Chloe Stephens

Chloe Stephens My love

Cả Nhà Chồng Đi Ăn Hải Sản Gọi Liền 28 Món Đến lúc Thanh Toán, Bà Chỉ Tay Vào Tôi Bảo “Con trả đi!”Tôi tên Hà, 27 tu ổi,...
31/05/2026

Cả Nhà Chồng Đi Ăn Hải Sản Gọi Liền 28 Món Đến lúc Thanh Toán, Bà Chỉ Tay Vào Tôi Bảo “Con trả đi!”
Tôi tên Hà, 27 tu ổi, lấy chồng được gần một năm. Chồng tôi là Tuấn, hiền nhưng hơi yếu trong việc nói chuyện với gia đình, nhất là với mẹ anh – bà Hường. Nhà chồng tôi ở Bình Dương, còn tôi từ Đồng Nai lên, làm nhân viên văn phòng, lương ổn nhưng không dư dả.
Hôm đó là chủ nhật, bà Hường gọi điện bảo:
“Chiều nay cả nhà đi ăn hải sản cho vui, con dâu mới về làm dâu phải hòa đồng nghe chưa!”
Tôi nghĩ đơn giản: đi ăn một bữa, mình góp vui, ai trả thì trả. Tuấn cũng nói nhỏ:
“Em cứ đi cho mẹ vui, chắc ba mẹ trả thôi.”
Đến nhà hàng hải sản khá sang, bàn ăn có đủ: ba chồng tôi – ông Tư, em chồng – Vy, chồng Vy là Hải, thêm hai đứa cháu. Vừa ngồi xuống, bà Hường cầm menu gọi như… người vừa trúng số.
“Này, lấy cho cô con tôm hùm nướng phô mai! Ốc hương rang muối! Mực hấp gừng! Cua sốt Singapore! Hàu phô mai! Sò huyết cháy tỏi!”
Tôi hơi giật mình. Nhưng chưa dừng lại.
Bà quay sang em chồng:
“Vy, con thích món nào cứ gọi. Ăn cho đã!”
Vy cười tươi:
“Dạ cho con thêm lẩu hải sản, bạch tuộc nhúng giấm, tôm càng xanh nữa!”
Tôi liếc sang Tuấn, anh chỉ cười gượng. Tôi tính nhẩm sơ sơ thôi cũng đã vài triệu.
Điều làm tôi sốc là… họ gọi tới 28 món. Bàn đầy ắp, ăn không hết, nhưng ai cũng cười nói vui vẻ, nâng ly liên tục. Tôi chỉ ăn vài miếng, trong lòng càng lúc càng nặng.
Tới lúc nhân viên mang hóa đơn ra, bà Hường không thèm nhìn. Bà ung dung uống ngụm trà, rồi chỉ thẳng tay vào tôi, giọng tỉnh bơ:
“Con trả đi! Con dâu mới mà, coi như ra mắt nhà chồng.”
Cả bàn im bặt.
Tôi cứng người, tai ù đi. Tôi nhìn Tuấn, mong anh nói gì đó. Nhưng anh cúi mặt. Em chồng Vy thì nhếch môi như đã chờ sẵn.
Trong khoảnh khắc đó, tôi hiểu… bữa ăn này không hề “cho vui” như tôi tưởng...Đọc tiếp dưới phần bình luận 👇👇👇

Ungthư gan ở VN đứng thứ 4 thế giới: Đừng tiếp tục ăn 4 thứ mỗi ngày, người khôn ngoan đã bỏ lâu rồi 👇 👇 👇
31/05/2026

Ungthư gan ở VN đứng thứ 4 thế giới: Đừng tiếp tục ăn 4 thứ mỗi ngày, người khôn ngoan đã bỏ lâu rồi 👇 👇 👇

Ở chung nhà với vợ chồng em ru ột, tối nào cũng thấy em dâu vác chăn và gối sang phòng tôi xin ngủ nhờTừ ngày vợ chồng e...
31/05/2026

Ở chung nhà với vợ chồng em ru ột, tối nào cũng thấy em dâu vác chăn và gối sang phòng tôi xin ngủ nhờ

Từ ngày vợ chồng em trai về ở chung trong căn nhà ống ba tầng, Nhã đêm nào cũng vác chăn gối sang phòng tôi. Không phải ngủ ghế, không phải nằm sát mép giường—mà xin n:ằm giữa tôi và chồng tôi. Những buổi đầu, tôi cư;ời gượng, b:ảo “nằm đâu chẳng được em”, nhưng trong lòng thì g:a:i. Đến đêm thứ năm, tôi hỏi thẳng: “Sao cứ phải giữa?” Nhã nhìn tôi, mắt có cái ửng như người vừa ăn ớt mà cố giấu: “Nằ:m giữa ấm hơn chị.” Rồi đem chuyện “ở quê em, con gái mới về nhà chồng s:ợ tối, p:hải nằm giữa ngư:ời thân để… đỡ mơ.” Đến đêm thứ mười, mẹ tôi nghe hàng xóm rỉ rả “k:hông ti:ện đâu”, tôi bảo Nhã qua nằm với mẹ, Nhã lắc: “Em ng:áy, sợ mẹ khó ngủ.” Tôi muốn nói “ch:ị cũng khó ngủ”, nhưng chồng tôi—Quân—đã giằ:ng câu nói khỏi miệng bằng một cái gật: “Kệ đ:i, ch:ật tí còn hơn để nó sợ.”

Đêm thứ mười bảy, tiếng “kị ch” ấy đến. Không phải tiếng gió lật cánh cửa sổ—bởi cửa đã thít chặt bằ:ng sợ:i dâ:y tôi bu;ộc riêng, phòng tránh bản;g hiệu lắc. Cũng không phải tiếng th;ằn lằ:n rơi—bởi sau đó là một kh;oảng l;ặng kéo dài đến mức tôi nghe được tiếng đồng hồ tường nhích chân.

Tôi dựa dậy, không bật đèn và chứng kiến một cảnh kinhhoang. Nhã và chồng tôi..................
Đọc tiếp tại bình luận 👇

Ly hôn vợ cũ được 4 tháng, cô ấy đã mời tôi dự đám cưới. Tôi liề:u đến xem chú rể là ai, liền ôm mặt hối hận không ngừng...
31/05/2026

Ly hôn vợ cũ được 4 tháng, cô ấy đã mời tôi dự đám cưới. Tôi liề:u đến xem chú rể là ai, liền ôm mặt hối hận không ngừng...
Tôi và vợ cũ đã từng có một cuộc hôn nhân kéo dài 4 năm. Dù sống rất hòa hợp nhưng tình yêu giữa chúng tôi dần bị b;;ào m:;òn bởi một lý do lớn: không có con. Tôi lại là con trai một trong nhà nên chuyện có con lại càng áp lực hơn.
Lần nào gặp mẹ cũng than thở rồi mặt nặng m:ày nhẹ:
– Nhà mình mà không có cháu nối dõi, sau này mẹ đi xuống dưới biết ăn nói sao với tổ tiên đây?
Rồi lại gặng hỏi:
– Tháng này có tin gì chưa? Hay vợ con lại không biết cách chăm sóc bản thân?
Tôi cũng yêu vợ nhưng ngày ngày tôi phải đứng giữa hai ngọn lửa – một bên là mẹ suốt ngày dằn vặt, trách móc; một bên là vợ mệt mỏi vì những lần thăm khám vô vọng – tôi mệt mỏi vô cùng. và rồi chuyện gì đến cũng sẽ đến, Chúng tôi lyhon. Bẵng đi đến 4 tháng sau, tôi mới nghe tin cô ấy lấy chồng. Tôi ban đầu không tin vì nhanh quá, mới đó mà cô ấy đã tìm được bến đỗ mới rồi sao? Tôi tò mò về cả cô ấy và chồng sắp cưới.
Hôm vợ cũ tổ chức đám cưới, tôi ăn mặc điển trai đến xem cô ấy liệu có thật sự hạnh phúc không. Tôi cứ nghĩ không biết chồng mới có biết cô ấy không thể có con hay không? Anh ta dễ dàng chấp nhận sao?
Đến khi cô dâu và chú rể tiến đến thì tôi bất ngờ choáng váng, bụng cô ấy lùm lùm to như 6,7 tháng...
👇 ĐỌC TIẾP PHẦN 2 👇 👇

Chưa đầy 5 năm nữa, thứ 'đắt nhất' sẽ không phải là nhà, ô tô mà là 4 thứ này 👇 👇
31/05/2026

Chưa đầy 5 năm nữa, thứ 'đắt nhất' sẽ không phải là nhà, ô tô mà là 4 thứ này 👇 👇

Trong nhà có 3 âm thanh này: Điềm báo maymắn, chúc mừng bạn sắp pháttài cực kỳ gi/àu có 👇
31/05/2026

Trong nhà có 3 âm thanh này: Điềm báo maymắn, chúc mừng bạn sắp pháttài cực kỳ gi/àu có 👇

Nữ sinh mang th-ai khi đang học đại học rồi m;ất t;ích, 10 năm sau người mẹ mới biết s;ự th;ật..“Con gái tôi không bao g...
31/05/2026

Nữ sinh mang th-ai khi đang học đại học rồi m;ất t;ích, 10 năm sau người mẹ mới biết s;ự th;ật..“Con gái tôi không bao giờ bỏ đi mà không nói một lời. Tôi tin có chuyện gì đó đã xảy ra…” – bà Hoa lẩm bẩm khi nhìn vào tấm ảnh cũ trên bàn thờ.
Câu chuyện bắt đầu cách đây mười năm, khi Lan – cô nữ sinh năm ba đại học, duy nhất trong gia đình – đột ngột b;iến mất. Lan vốn là niềm tự hào của cha mẹ: học giỏi, chăm ngoan, hiền lành, sống kín đáo. Nhưng rồi một ngày, Lan bỗng không trở về ký túc xá sau giờ học. Điện thoại không liên lạc được. Bạn bè, thầy cô đều không biết tung tích.
Gia đình hoảng loạn. Bà Hoa cùng chồng đi khắp nơi tìm kiếm: từ bệnh viện, công an, đến tận quê của bạn bè Lan. Nhưng mọi manh mối đều rơi vào ngõ cụt. Từ một cuộc sống bình yên, cả nhà rơi vào cơn ác mộng không hồi kết.
Điều kỳ lạ là trước khi mất tích, Lan có nhiều biểu hiện khác lạ. Cô thường xin về quê ít ngày, hay giấu mẹ chuyện gì đó. Bà Hoa từng vô tình nhìn thấy trong balo của con một tờ giấy kh;ám th;ai, nhưng Lan chỉ nói dối rằng đi cùng bạn, rồi lảng sang chuyện khác. Lúc ấy bà cũng không nghi ngờ nhiều. Đến khi Lan mất tích, ký ức về tờ giấy khám thai kia mới ám ảnh bà từng ngày.
Suốt nhiều tháng trời, gia đình đi tìm. Có người nói nhìn thấy Lan cùng một chàng trai lạ đi xe khách về tỉnh khác. Có người lại bảo Lan từng đến bệnh viện phụ sản một mình. Nhưng không bằng chứng cụ thể nào được xác nhận. Cảnh sát cũng kết luận “tự nguyện bỏ đi”, và hồ sơ dần bị gác lại.
Mười năm trôi qua, cuộc sống gia đình bà Hoa nhuốm màu tang tóc. Người chồng vì đau khổ mà sinh bệnh, mất sau vài năm. Bà Hoa một mình lặng lẽ sống với nỗi đau mất con, mỗi ngày thắp nhang cầu mong Lan còn sống.
Cho đến một buổi sáng mưa, khi bà Hoa nhận được một cuộc gọi lạ. Giọng phụ nữ bên kia run run:
“Bác… có phải bác là mẹ của chị Lan không? Con… con có chuyện muốn nói với bác về chị ấy.”
Cuộc gọi đó mở ra sự thật chấn động mà suốt 10 năm bà Hoa không hề biết...
Quý độc giả xem thêm tại bình luận 👇

Tủ lạnh b/ốc m//ùi l//ạ sau 3 ngày vợ m/ất, người chồng lần tìm và ch///ết lặng trước "bí mật" được giấu kín ở góc trong...
31/05/2026

Tủ lạnh b/ốc m//ùi l//ạ sau 3 ngày vợ m/ất, người chồng lần tìm và ch///ết lặng trước "bí mật" được giấu kín ở góc trong cùng...
Tôi và Lan – vợ tôi – là mối tình đầu của nhau. Chuyện tình của chúng tôi từng được bạn bè ví như cổ tích giữa đời thường. Ngày ấy, Lan là hoa khôi của khoa Kinh tế, xinh đẹp, giỏi giang, gia đình lại có điều kiện. Còn tôi, một gã sinh viên kỹ thuật cục mịch, gia cảnh bình thường, chỉ có trong tay tấm chân tình và một ý chí l/ì lợ/m. Tôi đã theo đuổi cô ấy ròng rã hai năm trời, dùng đủ mọi cách ngây ngô nhất để làm cô ấy cười. Cuối cùng, nàng hoa khôi cũng gật đầu, chấp nhận nắm tay chàng trai ngh/èo đi qua những năm tháng thanh xuân.
Bố mẹ vợ ban đầu ph/ản đ/ối kị/ch liệt. Họ sợ con gái cành vàng lá ngọc phải chịu kh/ổ. Tôi không tự ái, ngược lại, tôi coi đó là động lực. Tôi đã qu//ỳ trước mặt bố mẹ vợ mà hứa rằng: "Con có thể không phải người giàu nhất, nhưng con sẽ là người nỗ lực nhất để Lan không bao giờ phải rơi nước mắt vì thiếu thốn".
Sáu năm ròng rã, chúng tôi "cày cuốc" không biết mệt mỏi. Từ những bữa cơm chỉ có đậu phụ sốt cà chua, cho đến khi tôi thăng chức, lương tăng gấp bội. Cuối cùng, tháng trước, chúng tôi đã cầm trên tay chiếc chìa khóa của căn nhà mơ ước. Đó là một căn hộ cao cấp, nơi vợ chồng tôi đã vẽ ra viễn cảnh về một mái ấm với tiếng cười trẻ thơ.
"Anh này, nhà mình rộng thế này, si//nh hai đứa con là vừa đẹp nhé!" – Lan từng ôm cổ tôi thủ thỉ vào cái đêm đầu tiên dọn về nhà mới. Ánh mắt cô ấy lấp lánh niềm hy vọng.
Vậy mà, hạnh phúc tày gang.
Chiều hôm đó, tôi đang họp thì thấy lòng nó//ng như lử//a đ//ốt. Gọi điện cho vợ ba cuộc không thấy nghe máy, tôi xin về sớm. Vừa mở cửa nhà, sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy tôi. Không có tiếng da//o th//ớt lạch cạch, không có mùi cơm sôi, cũng không có tiếng vợ gọi "Anh về rồi đấy à?".
Tôi la/o vào phòng ng/ủ, rồi phòng tắ/m. Và rồi, thế giới của tôi s/ụp đ/ổ. Lan n//ằm đó, trên nền gạch lạnh lẽo, b/ất độ/ng... 👇 👇

Address

Sydney
Sydney, NSW
2747

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Chloe Stephens posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Featured

Share