Di Tru Uc

Di Tru Uc Các vụ án tầm cỡ đã được tháo và biến thành những câu chuyện truyền tải

CHỒNG TÔI LÀ GAY - Phần 2Phụ nữ gốc Việt bị chồng ruồng bỏ và theo đàn ông khác tại Úc.Khi tôi cầu xin nơi tâm linh thì ...
07/01/2023

CHỒNG TÔI LÀ GAY - Phần 2

Phụ nữ gốc Việt bị chồng ruồng bỏ và theo đàn ông khác tại Úc.

Khi tôi cầu xin nơi tâm linh thì cũng cầu xin giữa đời thật gọi điện và xin cuộc hẹn tại văn phòng Tạ Quang Huy và cộng sự là người đại diện thứ 5 để gặp anh nhờ anh giúp, giờ phải làm sao? Phải như thế nào?

Thì anh nói hồ sơ của tôi nát như tương khó vô cùng tôi chỉ biết khóc và khóc, nhưng anh xem hồ sơ xong thì bảo hồ sơ càng khó thì anh càng muốn thử sức mình, tôi nghe mà có tia hi vọng vì đã qua nhiều luật sư và có luật sư đã không nhận hồ sơ của tôi vì lý do nát như tương đó.

Cuộc trao đổi kéo dài hơn 3 tiếng thì cuối cùng chồng tôi đặt thẳng vấn đề cuối là tiền bạc để biết liệu có đeo nổi không vì cũng nghe đồn anh lấy giá rất mắc và liệu để không vay mượn được thì sẽ xin anh trả góp.

A suy nghĩ một hồi và trả lời anh lấy giá là: 1 ly cafe.

Nghẹn ở cổ chúng tôi không nói được gì và chồng tôi bật khóc lần đầu tiên tôi cũng nhìn thấy anh khóc dù không biết sẽ đi đến đâu nhưng chỉ nhiêu đó thôi cũng thấy chút ấm lòng giữa đời thật lúc bần cùng. Chúng tôi đi về với niềm vi vọng nhỏ nhoi.

Qua bao ngày tháng chờ đợi rồi lo sợ khi con trai vào đại học ngành y với số điểm khá cao, với thành tích học lực xuất sắc năm nhất đại học và đặt nhiều niềm tin vào cuộc sống, tôi rất và rất sợ làm con sụp đổ khi phải về Việt Nam làm gì? Sống bằng cách nào? Và thích nghi ra sao? Tương lai như thế nào khi bị mất ý chí khi đang tuổi lớn dễ xa ngã vào các cạm bẫy xã hội, còn con gái thì phải ra sao khi còn quá nhỏ làm sao thích nghi được y tế, đi học và ăn uống? Từng cái sợ này đến cái sợ khác, không biết làm gì như người bị tù treo.

Hằng ngày tôi đốt nhang trước bàn thờ Mẹ Quan Âm hãy thương mà cho con tâm nguyện cuối cùng trong cuộc đời mình được ở gần con không phải xa cách vợ chồng con của con được tiếp tục việc học mà không bị gián đoạn con gái con con qúa nhỏ khi phải xa con.

Con nguyện từ giờ cho đến chết luôn sống ghi nhớ Hạnh Nguyện của Mẹ. Cũng như cầu xin sự trợ giúp từ anh Tạ Quang Huy gởi đến tòa án được chấp thuận là công dân nước Úc là quê hương thứ 2 của mình. Đến giờ phút này tôi không mong muốn nào ngoài được ở cùng chồng và 2 con của mình dù tia hi vọng có nhỏ nhoi nhưng tôi vẫn tin vào phép lạ cho lòng thành của con người khi đang đứng trước bờ vực thẩm.

Ngày hôm nay (7/1/2023) khi nghe cuộc gọi của anh Huy, trong lòng tôi cứ ngổn ngang suy nghĩ anh đang cần thêm giấy tờ gì để mình bổ sung và tiếp tục chờ đợi và anh hỏi tôi đang dự tính cái gì thật sự ngoài lo sợ?

Tôi không dự tính được cái gì không có đường nào khác cả thì anh báo không phải đi đâu hết. Hai mẹ con tôi được chấp nhận ở lại Úc. Tôi lặng người như không tin vào tai mình, không tin đó là sự thật.

Không phải nghi ngờ lời nói của cố vấn Tạ Quang Huy mà là quá bất ngờ cho nên tôi thốt lên thật không anh và khóc như 1 đứa trẻ khi đang ở ngoài shop tôi không còn thấy ai xung quanh mình nữa cứ thế mà khóc.

Người ta khóc vì một nỗi buồn nào đó còn tôi khóc vì được cứu sống 1 lần nữa.

Cảm ơn cố vấn Tạ Quang Huy và các cộng sự đã vì gia đình nhỏ của tôi mà cực công rất nhiều.

Ly cafe này của anh Tạ Quang Huy quả thật là đắt nhất và trân quý nhất.

(lời tâm sự của phụ nữ gốc Việt bị chồng ruồng bỏ và giờ đã có lối thoát cho mình...và con mình gửi tới Tạ Quang Huy ngày 7/1/2023).

Mọi người đón tiếp phần 3 nhé.

(share thoải mái)

Cố Vấn Tạ Quang Huy
Đại Diện Di Trú Số 0212473


CHỒNG TÔI LÀ GAY - Phần 1Tôi đổ vỡ hôn nhân đầu tiên, khi con trai mới 13 tháng tuổi, do không chịu nổi thói trăng hoa n...
07/01/2023

CHỒNG TÔI LÀ GAY - Phần 1

Tôi đổ vỡ hôn nhân đầu tiên, khi con trai mới 13 tháng tuổi, do không chịu nổi thói trăng hoa nay đây mai đó của nghề tài xế tại Việt Nam.

Tôi sống vậy nuôi con ở tại Long Thành Mỹ, quận 9. Hưng là một người bạn hàng xóm mà khá rõ sự việc của tôi, đã chia sẻ và động viên tôi. Khi Hưng qua Úc theo diện thân nhân cuối cùng, chúng tôi vẫn liên lạc và tâm sự thường xuyên. Ngày Hưng về Việt Nam chơi lần đầu, tôi mới thấy mình có tình cảm hơn mức tình bạn và Hưng cũng vậy.

Chúng tôi bày tỏ với nhau và qua lại nhiều thư từ, hình ảnh, Hưng cũng gửi tiền về thường xuyên để phụ lo cuộc sống cho tôi. Lần sau Hưng về Việt Nam chúng tôi chính thức làm tiệc cưới tại nhà hàng với hơn 100 khách, cô, chú, bạn bè đến dự. Hưng sắp xếp nộp giấy tờ bảo lãnh mẹ con tôi sang Úc định cư. Nhưng tưởng cuộc sống và tình cảm Hưng dành cho tôi sẽ bù đắp, ai ngờ...

NGÀY ĐẾN ÚC

Khi bước xuống sân bay Brisbane, Hưng đón về nhà ở Byron Bay. Những ngày đầu Hưng dẫn đi biển, shopping cho biết, nhưng phải sắp xếp vào cuộc sống như thế nào để tốt cho con và tôi thì thật là khó vì không có người thân nào ở gần, con đến trường như thế nào và công việc cho tôi cũng không có.

Khi đó tôi liên lạc với cô bạn từ xưa ở Việt Nam xem ở đâu và có giúp gì được cho mình không. Thì thật may mắn, bạn tôi kêu lên đây ở để tiện đi làm chung và cho con học bên trường với em nó sẽ giúp dùm đưa đón đi học, còn chồng tôi cuối tuần về thăm.

Ở Úc này, một tuần hay một tháng về là bình thường (bạn tôi nói vậy). Chúng tôi bàn bạc và thấy đó là cách tiện nhất cho gia đình chúng tôi. Khi ở đó được ba tháng, Hưng nói ở đây lên xuống xa quá nên chuyển xuống mướn nhà tại Inala khu người Việt cho tiện hơn nữa. Cuộc sống của chúng tôi bình lặng trôi qua. Cuối tuần Hưng về cùng nhau đi shopping, phụ nấu ăn và dọn dẹp nhà cửa, rồi đầu tuần lại xuống Byron Bay làm mổ gà.

BỘ DI TRÚ ÚC PHỎNG VẤN - VÀNG THẬT KHÔNG SỢ LỬA

Đến một ngày có cuộc hẹn phỏng vấn tại Bộ Di Trú, tôi gọi điện báo cho Hưng biết để xin phép về cùng đi với tôi. Tưởng cuộc sống đời thường thì có gì phải lo lắng nhiều vì chúng tôi vẫn giữ tình cảm tốt đẹp dù Hưng không ở gần nhưng đâu có sao, bình yên cuộc sống là đủ rồi. Chúng tôi không cần chuẩn bị hay phải để ý gì hết, có sao nói vậy. Nhưng khi phỏng vấn từng người, tôi thấy rất lo vì có một số việc chúng tôi nói không khớp nhau, như qua nhà em gái ăn trưa về, tôi nói 01.30 còn Hưng nói 03.00.

HỒ SƠ BỊ TỪ CHỐI VÀ PHẢI RA TOÀ

Thế là những ngày đen tối của tôi đã đến khi nhận được thư yêu cầu giải trình những phần không khớp, rồi đến thư bảo có người tố cáo mối quan hệ của chúng tôi và tôi bị bác vào thường trú.

Chúng tôi nhờ luật sư đại diện để nộp đơn ra tòa vì chúng tôi tin mình sẽ thắng vì khi đó cũng đúng vào thời điểm hãng của Hưng đóng cửa, phải chuyển địa điểm được gần nhà và Hưng sắp xếp về nhà luôn không phải về mỗi tuần nữa. Chúng tôi có nhiều thời gian để chứng minh cuộc sống gia đình vợ chồng con cái rất hạnh phúc.

Khi em gái tôi và chồng nó mua nhà bên ngân hàng tính thu nhập hai vợ chồng nó sẽ mua được căn nhà có $350,000 trở xuống nhưng khi coi lại ưng ý căn nhà $400,000 không đủ nên mới kêu tôi thêm tên vào cho đủ mà mua. Gia đình chúng tôi quyết định dọn về ở chung để tiện việc giúp đỡ nhau. Từ khi dọn về đây, tôi thấy Hưng có gì đó hơi khác và thường xuyên đi với bạn bè, nhưng chúng tôi không có gì để cãi vã vẫn bình thường.

SỰ ĐỔ VỠ

Đến một tối cuối tuần, do có tiệc nhà bạn và tôi đi làm về trễ, Hưng qua trước nhậu với bạn bè, tôi qua sau thì phát hiện điều không bình thường từ nơi người chồng của mình khi đã ngà ngà say là một mối tình mà không phải với một cô gái nào trẻ đẹp hơn tôi mà là một 'thằng'.

Tôi không thể tin vào mắt mình và run hết cả người như đang đứng giữa trời đông mà không có đồ, nên người cũng không cử động nổi, không nói được lời nào. Tôi từng phát hiện cuộc sống đầu tiên khi ba của con trai tôi cặp kè với một cô gái trẻ hơn tôi cũng đau lắm nhưng lại nghĩ thường tình đàn ông Việt Nam đa phần là thế. Còn bây giờ tôi không hình dung nổi nó đau như thế nào, cảm giác muốn nôn nữa, rớt xuống vực sâu rất là tột cùng.

Tôi ngồi lặng ở một góc khuất thật lâu để trấn tĩnh lại mọi việc, không thể xem như không có gì được nữa, tôi đành lẳng lặng đi về. Suốt đêm không ngủ dù kế bên Hưng đã say và ngáy rất to, tôi ớn lạnh xương sống dù trong phòng không lạnh và cứ lâu lâu bật ngồi dậy nhìn cho rõ con người đó, đau nhiều lắm không lẽ mình đi so sánh với một thằng gay?

Rồi còn mọi việc đang trong lúc gặp khó khăn trên giấy tờ tôi không biết mình phải làm gì bây giờ. Không ngủ được, tôi ra phòng khách ngồi lặng người ở đó.

NỖI ĐAU ĐỚN BẤT THƯỜNG

Trong nhà lúc đó còn có anh Dũng là người bạn thân thiết. Anh ngồi đó mà không nói gì và tôi cũng không yên lòng được nữa, khóc mà không biết giờ này là mấy giờ, cả nhà đang ngủ, khóc như chưa từng được khóc, nói trong nước mắt. Giá như đó là một đứa con gái trẻ, giá như không còn tình cảm thì tôi cũng dễ chấp nhận vì đã từng một lần, còn lần này tôi không hiểu cảm giác mình lúc đó là như thế nào nữa, đau một cách bất thường...

Đến sáng hôm sau, tôi đã nói chuyện thẳng với Hưng về vấn đề đó. Không chối quanh, không vòng vo mà Hưng đã thừa nhận thẳng thắn là gay. Tôi nghe cũng không còn khóc được nữa. Tôi cũng không đủ can đảm ngồi đó nghe thêm gì nữa, rồi chuẩn bị đi làm.

Suốt một ngày làm, đầu óc tôi không tập trung vào đâu được. Bây giờ tôi phải làm sao, xứ người đất lạnh, công việc giấy tờ rối tung, giờ lại ra cớ sự, tâm sự được với ai, ai chỉ giúp được gì khi không dám mở miệng. Tôi không có lối thoát nào cả, ngồi làm mà không tập trung đã cắt chúng tay khách chảy máu và quên đầu quên đuôi.

NGÀY CẮP DÉP RA ĐI

Chiều về đến nhà tôi định trong đầu sẽ hỏi Hưng giờ phải tính sao nhưng không thấy Hưng đâu. Hỏi trong nhà cũng không thấy, tôi thấy hơi lạ nếu như thường lệ phải đi làm ca chiều đến tối thì dao cắt gà và hộp đựng cơm tất cả dụng cụ sẽ ở chỗ đó mà về không nhìn thấy.

Có gì đó là lạ, tôi vào phòng ngủ xem tủ quần áo thì thấy một số đồ đã biến mất. Tôi lập tức điện thoại và nhận được trả lời xin lỗi là không về nhà nữa vì người kia không thể sống thiếu Hưng. Tôi chết lặng người và hỏi vậy tôi thì sao? Thế là cúp máy và những cuộc gọi sau đó có đổ chuông nhưng không người bắt máy.

CHUỖI NGÀY ĐAU KHỔ

Cuộc đời tôi là những chuỗi ngày đau khổ, tôi suy sập hoàn toàn không biết điểm tựa, nếu không nghĩ đến con trai, lúc đó chết có lẽ sướng hơn sống mà khổ quá. Tôi không đi làm nổi những ngày sau đó mà ở hẳn trong nhà, em gái lo cơm nước cho cháu. Anh Dũng tâm sự và động viên tôi rất nhiều, thấu hiểu cả những gì tôi đang đau khổ và lo sợ. Tôi cũng bừng tỉnh sau một cơn va chạm mạnh và nghĩ tôi chết đi ai là người lo cho con và có tội với nó vì đã sinh ra nó mà không lo cho đàng hoàng, thiếu tình cha từ nhỏ giờ mà mẹ bỏ nữa chắc tôi mang tội mà có chết cũng không thể đầu thai làm người được nữa. Có đến như thế nào tôi cũng sẵn sàng đón nhận…

Tôi cũng đang chờ Toà khiếu nại về hồ sơ dựa trên mối quan hệ với Hưng mà không biết phải làm như thế nào, Hưng giờ đã theo 'dzai' rồi thì tôi phải thế nào?

CÁI XUI vs CÁI MAY

Ở chung một nhà nên tâm sự được với anh Dũng mọi chuyện và anh bày tỏ tình cảm của anh qua tin nhắn dù đang ở chung một nhà nhưng anh không ra đối diện mà phải nhắn tin vì anh bảo khó mở lời vì chưa phải lúc nhưng cũng không còn lúc nào thích hợp như lúc này.

Anh muốn làm điểm tựa cho tôi dù biết tôi đang ở hố sâu hay sao đi nữa anh cũng muốn cùng tôi đối diện sự việc sắp tới vì anh đã nghĩ về tôi từ lâu mà thấy tôi đang sống êm ấm nên không dám nói ra, chỉ giữ trong lòng.

Tôi né anh vài ngày sau đó để suy nghĩ vì cảm giác sợ nó đang còn lẩn quẩn bên mình. Rồi một ngày tôi ngồi xuống nói chuyện với anh, nào là tại sao không phải là một người khác tôi, anh thương tôi về điểm gì trong khi tôi nhìn tôi còn thấy chán, như một bà già đầu óc rối bời vì suy nghĩ và buồn quá nhiều, người sống mà không có thần sắc gì cả.

Anh nói anh thích nhìn vào mắt của tôi to, lồi nhưng lúc nào cũng ẩn một nét buồn và thương vì hằng ngày trong cuộc sống, tôi chăm lo cho con, sắp xếp công việc nhà cửa chu đáo. Có khi anh nói anh thầm ước đổi người đang trong cuộc sống của tôi không phải là Hưng mà là anh. Giờ anh mong tôi đừng trả lời vội mà cho anh một cơ hội và cho tôi từ từ chấp nhận và đón nhận tình cảm bằng thật lòng của tôi.

Từ ngày hôm sau anh đã sắp xếp mọi việc theo cách của một người chủ gia đình. Sáng anh đưa con trai đến trường và chiều nhờ bạn trở về giùm vì anh làm ca chiều lúc đó. Anh đưa tiền cho tôi đi chợ nấu ăn chung, chiều đi làm về tối nấu ăn lo cho con ăn uống tắm rửa, học bài. Khuya anh đi làm về chúng tôi cùng ăn cơm. Cuối tuần anh chở cả gia đình đi chơi. Có lẽ tôi đang được bù đắp chăng, tôi dần dần chấp nhận anh.

SỰ THIẾU SÓT CỦA LUẬT SƯ

Những tưởng những gì khó khăn sẽ có anh nhưng sau đó lại có những nỗi đau khác cũng xé lòng nát thịt khi luật sư gọi đến nói nhận được mail của tòa án rằng thư ra tòa đã gửi cách đây hơn một năm đã thiếu sót không có tên con trai của tôi trong hồ sơ, rằng hiện tại con trai đang sinh sống bất hợp pháp tại Úc. Luật sư nhận lỗi về phần mình và có xin được bổ sung nhưng không được vì thời gian đã quá lâu rồi.

Tôi bước chân ra khỏi văn phòng mà xé lòng, tôi khóc gào gọi mẹ Quan Âm hỏi tại sao lại thế này, tại sao thử thách con, hay nghiệp con nặng quá con không còn chịu đựng nổi nữa rồi, và đã suy nghĩ mua thuốc chuột bỏ vào nồi canh để hai mẹ con cùng chết, đường cùng lắm rồi.

Anh Dũng vẫn ở bên tôi động viên an ủi nhưng không có nỗi đau nào giống nỗi đau nào cả. Nếu có phép thuật lúc đó tôi cầu xin con tôi được bình yên nếu tôi phải chết tôi cũng cam lòng.

LUẬT SƯ THỨ 2 - BỘ TRƯỞNG CAN THIỆP

Anh Dũng cùng tôi nhờ một luật sư khác xin bộ trưởng can thiệp rằng con đã ở cùng tôi, giờ về Việt Nam ở đâu, ai nuôi khi cha ruột đã có vợ và hai con khác, cuộc sống thiếu trước hụt sau thì làm sao có điều kiện nuôi. Nhưng bộ trưởng đã từ chối, tôi không hình dung nổi mình lúc đó, không dám cho con biết vì sợ ảnh hưởng tâm lý, không còn đường nào cho mẹ con tôi. Vậy tại sao không chết vì chết sẽ giải quyết hết mọi việc.

Tôi không còn niềm hy vọng gì nữa và cũng không muốn anh Dũng khổ theo tôi nữa. Mọi việc tôi đã chuẩn bị còn lấy bỏ thuốc chuột vào nồi canh nữa là xong nhưng cũng sợ lắm có ác với con quá không, quyền làm người, nó có hận tôi không khi tôi làm như vậy.

Tôi lại đến luật sư để hỏi xem còn cách nào cứu con tôi không thì chỉ còn xin ân huệ của bộ trưởng. Ngày nào cũng chờ đợi và van xin mẹ Quan Âm xin cho con xóa vô lượng nghiệp chướng, xin cho con làm được vô lượng Phước Đức. Chờ mỗi ngày mỏi mòn thì ngày ra tòa cũng đến, đủ thứ dồn dập, nhưng người ta nói dậu đổ bìm leo.

Tôi đã thấy trong người mình đã kiệt sức mệt mỏi và có dấu hiệu bệnh vì rất khó chịu. Những tưởng vì lao tâm lao lực quá nên đi khám bác sĩ, thử máu thì biết mình đã có thai. Trời ơi niềm hạnh phúc giữa đen tối. Mọi suy nghĩ đến cái chết bây giờ thì ngược lại sợ chết hay bệnh hoạn vô cùng.

Ngày ra Tòa cũng là ngày gần sinh và toà đã tuyên bố bác đơn khiếu nại. Tôi đã sinh một bé gái kháu khỉnh đó là niềm vui lớn nhất trong cuộc đời và chính xác hơn là từ khi qua Úc.

Tôi đã làm kết hôn với anh Dũng, tổ chức tiệc tại nhà có gia đình hai bên cha mẹ và bạn bè anh em chứng kiến và cũng xin nộp bộ hồ sơ mới để được bình yên sống và chăm lo con cái. Tôi đã bổ sung những yêu cầu bộ di trú cần. Tất cả chúng tôi đều tuân theo một cách nghiêm chỉnh và minh bạch. Vậy mà chúng tôi vẫn nhận thư không can thiệp của bộ trưởng.

Gia đình chúng tôi mong cầu được sống bên nhau, được chăm lo cho con cái, vợ chồng không phải cách xa. Con cái không phải gián đoạn việc học. Nếu bây giờ tôi phải trở về Việt Nam đem theo hai con, đứa lớn không thể tiếp tục việc học ở Việt Nam được vì chương trình học khác nhau hoàn toàn. Đứa nhỏ vì sinh bên Úc nên khó thích nghi với môi trường Việt Nam, nhất là về mặt y tế, những lần tiêm chủng chích ngừa thuốc Việt Nam rất nhiều sự cố đã xảy ra với trẻ em, rất là đáng sợ.

Ba mẹ con không có chỗ ở sẽ phải thuê mướn ở tạm, cuộc sống rất là chật vật. Chồng ở bên này đi làm mà không yên tâm, xuống tinh thần vì nhớ vợ con. Riêng tôi rất là đau khổ khi để con mình chịu khổ theo mình như vậy.

Kính mong được sự hỗ trợ giúp đỡ và xem xét để gia đình chúng tôi được ở bên nhau nơi quê hương thứ hai của mình. Nếu nguyện vọng đó của gia đình chúng tôi thành hiện thực, gia đình chúng tôi sẽ sống và làm việc, là những công dân tốt tại nước Úc. Mong mỏi được sống thực thụ trên nhân gian.

(thư gửi tới anh Tạ Quang Huy qua email)

Brisbane, ngày 3 tháng 1 năm 2018.

Mời các bạn đón đọc phần 2 của phần tâm sự và tại sao Tạ Quang Huy cận thiệp và với thù lao là một lý cà phê? Kết quả sẽ ra sao?

(share thoải mái)

Cố Vấn Tạ Quang Huy
Đại Diện Di Trú Số 0212473


Hồng Nhan Bạc PhậnCách đây hơn 7 năm, lần đầu tiên tôi được nghe giọng ca của một trong những thí sinh của chương trình ...
07/01/2023

Hồng Nhan Bạc Phận

Cách đây hơn 7 năm, lần đầu tiên tôi được nghe giọng ca của một trong những thí sinh của chương trình Giọng Hát Việt. Lúc đó tôi cũng là một nhà sản xuất âm nhạc hoạt động tại Úc và Việt Nam. Tôi chưa có duyên để kết nối với cô vào lúc đó, nhưng tôi rất vui khi cô đã thuộc về đội của một huấn luyện viên rất thân với tôi.

Hai năm sau đó, là vào năm 2017 tôi được biết cô tới Úc để tham gia vào chương trình ca nhạc tại Úc. Lúc đó tôi là một đạo diễn cho chương trình và chúng tôi có chút duyên làm việc với nhau, mặc dù ngắn ngủi nhưng tôi vẫn còn nhớ giọng ca cô nội lực của cô.

Khoảng vài tuần sau show diễn tại Melbourne, cô ca sĩ trẻ đó có tới gặp tôi, nhưng lần này lại trong không gian của văn phòng làm việc tại tổng công ty của Tạ Quang Huy & Cộng Sự. Chính anh bạn trai của cô ấy đã đặt hẹn để hỏi thủ tục giấy tờ sao để cô ấy có thể được ở lại Úc.

Cô kể về nhân thân của mình, công việc và quan trọng hơn hết là mối quan hệ đang có với người đàn ông mà dắt cô tới (Cường). Cô nói chuyện nhỏ nhẹ và tự giới thiệu tên là Linh.

Sau cái lần gặp mặt tại văn phòng vào tháng 3 năm 2017 đó thì tôi cũng chẳng thấy Linh quay lại văn phòng để làm việc với người đàn ông tên Cường. Tôi biết rằng visa mà Linh đã từng sử dụng để qua Úc diễn chỉ có một thời hạn nhất định thôi mà nếu không nộp hồ sơ kịp thời thì Linh sẽ trở thành ‘người rơm’.

2 NĂM SAU

Cuối tháng 8 năm 2019, tôi lại gặp Linh tại văn phòng của mình và lần này khác lắm, cô ta buồn hơn và ít nói hơn. Vào thời điểm này thì cô đã sinh ra được một cậu con trai gần 2 tuổi và cha của đứa bé cũng chẳng thấy đâu. Cô bị trầm cảm, bị sốc nhiều thứ và cô có bệnh hiểm nghèo Lupus.

Nghe Linh tâm sự xong, tôi muốn sụp đổ và không thể hình dung được một phụ nữ như cô mà có thể mạnh mẽ tới mức đó. Tôi biết được một điều chắc chắn rằng làm ca sĩ tại Úc chẳng kiếm được bao nhiêu tiền, một mặt khác thì Linh phải nuôi con một mình và không có sự hỗ trợ nhất định.

Chẳng biết ai xui khiến cô quay trở lại gặp tôi sau hơn 2 năm. Lúc này thì hồ sơ xin định cư theo diện hôn nhân của Linh đã bị Bộ Di Trú Úc từ chối, visa chờ của cô là loại không thể quay trở lại sau khi xuất cảnh Úc. Theo luật di trú Úc, vào thời điểm Linh nộp hồ sơ xin định cư diện hôn nhân mà cô ấy không sở hữu một visa hợp lệ thì Linh sẽ được coi là người rơm…còn được gọi là sống bất hợp pháp tại Úc. Đối với trường hợp của Linh thì cô ta không thể về thăm gia đình tại Việt Nam rồi quay trở lại.

Mặc dù tỏ ra mạnh mẽ trước mặt tôi, nhưng tôi thừa biết được rằng trong lòng của cô chất chứa không biết bao nhiêu nỗi đau khổ.

LY CÀ PHÊ

Tôi là một người cha của 4 đứa con và vào lúc đó thì Aston cũng mới được chào đời được hơn 1 tháng tuổi. Tôi hình dung và cân nhắc nhiều thứ về trường hợp của Linh.

Một phụ nữ yêu chồng hết mình mà lại bị ruồng bỏ và giờ đây cô một thân một mình nuôi cậu con trai kháu khỉnh và trong người lại cả một đống bệnh nữa. Hồ sơ thì bị từ chối, tiền thì chẳng có bao nhiêu mà để tiếp tục bộ hồ sơ xin khiếu nại với Toà Phúc Thẩm Úc.

Tôi nói với Linh rằng:

“Anh là một người cha và anh hiểu được rằng anh không thể nào chăm sóc cho con tốt bằng vợ của mình cả và tất cả những đứa trẻ sinh ra đều phải được sự thương yêu đùm bọc của cả cha lẫn mẹ. Anh không muốn em phải gồng mình nữa là vì phụ nữ sinh ra là để được nuông chiều. Em đã quá khổ và phải chịu đựng những thứ búa rìu này trong khi đúng ra đây là tuổi ‘hưởng’ của em.”

Linh đáp lại với giọng Huế nhỏ nhẹ:

“Em có đi làm và sẽ tiết kiệm để trả cho anh nếu anh nhận hồ sơ.”

Tôi im lặng một hồi và nhìn thẳng vào mắt Linh nói:

“Hơn 2 năm trước, anh em mình chưa có duyên làm việc và giờ hồ sơ của em bị nát như tương và hoàn cảnh của em cũng tồi tệ hơn nhiều, nhưng anh Tạ Quang Huy từ trước đến giờ khi làm việc là đối sự bất đối nhân, cho nên sự việc của em cần là anh sẽ ra tay vào cuộc”.

“Anh báo phí cho em với” - Linh hỏi.

“Hồ sơ này anh chỉ nhận với một điều kiện duy nhất, đó là mua cho anh ly cà phê sau khi giấy tờ em được hoàn tất và được định cư tại Úc”.

Không gian trở nên im lặng và một hồi tiếng khóc của Linh đã được thoát ra. Tôi muốn cô phải thật thoải mái, tiếp tục công việc, tiếp tục cuộc sống vì con và vì bản thân. Mọi thứ giấy tờ còn lại là để tôi lo.

Tôi đã thành lập hồ sơ với biệt danh là ‘Hồng Nhan Bạc Phận’.

HỒ SƠ HÓC BÚA

Sau 3 năm làm việc cho hồ sơ Hồng Nhan Bạc Phận của Linh và sau khi khai thác những tài liệu cũng như bằng chứng được cung cấp cho Toà thì tôi cho rằng độ khó của hồ sơ này là 7/10. Chẳng phải khó là tôi né và trên thực tế thì nó lại là ngược lại, vì hồ sơ càng khó thì chính nó lại là những liều thuốc để cho tôi tiếp tục ngành di trú tại Úc.

Tháng 8 năm 2022, Toà Phúc Thẩm Úc đưa vụ của Linh ra xét xử.

Ngày hôm nay, Toà Phúc Thẩm Úc đã đưa ra quyết định tốt cho Linh.

Lại một lần nữa, tôi được nhìn Linh khóc khi trao kết quả của Toà cho cô ấy.

Tinh thần của tôi sảng khoái hơn rất nhiều…và tôi còn phải tiếp tục bước đi với chặng đường di trú này…vì ngành chọn tôi chứ tôi không chọn ngành.

“Kết quả là tất cả” - Tạ Quang Huy

Cố Vấn Tạ Quang Huy
Đại Diện Di Trú Số 0212473

* Tên nhân vật đã được thay đổi.


Du khách đến Úc không cần giấy chứng nhận vaccine từ ngày 6/7 Du khách đến Úc sẽ không cần giấy chứng nhận vaccine COVID...
04/07/2022

Du khách đến Úc không cần giấy chứng nhận vaccine từ ngày 6/7

Du khách đến Úc sẽ không cần giấy chứng nhận vaccine COVID-19 và giấy khai báo điện tử (Australia Digital Passenger Declaration /DPD).

Thay đổi sẽ có hiệu lực từ Thứ tư, ngày 06/07/2022.

Thông báo cũng bao gồm những thay đổi đối với những người đi bằng đường biển, các thủ tục khai báo áp dụng cho hành khách trên tàu và thủy thủ đoàn sẽ được dỡ bỏ.

Bộ trưởng Y tế Mark Butler cho biết du khách vẫn cần phải tuân thủ các yêu cầu an toàn COVID-19 từ các hãng hàng không, cũng như các yêu cầu do các quốc gia, tiểu bang và vùng lãnh thổ khác áp đặt.

Việc đeo khẩu trang vẫn được yêu cầu trên các chuyến quốc tế bay đến Úc và các chuyến bay nội địa.

Address

550 Lonsdale Street
Melbourne, VIC
3000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Di Tru Uc posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Establishment

Send a message to Di Tru Uc:

Share