sát sau lưng mình.

Tất Duyên vẫn siết chặt tay kiếm, nhưng Vân nghe được tiếng anh thở mạnh hơn bình thường — dấu hiệu duy nhất cho thấy anh cũng không bình tĩnh được nữa.

Vòng cao su trên bàn xoay mạnh.
Ánh xanh bùng lên như điện.

Một giọng nam từ thời đại khác vọng tới:

— Vân… đã đến lúc rồi.

---

2. Ký ức hiện đại xé toạc Minh triều

Sàn nhà dưới chân Vân mềm đi.

Cô mở mắt — và thấy mình trong hầm gửi xe chung cư, mưa nhỏ rơi từ khe thông gió.

Hữu đứng trước mặt cô — người yêu cũ.
Một mối tình không quá đẹp, nhưng lại quá thật.

Ánh nhìn của anh qua lớp mưa khiến Vân có cảm giác… đã từng thấy ở đâu rồi.

Như một câu thơ Nguyễn Tất Nhiên thoáng hiện:

“Tình ta như nắng lụa
Em hiền như ma sơ.”

Ngày ấy, Hữu nói:

— Vân, sao em lúc nào cũng im lặng vậy?
— Chuyện gì cũng chịu, chuyện gì cũng nhịn.

Cô cúi mặt:

— Em chỉ muốn yên.

Hữu cười buồn — nụ cười quen thuộc ấy chính là nụ cười vừa rồi của người dưới Hồ Quế.

— Yên không phải bằng cách trốn, Vân à.

Mưa nhỏ rơi trên mái xe như từng nhịp nhắc lại:

Hai năm tình lận đận… không vì hết yêu, mà vì hai người quá sợ nói thật.

Vân siết chặt tay.

Cảnh ấy… chính là nơi cô bắt đầu đánh mất lòng tin vào bản thân.

---

3. Người Giữ Hồ — và Luật Duyên Nghiệp

Không gian cong lại như tấm gương bị bẻ cong.

Vân đứng giữa hai thế giới:
một bên là hầm xe hiện đại,
một bên là hành lang gỗ Minh triều.

Người Giữ Hồ chống cây trúc, giọng như gió đêm:

— Con có ba loại ký ức:

1. Ký ức nhớ

2. Ký ức đau

3. Ký ức bị chôn, tưởng quên nhưng chưa từng mất

Ông nhìn xuyên qua Vân:

— Loại thứ ba… chính là thứ đã gọi con trở về Hồ Quế.

Rồi ông đọc chậm rãi:

— Luật Duyên Nghiệp có ba điều:

1. Nếu con trốn, ký ức sẽ đuổi theo.

2. Nếu con né, định mệnh sẽ quay lại lặp.

3. Nếu con quên, con người con nợ sẽ tìm đến.

Vân run lên.

Nàng hỏi rất khẽ:

— Người dưới nước… là ký ức của ta?

Người Giữ Hồ lắc đầu:

— Không.
— Hắn là hệ quả của một lựa chọn mà con đã bỏ chạy.

---

4. Ảnh hưởng thời không đánh trúng Tất Duyên

Trong phòng tối của Minh triều, Tất Duyên quỳ xuống, một tay đè lên ngực áo.

Vết thương vai rách nhẹ —
nhưng thứ khiến anh đau không phải đó.

Là ký ức từ một đời trước, bất ngờ tràn lên như lũ.

Anh thấy mình mặc chiến giáp, đứng trên tuyết, nghe ai đó gọi:

— Tất Dịch!
— Mau quay lại!

Tất Duyên siết chuôi kiếm.

Tên đó…
là tên anh ở kiếp trước.

Sương lam tỏa từ mũi kiếm, giống hệt ánh sáng trong xoáy nước.

Tiểu Ý hoảng:

— Ca ca! Người làm sao vậy?!

Tất Duyên thở khẽ:

— Có ai… đang đòi nhớ ta.

Anh nhìn về phía Vân —
dù nàng đang mắc kẹt giữa hai thời đại.

---

5. Vân gặp… chính mình

Nước rẽ ra.

Một cô gái áo sơ mi trắng bước đến.
Tóc buộc gọn.
Vẻ mặt mệt đến mức kem che khuyết điểm cũng không giấu nổi quầng thâm.

Vân hiện đại.

Cô ấy nhìn Vân Minh triều rất lâu rồi nói:

— Chị tưởng mình mạnh.
— Nhưng chị chỉ giỏi chịu đựng thôi.

Vân Minh triều lắc đầu:

— Ta… ta chỉ không muốn phiền ai.

— Chính vì vậy… chị làm phiền chính mình.
— Ngay cả khi yêu, chị cũng im lặng đến mức người ta không biết chị buồn chỗ nào.

Một câu thơ Nguyễn Tất Nhiên hiện lên bật trong đầu Vân:

> “Yêu em anh khó nói…
Sợ lời yêu làm em đau.”

Nhưng Vân hiểu:
không nói… mới là điều làm cả hai đau.

Cô gái hiện đại đưa tay:

— Em không trách.
— Em chỉ muốn chị… đừng bỏ em lại nữa.

---

6. Kiến thức Tâm lý học: Ba cơ chế tự vệ

Người Giữ Hồ đứng bên cạnh, nói như đang giảng bài cho lớp học kỹ năng:

— Khi con không dám đối diện nỗi đau, con sẽ tạo 3 tấm khiên:

1. Né tránh – tránh tình huống, tránh cảm xúc

2. Đóng băng – tê liệt, không phản ứng

3. Phản ứng – bùng nổ sai lúc

— Con có cả ba.
— Nhưng từ giờ… con có quyền chọn lại.

---

7. Hai Vân nhập làm một

Vân hiện đại đặt tay lên tim Vân Minh triều:

— Từ nay… chúng ta nhớ cùng nhau.
— Không quên nữa.

Ánh sáng xanh lam tràn ra như hồ vỡ đập.

Hai người nhập lại — không bóng nào biến mất.
Chỉ hợp thành một Vân mới:
bình tĩnh hơn, sâu hơn, và… nặng ký ức hơn.

---

8. Ngày trở lại Minh triều

Vân mở mắt.

Cô ở trong phòng Minh triều, nằm trên giường nệm bông.

Tất Duyên ngồi bên cạnh, mắt đỏ, tay áo ướt nước.

Anh nói khàn:

— Vân…

Cô nhìn anh, rất chậm, rất rõ:

— Ta đã nhớ rồi.

Cả hai không nói thêm.
Không cần.

Vì điều họ vừa trải qua…
không thuộc về một thế giới.

---

9. Vết nứt thời không chưa đóng

Người Giữ Hồ xuất hiện như bóng trăng phản xuống nước.

Ông nói:

— Tầng ký ức thứ hai đã mở.
— Nhưng tầng thứ ba… mới là sự thật mà con sợ nhất.

Vân siết vòng cao su.

— Tầng thứ ba… là gì?

Người Giữ Hồ nhìn thẳng vào nàng:

— Là người con đã để rơi… ở kiếp này.
Và hắn sắp trở lại.

Gió xoáy lên.
Hồ Quế dâng sóng.

Vân cuối cùng cũng hiểu:
điều cô trốn tránh không phải tình yêu…
mà là hậu quả của yêu sai cách.

---

✔ Tập 12 kết thúc tại đây.

Còn tiếp ....

---
James S**t

**Ttraining, , , , , , , , , , , , ,

TẬP 11 – NGƯỜI GIỮ HỒ VÀ LUẬT DUYÊN NGHIỆP> “Mỗi lần con trốn chạy, nước trong lòng con lại dâng cao thêm một tấc.”---1....
22/12/2025

TẬP 11 – NGƯỜI GIỮ HỒ VÀ LUẬT DUYÊN NGHIỆP

> “Mỗi lần con trốn chạy, nước trong lòng con lại dâng cao thêm một tấc.”

---

1. Bóng tối đứng yên – và tiếng gõ cây trúc

Ngọn nến phụt tắt, căn phòng chìm vào một màu đen đặc.

Vân nghe rõ…
rõ đến mức đáng sợ…
tiếng tim mình đập.

Tất Duyên siết tay nàng, kéo sát vào ngực.
Ngoài cửa, gió quét qua hành lang, tiếng song cửa kẽo kẹt như có ai đi ngang.
Vòng cao su trên bàn xoay càng nhanh, ánh xanh tỏa ra thành những vòng tròn như mặt hồ thu nhỏ.

Giọng nam trầm vừa vang lên một lần nữa, lần này nghe như ở rất gần:

— Đừng sợ. Đây chỉ là… khoảng giữa.

Một tiếng “cộc” rất nhẹ.

Ánh lân tinh màu lam thắp lên từ góc phòng:
Người Giữ Hồ đang đứng dựa vào tường, tay chống cây trúc, áo choàng thấm nước nhưng chân khô ráo, như vừa đi ra từ mặt hồ mà không hề ướt.

— Lại là… ông. — Tất Duyên hạ giọng, tay vẫn chưa rời chuôi kiếm.

Người Giữ Hồ gật đầu, ánh mắt già nhưng không mệt:

— Đêm nay, Hồ Quế đã nứt đến tầng thứ hai rồi. Nếu ta không can thiệp, cả hai thế giới đều không giữ được cô ấy.

Ông nhìn Vân.
Ánh mắt ấy không trách móc, chỉ… rõ quá.

— Đi thôi, cô gái. Đêm nay… ta phải nói cho cô biết Luật Duyên Nghiệp.

Cây trúc của ông chạm nhẹ xuống đất.

Mặt đất dưới chân họ mềm ra, trượt đi.
Căn phòng tan như khói, ba người rơi vào một khoảng tối mênh mông.

---

2. Hồ Quế bên trong Hồ Quế

Khi cảm giác rơi dừng lại, Vân mở mắt.

Họ đang đứng cạnh… một Hồ Quế khác.

Không có bờ, không có cây quế, chỉ là một mặt nước phẳng lì vô hạn, trên đó treo những dải ánh sáng mỏng như tơ – mỗi dải là một dòng ký ức.

Người Giữ Hồ đứng trên mặt nước như đứng trên đá, cây trúc vạch một đường:

— Đây là Tầng Nhân Quả của Hồ Quế.
— Mọi duyên lớn đều lưu lại ở đây.

Ông quay lại phía Vân:

— Cô, hắn dưới nước, và vị công tử này… — ông liếc sang Tất Duyên — đều bị buộc vào nhau bằng một luật rất cũ.

Vân nuốt khan:

— Luật… gì?

Người Giữ Hồ mỉm cười, chạm đầu trúc vào mặt nước.

Một vòng sóng lan ra, hiện lên ba vòng tròn giao nhau.

— Luật Duyên Nghiệp – Ba Lần Gặp.

Ông nói chậm, từng chữ như gõ vào không khí:

— Mỗi mối duyên sâu… tối thiểu sẽ gặp nhau ba lần:

1. Lần đầu để gieo hạt.

2. Lần thứ hai để thử lòng.

3. Lần thứ ba để… kết — hoặc cắt.

— Nếu cả ba lần đều trốn chạy, hạt duyên không tan, chỉ chìm xuống…
— Và một ngày nào đó, nó nổi lên thành… xoáy nước.

Vân nghe một luồng lạnh chạy dọc sống lưng.

Tất Duyên trầm giọng:

— Ý người là… hắn dưới hồ… với nàng…

— …đã đi qua ít nhất hai lần gặp rồi. — Người Giữ Hồ đáp — Lần này, là lần thứ ba.

Ông chống trúc, phẩy một cái.

Mặt hồ dâng lên một mảnh sáng.

---

3. Lần gặp thứ nhất – đêm mưa ở hồ nhân tạo

Hình ảnh hiện ra, rõ như Vân đang xem một đoạn phim.

Một hồ bơi nhân tạo dưới chung cư.
Đêm, mưa tạt xiên qua những bóng đèn vàng mờ.

Cô gái trong hình… là chính Vân, trẻ hơn vài tuổi, tóc buộc cao, mặc áo khoác mỏng.
Đối diện cô, chàng trai hoodie đen anh đã thấy dưới Hồ Quế — nhưng ở đây, mắt không đỏ, chỉ hơi thâm vì thức khuya.

— Vân, đừng. — Hắn nói — Nước đang xả, hồ sâu hơn bình thường.

Vân trong ký ức bật cười:

— Anh nhát thế. Em chỉ lội xuống mép thôi mà.

— Không phải chuyện biết bơi hay không. — Hắn cau mày — Em… không ổn. Hôm nay em run tay từ chiều rồi.

Vân hiện tại cảm giác rõ cả cơn run ấy – đó là ngày cô bị sếp mắng, bị khách hàng chửi, bị chị gái gọi điện khóc than, và… người yêu đề nghị “tạm thời xa nhau một thời gian”.

Cô đã nói câu mà đến giờ vẫn ghét:

— Em ổn mà.

Người Giữ Hồ xen vào, giọng rất bình:

— Đó là lần gặp thứ nhất.
— Hắn kéo tay cô, nhưng cô giật ra, bước xuống nước… và nước xả mạnh hơn dự kiến.

Mảnh ký ức tăng tốc:

Tiếng hét.
Bọt nước trắng xóa.
Tay hai người nắm lấy nhau – rồi trượt.
Bóng áo hoodie lao tới, đẩy cô lên mép, còn chính mình thì chìm xuống… sâu hơn.

Hình ảnh dừng lại ở khoảnh khắc Vân ho sặc nước trên bờ, mắt mở to hoảng loạn, nhìn xuống mặt hồ đục.

…Không thấy hắn đâu.

Vân hét:

— Đừng nữa!

Mặt hồ trở lại phẳng lặng.
Vân ôm đầu, đầu gối chạm nền nước ảo.

— Ta… ta đã… để anh ấy…

— Hắn sống. — Người Giữ Hồ nói, cắt lời cô — Nhưng… từ hôm đó cô biến mất khỏi đời hắn.

Một mảnh khác hiện lên:
Tin nhắn không trả lời.
Cuộc gọi nhỡ.
Ngày chuyển trọ, cô bỏ lại chiếc vòng cao su cũ trên ban công.

— “Nếu mai kia em biến mất, anh giữ cái này, để biết là đã từng có em.” — Người Giữ Hồ đọc lại nguyên văn câu nói Vân trẻ đã nói, không thêm bớt.

Vân hiện tại bật khóc.

— Đó là lần gặp thứ nhất.
— Cô… chọn trốn.

---

4. Lần gặp thứ hai – phòng họp kính và sự im lặng

— Lần thứ hai… — Người Giữ Hồ vạch thêm một vòng.

Hồ lại hiện hình:
Phòng họp kính thời hiện đại.

Vân đứng đầu bàn, tay run nhẹ.
Trên màn chiếu là báo cáo số liệu do cô chuẩn bị.
Sếp cau mày:

— Những con số này… có vẻ không “đẹp” lắm nhỉ?

Đồng nghiệp nam ngồi bên – chính là người đã từng nói “Vân dễ nhầm lắm” – đẩy gọng kính:

— Em nghĩ chị Vân… chỉnh lại chút cũng được ạ. Cho hợp chỉ tiêu quý.

Vân trong ký ức biết rất rõ:
Nếu sửa theo hướng “đẹp hơn”, nghĩa là bóp méo sự thật.

Hoodie đen lúc này là ai?

Người Giữ Hồ giơ tay: hình ảnh chuyển nhẹ.
Ở góc phòng, có một chàng trai mặc sơ mi, đeo thẻ Chuyên viên tài chính – Phụ trách kiểm toán nội bộ — chính là hoodie ngày xưa, giờ đã đi làm, tóc cắt gọn, bàn tay gõ nhẹ lên bàn.

Hắn nhìn Vân, ánh mắt nói rất rõ: “Em nói đi. Em cứ nói sự thật đi.”

Nhưng Vân cúi đầu:

— Dạ… em sẽ về chỉnh sửa lại ạ.

Phòng họp im ba giây.
Sếp gật đầu: “Tốt.”

Hoodie đứng bật dậy:

— Em phản đối. — Anh ta nói, giọng chín chắn hơn hẳn — Báo cáo đã kiểm tra đúng. Chỉnh là sai quy định.

Không khí đông cứng.

Sau cuộc họp đó, Vân bị kéo vào một mớ rắc rối:
Người nói cô bao che, người bảo cô “không khéo”.
Hoodie bị điều về chi nhánh khác.

Người Giữ Hồ kết lại:

— Đó là lần gặp thứ hai.
— Hắn đứng về phía sự thật, còn cô… im lặng.
— Cô không đẩy hắn xuống nước, nhưng cô để hắn một mình.

Vân cắn môi đến bật máu.

Tất Duyên nãy giờ im lặng, tay nắm chặt đến trắng khớp.

— Nàng… chịu áp lực đến vậy sao… ở thế giới đó? — anh hỏi nhỏ, như tự nói.

Người Giữ Hồ nhìn anh:

— Còn ngài?
— Khi nàng đến đây, ngài đã làm gì với nỗi sợ và sự im lặng của nàng?

Câu hỏi ấy như nhát dao xoáy ngược.

Tất Duyên siết bàn tay đang đặt trên vai Vân:

— Ta… chỉ muốn cho nàng một nơi bình yên…

— Bình yên không phải là không nhắc đến quá khứ. — Người Giữ Hồ nhẹ nhàng — Bình yên thật sự là khi người ta có thể nói mọi chuyện mà không bị phán xét.

Anh không nói gì nữa.

---

5. Lần gặp thứ ba – Minh triều, xoáy nước và lựa chọn

Người Giữ Hồ chạm cây trúc xuống một lần nữa:

— Và đây… là lần thứ ba.

Mặt nước hiện lại cảnh Hồ Quế ban nãy:
Hoodie nửa người trồi lên, mắt đỏ, nước xoáy lên đến tận bờ;
Tất Duyên chắn trước;
Vân thì run rẩy vì ký ức vừa mở.

— Ba lần gặp, ba lần cô đứng giữa:

1. Cứu mình, bỏ người.

2. Cứu “hoà khí”, bỏ sự thật.

3. Cứu hiện tại, bỏ quá khứ.

Người Giữ Hồ nhìn thẳng vào cô:

— Luật Duyên Nghiệp không đến để trừng phạt. Nó đến để hỏi một câu:

> “Lần này… con chọn khác được không?”

Vân lau nước mắt, thở gấp:

— Ta… phải làm gì?

— Trước hết, ngừng tự đổ lỗi.
— Sau đó, nhìn thẳng và gọi đúng tên những gì đã xảy ra.

Ông đặt cây trúc vào tay Vân.
Mặt nước dưới chân cô biến thành… gương.

Trong gương, một Vân khác hiện ra:
Áo sơ mi trắng, váy công sở, thẻ nhân viên, quầng thâm dưới mắt.
Đó chính là Vân của những ngày đầu đi làm — vẻ mặt mệt mỏi mà anh từng mô tả.

Cô gái trong gương nhìn Vân Minh triều, mỉm cười rất khẽ:

— Chào… phiên bản đã trốn chạy khỏi em.

Vân muốn lùi lại, nhưng cây trúc trên tay nóng lên.

Giọng Người Giữ Hồ:

— Bài học kỹ năng đầu tiên của Luật Duyên Nghiệp:

1. Nhìn thẳng vào phần mình ghét.

2. Gọi đúng tên cảm xúc.

3. Đừng biến lỗi thành danh tính.

— Con thử nói với cô ấy đi.

Vân hít sâu, nhìn vào đôi mắt mệt mỏi của “công sở Vân”:

— Ta…
— Ta đã rất sợ.
— Sợ đối mặt với sai lầm, sợ làm ai tổn thương, sợ bị ghét.
— Ta xin lỗi… vì đã để em chịu tất cả một mình.

Công sở Vân cười, mắt hơi ướt:

— Em đâu cần chị xin lỗi.
— Em cần chị… đừng im lặng giúp em nữa.

Giây phút ấy, Tất Duyên nhận ra: lần đầu tiên, Vân thừa nhận nỗi sợ bằng lời chứ không nuốt vào trong.

---

6. Kỹ năng từ Luật Duyên Nghiệp – và vai trò của mỗi người

Người Giữ Hồ khoanh tay sau lưng:

— Các con người ở thế giới của cô hay nói đến “kỹ năng mềm”, “trí tuệ cảm xúc”.
— Luật Duyên Nghiệp không khác là mấy:

Nhận trách nhiệm mà không tự kết án.

Cho người khác cơ hội nói hết câu của họ.

Không dùng im lặng để giữ hoà khí giả.

Ông quay sang Tất Duyên:

— Còn ngài, công tử.
— Vai trò của ngài trong duyên này là gì, biết chứ?

Tất Duyên ngẩng lên:

— Ta… là người bảo vệ nàng?

— Một phần. — Người Giữ Hồ cười — Nhưng nếu ngài chỉ che cho nàng, không cho nàng đối diện, ngài sẽ vô tình trở thành bức tường chặn lại con nước, khiến Hồ Quế phải gánh hộ.

Anh siết chặt tay:

— Vậy ta nên…?

— Đứng bên cạnh, không đứng thay nàng.

Ông chống trúc, giọng mềm hơn:

— Khi nàng run, ngài có thể nắm tay.
— Nhưng lựa chọn… phải là của nàng.

Vân nhìn hai người đàn ông, cảm giác có gì đó trong ngực mình… nới ra chút ít.

---

7. Cảnh báo cuối – Hồ Quế chỉ còn một vết nứt

Mặt hồ dần tối lại, chỉ còn một quầng sáng dưới chân họ.

Người Giữ Hồ gõ nhẹ cây trúc:

— Ta chỉ được phép can thiệp đến đây.
— Phần còn lại… là của các con.

Ông nhìn Vân rất lâu:

— Lần tới khi vòng cao su sáng…
— Hoặc cô sẽ nhớ trọn vẹn tất cả,
— Hoặc… cô sẽ bị đẩy ra khỏi cả hai thế giới này.

Vân nín thở:

— Nghĩa là… chết?

— Nghĩa là trôi dạt vào vùng không ký ức.
— Sống mà như chưa từng tồn tại.

Tất Duyên chộp lấy tay Người Giữ Hồ:

— Không được!
— Nàng… không chịu nổi nữa đâu.

Ông già nhìn anh, ánh mắt hiền lạ lùng:

— Ngài không tin nàng sao?

Câu hỏi làm anh nghẹn lại.

Vân bất chợt lên tiếng:

— Ta… muốn thử.
— Ta không muốn trốn nữa.

Cả hai người đàn ông đều quay sang nhìn nàng.

Vân cắn môi, nhưng ánh mắt bình tĩnh hơn lúc đầu rất nhiều:

— Dù là lỗi của ta, hay không phải hoàn toàn do ta,
— Ta cũng muốn nghe hắn nói hết.
— Và nói… hết với hắn.

Người Giữ Hồ mỉm cười, nếp nhăn bên khóe mắt sâu thêm:

— Được. Thế là đủ cho đêm nay.

Ông giơ cây trúc lên cao.

Nước tan.
Gương vỡ.
Âm thanh, màu sắc quay lại.

---

8. Trở lại phòng – và lời hứa của Tất Duyên

Vân mở mắt.

Cô đang nằm trên giường trong tẩm thất.
Ngọn nến đã được thắp lại, lửa nhỏ nhưng vững.
Ngoài kia, trời rạng sáng, tiếng gà gáy xa xa trong phủ.

Vòng cao su nằm yên trên bàn, trơ trơ như một món đồ bình thường.

Tất Duyên ngồi trên ghế cạnh giường, áo đã thay, vết thương trên vai băng lại sơ sài.
Anh nhìn nàng, ánh mắt phức tạp.

— Nàng tỉnh rồi.

Vân chống tay ngồi dậy:

— Mọi chuyện… là thật sao?

— Nếu đó là ác mộng, ta không muốn nàng phải mơ lại lần nữa. — Anh đáp.

Một lúc lâu không ai nói gì.

Cuối cùng, chính Vân phá vỡ im lặng:

— Công tử…
— Nếu… sau này ta quyết định… trở về nơi đó…

Giọng nàng hơi run, nhưng không tránh ánh mắt anh.

— Người… có ghét ta không?

Anh ngẩn người, rồi bật cười, nụ cười chát:

— Ta chỉ ghét… bản thân, vì không thể đi cùng nàng.

Anh đứng dậy, quỳ một gối trước giường, cầm tay nàng, trán gần chạm mu bàn tay Vân:

— Nhưng ta hứa, từ giờ…
— Ta sẽ không giấu nàng điều gì nữa.
— Dù là về hắn, hay về chính ta.

Vân nhìn xuống, thấy những khớp tay anh trắng bệch vì nắm chặt.

— Công tử… cũng có điều từng giấu ta sao?

Tất Duyên ngẩng lên, ánh mắt lóe một tia do dự.

Anh mở miệng:

— Ta… không phải…

Đúng lúc đó, ngoài kia vang lên tiếng “tùng… tùng…” trầm đục.

Tiếng trống canh?
Không.
Tiếng Hồ Quế.

Vân và Tất Duyên đồng thời quay ra cửa sổ.

Mặt hồ vẫn yên, nhưng vòng cao su trên bàn rung lên một cái rất khẽ, như đáp lại.

Người Giữ Hồ không còn đó, nhưng câu nói của ông vẫn vang trong đầu:

> “Lần tới khi vòng sáng… mọi thứ sẽ được quyết định.”

Tập 11 kết thúc tại đây.

Còn tiếp ....

---
Nguồn : James S**t

**Ttraining, , , , , , , , , , , , ,

Address

Hanoi
10999

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Aham Vande posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Establishment

Send a message to Aham Vande:

Share