23/09/2024
Đêm nay, em bỗng ước
Bà em còn ở, để em đi thay
Ông em không vì thương em mà tận số
Bỏ lại đứa cháu còn thơ, và những đứa con nhớ nhà.
Một phút giây không kịp thở
Một quả xoài còn trên tay
Lan can còn vương bước ông đứng
Tầm mắt mơ hồ, rồi bất tỉnh.
Cổ còn nghẹn miếng cơm
Lặng im mà đến, im lặng mà đi
Tay bà buông thõng, môi nở nụ cười
Sao lại nhanh thế, bà ơi?
Số đời đã định, chẳng ai biết trước
Người đi thanh thản
Người còn nhớ mãi
Đau buồn khôn xuôi.