09/06/2026
Bài luận giúp mình được cộng thêm 0.5 điểm thi vào HNUE năm 2022 -2023, nhưng lại không để ý kỹ chuyên ngành nên tiếc là không đỗ vào trường, hiện tại mình đang theo học và đã chuẩn bị bước sang năm cuối đại học tại trường Đại học Tây Bắc. Anyway, mong m.n đọc với mục đích giải trí, truyền cảm hứng, không mong trở thành "mặt trời nhỏ", chỉ mong trong một khoảnh khắc nào đó, những dòng này được vinh dự trở thành ngọn đuốc cho m.n là đủ😆 Chúc các sĩ tử 2k8 cập bến thành công🌷❤️
𝐂𝐡ủ đề: “𝐓ô𝐢”, “𝐆𝐢á 𝐭𝐫ị”, “𝐆𝐢𝐚 đì𝐧𝐡”, “𝐓𝐫ườ𝐧𝐠 Đạ𝐢 𝐡ọ𝐜 𝐒ư 𝐩𝐡ạ𝐦 𝐇à 𝐍ộ𝐢”, “𝐓𝐡ế 𝐡ệ 𝐭𝐫ẻ”, “𝐂ộ𝐧𝐠 đồ𝐧𝐠”, “Đấ𝐭 𝐧ướ𝐜”.
𝐕ớ𝐢 𝐜á𝐜 𝐭ừ đã 𝐜𝐡𝐨, 𝐞𝐦 𝐡ã𝐲 𝐤ế𝐭 𝐧ố𝐢 ý 𝐭ưở𝐧𝐠 để 𝐭ạ𝐨 𝐭𝐡à𝐧𝐡 𝐦ộ𝐭 𝐯ấ𝐧 đề 𝐧𝐠𝐡ị 𝐥𝐮ậ𝐧 𝐦à 𝐞𝐦 𝐪𝐮𝐚𝐧 𝐭â𝐦 𝐯à 𝐛à𝐧 𝐥𝐮ậ𝐧 𝐯ề 𝐯ấ𝐧 đề 𝐧à𝐲.
BÀI LÀM
“Who I Am?”
Ba năm về trước khi đặt chân vào môi trường trung học phổ thông, em đã tự đặt ra một câu hỏi rằng: Mình là ai, giữa những đứa trẻ đồng trang lứa cũng đang mải mê chạy đua với điểm số và tìm kiếm cho mình chỗ đứng trong xã hội? Mình sẽ trở thành người như thế nào, nếu không thể có được một đôi cánh vững chãi để bay hay một đôi chân cứng cáp để chạy? Và liệu họ có biết, mình là ai?
Em từng rất mặc cảm và luôn so sánh bản thân với người khác. Đó là khi em nhìn thấy các bạn bè cùng trang lứa mặc những bộ đồ đẹp, đi những đôi giày đắt tiền, trong khi em, chưa từng dám mua một món đồ trị giá quá hai trăm nghìn. Cũng bởi từ trước đến nay, em luôn nói với ba mẹ rằng mình không cần và rồi giấu nhẹm đi những mong muốn thầm kín ấy. Vậy mà khi bước đến năm học cuối cùng, khi bắt đầu xuất hiện những khoản chi đắt đỏ hơn, em thực sự gặp phải khủng hoảng.
Vào một ngày đẹp trời của tháng ba, những tia nắng chan hòa chiếu rọi xuống con đường đến trường hàng ngày, khoảnh khắc háo hức bước chân vào lớp, trước mắt em là một kiện hàng rất lớn- đó là lô áo lớp mà chúng em đã bàn bạc và đặt mua từ hơn hai tháng trước đó. Trong lúc mọi người đang giành nhau mặc thử áo lớp, có một cô bé ngồi nhìn các bạn và mỉm cười, cố gắng để không để lộ một biểu cảm lạ nào, nhưng đó có lẽ đó là nụ cười gượng gạo nhất của em trong suốt mười mấy năm cuộc đời mình. Vì không thể chi tiền mua áo lớp, em là người duy nhất không được mặc thử áo. Trên con đường về nhà, trời tháng sáu đột ngột đổ cơn mưa như trú nước, giống như nỗi tủi hờn hơn bao giờ hết trong lòng, em đã oán trách số phận của mình.
Thế rồi, đến khi mở đôi mắt đang nhắm nghiền, em mới thấy những thiếu thốn của mình chưa là gì cả, mới thấy trân trọng những điều xung quanh mình hơn bao giờ hết. Bởi vì... dù phải vất vả mưu sinh mỗi ngày hay có những lúc chạy vạy khắp nơi để vay tiền nộp học phí cho con, bố mẹ em vẫn mong con được đi học đầy đủ. Là vì, dù có những bữa gia đình năm người của em chỉ có rau và trứng để ăn, ba mẹ em vẫn trò chuyện với con về một tương lai tươi sáng cùng với đó là bữa tiệc thịnh soạn. Và gia đình chính là động lực đầu tiên cũng là lớn nhất khiến em muốn được tiếp tục học tập.
Trong những năm học cuối cấp, có một cô giáo dạy văn đã dạy kèm cho em mà không tính phí, vì nhận thấy em có năng khiếu và biết em có hoàn cảnh khó khăn. Cô đã thực sự thay đổi suy nghĩ và cách nhìn nhận cuộc đời của em. Em nhận ra, thật tuyệt vời nếu như mình có thể trở thành một người giống như vậy, một nhà giáo sẵn sàng truyền dạy mọi kiến thức quý báu cho học trò, cho đi mà không toan tính, cùng tấm lòng bao dung và yêu thương học trò vô bờ bến.
Em sinh ra tại Sơn La, mảnh đất nổi tiếng với những phong cảnh thơ mộng, đã truyền cảm hứng cho em rất nhiều và có lẽ được sinh ra ở nơi đây cũng giúp em hiểu được ý nghĩa lớn lao của giáo dục. Việc bỏ lỡ cơ hội thi vào trường chuyên của tỉnh nhưng lại nhiều lần được tham dự các cuộc thi và tiếp xúc với môi trường học của các bạn đã vô tình khiến em nhận ra sự thiệt thòi rất lớn của học sinh theo học tại các trường ở huyện lị. Chúng em gặp nhiều khó khăn trong việc tiếp cận đến tri thức hơn khi cơ sở vật chất còn chưa thật đảm bảo, chúng em rất ít khi được trải nghiệm các hoạt động ngoại khóa và thỏa sức sáng tạo khi hầu hết những hoạt động của trường thường theo những khuôn mẫu chung, điều ấy tạo cảm giác nhàm chán, quá tải trong các tiết học. Cùng với đó, em đã từng chứng kiến không ít những bạn đồng trang lứa phải từ bỏ con đường học tập để mưu sinh hay để lập gia đình, em nhận ra sự hạn chế rất lớn trong việc giáo dục khi không thể giúp học sinh nhận ra được giá trị của bản thân và tầm quan trọng của việc học. Vì vậy, em biết bản thân muốn góp một phần công lao nhỏ cho nền giáo dục của tỉnh nhà.
Tất cả những điều vừa trải qua làm em tin vào sức mạnh của giáo dục hơn bao giờ hết.
Ba năm vừa qua, em nhận được sự giúp đỡ rất nhiều từ nhà trường, gia đình và bạn bè. Sau khi ra sức phấn đấu học tập, em đã thành công giữ vững danh hiệu học sinh giỏi trong suốt ba năm học, cùng với đó, em được tham gia những kì thi chọn học sinh giỏi môn Tiếng Anh cấp trường và cấp tỉnh, tuy chưa đạt giải cao thế nhưng em cũng đã học được rất nhiều. Năm lớp 11, em có cơ hội tham gia cuộc thi Nghiên cứu khoa học - kĩ thuật mà bản thân mong muốn đã lâu và may mắn đạt giải nhì cấp tỉnh, qua cuộc thi ấy, em không chỉ học hỏi được các kỹ năng mềm như sáng tạo, thuyết trình, giao tiếp, hoạt động nhóm,… mà còn được thể hiện những quan điểm cá nhân. Em rất vinh dự khi được đoàn trường tin tưởng giao cho vai trò MC trong các buổi lễ, ngoại khóa của nhà trường và cử đi thi các hoạt động văn hóa của huyện, tỉnh. Nhờ đó mà em rèn luyện được hơn nữa sự tự tin và học được rất nhiều điều mới.
Cùng những kỹ năng trên, em nhận ra bản thân có khả năng thuyết phục và truyền đạt những hiểu biết của bản thân cho người đối diện qua việc hoạt động nhóm trên lớp hay khi có bài tập khó, em thường tìm những phương pháp để trình bày bài tập đó một cách dễ dàng hơn cho các bạn, nhờ đó mà chính bản thân em cũng tìm ra phương pháp học hiệu quả cho mình. Và hơn hết, em luôn có những học trò tại gia, là những em nhỏ đáng yêu luôn tò mò, khám phá. Em tin những điều ấy là một bước đệm tốt cho hành trình dài phía trước và phù hợp với những tiêu chí mà một nhà giáo cần có.
Em không cần có một đôi cánh vững chãi nữa, cũng không cần một đôi chân cứng cáp để chạy. Giờ đây, em tin rằng mình giống như một chú sâu bé nhỏ, đã chuẩn bị đầy đủ hành trang để thoát khỏi vỏ bọc an toàn của mình, em biết mình cần làm gì để xoay chuyển cuộc đời mình, và vì vậy em biết mình còn phải học hỏi thêm rất nhiều điều nữa. Và em tin trường Đại Học Sư Phạm Hà Nội sẽ là một môi trường thuận lợi cho em được dũng cảm thoát khỏi kén, sải rộng đôi cánh sặc sỡ bay đến khắp muôn nơi. Vì Đại học Sư phạm Hà Nội là một trong các trường đào tạo giáo viên hàng đầu cả nước. Và cũng như Giáo sư-Tiến sĩ Nguyễn Văn Minh từng nói: “Trường ĐH Sư phạm Hà Nội phải là mảnh đất cho những ý tưởng mới ươm mầm và trỗi dậy”.
Em luôn khắc ghi câu nói của Comenxki: “Dưới ánh mặt trời không có nghề nào cao quý hơn nghề dạy học”. Em biết chắc rằng một ngày nào đó với đôi cánh mềm mại của mình, em có thể khéo léo vượt qua những rào cản của cuộc đời. Em sẽ bay đến những bản làng cách trở, đến “những lớp học phên nứa gió mùa đông”. Em sẽ dùng chính sức mạnh từ câu chuyện của mình, em sẽ sử dụng những kỹ năng, những kiến thức mà mình học được tại giảng đường trường Đại học Sư phạm Hà Nội để góp một phần công lao của mình vào sự nghiệp giáo dục của nước nhà và trước hết là mảnh đất quê hương Sơn La đang mang đầy tiềm năng phát triển.
Kính mong quý thầy cô xem xét những nỗ lực, cố gắng của em trong những năm qua. Tất cả là đều vì muốn trở thành một người có tố chất và năng lực để trở thành một sinh viên chất lượng của trường Đại học Sư Phạm Hà Nội.
Em xin cảm ơn quý thầy cô đã dành thời gian để đọc bài luận của em!