PHỤNG MANGO

PHỤNG MANGO Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from PHỤNG MANGO, Gaming Video Creator, 55 Trần Thái Tông, Tân Bình, Hanoi.
(1)

5 cái nghiệp 👇 👇 👇📣
08/09/2026

5 cái nghiệp 👇 👇 👇📣

Bố U85 ở cùng anh cả, tháng nào cũng nhận lương hưu 14 triệu lại có sổ tiết kiệm 800 triệu nhưng ngày nh;ắm mắt x;uôi ta...
08/09/2026

Bố U85 ở cùng anh cả, tháng nào cũng nhận lương hưu 14 triệu lại có sổ tiết kiệm 800 triệu nhưng ngày nh;ắm mắt x;uôi tay, chị dâu đi khắp nơi vay tiền lo đám hiếu: Hỏi ra mớ biết, hóa ra, toàn bộ số tiền của ông đều bị … đọc tiếp phần bình luận 👇💙

😸🔑
08/09/2026

😸🔑

Trên đường về quê chồng mới, cô dâu bắt tài xế dừng lại ở ngh;;ĩa tra//ng để thắ/p nha;;ng cho chồng cũ. Nhưng sau khi r...
08/09/2026

Trên đường về quê chồng mới, cô dâu bắt tài xế dừng lại ở ngh;;ĩa tra//ng để thắ/p nha;;ng cho chồng cũ. Nhưng sau khi rời đi, tài xế thì thầm với tai cô dâu nói mình đã nhìn thấy…
Chiếc xe hoa lặng lẽ băng qua con đường làng vắng vẻ dưới ánh chiều tà. Trên xe, Linh — cô dâu mới — ngồi lặng im, tay vuốt nhẹ lên tà áo cưới trắng muốt. Hôm nay là ngày cô về quê chồng mới ra mắt họ hàng, một nghi thức truyền thống không thể thiếu. Bên cạnh cô, không có chú rể, chỉ có tài xế riêng của gia đình chồng — anh Bình — một người đàn ông trầm tính, khoảng bốn mươi, gương mặt lúc nào cũng lạnh lùng như cất giấu cả kho ký ức phía sau ánh mắt.
Khi xe đi qua khúc quanh rừng thưa, Linh bất chợt cất giọng:
— Anh Bình, làm ơn dừng lại ở nghĩ;;a tra//ng phía trước một chút được không? Em muốn thắp nén nha;/ng cho chồng cũ…
Tài xế liếc nhìn cô qua gương chiếu hậu, ánh mắt thoáng qua một tia ngỡ ngàng. Nhưng không hỏi gì thêm, anh lặng lẽ đánh lái, đưa xe tấp vào lề cạnh khu ng//hĩa tr//ang rợp bóng cây.
Linh bước xuống xe, tay ôm bó hoa cưới. Cô tiến về phía một ngôi mộ nhỏ nằm khuất sau hàng dương xỉ. Cô quỳ xuống, rút nhang từ bó hoa ra, châm lửa. Không khóc, chỉ thì thầm điều gì đó.
Khi trở lại xe, Linh ngồi xuống, ánh mắt ráo hoảnh nhưng sâu hoắm. Cô thở dài. Chiếc xe lại tiếp tục lăn bánh.
Im lặng kéo dài suốt mấy phút, rồi đột nhiên, anh Bình lái xe nói khẽ, gần như là thì thầm sát tai cô:
— Tôi… ban nãy tôi thấy… đọc tiếp chuyện dưới phần bình luận 👇👇💥🏆

Hai đứa trẻ sinh đôi m;ất t;ích trong cơn b;ão năm 2015 10 năm sau, người anh trai có một khám phá gây s-ố-c…Câu chuyện ...
07/09/2026

Hai đứa trẻ sinh đôi m;ất t;ích trong cơn b;ão năm 2015 10 năm sau, người anh trai có một khám phá gây s-ố-c…
Câu chuyện bắt đầu bằng một ký ức mờ nhạt nhưng ám ảnh trong tâm trí Minh, người anh trai năm nay vừa tròn 22 t;;uổi. Cách đây đúng mười năm, cơn b;;ão Linfa đổ bộ miền Trung d;;ữ d;;ội. Trong căn nhà nhỏ ven biển, ba mẹ anh đã cố gắng giữ cả ba đứa con an toàn. Minh là con cả, mới 12 tuổi, còn hai em s;;inh đôi — An và Ân — chỉ mới 6 tuổi.
Đêm đó, tiếng gió rít rợn người, mái tôn rung bần bật. Nước biển dâng lên nhanh đến mức mọi người trở tay không kịp. Trong tích tắc, ngôi nhà ngập chìm trong lũ. Ba cõng Minh, mẹ ôm chặt hai em. Nhưng rồi một cơn sóng lớn quét qua, Minh chỉ kịp nghe tiếng mẹ h;;ét thất thanh: “Giữ lấy các con!”. Khi cậu mở mắt lại, mình đã nằm trên chiếc xuồng cứu hộ, còn An và Ân thì không thấy đâu nữa.
Suốt nhiều ngày sau, lực lượng cứu hộ cùng dân làng tìm khắp nơi: bờ biển, khe suối, những ngôi nhà đổ n;;át. Không ai thấy dấu vết gì của hai đứa trẻ sinh đôi. Gia đình chỉ còn biết thắp nhang, mong linh hồn con được an nghỉ. Minh từ đó sống trong mặc cảm và á;;m ảnh: “Giá mà lúc đó mình ôm lấy tay em…”.
Mười năm trôi qua, cuộc sống tạm lắng xuống. Ba mẹ dần gượng dậy, mở một quán tạp hóa nhỏ. Minh lớn lên, học ngành công nghệ thông tin ở Đà Nẵng. Nhưng trong lòng cậu, khoảng trống về hai em chưa bao giờ lấp đầy.
Ngày giỗ 10 năm, Minh về quê. Đêm đó, khi đang sắp xếp lại mấy thùng đồ cũ trong kho, cậu phát hiện một chiếc hộp nhựa kín nước được giấu dưới mớ gạch vỡ. Trong hộp có một chiếc vòng tay trẻ con đã phai màu, y hệt vòng của An — với cái hạt cườm xanh duy nhất mà mẹ từng xâu nhầm. Bên cạnh là một tờ giấy nilon bọc kín, dòng chữ nguệch ngoạc bằng bút chì:
“Bọn con vẫn còn sống.”..
hết phần 1, bình luận chữ "có" để đọc phần 2 dưới bình luận cả nhà nhé!♥️

Thà cho mượn nhà làm đ:ám t:ang, chứ không cho mượn nhà làm đám cưới, vì sao? 👇👇💙
07/09/2026

Thà cho mượn nhà làm đ:ám t:ang, chứ không cho mượn nhà làm đám cưới, vì sao? 👇👇💙

Mừпg rỡ vì táι Һȏп vớι vợ kém 22 tuổι, kҺȏпg пgờ ƌȇm tȃп Һȏп của tȏι lạι ở ЬệпҺ vιệп 👇 👇⚡🚀
07/09/2026

Mừпg rỡ vì táι Һȏп vớι vợ kém 22 tuổι, kҺȏпg пgờ ƌȇm tȃп Һȏп của tȏι lạι ở ЬệпҺ vιệп 👇 👇⚡🚀

Cô gái nhận lời đ-ẻ th-u-ê cho đại gia để có ti;;ền đi du học và cái kết…Trong căn biệt thự phủ kính mờ nhìn ra mặt hồ t...
07/09/2026

Cô gái nhận lời đ-ẻ th-u-ê cho đại gia để có ti;;ền đi du học và cái kết…
Trong căn biệt thự phủ kính mờ nhìn ra mặt hồ tĩnh lặng của vùng ngoại ô yên bình, Hoàng ngồi lặng lẽ trong bóng tối. Anh là một đại gia bất động sản có tiếng. Sau ba cuộc tình tan vỡ mà tất cả những người phụ nữ ấy đều chỉ nhìn vào chiếc ví dày cộm của anh, Hoàng thề rằng sẽ không bao giờ để bất kỳ ai bước vào đời mình bằng sự chân thành giả tạo nữa.
Nhưng áp lực từ gia tộc về một người thừa kế khiến anh phải đưa ra quyết định lạnh lùng: Mua một đứa con.
Lan xuất hiện như một sự lựa chọn hoàn hảo trong danh sách ứng viên. Cô là sinh viên xuất sắc của một trường đại học danh tiếng, mang vẻ đẹp thanh khiết nhưng phảng phất sự u buồn của cái nghèo cùng cực. Cha cô đang lâm bệnh nặng, ước mơ duy nhất là nhìn thấy con gái mình được chạm tay vào tấm bằng thạc sĩ tại London – nơi cô đã nhận được thư mời nhập học nhưng không có cách nào xoay xở học phí.
Một bản hợp đồng kín đáo được ký kết.
Nội dung: Đ::ẻ th:::uê.
Giá trị: Toàn bộ học phí, chi phí sinh hoạt tại Anh trong hai năm và một khoản tiền mặt khổng lồ đủ để cô thay đổi cuộc đời.
Điều khoản: Ngay khi đứa trẻ chào đời, Lan phải rời đi không dấu vết.
Hoàng đưa Lan về một căn biệt thự riêng biệt. Anh chăm sóc cô bằng những dịch vụ cao cấp nhất: bác sĩ riêng, chế độ dinh dưỡng khắt khe. Nhưng anh luôn giữ một khoảng cách lạnh lùng. Anh nhìn bụng cô lớn dần lên mỗi ngày không phải bằng tình yêu của một người cha, mà bằng sự kỳ vọng của một người chủ đang chờ đợi món hàng quý giá.
Thế nhưng, Lan lại khác. Đêm đêm, cô khẽ thì thầm với sinh linh trong bụng về những kiến thức cô học được, về những con phố cổ kính ở London mà cô sắp tới. Cô coi đứa trẻ là “tấm vé” đưa mình thoát khỏi vũng lầy, nhưng bản năng người mẹ vẫn khiến cô đau đớn mỗi khi nghĩ đến ngày phải rời xa.
Về phía Hoàng, sự kiên cường và tri thức của Lan khiến anh ngỡ ngàng. Cô không đòi hỏi trang sức, không dùng vẻ đẹp để lôi kéo sự chú ý của anh. Cô dành toàn thời gian để đọc sách và nghiên cứu. Sự tĩnh lặng của Lan dần dần phá vỡ lớp băng trong lòng người đàn ông đã từng bị tổn thương sâu sắc.
Vào một đêm cuối thu, những cơn đau thắt bụng ập đến dữ dội. Đó cũng chính là lúc bức thư xác nhận học bổng toàn phần cuối cùng từ London được gửi đến email của cô. Giữa cơn đau xé thịt, Lan nắm chặt chiếc điện thoại hiện rõ dòng chữ: “Welcome to London”.
Tiếng còi xe cấp cứu xé tan màn đêm. Trong phòng sinh, Lan mồ hôi nhễ nhại, đôi mắt cô lờ đờ nhưng vẫn cố nhìn về phía Hoàng. Anh đứng đó, nắm chặt tay cô – một hành động nằm ngoài mọi điều khoản hợp đồng.
Tiếng khóc chào đời vang dội của một bé gái xinh xắn làm bừng sáng cả căn phòng. Khi nữ hộ sinh đặt đứa bé lên ngực Lan, cô òa khóc. Cô khóc vì hạnh phúc, và khóc vì biết rằng chỉ vài giờ nữa thôi, cô sẽ phải bước lên máy bay, bỏ lại “mảnh thịt” này của mình.
Sau khi được chuyển về phòng hồi sức, Lan nhìn chăm chăm vào tấm vé máy bay điện tử đã đặt sẵn cho chuyến bay chiều nay. Đúng lúc đó, Hoàng bước vào.
Anh không bế con đưa cho vú em như cô tưởng. Anh đặt đứa bé nằm cạnh cô trên giường bệnh, rồi chậm rãi ngồi xuống bên cạnh... ...
phần 1 đã hết, bình luận chữ "có" để đọc phần 2 dưới bình luận!👉

Bé gái xin vào bệnh viện để gặp bố lần cuối, y tá hỏi bố em là ai thì ch:ết l:ặng…Chiều mưa nặng hạt ở Sài Gòn. Những gi...
07/09/2026

Bé gái xin vào bệnh viện để gặp bố lần cuối, y tá hỏi bố em là ai thì ch:ết l:ặng…
Chiều mưa nặng hạt ở Sài Gòn. Những giọt nước trượt dài trên kính cửa xe buýt, phản chiếu ánh đèn vàng mờ nhòe. Một bé gái khoảng 10 tuổi, tóc buộc gọn, chiếc áo đồng phục đã sờn cổ, đứng lặng trước cổng bệnh viện. Trong tay em là một bức ảnh đã ố màu — người đàn ông trong ảnh cười hiền lành, bế em trên tay khi em còn bé xíu.
Em ngước nhìn tòa nhà lớn phía trước. Lấy hết can đảm, em bước vào. Đến quầy lễ tân, giọng em run run:
– Cô ơi… cho con hỏi… ba con đang nằm ở đây. Ba tên là Nguyễn Văn Hùng, phòng cấp cứu.
Y tá nhìn em, hơi ngạc nhiên.
– Con nói ba con là ông Hùng? Ông ấy đang trong phòng ICU, người nhà đã vào hết rồi.
– Con… là con gái của ba. Con muốn gặp ba lần cuối… – giọng em nghẹn lại.
Người y tá chết lặng vài giây. Vì bà biết rõ: người nhà đang ở trong đó là vợ chính thức của ông Hùng, bà Thủy, và con trai lớn của họ.
Nguyễn Văn Hùng, 58 tuổi, là một giám đốc chi nhánh ngân hàng đã nghỉ hưu sớm do bệnh tim. Ông sống cùng vợ – bà Thủy – và con trai học đại học. Gia đình ông thuộc dạng trung lưu khá giả ở quận Bình Thạnh.
Ít ai biết rằng 11 năm trước, bà giúp việc tên Lan từng sống trong căn nhà này suốt hơn hai năm. Cô gái trẻ người miền Tây, ít nói và siêng năng. Sau một thời gian, bà Thủy bắt đầu nghi ngờ vì thấy ánh mắt của chồng mình mỗi khi nhìn Lan — ánh mắt không đơn thuần là của người chủ dành cho người làm.
Một ngày, Lan âm thầm rời khỏi căn nhà mà không báo trước. Chẳng ai rõ lý do. Cũng từ đó, bà Thủy cấm mọi người trong nhà nhắc đến Lan nữa.
Lan trở về quê, sinh con trong âm thầm. Đứa trẻ ấy chính là Mai — bé gái đang đứng ở bệnh viện hôm nay.
Khi biết tin ông Hùng nhập viện do nhồi máu cơ tim, Lan đã khóc suốt đêm. Dù ông không hứa hẹn gì, nhưng với bà, ông là mối tình đầu — và có lẽ là duy nhất. Cô biết Mai luôn mong có một lần được gặp người cha mà mình chỉ thấy qua những bức ảnh cũ mẹ cất kỹ.
Vì vậy, sáng hôm đó, Lan đưa con lên Sài Gòn. Đứng trước bệnh viện, Lan nói với con:
– Con vào một mình thôi. Ba… có vợ, có gia đình. Mẹ không thể xuất hiện. Nhưng nếu ba còn tỉnh, con hãy nói với ba… mẹ không hận gì cả.
Mai gật đầu, nắm chặt bức ảnh cũ và một lá thư mẹ viết tay.Y tá sau phút bối rối đã dẫn Mai lên tầng 4 – nơi ông Hùng đang nằm. Nhưng trước khi bé bước vào, bà Thủy – vợ ông Hùng – vừa từ trong phòng đi ra.
– Bé là ai? – bà hỏi, giọng gắt gỏng.
Mai cúi đầu.
– Con là Mai… Con… là con gái của ba Hùng.
Bà Thủy sững sờ. Những ký ức cũ hiện về. Cái tên “Lan” như nhát dao khứa vào tự ái bà suốt bao năm. Bà nghiến răng...Xem tiếp ở dưới phần bình luân👇👇💌

Đêm đó ông không ngủ được, ông không biết mình có kiềm chế được không khi ngày ngày ở chung với con dâu, tối tối lại ngủ...
07/09/2026

Đêm đó ông không ngủ được, ông không biết mình có kiềm chế được không khi ngày ngày ở chung với con dâu, tối tối lại ngủ ngay sát vách, có khi ông còn nghe cả tiếng ngáy nhỏ đều đều của cô. Nhưng ông lại sợ, nếu như có ngày ông không thể kiểm soát được thì sao? Bà con lối xóm biết chuyện thì sẽ như thế nào? Chắc ông chỉ có nước đi theo vợ con mới hết nỗi nhục này. Và rồi cũng đến cái ngày đen tối đó, cái ngày mà chẳng ai nghĩ nó có thể xảy ra.
"Bố ơi, trên trường cu Đức có buổi ngoại khóa, trường tổ chức cho các cháu đi dã ngoại hai ngày một đêm, con đăng ký cho cháu đi nha bố," Tuyền vừa trong phòng bước ra vừa nói với ông Nhân đang lau mấy cái lư hương trên bàn thờ.
"Lớp có ai đi đông không con? Nhà trường có đảm bảo an toàn không? Chứ con nít cho đi một mình bố không yên tâm," ông Nhân hỏi. "Có các thầy cô với hội trưởng hội phụ huynh đi kèm các cháu cha bố ạ, bố không phải lo." "Ừ vậy thì cho cháu nó đi để có thêm nhiều bạn với học được nhiều thứ bên ngoài hơn." "Dạ con đăng ký cho cháu liền đây, ba ngày sau là cu Đức đi với trường."
Tối hôm đó nhà còn mình ông Nhân với Tuyền, hai bố con ăn cơm tối xong thì ai về phòng nấy. Trời mùa hè nóng nực nên Tuyền vừa mở cửa vừa livestream bán hàng. Đang đọc tin nhắn và chốt đơn cho khách thì Tuyền nghe ông Nhân gọi. "Con rảnh không Tuyền ơi, qua dán miếng dán đau lưng dùm bố, nay sao cái lưng đau quá à." "Bố đợi con 5 phút nữa nha, con tắt live rồi con qua," lâu lâu ông Nhân lại bị đau lưng, chắc do bệnh lý tuổi già, có khi thì Tuyền dán cao dán cho ông, có khi thì ông nhờ cu Đức. Nay Đức vắng nhà nên ông gọi Tuyền.
Tuyền tắt điện thoại, để vội vài bao đồ đang lộn xộn giữa nền nhà rồi chạy qua gõ cửa phòng ông Nhân. "Con vào nghe bố?" "Ừ con vào đi, bố lại đau lưng à?" "Sau này bố ít nhặt củi lại, cúi lên cúi xuống đau lưng thêm đó bố, mấy việc đó bố cứ để đó cho con," Tuyền vừa nói vừa cầm miếng cao dán đặt lên lưng ông Nhân. Dán xong thì cô lấy chai dầu trên tủ đầu giường rồi xoa bóp lưng vai cho ông. Trước đây cô cũng hay làm nhưng đều có cu Đức phụ một bên, nay có mỗi hai cha con nên cô cũng hơi ngại, dù gì ông cũng là bố chồng chứ không phải là bố ruột của cô.
Tay cô xoa đến đâu là ông Nhân rợn người đến đấy. Trước nay con cháu giúp ông xoa bóp ông đều rất hạnh phúc và cười vui vẻ, nhưng bây giờ ông lại thấy khác rồi. Kể từ ngày ông giặt hộ Tuyền mấy bộ quần áo đó thì ông đã có những suy nghĩ khác đi quá nhiều. Tuyền vừa dán xong miếng cao thì ông Nhân đưa tay nắm lấy tay Tuyền. Ông Nhân ngập ngừng, "Bố... bố.....
Bạn đọc tiếp câu chuyện dưới phần bình luận nhé 👇 👇🔥

Address

55 Trần Thái Tông, Tân Bình
Hanoi
100000

Telephone

+84347910246

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when PHỤNG MANGO posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Establishment

Send a message to PHỤNG MANGO:

Shortcuts

Share