07/03/2026
Gói Bánh Nát Trong Túi Áo Của Mẹ
Anh Hùng làm việc trên thành phố, lúc nào cũng bận rộn với những cuộc họp, những dự án và những chuyến công tác dài ngày. Những cuộc gọi về cho mẹ ở quê cứ thưa dần, thường chỉ vội vã vài ba phút: "Con bận lắm, cuối tuần rảnh con về nhé mẹ!".
Nhưng cái "cuối tuần" ấy cứ bị dời đi hết lần này đến lần khác.
Cho đến một chiều giáp Tết, anh nhận được điện thoại từ cô hàng xóm: "Về quê nhanh đi con, mẹ con dạo này lẫn nặng lắm rồi, cứ đi lang thang ra đầu ngõ tìm con mãi."
Anh bỏ ngang công việc, chạy xe ba tiếng đồng hồ về quê. Chiều đông chạng vạng, anh thấy mẹ đang ngồi co ro trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ trước hiên nhà, đôi mắt đục ngầu nhìn mông lung ra phía con đường đất.
Anh nghẹn ngào gọi: "Mẹ ơi, con về rồi!"
Bà cụ giật mình quay lại. Ánh mắt bà nhìn anh xa lạ. Bà thu người lại, rụt rè hỏi: "Cậu... cậu tìm ai? Cậu là bạn của thằng Hùng nhà tôi à?"
Trái tim anh như bị ai bóp nghẹt. Anh quỳ xuống trước mặt mẹ, nước mắt ứa ra: "Mẹ ơi, con là Hùng đây. Con của mẹ đây mà!"
Bà cụ lắc đầu, lẩm bẩm: "Không phải, thằng Hùng nhà tôi nó nhỏ xíu, nó còn đang đi học cơ." Nói rồi, đôi bàn tay nhăn nheo, run rẩy của bà từ từ thò vào trong túi áo bà ba bạc màu, lấy ra một chiếc bọc nilon nhỏ xíu được cuộn chặt nhiều lớp.
Bà cẩn thận mở ra, bên trong là một miếng bánh đúc đã khô cứng và vỡ vụn.
Bà ngước lên nhìn anh, ánh mắt bỗng trở nên thiết tha, van lơn: "Cậu có lên tỉnh, cậu cho già này gửi miếng bánh cho thằng Hùng. Ngày xưa nó thích ăn cái này nhất. Già cất kỹ mấy hôm nay chờ nó về mà mãi không thấy... Cậu mang cho nó kẻo nó đói..."
Giây phút ấy, anh ôm chầm lấy mẹ mà khóc nấc lên như một đứa trẻ.
Anh chợt nhận ra, mình đã mải mê chạy theo những thứ hào nhoáng ngoài kia mà quên mất rằng, có một người cả đời này, dù trí nhớ có mờ phai, dù quên mất chính bản thân mình, thì tình yêu thương dành cho đứa con vẫn in hằn sâu sắc.
Miếng bánh nát trong túi áo mẹ, là cả một đời chắt chiu, là cả một vùng trời đợi chờ mà anh đã vô tình bỏ lỡ.