My life in a nutshell

My life in a nutshell She never looked nice. She looked like art , and art wasn't supposed to look nice, it was supposed to make you feel something . :)

Bầu trời hôm nay có một màu xanh như màu của biển cả bao la vậy. Tôi nhớ trong cuốn sách đầu tay của chị Mai Chi, chị có...
04/23/2021

Bầu trời hôm nay có một màu xanh như màu của biển cả bao la vậy.

Tôi nhớ trong cuốn sách đầu tay của chị Mai Chi, chị có viết về chứng SAD ( Seasonal Affective Disorder ), hiệu chứng mà vào những ngày mưa, âm u, bạn sẽ cảm thấy buồn chán và ủ dột, không một chút cảm hứng làm việc, trong khi những ngày trong xanh nắng ấm lại khiến bạn cảm thấy vui vẻ, hạnh phúc và tràn đầy năng lượng, chứng này dễ xảy ra ở những người sống lâu ở xứ lạnh.

Trưa nay, lúc đang loay hoay dọn dẹp trong bếp, tôi chợt nhận ra những tia nắng phản chiếu lên bệ rửa bát, dừng mình 5s vì hạnh phúc, tôi tự hỏi ôi sao cuộc đời lại xinh đẹp thế nhỉ, vậy mà 5s sau tôi lại sợ rằng liệu có phải mình đang mắc hội chứng SAD hay không. Con người chúng ta lạ thường nhỉ, một phút trước hạnh phúc, 5s sau đã nghĩ ra thật nhanh mặt xấu của vấn đề như thể rằng họ biết rõ hạnh phúc là hữu hạn nên phải dập tắt chúng đi thật nhanh vậy.

Mặc dù không biết liệu thực sự tôi có mắc chứng SAD hay không nhưng tôi thực sự rất yêu những ngày bầu trời xanh ngát xanh, nó khiến tôi càng yêu hơn cái thành phố mà tôi đang sống. 18t mới đặt chân tới Paris, tôi đã ví nó như một cô nàng tóc vàng kiêu kì, xinh đẹp, bạn chỉ có thể nhìn từ đằng xa, mà không bao giờ với tới và hiểu hết được, nhưng càng sống lâu ở thành phố này, tôi lại thấy nó như một ly rượu vang vậy, càng ủ càng đượm, càng uống càng say…

Phải chăng cuộc sống cũng như vậy nhỉ?

Thêm một tuổi mới bạn lại trở nên bao dung với bản thân mình hơn, với bạn bè, những người xung quanh và trên hết là gia đình mình, những người mà trước đây, sự nhẫn nại của bạn đối với họ dường như là số không, bạn yêu bố mẹ và hiểu bố mẹ nhiều hơn.

Tôi nhớ cách đây vài hôm bố tôi có nhắn cho tôi một tin nhắn rất ngắn gọn rằng ông cần một ít thực phẩm chức năng hỗ trợ xương khớp, chỉ vậy thôi không một lời giải thích hay thêm thắt gì nữa.

Bố tôi là một người khá lạnh lùng, kiệm lời với người thân và không biết cách nói lời yêu thương cũng như thể hiện cảm xúc của ông nhưng giây phút đó tôi cảm thấy thật lạ lùng vì bình thường ông luôn từ chối mọi thứ tôi gửi về cho ông, bao giờ cũng khoe khoang rằng bố luôn chạy thể dục và giữ gìn sức khỏe, mấy cái thuốc của con sao giúp gì được cho bố.

Chiều hôm đấy, mẹ tôi có nhắn là bố tôi vừa đi khám về, bác sỹ bảo ông bị thoái hóa khớp, chỉ một tin nhắn vậy thôi mà tôi thấy vỡ òa vì thương bố tôi, ông còn sợ rằng mua nhiều thuốc tôi sẽ không còn tiền tiêu vặt nên cứ dặn đi dặn lại, con mua gửi về cho bố, rồi bố trả lại tiền cho con, vậy đấy, ông bố mà tôi luôn phán xét luôn cho rằng ông chỉ biết thể hiện tình cảm qua việc bao bọc tôi bằng đồng tiền bắt đầu già đi rồi, lại cũng bắt đầu biết đối diện với tuổi tác và những ốm đau bệnh tật có thể ập đến với ông bất cứ lúc nào.

Tôi có gọi hỏi thăm bố sau đó, ông nói với giọng nhẹ tênh rằng bố bị ốm thôi, nhưng đó là bệnh tuổi tác, ai già cũng thế cả thôi con đừng lo, tôi tự hỏi sao bố mình có thể đối diện với mọi thứ một cách nhẹ nhàng vậy hay ông chỉ đang che dấu sự lo lắng của mình bằng nụ cười trấn an đứa con gái ở xa nhà nhỉ, giống như ông đang lo sợ rằng nếu ông nói thật rằng ông cũng lo lắng, rằng ông đang tập ăn chay để có thể giữ gìn sức khỏe, con gái ông sẽ không tập trung được trong những ngày cuối cùng của chặng đua lấy bằng Thạc sỹ của cô vậy.

Xong cuộc gọi đó mẹ tôi bảo rằng bố tôi từ sân chạy vào nhà khoe với mẹ rằng con gái vừa gọi cho ông, ông vui hạnh phúc và cười tủm tỉm như một đứa trẻ được tặng quà bất ngờ vậy. Bố tôi luôn mang mặt nạ là một người hạnh phúc, không cần ai quan tâm, không muốn nợ nần ai bất cứ thứ gì kể cả từ con gái, nhưng con người mà, ai mà chả cần được yêu thương, được quan tâm, được vỗ về, bố tôi cũng vậy thôi chỉ là ông đang đeo một cái mặt nạ mang tên mọi thứ đều ổn mà thôi.

Không hiểu sao tôi cứ đau đáu về lời mẹ kể, tôi cảm thấy rằng hóa ra mình đã không hiểu gì về bố cả, rằng có nhiều điều tôi chưa từng hỏi bố như màu sắc yêu thích nhất của ông là gì, size giày của ông là bao nhiêu, độ cận thị của ông như thế nào, thời niên thiếu của ông ra sao… Tôi sợ rằng một ngày nào đó, khi ông ra đi, những câu chuyện của ông cũng theo ông mà đi mất, tôi sẽ không còn gì để kể cho con cái của mình về ông, người bố mà tôi thương yêu vô cùng.

Thiền sư Thích Nhật Hạnh từng viết rằng thấu hiểu là tên gọi khác của tình yêu, rằng để yêu một người khác có nghĩa là phải thấu hiểu những đau khổ của người đó, Thấu hiểu nỗi đau khổ của một người là món quà tuyệt vời nhất bạn có thể dành tặng cho người đó. Thấu hiểu là tên gọi khác của tình yêu. Nếu bạn không thấu hiểu, bạn không thể yêu. Khi đã thấu hiểu đối phương, bạn không thể không yêu thương người đó.

Vì cuộc đời là hữu hạn, nên hành trình bắt đầu tập hiểu và tập yêu thương bố mẹ theo một cách khác của tôi được bắt đầu từ đây. Còn bạn thì sao?

My Hang

When Breath Bevomes Air ~
04/02/2021

When Breath Bevomes Air ~

“Why do people have to be this lonely? What's the point of it all? Millions of people in this world, all of them yearnin...
11/01/2020

“Why do people have to be this lonely? What's the point of it all? Millions of people in this world, all of them yearning, looking to others to satisfy them, yet isolating themselves. Why? Was the earth put here just to nourish human loneliness?”
- Sputnik Sweetheart - Murakami

Kẻ trông hoa rụng kẻ chờ trăng lên...
10/24/2020

Kẻ trông hoa rụng kẻ chờ trăng lên...

I love being alone ❤️
10/05/2020

I love being alone ❤️

I'm no longer envy those who leap towards lust or longing like it is going to change their lives. Those people, I have f...
09/28/2020

I'm no longer envy those who leap towards lust or longing like it is going to change their lives. Those people, I have found are often looking to either escape themselves, or distract themselves, and it bankrupts them. They're empty in certain ways, always after the next beautiful thing, and the next after that. They devour, and devour and devour but they will never be full. They are malnourished where it counts, they will never be satisfied. Because the real nourrishment, the real feast, exists not in someone's lips or the curve of their spine. It exists in the most honest aspects of who they are. It exists in their nostalgia and their hopes and in the way certain songs make them want to cry.

You want genuine beauty? Real beauty? The kind of connection that isn't short lived, but rather, feels like it has existed for hundred of years, feels all consuming and feverish and grounding at the same time? Connect. Sit with someone and ask them about all the horrible things they have done in their life, and listen to the ways their voice cracks. Sit with someone and let them tell you about what it felt like to lose their dad, what it felt like to break the heart of someone they once loved. Sit with someone and look them in the eyes, listen to the ways they are passionate about, how their smile curves towards their ears. Sit with someone and let them touch you. NOT physically but mentally. Sit with someone and let them have you, not tangibly, but on a soul level. Only then will you understand why lust is so vacant in comparison, why it is so dull.

Những người yêu quý tôi, những người mà tôi thực sự tin cậy, chính là những người không  bao giờ chỉ trích, những người ...
06/28/2020

Những người yêu quý tôi, những người mà tôi thực sự tin cậy, chính là những người không bao giờ chỉ trích, những người không bao giờ xì xào khi tôi vấp ngã. Họ không đứng ngoài trận địa. Họ chiến đấu cùng tôi và vì tôi.

Không có gì thay đổi cuộc sống của tôi hơn khi nhận ra rằng thật là tốn thời gian cân đo đong đếm giá trị của bản thân dựa trên phản ứng của những kẻ chỉ làm khán giả. Những người yêu quý sẽ ở cạnh tôi trên trận địa, bất chấp kết quả, họ chính là những người ở trong tầm với. Sự nhận thức này sẽ thay đổi tất cả. Đó là hình ảnh người vợ, người mẹ, người con, người bạn tôi đang cố gắng trở thành. Tôi muốn rằng tổ ấm phải là nơi chúng ta trở về với bản thể can đảm nhất và sợ hãi nhất. Đó là nơi diễn ra những cuộc trò chuyện khó khăn nhất và là nơi chia sẻ những khoảnh khắc tủi hổ nhất ở trường học hay ở công sở.

Chúng ta sẽ không thể học cách tổn thương hơn và dũng cảm hơn khi tự mình xoay xở được. Đôi khi hành động đầu tiên va mạo hiểm nhất chính là hỏi xin sự giúp đỡ.

"JUMP"

-Brene Brown-

Mẹ ơi, hôm nay con nhớ nhà!
06/27/2020

Mẹ ơi, hôm nay con nhớ nhà!

Một vài người cảm nhận được cơn mưa.               Số còn lại thì chỉ bị ướt.
06/09/2020

Một vài người cảm nhận được cơn mưa.
Số còn lại thì chỉ bị ướt.

I like mesy people, people who don't fit in a box or stay between the lines, but whose integrity is greater than any rul...
06/09/2020

I like mesy people, people who don't fit in a box or stay between the lines, but whose integrity is greater than any rule book and whose loyalty is stronger than blood.
~Unknown~

Có chú sâu nào tỉnh dậy thấy mình là cô bướm xinh đẹp đầy màu sắc đang bay lượn trong vườn hoa đâu nhỉ? Thế nên đôi khi ...
05/29/2020

Có chú sâu nào tỉnh dậy thấy mình là cô bướm xinh đẹp đầy màu sắc đang bay lượn trong vườn hoa đâu nhỉ?

Thế nên đôi khi tôi nói trưởng thành là một quá trình dài đằng đằng đầy gian khổ, nhưng cũng thật vui và nhiều thử thách, có những người dành cả đời để chạy theo 2 chữ "người lớn" có những người chỉ sống thế thôi, cứ để cuộc đời nó quật vậy thôi cũng đủ để khoác lên mình 2 từ trưởng thành. Mỗi người có một định nghĩa và suy nghĩ khác khau, một thế giới quan khác nhau, hà khắc gì cứ phải giải thích việc ý kiến bất đồng là bởi : " tôi trưởng thành hơn ông".

Hơn 17500 loài bướm trên thế giới, không phải cô nào cũng chung một màu cánh hà cớ gì cứ phải đem nhau vào một khuôn mẫu trưởng thành nhỉ? Quá trình sâu kén "lột xác" biến thành bươm bướm thật dai dẳng và gian khổ. Nhưng bù lại, khi bướm thoát khỏi xác nhộng, giang đôi cánh đẹp tuyệt vời thì những gian khổ phải chịu đựng trước kia có lẽ cũng đã được đền đáp. Thế nên đôi khi học cảnh chấp nhận ý kiến người khác, hoc cách chấp nhận sự khác biệt, chấp nhận vẻ đẹp của người khác cũng là hình thức của sự trưởng thành mà.

My Hang.

Cách ly xã hội ở ParisTôi vẫn nhớ một ngày giữa tháng 3 Macron tuyên bố đóng cửa mọi thứ ở pháp trừ siêu thị và một vài ...
05/19/2020

Cách ly xã hội ở Paris

Tôi vẫn nhớ một ngày giữa tháng 3 Macron tuyên bố đóng cửa mọi thứ ở pháp trừ siêu thị và một vài cửa hàng khác để phòng ngừa Covid 19, mọi người ra đường phải viết đơn, cấm tập thể dục trước 19h, etc

Cảm giác lúc đó của tôi chắc là mọi thứ ổn không có vấn đề gì, tôi sắp được ở nhà tận hưởng cuộc sống, được ngồi một góc đọc sách cả ngày, hay xem lại bộ Reply yêu thích.

Hơn 2 tháng tại nhà, tôi đi qua đủ loại cảm xúc, những ngày đầu khi vừa học vừa làm từ xa, cái giường chắc là cái bẫy lớn nhất trong ngày của bản thân, cảm giác như đang đi du lịch nghỉ mát vậy, chỉ muốn nằm ườn ra như cô mèo nhỏ, đói thì ăn, no thì đi ngủ, thỉnh thoảng lại phơi nắng, quên đi tất cả nghĩa vụ và trách nhiệm của cuộc sống. Hậu quả chắc là uống vô độ và chậm đủ thể loại deadline, tăng cân không kiểm soát vào một hai tuần đầu tiên của đợt confinement.

Tôi nhớ trong cuốn người phụ nữ chạy cùng sói, Clarisse có nói rằng tất cả phụ nữ nên có một thời điểm quay về với ngôi nhà tâm hồn ( retour à la maison d'âme ) của mình trong thời gian biểu bận rộn của cuộc sống hiện đại.

Ngôi nhà đó có thể là một rừng cây, bãi biển hay hoang mạc, đôi khi một tán cây nhỏ, cũng có thể là ao nước, hay chiếc lá vàng rơi trên đường nhựa, hay một cây xương rồng qua của kính tiệm hoa, ánh nắng chiều tà xuyên qua cửa sổ, là phút giây bạn được một mình được yên tĩnh ngắm nhìn vạn vật trong sự hỗn độn của nó. Nhiều người nghĩ rằng thật cô đơn khi trở về ngôi nhà tâm hồn, nhưng bản chất của từ " alone " trong tiếng anh được tách bở 2 từ "all" và "one", là hoàn toàn về một thể, về sự đồng nhất giữa thể xác bà tâm hồn bạn, dành thời gian cho ngôi nhà tâm hồn đang khô héo dần bởi cuộc sống bận rộn xô bồ ngoài kia, kết nối với bản thân, nghe theo tiếng gọi bên trong, tưới nước cho nó, trò chuyên với nó và đi theo những gì nó đang dẫn dắt bạn. Bởi người ta chỉ nhìn rõ với trái tim và tâm hồn, còn con mắt lại luôn mù loà trước những điều cốt tử.

Vậy nên tôi thấy yêu khoảng thời gian giãn cách xã hội này lạ lùng, khi ánh nắng ban mai vờn trên má mỗi sáng mai thức dậy, dàn chim nhỏ thi nhau hót như trẩy hội, chăn màn được xếp một cách gọn gàng như đang đi lính vậy, đốt một ít nến thơm, chút cà phê sữa và list nhạc chill trên laptop. Khi chán thi đi dạo, nhìn ngắm phố phường, viết lách, cuối tuần lại vẽ tranh, tưới nước cho cây, đọc quên cả thời gian một cuốn sách hay từ sáng tới tôi. Tôi như hiểu thêm chú mèo già của chị cùng nhà, vì sao luôn thích ngồi bên của sổ ngắm nhìn thế giới ngoài kia cảm giác thật tuyệt vời khi tâm an tĩnh nhìn thế giới dịch chuyển xung quanh, tiếng xe cộ mỗi sáng, các chuyến giao hàng từ Rungis của siêu thị nhỏ bên cạnh, tán cây xanh rờn khi xuân đến, thỉnh thoảng rung rinh khi có làn gió nhẹ phớt qua, 2 ông cụ dắt chó đi dạo, kiên nhẫn chờ cho chú chó cưng sủa nhặng lên rồi vờn xung quanh ông, nở một nụ cười thật hạnh phúc đầy cưng chiều, cuộc sống như dừng trôi bạn chỉ ngồi thế để cảm nhận thôi.

Người ta gọi là cô đơn, tôi gọi là tận hưởng độc hành, sống trọn từng khoảnh khắc một mình.

Liệu bạn có cô đơn khi cách ly xã hội không vậy?

-MH-

Address

Toronto, ON

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when My life in a nutshell posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category