04/09/2021
[ D-7 ]
Gửi dấu yêu mãi mãi chẳng thể là của tôi.
Tối nay, khi những ngôi sao đã vương trên thềm nhà vắng, tôi ngồi dưới tán cây xanh mà ôm vào lòng nỗi nhớ em. Trước khi chuyến bay cất cánh, đưa em đến vùng đất lạ lẫm mà trí tưởng tượng của tôi chẳng thể mơ đến; em đã từng nói khoảng cách xa xôi sẽ chẳng tài nào ngăn cách nổi tình yêu đôi lứa. Đúng là thế. Và sẽ mãi mãi là thế.
Chỉ là, trong hàng vạn đêm xa cách, tôi vẫn hoài luyến tiếc những tháng ngày có em kề cạnh. Da diết tìm về chúng ta giữa mùa phượng đỏ rực một bầu trời, nhớ em những chiều tàn khi hoàng hôn buông khẽ bên vai gầy. Tôi yêu sao tiếng em ngân nga những khúc nhạc đã cũ giữa cái nắng rát bỏng mùa hạ, đưa tôi về mấy miền đất tưởng chừng đã mãi cất giữ nơi quên lãng sau tháng năm bụi mờ.
Và cũng vì lẽ ấy, đêm trăng hiu hắt tĩnh mịch, tôi thao thức mãi chẳng tài nào chìm sâu vào giấc mộng mị, thế nên tôi viết cho em đôi dòng. Có lẽ em sẽ chẳng hay, có lẽ bức thư này rồi sẽ nhàu nát trong hộc bàn. Nhưng tôi vẫn muốn viết - về nỗi nhớ em, về tình yêu tôi. Về một ngày tháng Tám yên bình dưới những rặng cây cao vút: tôi cạnh em, làn gió thổi qua ngọn tóc nâu mềm, và tình yêu nơi tôi, một lần nữa, nở rộ.
Trong hàng vạn đêm xa cách, tôi tìm đến tiếng đàn nồng nàn để rồi hằn mãi trong kí ức những khúc tình ca em từng hát, khi đôi ta ngồi trên vạt cỏ non đón những ngọn gió đầu mùa. Tiếng em dịu dàng như ùa về tức khắc mỗi khi đôi mắt tôi lướt vội qua cây đàn gỗ, khiến lòng tôi lại dâng trào những nỗi bâng khuâng lẫn đớn đau quá đỗi.
Trong hàng vạn đêm xa cách, tôi nhớ em đến điên dại. Tôi chẳng muốn thể hiện chúng bằng những từ ngữ tiêu cực như thế này, kẻo em thấy lại bận lòng vì tôi. Nhưng lòng tôi từ thưở em xa đã bắt đầu dậy từng đợt sóng, cuồn cuộn dữ dội hệt như cơn bão nào vừa ập đến chốn này. Mỗi ngày qua đi, tôi đều không thể dừng việc nhớ em, mặc cho bản thân cố gắng bao lần.
Tôi chỉ là nhớ em, rất nhớ em.
Hôm nay, lại là một đêm trong hàng vạn đêm ấy.
Vẩn vơ, hoài niệm. Tựa như trang giấy ngả vàng, tựa như tách cà phê đã vơi một nửa. Tấm lòng tôi nương náu nơi giai thoại nhàu nát mà cố nhân để lại cho đời. Nhớ em, như nhớ cái vấn vương của hương hoa, quấn quanh những ngọn đồi, những con phố xưa cũ giờ đã hoang tàn thành một khoảng mơ. Nguyện lặn ngụp trong mỹ khúc của đám hồng mảnh khảnh, g*i góc. Hay khóm linh lan tinh khiết mơ màng, phải chăng chúng đang mời gọi tôi, về với em, về với lời ca đã trở nên bất hủ.
Tôi chẳng biết em còn hay nhớ không, một chiều tháng Sáu nào đó, tôi từng bảo với em lòng tôi ngự trị những hai mặt trời. Một là tinh cầu tỏa nắng vàng đong đưa nơi bậu cửa trắng. Hai là em, chính em đây, dấu yêu của tôi ạ. Lúc ấy, em khúc khích nói, “Mặt trời dẫu sao cũng chỉ có một. thế gian có xoay chuyển ra sao, thì vầng dương ấy vẫn là duy nhất.”
Tôi gật gù, thì em cứ nghĩ như thế, cũng chẳng sao. Tôi chỉ muốn em rõ, rằng mặt trời trên cao soi sáng những mảnh đường tôi đến; còn em soi sáng cả lòng tôi những ngày giông bão về. Em nào có hay, những ngày tôi vắng em tựa hoa lá thiếu đi ánh trời. Tôi những ngày vắng em, héo úa đến đáng thương. Vậy mà chẳng có liều thuốc nào chữa lành ngoài nụ cười nơi em, nên tôi cứ hoài mục ruỗng.
Thư viết cho em gần kết thúc, tôi lại muốn nói rằng, tôi nhớ em. Em từng bảo, nếu cảm thấy khó quá, tôi có thể chọn đừng nghĩ về em nữa, có thể một tay bỏ em ra khỏi cuộc sống để lòng thôi vất vả. Khi ấy, tôi chỉ biết im lặng. Nếu trên đời này từ bỏ một điều quý giá lại dễ dàng đến thế, tôi tin rằng từ lâu tôi đã trở nên giàu có và tiếp tục một cuộc đời hoàn hảo, thay vì cặm cụi đan nên những câu chuyện quá đỗi tầm thường, trên mấy trang giấy mà chẳng hay mai này sẽ có kẻ nào vô tình bắt gặp.
Tôi mong em hiểu rằng, những sự lựa chọn ấy đối với tôi là khó khăn vô kể. Chúng quyết định tương lai tôi, quyết định cả những ước mơ tôi liệu có thành hiện thực. Nhưng từ bỏ em lại càng khó khăn hơn cả. Nói một tiếng buông thật rất dễ dàng, ấy mà để có thể thực hiện lại vô vàn thách thức. Tôi đối với em, lại hệt những đóa hoa hướng dương ngoài sân vườn loang lổ những nắng, rằng chúng sẽ không bao giờ ngừng hướng về phía mặt trời, dẫu vầng dương ấy rốt cuộc rồi cũng chỉ có thể thuộc về Chúa.
Em yêu dấu, tôi không muốn lời nói mình trở thành điều sáo rỗng, vô hồn; những tháng năm xa em, những điều tôi muốn nói chỉ vỏn vẹn tôi nhớ em, tôi thương em, tôi yêu em biết nhường nào. Có lẽ tôi quá mù quáng. Nhưng dẫu thế cũng chẳng sao, bởi xét cho cùng, đấy là bản chất của ái tình. Còn tôi, đã hoàn toàn chấp nhận điều đó, khi quyết định thả hồn theo bạt ngàn những bồ công anh trắng ngần, bên em, với đôi mắt lấp lánh những niềm tin yêu ngày ta còn nông nổi bốc đồng.
Và cho đến khi trái tim tôi ngừng đập, đến khi đôi mắt tôi chẳng thể nào làm nhòe trang giấy, đến khi hơi thở cuối cùng được trút đi: thì tôi vẫn sẽ mãi yêu em và nhớ em như thế này.
Điên cuồng và da diết.