05/09/2025
“EM”
( 2020)
***
Một buổi sáng như bao ngày, mẹ dậy sớm dọn ra bàn ăn một dĩa bánh quy đủ loại ngon lành và ba ly trà sữa hoa cúc nóng hổi: một cho mẹ, một cho tôi và một cho em.
Từ nhỏ, tôi vẫn luôn thích ở bên mẹ: vui đùa cùng nhau, đọc truyện, xem tivi, làm bếp, nhổ cỏ và trồng rau sau vườn, ngồi trên ghế sofa xem một chương trình truyền hình hay bộ phim tình cảm gia đình yêu thích cùng nhau,…
Giờ thì khác rồi, từ khi có em, mẹ dành thời gian cho em nhiều hơn hẳn. Và mẹ vẫn thường bảo tôi phải biết nhường nhịn và yêu thương em, vì em còn nhỏ và vì em là em của tôi. Dù có đôi chút băn khoăn và chạnh lòng nhưng tôi vẫn rất nghe lời mẹ, vì tôi là một đứa trẻ ngoan như vốn dĩ, và vì tôi cũng chẳng có lựa chọn nào khác.
Hàng ngày, tôi luôn đi học và về nhà đúng giờ, làm bài, học bài đầy đủ và luôn dọn dẹp phòng ngủ gọn gàng. Tôi cũng muốn giúp đỡ mẹ như trước kia: phụ mẹ quét nhà, phụ mẹ rửa chén bát và kể thao thao những câu chuyện vui ở trường, chuyện tôi được điểm mười, chuyện tôi được cô giáo khen như thế nào,… Nhưng dường như mẹ chẳng mấy để ý nữa. Giờ trong mắt mẹ chỉ có mỗi em.
Em không đi học. Có lần tôi thắc mắc thì mẹ bảo rằng: em còn quá nhỏ, chưa đủ tuổi để đi học như tôi. Lần khác, mẹ nói mẹ muốn ở bên em, chăm sóc em và không muốn rời xa em nên sẽ không để em đi học. Một lần nữa, mẹ không trả lời tôi. Tôi thất bại trong việc tìm kiếm một giây phút nhỏ nhoi nào đó mẹ dành cho tôi.
Tôi ganh tỵ. Nhưng tôi không muốn làm mẹ bực mình hay buồn lòng. Tôi muốn được mẹ chấp nhận và yêu thương như trước đây. Tôi tin là mẹ sẽ san sẻ bớt sự quan tâm từ em sang tôi nếu tôi tiếp tục là một đứa con ngoan.
***
Một buổi sáng như bao ngày, mẹ dậy sớm dọn ra bàn ăn một dĩa bánh quy đủ loại ngon lành và hai ly trà sữa hoa cúc nóng hổi: một cho mẹ và một cho em.
Tôi có thể tự lấy bánh và pha trà cho mình. Chỉ là, đột nhiên tôi có cảm giác mình đã hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống của mẹ rồi. Điều mà bao lâu nay tôi vẫn luôn sợ hãi. Điều khiến tôi giật mình tỉnh giấc với mồ hôi ướt đẫm mỗi đêm như ác mộng. Nó trở thành sự thật rồi. Tôi đã biết nó sẽ đến nhưng vẫn không tránh khỏi đau lòng và uất nghẹn. Từ ngày mẹ có em.
***
“Trả mẹ lại cho tôi!”
Tôi cố gắng hét lên thật to trong tâm trí. Và từ giây phút ấy, tôi muốn mình trở nên “xấu tính” và “hư hỏng”. Tôi muốn làm những gì mình chưa từng làm và thể hiện những cảm xúc mà mình không được phép thể hiện. Tôi không muốn bị vùi lấp hay phải che giấu những suy nghĩ và cảm giác thật trong người mình nữa.
Tôi để chăn mền bừa bãi trong phòng mỗi khi thức dậy, tôi chẳng buồn làm và học bài khi ở nhà, tôi mặc kệ chuyện bị điểm kém hay bị phạt vì bỏ học không phép.
Nhưng mẹ cũng chẳng nổi giận trách mắng hay tỏ ra phiền lòng nữa. Mẹ ngày càng rời xa tôi để đi về phía em, đến một nơi mà tôi không thể nào với theo được…
***
“Con sẽ là một người anh tốt!”
Tôi vô cùng háo hức khi nghe mẹ nói rằng tôi sắp có em. Vậy là tôi sắp có người để cùng vui chơi, cùng xem phim hoạt hình, đọc truyện, học bài, cùng phụ mẹ làm bếp, phụ mẹ quét nhà, phụ mẹ nhổ cỏ sau vườn,… tất cả cùng nhau. Tôi cũng sẽ dẫn em đến trường, mua kẹo cho em ăn, bảo vệ, che chở và yêu thương em như mẹ đối với tôi.
Ngày mẹ trở về từ bệnh viện, ban đầu mẹ vẫn là mẹ, vui vẻ, dịu dàng và ấm áp. Nhưng sau đó, nụ cười trên gương mặt mẹ ngày càng trở nên hiếm hoi rồi vụt tắt hẳn. Mẹ ôm “em” bước đi chậm chạp và câm lặng trong nhà. Mẹ thường xuyên mệt mỏi và ngủ vùi cùng “em”. Theo thời gian, căn nhà trở nên bụi bặm và khu vườn cũng đầy cỏ dại. Bỏ qua mọi nỗ lực “ngoan” và “hư” của tôi, tôi nhận ra mình không đủ sức để tách “em” ra khỏi mẹ.
***
Tôi cầu cứu.
Tôi chăm chỉ học hành và làm việc nhà. Tôi vén mọi bức màn và mở tất cả ô cửa sổ để trong nhà tràn ngập nắng ấm. Tôi tưới tắm những chậu cây ngoài hiên và dành tặng cho mẹ những bông hoa tươi đẹp đầu mùa. Tôi lại trở thành một người con ngoan, nhưng không còn là “chấp nhận” hay “không biết phải làm gì khác” nữa. Tôi biết những việc làm nho nhỏ của mình có thể cùng góp sức với các bác sĩ và mọi người xung quanh để đưa mẹ quay trở lại, để mẹ có thể buông tay “em” ra.
“Con sẽ là một người anh tốt. Nhưng trước đó, con phải là một người con tốt đã, mẹ à. Em sẽ hiểu, vì em cũng là con của mẹ. Con yêu mẹ và con cần mẹ. Mẹ hãy mau khỏe mạnh lại nhé!”