Nhạc Tuyển TOP 10

Nhạc Tuyển TOP 10 Nhạc tuyển Top 10 Thực hiện bởi Lê Xuân Trường và nhóm TOP 10. Nhạc tuyển Top 10 Thực hiện bởi Lê Xuân Trường và nhóm top 10. With Love & Care
Lê Xuân Trường

Là một chương trình sống động, trẻ trung được phát thanh trên các làn sóng radio ở Hoa Kỳ tại các thành phố như: Dallas, Houston, San Jose, Seatles, Orange County và tại Úc Châu. Nhạc tuyển Top 10 là một trong những chương trình ca nhạc có chất lượng, được các cơ sở thương mại có tầm vóc trợ giúp với mục đích tạo nên một diễn đàn đầy những sinh hoạt vui tươi, lành mạnh, tạo một nhịp cầu để quý th

ính giả có dịp được tìm hiểu những sinh hoạt của các ngôi sao ca nhạc và nhạc sĩ của âm nhạc Việt Nam tại hải ngoại. Nhạc tuyển Top 10 cũng là nơi các bạn trẻ gặp gỡ, giao lưu, trò chuyện cùng với các ca sĩ thần tượng của mình và đồng thời được thưởng thức những ca khúc mà mình yêu thích. Nhạc tuyển TOP10 sẽ tạo động lực mạnh mẽ trong việc tranh đua đến nghệ thuật tột đỉnh để các ca sĩ tìm cho chính mình một phong cách riêng và chỗ đứng trong thế giới âm nhạc Việt Nam tại hải ngoại. Nhờ vào đó quý khán thính giả sẽ được chứng kiến và tự cảm nhận cho riêng mình về mỗi chất giọng, và phong cách trình diễn đặc thù khác nhau giữa từng nghệ sĩ. Nhạc tuyển TOP 10 cung cấp những thông tin thú vị của các chương trình âm nhạc, và nhiều thông tin khác liên quan đến văn nghệ. Những người làm nghệ thuật nói chung và những người viết lên những tác phẩm âm nhạc nói riêng đều là những người đã bóp hết tim óc và trái tim đam mê của chính mình thêu dệt lên những nhạc phẩm, những tác phẩm nghệ thuật để quần chúng thưởng thức dưới bất kỳ một hình thức nào đều đáng được tôn danh, khen tặng trong sự trân trọng. Vì lý tưởng đó; Lê-Xuân-Trường, hay bất kỳ một nghệ sĩ nào, kể cả quý thính giả, chúng ta hãy cùng nhau phát huy nghệ thuật để văn nghệ Việt-Nam hải ngoại ngày càng thêm phong phú để cho thế hệ sau này cảm nhận được nét đẹp tuyệt vời, vĩnh cửu của âm nhạc Việt-Nam. Lê Xuân Trường và nhóm TOP 10 sẽ không để cho những nhân tài văn nghệ của chúng ta phải âm thầm, ẩn dật trong bóng tối với những tác phẩm nghệ thuật mà cả đời không được vinh danh, không được ai nhắc tới. Mong các anh chị em nhạc sĩ hãy tiếp tục sáng tác và hãy gửi tác phẩm của mình đến chương trình TOP 10 để Lê Xuân Trường có cơ hội giới thiệu đến quý thính giả yêu nhạc nghe những sáng tác mới này. Mong đón nhận tất cả những tác phẩm nghệ thuật đến từ các nghệ sĩ ở khắp mọi nơi.

Tôi gặp phu nhân của cố nhạc sĩ Ngân Giang - bà Trần Anna Thơ, vào một chiều khi chúng tôi có buổi hội thảo về nạn tác q...
06/12/2026

Tôi gặp phu nhân của cố nhạc sĩ Ngân Giang - bà Trần Anna Thơ, vào một chiều khi chúng tôi có buổi hội thảo về nạn tác quyền mà mọi người đang cảm thấy khó chịu, bực bội và phẫn nộ.

Người phụ nữ đứng tuổi đón tôi bằng nụ cười hiền hậu, nét dịu dàng đặc trưng của một người đã đi qua thăng trầm nhưng tâm thế vẫn an yên. Nhìn bà, tôi chợt hiểu vì sao âm nhạc của Ngân Giang – dẫu gom hết những nghèo khó, truân chuyên của cuộc đời – vẫn luôn lấp lánh một tình yêu thuần khiết, không chút oán hờn. ​Bà chính là hiện thân của cái tình trong nhạc Ngân Giang: lặng lẽ, bao dung và sắt son.

Nhạc sĩ Ngân Giang sinh thời là người tài hoa nhưng lận đận. Ông viết Nối Lại Tình Xưa (sáng tác nổi bật gắn liền với tiếng hát Giao Linh), Đường Tình Đôi Ngả, Anh Về Kẻo Trời Mưa, Chờ Đông, Ngàn Năm Tình Vẫn Đẹp, Đôi Mắt Người Xưa, Tình Nào Trong Mắt Em, Tôi Vẫn Nhớ...bằng chính những trải nghiệm rát bỏng của đời mình. ​Cái nghèo của người nghệ sĩ thời đó là cái nghèo thấu xương, nhưng bà chưa một lần thở dài. Suốt những năm tháng ông bôn ba, một tay bà vun vén gia đình, làm điểm tựa vững chãi nhất để ông trọn vẹn với cung đàn. Nếu không có người phụ nữ hiền hòa, cam chịu và thấu hiểu ấy đứng sau, liệu nền tân nhạc Việt Nam có một Ngân Giang da diết đến thế?

​Khi nhắc về những ngày cuối đời của ông, đôi mắt bà thoáng đượm buồn nhưng không bi lụy. Ông đi trước, để lại cho bà một kho tàng âm nhạc và một khoảng trống không thể lấp đầy. Nhưng cách bà trân trọng từng bản thảo cũ, cách bà nhắc về thói quen viết nhạc lúc nửa đêm của chồng, cái mà những tác phẩm của ông lại bị đánh cắp quyền tác giả; khiến tôi vửa buồn, vừa giận, và tức tối. ​Nạn ăn cắp bản quyền thời công nghệ số giống như một thứ virus âm thầm nhưng tàn nhẫn. Tinh vi hơn là việc đăng ký quyền sở hữu "vô chủ" trên mạng xã hội, những kẻ gian manh đã có thể tước đoạt mồ hôi nước mắt của người sáng tác. Họ biến tài sản trí tuệ của người khác thành công cụ kiếm tiền cho bản thân, mặc kệ nỗi đau của người khai sinh ra nó.

Nhạc sĩ Ngân Giang đã hóa thân vào âm nhạc, còn bà chính là người giữ hồn cho những giai điệu ấy mãi xanh. ​Mong rằng nụ cười hiền hòa của người vợ ông, người phụ nữ đã cả đời cam chịu đứng sau lưng chồng, sẽ không bao giờ phải gợn buồn thêm vì những trò gian trá ngoài kia. Hãy trả âm nhạc về với sự thuần khiết của nó, để người đi xa được an yên, và người ở lại còn có cái để mà "nhớ".

Chia tay bà, trong đầu tôi cứ văng vẳng giai điệu của bài Tôi Vẫn Nhớ. Hóa ra, đằng sau những câu hát đi vào lòng người qua nhiều thế hệ, luôn có một bóng hình bình dị, hiền hòa và vĩ đại như thế. ❤

Lê Xuân Trường

Vệt Sao Băng            Mang Tên Ida Presti  ​Người ta vẫn thường gọi Ida Prest là một thần đồng, một hiện tượng, hay th...
06/01/2026

Vệt Sao Băng
Mang Tên Ida Presti

​Người ta vẫn thường gọi Ida Prest là một thần đồng, một hiện tượng, hay thậm chí là "tay guitar vĩ đại nhất mọi thời đại". Nhưng đối với cô, âm nhạc chưa bao giờ là những danh xưng hào nhoáng. Nó là hơi thở, là nhịp đập, là cách cô trò chuyện với thế giới này.

​Ida Presti bước vào thế giới của sáu dây đàn từ khi còn là một cô bé. Khi lên 13 tuổi, cái tuổi mà nhiều người còn đang loay hoay tìm kiếm định hướng, nhưng cô đã đứng trước bậc thầy Andrés Segovia, mà ông nhìn cô, buông một lời khen ngợi mà sau này người đời cứ nhắc đi nhắc lại: Ông không còn điều gì để dạy cho cô nữa.

Những ngón tay của Oda lướt trên phím đàn với vận tốc mà người ta gọi là phi thường, như thể chúng có một linh hồn riêng, độc lập và tự do. Cách cô ngắt nhịp, nhả note trong âm nhạc là độc nhất. Cô không chỉ chơi các nốt nhạc; mà bắt chúng phải kể chuyện, phải khóc, phải cười và phải chạm đến những góc khuất sâu thẳm nhất trong tâm hồn người nghe.

Ida​ đã sống một cuộc đời trọn vẹn với đam mê, cháy hết mình trong từng buổi biểu diễn, từng chuyến lưu diễn cùng người bạn đời Alexandre Lagoya, cả 2 đã cùng nhau đưa nghệ thuật guitar song tấu lên một đỉnh cao mới. ​Nhưng định mệnh lại là một người biên kịch tàn nhẫn. ​Ở tuổi 42 — cái tuổi mà một nghệ sĩ đang ở độ chín mùi nhất của tài năng, của trải nghiệm và sự thấu hiểu — cô phải dừng lại. Sân khấu hạ màn, ánh đèn vụt tắt, và tiếng đàn của Oda đã vĩnh viễn gửi lại cho trần thế. ​Người đời tiếc nuối cho một vì sao tinh tú vụt tắt khi chưa kịp đi hết quĩ đạo rực rỡ nhất của nó. Nhưng các bạn biết không? Ida không hối tiếc. Dù chỉ sống 42 năm, nhưng dòng máu chảy trong huyết quản của cô là âm nhạc thuần khiết. Ida đã sống, đã yêu và đã cống hiến những gì tinh túy nhất của mình.

​Mỗi khi bạn lắng nghe tiếng guitar vang lên đầy tốc độ và cảm xúc, hãy nhớ rằng Ida Presti vẫn ở đó — bất tử trong từng nốt nhạc.

Lê Xuân Trường 🙏

𝐂𝐮ộ𝐜 𝐬ố𝐧𝐠, 𝐥à 𝐜ó 𝐡ộ𝐢 𝐧𝐠ộ, 𝐥à 𝐜ó 𝐜𝐡𝐢𝐚 𝐥𝐲. 𝐂ó 𝐧𝐢ề𝐦 𝐯𝐮𝐢 𝐯à 𝐧ỗ𝐢 𝐛𝐮ồ𝐧, 𝐧ụ 𝐜ườ𝐢 𝐯à 𝐧ướ𝐜 𝐦ắ𝐭. 𝐂𝐡ú𝐧𝐠 𝐭𝐚 𝐤𝐡ô𝐧𝐠 𝐦𝐮ố𝐧, 𝐧𝐡ư𝐧𝐠 𝐧𝐡ữ𝐧𝐠 ...
05/28/2026

𝐂𝐮ộ𝐜 𝐬ố𝐧𝐠, 𝐥à 𝐜ó 𝐡ộ𝐢 𝐧𝐠ộ, 𝐥à 𝐜ó 𝐜𝐡𝐢𝐚 𝐥𝐲.
𝐂ó 𝐧𝐢ề𝐦 𝐯𝐮𝐢 𝐯à 𝐧ỗ𝐢 𝐛𝐮ồ𝐧, 𝐧ụ 𝐜ườ𝐢 𝐯à 𝐧ướ𝐜 𝐦ắ𝐭.
𝐂𝐡ú𝐧𝐠 𝐭𝐚 𝐤𝐡ô𝐧𝐠 𝐦𝐮ố𝐧, 𝐧𝐡ư𝐧𝐠 𝐧𝐡ữ𝐧𝐠 đ𝐢ề𝐮 𝐤𝐡ô𝐧𝐠 𝐦𝐮ố𝐧, 𝐤𝐡ô𝐧𝐠 𝐜𝐡ỉ đô𝐢 𝐤𝐡𝐢 𝐦à 𝐯ẫ𝐧 𝐭𝐡ườ𝐧𝐠 𝐱𝐮𝐲ê𝐧 𝐱ả𝐲 𝐫𝐚!!!

"Subscribe to our channel to join our community and stay up-to-date...

Hôm nay, ngày 13 tháng 5 năm 2026, chúng ta lại tưởng nhớ một mốc thời gian buồn của âm nhạc Việt Nam. Đúng 20 năm trước...
05/13/2026

Hôm nay, ngày 13 tháng 5 năm 2026, chúng ta lại tưởng nhớ một mốc thời gian buồn của âm nhạc Việt Nam. Đúng 20 năm trước, vào ngày 13/5/2005, người nhạc sĩ tài hoa với nụ cười hiền hậu — Trần Thiện Thanh (Nhật Trường) — đã chính thức giã từ cõi tạm, để lại một khoảng trống mênh mông trong lòng những người yêu dòng nhạc trữ tình, người nhạc sĩ viết nhạc ca ngợi sự hào hùng của người lính Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa.

​Nhắc đến Trần Thiện Thanh là nhắc đến một nhạc sĩ, không chỉ viết nhạc, ông kể chuyện. Những câu chuyện về người lính, về tình yêu thời chiến, và cả những thân phận bình dị trong cuộc đời đã được ông thêu dệt bằng những giai điệu bay bổng nhưng cũng đầy chất tự sự.

​Dù 20 năm đã trôi qua, nhưng tiếng hát và những sáng tác của ông vẫn chưa bao giờ cũ. Những Anh Không Chết Đâu Anh, Rừng Lá Thấp, hay Hoa Trinh Nữ vẫn vang lên đâu đó trong các phòng trà, trên những chuyến xe khách đường dài, hay trong nỗi nhớ của những người con xa xứ.

​Trong không gian tĩnh lặng của ngày kỷ niệm này, chúng ta không chỉ nghe lại những bản nhạc bất hủ, mà còn muốn tìm về những góc khuất, những suy tư cuối cùng của một người nghệ sĩ lớn. ​Có lẽ, không có thước phim hay đoạn ghi âm nào xúc động hơn buổi nói chuyện cuối cùng giữa nhạc sĩ Trần Thiện Thanh và tôi. ​Trong cuộc trò chuyện ấy, chúng ta thấy một Trần Thiện Thanh dù đang đối mặt với bạo bệnh nhưng vẫn giữ nguyên vẹn sự minh mẫn, lòng đam mê nghệ thuật cháy bỏng và một trái tim nhân hậu. Từng lời nói của ông nhẹ nhàng, điềm tĩnh nhưng chứa đựng sức nặng của một đời người đã dâng hiến trọn vẹn cho nghệ thuật.

Mời quý vị hãy cùng chúng tôi ngồi lại, thắp một nén tâm hương và lắng nghe lại cuộc trò chuyện lịch sử này. Hãy để những lời tự sự của cố nhạc sĩ đưa chúng ta trở về với miền ký ức của 20 năm trước, để hiểu thêm và thương thêm một người nhạc sĩ đã sống và yêu cuộc đời này đến hơi thở cuối cùng.

🙏🙏🙏

Tôi và anh Nhật Trường thường hay gọi nhau, và tâm sự thật nhiều về âm nhạc, cuộc đời và những nỗi buồn mà người nhạc sĩ Trần Thiện Thanh cưu mang. Đây là mộ...

Những năm tháng đại học đầy mộng mơ và hoài bão. Khi ấy, chiếc máy cassette cũ kỹ của tôi dường như chỉ dành riêng cho "...
05/11/2026

Những năm tháng đại học đầy mộng mơ và hoài bão. Khi ấy, chiếc máy cassette cũ kỹ của tôi dường như chỉ dành riêng cho "Total Eclipse of the Heart" với Bonnie Tyler.

​Giọng hát của Bonnie không mượt mà, không óng ả theo kiểu thông thường. Nó g*i góc, rạn vỡ nhưng lại chứa đựng một sức mạnh nội lực khủng khiếp. Mỗi khi giai điệu ấy vang lên, tôi cảm thấy như mình đang đứng giữa một cơn bão cảm xúc. "Total Eclipse of the Heart" không chỉ là một bài hát; nó là cả một bầu trời kỷ niệm của thời sinh viên, là sự đồng điệu với những nỗi chênh vênh đầu đời.

​Chuyến lưu diễn kỷ niệm 50 năm sự nghiệp của cô phải gác lại vì những biến cố sức khỏe liên tiếp, vì cuối tháng 4, cô vào bệnh viện khẩn cấp do ruột dư bị vỡ. Tình trạng chuyển biến xấu do nhiễm trùng từ lỗ thủng ở ruột, bác sĩ phải đưa cô vào trạng thái hôn mê nhân tạo. Và rồi ngày hôm qua cơn đau tim đột ngột (cardiac arrest) xảy ra ngay khi các bác sĩ cố gắng đánh thức cô. Cô đã phải hồi sức cấp cứu và hiện vẫn đang trong tình trạng hôn mê.

​Dẫu biết rằng ở tuổi 74, những biến cố như tim ngừng đập, hay nhiễm trùng nặng là thử thách vô cùng khắc nghiệt, nhưng các fans của cô vẫn bám víu vào những tia hy vọng nhỏ nhoi. Hình ảnh người chồng tận tụy Robert Sullivan không rời vợ nửa bước, cùng những lời lạc quan từ người bạn thân Liberto Mealha rằng cô có thể hồi phục hoàn toàn, chính là điểm tựa cho niềm tin của những người hâm mộ như tôi.

​ Cầu nguyện cho cô, một người bản lĩnh, một tiếng hát đã đứng vững trên sân khấu nửa thế kỷ qua sẽ giúp qua cơn nguy khốn này. Mong cho trái tim ấy sớm đập lại nhịp nhàng, để thế giới không mất đi một huyền thoại, và để những ký ức tuổi trẻ trong tôi vẫn còn một Bonnie!

Get Well Soon 🙏❤

𝕍ĩ𝕟𝕙 𝕓𝕚ệ𝕥 𝕋𝕙𝕚 𝕊ỹ  ℙ𝕙ạ𝕞 𝕋𝕙𝕚ê𝕟 𝕋𝕙ư(1940-2026)  ​Văn nghệ Việt Nam vừa chia tay một tâm hồn lớn. Nhà thơ Phạm Thiên Thư — n...
05/07/2026

𝕍ĩ𝕟𝕙 𝕓𝕚ệ𝕥 𝕋𝕙𝕚 𝕊ỹ ℙ𝕙ạ𝕞 𝕋𝕙𝕚ê𝕟 𝕋𝕙ư
(1940-2026)

​Văn nghệ Việt Nam vừa chia tay một tâm hồn lớn. Nhà thơ Phạm Thiên Thư — người đã dệt nên những vần thơ như suối hiền, mang theo bóng dáng của đạo và đời — đã chính thức khép lại cuộc viễn du nơi cõi tạm vào lúc 16g15 ngày 7 tháng 5 năm 2026. Ông ra đi nhẹ nhàng ở tuổi 86, như chính cách ông từng viết về những cánh bướm hững hờ hay những "động hoa vàng" hư ảo.

​Nhắc đến Phạm Thiên Thư là nhắc đến một cõi thơ riêng biệt, nơi sự lãng mạn của tình yêu đôi lứa hòa quyện tuyệt vời với triết lý vô thường của nhà Phật. Nhạc sĩ Phạm Duy chắp cánh cho ý thơ Phạm Thiên Thư đã trở thành ký ức của nhiều thế hệ. Từ cái nét ngây ngô "theo Ngọ về" trong Ngày xưa Hoàng Thị, đến sự thoát tục trong Đưa em tìm động hoa vàng, hay nỗi sầu nhân thế của Gọi em là đóa hoa sầu.

Với pháp danh Tuệ Không, ông đã để lại kho tàng đồ sộ khi chuyển ngữ các bộ kinh lớn (Kinh Hiền Ngu, Kinh Pháp Cú, Kinh Kim Cương) sang thể thơ lục bát dân tộc. 12.000 câu thơ trong Kinh Hiền Ngu là minh chứng cho một bút lực phi thường, dùng cái đẹp của ngôn từ để xoa dịu nỗi đau nhân thế.

​Cuộc đời Phạm Thiên Thư là một hành trình "ung dung tự tại". Ông bước vào cửa Phật để tìm chữ "Không", rồi lại trở về giữa lòng đời làm gã cư sĩ lặng lẽ bên ly cà phê, quan sát thế giới ồn ào bằng nụ cười hiền triết.

​Hôm nay, "đôi chân mịt mù" ấy không còn theo sau bóng dáng một giai nhân nào nữa, mà đã bước vào cõi vĩnh hằng. Bụi đỏ đường mưa rồi sẽ nhòa phai, nhưng khung trời thi ca thanh thoát mà ông gây dựng sẽ còn mãi trong lòng những người ở lại.

​Cúi đầu tiễn biệt một đóa hoa sầu vừa rụng xuống để hóa thân vào cõi thiên thu.

Lê Xuân Trường - Kính Bái 🙏🙏🙏

𝕊ự 𝕀𝕞 𝕃ặ𝕟𝕘 𝕂𝕚ê𝕦 ℍã𝕟𝕙  Nghệ thuật không phải là một món hàng để trao đổi, nó là hơi thở, là những giọt máu chắt chiu từ t...
05/01/2026

𝕊ự 𝕀𝕞 𝕃ặ𝕟𝕘 𝕂𝕚ê𝕦 ℍã𝕟𝕙

Nghệ thuật không phải là một món hàng để trao đổi, nó là hơi thở, là những giọt máu chắt chiu từ tâm hồn của người nghệ sĩ. Với Maria Callas, một buổi biểu diễn không bao giờ là sự phô diễn kỹ năng thuần túy; đó là một cuộc tế lễ của cảm xúc.

Danh ca Maria Callas sinh năm 1923, bà mất vào năm 1977. Bà không chỉ là một ca sĩ Opera, mà còn là một biểu tượng văn hóa vĩ đại của thế kỷ 20, người được mệnh danh là "La Divina" (Nữ thần). Bà đã thay đổi hoàn toàn bộ mặt của nghệ thuật Opera bằng cách kết hợp kỹ thuật thanh nhạc điêu luyện với khả năng diễn xuất kịch tính, mãnh liệt. Tại sao một người "thèm hát" và sống chết với nghệ thuật như Callas lại cực kỳ khắt khe trong việc chọn nơi biểu diễn?

Đối v​ới bà, âm nhạc không phải là công cụ để giải trí hay kiếm tiền đơn thuần; đó là một tôn giáo. Bà tin rằng nghệ thuật đòi hỏi sự hy sinh và kỷ luật tuyệt đối. Khi đứng trước một khán giả không biết trân trọng hoặc một không gian thiếu sự tôn nghiêm dành cho âm nhạc, bà cảm thấy đó là sự sỉ nhục đối với các nhà soạn nhạc vĩ đại mà bà đang đại diện.

Maria ​Callas từng chia sẻ rằng buổi biểu diễn là một cuộc đối thoại tâm linh giữa nghệ sĩ và khán thính giả. ​Nếu khán giả không hiểu; Sợi dây kết nối bị đứt. ​Nếu nơi biểu diễn hời hợt; Bà thà im lặng để bảo vệ linh hồn của tác phẩm còn hơn là biến nó thành một màn phô diễn kỹ thuật vô hồn. Bà ​nổi tiếng là người có cá tính mạnh mẽ và không bao giờ thỏa hiệp. Bà sẵn sàng hủy buổi diễn ngay giữa chừng nếu cảm thấy giọng hát mình không đạt phong độ tốt nhất hoặc khán giả có thái độ thù địch. Bà thà bị chỉ trích là "kiêu kỳ" còn hơn là để nghệ thuật của mình bị xem nhẹ.

​Bà quan niệm rằng tiếng hát phát ra từ nỗi đau và trải nghiệm của người nghệ sĩ. Do đó, tiếng hát ấy chỉ nên dành cho những ai sẵn sàng mở lòng để đón nhận. Việc hát ở nơi không người trân trọng, đối với bà cũng giống như việc "ném ngọc cho ngài" – một sự lãng phí tài năng và tâm huyết vô nghĩa. ​Nói một cách ngắn gọn, Maria Callas không chọn nơi hát dựa trên quy mô sân khấu hay thù lao, mà dựa trên "độ cao của tâm hồn" người nghe. Bà thèm hát để được sống, nhưng chỉ hát khi cảm nhận được sự đồng điệu và trân trọng xứng tầm với những gì bà đã hy sinh cho âm nhạc.

​Có những đêm, cơn khát âm nhạc trong bà cháy bỏng như ngọn lửa không thể dập tắt. Bà thèm được đứng dưới ánh đèn, vậy mà Bà im lặng. Thà để tiếng hát ấy chết mòn trong lồng ngực còn hơn là buông nó ra trước những đôi tai hờ hững và những trái tim chai sạn. ​Người ta bảo bà kiêu kỳ, bảo bà khó khăn. Họ không hiểu rằng, với một người nghệ sĩ thực thụ, sự trân trọng của khán giả chính là không khí để thở.

Khi bạn đứng trên sân khấu và rút hết ruột gan mình ra để dâng hiến, mà phía dưới chỉ là những tiếng xì xào, những ánh mắt phán xét hay sự tò mò rẻ tiền, thì đó không phải là biểu diễn — đó là một cuộc hành hình tâm hồn. ​Trong mắt của những người nghệ sĩ tôn thờ sự thuần khiết. Khán thính giả đến nghe nhạc không phải vì tác phẩm, mà vì cái danh tiếng của nghệ sĩ. Họ muốn được thấy Callas vì Callas "nổi tiếng", chứ không phải vì nỗi đau trong âm nhạc của bà. Với họ, nghệ sĩ chỉ là một món trang sức để họ khoe khoang sự sành điệu giả tạo. Những người mang tâm hồn "phẳng", họ là những người nhìn mọi thứ qua lăng kính vật chất. Họ đong đếm một nốt cao bằng tiền vé, một vở kịch bằng thời gian bỏ ra. Họ không có khả năng rung động trước cái đẹp, bởi trái tim họ đã bị lấp đầy bởi những toan tính đời thường. Họ nghe nhưng không thấu, nhìn nhưng không thấy. Họ là kẻ ​coi thường sự hy sinh. Họ không hiểu rằng để có một giờ thăng hoa trên sân khấu, người nghệ sĩ đã phải đánh đổi bằng cả một đời khổ luyện, bằng những nỗi cô độc và những vết sẹo tâm lý. Khi không trân trọng nghệ thuật, họ đang gián tiếp phủ nhận giá trị của con người, coi lao động trí tuệ và cảm xúc chỉ là một loại dịch vụ có thể mua bằng tiền.

Đối với tôi, ​thà chết trong sự im lặng cô độc, còn hơn sống trong sự tung hô của những kẻ không hiểu mình. ​Khi một nghệ sĩ chọn không trình diễn, đó không phải là sự trốn tránh, mà là sự bảo vệ tối thượng dành cho Nghệ Thuật. Bởi nếu âm nhạc bị ném vào nơi không có sự trân trọng, nó sẽ bị vấy bẩn. Callas chọn giữ gìn sự thánh thiêng của tiếng hát mình, bởi bà biết rằng: "Nghệ thuật chỉ thực sự sống khi nó được gặp gỡ một tâm hồn biết lắng nghe". ​Với những người nghệ sĩ chân chính, một người tri âm hiểu được nỗi đau trong từng nốt nhạc còn đáng giá hơn vạn tiếng vỗ tay vô hồn nơi hí viện sang trọng.

Nghệ thuật, suy cho cùng, không cần những khán đài rực rỡ nhưng trống rỗng tâm hồn; nó cần những trái tim biết run rẩy. Sự lựa chọn im lặng của Maria Callas không phải là sự quay lưng với công chúng, mà là một lời khẳng định đanh thép về lòng tự trọng. Cái đẹp chỉ nên thuộc về nơi nó được nâng niu. ​Thà để tiếng hát ấy trở thành một huyền thoại lặng lẽ, còn hơn biến nó thành một món giải trí rẻ tiền trong mắt những kẻ hời hợt. Bởi khi người nghệ sĩ khép lại đôi môi để bảo vệ sự thuần khiết của nghệ thuật, đó cũng là lúc nghệ thuật ấy trở nên bất tử. Chỉ những ai biết lắng nghe bằng cả tâm hồn mới xứng đáng được chạm vào ánh hào quang của một đời dâng hiến.

Lê Xuân Trường

From the album 'The Very Best of Maria Callas'.

Thế giới có rất nhiều tay guitar tài năng và điêu luyện, và rất khó để trở thành một người nổi bật thành huyền thoại. Để...
04/20/2026

Thế giới có rất nhiều tay guitar tài năng và điêu luyện, và rất khó để trở thành một người nổi bật thành huyền thoại. Để được cả thế giới chú ý, một người nghệ sĩ guitar phải có thứ gì đó khiến anh ta trở nên độc nhất so với tất cả những nghệ sĩ guitar rock được tôn sùng. Tại sao, Keith Richards của ban nhạc The Rolling Stones được tôn vinh là huyền thoại?

Đầu tiên và quan trọng nhất là những ca khúc mà Richards đã sáng tác ngay lập tức đáng chú ý. Đó là những ca khúc vẫn được nghe nhiều năm sau khi phát hành. Những ca khúc ấy đã vượt thời gian.

Thứ hai, là những ca khúc của Richard có nhịp điệu riêng, âm thanh của riêng mình. Các nghệ sĩ guitar thường có các thủ thuật và phong cách riêng khiến người mê nhạc có thể nhận ra ngay lập tức sự khác biệt với tất cả những người còn lại. Những nghệ sĩ guitar như: Jimi Hendrix, David Gilmour và dĩ nhiên là Keith Richards đều là những huyền thoại.

Cuối cùng nhưng không kém phần quan trọng, Richard được coi là một huyền thoại vì sự đơn giản của anh ấy. Các nghệ sĩ guitar khác cần chơi từng lớp từng nốt và hợp âm để truyền tải cảm xúc trong âm nhạc của họ. Nhưng Richard thì ngược lại. Anh ấy có thể truyền tải cảm xúc nhiều gấp đôi chỉ với một hợp âm và một số nốt nhạc đơn giản. Sự đơn giản của anh ấy đi một chặng đường dài.

Ngoài kỹ năng, Richards được coi là nghệ sĩ guitar nhịp điệu đầu tiên từng làm rạng danh nền âm nhạc. Anh ấy đã tạo ra nhiều đoạn riff giàu trí tưởng tượng mà anh ấy đã sử dụng trong nhiều bài hát của The Rollings Stones. Richards là một nghệ sĩ guitar điêu luyện, và ông đã chơi hầu hết các bản độc tấu chính trong một số tác phẩm đầu tiên của Stones.

Là một thành viên của The Rolling Stones, Richards không chỉ là một nghệ sĩ guitar, anh ấy còn đóng một vai trò quan trọng trong việc sáng tác. Anh ấy rất có giá trị trong sự hợp tác của Jagger-Richards, hay còn được biết đến nhiều hơn với cái tên “The Glimmer Twins”. Sự hợp tác này được công nhận là một trong những sự hợp tác sáng tác thành công nhất trong lịch sử nhạc rock and roll.

Kể từ năm 1962, trong suốt sự nghiệp kéo dài hơn 45 năm, Keith Richards là nghệ sĩ guitar chính và lực lượng âm nhạc chính đằng sau The Rolling Stones, đồng thời là người viết nhạc cho ban nhạc. Đôi bàn tay của một guitar huyền thoại bị bệnh viêm khớp tay, gây hao mòn sụn khớp như thế này. Thật thương!!! 💗

CÒN DẤU MÔI HÔN Music & lyric: LÊ XUÂN TRƯỜNG Performed by TÚ QUYÊN Photography by Lê Xuân Trường – NHÌN Copyright © 202...
04/17/2026

CÒN DẤU MÔI HÔN
Music & lyric: LÊ XUÂN TRƯỜNG
Performed by TÚ QUYÊN

Photography by Lê Xuân Trường – NHÌN Copyright © 2025 - All Rights Reserved. All content by LXT Media Inc. – Lê Xuân Trường – “NHÌN” is protected by copyright law. No content may be used, edited, reproduced, transferred, published or distributed in any form or by any means whatsoever without prior written permission from the artist.

Cảm ơn các bạn đã theo dõi những chương trình do Lê Xuân Trường thực hiện. Nếu yêu thích những gì mình chia sẻ, hãy ủng hộ mình bằng cách tặng cho video 1 Like và nhấn nút Subscribe để không bỏ lỡ những nội dung thú vị sắp tới nhé!
_____________________

Ca khúc tôi viết vào năm 2000 và được ca sĩ Tú Quyên thâu âm đầu tiên.

"Còn Dấu Môi Hôn" không chỉ là một bài hát, mà là tiếng thở dài đã dệt nên một không gian âm nhạc đầy hư ảo với mưa dài, lá đổ và những kỷ niệm tan tác. Nụ hôn cuối không phải là sự bắt đầu, mà là dấu chấm hết cho một chương đời đầy giông bão. Giai điệu của bài hát tôi viết những note nhạc như những giọt mưa thấm vào vết thương, vừa đau đớn nhưng cũng vừa xoa dịu, đưa dĩ vãng tan vào bóng đêm.

Hạnh phúc đôi khi thật mỏng manh, tựa như hơi ấm của một nụ hôn biệt ly trước giờ chia cách. Trong ca khúc "Còn Dấu Môi Hôn", đưa người thưởng thức vào một mê cung của nỗi nhớ và sự tiếc nuối. Khi tình yêu đã "khuất xa mù khơi", khi người đời đã lãng quên một hình hài lẻ loi, thì nhân vật chính vẫn đứng đó, lặng lẽ đếm những vết thương trong đêm mưa không dứt.

Trân Trọng mời quý bạn thưởng thức. ❤

CÒN DẤU MÔI HÔN - music & lyric - Lê Xuân Trường performed by Tú Quyên

Chắc hẳn ai trong chúng ta cũng đã từng một lần nghe qua giai điệu thật nhẹ nhàng, man mác buồn này, với những điệp khúc...
04/15/2026

Chắc hẳn ai trong chúng ta cũng đã từng một lần nghe qua giai điệu thật nhẹ nhàng, man mác buồn này, với những điệp khúc được trình bày bằng những giọng bè thật nhuần nhuyễn. Tên gốc tiếng Anh là Greenfields - còn được biết đến qua phiên bản tiếng Việt "Đồng Xanh" hay tiếng Pháp "Verte Campagne" - bài hát này đã đi vào lòng người qua phần trình bày tuyệt diệu từ đầu thập niên 1960 của bốn chàng sinh viên Mỹ yêu âm nhạc, nhờ tình cờ mà đã lập ra nhóm ca khúc The Brothers Four nổi danh. Greenfields ngày nay luôn hiện diện trong danh sách ca khúc tiêu biểu của dòng nhạc folk đương đại.

Những kỷ niệm quá vãng thường buồn và mỗi lần viết là một lần đi tảo mộ trên nấm mồ thanh xuân. Để nghe lòng hổn hoang hoài niệm cũ. Như những giai điệu cung thứ buồn, chậm rãi rơi trên phím đàn thùng của bốn chàng trai xứ mưa ngàn Seattle: The Brothers Four, đầu năm 1960 đã làm ca khúc Greenfields đứng nhì bảng Billboards của US và thứ 40 của Top 200 UK. Ca khúc này đẹp và yên ả bắt đầu bằng những hoài niệm về quá khứ ngày qua, như những cánh đồng xanh tuổi thơ, những ánh nắng vàng của háo hức trai trẻ, những dòng sông mát tươi của nhiệt tình và những bầu trời cao đầy mây trắng thanh tân của tình yêu.

Once there were green fields kissed by the sun
Once there were valleys where rivers used to run
Once there were blue skies with white clouds high above

Cái chậm của giai điệu làm lắng đọng người nghe, thấm đẩm vào hồn như mưa thu rả ríc trên mái hiên thềm xưa. Cùng với tiết tấu giản đơn trong hòa âm và phối bè trầm của bốn chàng trai trẻ là một thành công khi khai sinh cho đời một bài hát hay. Giai điệu hay, nhưng chính lời của bài hát làm chúng ta day dứt, da diết và chín muồi trong cảm nhận.

Once they were part of an everlasting love
Ơi! đồng xanh, nơi chứng tích tình yêu vĩnh hằng của chúng mình rong ruổi tháng ngày xanh.

Green fields are gone now, parched by the sun
Gone from the valleys where rivers used to run
Gone with the cold wind that swept into my heart
Gone with the lovers who let their dreams depart
Where are the green fields that we used to roam?

Đồng xanh giờ đã khô cằn dưới ánh mặt trời, đâu rồi những dòng sông lượn quanh. Vắng lạnh như ngọn gió buốt qua hồn, xa xăm như người tình tạ từ mơ ước. Đâu rồi cánh đồng xanh chúng mình thường dạo bước ?

I'll never know what made you run away
How can I keep searching when dark clouds hide the day
I only know there's nothing here for me
Nothing in this wide world, left for me to see.

Anh vẫn chưa bao giờ hiểu vì sao em bỏ anh! Làm sao anh tìm em trong đêm tối của ngày. Anh chỉ biết chẳng còn gì tất cả. Trong cỏi trần gian bao la này. Một nhà văn đã viết: trong ý định tìm kiếm, đã hàm nghĩa không bao giờ gặp gở. Bởi khi kiếm tìm là bắt đầu đánh mất, như cái quẩn quanh của nhị nguyên. Em ra đi bởi vì khát khao. Em xa anh, xa cánh đồng xanh mượt mà yên ả để mong tìm những điều mới lạ. Những điều mà anh không có. Cái khát vọng háo hức cuồng điên của tuổi trẻ đã đưa em đi, lặng lẻ như dòng sông cạn nguồn, như trời cao thiếu mây, như đồng khô cỏ cháy. Đã trống vắng như ngọn gió buốt qua hồn đơn độc.

Still I'll keep on waiting until you return
I'll keep on waiting until the day you learn

Nhưng anh sẽ mãi đợi ngày em trở lại, vẫn mãi chờ đến khi em nhận ra.
Từ tâm và độ lượng, xin em cứ xa xăm, xin em cứ khát vọng. Anh sẽ đợi trăng rằm

You can't be happy while your heart's on the roam
You can't be happy until you bring it home

Đầu thập niên 60 khi chiến tranh lan tràn và sục sôi trên quê hương yêu dấu, khi những ý thức hệ xung đột và những bùng vỡ như nấm dại với những chủ nghỉa, triết lý, tư tưởng. Hiện sinh, lập thể, siêu thực, siêu hình, siêu nhân và siêu việt …Các chủ thuyết ngoại lai bịp bợm, mập mờ phủ trùm lên tuổi trẻ hồn nhiên đất Việt, thì đã có sự gặp gở giửa Đông và Tây trong lời hát này. Một triết lý uyên thâm mặc nhiên khi nhủ rằng: You can’t be happy when your heart’s on the roam. Tình không hạnh phúc khi tâm còn vọng động! Có phải như triết lý nhà Phật mà người nhạc sĩ quá cố tài hoa trải bày: Tình do tâm mà sinh ra. Có khi tình mất mà tâm còn vọng động. Khi tâm mất thì tình kia mới đoạn nỗi.

Home to the green fields and me once ag*in

Nơi này anh vẫn đợi, đợi ngày em trở về thanh tân như ngày mình mới quen. Trở về sau khi em tìm lại được chính mình, tìm lại được chân như trong hổn mang đời sống. Như tìm được trâu mang về cố quận, thọc tay vào túi, nghêu ngao phố chợ quê mùa. An trú trong tâm.

Về đây nghe em! chốn xưa-với anh. Hơn 60 năm!

CÁNH ĐỒNG VẪN CÒN XANH

For the first time in perhaps 50 years, with Greenfields, the Brothers Four simply sing with cameras rolling.LYRICS:Once there were greenfields kissed by the...

Address

Garden Grove, CA
92841

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Nhạc Tuyển TOP 10 posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Establishment

Send a message to Nhạc Tuyển TOP 10:

Share