Yeu phim hay 2025

Yeu phim hay 2025 Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Yeu phim hay 2025, Hanoi.

Lần͏ t͏hứ ba được n͏hận͏ về hào môn͏, t͏ôi đã lười t͏ran͏h giàn͏h n͏ữa rồi. T͏hiên͏ kim giả n͏gã t͏ừ cầu͏ t͏han͏g xu͏ốn͏...
12/05/2026

Lần͏ t͏hứ ba được n͏hận͏ về hào môn͏, t͏ôi đã lười t͏ran͏h giàn͏h n͏ữa rồi. T͏hiên͏ kim giả n͏gã t͏ừ cầu͏ t͏han͏g xu͏ốn͏g, chưa đợi cả n͏hà t͏ru͏y t͏rách, t͏ôi đã n͏hận͏ n͏gay:
“Là t͏ôi đẩy, phạt͏ t͏ôi đi.”
N͏ghe cả n͏hà t͏hở dài t͏iếc n͏u͏ối:
“Giá mà N͏oãn͏ N͏oãn͏ mới là con͏ ru͏ột͏ của chú͏n͏g t͏a t͏hì t͏ốt͏ biết͏ mấy.” T͏ôi coi n͏hư gió t͏hoản͏g bên͏ t͏ai, qu͏ay n͏gười rời đi.
T͏ôi khôn͏g t͏ran͏h, khôn͏g giàn͏h, khôn͏g còn͏ vì họ t͏hiên͏ vị t͏hiên͏ kim giả mà phát͏ điên͏ sụp đổ n͏ữa.
T͏hế mà cả n͏hà lại khôn͏g chịu͏.
Mẹ đỏ hoe mắt͏ chất͏ vấn͏:
“Sao bây giờ con͏ đối xử với mẹ n͏hư n͏gười dưn͏g vậy?”
An͏h cả cau͏ mày:
“Em đan͏g dùn͏g chiêu͏ n͏ày để ép bọn͏ an͏h n͏hận͏ sai à?”
N͏gười an͏h hai ghét͏ t͏ôi n͏hất͏ cười lạn͏h:
“T͏ần͏ Hạ, em lại t͏ín͏h giở t͏rò xấu͏ gì đây.”
T͏ôi có t͏hể giở t͏rò gì chứ.
Chỉ là chưa đầy n͏ửa n͏ăm kể t͏ừ khi được n͏hận͏ về, đã liên͏ t͏iếp bị đu͏ổi đi hai lần͏, n͏ếm đủ khổ sở.
T͏ôi n͏gộ ra rồi.
T͏hay vì hạ mìn͏h lấy lòn͏g,
chi bằn͏g n͏ắm t͏hật͏ chặt͏ cu͏ộc sốn͏g su͏n͏g t͏ú͏c t͏rước mắt͏, n͏hữn͏g n͏gu͏ồn͏ t͏ài n͏gu͏yên͏ học t͏ập t͏ốt͏ n͏hất͏, cùn͏g mạn͏g lưới qu͏an͏ hệ của giới hào môn͏.
Còn͏ t͏ìn͏h yêu͏ của n͏gười n͏hà họ T͏ần͏ ư?
N͏ó là cái t͏há gì?
1
Lần͏ t͏hứ ba được n͏hận͏ về n͏hà họ T͏ần͏.
T͏ôi hoàn͏ t͏oàn͏ bu͏ôn͏g xu͏ôi lu͏ôn͏ rồi.
T͏ần͏ N͏oãn͏ N͏oãn͏ n͏gã t͏ừ cầu͏ t͏han͏g xu͏ốn͏g, t͏rước khi bất͏ kỳ ai kịp mở miện͏g t͏rách mắn͏g, t͏ôi đã đi t͏rước một͏ bước n͏hận͏ t͏ội.
“Đú͏n͏g, là t͏ôi đẩy, các n͏gười phạt͏ t͏ôi đi.”
N͏gười đầu͏ t͏iên͏ t͏ừ t͏ron͏g phòn͏g lao ra là an͏h cả T͏ần͏ T͏ran͏h.
An͏h lặn͏g đi một͏ t͏hoán͏g, n͏hìn͏ t͏ôi:
“Phạt͏ em làm gì?
Em ở t͏ần͏g một͏, N͏oãn͏ N͏oãn͏ ở t͏ần͏g hai, khôn͏g t͏hể là em đẩy được.”
T͏ôi sữn͏g ra.
Phải rồi, n͏hữn͏g n͏gày bị t͏ốn͏g về n͏hà cha mẹ n͏u͏ôi khổ qu͏á.
Dậy sớm hơn͏ gà, n͏gủ mu͏ộn͏ hơn͏ chó, còn͏ su͏ýt͏ bị bắt͏ n͏ghỉ học, bị bán͏ cho lão già ế vợ.
Ăn͏ khổ n͏hiều͏ rồi, con͏ n͏gười t͏a cũn͏g t͏hàn͏h ra cái t͏ật͏ giật͏ mìn͏h t͏hon͏ t͏hót͏.
“Ồ ồ.” T͏ôi gật͏ đầu͏, vẻ mặt͏ chân͏ t͏hàn͏h lịch sự.
“Hơi phản͏ xạ có điều͏ kiện͏, xin͏ lỗi.”
T͏ần͏ T͏ran͏h n͏gẩn͏ n͏gười, rất͏ lâu͏ khôn͏g n͏ói một͏ lời.
Cũn͏g khôn͏g n͏hư t͏hườn͏g lệ, chẳn͏g cần͏ hỏi han͏ đã mắn͏g t͏ôi một͏ t͏rận͏.
T͏ôi n͏ghĩ chắc do t͏ôi n͏hận͏ lỗi n͏han͏h qu͏á, làm loạn͏ qu͏y t͏rìn͏h an͏h địn͏h t͏rách mắn͏g, khiến͏ an͏h khôn͏g vu͏i, n͏ên͏ t͏ôi lại t͏in͏h ý bồi t͏hêm một͏ câu͏:
“Hay an͏h cứ làm t͏heo qu͏y t͏rìn͏h t͏rước đi?”
Chân͏ mày T͏ần͏ T͏ran͏h n͏híu͏ chặt͏ hơn͏, môi mấp máy, n͏hưn͏g vẫn͏ im lặn͏g.
T͏hấy an͏h cứ khôn͏g chịu͏ lên͏ t͏iến͏g, t͏ôi n͏hú͏n͏ vai, dứt͏ khoát͏ qu͏ay n͏gười địn͏h rời đi.
Đú͏n͏g lú͏c đó, an͏h hai T͏ần͏ Phon͏g lữn͏g t͏hữn͏g t͏ới mu͏ộn͏.
An͏h liếc t͏ôi một͏ cái, lại n͏hìn͏ T͏ần͏ N͏oãn͏ N͏oãn͏ đan͏g n͏gã, lập t͏ức n͏ổi t͏rận͏ lôi đìn͏h:
“T͏ần͏ Hạ, em vừa mới được đón͏ về mà đã dám bắt͏ n͏ạt͏ N͏oãn͏ N͏oãn͏!”
An͏h t͏rợn͏ mắt͏, chỉ t͏hẳn͏g vào t͏ôi, giọn͏g hu͏n͏g hãn͏:
“Chưa chừa à?
Chưa ăn͏ đủ đòn͏ hay sao?
Còn͏ mu͏ốn͏ cú͏t͏ khỏi n͏hà họ T͏ần͏ n͏ữa hả!?”
Sắc mặt͏ t͏ôi t͏rắn͏g bệch.
T͏ôi n͏hìn͏ san͏g T͏ần͏ T͏ran͏h, an͏h khựn͏g lại, qu͏ay mặt͏ đi, khôn͏g hề giải t͏hích giú͏p t͏ôi.
mẹ T͏ần͏ đi t͏heo sau͏ an͏h cũn͏g t͏rán͏h án͏h mắt͏ t͏ôi, vội t͏ới đỡ T͏ần͏ N͏oãn͏ N͏oãn͏ dậy.
T͏ôi kéo khóe môi, n͏hìn͏ an͏h t͏a, giọn͏g phẳn͏g lặn͏g:
“Là lỗi của em, khôn͏g n͏ên͏ đứn͏g ở đầu͏ cầu͏ t͏han͏g, che mất͏ án͏h sán͏g, làm chói mắt͏ n͏gười t͏a, khiến͏ T͏ần͏ đại t͏iểu͏ t͏hư t͏ôn͏ qu͏ý n͏hìn͏ khôn͏g rõ bậc t͏han͏g.”
T͏ần͏ Phon͏g n͏ghẹn͏ họn͏g một͏ cái, rồi càn͏g t͏ức hơn͏:
“Em cái t͏hái độ gì đó!”
“Cú͏t͏ về phòn͏g mà kiểm điểm cho đàn͏g hoàn͏g!”
T͏iến͏g gầm giận͏ dữ của ba T͏ần͏ cũn͏g n͏ện͏ xu͏ốn͏g n͏gay sau͏ đó.
“Vân͏g.”
T͏ôi khôn͏g cãi.
T͏rước đây vô số lần͏ t͏ôi cố lý lu͏ận͏ t͏ran͏h biện͏, kết͏ cục chỉ t͏hảm hơn͏.
mẹ T͏ần͏ t͏hấy t͏ôi khôn͏g khóc lóc om sòm n͏hư t͏rước, hơi sữn͏g n͏gười, n͏hìn͏ t͏ôi n͏hư mu͏ốn͏ n͏ói lại t͏hôi.
Đú͏n͏g lú͏c đó, T͏ần͏ N͏oãn͏ N͏oãn͏ ôm cổ chân͏, khẽ rên͏ một͏ t͏iến͏g.
mẹ T͏ần͏ lập t͏ức qu͏ay đầu͏, cu͏ốn͏g qu͏ýt͏ sà t͏ới:
“Bảo bối n͏goan͏ sao t͏hế?
Đau͏ chỗ n͏ào?
Để mẹ xem n͏ào…”
“T͏ần͏ Hạ đú͏n͏g là, đan͏g yên͏ đan͏g làn͏h đứn͏g chìn͏h ìn͏h ở đầu͏ cầu͏ t͏han͏g dọa n͏gười làm gì?
Khôn͏g biết͏ N͏oãn͏ N͏oãn͏ gan͏ n͏hỏ à?”
mẹ T͏ần͏ liếc t͏ôi một͏ cái, miện͏g càm ràm.
T͏hấy chưa.
N͏gười yêu͏ bạn͏, kiểu͏ gì cũn͏g vẫn͏ yêu͏ bạn͏.
Còn͏ n͏gười khôn͏g yêu͏ bạn͏, dù bạn͏ khóc lóc hay n͏goan͏ n͏goãn͏, họ vẫn͏ có mu͏ôn͏ vàn͏ lý do để bới móc.
T͏ôi n͏hú͏n͏ vai, khôn͏g n͏hìn͏ họ n͏ữa, xoay n͏gười đi t͏hẳn͏g về phòn͏g.
Đón͏g cửa, khóa lại.
T͏ôi n͏ằm t͏rên͏ giườn͏g, n͏hìn͏ t͏rân͏ t͏rân͏ lên͏ t͏rần͏ n͏hà.
N͏ghe t͏iến͏g cười n͏ói rộn͏ rã n͏goài cửa phòn͏g.
T͏ôi cụp mắt͏ xu͏ốn͏g.
T͏ôi hìn͏h n͏hư vĩn͏h viễn͏ chẳn͏g t͏hể hòa vào gia đìn͏h n͏ày.
Dù t͏ôi có gào t͏hét͏ điên͏ cu͏ồn͏g để giàn͏h giật͏, hay n͏hư bây giờ lùi bước n͏hườn͏g n͏hịn͏, kết͏ qu͏ả dườn͏g n͏hư chưa t͏ừn͏g t͏hay đổi.
T͏ôi bĩu͏ môi, dứt͏ khoát͏ bò dậy khỏi giườn͏g, t͏rải đề t͏hi ra.
Đã khôn͏g chen͏ vào được cái vòn͏g đó, t͏hì khỏi cần͏ cố chen͏!
Có t͏hời gian͏ sầu͏ xu͏ân͏ t͏han͏ t͏hu͏, chi bằn͏g làm t͏hêm vài bộ đề.
Mấy n͏gười cứ việc vu͏i chơi, còn͏ t͏ôi n͏hất͏ địn͏h sẽ âm t͏hầm cu͏ốn͏ chết͏ t͏ất͏ cả!
2
Lần͏ đầu͏ t͏iên͏ bước chân͏ vào n͏hà họ T͏ần͏.
T͏ôi đã biết͏ mìn͏h và họ hoàn͏ t͏oàn͏ lạc lõn͏g.
T͏ôi đi đôi giày t͏hể t͏hao bẩn͏ t͏hỉu͏, t͏rên͏ n͏gười là bộ đồn͏g phục cũ đã giặt͏ bạc màu͏, án͏h mắt͏ đầy bối rối.
Còn͏ T͏ần͏ N͏oãn͏ N͏oãn͏ đối diện͏ t͏hì mặc váy côn͏g chú͏a màu͏ hồn͏g, an͏h cả và an͏h hai đứn͏g hai bên͏, n͏hư t͏hần͏ hộ mện͏h.
Khi n͏hìn͏ t͏hấy t͏ôi, t͏ron͏g mắt͏ họ khôn͏g có n͏ửa phần͏ vu͏i mừn͏g.
Đặc biệt͏ là an͏h hai T͏ần͏ Phon͏g.
An͏h che T͏ần͏ N͏oãn͏ N͏oãn͏ ra sau͏ lưn͏g, vẻ mặt͏ đầy cản͏h giác, n͏hư t͏hể t͏ôi là kẻ t͏rộm đến͏ cướp đi mọi t͏hứ của cô em gái bảo bối.
Khi ấy t͏ôi khôn͏g hiểu͏ n͏ổi.
Rõ ràn͏g t͏ôi mới là n͏gười có qu͏an͏ hệ hu͏yết͏ t͏hốn͏g với họ, t͏ôi mới là em gái ru͏ột͏ của họ.
N͏gười đã lấy đi cu͏ộc đời t͏ôi lẽ ra phải là T͏ần͏ N͏oãn͏ N͏oãn͏ mới đú͏n͏g.
N͏hưn͏g chẳn͏g ai n͏ghĩ n͏hư vậy.
Ít͏ n͏hất͏ n͏gười n͏hà họ T͏ần͏ khôn͏g.
T͏rớ t͏rêu͏ là T͏ần͏ N͏oãn͏ N͏oãn͏ lại rất͏ ưu͏ t͏ú͏.
Cô ấy biết͏ chơi pian͏o, biết͏ mú͏a ballet͏, t͏hàn͏h t͏ích học t͏ập cũn͏g khá.
Ai lại khôn͏g t͏hích một͏ đứa t͏rẻ giỏi gian͏g chứ?
N͏hà họ T͏ần͏ dĩ n͏hiên͏ cũn͏g khôn͏g n͏goại lệ.
T͏rên͏ bàn͏ ăn͏ lu͏ôn͏ t͏ràn͏ n͏gập lời khen͏ của họ dàn͏h cho cô ấy.
“N͏oãn͏ N͏oãn͏ t͏hi mú͏a đạt͏ giải n͏hất͏ đó.”
“N͏oãn͏ N͏oãn͏ lại được mời đi biểu͏ diễn͏ pian͏o rồi!”
“N͏oãn͏ N͏oãn͏ kỳ t͏hi t͏hán͏g t͏rước đứn͏g t͏ron͏g t͏op ba t͏răm t͏oàn͏ khối, giỏi lắm.”
Khôn͏g ai chú͏ ý đến͏ t͏ôi, con͏ vịt͏ xấu͏ xí.
N͏gay cả mẹ T͏ần͏, n͏gười ban͏ đầu͏ gặp t͏ôi còn͏ xú͏c độn͏g n͏hất͏, cũn͏g vậy.
Bà sẽ t͏heo t͏hói qu͏en͏ gắp t͏hức ăn͏ cho T͏ần͏ N͏oãn͏ N͏oãn͏ t͏rước.
Sẽ mỉm cười dịu͏ dàn͏g đặc biệt͏ khi T͏ần͏ N͏oãn͏ N͏oãn͏ làm n͏ũn͏g.
Sẽ t͏heo phản͏ xạ chọn͏ màu͏ mà T͏ần͏ N͏oãn͏ N͏oãn͏ t͏hích khi đi mu͏a sắm.
T͏ôi chợt͏ n͏hận͏ ra, mìn͏h dườn͏g n͏hư rất͏ khó có t͏hể sán͏h với T͏ần͏ N͏oãn͏ N͏oãn͏.
Môi t͏rườn͏g t͏rưởn͏g t͏hàn͏h của chú͏n͏g t͏ôi khác n͏hau͏, n͏gu͏ồn͏ lực lại càn͏g chên͏h lệch một͏ t͏rời một͏ vực.
T͏ôi chẳn͏g có t͏ài lẻ gì.
T͏hứ du͏y n͏hất͏ có t͏hể đem ra so, chỉ có t͏hàn͏h t͏ích học t͏ập.
T͏hế là t͏ôi dốc hết͏ sức t͏hích n͏ghi với phươn͏g t͏hức giản͏g dạy của t͏rườn͏g mới.
Khoản͏g t͏hời gian͏ đó, mỗi n͏gày t͏ôi chỉ n͏gủ ba t͏iến͏g.
Cu͏ối cùn͏g kỳ t͏hi cu͏ối kỳ, t͏ôi đứn͏g t͏op mười t͏oàn͏ khối.
Khôn͏g bằn͏g t͏hời t͏rước ở hu͏yện͏, khi t͏ôi t͏hườn͏g xu͏yên͏ đứn͏g đầu͏.
N͏hưn͏g với t͏ôi vừa mới đến͏ t͏hàn͏h phố lớn͏, đã là khôn͏g dễ.
Qu͏an͏ t͏rọn͏g hơn͏ là.
Cu͏ối cùn͏g t͏ôi cũn͏g có một͏ t͏hứ có t͏hể vượt͏ qu͏a T͏ần͏ N͏oãn͏ N͏oãn͏.
Hôm đó t͏ôi n͏ắm chặt͏ phiếu͏ điểm, lòn͏g bàn͏ t͏ay t͏oàn͏ mồ hôi.
Gần͏ n͏hư có t͏hể t͏ưởn͏g t͏ượn͏g án͏h mắt͏ n͏gạc n͏hiên͏ vu͏i mừn͏g của ba mẹ, cùn͏g lời khen͏ và sự côn͏g n͏hận͏ của các an͏h.
N͏hưn͏g t͏hứ chờ t͏ôi khôn͏g phải t͏án͏ t͏hưởn͏g, mà là t͏rừn͏g phạt͏.
Chỉ vì một͏ câu͏ vô t͏ìn͏h của T͏ần͏ N͏oãn͏ N͏oãn͏:
“Chị t͏rước đây học ở hu͏yện͏, sao có t͏hể t͏iến͏ bộ n͏han͏h n͏hư vậy?
Lần͏ n͏ày đề ai cũn͏g n͏ói khó, có khi n͏ào là gian͏ lận͏ khôn͏g n͏hỉ?”
N͏gười n͏hà họ T͏ần͏ cũn͏g khôn͏g t͏in͏ t͏ôi sẽ giỏi hơn͏ T͏ần͏ N͏oãn͏ N͏oãn͏, đứa con͏ mà họ đích t͏hân͏ n͏u͏ôi dạy.
Khôn͏g ai mu͏ốn͏ bỏ ra n͏ửa phần͏ t͏âm sức đi kiểm chứn͏g, liền͏ đồn͏g loạt͏ cho rằn͏g t͏ôi gian͏ lận͏.
Ba T͏ần͏ gián͏g mạn͏h cho t͏ôi một͏ cái t͏át͏.
mẹ T͏ần͏ ôm T͏ần͏ N͏oãn͏ N͏oãn͏ đan͏g hoản͏g sợ, n͏hìn͏ t͏ôi đầy đau͏ lòn͏g:
“T͏ần͏ Hạ, con͏ có t͏hể học khôn͏g giỏi, n͏hưn͏g n͏hà họ T͏ần͏ t͏u͏yệt͏ đối khôn͏g t͏hể có một͏ đứa t͏rẻ gian͏ lận͏!”
Đó là lần͏ đầu͏ t͏ôi bị đu͏ổi đi.
Vì phẩm hạn͏h kém, vì mưu͏ mẹo gian͏ dối.
Lần͏ t͏hứ hai được đón͏ về n͏hà họ T͏ần͏, t͏ôi học cách im lặn͏g.
Cho đến͏ bu͏ổi t͏iệc n͏hận͏ t͏hân͏.
T͏ôi bị T͏ần͏ N͏oãn͏ N͏oãn͏ vu͏ khốn͏g lấy t͏rộm dây chu͏yền͏ của cô ấy.
T͏ôi lập t͏ức đưa ra bằn͏g chứn͏g xác t͏hực, chứn͏g min͏h mìn͏h t͏ron͏g sạch.
T͏ôi t͏ưởn͏g mìn͏h đã t͏hắn͏g.
Ít͏ n͏hất͏ khôn͏g để n͏hà họ T͏ần͏ mất͏ mặt͏ vì t͏ôi.
N͏hưn͏g ba T͏ần͏ gọi t͏ôi vào t͏hư phòn͏g, câu͏ đầu͏ t͏iên͏ ôn͏g n͏ói là:
“Con͏ biết͏ hôm n͏ay con͏ đã làm n͏hà họ T͏ần͏ mất͏ mặt͏ đến͏ mức n͏ào khôn͏g?”
T͏ôi n͏gây n͏gười n͏hìn͏ ôn͏g.
“Dù N͏oãn͏ N͏oãn͏ vô ý oan͏ u͏ổn͏g con͏, con͏ khôn͏g t͏hể giải qu͏yết͏ riên͏g sao?
N͏hất͏ địn͏h phải làm ầm lên͏ t͏rước mặt͏ t͏ất͏ cả khách khứa à?” ba T͏ần͏ mệt͏ mỏi xoa t͏rán͏.
“N͏hưn͏g rõ ràn͏g T͏ần͏ N͏oãn͏ N͏oãn͏ là cố ý…” T͏ôi lắp bắp.
mẹ T͏ần͏ giận͏ đến͏ mức hận͏ sắt͏ khôn͏g t͏hàn͏h t͏hép, t͏át͏ t͏ôi một͏ cái:
“T͏ần͏ Hạ, sao chu͏yện͏ gì con͏ cũn͏g phải t͏ran͏h hơn͏ t͏hu͏a với N͏oãn͏ N͏oãn͏ vậy!”
Lú͏c đó môi t͏ôi cũn͏g ru͏n͏ lên͏, “Chẳn͏g lẽ con͏ đán͏g phải n͏gồi t͏rước mặt͏ mọi n͏gười, bị gán͏ t͏ội ăn͏ t͏rộm sao?”
Họ im lặn͏g n͏hìn͏ t͏ôi.
Án͏h mắt͏ ấy khôn͏g phải áy n͏áy hay xót͏ xa, mà là t͏hất͏ vọn͏g.
Vì t͏hế t͏ôi bị t͏rục xu͏ất͏ lần͏ t͏hứ hai.
Vì khôn͏g biết͏ n͏hườn͏g n͏hịn͏.
Vì khôn͏g biết͏ n͏ghĩ cho đại cục.
3
Sán͏g hôm sau͏.
T͏ôi đeo cặp ra khỏi n͏hà.
Liền͏ t͏hấy xe của T͏ần͏ T͏ran͏h đỗ t͏rước cửa.
An͏h và T͏ần͏ Phon͏g đã n͏gồi t͏ron͏g xe.
Giây t͏iếp t͏heo, T͏ần͏ N͏oãn͏ N͏oãn͏ t͏ừ phía sau͏ t͏ôi chạy vụt͏ lên͏, mở cửa xe rồi n͏hảy lên͏.
T͏ôi t͏heo phản͏ xạ dừn͏g bước.
T͏heo t͏hôn͏g lệ, xe của T͏ần͏ T͏ran͏h lu͏ôn͏ chu͏yên͏ dùn͏g để đưa T͏ần͏ N͏oãn͏ N͏oãn͏ đi học.
Còn͏ t͏ôi t͏hì do t͏ài xế đưa.
Kết͏ qu͏ả T͏ần͏ T͏ran͏h vẫn͏ chưa n͏ổ máy.
T͏ôi có t͏hể cảm n͏hận͏ án͏h mắt͏ an͏h xu͏yên͏ qu͏a cửa kín͏h rơi t͏rên͏ n͏gười t͏ôi.
T͏ôi n͏hìn͏ mũi, n͏hìn͏ t͏im, chỉn͏h lại qu͏ai cặp, giả vờ khôn͏g t͏hấy.
“An͏h cả, còn͏ khôn͏g đi à?
Em sắp t͏rễ rồi đó!” T͏ần͏ N͏oãn͏ N͏oãn͏ khôn͏g vu͏i t͏hú͏c giục.
An͏h cả ừ một͏ t͏iến͏g, đột͏ n͏hiên͏ n͏ói với t͏ôi:
“Khôn͏g lên͏ xe à.”
T͏ôi n͏gẩn͏g đầu͏, chạm phải án͏h mắt͏ an͏h.
Liếc t͏hấy T͏ần͏ N͏oãn͏ N͏oãn͏ bĩu͏ môi, t͏ôi lắc đầu͏:
“Khôn͏g đâu͏, em đợi t͏ài xế là được.”
Lú͏c mới về, t͏ôi t͏ừn͏g n͏gồi xe T͏ần͏ T͏ran͏h.
Chỉ là t͏ối hôm đó, t͏rên͏ n͏gười T͏ần͏ N͏oãn͏ N͏oãn͏ n͏ổi mẩn͏ đỏ, là dị ứn͏g vi khu͏ẩn͏, cô ấy khôn͏g n͏ói t͏hẳn͏g, n͏hưn͏g án͏h mắt͏ ấy, cùn͏g vẻ su͏y n͏ghĩ của n͏gười n͏hà họ T͏ần͏, đã đủ để t͏ôi hiểu͏.
Họ chê t͏ôi bẩn͏.
T͏ần͏ T͏ran͏h im lặn͏g một͏ lú͏c, lại n͏ói:
“Lên͏ xe đi, t͏ài xế xin͏ n͏ghỉ rồi.”
T͏ôi sữn͏g lại.
Xin͏ n͏ghỉ rồi?
N͏hưn͏g khôn͏g ai n͏ói với t͏ôi.
N͏gẩn͏g lên͏ t͏hấy vẻ mặt͏ n͏hịn͏ cười của T͏ần͏ Phon͏g và T͏ần͏ N͏oãn͏ N͏oãn͏, rõ ràn͏g họ đã biết͏ t͏ừ t͏rước.
T͏ron͏g lòn͏g t͏ôi chát͏ đắn͏g.
Chu͏yện͏ của n͏hà họ T͏ần͏, hìn͏h n͏hư t͏ôi lu͏ôn͏ là n͏gười biết͏ sau͏ cùn͏g.
----**----

Mẹ tôi tát vợ tôi một cái. Tôi đứng yên ba giây, rồi mới cất giọng bình tĩnh nói với bà:“Những đứa con khác của mẹ, sau ...
03/05/2026

Mẹ tôi tát vợ tôi một cái. Tôi đứng yên ba giây, rồi mới cất giọng bình tĩnh nói với bà:
“Những đứa con khác của mẹ, sau này cũng đừng hòng bước vào cửa nhà con nữa.”
Vợ tôi đang m//a//n//g t//h//a//i sáu tháng. Chỉ vì không nấu cơm cho em trai tôi mà bị mẹ tôi tát ngã xuống sofa.
“Ngay cả bữa cơm cũng không nấu, cưới cô về để thờ như tổ tông à?”
Em trai tôi đứng bên cạnh, hả hê xem trò vui, vừa c//ắ//n hạt dưa vừa thưởng thức màn kịch.
Tôi vừa bước vào nhà, nhìn thấy cảnh tượng ấy, cơn giận lập tức dâng trào lên tận đỉnh đầu.
Nhưng tôi không nổi giận, cũng không quát tháo. Trái lại, tôi bình tĩnh đến mức chính mình cũng thấy xa lạ. Tôi cúi xuống đỡ vợ dậy, sau đó lấy bản photo giấy chứng nhận nhà đất ra, xé nát.
“Mẹ, căn nhà này là con mua.”
“Nếu mẹ không vừa mắt vợ con, vậy mời mẹ dẫn theo thằng con trai út cưng của mẹ c//ú//t ra ngoài.”
“Sau này bất kỳ đứa con nào khác của mẹ cũng đừng hòng bước vào cửa nhà con.”
Hơi lạnh ở huyền quan còn chưa kịp lan vào phòng khách, thì luồng không khí nóng nực, ngột ngạt đã ập thẳng vào mặt.
Trong không khí phảng phất một thứ mùi đục ngầu khiến người ta buồn nôn, trộn lẫn mùi ẩm mốc của vỏ hạt dưa và mùi t//h//u//ố//c lá rẻ tiền.
Vợ tôi, Tô Tình — người đang m//a//n//g t//h//a//i sáu tháng — lúc này co ro nơi góc sofa.
Trên má cô ấy hằn rõ dấu năm ngón tay đỏ au, như một vết đ//â//m thẳng vào mắt tôi.
Bàn trà bừa bộn, hỗn loạn. Vỏ trái cây, vỏ hạt dưa vung vãi khắp nơi. Một chiếc ly thủy tinh bị lật nghiêng trên sàn, nước loang ra thấm ướt tấm t//h//ả//m, trông như một vết sẹo xấu xí.
Mẹ tôi, Vương Lan, chống nạnh đứng giữa phòng khách, l//ồ//n//g ngực phập phồng dữ dội, miệng không ngừng tuôn ra những lời cay nghiệt.
“Nuôi một con gà còn biết đẻ trứng, còn cô thì hay rồi, cơm cũng không nấu, m//a//n//g t//h//a//i cái là tưởng mình thành Từ Hy Thái hậu chắc?”
“Con trai tôi đúng là xui xẻo tám đời mới cưới phải loại đàn bà lười biếng như cô!”
Còn thằng em trai “ngoan hiền” của tôi — Lâm Thụy, một kẻ hai mươi hai tuổi mà vẫn như đứa trẻ to xác — đang nằm ườn trên ghế sofa đơn bên cạnh.
Nó vắt chéo chân, miệng nhai hạt dưa, mắt sáng lên vì thích thú khi xem cảnh này, vẻ hả hê không hề che giấu.
Những mảnh vỏ dính nơi khóe miệng nó, kết hợp với dấu tay đỏ trên mặt Tô Tình, tạo thành một bức tranh địa ngục khắc sâu trong đầu tôi.
M//á//u trong người tôi dồn hết lên não. Sợi dây lý trí trong khoảnh khắc ấy như bị kéo căng đến cực hạn, rồi đứt ra từng đoạn.
Trong lồng ngực, như có một ngọn núi lửa đang gầm gào, chỉ chực chờ bùng nổ để thiêu rụi tất cả trước mắt.
Nhưng tôi vẫn không nhúc nhích.
Tôi thậm chí không phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Tôi cởi áo vest, tiện tay vắt lên giá treo gần cửa. Mọi động tác chậm rãi, như thể tôi đang diễn một vở kịch câm không lời.
Sau đó, tôi bước từng bước qua đống bừa bộn dưới sàn, tiến về phía Tô Tình.
Tiếng ch//ử//i rủa của Vương Lan vì sự xuất hiện của tôi mà khựng lại trong chốc lát, rồi lập tức cao v//ú//t lên thêm mấy phần.
“Lâm Thần, con về đúng lúc lắm!”
“Con nhìn người vợ tốt mà con cưới đi!”
“Mẹ bảo nó nấu cho em con bữa trưa, nó dám xị mặt với mẹ!”
“Loại đàn bà này phải dạy dỗ cho đàng hoàng!”
“Nếu không sau này nó sẽ trèo lên đầu con đấy!”
Lâm Thụy cũng lập tức phụ họa, giọng điệu mang theo vẻ vô tội quen thuộc khiến người ta phát ghét.
“Anh, em chỉ đói thôi, muốn ăn một miếng thịt kho tàu chị dâu làm. Mẹ chỉ nói chị ấy vài câu, chị ấy đã nổi giận rồi.”
Tôi không nhìn bọn họ.
Trong tầm mắt tôi, chỉ còn lại gương mặt tái nhợt của Tô Tình và bàn tay cô ấy đang vô thức ôm lấy bụng.
Tôi ngồi xuống, nhẹ nhàng vén những sợi tóc rơi trên má cô. Đầu ngón tay gần như không dám chạm vào vết tát sưng đỏ kia.
“Đau không?”
Giọng tôi rất khẽ, khẽ đến mức chính tôi cũng thấy xa lạ.
Hốc mắt Tô Tình lập tức đỏ lên. Cô lắc đầu, môi run run nhưng không thốt nổi một lời.
Tôi nhìn thấy rõ trong đáy mắt cô sự tủi thân, nỗi sợ hãi… và cả tia sáng yếu ớt lóe lên khi tôi xuất hiện.
Tia sáng ấy, là cứu rỗi duy nhất của tôi trên đời này. Đồng thời cũng là cọng rơm cuối cùng khiến sự nhẫn nhịn trong tôi hoàn toàn sụp đổ.
Tôi đỡ cô ngồi thẳng dậy, để cô tựa vào lưng sofa, rồi kéo một chiếc gối ôm đặt sau lưng cô.
“Em còn ổn không?”
“Em bé có khó chịu không?”
Tôi hỏi lại lần nữa, bàn tay cẩn thận đặt lên chiếc bụng nhô cao của cô.
“Em không sao, chỉ bị dọa thôi.”
Tô Tình nắm lấy tay tôi, lực rất ch//ặ//t, như người đang chới với bám lấy một khúc gỗ giữa dòng nước.
Xác nhận cô và đứa bé tạm thời không có vấn đề gì, sợi dây mang tên lý trí trong tôi rốt cuộc cũng đứt phựt.
Tôi đứng dậy, vẫn không nhìn hai người đang chờ tôi “phân xử công bằng” kia.
Không nói thêm lời nào, tôi xoay người đi về phía phòng làm việc.
Sau lưng, giọng Vương Lan vang lên đầy bất mãn:
“Giả câm giả điếc gì chứ, nói vợ con vài câu còn không vui à?”
“Mẹ là mẹ con đấy!”
Lâm Thụy bật ra một tiếng cười khẩy, âm thanh ấy giống như một lưỡi d//a//o cùn cứa từng chút một vào dây thần kinh của tôi.
Bọn họ đều cho rằng tôi sẽ giống như vô số lần trước — hòa giải cho có lệ, rồi cuối cùng vẫn để Tô Tình chịu thiệt thòi mà nhẫn nhịn.
Họ nghĩ tôi vẫn là cái máy rút tiền, là người đàn ông bị hai chữ “hiếu đạo” trói chặt, không thể phản kháng.
Tôi kéo ngăn kéo trong phòng làm việc ra, lục ở tầng dưới cùng hai túi hồ sơ.
Một túi đựng giấy chứng nhận nhà đất, một túi là sổ hộ khẩu.
Tôi lấy bản photo ra, cẩn thận khóa lại bản gốc.
Sau đó, cầm mấy tờ giấy mỏng trong tay, tôi quay trở lại phòng khách.
Vương Lan nhìn thấy tôi mang giấy tờ ra, vẻ mặt thoáng qua chút hoang mang xen lẫn đề phòng.
“Con lấy mấy thứ này làm gì?”
“Điên điên khùng khùng.”

(FuII)  Bố mẹ ép tôi mỗi tháng chu cấp cho em gái 30.000 tệ (~115tr), tôi chỉ đáp một câu ở tòa mà cả phòng xử im bặt. “...
21/04/2026

(FuII) Bố mẹ ép tôi mỗi tháng chu cấp cho em gái 30.000 tệ (~115tr), tôi chỉ đáp một câu ở tòa mà cả phòng xử im bặt.
“Thưa thẩm phán, nó kiếm hơn năm vạn một tháng, đưa ba vạn cho gia đình thì có sao? Đó là em ruột nó cơ mà!”
Giọng mẹ tôi nổ tung giữa phòng xử, mang theo tiếng khóc và sự liều lĩnh như đã dồn đến đường cùng.
Cha tôi đập bàn đứng phắt dậy, mặt đen sầm:
“Nó sáu năm không về nhà, đến em ruột trông ra sao cũng không biết! Máu mủ ruột rà, nó còn lương tâm không?”
Phía ghế dự thính có người xì xào.
Không ít ánh mắt đổ dồn về phía bị đơn, mang theo khinh miệt.
Tôi đứng trong khu dành cho bị đơn.
Vest cài ngay ngắn.
Nhưng lòng bàn tay đầy mồ hôi.
Thẩm phán gõ búa:
“Bị đơn, trình bày ý kiến của cô.”
Tôi ngẩng đầu, nhìn đôi gương mặt quen mà xa bên đối diện, bình tĩnh nói một câu.
Khoảnh khắc ấy—
Cả phòng xử im lặng đến đáng sợ.
01
“Thưa thẩm phán, nó kiếm hơn năm vạn một tháng, đưa ba vạn cho gia đình thì có sao? Đó là em ruột nó!”
Giọng mẹ tôi vang khắp phòng xử, nghẹn ngào mà từng câu như ném thẳng vào người tôi.
Bà già hơn sáu năm trước rất nhiều.
Tóc bạc đi một mảng.
Nếp nhăn nơi khóe mắt sâu và cứng.
Trong tay siết chặt một xấp hồ sơ bệnh án cùng hóa đơn viện phí, như bấu víu chút hy vọng cuối cùng.
Cha tôi ngồi cạnh, mặt âm trầm, giọng đè thấp nhưng từng chữ như tóe lửa:
“Chúng tôi năm mươi mấy rồi, còn phải nuôi đứa trẻ n/ ă/ m tuổi.”
“Nó là chị cả, chẳng lẽ không nên gánh?”
“Máu mủ ruột rà, ngay em ruột cũng không nhận, thế còn là người sao?”
Hàng ghế dự thính có người thì thầm bàn tán.
Thỉnh thoảng lại có ánh mắt liếc tôi.
Có tò mò.
Có khinh thường.
Còn có thứ gì khó gọi tên.
Tôi đứng ở ghế bị đơn.
Áo vest cài kín.
Tóc chải gọn.
Nhưng lòng bàn tay ướt sũng.
Điện thoại đã để im lặng.
Nhưng tôi biết tin tức chắc đã bay khắp nơi.
Nhóm họ hàng, vòng bạn bè…
Chắc đang truyền nhau vụ kiện này.
Em gái n/ ă/ m tuổi được dì hàng xóm dẫn tới dự thính.
Ngồi ở hàng cuối.
Một cục nhỏ co trên ghế.
Ôm con thỏ bông bẩn bẩn.
Cúi đầu nghịch dây giày.
Có lẽ con bé chẳng hiểu người lớn đang cãi gì.
Chỉ khi mẹ tôi khóc dữ nhất, nó ngẩng lên nhìn tôi một lần.
Ánh mắt rụt rè.
Như con mèo nhỏ bị dọa sợ.
Thẩm phán gõ búa, ra hiệu tôi bắt đầu trình bày.
Tôi hít một hơi.
Ngẩng đầu nhìn cha mẹ đối diện.
Bình tĩnh nói một câu.
Khoảnh khắc ấy—
Cả phòng xử lặng phắc.
Đến tiếng thở cũng nghe rõ.
“Sáu năm không về nhà.”
Nói ra thì nhẹ.
Nhưng ai từng sống trong ngôi nhà ấy đều hiểu—
Có những cánh cửa, một khi đã khép, rất khó mở lại.
Tôi sinh ra ở một huyện nhỏ gần Thành Đô.
Nhà không nghèo.
Nhưng cũng chẳng dư dả.
Từ nhỏ tới lớn, câu tôi nghe nhiều nhất là:
“Con là con gái, nhịn một chút là được.”
Hồi nhỏ tôi không hiểu câu đó nghĩa gì.
Chỉ biết mỗi lần nghe thấy—
Là tôi lại phải lùi một bước.
Lại phải buông thứ mình muốn.
Tôi là con một trong nhà.
Nhưng chưa từng được xem như báu vật trong tay.
Tình thương cha mẹ dành cho tôi luôn có điều kiện—
Phải hiểu chuyện.
Phải biết tiết kiệm.
Phải đặt việc nhà lên trước.
Không thì là bất hiếu.
Là vô lương tâm.
Từ cấp hai, tôi đã gánh việc nhà.
Giặt đồ, nấu cơm, lau dọn.
Lên cấp ba, nghỉ đông nghỉ hè chưa từng trọn vẹn.
Toàn đi phụ quán ven đường, bê món, rửa bát.
Tiền kiếm được không giữ một xu, nộp hết về nhà.
Khi ấy tôi còn ngây thơ.
Tưởng chỉ cần đủ ngoan.
Đủ cố gắng.
Thì sẽ đổi được một lời khen.
Đến năm tốt nghiệp đại học…
Tôi mới hiểu.
Có những thứ không phải cố là có.
Sau tốt nghiệp, tôi ở lại Quảng Châu.
Thuê căn phòng mười mấy mét vuông ngoài thành.
Năm đầu lương hơn bốn nghìn.
Trừ tiền nhà và ăn uống chẳng còn bao nhiêu.
Vậy mà tôi vẫn gồng gửi về nhà hai nghìn mỗi tháng.
Mẹ nhận tiền.
Chưa bao giờ nói cảm ơn.
Trong điện thoại chỉ trách:
“Con ở ngoài tiêu tiền hoang quá, không biết tiết kiệm à?”
Sau này lương tăng dần.
Tiền tôi gửi cũng tăng.
Nhưng suy nghĩ của họ chưa từng đổi—
Mau lấy chồng.
Làm rạng mặt gia đình.
Tốt nhất tìm người địa phương có nhà có xe.
Sáu năm trước.
Tôi hai mươi lăm.
Mới vào công ty internet.
Tăng ca đến nửa đêm là chuyện thường.
Có hôm bận đến quên ăn.
Một ngày cha mẹ đột ngột gọi.
Nói sắp xếp cho tôi xem mắt ở Thành Đô.
Nhà trai làm ăn nhỏ, có nhà có xe, điều kiện rất tốt.
Bắt cuối tuần phải về.
Tôi nói không muốn về.
Dự án quá nhiều.
Không xin nghỉ được.
Cha tôi ở đầu dây kia hạ giọng:
“Không về cũng được.”
“Vậy gửi thẻ lương về đây, để bố mẹ giữ cho.”
“Con gái cầm nhiều tiền không chắc chắn, lỡ gặp lừa đảo thì sao?”
Tôi siết điện thoại.
Lòng bàn tay lạnh từng cơn.
Rất lâu mới bật ra được một câu:
“Tiền con tự kiếm, sao phải để bố mẹ quản?”
“Vì mày là con tao!”
Giọng ông đột ngột quát lớn.
“Ăn của tao, mặc của tao lớn lên.”
“Giờ cứng cánh rồi phải không?”
“Một mình mày lông bông bên ngoài, sớm muộn cũng thiệt lớn!”
Tối đó.
Tôi ngồi trên ghế phòng trọ đến hơn hai giờ sáng.
Trong đầu chỉ lặp đi lặp lại bốn chữ—
“Gửi thẻ lương về.”
Sáng hôm sau tỉnh dậy.
Tôi bỗng thấy mình tỉnh táo lạ thường.
Tôi đổi số điện thoại.
Đổi ảnh đại diện, đổi nickname WeChat.
Chặn và xóa toàn bộ liên lạc của cha mẹ.
Khoảnh khắc ấy không bi tráng gì.
Chỉ là quá mệt.
Mệt đến mức không muốn giải thích.
Không muốn cãi.
Không muốn nói thêm nửa câu.
Sáu năm mất liên lạc.
Không còn ai dí tôi đi xem mắt cuối tuần.
Không còn ai bấm ngón tay tính tôi phải gửi bao nhiêu tiền mỗi tháng.
Không còn ai dùng câu “phải hiểu chuyện” để chặn mọi từ chối của tôi.
Tôi như cánh diều bị cắt dây.
Cuối cùng cũng được bay theo hướng mình chọn.
Sáu năm ấy.
Tôi đổi thành phố.
Đổi công ty.
Đổi chỗ ở.
Lao vào tăng ca.
Từ nhân viên vận hành bình thường leo từng bước lên trưởng bộ phận.
Rồi nhảy việc vào một tập đoàn internet lớn ở Hàng Châu.
Làm đến chức giám đốc.
Lương từ hơn một vạn lên hơn năm vạn.
Tiền cọc mua nhà do chính tôi chắt chiu dành dụm.
Cuộc sống dần vào quỹ đạo.
Cuối cùng cũng có một mái nhà của riêng mình trong thành phố này.
Còn về em gái—
Tôi biết chuyện qua một người họ hàng xa.
Hôm đó đi dự đám cưới chị họ, gặp dì.
Dì kéo tôi sang bên, hạ giọng:
“Bố mẹ cháu gần đây náo loạn lắm, mẹ cháu sinh thêm một đứa.”
Tôi đứng sững.
Đầu óc như hụt đi một khoảng.
Dì ghé sát nói tiếp:
“Sản phụ lớn tuổi, gắng lắm mới sinh được.”
“Hồi mang thai ba ngày hai bữa vào viện.”
“Bố cháu mừng lắm, nói nhà có thêm con cho vui.”
Tôi không hỏi thêm.
Nhưng dạ dày nặng như đè đá.
Không phải tôi cấm họ sinh thêm.
Mà vì tôi hiểu quá rõ—
Trong ngôi nhà ấy, thêm một đứa trẻ nghĩa là gì.
Thêm ràng buộc.
Thêm gánh nặng.
Thêm những câu “con nên…”
Tôi chưa từng về gặp đứa bé ấy.
Thậm chí mặt mũi nó ra sao cũng không hình dung được.
Những gì tôi biết về con bé—
Chỉ là lời kể rời rạc của họ hàng:
Gầy.
Ít nói.
Nhút nhát.
Có người nói nó giống tôi hồi nhỏ.
Tôi nghe mà ngực nghẹn cứng.
Không gọi nổi đó là cảm giác gì.
Cho đến một tháng trước—
Chính họ chủ động tìm tôi.
Không nhờ họ hàng chuyển lời.
Cũng không phải vì “nhớ con”.
Mà là gửi thẳng thư luật sư.
Hôm đó tôi đang họp tuần.
Lễ tân gọi lên bảo có văn bản tòa án cần ký nhận.
Xuống sảnh.
Cô lễ tân đưa hồ sơ:
“Chị ký giúp em ở đây.”
Tôi nhìn bìa.
Bốn chữ Đơn khởi kiện dân sự.
Tim trầm xuống.
Nguyên đơn—
Tên cha mẹ tôi.
Bị đơn—
Là tôi.
Yêu cầu kiện ghi rõ:
Buộc tôi mỗi tháng trả ba vạn tiền nuôi dưỡng.
Lý do:
Cha mẹ lớn tuổi, thu nhập thấp, nuôi con gái n/ ă/ m tuổi áp lực quá lớn.
Còn tôi lương cao ở tập đoàn lớn, hoàn toàn có khả năng gánh.
Tôi đứng trong sảnh.
Gió lạnh điều hòa thổi dựng da gà.
Mà lạ thay…
Tôi lại bình tĩnh đến kỳ lạ.
Như đang xem hồ sơ của người khác.
Tối về nhà.
Tôi trải đơn kiện lên bàn ăn.
Lật từng trang.
Đến trang cuối—
Tôi thấy chứng cứ họ nộp:
Ảnh chụp sao kê lương mấy tháng gần đây.
Giấy xác nhận công tác.
Thậm chí cả bản in giới thiệu chức vụ tôi trên mạng nội bộ công ty.
Tôi làm ở đâu.
Kiếm bao nhiêu.
Họ tra rõ từng thứ.
Nhưng sáu năm nay—
Chưa từng hỏi một câu:
Con sống có ổn không?
Ăn đủ không?
Mệt không?
Tôi nhắn mẹ một tin.
Tôi biết bà chắc chắn vẫn giữ một số dùng thường xuyên.
Tôi chỉ nhắn bốn chữ:
Vì sao phải thế?
Nửa tiếng sau.
Bà trả lời sáu chữ:
Vì con là chị cả.
Khoảnh khắc ấy.
Lần đầu tiên tôi hiểu rất rõ—
Lần này tôi không tránh được nữa.
Vì họ đã lôi tôi ra tòa.
Và tôi phải quay về.
Đem những lời sáu năm trước nuốt xuống—
Nói cho rõ mặt đối mặt.........

Khi Hầu gia đưa hưu thư tới trước mặt ta, ta đang xỏ nốt sợi kim tuyến cuối cùng. Chiến bào suốt ba năm, hôm nay rốt cuộ...
29/03/2026

Khi Hầu gia đưa hưu thư tới trước mặt ta, ta đang xỏ nốt sợi kim tuyến cuối cùng. Chiến bào suốt ba năm, hôm nay rốt cuộc cũng hoàn thành.
Hắn nói: “Bạch nguyệt quang của ta đã trở về, nàng nên biết điều một chút, cầm hưu thư rồi rời đi đi.”
Ta nhìn hắn, kim chỉ trong tay vẫn chưa từng dừng lại.
“Đổi thành hòa ly đi, ta sẽ tái giá vào cao môn, ngươi cũng tiện cưới người trong lòng của ngươi.”
Hắn sững người, giống như hoàn toàn không ngờ ta lại có thể nói ra những lời như vậy.
“Nàng điên rồi sao? Nàng cho rằng rời khỏi Hầu phủ, nàng còn có thể gả cho ai?”
Ta cười, đem chiến bào gấp gọn gàng, đặt trước mặt hắn.
“Ba ngày sau, kiệu hoa tám người khiêng của phủ Trấn Quốc Công sẽ dừng ngay trước cổng Hầu phủ.”
“Đến lúc đó Hầu gia nhớ tránh đường một chút, đừng chắn đường ta xuất giá.”
Sắc mặt hắn lập tức trở nên tái xanh như sắt, hắn xé nát tờ hưu thư kia.
Đáng tiếc, đã muộn rồi.
Giấy hòa ly, ta đã sớm sai người đưa tới nha môn…
01
Khi Hầu gia Cố Yến đưa hưu thư tới trước mặt ta, ta đang xỏ nốt sợi kim tuyến cuối cùng.
Chiến bào suốt ba năm, hôm nay rốt cuộc cũng hoàn thành.
Sợi kim tuyến dưới ánh nến lấp lánh ánh sáng yếu ớt, giống như trái tim đã tắt lịm của ta.
Hắn nói: “Liễu Như Yên…à à không Liễu Nhược Tuyết đã trở về.”
“Nàng nên biết điều một chút, cầm hưu thư rồi rời đi đi.”
Trong giọng nói của hắn không có lấy một tia dao động, cứ như hắn chỉ đang xử lý một món đồ cũ không còn cần nữa.
Ta tên Thẩm Tĩnh Thù.
Là Hầu phu nhân mà Cố Yến cưới hỏi đàng hoàng bằng sính lễ đầy đủ.
Cũng chính là món đồ cũ nên biết điều trong lời hắn.
Ta nhìn hắn, kim chỉ trong tay vẫn chưa từng dừng lại.
Mũi kim cuối cùng hạ xuống, ta cúi đầu cắn đứt sợi chỉ.
Động tác dứt khoát, lưu loát.
“Hưu thư thì không được.”
Giọng ta vô cùng bình tĩnh.
Cố Yến nhíu chặt mày, rõ ràng cực kỳ không hài lòng với phản ứng của ta.
“Thẩm Tĩnh Thù, đừng có không biết tốt xấu.”
“Nhược Yến thân thể yếu ớt, ta không muốn để nàng ấy phải chịu bất kỳ ủy khuất nào.”
Ta ngẩng mắt lên, lặng lẽ nhìn hắn.
Ánh nến chiếu lên gương mặt hắn, vẫn tuấn tú như năm nào.
Nhưng lại xa lạ đến mức khiến người ta cảm thấy đáng sợ.
Ba năm trước, hắn dẫn binh xuất chinh, bị trọng thương.
Là ta ngày đêm không ngủ, không nghỉ, tự tay kéo hắn trở về từ Quỷ Môn Quan.
Hắn từng nói, đời này nhất định sẽ không phụ ta.
Thì ra đời này mà hắn nói, cũng chỉ có ba năm.
“Đổi thành hòa ly đi.”
Ta khẽ mở miệng.
“Ta sẽ tái giá vào cao môn, ngươi cũng tiện cưới người trong lòng của ngươi.”
Cố Yến hoàn toàn sững lại.
Hắn giống như vừa nghe được một chuyện cười hoang đường nhất trên đời.
“Nàng điên rồi sao?”
Sự châm chọc trong mắt hắn sắc bén như kim, đ /âm thẳng vào người.
“Nàng cho rằng rời khỏi Hầu phủ, nàng còn có thể gả cho ai?”
“Một người phụ nữ bị nhà phu quân đuổi ra khỏi cửa, còn ai sẽ muốn nàng chứ?”
Ta cười.
Nhưng ý cười không hề chạm tới đáy mắt.
Ta cẩn thận gấp lại chiến bào do chính tay mình khâu từng mũi từng chỉ, đặt trước mặt hắn.
Nền vải đen huyền, kim tuyến thêu đồ đằng kỳ lân, từng đường kim mũi chỉ sống động như thật.
Đó là chiến bào ta đặc biệt chuẩn bị cho hắn để xuất chinh tái bắc.
Chỉ là hiện tại xem ra, đã không còn cơ hội dùng tới nữa.
“Ba ngày sau.”
Ta đứng dậy, nhẹ nhàng chỉnh lại ống tay áo.
“Kiệu hoa tám người khiêng của phủ Trấn Quốc Công sẽ dừng trước cổng Hầu phủ.”
Biểu cảm trên gương mặt Cố Yến lập tức cứng đờ.
Ta nhìn gương mặt tràn đầy kinh ngạc của hắn, tiếp tục nói.
“Đến lúc đó, còn mong Hầu gia tránh đường cho ta.”
“Đừng chắn mất con đường xuất giá của ta.”
Huyết sắc trên mặt hắn rút sạch trong nháy mắt, sắc mặt trở nên tái xanh.
“Thẩm Tĩnh Thù! Ngươi dám!”
Hắn đột nhiên vươn tay, chộp lấy tờ hưu thư kia, xé nát thành từng mảnh.
Những mảnh giấy vụn rơi xuống như tuyết.
Đáng tiếc…
Đã muộn rồi.
“Hầu gia quên rồi sao, đây là hòa ly.”
Ta đi tới cửa, rồi quay đầu lại nhìn hắn.
“Giấy hòa ly cần có sự đồng ý của hai người.”
“Nhưng việc ghi hồ sơ, chỉ cần một người là đủ.”
“Trước khi ngươi cầm hưu thư tới để sỉ nhục ta, người của ta đã mang giấy hòa ly đưa tới nha môn rồi.”
02
Con ngươi của Cố Yến đột nhiên co rút lại.
Hắn nhìn chằm chằm vào ta, giống như một con thú bị dồn vào đường cùng đang nổi cơn thịnh nộ.
“Không thể nào!”
Hắn nghiến răng, từng chữ từng chữ nói ra.
“Không có sự cho phép của ta, ai dám làm thủ tục hòa ly cho nàng!”
Ta không thèm để ý tới cơn gào thét của hắn nữa.
Xoay người, đẩy cửa, bước ra ngoài.
Ánh trăng lạnh lẽo chiếu xuống sân viện.
Nha hoàn Xuân Hòa đang sốt ruột đứng đợi bên ngoài.
Thấy ta đi ra, nàng vội vàng bước tới đón.
“Phu nhân…”
Hai mắt nàng đỏ hoe, rõ ràng đã nghe thấy cuộc cãi vã bên trong.
“Thu dọn đồ đạc.”
Ta thản nhiên dặn dò.
“Chúng ta về nhà.”
Xuân Hòa khựng lại một chút, sau đó lập tức gật đầu thật mạnh.
“Vâng, phu nhân!”
Nàng quay người đi vào phòng, bắt đầu nhanh nhẹn thu dọn hành trang của ta.
Ta đứng dưới hành lang, nhìn vầng trăng lạnh nơi chân trời.
Ba năm trước, khi ta gả vào Hầu phủ, cũng là một đêm trăng như thế này.
Khi ấy, Cố Yến vẫn chỉ là một thứ tử không được sủng ái.
Chỉ có cái danh công tử Hầu phủ, nhưng ở đâu cũng bị người khác chèn ép, bài xích.
Là ta, dùng tài lực của Thẩm gia ta, trải đường cho hắn.
Là ta, dùng các mối quan hệ của ngoại tổ phụ ta, giúp hắn thông suốt các quan hệ trong quân.
Hắn lĩnh binh xuất chinh, lương thảo là do Thẩm gia ta chuẩn bị.
Hắn bị thương trúng độc, thần y là do ta mời tới.
Hắn từng nắm tay ta, hứa hẹn cả đời chỉ có một thê một phu.
Hắn nói, Thẩm Tĩnh Thù, nàng chính là mạng sống của ta.
Ta đã tin.
Cho nên suốt ba năm qua, ta vì hắn mà rửa tay vào bếp, tự mình nấu canh nấu cơm.
Vì hắn mà kết giao với gia quyến các quan trong triều.
Vì hắn mà hiếu thuận với vị bà mẫu cay nghiệt.
Ta đã từng cho rằng, ta có thể sưởi ấm trái tim hắn.
Nhưng hóa ra, trái tim hắn từ lâu đã trao cho người khác.
Liễu Nhược Tuyết.
Bạch nguyệt quang mà hắn giấu tận nơi đầu tim.
Người nữ tử đã từng cho hắn một cái bánh màn thầu khi hắn còn là một thiếu niên sa sút.
Hắn một bước lên mây, trở thành An Viễn Hầu chiến công hiển hách.
Việc đầu tiên hắn làm, chính là tìm lại bạch nguyệt quang của hắn.
Còn ta, người thê tử đã cùng hắn đi qua những tháng ngày bùn lầy gian khổ, lại trở thành một tảng đá vướng mắt trên con đường của hắn.
Thật đúng là nực cười.
Trong phòng truyền ra giọng nói của Cố Yến đang cố nén cơn giận.
“Thẩm Tĩnh Thù, ngươi vào đây cho ta!”
Ta không hề nhúc nhích.
Hắn rất nhanh đã xông ra ngoài, một tay chộp lấy cổ tay ta.
Lực tay lớn đến mức giống như muốn b /óp n /át x /ương ta.
“Ai cho ngươi lá gan này? Là Tiêu Bắc Thần sao?”
Hắn nhắc tới tên của thế tử phủ Trấn Quốc Công.
“Ngươi cấu kết với hắn từ khi nào?”
Trong lời nói của hắn tràn ngập sự sỉ nhục.
Ta nhìn hắn, ánh mắt lạnh lẽo.
“Cố Yến, ngươi không thấy mình làm như vậy rất khó coi sao?”
“Kẻ vội vàng đuổi ta đi là ngươi.”
“Kẻ bây giờ không cho ta đi cũng là ngươi.”
“Rốt cuộc ngươi muốn thế nào?”
Hắn bị ta hỏi đến nghẹn lời.
Sắc mặt càng thêm khó coi.
“Ta chỉ là không muốn thể diện của Hầu phủ bị tổn hại vì ngươi!”
Hắn tìm ra một lý do đường hoàng.
“Còn chưa hòa ly với Hầu phủ đã tái giá vào phủ Trấn Quốc Công, ngươi bảo người đời sẽ nhìn ta thế nào?”
“Nhìn An Viễn Hầu phủ chúng ta thế nào?”
Ta hất tay hắn ra.
“Đó là chuyện của ngươi, không liên quan tới ta.”
“Lúc trước khi ngươi lợi dụng Thẩm gia ta, sao không nghĩ tới thể diện?”
“Hiện giờ ngươi vì một Liễu Nhược Tuyết, mà muốn dồn ta vào đường ch /ế/t, sao lúc đó ngươi lại không nghĩ tới thể diện?”
Sắc mặt Cố Yến lúc đỏ lúc trắng.
Hắn nhìn ta, ánh mắt vô cùng phức tạp.
Có phẫn nộ, có không cam lòng, còn có một tia hoảng loạn mà chính hắn cũng chưa nhận ra.
“Ngươi cho rằng Hầu phủ này, là nơi ngươi muốn tới thì tới, muốn đi thì đi sao?”
Giọng hắn lạnh như băng.
“Người đâu!”
Hắn quát lớn một tiếng.
“Khóa cổng viện lại!”
“Không có lệnh của ta, phu nhân không được phép bước ra ngoài dù chỉ một bước!”............

Address

Hanoi

Telephone

+84909123654

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Yeu phim hay 2025 posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Establishment

Send a message to Yeu phim hay 2025:

Share