15/07/2026
Giải phóng năng lượng tắc nghẽn thông qua vẽ
Vài năm trước, khi vẫn đang học những bài học về mối quan hệ với gia đình, mình đã tạo nên bức vẽ này. Đến bây giờ nhìn lại, mình luôn thấy đây không chỉ là một bức vẽ, mà còn là dấu mốc của một lần chuyển hóa bên trong.
Hôm đó có một sự việc xảy ra. Và mẹ mình, theo cách quen thuộc lúc bấy giờ, đã lớn tiếng trách mắng mình khi chưa kịp hỏi han hay cho mình cơ hội để giãi bày. Chỉ trong khoảnh khắc ấy, mọi tổn thương cũ trong mình lại bị kích hoạt.
Mình bị nghẹn nơi cổ họng. Muốn nói nhưng không thể nói. Muốn khóc nhưng cũng không thể khóc thành tiếng. Cảm giác ấm ức và bất lực cứ dồn nén bên trong.
Mình cũng rất tức giận. Mình tự hỏi: Vì sao mình lại bị đối xử như vậy? Mình đã làm gì quá đáng đâu? Nhưng khi ấy, mình vẫn chưa có một không gian đủ an toàn để cho phép bản thân được khóc thật to và giải phóng tất cả.
Lúc đó mình đã là một Reiki Master. Nhưng càng đi trên hành trình này, mình càng hiểu rằng thực hành năng lượng không khiến một người trở nên hoàn hảo hay không còn bị ảnh hưởng bởi thế giới bên ngoài. Mình vẫn là một con người. Vẫn có những lúc bị kích hoạt bởi những vết thương cũ. Vẫn đang từng ngày học cách quan sát, tu dưỡng và trưởng thành hơn.
Và cũng thật lòng mà nói, trong những khoảnh khắc cảm xúc dâng trào như vậy, điều đầu tiên mình nghĩ đến không phải là ngồi thiền hay sử dụng năng lượng.
Điều mình làm rất bản năng là nhặt lấy cây bút màu sáp dầu gần đó, liên tục vẽ mạnh lên giấy, như thể tất cả sự tức giận và những năng lượng bị kìm nén đang chảy thẳng từ cơ thể xuống trang giấy.
Một lúc sau, mình cảm thấy dần dịu lại. Khi nhìn lại bức vẽ, mình không còn chỉ thấy những mảng màu, mà thấy cả một phần năng lượng đã được giải phóng khỏi chính mình.
Là một người làm về nghệ thuật, có lẽ mình đã vô thức tìm lại được ngôn ngữ biểu đạt mà ngày bé mình từng có. Sau nhiều năm, mình càng cảm nhận rõ rằng hội hoạ không chỉ là vẽ tranh, mà còn là cách mình cho phép cảm xúc được đi tiếp, thay vì mắc kẹt trong cơ thể.
Và có lẽ, đó cũng là điều đẹp nhất mà nghệ thuật mang lại: Không chỉ giúp ta biểu đạt nỗi đau, mà còn nhắc ta rằng, ngay cả trong những lúc mong manh, dễ vỡ hay cô đơn nhất, vẫn luôn có một cách để trở về với chính mình.
❤️🩹 Rồi khi nhìn sâu hơn vào bức vẽ, mình nhận ra một điều thú vị.
Những đường nét vô thức lại tạo thành một hình xoáy tròn, chứ không phải bất kỳ hình dạng nào khác.
Mình chợt nhận ra rằng vòng xoáy ấy giống như những khuôn mẫu cũ của mình. Chúng có thể quay trở lại nhiều lần, nhưng mỗi lần như vậy cũng là một cơ hội để mình đáp lại bằng một phiên bản trưởng thành hơn.
Mình nhận ra điều cần thay đổi không phải là hoàn cảnh bên ngoài, mà là năng lượng bên trong mình.
Mình từng nghĩ chỉ cần mẹ thay đổi cách nói chuyện thì mình sẽ ổn. Nhưng rồi mình nhận ra, mỗi lần mẹ lớn tiếng, điều bị chạm đến không chỉ là hiện tại, mà còn là những tổn thương từ đứa trẻ trong mình – đứa trẻ đã nhiều lần cảm thấy sợ hãi, không được lắng nghe và không đủ an toàn.
Có lẽ bài học của mình không phải là cố gắng thay đổi mẹ, mà là học cách ở bên cạnh chính mình trong những khoảnh khắc bị kích hoạt. Để thay vì chìm vào nỗi sợ cũ, mình có thể nhẹ nhàng nhắc bản thân:
“Mình đã lớn rồi. Bây giờ mình có thể tự bảo vệ và chăm sóc bản thân.”
Mình không thể quyết định người khác sẽ đối xử với mình như thế nào. Nhưng mình có thể từng chút một xây dựng sự bình an bên trong, để những cơn sóng từ bên ngoài không còn dễ dàng cuốn mình đi như trước.
❤️🩹 Và cũng khi ấy, mình bắt đầu tự hỏi:
"Nếu mình mang trong mình những tổn thương từ tuổi thơ, thì liệu mẹ có đang mang theo những vết thương của riêng mẹ không?"
Mình không biết chính xác câu trả lời. Nhưng thay vì chỉ nhìn mẹ bằng sự trách móc và cảm thấy mình nạn nhân, mình bắt đầu tập nhìn sâu bằng sự thấu hiểu nhiều hơn.
Trong một khoảng thời gian, mình đã thực hành Ho’oponopono, gửi Reiki và hồi hướng với mong muốn cả hai mẹ con đều có thêm sự bình an trong lòng.
Điều bất ngờ là, khi năng lượng bên trong mình dần thay đổi, cách mình phản hồi với mối quan hệ này cũng bắt đầu thay đổi theo. Và mẹ mình cũng tự nhiên nhẹ nhàng với mình hơn mỗi khi có chuyện.
Mình sẽ chia sẻ kỹ hơn về hành trình đó, cũng như cách mình thực hành Ho’oponopono và hồi hướng cho mẹ trong các bài viết tiếp theo. Hy vọng nó sẽ hữu ích với những ai cũng đang đi trên hành trình chữa lành mối quan hệ với gia đình. 🤍
Cảm ơn bạn đã ở lại và lắng nghe đến đây. Mong rằng câu chuyện này sẽ giúp bạn đến gần hơn với chính mình một chút.
🎨 Bức vẽ này sau đó đã được mình đốt và thanh tẩy. Nó không còn ở đây nữa, nhưng sự thấu hiểu mà nó mang lại thì vẫn còn.