Creepypasta Việtnam

Creepypasta Việtnam 🪦 Nơi những truyền thuyết đô thị và câu chuyện kỳ lạ trên internet được kể lại dưới góc nhìn của Creepypasta Việtnam. Since 2013
(1709)

Urban Legend • Folklore • Horror Stories

Nội dung được biên soạn và hư cấu cho mục đích giải trí. Chắc hẳn đối với chúng ta, khái niệm “truyện ma” là cụm từ đã quá đỗi quen thuộc. Bạn có nhớ những tối mất điện ngày bé, ngồi quây tròn bên ánh nến lập lòe, hồi hộp lắng nghe người lớn kể lại những câu chuyện hoang đường, rùng rợn ? Hay mỗi khi chúng ta không nghe lời, cha mẹ vẫn thường mang những “ô

ng ba bị”, “ngáo ộp”… ra dọa dẫm ? Với sự bùng nổ của mạng xã hội, những câu chuyện ma quỷ đó không chỉ đơn giản mang tính “truyền miệng” nữa, mà nhanh chóng ngập tràn khắp nơi trên internet, chúng được gọi chung là Creepypasta.

06/01/2026
⚰️ 6 LẦN THẾ MẠNG, LIỆU CÓ ĐỦ ĐỂ ĐỔI LẤY MỘT NGƯỜI THÂN?Để cứu em gái khỏi oán linh nhập xác, cô chấp nhận đánh đổi chín...
05/31/2026

⚰️ 6 LẦN THẾ MẠNG, LIỆU CÓ ĐỦ ĐỂ ĐỔI LẤY MỘT NGƯỜI THÂN?

Để cứu em gái khỏi oán linh nhập xác, cô chấp nhận đánh đổi chính mạng sống của mình.

Nhưng mỗi lần hồi sinh không phải là một cơ hội mới, mà là một bước tiến sâu hơn vào địa ngục của những oán hồn.

🎬 QUỶ NHẬP XÁC: ĐÒI MẠNG - DỰ KIẾN TẠI RẠP VÀO 12.06.2026

👻 MINI GAME NHẬN VÉ XEM SỚM [LẦU CHÚ HOẢ]🎟️ Creepypasta Việtnam dành tặng 5 CẶP VÉ (tổng 10 vé) xem suất chiếu sớm phim ...
05/29/2026

👻 MINI GAME NHẬN VÉ XEM SỚM [LẦU CHÚ HOẢ]
🎟️ Creepypasta Việtnam dành tặng 5 CẶP VÉ (tổng 10 vé) xem suất chiếu sớm phim [LẦU CHÚ HOẢ] dành cho những ai đủ “gan” bước vào câu chuyện lần này.
📍 Địa điểm: CGV SƯ VẠN HẠNH - TPHCM
📅 Thời gian: Thứ 3, ngày 02.06.2026
🕐 Check-in: 13:30
🎬 Khởi chiếu: 14:00

Cách tham gia:
1️⃣ Like fanpage Creepypasta Việtnam
2️⃣ Comment bên dưới:
“Nếu phải trải qua một đêm trong thế giới của [Lầu Chú Hoả ], điều khiến bạn sợ nhất sẽ là gì?”
(Có thể comment đi 1 mình hoặc tag người muốn đi cùng 👀)
3️⃣ Share bài viết ở chế độ công khai
⏳ Thời gian tham gia: từ hôm nay đến 23:59 30/05/2026
🎁 Creepypasta Việtnam sẽ chọn ra những bình luận phù hợp và nhanh nhất để trao vé.

Văn hóa dân gian từ Đông sang Tây luôn tồn tại những giai thoại rợn người về các chuyến xe đêm.Tại Việt Nam, giới tài xế...
05/27/2026

Văn hóa dân gian từ Đông sang Tây luôn tồn tại những giai thoại rợn người về các chuyến xe đêm.

Tại Việt Nam, giới tài xế từ lâu đã truyền tai nhau những câu chuyện về “ma quá giang” trên các cung đường vắng. Những bóng người xuất hiện giữa đêm khuya, những đoạn quốc lộ lạnh ngắt không một ánh đèn…và cảm giác rợn sống lưng khi nhận ra có điều gì đó đang ngồi phía sau xe mình.

Ở phương Tây, nỗi ám ảnh ấy cũng từng xuất hiện trong cuốn sách Haunted Roads of America với hàng loạt giai thoại về những cung đường bí ẩn. Đó là con đường Riverdale Road tại Colorado – nơi người ta đồn đại về các bóng đen và những chiếc xe biến mất trong màn sương, hay con đường Shades of Death Road tại Washington gắn liền với nhiều truyền thuyết kỳ lạ. Điểm chung của những giai thoại này: một khi bạn vô tình chạm mặt “họ” giữa đêm khuya, cảm giác bất an ấy sẽ còn theo bạn rất lâu sau chuyến đi.

KHÁCH khai thác đúng nỗi sợ nguyên thủy đó.

Phim theo chân một cặp đôi trẻ trong chuyến road trip xuyên bang trên chiếc xe van của mình. Nhưng sau khi vô tình chứng kiến một vụ tai nạn giữa đoạn cao tốc hoang vắng, cả hai dần nhận ra một “vị khách không mời” dường như đang theo họ trên suốt hành trình.

Từ André Øvredal – đạo diễn đứng sau The Autopsy of Jane Doe, cùng sự góp mặt của Melissa Leo, KHÁCH hứa hẹn sẽ mang đến một trải nghiệm thriller đầy căng thẳng cho bất kỳ ai từng một mình lái xe trong đêm.

Phim khởi chiếu từ 29.05.

NGHI LỄ THỈNH MA XÓ CHÍNH THỨC MỞ SỚM MỘT NGÀY 🥶Có những nghi lễ dân gian vốn chỉ nên tồn tại trong lời truyền miệng.Như...
05/21/2026

NGHI LỄ THỈNH MA XÓ CHÍNH THỨC MỞ SỚM MỘT NGÀY 🥶

Có những nghi lễ dân gian vốn chỉ nên tồn tại trong lời truyền miệng.
Nhưng lần này, Ma Xó lại đưa thứ không khí tà dị đó lên màn ảnh rộng… bằng hình ảnh một người phụ nữ mang thai như đang bị cuốn sâu vào một nghi lễ mà chính cô cũng không thể thoát ra.

Điều khiến poster của phim gây bất an không nằm ở jumpscare…mà là cảm giác như có điều gì đó đang âm thầm thay đổi con người từ bên trong.

Nỗi ám ảnh ấy sẽ đến sớm hơn một ngày với SUẤT CHIẾU ĐẶC BIỆT 04.06.2026.
Nếu đủ can đảm bước vào nghi lễ này…
👉 Đặt vé ngay cho suất chiếu sớm của Ma Xó.

MA XÓ
Lấy cảm hứng từ những câu chuyện tâm linh truyền miệng của người Việt.
SUẤT CHIẾU ĐẶC BIỆT: 04.06.2026
KHỞI CHIẾU: 05.06.2026

𝐔𝐑𝐁𝐀𝐍 𝐋𝐄𝐆𝐄𝐍𝐃  #67 ÁC THẦN 1 - CẬU BÉ BÊN GÒ MẢ [Lấy cảm hứng từ những câu chuyện từng được truyền miệng, nội dung đã đượ...
05/18/2026

𝐔𝐑𝐁𝐀𝐍 𝐋𝐄𝐆𝐄𝐍𝐃 #67

ÁC THẦN 1 - CẬU BÉ BÊN GÒ MẢ

[Lấy cảm hứng từ những câu chuyện từng được truyền miệng, nội dung đã được hư cấu và tái hiện lại cho mục đích giải trí]

Một ngày nắng oi ả ở Hà Nội, con nắng tháng năm chỉ khiến người ta đổ ra ngoài đường, kiếm một quán bia hơi làm vài cốc giải khát. Tôi vừa chiêm niệm xong về cái nắng vừa uống lấy một hơi dài mát lạnh rồi đặt ly xuống,nhìn vào người đối diện.

Đó là Hữu, một chú em nhà báo tự do, tôi hẹn chú ấy tới đây vừa để cảm ơn vừa để thuật lại câu chuyện liên quan đến việc mà tôi đã nhờ chú ấy giúp đỡ.

“Nếu anh đã sẵn sàng rồi thì em cũng bật thu âm giờ nhé” Hữu vừa lau mồ hôi vừa nói.

Tôi biết Hữu cũng nôn nóng, mấy năm nay chú ấy toàn vướng vào những vụ điều tra mang tính tâm linh, đăng hội thảo thì chẳng ai cho, mà đăng bài mạng thì chẳng mấy người đọc. Tôi cật lực khuyên chú ấy nên xuất bản sách đi cũng được. Vì thú thật cái vụ chú ấy viết về cô gái ở Ba Chúc còn khiến tôi rùng mình tới giờ, vừa sợ vừa thương.

“Anh kể nhé” tôi sửa soạn lại tư thế ngồi, Hữu đã lại cầm ly bia, cụng một cái, thêm một hơi bia dài nữa…tôi lại nhớ về cậu bé ấy.

“Trước hết anh phải cảm ơn chú và thầy Huỳnh, nhờ hai người mà anh mới cất gọn nỗi lòng này. Anh già rồi sống ch/ết chẳng biết ngày nào, chỉ sợ khi nhắm mắt anh lại thấy họ lần nữa thì thật không ổn.

Đôi tháng trước anh có nhờ chú điều tra tung tích của một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi, cỡ chú bây giờ. Anh ta có một vết bớt đen nửa mặt chú còn nhớ chứ.”

“Dạ vâng! Lúc đó em phải nhờ mấy anh bạn quen làm dưới Hiếu Liêm, Sông Mây tìm mãi, anh ta là một người tâm thần không có người thân, chỉ sống nhờ đồ bố thí đôi khi còn nhặt cá ch/ết để ăn nữa.” Hữu tóm tắt nhanh.

“Đúng rồi, nhưng nếu anh nói với chú là vì anh mà cậu ta bị như vậy, chú có tin không?”

“Anh nói thật sao?” Hữu hỏi với một đôi mắt hiếu kì và có phần lo lắng.

“Anh nghĩ là vậy, đấy là lí do vì sao hơn ba bốn chục năm nay anh không ngủ ngon được, tự lòng anh vẫn còn áy náy” Tôi trả lời, và dám chắc chú ấy cũng muốn nghe ngọn nguồn câu chuyện lắm rồi.

“Chuyện cách đây hơn bốn mươi năm, lúc đó anh mới hai mươi bảy tuổi vừa tốt nghiệp kỹ sư bên Liên Xô. Lúc đó lẽ ra anh còn học tiếp, nhưng nhà nước kêu gọi về để phục vụ công cuộc tái thiết sau chiến tranh, mà hồi đó anh oai lắm, anh về cùng đoàn với các chuyên gia Liên Xô để trực tiếp tham gia xây dựng đập thủy điện Trị An, công trình đó ý nghĩa vô cùng.

Nhưng mà cái giai đoạn ấy cũng loạn, khoảng năm tám ba, tám tư chỉ mới mười năm sau thống nhất, dân cư ở đấy thì đa số là dân kinh tế mới, rồi dân bản cư và cả người của chế độ cũ nữa họ cứ sống chung với nhau thành các làng ngay dưới lòng hồ bây giờ.

Mà cái việc khó đầu tiên của anh là đi tuyên truyền để di dời mười chín ngàn dân sang vị trí mới, chú biết đấy, họ ở lòng hồ này cả chục năm nhiều nghĩa trang còn mới, nhất là vừa chiến tranh xong, giờ lại thuyết phục bà con đào lên dời đi, khó khăn vô cùng. Ở đó lại còn nhiều mộ vô danh, tụi anh phải tự tay đào. Hồi đó chỉ có thắp nhang khấn vài câu rồi đào thôi.

Cũng vì thế mà hồi đó trong các lán trại công nhân người ta kể nhau đủ thứ câu rùng rợn, cứ nhậu vào là thay phiên nhau kể, chẳng nói chuyện gì khác được.

“Thế anh có gặp gì không?” Hữu hỏi tò mò. Tôi cười nhẹ rồi kể tiếp.

“Lúc đó thì chưa, nhưng anh nhớ buổi sáng hôm đó, anh đi đo đạc vẽ bản đồ diện tích với các đồng chí, mới có năm giờ sáng thôi. Tụi anh đi trên con đường mòn dẫn qua một cánh rừng, vừa ra khỏi rừng anh chợt thấy một đứa bé đang đứng bên một cái gò đất, anh nghi là cái mả nhưng mà nó cũ lắm rồi, cỏ mọc um tùm lại không có tên tuổi gì cả.

Anh hỏi mấy đồng chí ở đây thì họ cũng chịu, thì bởi ông nào cũng mới từ miền Bắc vào thì ai mà biết được.”

“Thế rồi anh có thấy cái gì lạ lùng không?” Hữu hỏi thẳng dường như đã quá quen với những chuyện kì lạ.

“Không, ban đầu thì anh kệ. Chắc là con cái ai ra ruộng chơi thôi. Nhưng mà sau đó liên tiếp trong bảy ngày, ngày nào tụi anh cũng gặp nó, đứng một chỗ mắt nhìn anh chằm chằm, đến nỗi vài đồng chí phải di chuyển bằng con đường khác vì sợ thấy thằng nhỏ” Tôi nói.

“còn anh thì sao?” Hữu nâng cốc với tôi.

“Anh chẳng sợ, hôm đó anh nán lại đi thẳng tới cái gò hỏi thăm thằng nhóc để tiện bề giúp đỡ, nhưng mà chú biết không? Vừa bước xuống ruộng là anh ăn ngay một cục đá chọi vào đầu”
“Gì cơ” Hữu tròn mắt.

“Đúng rồi đấy, nguyên cục đá vào thẳng đầu chảy máu, anh vừa ngước lên là thằng nhóc biến mất vào bụi cây rồi nó nhanh lắm.

Nhưng mà anh đâu có nản, anh đoán có lẽ nhóc này là con của một người thuộc chế độ cũ hoặc thế nào đó nên nó sợ với chống đối, nhưng mà anh tội nghiệp. Qua hôm sau anh dẫn thêm hai đồng chí ban y tế và một đồng chí dân quân xuống xem sao, nhưng đặc biệt hôm đó chẳng thấy thằng nhóc đó đâu nữa.

Bẵng đi khoảng một tháng sau, lúc này sắp mùa mưa dân cư đã di tản nhiều đợt rồi, còn hơn hai tuần nữa là sẽ tích nước vào lòng hồ. Lúc đó anh cứ nghĩ là thằng nhóc chắc cũng đi di tản rồi nên cũng sắp quên cho đến khi anh bắt gặp nó ven một hồ nước nhỏ.

Chú biết anh thấy nó như thế nào không? Lúc đó nó tơi tả, quần áo rách như bị ai xé, nó gầy, xanh xao g/hẻ lở từng mảng như mấy cái x/ác anh đào lên vậy. Đã thế lúc đó nó còn cầm con cá trê ăn sống miệng nó đầy m/áu tanh của cá, lẩm bẩm cái sự gì đó.

Vừa thấy anh là nó trừng mắt nhìn, nó vừa lùi lại vừa đuổi anh đi nhưng lời lẽ của nó không phải của một đứa con nít ít học thốt ra được”

“Nó nói gì vậy anh” Hữu hỏi ngay.

“Nó đọc hai câu đồng dao tự chế nhưng a vẫn ám ảnh tới giờ”

“Đào lên rồi lại lấp đi
Đất này đâu phải của mày, của mi”

Hữu chợt xoa hai tay không biết vì nổi da gà hay vì cảm thấy thú vị.

“Thằng nhóc lúc đó nói với anh bằng giọng ồm ồm như mới vỡ giọng, lúc đó trời chập tối, ánh mắt của nó đỏ sọc vô cùng đáng sợ, anh không định giải thích chính sách cho một thằng nhóc, “Anh không biết phải gọi nó là gì… nhưng anh không muốn để nó ở ngoài đó.”

Anh liền chạy ngay về trạm y tế, cử thêm hai cán bộ dân quân xuống khu hồ nước nhỏ, may mà nó còn ở đó. Anh thì sợ nhưng mấy anh dân quân đâu có sợ, họ xốc thằng bé lên xe chở về trạm y tế, nó vừa chống đối yếu ớt vừa gương đôi mắt nhìn anh chằm chằm.

Anh nghĩ như vậy là xong, thế mà đêm hôm đó lúc anh đang ngủ, thằng nhóc lại lang thang trong trại, nó vừa đi vừa đọc lại hai cái câu ám ảnh ấy, anh thấy lạ quá, trạm y tế… lẽ ra phải có người trực chứ.

Anh nghĩ thế nên đi theo nó xem nó muốn cái gì? Nhưng đi một đoạn lúc ngay gần trại chỉ huy thì anh mất dấu nó. Anh định quay lại trạm y tế để báo cáo thì nó chợt nghe cái câu đồng dao ấy ngay sau lưng. Anh quay lại nhìn, lúc này trông nó đáng sợ lắm, người băng bó khắp nơi, mắt đỏ rực, nó nói với anh bằng cái giọng đồng ca như của hàng chục người…chỉ nói đi nói lại hai câu đấy.

“Đào lên rồi lại lấp đi
Đất này đâu phải của mày, của mi”

Anh sợ quá té ngửa ra, nó liền lao tới xi/ết c/ổ anh, chặt lắm, cái tay của nó to một một cách bất thường.

“Mơ phải không” Hữu chen vào ngắt ngay đoạn cao trào, nhưng không phải kiểu hỏi khinh bỉ mà là kiểu hỏi của người từng trải.

“Ừ! Lúc đó anh mới tỉnh lại trong phòng ngủ, nhưng chú biết không? Cửa phòng anh lúc ấy cũng mở toang, còn có một mảnh vải y tế mắc ngay cửa nữa.

“Vậy là anh biết anh gặp phải điều gì rồi đấy?” Hữu nhận xét.

“Ừ, lúc tỉnh dậy anh ngồi mất một lúc mới dám cử động, lúc đó anh không biết phải cầu cạnh ai để thoát khỏi cái tình trạng này, anh chỉ là một kỹ sư cầu đường đang làm nhiệm vụ thôi, anh đã hại ai đâu?” Tôi phân trần như thể lập lại đúng cái suy nghĩ của tôi đêm đó.

“Sau đó anh làm gì” Hữu hỏi thêm kéo tôi ra khỏi dòng cảm xúc.

“Lúc đó anh sợ lắm, qua sáng hôm sau anh đi qua phòng y tế vẫn thấy nó ngồi đó, trông nó lúc này thật người hơn, anh nghĩ đêm qua chắc anh tưởng tượng thôi, nhưng các cô y tế thì nói với anh rằng, thằng bé này chắc bị vo/ng nhập rồi. Đêm qua nó tự nói chuyện một mình bằng một tá giọng khác nhau, cả đám không ai dám ngủ, ai cũng muốn bỏ chạy, nhưng sợ phạm quân lệnh nên thôi.

“Lúc đầu anh định chối, vì đâu phải trách nhiệm của anh. Nhưng mà anh cũng tội thằng nhỏ nên….” Tôi ngập ngừng.

“Anh tìm cách cứu đứa bé à” Hữu hỏi như thể đã đoán trước sự việc.

“Ừ, lúc đó anh quyết tìm cách để cứu đứa trẻ, anh đi quanh các làng, thời gian này họ cũng đào bới nhiều nghĩa trang nên các thầy về làm lễ cũng nhiều, sau đó anh gặp một ông thầy trẻ tuổi tên Huỳnh, ông ấy chỉ thoáng nhìn cậu bé đó là biết ngay phải làm gì nên ông nói cho ông hai hôm để sắm lễ rồi quay lại sau.

“Vậy là anh quen thầy Huỳnh từ hồi đó đến giờ luôn?” Hữu hỏi tôi.

“Đúng vậy” tôi vừa trả lời vừa nâng ly với chú Hữu.

“Buổi trục vo/ng hôm đó diễn ra vào lúc trời chập choạng, chú Hữu ạ. Mây kéo dày đặc như sắp đổ mưa, gió thì nổi lên từng cơn một. Hơn chục người dân đứng chen chúc ngoài hiên và sát vách, thì thầm, nín thở chờ đợi. Anh đã cố giữ kín lắm rồi… nhưng chú biết đấy, cái gì càng cấm thì người ta càng kéo tới.

Thằng bé được đặt ngồi trên một chiếc chiếu rách, hai tay buông thõng, đầu cúi gập như không còn sức sống, nhưng thỉnh thoảng cơ thể nó lại giật giật, Các y tá không dám khám thêm cho nó, và cũng do thiếu thuốc men nên họ cũng ngầm đồng ý làm lễ.

Bên ngoài mấy anh dân quân đã chuẩn bị sẵn một con heo cột trong rọ, để ngay bên một cái hố đào sẵn.

Thầy Huỳnh đứng trước mặt nó, tay cầm chuỗi hạt và một bó nhang, miệng lẩm nhẩm những câu chú. Còn anh… anh đứng bên cạnh, tay cầm tấm vải phép, lúc đó anh cũng sợ lắm.

“Đã quyết cứu mà còn sợ sao” Hữu chọc tôi.

“Có chứ, mà không hẳn vì sợ thằng nhóc mà còn do thầy Huỳnh bắt anh cầm khăn phép mà không nói thêm gì cả, Thầy đeo cho anh một lá bùa gì đó và chỉ yêu cầu xong lễ là quăng khăn đó vào cái lò thầy nhóm phía sau liền, cái gì biết thì anh không sợ, anh sợ cái anh không biết cơ.

Lúc đó thầy Huỳnh đọc chú mạnh hơn, thằng nhóc bổng bật thẳng người mắt nhó nhìn anh chằm chằm, từ miệng nó phát ra hàng chục âm thanh. Tiếng khóc, tiếng rên, tiếng gào, tiếng chửi rủa… chồng lên nhau như hàng chục cái cổ họng đang bị bóp nghẹt cùng lúc.

Anh nghe thấy giọng đàn bà khàn đặc gọi tên con, giọng đàn ông chửi rít qua kẽ răng, cả tiếng trẻ con khóc thét không thành lời… tất cả dồn qua cái thân x/ác bé nhỏ đó khiến nó cong người lại, hai tay co quắp, móng tay cào xuống chiếu đến bật cả sợi. Người đứng ngoài bắt đầu lùi lại, có người bịt miệng không dám nhúc nhích, nhưng cũng hiếu kì nán lại xem.

Đúng lúc đó, thầy Huỳnh quát lớn một tiếng, giọng ông cắt ngang tất cả. Ông vung mạnh bó nhang về phía con heo bị nhốt trong chiếc rọ tre ở ngoài, miệng đọc nhanh những câu chú mà anh không nghe kịp, rồi giật lấy tấm vải phép từ tay anh, quấn chặt qua người thằng bé.

Ngay lập tức, cơ thể nó giật mạnh một cái, đầu ngửa ra sau đến mức anh tưởng nó gãy cổ rồi, miệng há to nhưng không phát ra tiếng. Cùng lúc đó, con heo trong rọ bỗng rống lên một tiếng dài đến rợn người, thân nó đập vào nan tre loạn xạ, mắt trợn trắng, nước dãi sùi ra hai bên mép. Tiếng gào từ thằng bé tắt dần… rồi chuyển sang con heo.

Anh thề với chú, con heo lúc đó kêu loạn xạ, đủ thứ tiếng lộn xộn mà có khi anh còn nghe ra tiếng người.

Hai anh dân quân lập tức khiêng cái rọ lên, gần như không giữ nổi vì nó giãy quá mạnh, rồi theo hiệu lệnh của thầy, họ đẩy con heo xuống hố đã đào sẵn rồi lấp đất ngay. Từng xẻng đất nện xuống dồn dập… tiếng rống bị chôn nhỏ dần những vẫn còn nghe văng vẳng đâu đấy.

Còn bên trong…Thầy Huỳnh tiến lại gỡ chiếc khăn ra đặt lại vào tay anh một lần nữa. anh nhớ lúc đó thầy đá mắt về phía cái lò ngụ ý bảo anh đem đốt đi ngay ấy, nhưng mà khi đó thằng bé cũng đổ người sang một bên, bất động.

Anh chưa dám rời đi ngay trong khi thầy Huỳnh kiểm tra nó, tim anh đập dồn dập….cơ thể nó đang thay đổi. Da nó sạm đi rất nhanh, co rúm lại, những vết ghẻ lở nứt ra, mùi tanh nồng bốc lên như từ một cái x/ác lâu ngày bị đào lên. Từng mảng da b**g ra, lộ phần thịt thâm tím bên dưới…

Không ai nói gì trong vài giây. Rồi thầy Huỳnh hạ giọng, gần như chỉ đủ cho anh nghe:

“Nó ch/ết từ trước rồi… cái này chỉ là cái x/ác bị mượn thôi.”

Ngoài kia có mấy người phụ nữ bật khóc, tiếng nức nở lan ra. Anh nghe mà… cũng thấy nghẹn, nhưng lại không hiểu sao trong lòng mình vừa nhẹ đi, vừa trống rỗng.

Anh nghĩ là nghi thức chắc xong rồi, anh đặt tấm vải xuống cái ghế bên cạnh, rồi chen vào xem anh muốn coi xem thằng bé nó thế nào.
Tôi nói tới đó, chợt thấy mắt Hữu mở to, dường như chú ấy đã lờ mờ đoán ra cái gì đó.

“Anh không đốt tấm vải ngay lúc đó sao?” Hữu hỏi, còn tôi thì im lặng.

“Ừ, Và đúng lúc đó, giữa những tiếng bàn tán và khóc lóc, anh nghe một tiếng “á” phía sau. Anh quay ngoắt lại. Một đứa bé khác, khoảng mười tuổi, vừa vấp ngã ngay chỗ chiếc ghế, tay nó cầm tấm vải phép, mắt nó trợn ngược trắng dã, toàn thân như bị co rút lại.

Anh lao tới gần như bản năng, giật phắt tấm vải ra khỏi tay nó, không nói một lời, quay người chạy thẳng ra lò đất mà thầy đã dựng sẵn rồi ném vào. Lửa bùng lên rất nhanh, liếm lấy tấm vải, nó cháy đen lại rồi co rút… như một con rắn sống.

Khi anh quay lại, đứa bé kia đã được mẹ nó đỡ dậy, vẫn chỉ là một đứa trẻ bình thường. Không ai để ý thêm điều gì.

Sau buổi lễ, anh hỏi nhỏ thầy Huỳnh về tấm vải. Ông chỉ nói khẽ.

“Cái đó… mới là phần quan trọng. Trục vo/ng thì dễ… nhưng dẫn “cái kia” đi chỗ khác mới khó. Tôi không nói trước vì sẽ không ai dám cầm.”

Rồi ông hỏi anh:

“thế anh đã đốt chưa?”

Anh nhìn quanh, thấy mọi thứ đã trở lại bình thường, đứa bé kia cũng không có biểu hiện gì khác lạ… nên anh gật đầu:

“Đốt rồi.”

Anh không nói thêm gì về chuyện lúc nãy. Anh nghĩ… hoặc cố nghĩ… rằng mọi thứ đã kết thúc.

Bẵng đi khoảng một tuần sau, anh có nghe bên y tế báo có một cậu bé khác tự dung bị đỏ một bên mặt, họ hỏi nhỏ anh xem trông có giống bị vo/ng nhập nữa không, anh thật sự không dám trả lời vì anh nhận ra đó là đứa nhóc cầm vào tấm vải hôm bữa. Anh chỉ nói chắc là do bệnh gì nhiễm trùng thôi. Với lại cũng đang cao điểm, công việc nhiều nên anh càng dễ quên nó đi.

Nhưng đến đợt tản cư cuối cùng, lúc đó anh đang ngồi trên thùng xe ra khỏi lòng hồ thì anh thấy đứa bé hôm nọ, nó đi cùng mẹ nó ánh mắt của bà ấy cực kì lo lắng.

Vì một nửa khuôn mặt của thằng bé xuất hiện một vết bớt lớn màu đen thẫm.

Hữu ngồi im lặng, tôi cũng thế. Tôi cho rằng cậu ấy đang nghĩ về người đàn ông tâm thần với vết bớt đen mà tôi nhớ cậu ấy tìm kiếm giúp. Tôi nghĩ rằng Hữu ấy sẽ trách tôi như cái cách chú ấy lên án điều xấu xa trong những bài viết của mình.

“vậy chuyến đi vừa rồi anh có gặp được anh ta không?” Hữu hỏi tôi.

“Ừ, chú nhắc anh mới nhớ, anh mới về Trị An khoảng một tuần trước, giờ nước cạn anh còn có thể chỉ ra được mấy cái móng cũ ngày xưa nữa cơ, hoài niệm thật đấy chú, công trình tự hào mà…” Tôi nói mà dường như mất kiểm soát, cứ như đang lẫn tránh ánh mắt phán xét nào đó.

“Anh với thầy Huỳnh đã làm gì rồi?” Hữu ngồi thằng người, ánh mắt nghiêm nghị của nhà báo dường như đã đoán ra được gì đó. Tôi thở dài thú nhận.

“Thầy Huỳnh lúc biết chuyện thì giận anh lắm, bốn mươi năm nay anh dằn vặt mãi, đêm nào anh cũng mơ về bọn họ, về cậu bé mà anh đã bỏ rơi đó. Anh phải cầu xin thầy thì thầy mới theo anh về Trị An tìm gặp cậu bé ấy, lúc gặp lại anh sợ điếng người, vì tụi anh gặp cậu ta đang đi dưới lòng hồ cạn, tay vẫn cầm con cá sống vẫn nhìn anh như thể hồi đó”

Hữu thở dài “thế thầy Huỳnh có làm gì đó không?”

“Có”

Tôi đáp gọn, rồi kéo tay áo dài lên để cho Hữu thấy vết bớt màu đen thẫm kéo dài từ bắp tay xuống cổ tay.

Hữu mở to mắt, lùi hẳn về đằng sau như không thể tin vào câu chuyện lại có thể thực tế đến như vậy.

“Anh biết anh đã già rồi, cậu bé kia chỉ mới trung niên như chú bây giờ, hiện tại cậu ta đã ổn định sức khỏe có thể nhớ vài sự kiện khi xưa, còn anh thì cũng không có bao lâu nữa. Thầy Huỳnh đã cho anh đủ thứ có thể giữ anh yên giấc. Còn khi nào anh thác đi, nhờ Chú với thầy làm cho anh cái lễ cầu siêu, đem anh lên Chùa để anh đền tội”

Cả hai lại tiếp tục im lặng, trời Hà Nội vẫn cứ oi ả nhưng đã dịu đi rất nhiều, những gì xảy ra thì không thể cứu vãn được nữa nhưng có thế sửa đổi được chút nào, tôi cũng cố gắng sửa đổi nó.
“Cách”

Tiếng ly bi va chạm kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ, Hữu đã ngồi ngay ngắn lại cụng ly với tôi rồi khẽ nói.

“Được, em nhận lời”.

Vài hạt mưa rơi lác đác đầu mùa. Mưa nhiều rồi cũng sẽ nhấn chìm mấy móng nhà cũ dưới lòng hồ, nhưng lỗi lầm của tôi. Thì chắc chắn không thể chìm được.

-HÃI-

*Nội dung độc quyền bởi Creepypasta Việtnam – theo dõi kênh để không bỏ lỡ những câu chuyện mới nhất

05/17/2026

"Người Nga Đã Đào Cái Hố Sâu Nhất Thế Giới, Giờ Tôi Đã Biết Lý Do !"

-mimibeouu-

𝑯𝒐̂̀ 𝑺𝒐̛ 𝑳𝒊𝒏𝒉 𝑫𝒊̣  #2MỘT VÀI GHI CHÉP VỀ NHỮNG VỤ HÓA HỔ NỔI TIẾNG Ở ĐẤT VIỆT.[LƯU Ý: Bài viết tổng hợp các giai thoại v...
05/16/2026

𝑯𝒐̂̀ 𝑺𝒐̛ 𝑳𝒊𝒏𝒉 𝑫𝒊̣ #2

MỘT VÀI GHI CHÉP VỀ NHỮNG VỤ HÓA HỔ NỔI TIẾNG Ở ĐẤT VIỆT.

[LƯU Ý: Bài viết tổng hợp các giai thoại và quan điểm dân gian mang tính chất tham khảo văn hóa, giải trí. Nội dung không cổ súy mê tín dị đoan hay các hành vi tà thuật.]

Từ lâu trong văn hóa thờ tự của người Việt, ông hổ luôn xuất hiện với những danh xưng cao quý thường được gọi bằng kính ngữ “ông, ngài, chúa…vv” bởi trong tiềm thức người Việt, Hổ là một thế lực đáng sợ, việc trị hổ luôn nằm trong danh sách những việc tối quan trọng công cuộc trị nước an dân. Không chỉ là loài thú dữ nơi rừng sâu, hổ còn mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc trong đời sống tinh thần và tín ngưỡng dân gian.

Người Việt tin rằng hổ là hiện thân của quyền uy, sức mạnh và sự linh thiêng, có thể trấn giữ tà ma, bảo vệ con người khỏi những điều xấu xa vô hình. Vì vậy, hình tượng ông hổ thường xuất hiện trong đình làng, miếu thờ, tranh dân gian như một vị thần hộ mệnh.

Tuy vậy, lẩn khuất trong những trang sử và dã sử dân gian vẫn lưu truyền những câu chuyện mơ hồ về người “hóa hổ”. Không rõ thực hư ra sao, những câu chuyện ấy được truyền lại từ đời này sang đời khác dưới mái hiên đình. Chưa ai dám khẳng định tính xác thực, những cũng không một ai dám phản bác những câu chuyện ấy. Và có lẽ điều đó khiến những lời đồn đại trở nên đáng sợ hơn.

Một trong những câu chuyện đồn đại nổi tiếng được ghi chép trong Đại Việt Sử Ký Toàn Thư, là vụ hóa hổ của Thái Sư Lê Văn Thịnh. Nói sơ qua về vị thái sư này. Ông là người học giỏi, là trạng nguyên đầu tiên của nước Việt, là thầy dạy của vua Lý Nhân Tông sau này ông được vua phong lên chức Thái Sư.

Vào năm Bính Tí (1096) giữa lúc những cải cách của Thái Sư Lê Văn Thịnh đang tiến triển thì xảy ra một vụ án kì lạ. Người ta gọi là vụ án Hồ Dâm Đàm (Hồ Tây).

Đại Việt Sử Ký Toàn Thư chép rằng: Bấy giờ vua ra hồ Dâm Đàm, ngự trên thuyền nhỏ xem đánh cá. Chợt có mây mù nổi lên, trong đám mây mù có tiếng thuyền bơi đến, tiếng mái chèo rào rào, vua lấy giáo ném thẳng vào nhưng không có sự gì xảy ra cả.

Chốc lát mây mù tan, thấy trong thuyền có con hổ, mọi người sợ tái mặt nói: “Việc nguy rồi”! Người đánh cá là Mục Thận quăng lưới trùm lên con hổ, thì ra là Thái sư Lê Văn Thịnh. ai nấy đều bàng hoàng cho rằng thái sư là Hổ tinh nên đòi gi/ết.

Vua nghĩ là đại thần, không nỡ gi/ết, đày lên trại đầu Thao Giang. Thưởng cho Mục Thận quan chức và tiền của, lại cho đất Tây Hồ làm thực ấp, trước đấy gia nô người nước Đại Lý có phép thuật kỳ lạ, cho nên mượn thuật ấy toan mưu chuyện thí nghịch.

Dù bị triều đình kết tội và đày đi, nhưng người dân vẫn một mực tin tưởng vị thái sư nên sau khi ông qua đời họ lập đền thờ và lưu truyền tập tục riêng biệt để tế lễ ông. Một thời gian sau đó người ta đào được một bức tượng hình rắn, nhưng tư thế và móng vuốt của rồng, rồi tự cắn xé thân mình. Tượng được chôn xuống đất nơi đền thờ ông.

Không ai giải thích được bức tượng đó từ đâu ra, nhưng người ta tin rằng câu chuyện ông hóa Hổ chỉ là cái cớ để các quan gian thần loại bỏ ông ra khỏi triều đình mà thôi.

Nếu sự “hoá hổ” của Thái sư Lê Văn Thịnh còn mang màu sắc âm mưu và thuật pháp, thì câu chuyện về vua Lý Thần Tông lại mang dáng dấp của một căn bệnh kì lạ

Trong Nam Ông mộng lục của Hồ Nguyên Trừng (1374 – 1446), mục Minh Không dị thần có ghi: “Hương Giao Thuỷ ở Giao Chỉ có chùa Không Lộ. Ngày xưa có một vị sư họ tục là Nguyễn, tên là Minh Không, khoảng năm Trị Bình đời Tống xuất gia đến ở chùa này, có đức hạnh, ai cũng biết. Một hôm Minh Không từ ngoài về, có nhà sư cùng phòng đùa núp trong cửa, nhảy ra làm tiếng hổ kêu để doạ Minh Không. Minh Không cười nói: “Đã đi tu, lại còn muốn làm hổ ư? Ta phải cứu anh mới được!”. Năm sau, nhà sư kia chết.

Tiếp đó, Quốc vương họ Lý sinh Thế tử, tuổi chừng hai mươi thì bỗng nhiên khắp mình mọc lông, nhảy nhót gầm thét, đầu và mặt dần dần biến thành hình hổ. Nhà vua cầu y, vu, tăng, đạo khắp nơi, nhưng đều chịu bó tay. Nghe Minh Không có phép thuật, sau người đi thuyền đến mời về.”

Triều đình sai quan chỉ huy đi đón sư Nguyễn Minh Không. Đến am, sư cười bảo: "Đây không phải là việc cứu cọp đó ư?" Quan chỉ huy hỏi: "Sao thầy sớm biết trước?". Sư bảo: "Ta đã biết việc này trước hai mươi năm". Sư đến triều vào trong điện ngồi, lên tiếng bảo: "Bá quan đem cái đảnh dầu lại mau, trong đó để một trăm cây kim, và nấu cho sôi, đem cũi vua lại gần đó". Sư lấy tay mò trong đảnh lấy một trăm cây kim găm vào thân vua, nói: "Quí là trời". Tự nhiên lông, móng, răng đều rụng hết, thân vua hoàn phục như cũ. Vua tạ ơn sư một ngàn cân vàng và một ngàn khoảnh ruộng để hương hỏa cho chùa, ruộng này không có lấy thuế.

Về việc này, Đại Việt sử ký toàn thư, quyển III không nhắc đến việc hóa hổ mà chép như sau:

Năm 1136 Vua bệnh nặng, chữa thuốc không khỏi. Nhà sư Minh chữa khỏi, phong làm quốc sư. Tha thuế dịch cho vài trăm hộ . (Tục truyền khi nhà sư Từ Đạo Hạnh sắp trút xác, trong khi ốm đem thuốc niệm thần chú rồi giao cho học trò là Nguyễn Chí Thành tức Minh Không, dặn rằng 20 năm sau nếu thấy quốc vương bị bệnh lạ thì đến chữa ngay, có lẽ là việc này).

Tuy rằng, nhiều âm mưu hay bệnh tật với các vua quan thường được dùng các câu chuyện huyền thuật để che đậy, nhưng cũng không có ai dám chứng minh điều ngược lại.

Ngay cả thời hiện đại, trong những truyền thuyết đô thị vẫn tồn tại nhiều lời đồn về hiện tượng “ông hổ nhập”, điển hình là câu chuyện được truyền miệng quanh một miếu Bạch Hổ ở khu Cô Giang – Sài Gòn.

Không có tài liệu nào xác minh câu chuyện này, nhưng nhiều người sống lâu năm trong khu vực vẫn kể lại rằng: vào một đêm mưa, một thanh niên khoảng hơn hai mươi tuổi, vốn quen thói uống rượu say rồi đi lang thang, đã ngã quỵ ngay trước miếu nhỏ có tượng Bạch Hổ đặt ở góc hẻm. Khi ấy hắn không còn tỉnh táo. Người ta kể lại rằng hắn vừa cười vừa chửi, đá vào bệ thờ, rồi còn với tay bám vào tượng như thể trêu ngươi. Có người đi ngang can ngăn nhưng hắn gạt đi, miệng lảm nhảm lời rượu, nhiều người còn kể rằng hắn còn ăn những vật phẩm người ta cúng ở đấy.

Ngay trong đêm đó, hắn được người ta phát hiện nằm co quắp dưới chân tượng, toàn thân run rẩy. đi bệnh viện cấp cứu thì được biết nguyên nhân là ngộ độc rượu.

Thế nhưng sau khi ra viện hắn bắt đầu có những thay đổi nhỏ. Hắn trở nên nhạy với tiếng động, cứ nghe tiếng kim loại hay tiếng dép lê là giật mình, cổ họng phát ra tiếng khò khè như thú bị kích động. Khi ăn, hắn không nuốt vội mà thường cúi sát xuống, ăn rất nhanh, tay bấu chặt lấy thức ăn như sợ bị giật mất. Đôi mắt hắn dần có thói quen nhìn nghiêng, liếc ngang như thú săn mồi.

Sau vài ngày, hành vi trở nên rõ rệt hơn. Hắn bắt đầu đi bằng chân trần, tránh giày dép như một phản xạ khó hiểu. Ban đêm, gia đình nghe thấy tiếng hắn đi lại trong sân, hắn dậm chân nặng nề, bước ngắn, như đang rình rập. Có lần người nhà mở cửa ra thì thấy hắn đang cúi thấp người sát đất, hai tay chống xuống, cổ gồng lên, thở ra từng hơi dài gầm gừ.

Đỉnh điểm là khi hắn rình và vồ ngay con chó của nhà hàng xóm, hắn cố gắng cắn cổ con chó nhưng bất thành.

Gia đình sợ quá phải mời thầy lễ đến cúng. Người ta lập đàn ngay trong nhà, xin “thần hổ” rút đi. Trong buổi lễ, khi thầy vừa đọc đến đoạn trấn an, hắn bỗng co người lại, toàn thân căng cứng, hai tay bấu chặt sàn, móng tay cào xuống nền gạch phát ra tiếng ken két. Mắt hắn long lên song sọc

Sau lễ đó, tình trạng có phần dịu xuống. Hắn trở lại nói chuyện được, ăn uống bình thường hơn, nhưng không bao giờ hoàn toàn trở lại như trước. Gia đình kể rằng có những đêm đang ngủ, hắn đột ngột ngồi bật dậy, không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào góc tối trong phòng, rồi phát ra tiếng “gừ” rất thấp, như thú cảnh giác khi nghe thấy mùi lạ.

Từ đó, trong khu Cô Giang, người ta không còn dám đùa cợt với tượng Bạch Hổ nữa dù chuyện cũng đã xảy ra hàng chục năm trước nhưng già trẻ lớn bé đều phải kiêng dè, duy tu cho ông hổ hằng năm, lễ bái đầy đủ.

Nhìn lại toàn bộ những ghi chép rời rạc từ sử cũ đến lời truyền miệng dân gian, từ đình miếu Bắc Bộ đến những miếu thờ ven kênh rạch phương Nam, có thể thấy hình tượng “ông hổ” trong văn hóa Việt không đơn thuần là một biểu tượng tôn giáo hay một nỗi sợ hoang dã. Nó là một lớp niềm tin được hình thành rất sớm, gắn với thời kỳ khai hoang mở đất, khi con người sống sát rừng, sát thú dữ, và buộc phải học cách vừa sợ, vừa kính những gì có thể lấy đi mạng sống của mình trong một khoảnh khắc.

Dù ông có xuất hiện trong chính sử hay những lời đồn thì ông hổ vẫn được xem là một biểu tượng tâm linh đáng sợ, nhưng điều đó cũng đang dần sai lệch nơi “Xứ sở thần tiên” An Giang, khi mà niềm tin về ông hổ có thể khiến một vài cá nhân múa máy lộn xộn, bắt chước những hành vi mang tính thú tính rồi được gán ghép thành hiện tượng “hổ nhập” trên mạng xã hội, tạo nên những hiểu lầm đáng tiếc về tín ngưỡng dân gian vốn đã tồn tại lâu đời.

Trong khi bản chất của niềm tin thờ ông hổ trong văn hóa Việt là sự kính sợ tự nhiên và ý thức về ranh giới sinh tồn, thì những biểu hiện bị thổi phồng và lan truyền thiếu kiểm chứng lại vô tình kéo nó về phía mê t/ín hóa hiện tượng, làm mờ đi ý nghĩa nguyên thủy của một biểu tượng từng gắn liền với quá trình khai hoang lập ấp của người Việt.

-HÃI-
*Nội dung độc quyền bởi Creepypasta Việtnam – theo dõi kênh để không bỏ lỡ những câu chuyện mới nhất

MA DA HÀN QUỐC: HỒ NUỐT NGƯỜI – KHI NỖI SỢ KHÔNG ĐẾN TỪ THỨ TA NHÌN THẤY“Ma Da Hàn Quốc: Hồ Nuốt Người” là bộ phim kinh ...
05/15/2026

MA DA HÀN QUỐC: HỒ NUỐT NGƯỜI – KHI NỖI SỢ KHÔNG ĐẾN TỪ THỨ TA NHÌN THẤY

“Ma Da Hàn Quốc: Hồ Nuốt Người” là bộ phim kinh dị mang màu sắc found-footage và analog horror khá thú vị của điện ảnh Hàn thời gian gần đây.

Thay vì lạm dụng jumpscare dồn dập, phim chọn cách build-up không khí chậm, nặng và đầy cảm giác bất an. Càng về sau, nỗi sợ trong phim càng len vào tâm lý người xem theo kiểu rất âm ỉ, gợi nhớ đến bộ phim “A Tale Of Two Sisters”.

Điểm nổi bật của phim nằm ở phần hình ảnh và cách xử lý khung hình méo lệch, ánh sáng tối cùng những đoạn camera rung kiểu found-footage khiến mọi thứ luôn mang cảm giác không ổn.

Có những phân cảnh máy quay chỉ lướt qua mặt hồ tối đen hoặc khoảng không im lặng… nhưng vẫn tạo cảm giác căng thẳng khá tốt mà không cần nhiều cảnh hù dọa trực diện.

Bộ phim cũng khai thác hình tượng “ma da” theo hướng thiên về nhịp kể và sự căng thẳng kéo dài, thay vì chỉ tập trung vào các cảnh hù dọa trực diện. Yếu tố tâm lý, sự ám ảnh và cảm giác bị thôi thúc bởi một thế lực vô hình được đẩy lên khá nhiều xuyên suốt phim.

Điều thú vị là concept này tạo cảm giác khá gần với những truyền thuyết ma nước quen thuộc ở châu Á, đặc biệt là các câu chuyện dân gian từng xuất hiện tại Việt Nam.

Nếu bạn thích những bộ phim horror thiên về cảm giác bất an và nỗi sợ tâm lý hơn là jumpscare liên tục, thì đây có thể là một lựa chọn khá đáng chú ý ngoài rạp 😶

Address

New York, NY

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Creepypasta Việtnam posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Establishment

Send a message to Creepypasta Việtnam:

Share