14/06/2026
Mật khẩu căn nhà mới là 123110, tôi nhìn một cái rồi đổi luôn ổ khóa.
Trước khi dọn sang nhà mới, chồng tôi nhất quyết đặt mật khẩu cửa là 123110.
Anh ta nói, bốn số đầu là ngày sinh của con gái, hai số sau là Quốc khánh.
Tượng trưng cho sự đoàn viên của cả gia đình.
Nhưng con gái tôi rõ ràng sinh ngày 3 tháng 1.
1231 là ngày gì?
Tối hôm đó, tôi lướt mạng và thấy một bài đăng.
Tiêu đề là:
【Muốn dùng ngày sinh của con trai làm mật khẩu khóa cửa nhà mới, nhưng vợ không đồng ý, phải thuyết phục thế nào?】
Ban đầu tôi chỉ tiện tay bấm vào xem.
Cho đến khi nhìn thấy bức ảnh chủ bài đăng tải lên.
Một bàn tay đàn ông đang đặt trên chiếc khóa cửa thông minh màu xám đậm.
Bên cạnh khung cửa có một vết xước rất nhạt.
Tôi nhìn chằm chằm vào vết xước đó suốt mười giây.
Đó là căn nhà mới của tôi.
Căn nhà mới mà mẹ tôi bỏ tiền mua toàn bộ cho tôi.
Còn bàn tay trong ảnh là tay của chồng tôi, Lục Hằng.
Bên dưới bài đăng, chủ thớt trả lời một câu:
【Cảm ơn các anh em, vợ tôi đã đồng ý rồi, sẽ dùng 123110. Sau này mỗi lần mở cửa, ngày sinh của con trai tôi sẽ luôn đứng ở vị trí đầu tiên.】
Tôi ngồi trong phòng khách, ánh sáng từ màn hình điện thoại hắt lên mặt.
Con gái tôi, Tiểu Chi, đang ngủ rất ngon trong nôi.
Tối nay Lục Hằng nói công ty tăng ca nên không về nhà.
Tôi nhìn dãy số đó.
123110
Bốn số đầu là ngày 31 tháng 12.
Hai số sau là 10.
Con gái tôi chỉ là số "10" phía sau.
Còn đứa con trai mà anh ta giấu gi/ ếm lại được đặt ở phía trước.
Sáng hôm sau, Lục Hằng trở về.
Lúc anh ta đẩy cửa bước vào, một luồng gió lạnh cũng theo vào nhà.
Trên cổ áo sơ mi còn phảng phất mùi thuốc lá.
Anh ta không hút thuốc.
"Về rồi à?"
Tôi ngồi trước bàn ăn, trước mặt là một bát cháo trắng.
Cháo đã nguội từ lâu.
"Ừ."
Lục Hằng thay giày, cúi đầu đặt chìa khóa lên tủ cạnh cửa.
Động tác tự nhiên như đã luyện tập từ trước.
"Tối qua dự án gấp quá, về muộn nên anh không về nhà."
Tôi nhìn anh ta.
"Tăng ca đến mấy giờ?"
"Hai, ba giờ gì đó."
"Dự án nào?"
Bàn tay đang cúi xuống buộc dây giày của anh ta khựng lại nửa nhịp.
"Dự án mới ký ấy."
"Em hỏi là dự án nào."
Anh ta đứng thẳng người, mỉm cười với tôi.
Nụ cười kiểu dỗ d/ ành, trấn an.
Trước đây tôi thấy nụ cười đó rất dịu dàng.
Bây giờ chỉ thấy chói m/ ắt.
"Niệm Niệm, sao thế? Vẫn còn giận chuyện mật khẩu à?"
"Không."
Tôi đẩy bát cháo về phía anh ta.
"Ăn đi, nguội rồi."
Anh ta ngồi xuống, cúi đầu ăn cháo.
Tôi nhìn gáy anh ta.
Người đàn ông này, tôi đã ở bên suốt bốn năm.
Từ lúc anh ta chỉ kiếm được sáu nghìn tệ một tháng, đến bây giờ là mười hai nghìn tệ.
Trong khoảng thời gian đó, chúng tôi chuyển nhà hai lần, sinh một cô con gái.
Mẹ tôi thương tôi vất vả, lấy hết tiền tiết kiệm nửa đời người để mua cho tôi một căn hộ ba phòng ngủ.
Trên giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà chỉ ghi duy nhất tên tôi.
Lục Hằng chưa từng tỏ ra bất mãn dù chỉ một câu.
Trước đây tôi nghĩ anh ta hiểu chuyện.
Giờ đây tôi bỗng muốn biết, rốt cuộc anh ta thật sự hiểu chuyện, hay đã sớm tính toán điều gì khác.
Sau khi Lục Hằng đi làm, tôi mở lại bài đăng đó.
Bài viết vẫn còn.
Thời gian đăng là ba ngày trước.
Ảnh đại diện của chủ thớt là một bức ảnh phong cảnh, không có bất kỳ thông tin cá nhân nào.
Tôi kéo xuống đọc từng bình luận một.
Đến trang thứ ba, tôi thấy chủ thớt trả lời:
【Vợ tôi ngoài miệng thì chê phiền phức, thật ra rất dễ d/ ỗ. Chỉ cần nói vài câu về gia đình là cô ấy mềm lòng ngay.】
Bên dưới có người đáp:
【Đỉnh đấy anh em, ngày sinh con tr/ ai đứng đầu tiên, quá ổn.】
Chủ thớt lại trả lời:
【Biết sao được, con tr/ ai mà.】
Đầu ngón tay tôi khựng lại.
Con tr/ ai.
Tôi lưu toàn bộ ảnh chụp màn hình.
Sau đó tiếp tục kéo xuống.
Chủ thớt lại đăng thêm một bức ảnh.
Trong ảnh là cánh cửa đó.
Chính là cánh cửa mà tuần trước, khi đi nghiệm thu nhà, tôi tận mắt nhìn thấy có một vết xước bên cạnh khung cửa.
Trong ảnh, ngón tay của Lục Hằng đang bấm trên bàn phím mật khẩu.
1, 2, 3, 1, 1, 0.
Từng con số đều phát sáng màu trắng lạnh.
Như sáu cây kim.
Đâm thẳng vào mắt tôi.
Tôi không lập tức chất v/ ấn Lục Hằng.
Cãi nh/ au với anh ta không có tác dụng.
Anh ta sẽ xin lỗi, sẽ tỏ ra yếu thế, rồi lại lái câu chuyện thành: "Em không tin anh."
Tôi quá hiểu anh ta rồi.
Người đàn ông này mỗi khi phạm sai l/ ầm, phản ứng đầu tiên không phải là thừa nhận.
Mà là đánh giá xem tôi đã biết được bao nhiêu.
Tôi cần làm rõ một chuyện trước.
Ngày 31 tháng 12.
Đứa con tr/ ai mà anh ta nhắc đến...
Rốt cuộc là ai?
Buổi trưa, sau khi Tiểu Chi ngủ say, tôi nhẹ nhàng đặt con vào nôi.
Sau đó bước vào phòng làm việc của Lục Hằng.
Chiếc laptop cũ của anh ta nằm ở ngăn dưới cùng của tủ, phủ một lớp bụi mỏng.
Tôi bật máy.
Không có mật khẩu.
Anh ta vẫn luôn như vậy.
Không phải vì tin tưởng tôi.
Mà vì chắc mẩm tôi sẽ không kiểm tr/ a.
Lịch sử trình duyệt đã bị xóa sạch sẽ.
Nhưng anh ta quên mất một chuyện.
Trên chiếc máy tính này vẫn đăng nhập hộp thư điện tử cũ của anh ta.
Và trạng thái đăng nhập tự động vẫn còn.
Tôi mở hộp thư đến.
Phần lớn là thư quảng cáo.
Có vài email công việc.
Tôi kéo xuống xem từng cái một.
Đến một email từ hai tháng trước, ngón tay tôi khựng lại.
Người gửi: Bệnh viện Chăm sóc Sức khỏe Phụ nữ và Trẻ em thành phố.
Tiêu đề: Bản điện tử báo cáo khám sức khỏe trẻ em.
Tôi nhấn mở.
Một bản báo cáo điện tử hiện ra.
Tên người khám: Lục Tri Hành.
Giới tính: Nam.
Ngày sinh: 31 tháng 12 năm 2023.
Người giám hộ: Lục Hằng.
Khoảnh khắc đó, tôi không khóc.
Cũng không gào thét.
Tôi chỉ nhìn chằm chằm vào mấy chữ "Người giám hộ: Lục Hằng".
Rất lâu.
Lâu đến mức màn hình tự động tối đi.
Trong chiếc nôi ở phòng bên, Tiểu Chi trở mình, phát ra một tiếng ê a mềm mại.
Tôi quay đầu nhìn sang.
Con gái tôi, mười tháng tuổi.
Cậu bé tên Lục Tri Hành kia cũng mười tháng tuổi.
Hai đứa chỉ cách nhau ba ngày.
Điều đó có nghĩa là, khi tôi đang mang thai Tiểu Chi, một người phụ nữ kh/ ác cũng đang mang thai đứa con của Lục Hằng.
Tôi chụp màn hình báo cáo khám sức khỏe và lưu vào một album riêng.
Sau đó chuyển tiếp email sang một hộp thư mới đăng ký.
Cuối cùng tắt máy tính, đặt lại đúng vị trí cũ.
Làm xong tất cả, tôi ngồi xuống nền phòng làm việc.
Gạch lát sàn rất lạnh.
Cái lạnh chậm rãi bò từ xương chân lên phía trên.
Tôi cúi đầu nhìn đôi tay mình.
Không hề run.
Thậm chí tôi còn hơi khâm phục bản thân.
Hóa ra khi một người đau l/ òng đến cực điểm, chưa chắc sẽ sụp đ/ ổ.
Đôi khi, cô ấy chỉ đột nhiên trở nên rất im lặng.
Năm giờ chiều, mẹ tôi gọi điện.
"Nhà mới dọn dẹp đến đâu rồi? Dịp Quốc khánh chuyển vào ở có kịp không?"
"Kịp ạ."