Giả Hạc

Giả Hạc Có những ngày bình yên, ta lặng thinh ngắm nhìn cuộc đời đổi thay mà ngẩn ngơ quên mất mình tồn tại.

30/10/2022


Thích anh

"Thích anh"
Là em thật sự thích, vô cùng thích, thích đến mức khi em nhận ra em đã thích anh nhiều đến mức nào, em còn thấy ngạc nhiên.

Thích anh, bắt đầu khi em nhìn thấy anh tươi trẻ nhất, và cũng là anh đẹp nhất trong ký ức buổi đầu tiên.
Rồi đến một ngày anh thay đổi, em chợt biết rằng: anh dù béo gầy già trẻ, dù anh có những khuyết điểm, không phải là anh hoàn hảo trong lòng, em vẫn sẽ thích anh như thế.

Diên Vĩ của em.
Trong một lần tình cờ nào đó em đọc được, người ta nói hoa diên vĩ là lời tỏ tình ngọt ngào nhất, cũng là lời chúc phúc chân thành nhất. Bởi vì diên vĩ là lưỡi kiếm của chàng kỵ sĩ bảo vệ nàng công chúa, cũng đại diện cho lời thề nguyện sẽ bảo vệ người mình yêu.

Diên Vĩ của em, em tha thiết thương anh bằng cả tấm lòng.
Diên Vĩ của em, em nghiêng mình gửi đến anh niềm yêu em gìn giữ.
Diên Vĩ của em, vào một ngày nào đó anh phải đi rồi, em sẽ gửi cho anh bó hoa em chọn, để gửi anh lời chúc phúc trọn đời, anh xây mái nhà yên ấm.

Diên Vĩ của em, Diên Vĩ của em.
Thương anh thật nhiều.
My Iris

24/10/2022



Yêu một người không có cảm giác an toàn như em, có khó không?
Khó lắm.

Bởi vì giống như một chú mèo con lạ nhà, chỉ cần có một chút gió động cỏ lay, em đều lo sợ.
Bởi vì chỉ cần vô tình anh nhấc tay, em sẽ cho rằng anh không cần em nữa.
Bởi vì một lần vươn tay muốn được vỗ về mà không thể, em sẽ tự biết rằng anh đã muốn buông xuôi.

Em không dám nói rằng "Anh ơi, anh thương em, thương thương lấy em một chút."
Chỉ một lần thêm một lần gặp mặt, em lại phải tự nhắc mình rằng: "Là mình trộm được, cho nên phải tranh thủ thêm ít hôm, thương anh hơn một chút. Đến sau này, sẽ có người khác thương anh."

23/10/2022



"Phụ nữ là kiệt tác của tạo hóa, kết tinh của nghệ thuật, và là hiện thân của cái đẹp."

03/10/2022

My Iris, where are you?

27/09/2022


Em hát

Em thích nghe những bài hát buồn, và em cũng thích hát những giai điệu buồn như vậy.
Thật ra không phải do em buồn, mà chỉ là do em muốn hát mà thôi.

Giống như một sở thích, hoặc cũng có thể là do em được sinh ra với linh hồn lặng lẽ, khiến cho những giai điệu du dương yên ả mới dễ dàng tiến vào lòng em.
Em kể câu chuyện của mình thông qua những lời ca, cũng có thể là kể câu chuyện của bất kỳ ai thông qua tiếng hát, bởi vì em không dám nói, nên chỉ có thể hát mà thôi.

Anh có nghe thấy chưa?
Em đang hát rằng em vẫn đợi,
Đợi nắng lên trời sáng anh sẽ đến
Đợi chiều tà mây lặng bóng người đi
Anh về với em một chút thôi, sau đó anh phải đi rồi, em chẳng giữ.

20/09/2022



Giữa chúng ta, chỉ cách nhau một tầng giấy mỏng. Nhưng tầng giấy này, phủ kín cả đại dương.

Cả anh và em, nhất quyết đừng bước ra bước cuối cùng. Nếu không, đến một ngày cần trở lại cuộc sống của riêng mình, cả anh và em đều không thể.

Xin anh hãy suy nghĩ thật kỹ càng khi muốn vươn bàn tay về phía nơi em. Bởi vì lần này, em sẽ không để anh buông tay ra được nữa. Những lỗi sai em đã từng, em cũng không để bản thân phạm phải nữa. Do đó, chỉ cần anh vươn tay, anh sẽ phải ở bên em cả một đời, mà đời người, thì dài lắm.

Vậy nên anh à, hãy để em nắm lấy tay anh thôi, anh đừng nắm lại.

Người ta nói, chẳng mấy người may mắn tìm được người mình không bỏ được. Em may mắn thật đấy, em tìm thấy anh rồi.
Em không bỏ anh được, có phải anh bên đấy, cũng có người anh không bỏ được hay không?

19/09/2022



Anh ấy nói: "Anh thừa nhận đời này, anh chẳng thể quên được cô ấy."

17/09/2022


Câu chuyện của "em"

Giữa giờ giải lao, có cô bé hớn hở kéo tay em lại, khoe cho em xem một chiếc nhẫn mới. Cô bé đó nói: "Nhẫn người yêu của em tặng này!". Em thật lòng khen chiếc nhẫn đó rất đẹp.

Rồi em nhớ đến, em cũng có một đôi nhẫn.
Vào một năm nào đó, bởi vì muốn giữa em và anh có ít nhất một vật làm kỉ niệm, em đã tự mình đi thật xa để chọn lấy một đôi. Anh có lẽ không biết, em không biết sang đường, em xem bản đồ lần nào cũng đi nhầm hướng, và đến nơi xa lạ một mình, chắc chắn em sẽ lạc, dù cho có người hướng dẫn. Vậy mà em dành ra trọn một ngày, lần mò giữa mấy con phố em thấy giống hệt nhau, tìm được cửa hàng em đã hẹn, chọn lấy một đôi bản thân vừa ý nhất, sau đó em lại lạc trên quãng đường trở về nhà.
Nhưng mà tiếc quá, món quà em chọn lại không có người nhận.
Anh cũng có một đôi nhẫn, một chiếc anh giữ kỹ, còn một chiếc anh đã đem tặng mất rồi. Anh không cần nhẫn em tặng, nhưng anh giấu đi chiếc nhẫn của anh và người khác. Anh không cần khăn em đan, nhưng anh đem món quà nhỏ mà cô ấy khắc lên "em yêu anh" đặt đằng sau tấm kính. Trong không gian của anh, em nỗ lực để lại dấu vết của mình, còn anh lại không ngừng gìn giữ hơi thở thuộc về người con gái khác.

Thế rồi, đôi nhẫn em chọn, em đeo suốt một thời gian dài. Bất cứ ai hỏi, em đều trả lời rằng: "Một chiếc của tôi, còn một chiếc, tôi đang chờ có người đến lấy."

Nhưng rất lâu rất lâu, nó không thuộc về ai cả. Em đành đem đôi nhẫn em vô cùng thích đó, ném đi thôi.

Anh từng bảo rằng chưa bao giờ thấy em biết giận, quả thật, em là một đứa trẻ ngoan.
Em đã từng vô cùng mong muốn, có thể thoải mái gọi cho anh rằng liệu mình cùng nhau đi chơi có được hay không; có thể vô tư yêu cầu rằng em mệt, anh liệu có thể đón đưa em về; có thể vui sướng như ai kia, khi anh sẽ đến thăm dù cách nhau cả trăm cây số; em cũng muốn giận để được anh ôm lấy dỗ dành. Nhưng hình như từ lúc gặp được anh, em đã biết em cần gìn giữ anh bằng tất cả những gì em có.
Em sẽ chăm sóc, sẽ quan tâm, sẽ dành cho anh những điều tươi sáng nhất. Em tự đi-về một mình, tự ngồi xổm tra Google Map trong một góc đường xa lạ, cũng tự ngồi yên lặng khóc trong ghế đá công viên. Chỉ bởi vì thấy anh thương người ta quá, em cũng muốn được anh thương như vậy.

Anh nói xem, em không biết đòi hỏi gì hay sao? Không phải, sở cầu của em rất rất nhiều.
Chỉ là bởi vì tình yêu của em là thứ tình yêu em đi trộm được, cho nên em sợ, lỡ như có một ngày nhìn thấy muốn lao vào ôm anh, lại nhìn thấy bên cạnh anh có người đang ở.
Giống như trong một cơn mơ nào đó, anh đến đón dưới nắng tươi, và ngồi cạnh anh là một người con gái vậy.

16/09/2022


Câu chuyện của một chàng trai trẻ chưa nhìn thấy được màu nắng mới
Mưa...
Hôm nay mọi người đều bận việc nên phòng kỹ thuật chỉ còn lại tôi và 1 anh đồng nghiệp. Chúng tôi được dịp tha hồi tán gẫu về đủ thứ trên đời, nào là chiếc điện thoại mới ra mắt, bộ phim đang quảng bá gần đây, những kế hoạch cho tương lai sắp tới,... Bỗng nhiên anh hỏi tôi:
- "Quà"_ tên tôi nhưng với giọng miền tây- Giờ chưa có bồ hả em, để anh giới thiệu cho nhỏ này xinh lắm,chung công ty lun, xíu mày lên thay bàn phím cho nó rồi xin info làm quen.
Lòng tôi khẽ nhói lên, một hình bóng lướt qua trong tâm trí. Tôi cười rồi lắc đầu:
- Trong lòng em vẫn còn người cũ.
- sao nghe đau khổ zậy em.
Tôi chỉ biết cười trừ thôi. Trước lúc ngủ trưa, anh gửi tôi một clip phân tích 5 giai đoạn của nỗi đau, rồi hỏi tôi đang nằm trong giai đoạn nào.
- Giá như.... - Tôi cười rồi đáp.
Theo quy định công ty thì 1h30 phải dậy để làm nhưng hôm nay tôi nướng tới 2h mới dậy. Tôi quay sang hỏi anh:
- Sao anh hong kêu em dậy?
- Tại anh thấy em ngủ ngon quá. Mà em ngủ mơ thấy ai hả? Sao miệng thì cười mà lại chảy nước mắt.
-Dạ.....
- Chắc từng hạnh phúc lắm hả? Mà thôi đi rửa mặt rồi lên thay bàn phím cho người ta đi. Nhớ xin info đấy.
- Dạ.
Lúc về lại phòng tôi thấy chỗ tôi có thêm 1 ly nước.
- Nay anh mời. Đàn ông cũng là con người mà, muốn khóc thì khóc thôi đâu ai cấm đâu. Mà có xin được info chưa.
-Dạ chưa.
- Chán chưa, tạo cơ hội như zậy rồi mà.....
Đúng là lúc đó tôi mơ về em. Em vẫn cười xinh đẹp như ngày em xa tôi.
Tôi tự hỏi sao mình vẫn chưa quên được em? Mình còn gì nuối tiếc sao? Tôi đã nhiều lần tự nói với mình rằng em đã hạnh phúc bên người khác rồi. Nhưng trong cơn mơ tôi lại thấy em cười với tôi như lúc chưa xa. Có lẽ nỗi đau này cứ luôn hiện hữu trong tôi để nhắc nhở rằng mọi sự hạnh phúc mà tôi từng có là sự thật. Phải tử tế nhiều hơn nữa, phải học cách trân trọng những gì mình đang có, đợi một ngày ai đó về giữa ban mai.
Bây giờ, trời vẫn cứ mưa...

12/09/2022



"Anh dám nói anh chỉ có em
Thì em dám nói mình chỉ có nhau"

09/09/2022


Tôi chia sẻ câu chuyện của mình.

Tôi quen khá nhiều bạn bè, trong đó có một cậu em kém tôi mấy tuổi, học cùng chuyên ngành. Mới hồi hôm, cậu em này: một bên kể chuyện về kế hoạch tương lai của cậu ấy, rằng sau khi tốt nghiệp, cậu sẽ về làm ở xưởng của nhà, người thân hứa rằng sẽ trả cậu ấy tiền lương nửa tỉ một năm; còn một bên, cậu ấy nói với tôi rằng bài kiểm tra chuyên ngành cậu ấy không biết làm, nhờ tôi giúp để có bài đem nộp.
Tôi bèn hỏi cậu ấy một câu: "Em ơi, chị không biết kế hoạch tương lai sẽ thay đổi thế nào, nhưng em đã học bằng đấy năm, chị cũng đã hướng dẫn em đến bốn lần, em thử suy nghĩ thực tế xem, đến một cái công thức tính toán cơ bản dành cho beginner em cũng không nhớ, vậy sau này ai sẽ sẵn sàng trả tiền lương cho em?"
Cậu em đó cười trừ nhìn tôi rồi hồn nhiên thẳng thắn trả lời : "Em hỏi chị là được rồi. Với cả, sau này em về quản lý thợ chứ có phải ngồi tính cái này đâu."
"Bây giờ em hỏi chị được, thế sau này đi làm chẳng lẽ cứ gọi cho chị hỏi hay sao? Chị bỏ công bỏ sức bỏ tiền của để học thêm các lớp nâng cao, không phải cứ lúc nào cũng hướng dẫn người khác miễn phí như bây giờ" - tôi thực sự quan ngại về suy nghĩ của cậu em này - "Chị khuyên em chân thành, em kể cả có lên làm chủ tịch thì kỹ năng chuyên ngành em phải thành thạo thì em mới làm việc với người khác được. Em đừng chỉ ngóng trông tương lai về làm luôn quản lý ở nhà."

Sau đấy mấy hôm, cũng là cậu em đó, nói với tôi thế này: "Chị lạnh lùng quá, chơi với chị lâu mà chị cứ xa cách kiểu gì ý. Chị còn thích chửi em dài như một bài văn."
Tôi hỏi lại: "Làm việc nhóm em không hợp tác, nhiệm vụ không làm, deadline đến thì bảo chị là "Em bận lắm nên chị tính sao thì tính, chứ thời gian của em là em không nhân nhượng đâu.", giao cho em 3 việc thì 2 việc em bảo em không biết làm chị làm đi, còn 1 việc thì bảo bận rồi mọi người tự làm nốt. Thái độ của em như thế, em muốn ai sẽ hòa nhã với em?"
Cậu em đó liền nói: "Em nói cho chị biết, chị nhiều tật xấu lắm đấy, chị giục gì mà giục nhiều vậy, chị là trưởng nhóm thì chị phải chịu trách nhiệm chứ. Em quý chị nhưng mà chơi với chị, em phải chịu đựng."

Khi tôi nhận được những lời này, tôi thật sự hoang mang. Tôi phải tự hỏi mình: tôi xấu tính lắm sao, tôi lạnh lùng lắm sao, tôi hay mắng mỏ người khác lắm sao, thậm chí kết giao với tôi khiến người khác phải chịu đựng hay sao? Tôi ngồi suy nghĩ một đêm về bản thân mình.
Sau đó, tôi tìm lời khuyên của một chuyên gia tâm lý. Tôi hỏi rằng tôi tệ đến thế sao? Tôi đang rất lo lắng về vấn đề này.
Tôi đã nhận được câu trả lời.

"Là con người, chúng ta là một cá nhân trong cả một tập thể, xây dựng lên một xã hội. Cũng bởi vì là con người, bất kỳ ai trong chúng ta đều có những thói xấu, và những mặt tốt đẹp. Khi có vấn đề, để giải quyết, chúng ta phải nhìn nhận một cách khách quan, hãy nhìn nhận lại bản thân mình, nhưng đồng thời cũng phải đánh giá đúng các yếu tố khác mình. Đừng vội vã vì một vài câu nói của người khác mà quy chụp rằng lỗi lầm là của mình. Trí tuệ của mình dùng để đánh giá một cách chính xác những điều đang diễn ra. Khi nhìn nhận rõ ràng rằng mình không sai, vậy hãy thẳng thừng vứt bỏ cảm xúc tiêu cực ra khỏi trái tim. Bạn không sai, đừng lo lắng như vậy."

Và tôi biết, "tình bạn" có được bằng việc "chịu đựng nhau" thì giữa hai người vốn dĩ không thể coi là "bạn".
😌 Thật ngại quá, chào em 👋

07/08/2022

What am I to you? ¯\_༼ᴼل͜ᴼ༽_/¯

Address

Hanoi
151000

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Giả Hạc posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Establishment

Send a message to Giả Hạc:

Share