TruyenEdit - Thiên Thanh

TruyenEdit - Thiên Thanh Tổng hợp những truyện đã được Edit. Nơi các Edit trẻ giao lưu học hỏi và chia sẻ truyện với nhau.

Chào mừng các bạn ghé thăm nhà Thanh, có truyện, có phim, có review, các b thích gì page cũng chiều, vui lòng like, share và đánh giá 5 🌟 giúp page ah, xin đa tạ (vái chào)

Trọn bộ Lạn Kha Kỳ Duyên
08/03/2026

Trọn bộ Lạn Kha Kỳ Duyên

Lạn Kha Kỳ Duyên là một bộ truyện tu tiên theo lối riêng, không như những truyện tiên hiệp cổ điển. Mỗi khi Kế Duyên tác động vào vận mệnh của một người, hoặ...

Ôn Tửu vừa tỉnh giấc sau một giấc ngủ dài thì nhận ra mình đã trọng sinh về năm mười lăm tuổi. Đúng lúc đó, nàng lại đụn...
19/02/2026

Ôn Tửu vừa tỉnh giấc sau một giấc ngủ dài thì nhận ra mình đã trọng sinh về năm mười lăm tuổi. Đúng lúc đó, nàng lại đụng ngay phải kẻ thù không đội trời chung đang dẫn theo kiệu hoa đến tận cửa, đòi cưới nàng?!

May sao, người này chỉ đi đón dâu thay cho đệ đệ bệnh tật ốm yếu mà thôi.

Ôn Tửu biết rõ vị hôn phu của mình là người đoản mệnh, cũng biết trước tương lai Tạ gia sẽ là một nhà quyền quý, và càng biết rõ thiếu niên trước mặt này sau này sẽ trở thành vị Nhiếp Chính Vương quyền khuynh thiên hạ.

Ôn Tửu ôm lấy trái tim nhỏ bé đang run rẩy, âm thầm tìm cách lấy lòng vị Nhiếp Chính Vương tương lai: "Ta phụ trách kiếm tiền nuôi gia đình, xin trưởng huynh cứ tiếp tục phong lưu tiêu sái!"

Thế nhưng, có vẻ như hướng nịnh bợ của nàng hơi sai sai...

Đêm động phòng hoa chúc, người này bỗng nhiên tung chiêu "biến hình", thay thế tân lang.
-----
"Ôn Tửu, nàng đã là người của bổn vương! Cơ hội này bổn vương đã chờ đợi suốt mười năm ròng, mỗi khi nhớ đến nàng đều thao thức không sao chợp mắt!"

Triệu Phàm đè nàng lên sập mềm, điên cuồng xé nát y phục trên người nàng, những nụ hôn dồn dập rơi trên gương mặt, cổ và xương quai xanh của nàng...

Ôn Tửu liều mạng muốn đẩy hắn ra, nhưng lại phát hiện toàn thân vô lực, cơ thể không ngừng nóng lên, như thể có ngàn vạn con sâu nhỏ đang cắn rỉa bên trong. Nàng gần như không thể suy nghĩ, vừa né tránh vừa kêu cứu: "Thừa Vân! Mạnh Thừa Vân..."

Chính Mạnh Thừa Vân đã đưa nàng vào cung, nói rằng Thái hậu có chiếu triệu kiến. Kết quả đến Lãm Nguyệt đài này, mới uống cạn một ly rượu đã rơi vào tình cảnh này. Mạnh Thừa Vân chắc chắn vẫn chưa đi xa!

Ôn Tửu hớt hải chạy đến trước đình, gió đêm thổi tung những lớp rèm che, phất phơ tà áo của người nam nhân đó. Hắn quả nhiên vẫn còn ở đó!

Nội thị hai bên từ sau rèm bước nhanh ra, đồng loạt ép sát: "Cô nương đang tìm Mạnh Thượng thư sao? Ta khuyên cô nương hãy chết tâm đi, Mạnh Thượng thư sắp sửa nghênh cưới công chúa làm phò mã rồi. Ly rượu hợp hoan cô nương vừa uống cũng là do hắn tặng cho chủ tử nhà ta đấy!"

"Ta không tin!" Trước mắt Ôn Tửu đèn hoa chập chờn, trời xoay đất chuyển, nàng không bước nổi lên bậc thềm, ngã quỵ xuống đất: "Thừa Vân... cứu ta!"

"A Tửu." Mạnh Thừa Vân bước ra từ sau rèm, ôn tồn khuyên nhủ:

"Hãy theo Minh vương đi, ngài ấy đối với nàng, tình thâm nghĩa trọng."
Câu nói nhẹ bẫng của hắn rơi xuống, nhưng với Ôn Tửu lại như sấm sét nghìn cân giáng xuống đầu. Nàng gượng dậy, lảo đảo đi về phía hắn.

"Tình thâm nghĩa trọng? Ngươi muốn cưới công chúa để làm hoàng thân quốc thích, lại còn muốn bán ta đi làm đá lót đường?
Mạnh Thừa Vân, ngươi thật sự là kẻ dùng người triệt để mà!"

Năm nay nàng hai mươi chín tuổi, dùng mười bốn năm thời gian, từ một thôn nữ cơm không đủ no, lăn lộn trở thành nữ nhân giàu nhất của Đại Yến. Nàng đã nếm trải đủ đắng cay, cũng đã hưởng hết vinh hoa mà nữ nhân chốn khuê các chẳng dám mơ tới.

Nữ tử cùng lứa với nàng, con cái đều đã đến tuổi dựng vợ gả chồng. Khi họ đang phu xướng phụ tùy, khuyên chồng dạy con, thì Ôn Tửu lại vì Mạnh Thừa Vân mà bôn ba ngược xuôi.

Hắn cần bạc, bao nhiêu nàng cho bấy nhiêu; hắn cần người nâng đỡ, nàng vì hắn mà bắc cầu dẫn lối. Mạnh Thừa Vân ở tuổi ngoài hai mươi đã ngồi lên ghế Thượng thư, thảy đều là do Ôn Tửu dùng tiền đắp lên!

Năm mười lăm tuổi, nàng bị kẻ lạ đột nhập vào nhà làm nhục thân thể, bị tổ mẫu đem bán cho nhà họ Tạ để làm thê thiếp xung hỷ cho tên phu quân bệnh tật sắp chết. Chính Mạnh Thừa Vân đã từ bỏ tất cả, đưa nàng bỏ trốn trong đêm. Từ đó, Ôn Tửu thề sẽ cùng hắn sống chết có nhau.

Mạnh Thừa Vân đầu quân dưới trướng Minh vương, dù nàng cực kỳ ghét cay ghét đắng kẻ này nhưng vẫn tận tâm lực giúp đỡ. Nàng tự biết thân mình không còn trong trắng, chưa từng hy vọng xa vời có thể gả cho hắn.

Nhưng Mạnh Thừa Vân bao năm qua cũng không cưới vợ, hai người hàng xóm láng giềng, lúc rảnh rỗi cùng ăn bữa cơm, nàng đã thấy mãn nguyện lắm rồi.

Thế nhưng giờ đây... kẻ mà nàng ngỡ có thể làm tri kỷ sống chết cả đời, lại vì quyền vị mà tặng nàng cho Triệu Phàm. Sự hy sinh của nàng bao năm qua mới nực cười làm sao!

Mạnh Thừa Vân nói: "Ta đều là vì tốt cho nàng."

"Vì tốt cho ta? Ha ha... Ha ha ha..." Ôn Tửu lảo đảo lùi lại phía sau.
Đám nội thị đang ép tới, giọng nói lanh lảnh chói tai: "Cũng chẳng phải trinh tiết liệt nữ gì, một gái lỡ thì đã thất thân lại chẳng gả đi đâu được, chủ tử nhà ta chịu lâm hạnh ngươi là phúc đức mấy đời ngươi tu được đấy!"

Triệu Phàm xé toạc ngoại sam của nàng, tiếng vải rách vang lên bên tai: "Tiểu hoàng đế chẳng còn sống lâu, ta sẽ sớm đăng cơ hoàng vị thôi. Bản vương sẽ đối đãi tốt với nàng, cho nàng hưởng vinh hoa phú quý cả đời, đừng có làm loạn nữa."

Bên tai Ôn Tửu ong ong, nàng dùng hết sức bình sinh để phản kháng, trong nhất thời mấy kẻ kia quả thật không làm gì nổi nàng.
Triệu Phàm bước từng bước ép sát tới tận lan can, Ôn Tửu bỗng nhiên dừng lại, lao ngược về phía Triệu Phàm. Lan can gỗ trên đài cao vốn đã chịu gió dập mưa vùi lâu năm không tu sửa, nghe tiếng "rắc" một cái đã gãy lìa, hai người cùng rơi xuống dưới.

Nàng là kẻ làm ăn, dù có chết cũng không thể chịu lỗ.

Khoảnh khắc Ôn Tửu rơi giữa không trung, tiếng gió rít gào, dường như có rất nhiều người đang gọi tên nàng. Từ xa, ánh lửa lan nhanh tới, hàng vạn binh giáp bao vây toàn bộ hoàng cung. Lính gác hớt hải báo tin: "Hành vương dẫn mười vạn binh mã tiến cung... Diệt phản quân!"

Ôn Tửu rơi xuống đài cao, máu tươi nhuộm đỏ phiến đá cẩm thạch trắng dưới thân. Giây phút nuốt hơi thở cuối cùng, nàng nhìn thấy người nọ mặc y phục màu đen huyền, cưỡi bạch mã phi nước đại tới. Nàng không nhìn rõ mặt người ấy, nhưng lại yên tâm nhắm mắt lại.

Ôn Tửu dường như lại mơ thấy cơn ác mộng đó.

Đêm hôm ấy mưa như trút nước, khung cửa sổ rách nát và cánh cửa gỗ bị cuồng phong thổi đến mức lung lay sắp đổ. Một nam nhân lạ mặt phá cửa sổ xông vào, mặc cho nàng liều mạng giãy giụa cầu cứu, hắn vẫn cưỡng đoạt nàng, từ đầu đến cuối không thốt ra một lời nào.

Trong đêm mưa tầm tã ấy, chỉ có tiếng thở trầm đục của nam nhân hòa lẫn với tiếng kẽo kẹt của chiếc giường gỗ, trở thành nỗi ám ảnh đeo bám Ôn Tửu suốt mười mấy năm trời. Nàng đã vô số lần vùng vẫy khổ sở trong cùng một giấc mộng, nhưng vẫn không sao nhìn rõ được gương mặt của kẻ đó.

Cơn đau kịch liệt từ da thịt đã cưỡng ép Ôn Tửu bừng tỉnh.
"Đau quá..."

Nàng mở mắt, đập vào mắt là màn đêm tối đen như hũ nút. Luồng hơi thở nồng nặc mùi rượu của nam nhân phả vào mặt, Ôn Tửu ngay lập tức nổi da gà toàn thân.

Nàng sờ thấy chiếc trâm bạc dưới gối, dốc toàn lực đâm mạnh vào lồng ngực hắn. Vết máu tức khắc loang ra trên người nam nhân, hắn dường như cũng thanh tỉnh lại đôi chút, dừng mọi động tác.

"Cút xuống! Nếu không ta sẽ giết ngươi!" Ôn Tửu lạnh giọng quát.
Đây là lần đầu tiên trong suốt những năm dài bị ác mộng hành hạ, nàng có đủ sức phản kháng trước mặt nam nhân này. Chẳng phải nàng đã chết rồi sao? Tại sao còn phải chịu đựng sự nhục nhã này thêm lần nữa?

Ôn Tửu dùng lực ấn sâu chiếc trâm bạc vào da thịt hắn, máu tươi theo thân trâm không ngừng chảy xuống người nàng, dính dấp và nóng hổi, không khí nồng nặc mùi tanh tưởi. Nam nhân vẫn đè chặt lấy nàng, khiến nàng không thể cử động, chỉ đành mặc cho hắn muốn làm gì thì làm.

"Ngươi bị người ta hạ thuốc phải không?" Ôn Tửu nhận ra điểm bất thường của hắn, đã bị thương đến mức này mà vẫn không chịu từ bỏ ý đồ, "Ta có cách, ngươi xuống trước đi, ta sẽ giúp ngươi..."

Đối phương thoáng ngẩn người, sau đó đứng dậy bên cạnh giường. Ôn Tửu lập tức xuống giường, vớ lấy chiếc ghế bên cạnh, nhấc bổng lên đập mạnh về phía nam nhân

"Ngươi đi ch.ết đi!"

Nam nhân phản ứng cực nhanh, hắn túm lấy vạt áo rồi trực tiếp tung người nhảy ra khỏi cửa sổ. Ôn Tửu đuổi đến bên cửa, bóng người đã sớm biến mất. Cuồng phong cuốn theo mưa lạnh tạt thẳng vào mặt, cái lạnh thấu xương khiến nàng run rẩy ngã ngồi bệt xuống đất.

Cánh cửa sổ rách nát bị nam nhân va chạm đã hoàn toàn tan tành, đánh động đến người lớn ở gian nhà bên cạnh, tức thì một tràng chửi bới vang lên: "Nuôi cái thứ lỗ vốn này thật phí công! Nửa đêm nửa hôm cũng không để ai yên thân!"

Giữa đêm mưa, một tia chớp rạch ngang trời, soi sáng xung quanh trong thoáng chốc. Căn nhà tranh cũ nát, bốn bức tường trống trải - đây chính là nơi Ôn Tửu từng sống thời thiếu nữ. Nàng lồm cồm bò dậy, lảo đảo leo lại lên giường, sờ thấy hai lượng bạc vụn giấu trong gối.

Giây phút này, nàng không biết nên òa khóc hay cười lớn điên cuồng nữa.

Nàng trọng sinh rồi.

Trọng sinh vào đúng cái ngày bị tước đi sự trong trắng năm xưa.
Đây là nhà đất của Ôn gia, nàng vẫn là Ôn Tửu mười lăm tuổi, là con gái của một gia đình thương nhân sa sút.

"A Tửu? Có chuyện gì vậy A Tửu?" Bên ngoài vang lên tiếng hỏi han sốt sắng của mẹ, cánh cửa gỗ bị đẩy ra, một phụ nữ bưng theo ngọn đèn dầu leo lét bước vào.

"Mẹ..."

Vừa nhìn thấy bà, nước mắt Ôn Tửu đã trào ra như suối.

Kiếp trước sau khi trốn khỏi Tạ gia, nàng không bao giờ được gặp lại mẹ nữa. Nàng chỉ nghe người đồng hương kể lại rằng, quận Trường Bình gặp nạn binh đao, vạn người bị quân địch đồ sát, không một ai sống sót. Đến cả hài cốt cũng chẳng thể phân biệt được là ai với ai, không lập nổi tấm bia, không có nơi để thờ phụng.

Một lần biệt ly mười bốn năm, sinh tử cách trở, hỏi sao không khóc cho được?
---
Đọc full truyện tại https://toidoca.com/thieu-nu-nha-nong-lam-giau-nuoi-nhiep-chinh-vuong/chuong-1-tang-nang-cho-nguoi-640127

Sư huynh a sư huynh tập 126-128
16/02/2026

Sư huynh a sư huynh tập 126-128

Luyện khí 10 vạn năm tập 316-320
16/02/2026

Luyện khí 10 vạn năm tập 316-320

Xem Luyện Khí 10 Vạn Năm tập 316-320 thuyết minh (EditTT) - EditTT trên Dailymotion

Luyện khí 10 vạn năm tập 306-310
24/01/2026

Luyện khí 10 vạn năm tập 306-310

Một bà mẹ chồng cay nghiệt, thô lỗ? ··· Xin lỗi, không có.Một cha chồng hay hòa hoãn, bề ngoài rộng rãi nhưng thực ra ke...
10/01/2026

Một bà mẹ chồng cay nghiệt, thô lỗ? ··· Xin lỗi, không có.

Một cha chồng hay hòa hoãn, bề ngoài rộng rãi nhưng thực ra keo kiệt? ··· Thật ngại quá, cũng không có luôn.

Nàng xuyên đến nhà lão Lý vốn chất phác thật thà, trở thành vợ của Lý lão tứ. Ngay cả trong năm mất mùa đói kém, vẫn được cha chồng che chở, được mẹ chồng yêu thương - đây chẳng phải là một phúc phận to lớn hay sao?
---
“Mẹ, mẹ làm thế này là muốn hại cả nhà ta đấy! Nàng ấy là con dâu út của mẹ, còn con đây đã sinh cho mẹ cháu trai trưởng rồi!

Thường ngày mẹ thiên vị cũng thôi đi, con út và cháu đích tôn là cục vàng, cục bạc của ông bà, mẹ thương chú tư, chiều Thím Tư, con là dâu trưởng chưa từng than nửa lời. Nhưng bây giờ không phải lúc để mẹ thiên vị đâu, vợ lão Tứ không sống nổi nữa rồi, hít vào thì ít thở ra thì nhiều, cứ giữ nàng ấy lại là làm khổ cả nhà mình đấy!”

“Con dâu cả, làm người không thể thất đức như thế! Bà già này biết con có thành kiến với vợ lão Tứ, nhưng nó đã bước chân vào nhà họ Lý, là người của nhà họ Lý. Chừng nào nó còn một hơi thở, bà già này vẫn sẽ chăm sóc tử tế.”

“Mẹ à, mẹ nói thế là cứa vào tim con dâu đấy! Suốt nửa tháng qua, phần nước được phát đã bị nàng ấy phí phạm, con dâu đã nói gì chưa? Con dâu không hề nói gì. Hôm nay mẹ vẫn chia cho chú tư một nửa phần nước, con dâu cũng im lặng. Nếu không phải vì lau mặt cho muội ấy mà phát hiện muội ấy gần như tắt thở, con dâu cũng sẽ không nói nửa lời đâu…”

Bên tai là cuộc cãi vã giữa một cặp mẹ chồng nàng dâu về việc giữ hay bỏ cô em dâu sắp chết. Mở mắt ra, trần nhà tranh thấp lè tè, những bức tường trát bùn đất lốm đốm, ánh sáng lờ mờ.

“Nước…”

Cổ họng khô khốc như muốn bốc khói, Tần Vọng Thư nuốt khan mấy lần mới thốt lên tiếng, nhưng giọng nói khản đặc lại bị hai người bên cạnh át đi.

Nàng lại nuốt nước bọt mấy lần, liếm đôi môi khô nứt toác đầy máu, nàng gắng gượng ngồi dậy.

Cánh tay mềm nhũn, run rẩy không chút sức lực đã thu hút sự chú ý của Tần Vọng Thư.

Lụa màu hồng nhạt, những bông hoa tường vi chuyển màu tinh tế và thanh nhã bám trên cổ tay áo, vươn lên rồi lại rủ xuống: “Chết tiệt…”

Cái quái gì thế này?

Dưới chăn là… quần áo cổ trang!

Ngước mắt nhìn, mọi thứ trong tầm mắt đều giống nhau: quần áo vải thô, vải g*i rách nát. Trong căn phòng chỉ có bốn người, chỉ riêng nàng là mặc đồ tinh xảo.

Cảnh này quá chân thực, nhìn vẻ mặt cau có và ánh mắt chán đời của hai mẹ con nhà này xem. Bộ phim này chắc chắn sẽ nổi tiếng, nhưng mà… nàng vừa bị bạn gái của bạn trai đẩy ngã khỏi thang cuốn, tại sao lại bị đưa đến phim trường? Chẳng lẽ nàng đang hôn mê thì trông giống người chết hơn sao?

Ai đã đồng ý việc này?

… Còn ai nữa, ngoài cái gã khốn Tần Bách Cường?

Đúng là không bỏ qua bất cứ cơ hội nào để bóc lột nàng. Còn nàng thì đúng là ngu ngốc hết thuốc chữa. Vì muốn cuộc sống sau khi kết hôn dễ dàng hơn nên vừa đi làm vừa mở cửa hàng online, gần như phải phân thân ra để làm việc.

Kết quả là, người ta dùng tiền mồ hôi nước mắt của nàng để nuôi bạn gái.

Trong lòng thay đổi suy nghĩ, Tần Vọng Thư nghĩ nếu cứ nằm bẹp thế này, có lẽ nàng sẽ chết khát mất, nên tốt nhất là làm phiền mọi người để xin một ngụm nước đã, thêm nữa việc chưa được đồng ý mà đã bắt nàng đóng phim cũng cần phải nói chuyện lại.

Còn về Tần Bách Cường, tên khốn đó, cứ đợi đấy.

“Này!” Nàng giơ tay lên, Tần Vọng Thư kéo cái lưng đang chắn trước giường, nam nhân ấy quay đầu lại. Nàng chợt khâm phục: “Tôi sắp chết khát rồi, có thể giúp tôi lấy một chai nước không?”

Người này trang điểm cũng quá tốt, và ánh mắt kia… trước tiên là kinh ngạc, sau đó bình tĩnh, rồi đờ đẫn đi tới bên chân nàng, giơ tay lên, lấy một cái hồ lô từ trên đỉnh tủ cao xuống rồi mở ra.

Nàng thầm than người này diễn xuất quá đỉnh, ở đây đâu có máy quay, anh ta diễn cho ai xem? Thêm nữa đạo cụ cũng quá chuyên nghiệp, một cái hồ lô cũng làm tỉ mỉ đến thế.

Nhìn cái hồ lô, Tần Vọng Thư đắn đo không biết nên uống hay không. Uống thì cái hồ lô này nhìn có vẻ đã dùng khá lâu, không uống thì nàng không thể chịu đựng được nữa.

Ngửi thấy mùi nhè nhẹ không dễ chịu từ trong hồ lô, nhìn chằm chằm cái hồ lô lớn đang đưa đến miệng, Tần Vọng Thư vô thức há miệng.

Ục ục, ục ục, nàng uống mấy ngụm nước lớn vào bụng rồi mới phản ứng lại.

Trời ơi… chuyện gì thế này, nàng không chỉ uống nước trong hồ lô mà còn cắn cả vào miệng hồ lô.

Trong lòng đột nhiên thấy ghê tởm, Tần Vọng Thư giơ tay lên và gạt cái hồ lô ra.

Nam nhân kia kịp thời nắm lấy hồ lô, không để nước bên trong đổ hết ra ngoài, hắn nhìn nàng ấy một cái rồi lại rũ mắt xuống.
“Trời đất ơi! Bị đổ nhiều nước quá!”

Tiếng hét của người phụ nữ như muốn bốc đất ẩm lên liếm cùng với giọng nói máy móc trong đầu đã thành công khiến Tần Vọng Thư trợn trắng mắt.

Trong thời đại mà việc xuyên không đã phổ biến với người trưởng thành, nhiều người đã từng có những giả định này hay giả định khác. Trong những năm tháng sinh viên gian khổ nhất, Tần Vọng Thư đã từng vô số lần tưởng tượng ra cảnh đó, nhưng vào cái ngày giấc mơ trở thành hiện thực này, nàng chỉ muốn về nhà.

“Ăn thêm mấy hạt nữa đi.” Lý Giang đặt một nhúm lúa mì nhỏ vào lòng bàn tay trắng nõn đang co lại của nàng, dặn đi dặn lại không biết mệt: “Nhớ nhai kỹ.”

“Ừm.”

Các nhân vật xuyên không trong tiểu thuyết thường là sát thủ, bác sĩ hoặc giới tinh hoa trong các ngành nghề khác. Nếu là một người tay mơ, chắc chắn sẽ có bàn tay vàng.

Nàng là một cô nhi của thế kỷ 21, suýt nữa không được học đại học, nấu nướng, thủ công… đều không liên quan gì đến nàng. Đặt vào thời cổ đại, nàng đích thị là một tay mơ.

Là một tay mơ, ông trời quả thực công bằng, Hệ thống Trao đổi Vũ trụ di động 003 là bằng chứng, nhưng đã là hệ thống thì tại sao không triệt để hơn? Cái hệ thống trao đổi này là cái quái gì vậy? Đan dược, không gian linh thạch, tàu sân bay, người máy, rìu đá, nồi đá này là thế nào đây?

“Haiz…” Trời muốn diệt nàng rồi.

Ba giao diện, một toàn là tiên khí, một toàn là công nghệ, một toàn là di tích cổ. Trong tay nàng không có một xu nào, xung quanh toàn là đồ rách nát. Nếu nàng dám trao đổi gì đó với người khác, ước chừng họ sẽ bò ra khỏi giao diện mà đánh nàng chết mất.

“Ôi…” Cái vận may này, may mà nó còn chừa lại một chút! Đây là muốn ép nàng chết à!

“Có muốn uống nước không?” Lý Giang cầm lấy hồ lô, cẩn thận đề phòng hỏi.

Mắt nàng đảo một vòng rồi lại rơi vào màn hình chỉ có nàng mới nhìn thấy, Tần Vọng Thư lắc đầu: “Vẫn còn chịu được.”

“Ồ.” Lý Giang thu lại ánh mắt, sự nghi ngờ trong lòng càng lúc càng nặng.

Tuy nhiên, vợ mình không gây sự, không làm loạn mà lại nghe lời như thế này khiến hắn cảm động. Giá mà nàng có thể giữ được như vậy mãi thì tốt biết mấy.

Bên này, đôi vợ chồng nhỏ gần như không nói lời nào. Cách họ nửa mét, ánh mắt của bà Lý thu lại khỏi con trai út, thở dài một tiếng rồi quay lưng lại, bốc một nắm lúa mì từ chiếc giỏ tre phía sau, chia lần lượt cho các cháu quây quần bên mình, sau đó đưa hai nhúm nhỏ còn lại cho con trai út.

Đây là cục cưng của bà. Mười tuổi theo sư phụ, làm việc trong tiệm rèn sáu năm. Tưởng chừng sắp ra nghề rồi thì lại gặp loạn binh.

Thợ rèn đều bị trưng dụng hết, nếu không phải Vương nhị cẩu có lòng riêng, thằng bé cũng khó thoát kiếp nạn.

Nhưng khó khăn lắm mới thoát được một kiếp, hắn lại gặp chuyện khi đi đưa củi.
Vốn dĩ, vừa gặp nạn binh dịch vừa gặp thiên tai, cưới vợ không dễ, nhặt được một cô tiểu thư nhà viên ngoại cũng coi như là may mắn, nhưng cô nương nhà viên ngoại này quá đỏng đảnh, ăn thì phải ngon nhất, mặc thì phải đẹp nhất.

Họ chỉ là những tá điền thuê ruộng của người ta, sống không nổi ở trấn nên chuyển ra ngoài trấn. Năm được mùa thì cũng chỉ có cơm độn, rau dại, bánh bao, đâu có bột mì trắng tinh mà cung cấp, huống hồ lại gặp thiên tai liên tiếp.

Trước Tết, trang trại bị đốt, lương thực bị cướp, may mà sống sót nhờ rau dại và vỏ cây. Ai ngờ năm nay lại đại hạn, từ mùa xuân đến nay chưa rơi một giọt mưa nào, thời tiết nóng đến mức có thể nướng chết người. Sông khô cạn, đầm lầy khô kiệt, cây cối trên núi lá héo cành khô.

Ban đầu, có lương thực và nước cứu tế do phủ nha phát hằng ngày, ai có thể cầm cự được thì đều cố gắng cầm cự. Nhưng mấy ngày nay, nước lại càng ít đi, lương thực cũng giảm từ hai lạng xuống còn một lạng mỗi người.

Mùa đông sắp đến, ngay cả lương thực dự trữ cho vài ngày cũng không có, ai còn có thể bình tĩnh được nữa.

Sau khi bàn bạc thống nhất, các trưởng lão trong làng quyết định phải đi lánh nạn.

Trong thâm tâm, mẹ chồng nàng cũng nghĩ cô con dâu út này chết thì cũng thôi, không còn gánh nặng này nữa, lão Tứ sẽ đỡ khổ hơn. Nhưng hiện tại, nàng ấy không chỉ sống lại mà còn trở nên hiểu chuyện, không khóc không làm loạn, lão Tứ cho bao nhiêu ăn bấy nhiêu, ba ngày nay không nói thêm một lời nào, cũng không gây chuyện.

Hôm nay ra ngoài, nàng ấy còn cắn răng kiên trì đi theo mọi người, bảo nàng ấy nhai lúa mì sống cũng không hề nói hai lời.
Bà không kìm được, khi tận mắt nhìn thấy con trai út lại đặt phần lớn lúa mì vào tay con dâu út, bà lại bốc một nhúm nhỏ, bất chấp ánh mắt của con dâu cả, tiến đến gần.

“Vợ lão Tứ à, con ăn nhiều vào, đường sắp tới còn dài lắm.”
---
Đọc trọn bộ tại: https://toidoc.vn/con-dau-thu-tu-cua-nha-ho-ly
theo dõi

Luyện khí mười vạn năm tập 301
26/12/2025

Luyện khí mười vạn năm tập 301

Xem Luyện Khí Mười Vạn Năm tập 301-305 thuyết minh (EditTT) - EditTT trên Dailymotion

Mục Thần Ký tập 56
14/12/2025

Mục Thần Ký tập 56

Xem Mục Thần Ký tập 56-58 thuyết minh(EditTT) - EditTT trên Dailymotion

Luyện khí 10 vạn năm tập 296 - 300
06/12/2025

Luyện khí 10 vạn năm tập 296 - 300

Luyện Khí 10 Vạn Năm tập 286-290
01/11/2025

Luyện Khí 10 Vạn Năm tập 286-290


TT79 Full truyện Gieo Duyên---1.Ánh nến trong Phật đường chật vật lay động, chỉ còn lại một chút ánh sáng nhỏ như hạt đậ...
29/10/2025

TT79 Full truyện Gieo Duyên
---
1.

Ánh nến trong Phật đường chật vật lay động, chỉ còn lại một chút ánh sáng nhỏ như hạt đậu.

Sư phụ nằm trên giường ván gỗ trải áo cà sa cũ, hơi thở yếu ớt đến mức gần như không cảm nhận được.

Ta quỳ bên giường, hai tay siết chặt ống tay áo của người, hốc mắt nóng ran, nhưng không dám khóc thành tiếng.

Tay sư phụ vẫn còn vương chút hơi ấm, đầu ngón tay dính vết mực thường xuyên chép kinh, sờ vào thô ráp mà lại an tâm.

Người dùng hết sức lực cuối cùng khẽ nâng tay, chỉ vào một chiếc hộp gỗ không bắt mắt trong góc.

“Huệ Quang… đến chùa lớn ở phương Bắc…” Giọng người nhẹ như gió, “Ở đó có Tàng Kinh Các, có các sư huynh… Con còn nhỏ, không giữ nổi cái miếu rách này đâu…”

Chưa nói dứt lời, tay người đã rủ xuống.

Phập.

Ánh nến vụt tắt theo tiếng, Phật đường chìm vào bóng tối hoàn toàn.

Ta ôm lấy thân thể dần lạnh đi của sư phụ, ngồi suốt một đêm.

Trời sáng, ta sờ lên cánh cửa gỗ trong Phật đường mà sư phụ đã tự tay sửa ba lần, rồi ngẩng đầu nhìn cây hòe già mà sư phụ đã trồng trong sân.

Ta mở quyển kinh Phật sư phụ để lại, trên trang đầu tiên là tám chữ do chính tay người viết: Phổ độ chúng sinh, tiên thủ bản tâm (Phổ độ chúng sinh, trước hết giữ vững lòng mình).

Ta tìm trong hộp gỗ đựng bức thư giới thiệu đến chùa lớn, giấy thư đã hơi ngả vàng.

Cuối cùng, ta đặt nó xuống đáy hộp, đối diện với di thể sư phụ, dùng giọng nói chỉ mình ta nghe thấy thì thầm:

“Sư phụ, con không đi.”

“Con sẽ thay người trông coi ngôi miếu, giúp bà Trương dưới núi gánh nước, giúp con cháu nhà Lý thúc nhận mặt chữ. Con giữ được.”

2.

Sư phụ đi rồi, nhưng ta ngay cả một tang lễ tử tế cũng không thể làm được.

Ta chỉ học được niệm kinh, quét dọn, và vẽ những lá bùa bình an cơ bản nhất.

Ta muốn lau rửa cho sư phụ, nhưng đứng trước chậu nước mà ngẩn người, không biết nên dùng nước ấm hay nước lạnh.

Ta muốn tìm cho người một chiếc quan tài, chạy xuống núi hỏi người thợ mộc duy nhất, ông ta vuốt râu nói: “Ít nhất cũng phải năm lạng bạc.”

Ta lục lọi tất cả những chiếc cà sa cũ của sư phụ, chỉ tìm thấy ba đồng tiền đồng được ủ ấm bởi thân nhiệt, kẹp trong lớp lót bên trong.

Ta ngồi xổm trên ngưỡng cửa miếu nhỏ, siết chặt ba đồng tiền đồng trong lòng bàn tay, nóng đến nỗi nước mắt ta cuối cùng cũng rơi xuống.

Ta sợ sư phụ trong Phật đường nhìn thấy, vội vàng dùng ống tay áo lau đi.

Đúng lúc này, Vương thúc – trưởng thôn, dẫn theo vài dân làng đi lên.

Ông ta không phải đến viếng.

“Huệ Quang à,” Vương thúc vỗ vai ta, lực rất mạnh, “Sư phụ con đi rồi, miếu này hương khói cũng đứt. Con còn nhỏ, không giữ được đâu.”

Ông ta chỉ vào ngôi miếu tồi tàn: “Không bằng giao lại mảnh đất này cho thôn chúng ta, phá đi xây thành một học xá, cũng coi như tích đức cho sư phụ con.”

Ta siết chặt đồng tiền trong tay, móng tay gần như muốn cắm vào da thịt.

Ta ngẩng đầu, nhìn những khuôn mặt hiển nhiên của bọn họ, lần đầu tiên cảm thấy dân làng dưới núi lại xa lạ đến thế.

“Không.” Ta lắc đầu, “Đây là miếu của sư phụ.”

Sắc mặt Vương thúc trầm xuống: “Đứa nhỏ này sao lại không biết điều?”

Ta lùi lại một bước, dựa vào cửa miếu, chợt nhớ đến chuyện phiếm sư phụ từng kể trước đây.

“Làm người phải biết báo ơn, năm đó ta từng cứu một con hồ ly nhỏ, tiếc là sau này nó chạy mất…”

Ta hướng về con đường núi không một bóng người, gần như vô thức lẩm bẩm: “Nếu như con hồ ly nhỏ đó ở đây… không biết có thể giúp được gì không?”

3.

Vừa dứt lời, trong không khí bỗng nhiên có một mùi hương hoa đào nồng đậm bay tới.

Rõ ràng là cuối thu, hoa đào từ đâu mà có?

Ta ngẩng đầu lên, liền thấy một cô nương thắt b.í.m tóc đứng ở cổng miếu, mặc một chiếc váy vải màu hồng nhạt đã bạc màu. Phía sau nàng hình như có thứ gì đó lông xù thoáng chuyển động, ta tưởng mình hoa mắt, dụi dụi mắt thì lại không thấy nữa.

Cô nương đó cười với ta, lộ ra hai chiếc răng khểnh nhỏ nhọn.

“Tiểu hòa thượng, sư phụ ngươi đã cứu ta, ta gọi là Tiểu Đào Hoa.”

Nàng đi thẳng vào Phật đường, phớt lờ Vương thúc và những người khác đang đứng ở cửa với vẻ mặt khó coi.

Nàng quỳ xuống trước di thể sư phụ, đầu ngón tay ngưng tụ một chút lửa vàng nhạt. Ánh lửa nhìn ấm áp, nhưng hoàn toàn không cảm thấy nóng.

Nàng dùng ngọn lửa đó, cẩn thận đốt đi những sợi vải thừa trên áo cà sa của sư phụ, rồi vuốt phẳng những nếp nhăn.

“Mười năm trước, ta bị thương ở chân do bẫy thợ săn, là sư phụ ngươi dùng thảo d.ư.ợ.c cứu ta, còn chia bánh màn thầu cho ta ăn.” Giọng nàng từ nhẹ nhàng trở nên buồn bã, “Ta tu luyện thành tinh, việc đầu tiên là muốn đến cảm tạ người, không ngờ…”

Nàng quay đầu lại, đưa tay xoa xoa đầu trọc của ta, giống như đang dỗ dành một đứa trẻ thật sự.

“Đừng sợ, ta đến giúp ngươi đây.”

Vương thúc thì không chịu, ông ta chỉ vào Tiểu Đào Hoa, nghiêm giọng quát: “Ranh con từ đâu đến! Huệ Quang, con đừng để bị yêu nhân nào lừa gạt!”

Tiểu Đào Hoa đứng dậy, chống nạnh, không hề yếu thế trừng mắt lại: “Lão già, ăn nói cẩn thận! Ta đến để báo ơn, không như một số người, chuyên môn đợi sư phụ người ta vừa mất thì đến cướp đất!”

Nàng kéo tay ta, quay đầu bỏ đi: “Đi thôi, tiểu hòa thượng, tỷ tỷ dẫn ngươi đi tìm gỗ tốt nhất!”
---
Đọc trọn bộ tại https://monkeydtruyen.com/gieo-duyen.html

TT78 Full Truyện Xuân Phong Bất Giải Quân---Lần đầu ta gặp Tạ Trì, chính là bởi một bạt tai.Ta cùng mẫu thân trấn thủ nơ...
28/10/2025

TT78 Full Truyện Xuân Phong Bất Giải Quân
---
Lần đầu ta gặp Tạ Trì, chính là bởi một bạt tai.

Ta cùng mẫu thân trấn thủ nơi biên ải mấy năm trời, ba tháng trước mới về kinh, hôm đó ta mặc nam trang lén trốn khỏi phủ để đi chơi.

Lúc đi ngang qua lầu hoa, một cây trâm vàng rơi ngay trước mặt ta.

Ngẩng đầu nhìn, Tạ Trì cùng hai tên tùy tùng đang giằng co với một cô nương cài hoa đỏ trên phố.

Tiểu Ngọc bên cạnh ta đang đeo mặt nạ, ăn mặc như một tiểu tử.

Tiểu Ngọc: “Chủ nhân, ta nghe nói kẻ đứng đầu kia là Tiểu hầu gia Tạ Trì của Lâm An Hầu phủ, cháu trai của đương kim Hoàng hậu nương nương. Tuy bề ngoài tuấn mỹ phi phàm, nhưng lại suốt ngày lui tới lầu hoa, ức h.i.ế.p nam nhân, bắt nạt nữ nhân, quả là một ăn chơi trác táng, tai tiếng lẫy lừng.”

Nghe đến đây, ta cẩn thận đ.á.n.h giá Tạ Trì.

Mái tóc đen như thác đổ, mày kiếm, mắt phượng môi mỏng, quả thực là tuyệt sắc!

Chẳng qua chiếc cẩm bào màu xanh lục trên người hắn lại đặc biệt giống với y phục hôm nay ta đang mặc.

Lời bình của ta lúc đó chỉ có ba chữ:

Khổng Tước Hoa.

Ta tiến lên giật tay hắn đang đặt trên vai cô nương kia, những người bên cạnh hắn còn chưa kịp phản ứng, ta đã vung tay cho hắn một bạt tai ngay giữa mặt.

Tạ Trì ôm mặt, đôi mày kiếm khẽ nhíu lại.

Khiến ta nhớ đến một từ, mỹ nhân giận dỗi.

Tạ Trì: “Ngươi là kẻ nào? lo chuyện bao đồng ở đây!”

Ta ngẩng đầu lên, giơ ngón cái chỉ vào mình cười cợt nói: “Ông nội ngươi đây! đi không đổi tên, ngồi không đổi họ, Thẩm Tiêu Sái.”

“Mẹ kiếp, mấy nam nhân to con các ngươi lại dám giữa phố lớn giằng co với một cô nương, thật mất mặt, ta khinh…”

“Gâu…”

02

Giữa đám đông, chẳng biết là ch.ó nhà ai kêu một tiếng, vai ta khẽ rụt lại.

Nhưng nghĩ đến kẻ đối diện, khí thế không thể thua, ta lại ưỡn thẳng lưng.

Hắn ta nhìn ta từ trên xuống dưới một lượt, không biết có phải vì tức điên lên không, lại bật cười: “Giỏi lắm, Thẩm Tiêu Sái?”

Lúc đi ngang qua ta, môi hắn khẽ mở:

“Dựa vào ngươi mà cũng xứng mặc y phục giống như hầu gia này? Đồ… xấu… xí.”

Nói rồi, hắn cúi người nhặt cây trâm vàng lên rồi xoay người bỏ đi.

03

Xì!

Chuyện trùng y phục này, kẻ nào xấu xí kẻ đó phải xấu hổ! Tiểu gia ta đây lại không hề xấu xí!

À, hình như hắn cũng chẳng hề xấu...

Ta vừa quay đầu lại, cô nương cài hoa đỏ kia đã giả bộ muốn ngả vào lòng ta.

Cô nương cài hoa đỏ: “Đa tạ công tử, nô gia nguyện lấy thân báo đáp.”

Ta sợ hãi vội vàng né tránh.

“Phịch” một tiếng, nàng ta ngã sóng soài dưới đất, quay đầu lại cười hơi ngượng ngùng: “Là nô gia đường đột rồi.”

Nàng lại quay sang nhìn Tiểu Ngọc, Tiểu Ngọc nhìn ta một cái, rồi nhanh chóng đỡ nàng ta dậy.

Ta: “Xin lỗi cô nương nhé, chúng ta không cần báo đáp. Cô mau về nhà đi, trễ thế này rồi cha mẹ cô sẽ lo lắng đấy.”

Nàng ta cứ ngây ngô nhìn chằm chằm ta.

Ta kéo Tiểu Ngọc co chân bỏ chạy.

Thật là đáng sợ! Kinh thành nơi này vẫn còn quá phức tạp!

Nhưng dù sao anh hùng cứu mỹ nhân cũng là một chuyện tốt đẹp, ta quyết định đi ăn một bữa thật đã.

Kinh Yến Lâu.

“Tiểu nhị, mau dọn hết rượu ngon món quý lên cho tiểu gia ta!”

“Vâng, khách quan!”

Ăn uống no nê, tâm trạng thật mỹ mãn, thật sung sướng.

Tiểu Ngọc đi tính tiền, lát sau mặt mày xám xịt quay về.

Nàng mặt nặng mày nhe: “Chủ nhân, túi tiền của chúng ta bị trộm rồi!”

Trên dải lụa buộc ngang eo Tiểu Ngọc có một vết son môi màu đỏ.

Là nàng ta!

04

Ta cúi đầu nhìn xuống eo mình, dải lụa buộc ngọc bội cũng có dấu vết bị đứt một chút.

Vừa rồi cô nương kia rõ ràng là một kẻ trộm!

Chẳng lẽ ta đã đ.á.n.h oan tiểu hầu gia Khổng Tước kia một bạt tai rồi sao?

Tiểu nhị bước đến hỏi: “Hai vị, khi nào thì tính tiền đây?”

Ôi, thôi thì trước hết cứ tính tiền cái đã.

Suy nghĩ xong, ta nhấc chân bắt đầu cởi giày.

Tiểu nhị vội bịt mũi, tay quạt lia lịa.

Tiểu Ngọc kinh hãi: “Chủ nhân, để nô tì về phủ lấy ít tiền là được rồi, người cũng đâu cần phải đ.á.n.h ngất bọn họ, rồi dẫn nô tì đi ăn quỵt thế này!”

Ta: “Ngươi hiểu cái quái gì, tiểu gia ta đây có tiền!”

Ta rút tờ ngân phiếu nhàu nát dưới đế giày ra, đập mạnh xuống bàn.

Cùng lúc đó, ta cảm thấy một ánh mắt nóng rực từ lầu hai đang hướng về phía ta.

“Thú vị.”

Ai vậy?

Ngẩng đầu lên, phòng bao trên lầu hai không một bóng người.

---
Đọc trọn bộ tại https://monkeyd.net.vn/xuan-phong-bat-giai-quan.html

Address

Hà Nội Phố
Hanoi

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when TruyenEdit - Thiên Thanh posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Establishment

Send a message to TruyenEdit - Thiên Thanh:

Share