Gió Đông

Gió Đông Đọc truyện hay nhớ ấn theo dõi tui nha

Năm ngày sau khi bị sa thải, tôi trở lại bàn đàm phán với thân phận khách hàng tỷ phú.“Thưa các vị, công ty vừa thông bá...
14/08/2026

Năm ngày sau khi bị sa thải, tôi trở lại bàn đàm phán với thân phận khách hàng tỷ phú.
“Thưa các vị, công ty vừa thông báo rằng tôi đã bị sa thải. Buổi phiên dịch hôm nay, xin phép dừng tại đây.”
Tôi tháo tai nghe phiên dịch đồng thời xuống, nhẹ nhàng đặt lên chiếc bàn dài trước mặt.
Mười giây trước, tôi vẫn còn đang dịch từng câu từng chữ bản phương án hợp tác của Đông Phương Sáng Đầu cho đội ngũ đối tác người Mỹ ngồi đối diện.
Mười giây sau, màn hình điện thoại sáng lên, tin nhắn của Ngụy Giai bên phòng nhân sự hiện ở vị trí trên cùng:
“Tô Đình Đình, thông báo chấm dứt hợp đồng lao động của cô đã có hiệu lực, vui lòng đến phòng nhân sự làm thủ tục bàn giao nghỉ việc trước khi tan làm hôm nay.”
Tôi đứng lên.
Ngồi phía đối diện là Harrison, Giám đốc điều hành của công ty TechCorp.
Cây bút trong tay ông ta dừng giữa không trung, hàng mày nhíu chặt.
Bên tay phải tôi là Trần Bình, Phó tổng giám đốc của Đông Phương Sáng Đầu, những ngón tay ông ta đang kéo chiếc cà vạt, giật hai lần rồi mới dừng lại.
Xa hơn một chút, bên ngoài vách kính phòng họp, Giám đốc bộ phận Đỗ Chí Minh đang đứng ở hành lang nói chuyện với một người phụ nữ trẻ.
Trong tay cô ta ôm một xấp tài liệu.
Đó là xấp tài liệu đàm phán mà tôi đã mất trọn mười bốn ngày để tổng hợp.
“Cô Tô, xin hỏi đã xảy ra chuyện gì vậy?” Trợ lý của Harrison dùng tiếng Trung hỏi thay ông ta.
Tôi không đáp.
Ánh mắt tôi lướt qua từng gương mặt đang có mặt trong phòng.
Nhóm người Mỹ có bốn người, ai cũng mang vẻ khó hiểu.
Nhóm người Trung có năm người, thậm chí còn hoang mang hơn phía Mỹ.
Trần Bình há miệng hai lần, nhưng vẫn không nói được câu nào.
Cửa phòng họp bị đẩy ra từ bên ngoài.
Đỗ Chí Minh bước vào, cúc áo vest cài kín, bước chân thong thả không nhanh không chậm.
Hắn liếc tôi một cái, ánh mắt ấy tôi đã quá quen thuộc, chính là kiểu ánh mắt hắn vẫn dùng để nhìn mấy cô thực tập sinh lễ tân.
“Tô Đình Đình, ra ngoài một lát.”
“Giám đốc Đỗ, tôi vẫn chưa nói xong.”
“Cô đã không còn là nhân viên của công ty, không có tư cách ngồi ở chiếc bàn này nữa.”
Giọng điệu của hắn chẳng khác nào khi sắp xếp cuộc họp giao ban hằng tuần, cứ như đuổi việc một phiên dịch viên đã cống hiến năm năm cũng đơn giản như thay một bóng đèn.
Cuối cùng Trần Bình cũng lên tiếng:
“Giám đốc Đỗ, chuyện này có thể tạm gác lại trước không? Cuộc đàm phán vẫn chưa kết thúc.”
Đỗ Chí Minh kéo nhẹ cổ tay áo:
“Sếp Trần cứ yên tâm, phiên dịch mới đã đến rồi.”
Hắn nghiêng người nhường vị trí ở cửa.
Người phụ nữ trẻ ngoài hành lang bước vào.
Cô ta mặc một bộ vest màu xám nhạt, tóc búi gọn gàng không rơi một sợi, trên ngực cài chiếc thẻ nhân viên mới tinh.
Triệu Nghiên.
Sinh viên tốt nghiệp chuyên ngành tiếng Anh được tuyển vào từ đợt năm ngoái, do chính Đỗ Chí Minh dẫn dắt.
Cô ta gật đầu chào những người trong phòng họp, ánh mắt dừng trên người tôi chưa đến một giây rồi nhanh chóng dời đi, sau đó kéo chiếc ghế bên cạnh tôi ra ngồi xuống.
Tôi cúi đầu nhìn qua mặt bàn.
Sổ tay của tôi, bảng thuật ngữ của tôi, bản gốc phương án mà tôi đã đánh dấu ba mươi bảy điểm quan trọng.
Triệu Nghiên thản nhiên đặt kẹp tài liệu của cô ta đè lên cuốn sổ tay của tôi.
Đỗ Chí Minh đứng ở cửa, nhìn tôi bằng tư thế như đang chờ thang máy.
“Tô Đình Đình, đồ đạc có thể dọn sau. Ra ngoài trước đi.”
Tôi rút cuốn sổ tay từ dưới kẹp tài liệu của Triệu Nghiên ra, kẹp vào nách, rồi bước khỏi phòng họp.
Khi đi ngang qua Đỗ Chí Minh, hắn hạ giọng nói một câu:
“Biết điều một chút, đừng có làm loạn.”
Tôi không nhìn hắn, sải bước ra hành lang.
Sau lưng, cửa phòng họp khép lại.
Qua vách kính, tôi thấy Triệu Nghiên đã mở bảng thuật ngữ của tôi ra.
Vẻ bối rối trên mặt Harrison vẫn chưa biến mất.
Ông ta nghiêng đầu nói gì đó với trợ lý.
Người trợ lý lắc đầu.
Tôi đứng ở hành lang ba giây.
Sau đó xoay người đi về phía bàn làm việc của mình.
2. Cuộc khủng hoảng phiên dịch của Triệu Nghiên
Triệu Nghiên tiếp nhận công việc phiên dịch chưa đến mười phút, bầu không khí trong phòng họp đã thay đổi.
Tôi ngồi ở bàn làm việc thu dọn đồ đạc, cách khu làm việc mở khoảng hai mươi mét, vẫn có thể thấy rõ động tĩnh bên trong vách kính phòng họp.
Trợ lý của Harrison đưa một tập tài liệu cho Triệu Nghiên.
Triệu Nghiên xem gần nửa phút rồi mới bắt đầu dịch.
Harrison ngắt lời cô ta.
Ông ta nói một câu, Triệu Nghiên liền sững lại.
Cô ta lật xấp tài liệu trước mặt, rồi lại lật tiếp, nhưng không tìm được nội dung tương ứng.
Trần Bình ngồi bên cạnh dùng ngón tay gõ xuống bàn.
Triệu Nghiên vội rướn người qua xem chỗ ông ta chỉ, sau đó mới ngẩng đầu dịch tiếp, giọng rõ ràng đã nhỏ hơn lúc nãy.
Harrison lại ngắt lời cô ta thêm lần nữa.
Lần này ông ta nói dài hơn, biểu cảm của Triệu Nghiên từ căng thẳng chuyển thành mờ mịt.
Cô ta mở bảng thuật ngữ ra.
Bảng thuật ngữ đó do tôi soạn, bên trên có giải thích ngữ cảnh và ghi chú tương ứng cho từng từ chuyên ngành.
Rõ ràng Triệu Nghiên chưa từng xem trước, ánh mắt cô ta đảo qua đảo lại trên mấy trang giấy, ngón tay luống cuống dò tìm một từ khóa nào đó.
Tìm hơn mười giây vẫn không thấy.
Trần Bình giật giật chiếc cà vạt.
Đỗ Chí Minh đứng ở góc phòng họp, hai tay đút túi quần, gương mặt không lộ cảm xúc gì.
Tôi lấy đồ cá nhân trong ngăn kéo bỏ vào một chiếc túi giấy.
Một chiếc cốc sứ, một xấp giấy ghi chú, một cây bút bi đỏ đã dùng hai năm.
Đồ đạc không nhiều, năm năm làm việc cũng chỉ tích góp được chừng ấy thứ.
Điện thoại rung lên.
Tôi lật lại xem, là tin nhắn từ một số lạ.
Tôi nhìn hai giây, rồi úp điện thoại xuống, tiếp tục dọn đồ.
“Đình Đình.”
Lâm Manh gần như chạy tới.
Mắt kính của cô ấy hơi lệch, cô ấy đẩy lại cho ngay ngắn, kéo một chiếc ghế ngồi sát cạnh tôi.
“Cậu làm sao vậy? Tớ vừa từ ngoài về đã thấy Triệu Nghiên ngồi vào chỗ của cậu rồi.”
“Bị đuổi rồi.”
“Chuyện xảy ra lúc nào?”
“Hai mươi phút trước. Tớ đang dịch thì Ngụy Giai nhắn tin tới.”
Lâm Manh tháo kính xuống rồi lại đeo lên, môi mím chặt.
“Đúng là nực cười. Đàm phán mới được một nửa lại đi sa thải phiên dịch? Não của Đỗ Chí Minh bị cửa kẹp rồi à?”
“Đầu óc hắn tỉnh táo lắm.”
Tôi lau vết nước trên chiếc cốc sứ, bỏ vào túi giấy.
“Trong kẹp tài liệu của Triệu Nghiên là bản tài liệu đàm phán do tớ làm, tên trên bìa đã bị đổi rồi.”
Lâm Manh im lặng.
Cô ấy quay đầu nhìn về phía phòng họp, rồi lại quay sang nhìn tôi.
“Ý cậu là, phương án cậu mất hai tuần để tổng hợp.”
“Mười bốn ngày.”
“Bây giờ lại ghi tên Triệu Nghiên.”
“Cậu vừa thấy rồi đấy.”
Lâm Manh dùng sức đẩy mạnh gọng kính lên, mạnh đến mức gọng kính trượt trên sống mũi một cái.
“Tô Đình Đình, cậu không thể cứ để yên như vậy được.”
“Bây giờ đến thẻ nhân viên tớ cũng không còn, cậu bảo tớ phải làm gì?”
Lâm Manh há miệng, rồi lại khép lại.
Cô ấy biết tôi nói đúng.
Tôi xách chiếc túi giấy lên, đứng dậy.
Đi được hai bước, tôi dừng lại một chút, ngoái đầu nhìn về phía phòng họp.
Triệu Nghiên đang lật bảng thuật ngữ, mồ hôi túa đầy đầu.
Harrison tựa lưng vào ghế, hai tay đan vào nhau đặt trên bàn, đến một ngón tay cũng không nhúc nhích.
Đó là tư thế tiêu chuẩn khi một cuộc đàm phán rơi vào bế tắc.
Trần Bình đang dùng khăn lau mồ hôi trên trán.
Tôi thu ánh mắt lại, tiếp tục bước đi.
Sau lưng vang lên giọng Lâm Manh:
“Cậu đừng đi vội. Để tớ đi hỏi xem rốt cuộc chuyện này là ai phê duyệt.”
Gót giày của cô ấy gõ xuống sàn tạo thành những nhịp vội vã, hướng thẳng về phía phòng nhân sự.
Tôi đứng ở hành lang giữa bàn làm việc và thang máy, tay xách chiếc túi giấy, bên trong đựng toàn bộ dấu vết của năm năm qua.
Đèn báo ở cửa thang máy nháy lên một cái.
Cửa mở.
Bên trong có một người đang đứng.
Bác bảo vệ Lão Tiền.
Bác ấy cười với tôi, nụ cười mang theo chút ái ngại.
“Chị Tô, Giám đốc Đỗ bảo tôi đến tiễn chị xuống lầu.”
Lão Tiền đi phía sau tôi, giữ khoảng cách hơn một mét, giống như đang áp giải một người phạm lỗi vậy.
Thang máy đi từ tầng mười bảy xuống.
Tôi xách túi giấy, nhìn những con số tầng lần lượt thay đổi.
Lão Tiền đứng ở góc thang máy, hai bàn tay cứ xoa vào nhau.
“Chị Tô, tôi cũng chỉ là người chạy việc thôi. Chị đừng để bụng nhé.”
“Không sao đâu bác.”
Thang máy xuống đến sảnh tầng một.
Khi cửa mở ra, tôi nhìn thấy một người.
Chu Tử Hiên.
Chuyên viên marketing vào công ty từ năm ngoái, tốt nghiệp chuyên ngành thương mại quốc tế, lúc mới vào ngay cả email thương mại cơ bản nhất cũng không biết viết.
Tôi đã kèm cậu ta suốt hai tháng, tận tay dạy cậu ta cách tra thuật ngữ, cách xây dựng cấu trúc văn bản, cách chuyển đổi yêu cầu của đối tác thành cách diễn đạt có tính thực tiễn.
Cậu ta đi đến giữa sảnh thì nhìn thấy tôi.
Bước chân khựng lại trong thoáng chốc.
Sau đó, cậu ta cúi đầu, nhanh chóng đi lướt qua tôi, ngay cả một cái gật đầu chào cũng không có.
Tôi đứng yên giữa sảnh.
Chu Tử Hiên đi đến cửa thang máy, bấm nút đi lên.
Trong lúc chờ thang, cậu ta lấy điện thoại ra xem, cả người hơi xoay nghiêng khỏi hướng tôi, giống như đang cố tránh né điều gì đó.
Thang máy đến.
Cậu ta lách nhanh vào trong.
Trước khi cửa đóng lại, tôi thấy cậu ta thở phào nhẹ nhõm một hơi dài.
3. Cái bẫy dưới lớp vỏ thỏa thuận không cạnh tranh
Tôi không rời đi ngay, mà ngồi xuống chiếc sofa trong sảnh.
Không phải tôi không muốn đi, mà là chưa thể đi.
Tôi vẫn chưa ký giấy tờ nghỉ việc, quy trình phê duyệt nghỉ việc cũng chưa hoàn tất, việc quyết toán lương và thỏa thuận không cạnh tranh vẫn chưa được bàn bạc.
Tin nhắn của Đỗ Chí Minh chỉ là một thông báo, chưa phải kết quả cuối cùng.
Điện thoại lại rung.
Lâm Manh gửi tin nhắn tới.
“Điều tra rõ rồi. Đỗ Chí Minh đã nộp danh sách sa thải có tên cậu từ tuần trước, Trần Bình phê duyệt, lý do là tối ưu hóa nhân sự bộ phận. Tài liệu đàm phán của cậu bị Đỗ Chí Minh sao chép từ thứ tư, ngay trong ngày đó đã bảo Triệu Nghiên đổi trang bìa rồi in thành bản mới.”
Tôi siết chặt điện thoại trong tay.
Mười bốn ngày.
Từ việc điều tra bối cảnh công ty TechCorp đến phân tích từng hạng mục trong điều khoản hợp tác, từ lý lịch cá nhân của Harrison đến tóm tắt những điểm chính trong toàn bộ bài phát biểu công khai của ông ta suốt ba năm qua.
Tất cả đều do một tay tôi làm.
Ngày nào tôi cũng tăng ca đến tận một giờ sáng.
Thứ tư đã bị sao chép mất.
Thứ tư đó, tôi vẫn còn đang tăng ca.
Lâm Manh lại gửi thêm một tin nhắn:
“Còn một chuyện nữa. Cuộc đàm phán bây giờ đang bế tắc rồi. Triệu Nghiên đã dịch sai tên một công ty con của TechCorp, Harrison hỏi lại ba lần mà cô ta vẫn không sửa đúng. Phía Mỹ đã yêu cầu tạm dừng đàm phán rồi.”
Tôi không trả lời.
--
Để 😘 Đọc hết truyện 😘 xem link truyện ở dưới bình luận trong mục " tất cả bình luận " nhé các cô, các chị

Sau khi ly hôn, tôi giả ch/ế/t rời đi. Đến ngày thái tử gia Bắc Kinh đăng ký kết hôn với bạch nguyệt quang, nhân viên lạ...
14/08/2026

Sau khi ly hôn, tôi giả ch/ế/t rời đi. Đến ngày thái tử gia Bắc Kinh đăng ký kết hôn với bạch nguyệt quang, nhân viên lại lộ vẻ kỳ quái
Ba năm sau, anh ta đá tôi, tính ra tỷ lệ khấu hao là năm mươi phần trăm.
“Lục Cảnh Thâm.” Tôi khép bản thỏa thuận lại, ngẩng đầu nhìn anh. “Anh cưới tôi là vì trước khi qua đời, bà nội anh muốn được nhìn thấy anh thành gia lập thất.”
Anh không nói gì, coi như ngầm thừa nhận.
“Bây giờ anh muốn ly hôn là vì Tô Vãn đã về nước.”
Anh khẽ nhíu mày, vẫn không lên tiếng.
Tôi đẩy bản thỏa thuận trở lại.
“Năm triệu quá ít.”
“Cô muốn bao nhiêu?”
“Tôi không cần tiền.” Tôi đứng dậy. “Tôi muốn anh, Lục Cảnh Thâm, nợ tôi một ân tình.”
Anh ngẩng đầu nhìn tôi, cuối cùng trong mắt cũng thoáng qua một tia bất ngờ.
“Thành giao.”
Anh nói gần như không hề do dự.
Tôi cầm bút, ký tên mình xuống trang cuối cùng của bản thỏa thuận: Khương Vãn.
Tiếng đầu bút lướt trên mặt giấy nghe như móng tay cào lên bảng đen.
Nhân viên nhận lấy giấy đăng ký kết hôn. Cuốn sổ đỏ nhỏ ấy chỉ dừng trong tay cô chưa đầy ba giây, sau đó “cạch” một tiếng, con dấu được đóng xuống.
“Xong rồi. Từ giờ hai vị không còn là vợ chồng nữa.”
Không còn là vợ chồng.
Nói nghe nhẹ nhàng thật đấy.
Tôi cất sổ hộ khẩu vào túi, đứng dậy đi ra ngoài.
“Khương Vãn.”
Anh gọi tôi từ phía sau.
Tôi dừng chân nhưng không quay đầu.
“Sau này cô định thế nào?”
Tôi khẽ cười, không trả lời.
Định thế nào ư?
Kế hoạch của tôi, cả đời này anh Lục Cảnh Thâm cũng không thể đoán được.
Chương 1
Ngày thứ ba sau khi ly hôn, tôi chuyển khỏi căn biệt thự của nhà họ Lục ở Thuận Nghĩa.
Người giúp việc giúp tôi thu dọn hành lý. Chỉ hai chiếc vali đã đủ chứa toàn bộ dấu vết cuộc sống ba năm của tôi ở đây.
“Thiếu phu nhân, chiếc áo khoác lông chồn này là phu nhân tặng cô vào mùa đông năm ngoái, cô có mang theo không?”
“Không.”
“Còn bộ mỹ phẩm dưỡng da này là thiếu gia nhờ người mang từ Pháp về, vẫn chưa bóc hộp.”
“Để lại cho tân phu nhân của thiếu gia các cô đi.”
Người giúp việc lập tức im bặt, ánh mắt nhìn tôi tràn đầy thương cảm.
Tôi kéo vali ra khỏi cổng, vừa hay gặp xe của Lục Cảnh Thâm chạy vào.
Anh hạ cửa kính xuống, liếc nhìn vali của tôi rồi lại nhìn tôi.
“Ở đâu? Tôi đưa cô đi.”
“Không cần.”
“Khương Vãn.” Giọng anh lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn. “Không cần thiết phải làm mọi chuyện khó coi như vậy.”
Tôi dừng bước, quay lại nhìn anh.
“Lục Cảnh Thâm, anh cảm thấy thế nào mới gọi là đẹp mặt? Là ngày thứ hai sau tang lễ của bà nội, anh đã dọn ra khách sạn ở? Hay mẹ anh đứng trước mặt cả nhà nói tôi không xứng với anh? Hay vị bạch nguyệt quang Tô Vãn của anh, đúng ngày sinh nhật anh lại đăng lên vòng bạn bè một câu ‘đợi một người trở về’?”
Sắc mặt anh lập tức thay đổi.
“Cô xem trộm điện thoại của tôi?”
“Mật khẩu điện thoại của anh là ngày sinh của tôi, chính anh không biết à?”
Anh im lặng vài giây, đẩy cửa xe bước xuống rồi đi tới trước mặt tôi.
“Chuyện của Tô Vãn không giống như cô nghĩ.”
“Tôi nghĩ thế nào?” Tôi ngẩng đầu nhìn anh. “Điều tôi nghĩ là anh, Lục Cảnh Thâm, cưới tôi chẳng qua chỉ để đối phó với bà nội. Bà cụ vừa mất, quân cờ là tôi cũng hết giá trị. Đúng lúc Tô Vãn du học ở Anh trở về, hai người thanh mai trúc mã, môn đăng hộ đối. Một kẻ thay thế như tôi đương nhiên phải nhường chỗ.”
“Kẻ thay thế?”
Anh nheo mắt.
“Cô cho rằng người cô thay thế là Tô Vãn?”
“Chẳng lẽ không phải?”
Anh không trả lời.
Chỉ nhìn tôi hồi lâu.
Ánh mắt ấy rất kỳ lạ.
Không giống đang nhìn một người vợ cũ chẳng còn quan trọng, ngược lại giống như đang cố tìm kiếm thứ gì đó trên gương mặt tôi.
“Khương Vãn, rốt cuộc cô có biết vì sao lúc trước tôi lại chọn cô không?”
“Vì nhà tôi nghèo, dễ đuổi đi.”
Khóe môi anh khẽ động.
Không phải cười, mà giống một đường cong đầy chua chát.
“Thôi bỏ đi.”
Anh quay người trở lại xe.
“Cô đi đi.”
Chiếc xe khởi động, khí thải phả vào chân tôi, mang theo mùi xăng nồng nặc.
Tôi đứng trước cổng biệt thự, nhìn chiếc Maybach màu đen chạy xa dần rồi biến mất sau khúc cua.
Sau đó, tôi lấy điện thoại ra gọi một số.
“Alo, vé máy bay đặt xong chưa?”
“Xong rồi. Chuyến ba giờ chiều mai, quá cảnh Dubai.”
Người ở đầu dây bên kia là Chu Niệm, bạn cùng phòng đại học của tôi.
“Còn đồ đạc?”
“Chuẩn bị hết rồi. Hộ chiếu, visa, giấy chứng minh địa chỉ bên đó, tất cả đều đầy đủ.”
“Được.”
“Khương Vãn.”
Chu Niệm do dự một chút.
“Cậu thật sự nghĩ kỹ rồi chứ? Một khi đi chuyến này, có thể sẽ thật sự không quay đầu được nữa.”
Tôi nhìn giấy chứng nhận ly hôn trong tay.
Dòng chữ mạ vàng trên bìa đỏ phản chiếu ánh sáng dưới mặt trời.
“Tớ nghĩ kỹ rồi.”
Cúp máy, tôi bắt taxi đến một nơi.
Vành đai 3 phía Đông Bắc Kinh, Trung tâm Kerry.
Ở vị trí sát cửa sổ trong quán cà phê tầng một có một người phụ nữ đang ngồi.
Cô ta mặc áo khoác cashmere màu trắng kem, mái tóc nhuộm nâu hạt dẻ, uốn lọn lớn rồi buông xuống vai.
Tô Vãn.
Tình địch cũ của tôi.
Cũng là cô dâu mới mà Lục Cảnh Thâm sắp cưới.
Tôi bước tới, ngồi xuống đối diện cô ta.

Tôi vừa vác một trăm cân bột mì nhập vào quán xong, đang bốc dỡ hàng thì mẹ gọi điện tới, giọng mừng rỡ khôn tả:"Chị với...
13/08/2026

Tôi vừa vác một trăm cân bột mì nhập vào quán xong, đang bốc dỡ hàng thì mẹ gọi điện tới, giọng mừng rỡ khôn tả:
"Chị với em trai mày đều về rồi! Chiều nay đóng cửa quán sớm đi, về sớm làm thêm vài món ngon nhé."
Tôi gạt vệt mồ hôi vừa chảy vào mắt, vâng dạ một tiếng rồi đẩy nhanh tay chân.
Em trai làm việc ở thủ đô, rất nở mày nở mặt.
Chị gái lấy ông chủ tiệm vàng, rất có tiền.
Chỉ có tôi, đứa con gái thứ hai trong nhà, là tầm thường nhất.
Vừa tốt nghiệp cấp ba đã tiếp quản quán mì của gia đình, thấm thoắt làm tới giờ đã tám năm.
Tiễn đi vị khách cuối cùng của buổi trưa, tôi hối hả đóng cửa quán về nhà nấu cơm.
Đang múc món canh cuối cùng ra bát, tôi nghe thấy mẹ hỏi em trai lần này về chơi bao lâu.
Lúc này, em trai mới lí nhí đáp:
"Công ty cắt giảm nhân sự, con mất việc rồi."
Bầu không khí náo nhiệt chợt chững lại.
Tôi vừa bưng bát canh lên bàn, đã nghe bố lên tiếng:
"Con về cũng tốt, quán mì ở nhà từ nay giao lại cho con."
Tay tôi trượt đi, nước canh sánh một ít ra bàn.
Em trai liếc nhìn tôi, ngượng ngùng nói:
"Chẳng phải quán mì trước giờ vẫn do chị hai quản lý sao?"
Chị gái chợt bật cười khẽ:
"Chỉ là cái quán mì con con, làm gì đến mức gọi là quản lý?
Hiểu Lan cũng hai mươi sáu tuổi rồi, không bằng cấp, không kinh nghiệm làm việc, chi bằng đến chỗ con làm bảo mẫu, sẵn tiện ra ngoài mở mang tầm mắt."
Mẹ gật gù: "Được đấy, con vất vả lắm mới mang thai, để người ngoài chăm mẹ không yên tâm."
Nói xong, bà huých tay tôi: "Đi dọn dẹp đồ đạc đi, mai chuyển sang nhà chị mày."
Không một ai hỏi ý kiến của tôi, cứ thế định đoạt luôn chốn đi về của tôi.
Năm xưa ép tôi bỏ học đại học để tiếp quản quán mì cũng là thế.
Giờ bắt tôi giao lại quán mì cũng lại như thế.
Tôi là viên gạch của cái nhà này, mà gạch thì chẳng ai bận tâm xem nó nghĩ gì.
Nhưng bây giờ, viên gạch này đã có nơi nó muốn đến rồi...
Nghe mẹ sắp xếp xong, em trai lén thở phào nhẹ nhõm.
Nó cúi gằm mặt, không dám nhìn tôi nữa.
Thấy tôi đứng im không nhúc nhích, lông mày mẹ lập tức nhíu lại:
"Đang nói chuyện với mày đấy, điếc rồi à?"
Tôi ngồi phịch xuống, cầm bát đũa lên bắt đầu và miếng lớn.
Tôi thực sự đang rất đói.
Sáng bốn giờ đã dậy ninh xương, sáu giờ mở cửa. Suốt từ đó đến hai giờ chiều, giữa chừng chỉ kịp gặm vội cái bánh bao.
Rồi lại ra chợ mua thức ăn, về nhà chúi mũi vào bếp bận rộn cả một buổi chiều.
Tám món mặn một món canh, một mình tôi bao thầu hết.
Thế mà chưa kịp ăn lấy một miếng, quán mì tôi tự tay gây dựng kinh doanh suốt tám năm đã thuộc về em trai.
Bọn họ còn nóng lòng muốn đuổi tôi đi.
Tôi gắp thêm một đũa cá chẽm hấp tiếp tục ăn.
Mẹ sa sầm mặt: "Ăn ăn ăn, chỉ biết cắm đầu vào ăn!"
Chị gái húp ngụm canh, cười bảo:
"Thôi mẹ, Hiểu Lan nấu cả bàn thức ăn lớn thế này chắc cũng mệt rồi.
Ăn xong đi dọn đồ cũng thế, mụn màng gì chút thời gian này đâu."
Mẹ hừ lạnh:
"Nấu bữa cơm thì có gì mà mệt? Nó cũng chỉ biết loanh quanh xó bếp thôi, nếu chừng này mà còn than mệt thì còn làm được cái tích sự gì nữa?"
Tay gắp thức ăn của tôi khựng lại.
Ngay sau đó, tôi cúi đầu, ăn những miếng to hơn.
Mẹ vừa ăn vừa thao thao bất tuyệt dặn dò tôi:
"Đến nhà chị, mày phải biết ý biết tứ một chút.
Đồ đạc nhà nó toàn hàng đắt tiền, mày đừng có mà hậu đậu."
"Nấu ăn phải thanh đạm, chị mày đang bầu bí không ăn được đồ nhiều dầu mỡ."
"Nghiên cứu kỹ thực đơn cho bà bầu vào, phải chú trọng dinh dưỡng."
"Ngày nào cũng phải dọn vệ sinh, chị mày ưa sạch sẽ, không được để sót góc khuất nào đâu."
"Áo sơ mi của anh rể phải giặt tay, không được vứt vào máy giặt, vải vóc toàn đồ xịn đấy."
Chị gái ngồi cạnh nghe, khóe môi hơi nhếch lên.
Thỉnh thoảng còn bồi thêm vài lưu ý.
"Sàn nhà chị lát đá cẩm thạch, phải dùng nước lau chuyên dụng, chổi lau không được vắt sũng nước quá sẽ để lại vệt ố, lại dễ trơn trượt."
"7 giờ 30 sáng anh rể ra khỏi nhà, bữa sáng 6 giờ 50 là phải dọn lên bàn, đừng nóng quá, anh ấy không có thời gian đợi đâu."
Mẹ thấy tôi im lặng, chọc tay vào cánh tay tôi, giọng điệu mất kiên nhẫn:
"Nhớ hết chưa hả?"
"Chị mày làm th/ ụ t/ inh ống nghiệm khó khăn lắm mới đậu th/ ai, cục vàng cục bạc đấy.
Mày liệu hồn mà hầu hạ cho cẩn thận, để xảy ra sai sót gì thì xem tao trị mày thế nào."
Bố cũng hùa theo:
"Chân tay nhanh nhẹn lên, đừng làm vướng chân chị.
Chị mày sống sung sướng thì cả nhà mới được nhờ, hiểu chưa?"
Tôi ăn uống no nê, rút giấy lau miệng.
Lúc này mới thong thả lên tiếng:
"Con không đi."
Bàn ăn thoáng chốc tĩnh lặng. Sắc mặt bố xám xịt.
Mẹ đập bàn cái "chát", trợn trừng mắt lườm tôi:
"Chị mày có lòng tốt sắp xếp cho mày, mày còn làm cao hả? Mày nghĩ mày là ai?"
Chị gái bỏ đũa xuống, nụ cười nhạt dần:
"Hiểu Lan, giờ áp lực việc làm lớn lắm, đến Hiểu Phong còn mất việc, cái ngữ như em thì khó xin việc lắm đấy."
Tôi nhìn thẳng vào chị:
"Vậy chị định trả em bao nhiêu lương?"
Chị gái sững người.
"Chị, đừng bảo là chị không định trả tiền nhé?"
Lời nói của tôi khiến chị ta lập tức nổi cáu:
"Em có ý gì? Chị là chị của em, nhờ em sang giúp một tay mà em còn tính toán tiền bạc với chị à? Em nực cười thật đấy."
Tôi khẽ cười.
"Chị vừa bảo công việc khó tìm mà. Làm bảo mẫu là công việc, chứ không phải đi giúp một tay."
"Theo em được biết, bảo mẫu ở lại nhà chăm bà bầu thì lương không bao giờ dưới tám ngàn tệ/tháng."
"Nếu chị thực sự muốn em làm, em cũng không đòi hỏi nhiều, mỗi tháng trả em tám ngàn tệ là được."
Mẹ kinh ngạc gào lên:
"Mày chui vào lỗ tiền rồi hả? Đòi tám ngàn?
Mày có đáng giá tám ngàn không hả!"
Bố đập mạnh ly rượu xuống bàn:
"Thật không ra thể thống gì! Mày chỉ có cái bằng cấp ba mà dám đòi tám ngàn?"
Chị gái hừ lạnh, giọng đầy mỉa mai:
"Không phải chị không thuê nổi bảo mẫu, mà nể tình chị em nên mới kéo em một tay,
khỏi phải đi làm thuê chỗ khác, không kiếm được tiền lại còn bị người ta bắt nạt."
Em trai cũng hùa vào:
"Chị hai, chị tính toán chi li với người nhà làm gì..."
Giọng nó ngày càng nhỏ dần.
Dưới ánh mắt của tôi, những lời còn lại đều bị nuốt ngược vào bụng.
Nhìn cái dáng vẻ coi mọi thứ là lẽ đương nhiên của họ, ng/ ực tôi nhói lên từng cơn.
"Tại sao tôi chỉ có bằng cấp ba, mọi người quên hết rồi sao?"
Bàn ăn lại chìm vào im lặng. Nét mặt của vài người bắt đầu mất tự nhiên.
Tám năm trước, tôi thi đỗ vào một trường đại học top 1.
Đúng cái ngày nhận được giấy báo trúng tuyển, bố đi chợ nhập hàng thì bị xe tông.
Xương chậu vỡ vụn. Dù đã phẫu thuật nhưng sau này không thể đứng lâu, càng không thể xách đồ nặng.
Lúc đó chị gái sắp tốt nghiệp, đang đi thực tập xa không thể về.
Em trai mới lên cấp hai, lo cho bản thân còn chưa xong.
Quán mì là nguồn thu nhập duy nhất của cả nhà.
Bố vừa tỉnh dậy sau phẫu thuật đã gọi tôi đến bên giường, định đoạt luôn tương lai của tôi.
"Hiểu Lan, quán mì không thể đóng cửa."
"Chị với em trai con không trông mong được, chỉ còn biết dựa vào con thôi."
Tôi nghẹn ngào hỏi:
"Vậy còn đại học của con thì sao?"
Mẹ thở dài, lần đầu tiên bà dịu dàng với tôi đến thế, trong giọng nói còn mang theo vẻ áy náy.
"Bố trị bệnh tốn tiền, em trai đi học tốn tiền, tiền chị mày kiếm chỉ đủ cho nó tiêu."
"Học phí đại học đắt quá, nhà mình bây giờ thực sự không gánh nổi."
Tôi buột miệng chẳng cần suy nghĩ:
"Con có thể xin khoản vay hỗ trợ sinh viên."
Giọng bố yếu ớt nhưng không cho phép cự tuyệt:
"Quyết định vậy đi, con đừng đi học đại học nữa, ở nhà mở quán cho tử tế."
Tôi vẫn muốn đấu tranh, lại bị mẹ ngắt lời.
"Bố con sau này không làm việc nặng được, mẹ phải chăm sóc ông ấy, không dứt ra được."
"Nếu đóng cửa quán mì, nhà mình chẳng còn đồng ra đồng vào nào nữa."
"Khoản vay sinh viên chỉ lo được cho bản thân mày, không lo được cho cái nhà này."
Bà nắm lấy tay tôi, nhỏ nhẹ chưa từng thấy.
"Học đại học cũng là để kiếm việc làm, đi làm thuê cho người khác chi bằng làm cho nhà mình, lại còn kiếm được tiền sớm hơn mấy năm."
"Bố mẹ giao lại quán mì cho con đấy."
Ngày hôm đó, tôi nhét tờ giấy báo trúng tuyển vào tận cùng đáy ngăn kéo.
Tôi do một tay bà nội nuôi lớn.
Sống ở quê đến năm tám tuổi, mãi đến khi bố mẹ bận rộn quá, cần người trông em trai, tôi mới được đón lên thành phố ở cùng.
Tôi không hào phóng như chị gái, không dẻo miệng dễ thương như em trai.
Lời nhận xét tôi nghe nhiều nhất chính là "đồ vô tích sự".
Tôi làm lụng vất vả, liều mạng học hành, cũng chỉ mong bố mẹ để mắt tới mình nhiều hơn.
Khi bố mẹ trịnh trọng đặt chiếc chìa khóa quán mì vào tay tôi, trong mắt họ lúc ấy chỉ có tôi. Nỗi tiếc nuối không được học đại học đột nhiên nhẹ bớt đi ít nhiều.
Tôi cất bút xuống, cầm chiếc muôi múc nước dùng lên.
Từ sự luống cuống vụng về ban đầu, đến khi một mình tôi có thể lo liệu từ mua rau, nhào bột, nấu mì, thu tiền, dọn dẹp... bận rộn nhưng không hề rối loạn.
Quán mì vào tay tôi làm ăn ngày càng khấm khá.
Bố mẹ cũng ngày càng phụ thuộc vào tôi.
Lịch tái khám của bố do tôi sắp xếp, mẹ ốm đau cũng là tôi đưa đi viện.
Học phí cấp ba, đại học của em trai đều là tiền của tôi.
Năm chị gái kết hôn, nhà cho hai mươi vạn tiền hồi môn.
Trong tiền tiết kiệm của bố mẹ có năm vạn, mười lăm vạn còn lại là do tôi kiếm được.
Lâu dần, chút uất ức không cam lòng trong tôi cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Tôi tự nhủ, được người khác cần đến, cũng là một kiểu công nhận.
Nhưng hôm nay tôi mới phát hiện ra, mình quá đỗi ngây thơ rồi.
Kẻ không được yêu thương, dù có hy sinh và cho đi nhiều đến mấy, cũng chẳng một ai thèm bận tâm...
Mẹ là người định thần lại đầu tiên. Giọng bà có hạ thấp hơn lúc nãy một chút, nhưng sự lý lẽ ngang ngược thì không bớt đi phần nào:
"Hiểu Lan, ba cái chuyện cũ rích nhắc lại làm gì?"
"Dù mày không học đại học, nhưng tám năm qua, tao với bố mày cũng chưa từng bạc đãi mày."
Tôi cười khổ. Chưa từng bạc đãi sao?
"Mẹ, tám năm qua, con chưa từng được nhận một cắc tiền lương nào."
Năm đó vì bố mẹ nói "giao quán mì cho con", tôi mới không so đo tính toán.
Nhưng bây giờ, quán mì đã trở thành của em trai.
Hóa ra tôi làm không công cho cái nhà này suốt tám năm ròng.
"Lương lậu gì?" Mẹ oang oang cái mồm,
"Mày ăn ở nhà tao, ngủ ở nhà tao, còn đòi lương gì nữa?
Tiền chẳng phải để dành lo việc lớn sao? Mày nghĩ tao với bố mày nuốt riêng của mày chắc?"
Tôi gật đầu, cuối cùng cũng xác nhận được.
"Việc của mọi người đều là việc lớn, chỉ có con là không.
Tám năm qua, con chưa từng được nghỉ một ngày nào, tiền kiếm ra đều là của mọi người, quán không phải của con, lương thì một đồng cũng không có."

Chỉ một câu "Tùy em", tôi sẽ không bao giờ ngoảnh đầu lại.Ngày công ty thông báo quyết định cử nhân viên đi công tác dài...
13/08/2026

Chỉ một câu "Tùy em", tôi sẽ không bao giờ ngoảnh đầu lại.
Ngày công ty thông báo quyết định cử nhân viên đi công tác dài hạn ở nước ngoài, tôi đã nói với Cố Diệu.
Tôi còn nhấn mạnh rằng lần này địa điểm cách đây hơn ba nghìn dặm, rồi hỏi anh:
"Anh muốn em đi sao?"
Anh ngồi trên sofa, bàn tay đang lật sách khẽ khựng lại, rồi đáp:
"Tùy em."
Đó là câu trả lời đã nằm trong dự liệu.
Cố Diệu chưa bao giờ tham gia vào bất kỳ quyết định nào của tôi.
Khi có người đàn ông theo đuổi tôi, tôi hỏi anh nên xử lý thế nào, anh nói:
"Tùy em."
Đến dịp kỷ niệm một năm yêu nhau, tôi hỏi có muốn cùng nhau đón ngày kỷ niệm không, anh vẫn đáp:
"Tùy em."
Thậm chí, ngay cả chuyện trọng đại như kết hôn, khi tôi hỏi ý anh, anh cũng chỉ nhìn tôi hờ hững rồi nói:
"Tùy em."
Tôi vẫn luôn nghĩ rằng anh vốn có tính cách như vậy.
Cho đến một ngày, tôi vô tình nhìn thấy đoạn trò chuyện giữa anh và bạn gái cũ, Tô Vãn.
Trong khung chat, cô ấy nói gia đình sắp xếp cho mình đi xem mắt.
Còn câu trả lời của anh là:
【Không được!】
Nhìn những dòng chữ ấy, tôi chợt nhớ mình cũng từng nói điều tương tự.
Tôi từng bảo, nếu anh không đối xử tốt với tôi, tôi sẽ tìm đại một người đàn ông rồi lấy làm chồng.
Thế nhưng câu trả lời của anh vẫn chỉ là:
"Tùy em."
Ngay khoảnh khắc ấy, tôi bừng tỉnh.
Không phải anh tôn trọng lựa chọn của tôi.
Mà chỉ đơn giản là... anh không hề quan tâm.
Không quan tâm tôi ở bên ai.
Không quan tâm chúng tôi có phải yêu xa hay không.
Thậm chí cũng không quan tâm tôi sẽ kết hôn với người nào.
Vì thế, khi lần này anh lại nói "Tùy em", tôi chỉ đáp một tiếng:
"Được."
Vậy thì cứ như ý anh.
Tôi xoay người bước vào phòng ngủ, trải lá đơn đồng ý nhận quyết định điều động công tác mà trước đó định từ chối lên bàn, rồi ký tên mình.
Sau đó, tôi cầm điện thoại, nhắn cho Giám đốc Nhân sự của công ty:
【Anh Vương, tôi đồng ý nhận quyết định điều động công tác. Phiền anh giúp tôi tiến hành các thủ tục xin visa và quy trình nhận việc tiếp theo.】
Đối phương trả lời gần như ngay lập tức, từng câu chữ đều toát lên vẻ vui mừng không giấu được.
【Tuyệt quá! Chi nhánh ở nước ngoài đang rất cần một người có năng lực như cô để dẫn dắt. Tôi sẽ bảo bộ phận hành chính đặt vé máy bay trước cho cô. Nửa tháng nữa, ngày 15 sẽ khởi hành, cô không có vấn đề gì chứ?】
Ngày 15.
Nhìn thấy ngày đó, các khớp ngón tay đang siết chặt điện thoại của tôi dần trắng bệch.
Bởi vì đó cũng chính là ngày tôi và Cố Diệu đã hẹn cùng đến Cục Dân chính để đăng ký kết hôn.
Mới tháng trước, tôi còn háo hức lật lịch, cẩn thận khoanh tròn ngày ấy bằng bút đỏ, chụp ảnh gửi cho Cố Diệu rồi hỏi anh:
【Ngày này đi đăng ký kết hôn được không?】
Câu trả lời của anh khi ấy vẫn chỉ là một câu hời hợt đến cực điểm:
【Tùy em.】
Đúng vậy.
Bao năm qua, anh vẫn luôn như thế.
Đối với bất kỳ quyết định quan trọng nào trong cuộc đời tôi, anh chưa từng tham gia.
Bất kể chuyện gì, hai chữ "Tùy em" luôn ở trên môi anh.
Có một lần, trong buổi liên hoan, tôi bị một đồng nghiệp nam quấy rầy.
Tôi trốn vào nhà vệ sinh nhắn tin cho anh, hỏi anh có thể đến đón tôi không.
Anh trả lời:
【Tùy em.】
【Em cần thì anh sẽ đến.】
Đến dịp kỷ niệm một năm yêu nhau, tôi hỏi anh có muốn tổ chức một buổi kỷ niệm không.
Anh vẫn chỉ đáp:
【Tùy em.】
Không ghen.
Không can thiệp.
Cũng chẳng có bất kỳ cảm xúc nào.
Bạn bè đều rất ngưỡng mộ tôi.
Họ nói rõ ràng tôi đang yêu, nhưng lại được tận hưởng sự tự do như người độc thân.
Ban đầu, tôi cũng từng nghĩ như vậy.
Tôi cho rằng anh biết tôn trọng ranh giới, chưa bao giờ can thiệp vào quyết định của tôi, đó là sự tôn trọng dành cho tôi.
Nhưng theo thời gian, tôi chỉ cảm thấy bất lực.
Một cảm giác bất lực len lỏi từ tận sâu trong lòng.
Thế nhưng nếu hỏi vì sao lại như vậy, tôi lại không tìm ra được nguyên nhân.
Tôi thậm chí còn bắt đầu nghi ngờ, liệu có phải mình quá nhạy cảm hay không.
Nhưng rồi dần dần, tôi chợt hiểu ra.
Bởi vì, với tư cách là người yêu, anh quá bình thản.
Bình thản đến mức gần như lạnh lùng.
Anh không quan tâm tôi ra ngoài có bị dính mưa hay không.
Không quan tâm tôi ở bên người đàn ông nào.
Thậm chí ngay cả chuyện kết hôn, anh cũng chẳng để tâm.
Vì không quan tâm, nên mỗi lần đều có thể dễ dàng nói ra hai chữ "Tùy em".
Chuyện của tôi...
Chẳng liên quan gì đến anh.
Còn người thật sự khiến anh để tâm, là bạn gái cũ của anh, Tô Vãn.
Hai người là thanh mai trúc mã, dây dưa suốt bảy năm trời. Sau này vì Tô Vãn ra nước ngoài nên mối tình ấy cũng lặng lẽ kết thúc.
Nhưng bây giờ...
Cô ấy đã trở về.
Tôi vẫn nhớ rất rõ.
Ngày anh biết gia đình sắp xếp cho Tô Vãn đi xem mắt, Cố Diệu — người vốn luôn bình tĩnh trước mọi chuyện — lại lập tức chạy đến ngăn cản bằng mọi giá.
Anh siết chặt cổ tay cô ấy rồi nói:
"Không được đi!"
Anh không cho cô ấy tiếp xúc với bất kỳ người đàn ông nào.
Can thiệp vào từng quyết định quan trọng của cô ấy.
Quan tâm đến cuộc sống của cô ấy từng li từng tí.
Còn đối với tôi...
Mãi mãi chỉ có một câu:
"Tùy em."
Vì không quan tâm.
Nên cũng chẳng thấy có gì đáng để bận lòng.
Có điều bây giờ nghĩ lại, hai chữ "Tùy em" ấy đúng là đã giúp tôi tiết kiệm biết bao nhiêu rắc rối.
Rất nhiều chuyện...
Cũng không cần phải giải thích với anh nữa.
Tôi hít sâu một hơi rồi gõ xuống bàn phím:
【Không có vấn đề gì, cứ ngày 15.】
Đặt điện thoại xuống, tôi đẩy cửa phòng ngủ bước ra phòng khách để rót nước.
Cố Diệu đang cầm máy tính bảng, khẽ nhíu mày, dường như đang xử lý một việc gì đó rất phiền phức.
Tôi cầm cốc nước đứng bên cạnh, thuận miệng hỏi:
"Công việc bận lắm sao?"
Anh không ngẩng đầu lên, ngón tay vẫn lướt nhanh trên màn hình.
"Không phải công việc. Nhà mới Tô Vãn thuê gặp chút rắc rối, bên quản lý tòa nhà không chịu giải quyết. Anh đang chỉ cô ấy cách xử lý."
Trong giọng nói của anh thấp thoáng một sự sốt ruột và quan tâm mà rất khó nhận ra.
Lại là Tô Vãn.
Mà cảm xúc trong mắt anh, là điều tôi chưa từng được thấy.
Tôi nhấp một ngụm nước ấm, để dòng nước nóng chầm chậm trôi xuống dạ dày.
"Ừ, vậy anh cứ từ từ chỉ cô ấy."
Tôi xoay người trở về phòng, đóng cửa lại, hoàn toàn ngăn cách mọi âm thanh bên ngoài.
Sáng hôm sau, tôi bị tiếng chuông báo thức đánh thức đúng giờ.
Trong bếp lạnh tanh, không hề có chút hơi ấm của khói lửa.
Nếu là trước đây, vào giờ này tôi đã tất bật trong bếp, mỗi ngày lại nghĩ cách chuẩn bị một bữa sáng dưỡng dạ dày khác nhau cho Cố Diệu.
Nhưng hôm nay, tôi đi ngang qua nhà bếp, bước thẳng vào phòng tắm, tự trang điểm cho mình một lớp trang điểm nhẹ nhưng tinh tế.
Cố Diệu đầu tóc rối bù bước ra. Thấy tôi ăn mặc chỉnh tề chuẩn bị ra ngoài, anh không khỏi nhíu mày.
"Hôm nay sao em không làm bữa sáng? Em không biết dạ dày anh có bệnh à?"
Tôi lấy một đôi giày cao gót từ tủ giày ở lối vào, không quay đầu lại mà đáp:
"Hôm nay công ty có cuộc họp buổi sáng, em không có thời gian. Anh tự gọi đồ ăn hoặc pha chút yến mạch ăn tạm đi."
Anh đứng sững tại chỗ, rõ ràng không ngờ tôi lại dùng thái độ hời hợt như vậy để đối phó với mình.
Trước đây, cho dù tôi sốt đến ba mươi chín độ, chỉ cần anh nói đau dạ dày, tôi vẫn cố gắng gượng dậy nấu cháo kê cho anh.
"Đồ ăn ngoài không sạch." Anh sa sầm mặt, giọng nói lộ rõ vẻ không hài lòng. "Dù em có bận đến đâu thì cũng có thời gian nấu một bát mì chứ?"
Tôi đi giày xong, đứng thẳng người, nhìn thẳng vào mắt anh.
"Em đã nói rồi, em không có thời gian. Nếu anh thật sự không quen ăn đồ bên ngoài thì tự nấu đi."
Nói xong, tôi mở cửa bước ra ngoài, để mặc vẻ sững sờ của anh ở lại phía sau cánh cửa.
Đến công ty, tôi bắt đầu bàn giao công việc trong tay.
Chi nhánh cách đây ba nghìn dặm là một thử thách hoàn toàn mới. Tôi cần sắp xếp và lưu trữ toàn bộ tài liệu của các dự án bên này.
Suốt cả buổi sáng, tôi đều ở trong phòng họp trao đổi với phụ trách các phòng ban, bận đến mức ngay cả thời gian uống một ngụm nước cũng không có.
Đến giờ nghỉ trưa, tôi mới có thời gian lấy điện thoại ra.
Trên màn hình có hai tin nhắn.
Một tin là của Cố Diệu, chỉ vỏn vẹn mấy chữ:
【Chiều tan làm tiện đường thì ghé lấy bộ vest đã gửi giặt khô giúp anh.】
Tin còn lại là thông báo trừ tiền.
Trước đây, tôi đã liên kết thẻ người thân cho Cố Diệu, mọi khoản chi tiêu lớn nhỏ trong nhà đều được thanh toán từ tài khoản này.
Hóa đơn hiển thị anh vừa chi hơn hai nghìn tệ tại một nhà hàng tư cao cấp.
Ghi chú là:
Canh dưỡng dạ dày đặc biệt, ít dầu, không đường.
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng ghi chép ấy rất lâu.
Sáng nay anh còn than đồ ăn ngoài không sạch, nhất quyết muốn tôi nấu mì.
Đến trưa lại sẵn sàng bỏ hơn hai nghìn tệ để gọi một phần canh dưỡng dạ dày ở nhà hàng cao cấp.
Tôi không tin đó là anh mua cho chính mình.
Tan làm, tôi không đến tiệm giặt khô, mà đi thẳng về nhà.
Cố Diệu về trước tôi.
Anh đang ngồi trên sofa gọi điện thoại, giọng nói rất khẽ:
"Canh đó phải uống lúc còn nóng. Anh đã dặn đầu bếp đừng cho rau mùi, vì em bị dị ứng. Công việc cứ để đó đã, sức khỏe mới là quan trọng nhất. Không được thức khuya nữa, nghe chưa?"
Tôi đứng ở lối vào, lặng lẽ nghe anh dịu dàng hỏi han.
Bất giác nhớ đến những lần mình bị đau dạ dày.
Anh chỉ lạnh nhạt nhìn tôi, rồi hờ hững buông một câu:
"Đều là người lớn cả rồi, em nên học cách tự chăm sóc bản thân."
Thật mỉa mai.
Nghe thấy tiếng mở cửa, Cố Diệu vội vàng cúp máy, quay đầu nhìn tôi.
Ánh mắt anh dừng trên hai bàn tay trống không của tôi.
"Bộ vest của anh đâu?"
Tôi thay dép, tiện tay ném chiếc túi lên sofa.
"Quên rồi. Anh tự đi lấy đi."
Sắc mặt Cố Diệu lập tức tối sầm, giọng nói đầy vẻ trách móc không hề che giấu.
"Quên rồi? Sáng nay anh còn nhắn tin nhắc em, vậy mà em cũng quên được sao? Em không biết cuối tuần này anh phải tham dự một diễn đàn quan trọng của ngành à?"
Tôi dừng bước, quay người nhìn anh.
"Đúng là em quên."

Address

Cầu Giấy
Hanoi

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Gió Đông posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Establishment

Send a message to Gió Đông:

Shortcuts

Share