14/08/2026
Năm ngày sau khi bị sa thải, tôi trở lại bàn đàm phán với thân phận khách hàng tỷ phú.
“Thưa các vị, công ty vừa thông báo rằng tôi đã bị sa thải. Buổi phiên dịch hôm nay, xin phép dừng tại đây.”
Tôi tháo tai nghe phiên dịch đồng thời xuống, nhẹ nhàng đặt lên chiếc bàn dài trước mặt.
Mười giây trước, tôi vẫn còn đang dịch từng câu từng chữ bản phương án hợp tác của Đông Phương Sáng Đầu cho đội ngũ đối tác người Mỹ ngồi đối diện.
Mười giây sau, màn hình điện thoại sáng lên, tin nhắn của Ngụy Giai bên phòng nhân sự hiện ở vị trí trên cùng:
“Tô Đình Đình, thông báo chấm dứt hợp đồng lao động của cô đã có hiệu lực, vui lòng đến phòng nhân sự làm thủ tục bàn giao nghỉ việc trước khi tan làm hôm nay.”
Tôi đứng lên.
Ngồi phía đối diện là Harrison, Giám đốc điều hành của công ty TechCorp.
Cây bút trong tay ông ta dừng giữa không trung, hàng mày nhíu chặt.
Bên tay phải tôi là Trần Bình, Phó tổng giám đốc của Đông Phương Sáng Đầu, những ngón tay ông ta đang kéo chiếc cà vạt, giật hai lần rồi mới dừng lại.
Xa hơn một chút, bên ngoài vách kính phòng họp, Giám đốc bộ phận Đỗ Chí Minh đang đứng ở hành lang nói chuyện với một người phụ nữ trẻ.
Trong tay cô ta ôm một xấp tài liệu.
Đó là xấp tài liệu đàm phán mà tôi đã mất trọn mười bốn ngày để tổng hợp.
“Cô Tô, xin hỏi đã xảy ra chuyện gì vậy?” Trợ lý của Harrison dùng tiếng Trung hỏi thay ông ta.
Tôi không đáp.
Ánh mắt tôi lướt qua từng gương mặt đang có mặt trong phòng.
Nhóm người Mỹ có bốn người, ai cũng mang vẻ khó hiểu.
Nhóm người Trung có năm người, thậm chí còn hoang mang hơn phía Mỹ.
Trần Bình há miệng hai lần, nhưng vẫn không nói được câu nào.
Cửa phòng họp bị đẩy ra từ bên ngoài.
Đỗ Chí Minh bước vào, cúc áo vest cài kín, bước chân thong thả không nhanh không chậm.
Hắn liếc tôi một cái, ánh mắt ấy tôi đã quá quen thuộc, chính là kiểu ánh mắt hắn vẫn dùng để nhìn mấy cô thực tập sinh lễ tân.
“Tô Đình Đình, ra ngoài một lát.”
“Giám đốc Đỗ, tôi vẫn chưa nói xong.”
“Cô đã không còn là nhân viên của công ty, không có tư cách ngồi ở chiếc bàn này nữa.”
Giọng điệu của hắn chẳng khác nào khi sắp xếp cuộc họp giao ban hằng tuần, cứ như đuổi việc một phiên dịch viên đã cống hiến năm năm cũng đơn giản như thay một bóng đèn.
Cuối cùng Trần Bình cũng lên tiếng:
“Giám đốc Đỗ, chuyện này có thể tạm gác lại trước không? Cuộc đàm phán vẫn chưa kết thúc.”
Đỗ Chí Minh kéo nhẹ cổ tay áo:
“Sếp Trần cứ yên tâm, phiên dịch mới đã đến rồi.”
Hắn nghiêng người nhường vị trí ở cửa.
Người phụ nữ trẻ ngoài hành lang bước vào.
Cô ta mặc một bộ vest màu xám nhạt, tóc búi gọn gàng không rơi một sợi, trên ngực cài chiếc thẻ nhân viên mới tinh.
Triệu Nghiên.
Sinh viên tốt nghiệp chuyên ngành tiếng Anh được tuyển vào từ đợt năm ngoái, do chính Đỗ Chí Minh dẫn dắt.
Cô ta gật đầu chào những người trong phòng họp, ánh mắt dừng trên người tôi chưa đến một giây rồi nhanh chóng dời đi, sau đó kéo chiếc ghế bên cạnh tôi ra ngồi xuống.
Tôi cúi đầu nhìn qua mặt bàn.
Sổ tay của tôi, bảng thuật ngữ của tôi, bản gốc phương án mà tôi đã đánh dấu ba mươi bảy điểm quan trọng.
Triệu Nghiên thản nhiên đặt kẹp tài liệu của cô ta đè lên cuốn sổ tay của tôi.
Đỗ Chí Minh đứng ở cửa, nhìn tôi bằng tư thế như đang chờ thang máy.
“Tô Đình Đình, đồ đạc có thể dọn sau. Ra ngoài trước đi.”
Tôi rút cuốn sổ tay từ dưới kẹp tài liệu của Triệu Nghiên ra, kẹp vào nách, rồi bước khỏi phòng họp.
Khi đi ngang qua Đỗ Chí Minh, hắn hạ giọng nói một câu:
“Biết điều một chút, đừng có làm loạn.”
Tôi không nhìn hắn, sải bước ra hành lang.
Sau lưng, cửa phòng họp khép lại.
Qua vách kính, tôi thấy Triệu Nghiên đã mở bảng thuật ngữ của tôi ra.
Vẻ bối rối trên mặt Harrison vẫn chưa biến mất.
Ông ta nghiêng đầu nói gì đó với trợ lý.
Người trợ lý lắc đầu.
Tôi đứng ở hành lang ba giây.
Sau đó xoay người đi về phía bàn làm việc của mình.
2. Cuộc khủng hoảng phiên dịch của Triệu Nghiên
Triệu Nghiên tiếp nhận công việc phiên dịch chưa đến mười phút, bầu không khí trong phòng họp đã thay đổi.
Tôi ngồi ở bàn làm việc thu dọn đồ đạc, cách khu làm việc mở khoảng hai mươi mét, vẫn có thể thấy rõ động tĩnh bên trong vách kính phòng họp.
Trợ lý của Harrison đưa một tập tài liệu cho Triệu Nghiên.
Triệu Nghiên xem gần nửa phút rồi mới bắt đầu dịch.
Harrison ngắt lời cô ta.
Ông ta nói một câu, Triệu Nghiên liền sững lại.
Cô ta lật xấp tài liệu trước mặt, rồi lại lật tiếp, nhưng không tìm được nội dung tương ứng.
Trần Bình ngồi bên cạnh dùng ngón tay gõ xuống bàn.
Triệu Nghiên vội rướn người qua xem chỗ ông ta chỉ, sau đó mới ngẩng đầu dịch tiếp, giọng rõ ràng đã nhỏ hơn lúc nãy.
Harrison lại ngắt lời cô ta thêm lần nữa.
Lần này ông ta nói dài hơn, biểu cảm của Triệu Nghiên từ căng thẳng chuyển thành mờ mịt.
Cô ta mở bảng thuật ngữ ra.
Bảng thuật ngữ đó do tôi soạn, bên trên có giải thích ngữ cảnh và ghi chú tương ứng cho từng từ chuyên ngành.
Rõ ràng Triệu Nghiên chưa từng xem trước, ánh mắt cô ta đảo qua đảo lại trên mấy trang giấy, ngón tay luống cuống dò tìm một từ khóa nào đó.
Tìm hơn mười giây vẫn không thấy.
Trần Bình giật giật chiếc cà vạt.
Đỗ Chí Minh đứng ở góc phòng họp, hai tay đút túi quần, gương mặt không lộ cảm xúc gì.
Tôi lấy đồ cá nhân trong ngăn kéo bỏ vào một chiếc túi giấy.
Một chiếc cốc sứ, một xấp giấy ghi chú, một cây bút bi đỏ đã dùng hai năm.
Đồ đạc không nhiều, năm năm làm việc cũng chỉ tích góp được chừng ấy thứ.
Điện thoại rung lên.
Tôi lật lại xem, là tin nhắn từ một số lạ.
Tôi nhìn hai giây, rồi úp điện thoại xuống, tiếp tục dọn đồ.
“Đình Đình.”
Lâm Manh gần như chạy tới.
Mắt kính của cô ấy hơi lệch, cô ấy đẩy lại cho ngay ngắn, kéo một chiếc ghế ngồi sát cạnh tôi.
“Cậu làm sao vậy? Tớ vừa từ ngoài về đã thấy Triệu Nghiên ngồi vào chỗ của cậu rồi.”
“Bị đuổi rồi.”
“Chuyện xảy ra lúc nào?”
“Hai mươi phút trước. Tớ đang dịch thì Ngụy Giai nhắn tin tới.”
Lâm Manh tháo kính xuống rồi lại đeo lên, môi mím chặt.
“Đúng là nực cười. Đàm phán mới được một nửa lại đi sa thải phiên dịch? Não của Đỗ Chí Minh bị cửa kẹp rồi à?”
“Đầu óc hắn tỉnh táo lắm.”
Tôi lau vết nước trên chiếc cốc sứ, bỏ vào túi giấy.
“Trong kẹp tài liệu của Triệu Nghiên là bản tài liệu đàm phán do tớ làm, tên trên bìa đã bị đổi rồi.”
Lâm Manh im lặng.
Cô ấy quay đầu nhìn về phía phòng họp, rồi lại quay sang nhìn tôi.
“Ý cậu là, phương án cậu mất hai tuần để tổng hợp.”
“Mười bốn ngày.”
“Bây giờ lại ghi tên Triệu Nghiên.”
“Cậu vừa thấy rồi đấy.”
Lâm Manh dùng sức đẩy mạnh gọng kính lên, mạnh đến mức gọng kính trượt trên sống mũi một cái.
“Tô Đình Đình, cậu không thể cứ để yên như vậy được.”
“Bây giờ đến thẻ nhân viên tớ cũng không còn, cậu bảo tớ phải làm gì?”
Lâm Manh há miệng, rồi lại khép lại.
Cô ấy biết tôi nói đúng.
Tôi xách chiếc túi giấy lên, đứng dậy.
Đi được hai bước, tôi dừng lại một chút, ngoái đầu nhìn về phía phòng họp.
Triệu Nghiên đang lật bảng thuật ngữ, mồ hôi túa đầy đầu.
Harrison tựa lưng vào ghế, hai tay đan vào nhau đặt trên bàn, đến một ngón tay cũng không nhúc nhích.
Đó là tư thế tiêu chuẩn khi một cuộc đàm phán rơi vào bế tắc.
Trần Bình đang dùng khăn lau mồ hôi trên trán.
Tôi thu ánh mắt lại, tiếp tục bước đi.
Sau lưng vang lên giọng Lâm Manh:
“Cậu đừng đi vội. Để tớ đi hỏi xem rốt cuộc chuyện này là ai phê duyệt.”
Gót giày của cô ấy gõ xuống sàn tạo thành những nhịp vội vã, hướng thẳng về phía phòng nhân sự.
Tôi đứng ở hành lang giữa bàn làm việc và thang máy, tay xách chiếc túi giấy, bên trong đựng toàn bộ dấu vết của năm năm qua.
Đèn báo ở cửa thang máy nháy lên một cái.
Cửa mở.
Bên trong có một người đang đứng.
Bác bảo vệ Lão Tiền.
Bác ấy cười với tôi, nụ cười mang theo chút ái ngại.
“Chị Tô, Giám đốc Đỗ bảo tôi đến tiễn chị xuống lầu.”
Lão Tiền đi phía sau tôi, giữ khoảng cách hơn một mét, giống như đang áp giải một người phạm lỗi vậy.
Thang máy đi từ tầng mười bảy xuống.
Tôi xách túi giấy, nhìn những con số tầng lần lượt thay đổi.
Lão Tiền đứng ở góc thang máy, hai bàn tay cứ xoa vào nhau.
“Chị Tô, tôi cũng chỉ là người chạy việc thôi. Chị đừng để bụng nhé.”
“Không sao đâu bác.”
Thang máy xuống đến sảnh tầng một.
Khi cửa mở ra, tôi nhìn thấy một người.
Chu Tử Hiên.
Chuyên viên marketing vào công ty từ năm ngoái, tốt nghiệp chuyên ngành thương mại quốc tế, lúc mới vào ngay cả email thương mại cơ bản nhất cũng không biết viết.
Tôi đã kèm cậu ta suốt hai tháng, tận tay dạy cậu ta cách tra thuật ngữ, cách xây dựng cấu trúc văn bản, cách chuyển đổi yêu cầu của đối tác thành cách diễn đạt có tính thực tiễn.
Cậu ta đi đến giữa sảnh thì nhìn thấy tôi.
Bước chân khựng lại trong thoáng chốc.
Sau đó, cậu ta cúi đầu, nhanh chóng đi lướt qua tôi, ngay cả một cái gật đầu chào cũng không có.
Tôi đứng yên giữa sảnh.
Chu Tử Hiên đi đến cửa thang máy, bấm nút đi lên.
Trong lúc chờ thang, cậu ta lấy điện thoại ra xem, cả người hơi xoay nghiêng khỏi hướng tôi, giống như đang cố tránh né điều gì đó.
Thang máy đến.
Cậu ta lách nhanh vào trong.
Trước khi cửa đóng lại, tôi thấy cậu ta thở phào nhẹ nhõm một hơi dài.
3. Cái bẫy dưới lớp vỏ thỏa thuận không cạnh tranh
Tôi không rời đi ngay, mà ngồi xuống chiếc sofa trong sảnh.
Không phải tôi không muốn đi, mà là chưa thể đi.
Tôi vẫn chưa ký giấy tờ nghỉ việc, quy trình phê duyệt nghỉ việc cũng chưa hoàn tất, việc quyết toán lương và thỏa thuận không cạnh tranh vẫn chưa được bàn bạc.
Tin nhắn của Đỗ Chí Minh chỉ là một thông báo, chưa phải kết quả cuối cùng.
Điện thoại lại rung.
Lâm Manh gửi tin nhắn tới.
“Điều tra rõ rồi. Đỗ Chí Minh đã nộp danh sách sa thải có tên cậu từ tuần trước, Trần Bình phê duyệt, lý do là tối ưu hóa nhân sự bộ phận. Tài liệu đàm phán của cậu bị Đỗ Chí Minh sao chép từ thứ tư, ngay trong ngày đó đã bảo Triệu Nghiên đổi trang bìa rồi in thành bản mới.”
Tôi siết chặt điện thoại trong tay.
Mười bốn ngày.
Từ việc điều tra bối cảnh công ty TechCorp đến phân tích từng hạng mục trong điều khoản hợp tác, từ lý lịch cá nhân của Harrison đến tóm tắt những điểm chính trong toàn bộ bài phát biểu công khai của ông ta suốt ba năm qua.
Tất cả đều do một tay tôi làm.
Ngày nào tôi cũng tăng ca đến tận một giờ sáng.
Thứ tư đã bị sao chép mất.
Thứ tư đó, tôi vẫn còn đang tăng ca.
Lâm Manh lại gửi thêm một tin nhắn:
“Còn một chuyện nữa. Cuộc đàm phán bây giờ đang bế tắc rồi. Triệu Nghiên đã dịch sai tên một công ty con của TechCorp, Harrison hỏi lại ba lần mà cô ta vẫn không sửa đúng. Phía Mỹ đã yêu cầu tạm dừng đàm phán rồi.”
Tôi không trả lời.
--
Để 😘 Đọc hết truyện 😘 xem link truyện ở dưới bình luận trong mục " tất cả bình luận " nhé các cô, các chị