15/08/2026
CÓ MỘT HUẾ RIÊNG CỦA VĂN CAO
Nguyễn Trọng Tạo
Sau đại hội nhạc sĩ, tôi trở về Huế điện ra cáo lỗi với anh Văn vì kẹt nỗi tàu xe nên không ghé nhà thăm anh được, dù anh hẹn dành một chai rượu ngoại đợi tôi đến mở. Chị Băng với giọng đầy lo lắng báo tôi biết là anh bị đau, đang chuẩn bị vào bệnh viện Hữu nghị. Linh tính bảo tôi khó được gặp lại anh lần nữa. Vậy mà ba tuần sau, được Nguyễn Thụy Kha báo tin anh Văn đã đi hơn một giờ rồi, tôi vẫn không tin đó là sự thật. Bởi anh là một con người tài năng với nhân cách quá lớn.
Một con người có nhiều con người, và nhiều con người ấy làm nên một con người Văn Cao. Văn Cao nhạc, Văn Cao thơ, Văn Cao họa... cùng với Văn Cao hiệp sĩ trong đội ám sát của Cách mạng 1945, Văn Cao tiên tửu luôn bên đời cùng anh em bạn bè. Và một vinh dự hơn người mà lịch sử đã đoạt định cho anh:
Văn Cao Quốc ca Việt Nam.
Phải mất nửa giờ sau tôi mới định thần lại được và gọi điện báo tin anh Văn qua đời cho bạn bè và các cơ quan ở Huế. Hầu như ại nhận được tin này cũng lặng đi đột ngột. Ngoài sự ngưỡng mộ một tài năng lớn, những người Huế đều có riêng một hàm ơn đối với anh, đấy là nhờ có Văn Cao mà Huế có bài thơ Một đêm đàn lạnh trên sông Huế, và bản nhạc Thiên thai bất hủ từ năm 1940-1941. Lúc ấy Văn Cao mới 17 tuổi, trong một chuyến lãng du về phương Nam anh đã dừng lại Huế, lênh đênh trên sông Hương cùng những điệu hát Nam ai, Nam bình rỉ ra nước mắt, cùng những "vạt áo xanh" kỹ nữ đẹp đến não nùng. Và bài thơ của anh từ dạo đó, hôm nay vẫn còn được ngâm lên quyến rũ trong những con đò thơ nhạc đêm đêm trên "sông Huế".
Em cạn lời thôi anh dứt nhạc
Biệt ly đôi phách ngó đàn tranh
Một đêm đàn lạnh trên sông Huế
Ôi nhớ nhung hoài vạt áo xanh.
Cùng với bài thơ ấy là bài hát Trên sông Hương ra đời. Dù bài hát này đã được anh hát trực tiếp trước micrô của đài phát thanh Sài Gòn sau khi rời Huế, nhưng không được hài lòng lắm. Trở về Hải Phòng, Văn Cao đã viết lại bài hát này. Thế là
Trên sông Hương đã trở thành Thiên thai của lòng anh, và âm hưởng của bài hát này suốt hơn thế kỷ qua luôn vang vọng trên chính xứ sở đã sinh ra nó:
Tiếng ai hát chiều nay vang lừng trên sóng
Nhớ Lưu Nguyễn ngày xưa lạc tới Đào Nguyên...
Bài hát Thiên thai đã được các nhà du hành vũ trụ mang theo lên không trung. Và khi chọn nhạc hiệu cho đài phát thanh
Thừa Thiên - Huế, có người đã đề nghị âm hưởng của Thiên thai nhưng không thành vì "buồn quá". Thôi "Tiếng phách ròn lắng xa. Nhắc chi ngày xưa đó đến se buồn lòng ta...."
Vậy mà 47 năm sau Văn Cao mới có dịp trở lại Huế. Ấy là sau khi tôi trở về "định cư" ở cố đô, anh Văn bảo tôi: "Tao nhớ Huế lắm, nhưng mần răng mà vô được chừ?". Tôi bàn với Hoàng Phủ Ngọc Tường (lúc đó là Tổng thư ký Hội Vặn nghệ) mời anh
Văn vào Huế chơi. Anh Văn rất mừng khi nhận được lời mời từ
Huế, chưa rời Hà Nội anh lại đã có thơ về Huế. "Về Huế xưa -
Đường nối mưa dài". Đã bao người làm thơ về Huế, nhưng thơ
Văn Gao vẫn là những giọt tinh chất của tình anh với Huế.
Giọt người chia ly
Giọt người yêu thương
Giọt nào không vương
Giọt người bơ vơ
Giọt người theo mưa về phố.
Anh trở lại Huế giữa mùa xuân đẹp trời năm 1987. Biết nhà tôi ở gần khách sạn, chưa kịp nghỉ ngơi, anh giục chị cầm chai vôtca sang thăm nhà. Bạn bè ở Huế biết anh vào, đố lên khách sạn rồi dồn cả về nhà tôi với nem Huế, rượu Huế, và những giọng hát mang sẵn trong lồng ngực. Thế là cụng ly, đàn hát.
Cả một chương trình nhạc Văn Cao như không bao giờ dứt. Có ai đó nhắc tới Phạm Duy. Và anh Văn Cao đã rất xúc động khi nghe lại vài ba bài hát tiền chiến của người bạn thủa hàn vi...
Những ngày ngắn ngủi ở Huế cuốn anh Văn ngập lụt trong vui buồn kim cổ. Anh phát hiện ra bài vị của vợ Tự Đức đặt cao hơn bài vị vua, và bảo rằng "Vua Tự Đức cùng hội sơ-vơ với mình".
'. Anh nhấp rượu làng Chuồn và khẳng định ở đây cũng có một "nền văn hóa rượu" ... và cái "nền văn hóa rượu" ấy đã làm anh say nghiêng say ngả trên phá Tam Giang, đến nỗi chị
Băng ngăn không nổi, dọa anh uống nữa là chị sẽ nhảy luôn xuống phá. Anh đùa chị: "Dưới thuyền có lưới đấy". Nhờ thế mà anh lại có được bài thơ Đêm phá Tam Giang thật hay:
Tôi níu lấy mảnh lưới
Lưới là cái cuối cùng
Đang hắt tôi xuống biển.
Rồi huyết áp anh bị tụt, phải vào trung tâm cấp cứu. Cắc bác sĩ, giáo sư giỏi nhất của bệnh viện Trung ương Huế túc trực bên anh. Các đồng chí lãnh đạo tỉnh, bạn bè văn nghệ và những người ngưỡng mộ đến với anh. Anh quá yếu, phổi bị khô... Nhưng chỉ một ngày sau, tỉnh táo trở lại, anh đã rỉ tai tôi:
Tạo lén kiếm cho anh chút rượu"!...
Thơ ca nhạc họa và rượu là những thứ không thể thiếu với Văn Cao. Cũng như Huế, sẽ trống trải biết bao nếu không có anh, không có Thiên thai, không có Một đêm đàn lạnh trên sông Huế, và bây giờ là Huế xưa, Đêm phá Tam Giang...
Khi tôi đang viết những dòng này thì từ quán cà phê cạnh nhà vọng lên những âm điệu của Văn Cao. Tôi dừng lại lắng nghe từ Buồn tàn thu đến Thiên thai, từ Trương Chi đến Suối mơ, từ Đàn chim Việt tới Cung đàn xưa...
Phải chăng người Huế đã có một Huế riêng của Văn Cao, một hạnh phúc vĩnh hằng của người nghệ sĩ đa tài.
Huế, 11-7-1995.
(nguồn FB Vinh The)