GÓC SUY NGẪM

GÓC SUY NGẪM Sau khi đọc những cuốn sách hay, những bài viết ý nghĩa trên internet, hay những kinh nghiệm quý giá từ cuộc sống,.. thanru

cùng nhau chia sẻ để cuộc sống luôn vui vẻ, hạnh phúc và ý nghĩa hơn!

Bắc thang lên hỏi ông trờiCó cấy chi bể mà nác rơi lắm hè?Đàng trũng dừ phải đi ghe,Ló trìm, lợn lụt, nhà, xe ngập rồi.Đ...
31/10/2025

Bắc thang lên hỏi ông trời
Có cấy chi bể mà nác rơi lắm hè?
Đàng trũng dừ phải đi ghe,
Ló trìm, lợn lụt, nhà, xe ngập rồi.

Đàng quê xoã trắng cả đồi,
Thuyền thau vượt xóm, cá bơi vô nhà.
Trẻ con nghỉ học la cà,
Ngài đi cứu ló, kẻ ra cứu người.

Trời ơi, bớt giận đôi nơi,
Cho dân nhờ chút nắng phơi áo quần.
Khổ chi dân xứ miền trung,
Mưa chưa ráo đất, lại bùng gió to
(NAS 31/10 - nguồn hình ảnh: BHT, face)

11/10/2025

“Từng tấc đảo, ngọn sóng nơi Trường Sa – Hoàng Sa đều thấm đẫm dấu ấn chủ quyền Việt Nam, được lịch sử và pháp lý quốc tế ghi nhận.”

🚨Một lời chia tay khiến tôi tỉnh thứcAnh ấy đã gắn bó với tôi 5 năm là một trong những quản lý giỏi nhất, tận tâm nhất. ...
06/09/2025

🚨Một lời chia tay khiến tôi tỉnh thức
Anh ấy đã gắn bó với tôi 5 năm là một trong những quản lý giỏi nhất, tận tâm nhất. Tôi luôn tin rằng với chế độ đãi ngộ ổn, lương thưởng tốt, anh sẽ ở lại lâu dài. Nhưng rồi, một ngày, anh bước vào phòng và nói: “Em không thấy mình còn tiến xa hơn ở đây.”
Câu nói ấy không chỉ là lời chia tay mà là một hồi chuông cảnh tỉnh. Người giỏi không rời đi vì thiếu tiền họ rời đi vì thiếu tương lai.

❓ Tôi nhận ra:
Không phải công ty thiếu đãi ngộ, mà tôi đã quên mất điều quan trọng nhất tạo lộ trình phát triển cho người tài.
- Người giỏi cần được thử thách
- Họ cần thấy mình đang tiến lên, không chỉ đứng yên ở một vị trí ổn định
- Nếu không có định hướng rõ ràng, họ sẽ chọn ra đi để tìm nơi có thể “bay xa” hơn
Giữ chân người tài không nằm ở mức lương mà nằm ở tầm nhìn.

⚠️ Vì sao nguy hiểm?
- Người giỏi không chỉ tìm kiếm lương cao
Họ cần thấy một tương lai rõ ràng, một hành trình phát triển
- Nếu không có thử thách mới
Họ sẽ cảm thấy mình đang “dậm chân tại chỗ”, không còn động lực
- Khi người giỏi ra đi
Tổ chức không chỉ mất một nhân sự, mà còn mất đi động lực, hình mẫu, và niềm tin của đội ngũ
Một người giỏi ra đi có thể kéo theo sự hoài nghi của cả tập thể.

🛠 Lãnh đạo cần làm gì?
1. Thay đổi cách đặt câu hỏi
Đừng chỉ hỏi: “Họ làm gì cho công ty?”
→ Hãy hỏi thêm: “Công ty mang lại gì cho họ?”
2. Tạo cơ hội thử thách mới
Để họ có thể học hỏi, phát triển và thấy được giá trị vượt ngoài công việc hiện tại
→ Người giỏi cần được “đánh thức” bằng những nhiệm vụ xứng tầm
3. Xây dựng kế hoạch thăng tiến rõ ràng
Cho nhân sự biết con đường nào mở ra nếu họ gắn bó
→ Không ai muốn đi mãi trên một con đường mù mờ
Lãnh đạo không giữ người bằng lời hứa mà bằng hành trình thật sự.

Giữ người giỏi bằng tương lai, không phải bằng hiện tại. Tôi rút ra rằng: người giỏi rời đi không phải vì lương, mà vì họ không còn thấy tương lai.
👉 Trách nhiệm của lãnh đạo không chỉ là giữ chân bằng đãi ngộ, mà là mở ra một hành trình phát triển khiến họ muốn đồng hành lâu dài. Vì khi người tài thấy được mình có thể lớn lên cùng tổ chức họ sẽ không đi đâu cả.

st

TỪ SỰ RA ĐI CỦA ÔNG HOÀNG NAM TIẾN - CHÚNG TA HỌC ĐƯỢC GÌ?Sự ra đi đột ngột của ông Hoàng Nam Tiến không chỉ là một mất ...
08/08/2025

TỪ SỰ RA ĐI CỦA ÔNG HOÀNG NAM TIẾN - CHÚNG TA HỌC ĐƯỢC GÌ?

Sự ra đi đột ngột của ông Hoàng Nam Tiến không chỉ là một mất mát mà còn gợi lên một câu hỏi lớn mà ai trong chúng ta cũng nên tự vấn: Khi cái chết có thể đến bất cứ lúc nào, ta đang sống thế nào?
Tin ông Hoàng Nam Tiến, nguyên Chủ tịch FPT Software, FPT Telecom đột ngột qua đời ở tuổi 56, khiến nhiều người bàng hoàng. Ông là một trong những gương mặt tiêu biểu của thế hệ doanh nhân công nghệ Việt Nam, luôn hiện diện với sự sáng tạo, tinh thần dí dỏm và lòng nhiệt thành dành cho người trẻ.

Sự ra đi đột ngột ấy không chỉ là một mất mát mà còn gợi lên một câu hỏi lớn mà ai trong chúng ta cũng nên tự vấn: Khi cái chết có thể đến bất cứ lúc nào, ta đang sống thế nào? Và ta để lại điều gì sau lưng mình?

Nhà thơ Trần Đăng Khoa từng viết:
"Người nổi tiếng và người không nổi tiếng
Đều gặp nhau trắng toát ở nơi này
Đều dài rộng như nhau vuông cỏ biếc
Đều ấm lạnh như nhau trong hơi gió heo may!"
(Ở Nghĩa trang Văn Điển).

Cái chết là nơi kết thúc mọi hơn thua. Dù bạn là ai, giàu sang hay nghèo khó, nổi tiếng hay vô danh, cuối cùng tất cả đều nằm lại trong một vuông đất lạnh, dưới cỏ biếc và gió cuối thu.

Cái còn lại sau cùng không phải là chức vụ, tài khoản ngân hàng hay danh sách thành tích. Mà là ký ức mà người khác giữ về bạn: Bạn đã sống tử tế hay cay nghiệt, đã bao dung hay nhỏ nhen, đã biết yêu thương hay chỉ biết chiếm đoạt?

Có một nghịch lý trong đời sống hiện đại: Con người càng thành đạt đôi khi càng vội vã, khô khan và dễ quên mất những điều giản dị như một lời cảm ơn, một cái ôm, một ánh mắt lắng nghe.

Ông Hoàng Nam Tiến là một doanh nhân thành công và từng giữ nhiều trọng trách, vẫn được sinh viên, cộng sự và đồng nghiệp quý mến vì sự thân thiện, gần gũi và thẳng thắn.

Ông thường tự trào, không ngại nói về thất bại và sẵn sàng đứng giữa hội trường để nói chuyện với sinh viên như một người bạn.

Điều ấy, sự chân thành, không phô trương, chính là thứ làm nên một con người tử tế. Bạn không cần có địa vị để sống tốt. Bạn chỉ cần lựa chọn không làm tổn thương người khác, không xem sự thành công là lý do để cao ngạo và biết dừng lại để quan tâm đến người bên cạnh.

Một lời nhường nhịn thay vì công kích. Một hành động âm thầm giúp đỡ thay vì đợi ghi nhận. Một ánh mắt lặng lẽ cảm thông thay cho phán xét. Những điều đó ai cũng có thể làm, mỗi ngày.
Tử tế là năng lực mà con người không được sinh ra sẵn có mà phải rèn luyện. Giống như cơ bắp, nếu không dùng, nó sẽ yếu đi.

Thế giới này đang cần tử tế hơn là vĩ đại. Bởi không phải ai cũng trở thành anh hùng, nhưng ai cũng có thể là người tử tế trong mắt người khác.

Ở Bhutan, người ta được khuyên nghĩ về cái chết năm lần mỗi ngày, không phải để sợ hãi, mà để sống tỉnh thức. Bởi nếu biết rằng ngày mai có thể là ngày cuối, hôm nay sẽ được sống trọn vẹn và ý nghĩa hơn.

Ở Nhật Bản, người ta theo đuổi ikigai, lý do để sống mỗi ngày, không chỉ vì bản thân mà còn vì người khác. Một đời sống đáng giá là đời sống có ích, hòa hợp với cộng đồng, không tổn hại người khác vì lợi ích cá nhân.

Ở phương Tây, ngày càng nhiều người viết di chúc đạo đức, những lời nhắn gửi cho con cháu về nhân cách sống: lòng biết ơn, sự bao dung, tinh thần phụng sự, và đạo lý làm người.

Những giá trị này, vượt qua văn hóa, tôn giáo hay hệ tư tưởng, đều gặp nhau ở một điểm chung: Sống sao để khi chết đi, bạn được nhớ đến không phải vì tài sản mà vì tình người.

"Nhưng khoảng sống mỗi người quả là có hạn
Cái trái chín rụng rồi, hạt không nảy mầm đâu
Hãy thương yêu nhau và sống cho có ích
Đấy là lời hàng mộ bia nói với vạn đời sau…"
(Trần Đăng Khoa).

Có những mối quan hệ tan vỡ vì sự im lặng dai dẳng. Có những người đã đi xa, mang theo cả những lời xin lỗi chưa kịp nói, những vòng tay chưa kịp trao. Có những tiếc nuối theo con người ta đến hết cuộc đời, chỉ vì nghĩ rằng “còn nhiều thời gian”.
Nhưng không ai biết mình còn bao nhiêu thời gian. Vậy nên, nếu còn điều gì muốn nói, hãy nói. Nếu còn người nào cần thứ tha, hãy tha thứ. Nếu có thể làm điều gì tốt đẹp, đừng đợi!

Sau sự ra đi của ông Hoàng Nam Tiến, hàng nghìn lời chia sẻ xuất hiện. Không ai nhắc lại bảng thành tích hay chức vụ của ông như điều quan trọng nhất. Mà người ta nói về những buổi trò chuyện, sự hài hước, cởi mở và những bài học giản dị ông từng để lại.

Một đám tang có thể lặng lẽ. Nhưng di sản cảm xúc mà người tử tế để lại sẽ sống lâu hơn mọi bản tin. Đó chính là điều đáng giá nhất sau một đời người.
Bạn không cần trở thành người vĩ đại. Nhưng hãy sống sao để khi bạn ra đi, có ai đó thật lòng tiếc nuối. Hãy sống sao để khi nhắc đến bạn, người ta mỉm cười vì từng được bạn quan tâm. Hãy sống sao để bạn không phải hối tiếc vì đã yêu chưa đủ, vì đã tử tế chưa trọn.

Cuộc đời là hữu hạn. Nhưng yêu thương, tử tế, là vô hạn. Và đó có lẽ là bài học lớn nhất từ sự ra đi của ông Hoàng Nam Tiến, một con người tài năng, nhưng trước hết, là một người biết sống thật lòng.

Nhà báo Lê Thọ Bình

Lãnh đạo là ngọn gió – không phải cơn bão.Hơn 20 năm đầu đời đi làm, tôi luôn có ít nhất một người sếp phía trên. Tôi từ...
24/06/2025

Lãnh đạo là ngọn gió – không phải cơn bão.

Hơn 20 năm đầu đời đi làm, tôi luôn có ít nhất một người sếp phía trên. Tôi từng có những sáng kiến nhỏ, những đóng góp được ghi nhận. Điều đã khiến tôi cống hiến hết mình không phải vì danh tiếng hay mức thu nhập, mà vì tôi cảm nhận được sự an tâm, tin tưởng khi làm việc với sếp. Rằng, nếu có sai sót, va vấp, tôi vẫn được sếp bao dung và chỉ dẫn.

Những người sếp ấy không phải là người thông minh hay xuất chúng nhất. Họ chỉ đơn giản là người khiến tôi cảm thấy mình được động viên– và được tin tưởng.

Giờ đây, khi trở thành người lãnh đạo, tôi nhận ra đội ngũ của mình giỏi hơn tôi nhiều mặt. Họ nhanh nhạy, sáng tạo, nhiều ý tưởng khiến tôi phải bất ngờ. Và tôi không cần – cũng không muốn – là người giỏi nhất trong tổ chức. Tôi chỉ cố gắng trở thành người bạn đồng hành – người tạo ra một không gian đủ an toàn để ai cũng thể hiện hết khả năng mà không sợ bị phán xét.

Tôi từng nghĩ lãnh đạo là phải truyền cảm hứng bằng những bài nói chuyện sâu sắc, là hình ảnh mạnh mẽ không mệt mỏi trên sân khấu. Nhưng càng làm việc, tôi càng tin rằng: thương hiệu lãnh đạo chân thật không nằm ở những ánh đèn rực rỡ, mà nằm trong từng khoảnh khắc lặng lẽ: khi bạn chịu lắng nghe, khi bạn dám nói “tôi mệt”, khi bạn hiện diện một cách bình an.

Lãnh đạo không phải là ngọn lửa cháy bỏng. Mà nên là ngọn gió nhẹ – giúp người khác bay lên mà không làm họ phải đeo mặt nạ hay gồng mình.

Và tôi nhận thấy một điểm chung: Điều mà các lãnh đạo giỏi đang đi tìm – không phải công cụ quản trị mới nhất, mà là sự kết nối chân thật giữa con người với con người.

Họ không tìm kiếm thêm những “kỹ thuật lãnh đạo”, mà học cách trở thành một con người trọn vẹn hơn – để từ đó dẫn dắt đội ngũ bằng sự hiện diện thật, sự bình an thật.

Thế hệ trẻ bây giờ – Gen Z, Gen Alpha – không cần một lãnh đạo để ngưỡng mộ từ xa.
Họ cần một người đủ gần để khiến họ cảm thấy được lắng nghe.
Không cần “siêu nhân”, mà cần con người thật – dám sống với cả ánh sáng và bóng tối của chính mình.

Và tôi tự hỏi: Mình có đang tạo ra không gian nơi người khác dám là chính họ?

Nếu câu trả lời chưa rõ ràng – có lẽ nên bắt đầu lại, từ điều giản dị nhất:
Một lần lắng nghe kỹ hơn.
Một lời nói dịu hơn.
Một sự hiện diện chân thật hơn.

Tôi không hoàn hảo. Có những ngày tôi bối rối, nghi ngờ chính mình. Có lúc, áp lực khiến giọng nói của tôi vô cảm. Nhưng tôi học cách quay lại – xin lỗi, điều chỉnh và tiếp tục trưởng thành.

Thương hiệu lãnh đạo sẽ không còn đến từ hình ảnh hào nhoáng hay những bài nói chuyện “truyền cảm hứng” nữa.

Mà đến từ những điều sâu hơn:
Một trạng thái sống – đủ thật, đủ tử tế, đủ bản thiện.
Một sự hiện diện – khiến người khác thấy an toàn khi ở gần.

Và nếu có một điều tôi học được sau nhiều năm lãnh đạo, thì đó là: Đừng nói điều bạn chưa sống hay chưa trải qua. Một bài nói hay không thể thay thế cho một khoảnh khắc sống thật.

Bạn đang là lãnh đạo và có đang tạo ra một không gian mà người khác dám là chính mình không? Nếu chưa – có lẽ, đó là nơi bạn nên bắt đầu.

"Đừng để ai lấy đi sự lương thiện trong trái tim con, thị phi thì thời nào cũng có, khổ đau thì ai cũng phải gặp, nhưng ...
07/06/2025

"Đừng để ai lấy đi sự lương thiện trong trái tim con, thị phi thì thời nào cũng có, khổ đau thì ai cũng phải gặp, nhưng lương thiện thì không phải ai cũng giữ gìn được..." ❤
Người ta bảo, người thông minh chưa hẳn đã lương thiện, nhưng người lương thiện chắc chắn là người thông minh. Nếu thông minh là thiên phú thì lương thiện lại là sự lựa chọn.
Trong cuộc sống, hẳn mỗi người sẽ đứng trước rất nhiều con đường, nhiều ngã rẽ và nhiều sự lựa chọn khác nhau. Nếu một lúc nào đó, cuộc sống bắt ta phải lựa chọn thì bạn đừng do dự khi chọn mình trở thành người lương thiện.
Sống lương thiện, tâm hồn ta sẽ trở nên đẹp đẽ, trong sáng, vô ngần. Sống lương thiện sẽ làm nên “thương hiệu” giá trị của một con người.

sưu tầm

Có người từng nói, người tích cực giống như Mặt Trời vậy, không cần tìm kiếm nơi để tỏa sáng, vì ở đâu họ cũng mang theo...
05/06/2025

Có người từng nói, người tích cực giống như Mặt Trời vậy, không cần tìm kiếm nơi để tỏa sáng, vì ở đâu họ cũng mang theo ánh sáng của chính mình.

Nhưng để trở thành Mặt Trời, không phải là chuyện một sớm một chiều. Đó là cả một hành trình học cách giữ cho lòng mình bình lặng giữa những ngày bão giông, học cách không để những biến cố làm mòn đi niềm tin vào ngày mai. Vì chỉ khi trái tim đủ tĩnh, ta mới không sợ hãi trước đổi thay. Chỉ khi tâm hồn đủ rộng, ta mới có thể chứa đựng cả tổn thương lẫn hy vọng, mà vẫn bước tiếp với lòng không nặng trĩu.

Mỗi người trong chúng ta đều có một hành trình riêng, với những giấc mơ, va vấp và cả những lần muốn buông xuôi. Nhưng chỉ cần giữ được một tâm thế vững vàng – không cay nghiệt với đời, không tuyệt vọng với chính mình – thì dù đi chậm, ta cũng không đi lạc.

Hy vọng bạn, hy vọng mình, dù ở giai đoạn nào của cuộc sống, cũng sẽ giữ được một phần ánh sáng bên trong, để khi cuộc đời tối lại, chính chúng ta là người thắp lên điều tử tế.

-st-

🍀

Bạn là người đốn củi. Hắn là kẻ chăn trâu.Một ngày đẹp trời, hai người ngồi trò chuyện với nhau rất lâu. Hết nửa ngày tr...
05/06/2025

Bạn là người đốn củi. Hắn là kẻ chăn trâu.
Một ngày đẹp trời, hai người ngồi trò chuyện với nhau rất lâu. Hết nửa ngày trôi qua, đàn trâu của hắn no nê cỏ đồng, còn bạn vẫn chưa chặt được bó củi nào mang về.

1. Không cùng mục tiêu, càng nói chuyện nhiều càng thiệt thòi!

Bạn cần mang về củi. Hắn chỉ cần giữ trâu ăn cỏ.
Hai hướng đi khác nhau, nhưng bạn lại dừng lại để nói chuyện, chia sẻ hết cả ngày. Cuối cùng, người được lợi là hắn – còn bạn thì mất thời gian, lỡ mất việc.

Đôi khi, không phải ai cũng nên dành thời gian trò chuyện. Nếu mục tiêu khác biệt, càng thân càng thiệt.

2. Ai cũng có thể là một người thầy nếu ta chịu học hỏi

Bạn đốn củi giỏi. Hắn lại hiểu đường đi nước bước, biết cách chăn trâu qua suối, chăm sóc trâu.
Khi trò chuyện chân thành, bạn học được điều mới từ hắn, hắn cũng học được cách dùng rìu từ bạn.

Hóa ra, mỗi người ta gặp đều có một kỹ năng nào đó đáng để học, chỉ là ta có chịu học hay không mà thôi.

3. Người có ích không phải là người giống mình, mà là người sẵn sàng trao đổi công bằng

Hắn cần củi để nấu ăn. Bạn cần thịt để cải thiện bữa cơm.
Hai người trao đổi với nhau, chẳng ai thiệt thòi.

Ở đời, đừng coi thường ai chỉ vì họ làm việc khác mình. Mỗi người đều có giá trị riêng, và khi đặt đúng chỗ, ai cũng hữu dụng.

4. Biết nghĩ cho người khác, là đang gieo nhân tốt cho chính mình

Bạn giới thiệu khách cần mua trâu cho hắn.
Hắn giới thiệu khách mua củi cho bạn.
Không ai mất gì, nhưng cả hai đều có thêm thu nhập.

Giúp người đúng lúc, hóa ra cũng là giúp chính mình đi xa hơn.

5. Muốn đi nhanh hãy đi một mình, muốn đi lâu dài hãy đi cùng người biết bù trừ

Bạn có củi. Hắn có trâu.
Cả hai quyết định cùng mở quán trâu nướng ven làng.
Củi bạn nướng trâu thơm. Trâu hắn nuôi thả tự nhiên, thịt mềm, ngọt.
Dần dần, khách đến nườm nượp. Vài năm sau, hai người mở chuỗi quán, nổi tiếng khắp vùng.

Không ai hoàn hảo cả. Nhưng nếu biết chọn người đúng để đồng hành, sẽ tạo nên một tập thể mạnh mẽ và trường tồn.

Cùng một cuộc gặp gỡ, người nông nổi sẽ chỉ thấy mất thời gian.
Còn người sâu sắc – sẽ nhìn ra cả một cơ hội để đổi đời.
Tất cả khác biệt nằm ở tư duy.

St

ĐỪNG GẶP AI CŨNG TRẢI LÒNGBò mệt, than thở với chó: “Dạo này tao đuối quá…”Chó không giữ được miệng, kể với mèo: “Hình n...
20/04/2025

ĐỪNG GẶP AI CŨNG TRẢI LÒNG

Bò mệt, than thở với chó:
“Dạo này tao đuối quá…”
Chó không giữ được miệng, kể với mèo:
“Hình như bò chịu hết nổi rồi, chắc nó sắp xin nghỉ.”
Mèo rỉ tai dê:
“Nghe nói bò bị bóc lột, chắc ông chủ ép quá.”
Dê rỉ rả với gà:
“Bò đang bức xúc chuyện công việc, định đình công thì phải.”
Gà lại thì thầm với heo:
“Bò bất mãn, đang tính đổi chủ.”
Heo rón rén lên méc bà chủ:
“Bò đang có ý phản bội, nghe đâu còn muốn bỏ trốn.”
Bà chủ kể lại với ông chủ – đã qua bảy tầng lời đồn:
“Con bò đang âm mưu tạo phản!”
Ông chủ nổi giận đùng đùng:
“Tao nuôi nó ăn bao năm, giờ còn muốn phản, giết nó!”
Và thế là…
Con bò chỉ vì một lời than,
…mà mất mạng.

Bài học:
• Có những điều chỉ nên giữ cho riêng mình,
vì miệng người đời là con dao hai lưỡi.
• Một lời tâm sự nhỏ – qua miệng kẻ khác – có thể biến thành cả một câu chuyện phản trắc.
• Và đôi khi, người ra quyết định lại chẳng buồn kiểm chứng điều gì là thật.
Biết chia sẻ là tốt. Nhưng phải biết chọn đúng người.
Và biết giữ lại những điều nên giữ.
St

Người ta vẫn hay kể về một câu chuyện quen thuộc: nếu bạn thả một con ếch vào nồi nước đang sôi sùng sục, nó sẽ lập tức ...
20/04/2025

Người ta vẫn hay kể về một câu chuyện quen thuộc: nếu bạn thả một con ếch vào nồi nước đang sôi sùng sục, nó sẽ lập tức bật người nhảy vọt ra ngoài để tự cứu mình. Trái lại, nếu bạn thả nó vào một nồi nước mát lành rồi từ từ đun nóng, nó sẽ nằm yên, chẳng hề hay biết nguy hiểm đang tới gần, cho đến khi bị luộc chín trong chính sự thờ ơ của mình.

Câu chuyện ấy, nghe qua tưởng như đơn giản. Người ta dùng nó để cảnh tỉnh về sự thờ ơ trước những thay đổi âm thầm nhưng nguy hiểm, về cách mà con người dễ dàng trượt dốc trong những cái bẫy ngọt ngào của thói quen và trì hoãn.

Nhưng sự thật thì sao?

Con ếch không hề ngu ngốc. Trái lại, cơ thể nó nhạy cảm với từng thay đổi nhỏ của môi trường. Khi nhiệt độ nước bắt đầu tăng lên, làn da ẩm ướt của nó lập tức cảm nhận được. Nó biết. Biết rất rõ.

Thế nhưng, thay vì nhảy ra, nó lại chọn ở lại. Bởi vì nó tin rằng mình vẫn chịu được. Nó vẫn nghĩ rằng cơ thể có thể thích nghi thêm một chút nữa thôi. Chút nữa thôi mà.

Cứ mỗi độ nước nóng thêm một chút, cơ thể nó lại phải điều tiết thêm một phần năng lượng. Ban đầu là điều chỉnh nhẹ nhàng, sau là dồn lực gồng lên chống lại cái nóng. Cứ như vậy, sức lực trong con ếch bị bào mòn dần, từng chút một. Và rồi, khi dòng năng lượng cuối cùng cạn kiệt, con ếch cuối cùng cũng quyết định nhảy. Nhưng khi ấy, đã quá muộn. Đôi chân không còn sức để bật lên, nó đành nằm đó, tuyệt vọng, bất lực, và chết trong chiếc nồi nước tưởng như vô hại.

Nó chết không phải vì nước quá nóng. Nó chết vì không nhận ra giới hạn thật sự của chính mình. Nó chết vì đã đánh đổi tất cả niềm tin vào một khả năng thích nghi không bền vững.

Còn chúng ta, những “chú ếch” đời thường liệu có khác?

Ta biết mình đang trì hoãn một bài học, chậm trễ một công việc, sa đà vào một thói quen xấu, chôn vùi thời gian trong những thú vui vô bổ. Ta biết rõ. Rõ đến từng chi tiết. Nhưng vẫn tự nhủ: "Mình còn kịp, vẫn còn ngày mai, chưa đến mức nghiêm trọng đâu."

Rồi một ngày, khi ta thật sự muốn thay đổi, quay đầu, bắt đầu lại… có khi ta cũng đã chẳng còn sức để nhảy nữa.

Đừng đợi đến lúc nước đã sôi.

Đừng để cái giá của một phút trì hoãn là toàn bộ cuộc đời.

Không phải lúc nào biết nguy hiểm là đủ, quan trọng là phải dám rời khỏi nó khi còn có thể.
St

NÓNG GIẬN1. "Không phải ai cũng đủ bình tĩnh để nhận lỗi khi sai.Nhưng người mất bình tĩnh luôn là kẻ thiệt đầu tiên."2....
16/04/2025

NÓNG GIẬN

1. "Không phải ai cũng đủ bình tĩnh để nhận lỗi khi sai.
Nhưng người mất bình tĩnh luôn là kẻ thiệt đầu tiên."

2. Giỏi đến mấy mà "tính nóng như kem",
Cũng dễ bị gạt ra khỏi cuộc chơi.

3. Có những cái miệng tự tay đóng sập cánh cửa tương lai.

4. Một phút bốc đồng, cả đời trả giá.
Cái giá đó, thường là sự nghiệp, là mối quan hệ, là lòng tin.

5. Kẻ thông minh kiểm soát được cảm xúc.
Kẻ thất bại thường nói: “Tôi chỉ lỡ lời…”

6. Nóng nảy là thứ bản năng tệ hại nhất được nguỵ trang dưới hai chữ: “Tôi thẳng tính”.

7. Có người rời công ty không phải vì năng lực kém,
Mà vì không biết ngậm miệng đúng lúc.

8. Giận quá mất khôn.
Mà mất khôn thì mất hết.

9. Cái tôi quá lớn,
Làm người ta nhỏ dần đi trong mắt người khác.

10. Bình tĩnh không phải yếu đuối.
Đó là dấu hiệu của người từng trải và trưởng thành.

11. Người thành công không chỉ có kiến thức chuyên môn, mà còn biết làm chủ cảm xúc.

(Daniel Goleman)

10/04/2025

Chuyện của người - không nghe
Chuyện của mình - không kể
Không hỏi han chia sẻ
Không phán xét bất kỳ.

Mình không biết những gì
Mà người ta từng trải
Nên đúng – sai , phải – trái
Đừng đồn đoán linh tinh.

Người hiểu biết – lặng thinh
Người vô duyên – hay nói
Người nhiều chuyện – hay bới
Người xấu tính – hay châm.

Đừng cố ý hỏi thăm
Khi người ta muốn lặng
Hãy lắng nghe, tôn trọng
Hãy học cách hiểu lòng.

Đời nhiều chuyện khó lường
Hãy đặt mình vào họ
Lỡ một ngày nào đó
Mình giống họ biết không.

Hãy học cách bao dung
Học cách nhìn và ngẫm
Học cách sống chầm chậm
Để thấu hiểu sự tình.

St

Address

Ha Tinh
02393

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when GÓC SUY NGẪM posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share