Gạo Gia Gia

Gạo Gia Gia Ghé vào đây để nạp một chút "vitamin ngọt ngào" qua những mẩu chuyện nhỏ. Thương mời bạn cùng tớ viết tiếp những chương thật đẹp. 🍯🧸

[HOÀN] Làm lụng vất vả nửa đời người, cuối cùng tôi cũng mua được một căn biệt thự trả hết một lần cho con trai ngay giữ...
28/04/2026

[HOÀN] Làm lụng vất vả nửa đời người, cuối cùng tôi cũng mua được một căn biệt thự trả hết một lần cho con trai ngay giữa trung tâm thành phố.

Vậy mà ngay ngày đầu tiên dọn vào, tôi lại phát hiện một thứ kỳ lạ dưới gầm giường trong ph òng ngủ chính — một chiếc băng vệ sinh đã qua sử dụng.

Nghĩ kỹ thì thấy có gì đó không ổn: con trai tôi còn chưa biết món quà bất ngờ này.

Mà tôi thì đã mãn kinh từ mười năm trước rồi cơ mà!

Làm lụng vất vả nửa đời người, cuối cùng tôi cũng mua được một căn biệt thự trả hết một lần cho con trai ngay giữa trung tâm thành phố.

Vậy mà ngay ngày đầu tiên dọn vào, tôi lại phát hiện một thứ kỳ lạ dưới gầm giường trong ph òng ngủ chính — một chiếc băng vệ sinh đã qua sử dụng.

Nghĩ kỹ thì thấy có gì đó không ổn: con trai tôi còn chưa biết món quà bất ngờ này.

Mà tôi thì đã mãn kinh từ mười năm trước rồi cơ mà!

1

“Xì xèo!” – tiếng dầu mỡ bắn lên trong bếp vang lên rõ mồn một.

Tôi quay lại nhìn, thấy Chu Tư Minh đang làm món tôm rang tỏi mà tôi rất thích ăn.

Tôi tính vào phụ một tay thì anh ấy lại đẩy tôi ra:

“Vũ Quyên, khói dầu không tốt cho da của phụ nữ đâu, để anh làm là được rồi.”

Tôi bật cười bất lực.

Chúng tôi đã bên nhau suốt ba mươi năm, trải qua không ít sóng gió, nhưng anh luôn chu đáo và dịu dàng với tôi. Cũng coi như là một cuộc hôn nhân hạnh phúc.

Tôi vốn không ngồi yên được lâu. Thấy bếp không cần tôi giúp, tôi đi lên ph òng ngủ chính để dọn dẹp.

Căn biệt thự hai tầng này là căn nhà cưới mà vợ chồng tôi dành dụm cả đời để chuẩn bị cho con trai, nên mọi chi tiết đều phải chăm chút cẩn thận.

Khi tôi đang quỳ trên sàn để lau dọn dưới gầm giường, đầu ngón tay bất ngờ chạm vào thứ gì đó.

Lạnh lạnh, cứng cứng, giống như một que phấn to.

Tôi hơi do dự, rồi rướn người với tay lấy ra.

Đó là một vật hình trụ màu tím, trông giống một ống ti êm có thể đẩy ra vào.

Phía cuối còn thừa một đoạn dây trắng — chắc là để tiện rút ra.

Tôi đẩy nhẹ một cái, “tách” một tiếng, đầu bên kia lộ ra một đoạn bông hơi đen.

Tò mò quá, tôi mở điện thoại tìm kiếm hình ảnh.

Phát hiện ra đó là… một chiếc tampon — dùng trong kỳ kinh nguyệt, lại còn là đã qua sử dụng.

Không cam lòng, tôi còn lật cả đệm giường lên kiểm tra.

Đệm mới tinh, sạch sẽ, chỉ có ở giữa có vết đỏ nhàn nhạt — như thể ai đó từng nằm đây rồi bất ngờ “tới tháng”.

Tim tôi chợt thắt lại.

Căn biệt thự này mới nhận nhà nửa năm trước, việc thi công trang trí đều do tôi đích thân giám sát, làm sao có người ngoài vào ở được?

Chẳng lẽ là do bên quản lý khu?

Tôi chụp lại mấy bức hình rồi gửi cho họ.

Người phụ trách quản lý lập tức hoảng hốt:

“Chị Trần à, chị cũng biết khu biệt thự của mình an ninh và dịch vụ đều là nhất đấy. Không có sự cho phép của chị, đến một con ruồi chúng tôi cũng không để lọt vào đâu!”

Vậy thì… chẳng lẽ là con trai tôi, Chu Giản, từng đưa ai đó đến đây?

Nghĩ lại thấy không hợp lý.

Căn biệt thự này vốn là món quà sinh nhật bất ngờ, nó còn chưa hề biết tới sự tồn tại của căn nhà này cơ mà.

Tôi càng nghĩ càng bất an. Tôi siết chặt chiếc tampon trong tay, như thể đang nắm một quả bom hẹn giờ.

Nó làm nổ tung cuộc sống trung niên vốn bình lặng của tôi, cũng khiến một người phụ nữ đã có gia đình như tôi không thể giữ vững cảm xúc nữa.

“Vũ Quyên, mau ra rửa tay ăn cơm nè!”

Giọng nói dịu dàng của Chu Tư Minh kéo tôi trở về hiện thực.

Tôi ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt anh ấy, chợt giật mình nhận ra — mật khẩu cửa của căn biệt thự này chỉ có tôi và anh ấy biết.

Một suy nghĩ đáng sợ chợt hiện lên trong đầu tôi:

Chẳng lẽ là… Chu Tư Minh?

Một khi hạt giống nghi ngờ đã được gieo, nó sẽ bén rễ rất nhanh.

Đến cả con tôm anh gắp cho tôi, tôi cũng cảm thấy muốn buồn nôn.

Đêm xuống, tôi nằm trên chiếc giường mềm mại trong ph òng ngủ chính, nhìn khuôn mặt ngủ sa y của Chu Tư Minh mà trằn trọc không tài nào chợp mắt được.

Muốn kiểm tra điện thoại của anh thì mới phát hiện, anh đã đổi mật khẩu khóa màn hình từ bao giờ.

Tôi như gặp phải cơn sóng lớn trong lòng — bởi trước nay, vợ chồng tôi luôn dùng chung mọi loại mật khẩu.

2

Hôm sau là sinh nhật của Chu Giản.

Nó nói sẽ dẫn bạn học đến ăn mừng.

Tôi cũng định nhân cơ hội này, tặng căn biệt thự làm quà bất ngờ cho nó.

“Vũ Quyên, em thấy anh mặc bộ vest này có được không?”

Trước gương, Chu Tư Minh mặc một bộ vest mới tinh, vẻ mặt hào hứng nhìn tôi.

Anh ấy là giảng viên đại học cả đời, chưa từng chịu cảnh nắng mưa dãi gió. Thêm vào khí chất nho nhã, trông chẳng giống người ngoài năm mươi chút nào.

Tôi nhìn gương mặt người đàn ông mà mình đã yêu suốt nửa đời… và định nói ra sự thật:

“Ừm, trông trẻ ra thật đấy.”

“Chỉ là hôm nay đâu phải anh là nhân vật chính, mặc màu mè thế làm gì?”

Chu Tư Minh cắt lời tôi:

“Vũ Quyên, em không hiểu đâu, sinh nhật con trai, lại còn dẫn bạn học đến, mình phải coi trọng một chút chứ.”

“Em không ăn diện thì thôi, cũng đừng bắt anh phải xuề xòa theo nhé?”

Nhưng điều mà Chu Tư Minh không biết là — kể từ sau khi phát hiện ra chiếc tampon đó, tôi đã chẳng còn tâm trạng nào để chỉnh chu nữa.

“Ba, mẹ, con về rồi đây!”

Tiếng của Chu Giản vang lên vui vẻ ở cửa ra vào.

Tôi vừa ra mở cửa thì thấy nó đứng đó cùng một cô gái, trên tay còn xách theo hộp bánh sinh nhật.

“Vào nhanh nào!”

Chu Tư Minh vội vàng bước ra đón hai đứa vào trước cả tôi.

Cô gái đó khá ưa nhìn, mắt hạnh, mặt tròn, trang điểm nhẹ, trông rất ngoan hiền.

61826

[Full] Khi lâm chung, chồng tôi nắm chặt tay tôi, trăn trối:“Phân nửa tài sản để lại cho con trai, phân nửa cho Lâm Quyê...
28/04/2026

[Full] Khi lâm chung, chồng tôi nắm chặt tay tôi, trăn trối:

“Phân nửa tài sản để lại cho con trai, phân nửa cho Lâm Quyên.”

Nhưng tôi tên là Đặng Chi Mai.

Con trai gật đầu: “Dì Lâm đã vì cha mà hy sinh nửa đời người, đây là điều bà ấy xứng đáng có được.”

Câu nói cuối cùng của chồng, ông dành cho tôi:

“Cũng không bạc đãi em đâu, trăm năm sau có thể hợp táng cùng anh.”

Thì ra, ông đã có một "Bạch Nguyệt Quang" vụng trộm nhiều năm.

Tôi tức đến xuất huyết não, chết ngay trước giường bệnh của ông.

Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi trở về cái ngày ông nói con còn nhỏ, bảo tôi nghỉ việc ở nhà làm nội trợ toàn thời gian.

Khi lâm chung, chồng tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, trăn trối:

“Phân nửa tài sản để lại cho con trai, phân nửa cho Lâm Quyên.”

Nhưng tôi tên là Đặng Chi Mai.

Con trai gật đầu: “Dì Lâm đã vì cha mà hy sinh nửa đời người, đây là điều bà ấy xứng đáng có được.”

Câu nói cuối cùng của chồng, ông dành cho tôi:

“Cũng không bạc đãi em đâu, trăm năm sau có thể hợp táng cùng anh.”

Thì ra, ông đã có một "Bạch Nguyệt Quang" vụng trộm nhiều năm.

Tôi tức đến xuất huyết não, c.h.ế.t ngay trước giường bệnh của ông.

Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi trở về cái ngày ông nói con còn nhỏ, bảo tôi nghỉ việc ở nhà làm nội trợ toàn thời gian.

—-------

Tôi nhìn quanh bệ nh vi ện cũ kỹ trước mắt, cảm thấy như đang nằm mơ.

Cao Huy từ xa vội vã đạp xe “xe đòn gánh” chạy tới.

“Sao lại thế này? Thiên là đứa trẻ ngoan ngoãn, cô giáo lại nhắn tôi, nói nó đ.â.m mù mắt bạn học?”

Anh ta nhíu mày, trách móc tôi:

“Tôi đã nói với em rồi, dạo này nhà có nhiều việc, con lại còn nhỏ. Em là mẹ, nên nghỉ việc để chăm sóc gia đình.

Nếu em đồng ý sớm, đã chẳng xảy ra chuyện thế này!”

Sau khi mơ màng giải quyết xong chuyện đứa trẻ bị thương và bồi thường một khoản lớn, Cao Huy lại mở lời với tôi.

Lúc đó tôi mới dần hiểu ra — mình đã sống lại, trở về đúng cái ngày anh ta bảo tôi từ bỏ công việc, ở nhà làm hậu phương vững chắc để anh ta yên tâm phát triển sự nghiệp.

Cũng khó trách tôi phản ứng chậm chạp, bởi kiếp trước, tôi c.h.ế.t đi khi đã là một bà lão.

Kiếp trước, vì con còn nhỏ, vì phải chăm sóc bố mẹ chồng già yếu, tôi bất đắc dĩ từ bỏ sự nghiệp đang ở thời kỳ huy hoàng trong đoàn kịch.

Đoàn trưởng sắp nghỉ hưu là người quen cũ của cha tôi, tôi theo ông học hát từ nhỏ.

Ông nhiều lần giữ tôi lại, còn nói phụ nữ có thể gánh một nửa bầu trời. Với tài năng và giọng hát của tôi, hoàn toàn có thể tiếp nhận vị trí của ông.

Cao Huy — lúc đó là một trong số hiếm hoi sinh viên chuyên ngành hí kịch — đã để mắt đến vị trí này từ lâu.

Nếu tôi rút lui, người kế nhiệm không ai khác ngoài anh ta.

“Chuyện nhà các cháu, bác không tiện can thiệp. Nhưng Chi Mai à, bác vẫn hy vọng cháu nắm giữ vận mệnh của chính mình.

Nếu một ngày nào đó, cậu ấy trở thành gã sở khanh như trong tuồng hát, cháu còn có đường lui.”

Lúc ấy, tôi bị việc nhà làm phiền, lại bị lời ngon tiếng ngọt của Cao Huy mê hoặc, tin tưởng rằng cuộc hôn nhân của mình là do tình yêu, không giống những cuộc hôn nhân sắp đặt.

[ - .]

Sau khi tôi từ chức, Cao Huy thuận lợi lên làm đoàn trưởng.

Từ đó, anh ta càng bận rộn hơn.

Bận sáng tác, dàn dựng, giao tiếp, lưu diễn khắp nơi.

Mỗi lần ra ngoài, ít thì mười mấy ngày, nhiều thì vài tháng.

Mọi việc trong nhà, một tay tôi gánh vác.

Bố mẹ chồng già yếu, mẹ chồng hễ giận là đau tức ngực, tôi cẩn thận chăm sóc, đến năm họ 83 tuổi thì cùng nhau qua đời.

Con trai tôi từ nhỏ đã khác thường, ba tuổi vẫn chưa biết nói. Sau này có một từ mới — “tự kỷ”.

Nó thích cục tẩy hình hổ của bạn học, liền ra tay cướp, rồi dùng bút đ.â.m mù mắt bạn.

Tôi tra cứu tài liệu nước ngoài, ngày ngày cùng con luyện tập, một câu nói phải lặp lại cả ngàn lần mới dần thấy hiệu quả.

May mắn thay, sự nghiệp của Cao Huy lên như diều gặp gió.

Anh ta mỗi ngày đều rạng rỡ, càng khiến tôi trông tàn tạ, ra đường có người còn tưởng tôi là mẹ anh ta.

Cuối cùng cũng đến ngày anh ta về hưu, tôi tưởng sẽ thực hiện lời hứa năm xưa khi tôi từ chức:

“Anh nhất định sẽ cho em một cuộc sống tốt, lúc rảnh rỗi sẽ đưa em đi du lịch khắp nơi.”

Không ngờ, vừa nhận thông báo nghỉ hưu, anh ta liền tức giận, lên cơn đau tim.

Bác sĩ thông báo tình trạng nguy kịch.

Anh ta cố gắng ngồi dậy, gọi bác sĩ và y tá làm chứng, lập di chúc:

“Tài sản chia hai phần, một cho con trai, một cho Lâm Quyên.”

Mà tôi, là Đặng Chi Mai.

Trong lúc tôi c.h.ế.t lặng, đứa con trai mà tôi nuôi dạy khôn lớn như người bình thường, lại gật đầu đồng ý:

“Dì Lâm đã vì cha suốt cả đời, bà ấy xứng đáng có phần.”

Cao Huy chỉ tay về phía tôi:

“Cũng không bạc đãi em, sau này có thể hợp táng cùng anh.”

Lúc ấy tôi mới biết, ông ta đã qua lại vụng trộm với Lâm Quyên – đào kép chính của đoàn kịch – bao nhiêu năm!

Choáng váng, toàn bộ m.á.u trong người tôi dồn lên não, tôi c.h.ế.t ngay trước giường bệnh của ông.

Lần nữa tỉnh lại, tôi đã trở về cái ngày con bị đuổi học, Cao Huy bắt tôi nghỉ việc ở nhà chăm con.

Tôi cụp mắt, cười lạnh: “Con cũng đâu phải chỉ của mình tôi, sao lại bắt tôi nghỉ việc?”

Từ lúc quen nhau đến nay, lần đầu tiên Cao Huy bị tôi phản bác như thế, liền đứng ngẩn ra đó.

52846

[HOÀN] Mẹ tôi tự sát chỉ vì năm nghìn đồng.Chỉ vì bà lấy năm nghìn để mua tập cho tôi, ba tôi đã đánh bà đến đầu rách má...
28/04/2026

[HOÀN] Mẹ tôi tự sát chỉ vì năm nghìn đồng.

Chỉ vì bà lấy năm nghìn để mua tập cho tôi, ba tôi đã đánh bà đến đầu rách má u chảy, ngay trước mặt hàng trăm người ở chợ.

Nhưng nguồn thu chính trong nhà là do mẹ tôi dậy sớm thức khuya, tự mình bốc dỡ rau củ ở chợ đầu mối để kiếm sống.

Cuối cùng, mẹ tôi phải vay năm nghìn đồng từ dì Tống bán hàng cạnh bên để mua tập cho tôi.

Tối hôm đó, mẹ tôi treo cổ tự vẫn.

Ba tôi nói là tôi đã ép chết mẹ.

Chỉ là ba cuốn tập thôi mà, không làm bài thì cùng lắm bị thầy cô la, đâu đến mức phải chết.

Ông vứt tôi cho cậu tôi nuôi, một cái vứt là hai mươi ba năm trời.

Sau này tôi phát đạt, bất chấp sự mắng chửi của cậu, vẫn lập tức đón ông về nhà—khi ông đã bị một người đàn bà lừa sạch tiền.

Mẹ tôi tự sát chỉ vì năm nghìn đồng.

Chỉ vì bà lấy năm nghìn để mua tập cho tôi, ba tôi đã đánh bà đến đầu rách má u chảy, ngay trước mặt hàng trăm người ở chợ.

Nhưng nguồn thu chính trong nhà là do mẹ tôi dậy sớm thức khuya, tự mình bốc dỡ rau củ ở chợ đầu mối để kiếm sống.

Cuối cùng, mẹ tôi phải vay năm nghìn đồng từ dì Tống bán hàng cạnh bên để mua tập cho tôi.

Tối hôm đó, mẹ tôi treo cổ tự vẫn.

Ba tôi nói là tôi đã ép chết mẹ.

Chỉ là ba cuốn tập thôi mà, không làm bài thì cùng lắm bị thầy cô la, đâu đến mức phải chết.

Ông vứt tôi cho cậu tôi nuôi, một cái vứt là hai mươi ba năm trời.

Sau này tôi phát đạt, bất chấp sự mắng chửi của cậu, vẫn lập tức đón ông về nhà—khi ông đã bị một người đàn bà lừa sạch tiền.

1

Ba tôi ngồi vắt chân trên ghế sofa nhà tôi, vừa nhấm nháp trà loại đắt tiền tôi mới mua.

“Cũng coi như mày có lương tâm, kiếm được tiền rồi còn nhớ tới việc đón tao về hưởng phúc.”

“Ph òng ngủ chính dọn sẵn cho tao, mỗi tháng cho tao mười triệu chi tiêu.”

“Dạ dày tao yếu, phải ăn ít nhưng ăn nhiều bữa, mày nhớ nấu cho tao một bữa đủ dinh dưỡng mỗi bốn tiếng.”

“Nếu tao dắt bạn gái về ở vài hôm, mày phải ra khách sạn ở tạm, đừng có cản trở cuộc sống riêng của tụi tao.”

Tôi lạnh lùng nhìn người đàn ông đã biệt tăm hai mươi ba năm trời—người mà tôi phải gọi là cha—với nụ cười gượng gạo đầy chua chát.

Chiếc đồng hồ treo tường chỉ sáu rưỡi, chắc cậu tôi sắp tan làm về tới.

Cửa nhà “két” một tiếng mở ra, cậu bước vào, vừa thấy ông liền vớ lấy đôi giày trên kệ ném thẳng tới.

“Ai cho ông về đây?”

“Ông ép chết chị gái tôi, ôm tiền chị ấy cực khổ kiếm được đi hú hí với đàn bà suốt hai mươi ba năm, giờ thấy Thục Nghi phát tài mới trơ mặt mò về?”

“Sao ông có thể mặt dày đến vậy?”

Thân hình béo ú của ba tôi né tránh vụng về, nhưng đôi giày vẫn bay trúng ngay mặt ông ta—khuôn mặt đã được chăm sóc kỹ lưỡng.

Tôi cố cắn môi nhịn cười, suýt nữa thì bật cười thành tiếng.

“Con gái tao hiếu thảo, đích thân đón tao về để báo hiếu, mày xen vào làm gì?”

Cậu tôi giận đến mức môi run lên, ánh mắt đầy đau đớn.

“Thục Nghi, cậu thật sự quá thất vọng về cháu. Cháu quên rồi sao? Cháu quên mẹ cháu đã chết như thế nào à?”

Tôi tất nhiên không quên, mà cũng không dám quên.

Bao nhiêu đêm dài mất ngủ, tôi cứ lặp lại từng chi tiết của hôm đó trong đầu, càng nhớ rõ bao nhiêu, nỗi hận lại càng sâu đậm bấy nhiêu.

Năm tôi bảy tuổi, ngày đầu tiên đi học, tôi cần mua tập viết. Tôi khóc năn nỉ ông rất lâu.

Ông vừa thua bạc cả đêm, không đưa tôi đồng nào, ngược lại còn tát tôi một cái trời giáng.

Tôi vừa khóc vừa chạy ra chợ tìm mẹ.

Mẹ làm bán buôn rau ở chợ, vì ba tôi nói thuê người tốn tiền, nên mẹ phải tự mình làm hết.

Sáng hôm đó, mẹ một mình bốc dỡ mười tấn cải thảo.

Tôi sốt ruột giục: “Mẹ ơi nhanh lên, tám giờ rồi, con trễ học mất.”

Sáng nào ba tôi cũng ra chợ thu tiền, từng đồng từng cắc đều phải đối chiếu với mẹ. Thiếu một xu, mẹ lại bị ăn tát.

Mẹ cắn môi nứt nẻ, cố lấy năm nghìn đồng ra đưa tôi.

“Học cho giỏi vào, đừng để sau này giống mẹ, cả đời bị đàn ông đè đầu cưỡi cổ.”

Ngay sau đó, một cú đấm nặng như búa giáng xuống đầu mẹ.

“Con đĩ thúi, ai cho mày động vào tiền của tao?”

Mẹ tôi bị đè xuống đống rau thối, bị đánh đến má u chảy đầm đìa.

Tôi khóc nức nở, ném tiền lại, vừa gào vừa van: “Con không mua tập nữa, đừng đánh mẹ con!”

Nhưng ông càng đánh càng hăng, như thể đó là một thú vui.

“Con đàn bà phá của, hôm nay dám lén lấy năm nghìn, ngày mai chẳng phải sẽ dám lấy năm trăm sao? Tao phải đánh cho mày chừa cái thói ấy mới được.”

Mẹ tôi, như mọi lần trước, chỉ biết cuộn tròn người lại, ôm đầu chịu trận, im lặng không kêu một tiếng.

Vì có van xin thì cũng chỉ bị đánh nặng tay hơn mà thôi.

Ba tôi lấy luôn năm nghìn đó và toàn bộ số tiền mẹ tôi kiếm được trong buổi sáng hôm ấy.

Mẹ tôi từ dưới đất bò dậy, lấy tay áo lau má u trên mặt, rồi qua sạp kế bên mượn dì Tống bán táo năm nghìn đồng để mua tập cho tôi.

Sau đó, mẹ lục trong túi áo ra một viên kẹo trái cây đã chảy nước, nhét vào miệng tôi.

“Đi học đi con, năm nghìn này mẹ không trả nổi đâu, sau này con tự trả lại nhé.”

Đó là câu cuối cùng mẹ nói với tôi. Tiếc là lúc ấy, tôi không hiểu được hàm ý trong lời mẹ.

Tối tôi tan học về nhà, thì thấy mẹ đã treo cổ trong nhà vệ sinh.

Ba tôi chửi rủa cả ngày trong nhà:

“Đệt, dám tự tử trong nhà tao? Tao cực khổ mua căn nhà này, giờ biến thành nhà ma rồi thì bán cho ai?”

“Xui xẻo chết được, tao đã nói lúc đầu là không nên cưới nó.”

Ông nắm tóc tôi, vừa lôi vừa mắng:

“Đồ sao chổi, chính mày hại chết mẹ mày đấy. Mua tập làm gì, không viết bài thì có chết được không?”

Mẹ tôi vừa chôn cất xong, ông liền đem tôi gửi sang nhà cậu.

Nghe nói, ngay chiều hôm tôi vừa được đưa đến, ông đã dắt một người đàn bà khác về nhà và mua cho ả một chiếc xe con giá hai trăm triệu.

Từ hôm đó, ông như biến mất khỏi cuộc đời tôi. Không đến thăm, cũng không gửi cho tôi một đồng tiền sinh hoạt.

56055

[HOÀN] Năm thứ năm kết hôn, chồng tôi lén lút tổ chức đám cưới với tình cũ.Tệ hơn nữa, tôi bị chẩn đoán un g th ư, chỉ c...
28/04/2026

[HOÀN] Năm thứ năm kết hôn, chồng tôi lén lút tổ chức đám cưới với tình cũ.

Tệ hơn nữa, tôi bị chẩn đoán un g th ư, chỉ còn ba tháng để sống.

Anh ta gọi điện cho tôi: “Đơn ly hôn ở trên bàn, tôi đã ký rồi. Từ giờ tôi sẽ không về nữa.”

Trời mưa như trút nước, tôi đau đến mức co quắp dưới sàn, chỉ thốt lên một chữ: “Được.”

Phó Tây Châu nghĩ tôi đang giận dỗi, thẳng tay cúp máy.

Anh ta không biết, lần này tôi thực sự buông tay rồi.

Tôi cắt nát giấy kết hôn, đốt sạch ảnh cưới, xóa bỏ mọi dấu vết về cuộc sống chung của chúng tôi.

Sau khi làm xong tất cả, trung tâm hiến tạng gọi đến:

“Cô Cố Dạng, cô có chắc chắn muốn hiến tặng cơ thể mình sau khi qua đời không?”

“Ừ.”

Và khi Phó Tây Châu biết được điều này, anh ta suy sụp đến mức khóc không thành tiếng.

Năm thứ năm kết hôn, chồng tôi lén lút tổ chức đám cưới với tình cũ.

Tệ hơn nữa, tôi bị chẩn đoán un g th ư, chỉ còn ba tháng để sống.

Anh ta gọi điện cho tôi: “Đơn ly hôn ở trên bàn, tôi đã ký rồi. Từ giờ tôi sẽ không về nữa.”

Trời mưa như trút nước, tôi đau đến mức co quắp dưới sàn, chỉ thốt lên một chữ: “Được.”

Phó Tây Châu nghĩ tôi đang giận dỗi, thẳng tay cúp máy.

Anh ta không biết, lần này tôi thực sự buông tay rồi.

Tôi cắt nát giấy kết hôn, đốt sạch ảnh cưới, xóa bỏ mọi dấu vết về cuộc sống chung của chúng tôi.

Sau khi làm xong tất cả, trung tâm hiến tạng gọi đến:

“Cô Cố Dạng, cô có chắc chắn muốn hiến tặng cơ thể mình sau khi qua đời không?”

“Ừ.”

Và khi Phó Tây Châu biết được điều này, anh ta suy sụp đến mức khóc không thành tiếng.

1

Tôi nhìn thấy tin tức giải trí về đám cưới của Phó Tây Châu hôm nay, cứ tưởng mình nhìn nhầm.

Dù sao thì, chúng tôi cũng đã kết hôn được năm năm rồi.

Giới truyền thông bây giờ vì muốn câu view mà giật đủ mọi kiểu tiêu đề.

Tôi bấm vào bài báo.

Trong ảnh, Phó Tây Châu đang quỳ một gối, đeo nhẫn cho một người phụ nữ.

Khi nhìn rõ gương mặt cô ta, một cảm giác hoảng loạn ập đến.

Đó là Bạch Nguyệt Quang của anh ta.

Tôi lập tức mở danh bạ, gọi cho Phó Tây Châu.

Tổng đài vang lên giọng nói lạnh lùng: “Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.”

Tôi siết chặt điện thoại, quay sang tài xế:

“Bác tài, không đến bệ nh vi ện nữa, quay xe đến khách sạn Lam Đô.”

Dù có chút ngập ngừng, ông ấy vẫn chuyển làn, quay đầu xe.

2

Đám cưới diễn ra trong không khí tưng bừng.

Khi tôi đến nơi, MC đang cười đùa với Phó Tây Châu:

“Chú rể còn chần chừ gì nữa? Cô dâu đã gật đầu rồi, mau đeo nhẫn đi chứ!”

Tiếng vỗ tay, reo hò vang dội cả hội trường.

Phó Tây Châu bước đến trước mặt Lâm Thanh Nguyệt, quỳ một chân xuống, lấy nhẫn ra khỏi hộp.

Cô ta đỏ mặt, ngoan ngoãn đưa tay ra.

Chiếc nhẫn trượt vào ngón áp út.

Ngay lập tức, tiếng hò hét càng lớn hơn.

“Hôn đi! Hôn đi!”

Phó Tây Châu giữ gáy Lâm Thanh Nguyệt, từ từ làm sâu thêm nụ hôn.

Nhìn hai người họ ôm nhau, tôi chết lặng.

Mắt cay xè, tim như bị ai bóp nghẹt.

Một người bạn của Phó Tây Châu vô tình quay đầu lại, thấy tôi thì lập tức biến sắc:

“Sao… sao chị lại ở đây?”

Tôi cong môi, giọng điệu nhẹ tênh:

“Đến xem đám cưới của chồng tôi.”

Người đó nghẹn lời.

Điều này quá hoang đường.

Kết hôn với tình cũ khi đã có vợ? Đặt lên ai cũng không thể chấp nhận được.

Họ từng khuyên ngăn, nhưng Phó Tây Châu đã nói gì?

“Cứ chuẩn bị hôn lễ đi, đến lúc đó tôi sẽ để Cố Dạng ra nước ngoài, cô ấy sẽ không biết đâu.”

3

Phó Tây Châu đứng trên sân khấu, thấy tôi, sững lại vài giây rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

Anh ta cùng Lâm Thanh Nguyệt bước đến, giọng lạnh nhạt:

“Sao em chưa ra nước ngoài?”

Mũi tôi cay xè.

Anh ta sắp xếp để tôi ra nước ngoài chỉ để có thể tự do tổ chức đám cưới với Bạch Nguyệt Quang.

Còn tôi, đồng ý rời đi là để bí mật vào viện làm hóa trị.

Từ khi Lâm Thanh Nguyệt quay về, anh ta bắt đầu đi sớm về khuya, thậm chí có đêm không về nhà.

Nếu chịu để ý một chút, anh ta đã nhận ra vợ mình trong mấy tháng qua đã gầy đến mức nào.

Bỗng nhiên, Lâm Thanh Nguyệt nắm lấy tay tôi…

Cô ta tháo chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út của tôi, đeo vào tay mình, ngắm nghía ánh sáng lấp lánh phản chiếu từ viên kim cương.

Sau đó, cô ta tiến sát lại gần Phó Tây Châu, cười rạng rỡ:

“Đẹp quá! Có thể cho em mượn đeo một ngày được không?”

“Chiếc nhẫn này vốn dĩ là gia truyền của nhà họ Phó, dành cho con dâu. Hôm nay em là cô dâu của anh, nó đương nhiên thuộc về em.”

Tôi nhìn Phó Tây Châu, mong chờ anh ta nói một câu không thể.

Lâm Thanh Nguyệt kéo nhẹ áo anh ta, làm nũng: “Được không anh?”

“Ừ.”

Chỉ một chữ ngắn ngủi, những ánh mắt khinh miệt, giễu cợt, xem thường lập tức đổ dồn về phía tôi.

Lâm Thanh Nguyệt đắc ý vô cùng.

Cô ta cầm lấy hai ly rư ợu trên bàn, cười ngọt ngào:

“Dạng Dạng, uống một ly đi, coi như cậu chúc tụi mình tân hôn hạnh phúc.”

Nhìn ly rư ợu trong tay cô ta, cơn đau đột ngột lan khắp cơ thể tôi, từ xương cốt thấm sâu vào từng tế bào.

Tôi không muốn để Phó Tây Châu thấy dáng vẻ thảm hại của mình, lặng lẽ quay người bước đi.

Trong đám đông, có ai đó lên tiếng:

“Anh Phó, không đuổi theo xem sao?”

Lâm Thanh Nguyệt ngắt lời ngay lập tức, gương mặt vẫn rạng rỡ như một cô dâu hạnh phúc:

“Hôm nay, chú rể là của em.”

4

Từ khách sạn đi ra, trời đổ mưa như trút nước.

Những hạt mưa nặng nề rơi xuống mặt đường, phát ra tiếng lộp bộp.

Tôi bắt một chiếc taxi, tài xế quay đầu hỏi:

“Đi đâu vậy cô?”

Tôi không muốn quay về căn nhà chung với Phó Tây Châu, nên tùy tiện nói tên một khách sạn.

Quẹt thẻ ph òng xong, ngay khoảnh khắc cửa mở ra, tôi không thể chịu đựng thêm nữa.

Một luồng má u tanh trào lên cổ họng, tôi lao thẳng vào nhà vệ sinh, ôm bồn cầu nôn đến trời đất đảo lộn.

Má u đỏ loang lổ trên nền gạch.

Tôi ngồi bệt xuống sàn, run rẩy lau sạch vết má u, nước mắt không kiềm được mà rơi xuống từng giọt.

Mồ hôi túa ra ướt đẫm trán, tôi đổ ra một nắm thuốc giảm đau mà bác sĩ kê đơn, nuốt xuống cùng với nước mắt, cuộn mình trên ghế sofa.

Không biết từ lúc nào, tôi thiếp đi.

Sáng hôm sau, tôi bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.

Mắt chậm rãi mở ra, màn hình hiển thị tên: Tạ Trầm.

“Em nửa năm rồi chưa cập nhật tài khoản, không up bài sớm là fan gửi dao đến nhà đấy!”

Tôi là một travel blogger, thích ghi lại những cảnh đẹp trên thế giới.

Tạ Trầm là ông chủ của công ty mà tôi ký hợp đồng.

Từ sau khi kết hôn với Phó Tây Châu, tần suất đăng bài của tôi giảm dần, lần cuối cùng tôi cập nhật video đã gần một năm trước.

Giọng tôi khàn đặc: “Vài hôm nữa.”

Tạ Trầm cau mày: “Em sao thế? Ốm à?”

Họng tôi đau rát, muốn đứng dậy rót nước uống.

Vừa mới nhổm người, tôi đã cảm thấy trời đất quay cuồng, ngã thẳng xuống bàn.

Tạ Trầm hoảng hốt hét lên:

“Cố Dạng! Em sao thế?”

“Em đang ở đâu?”

“Nói đi!”

5

Tôi mở mắt ra, đập vào mắt là trần nhà trắng toát.

Bên cạnh, Tạ Trầm đỏ hoe cả mắt.

Tôi miễn cưỡng kéo khóe môi cười:

“Anh biết rồi à?”

“Nếu lần này anh không phát hiện, em định giấu anh đến bao giờ?”

“Em mau khỏe lại đi! Anh không cho phép em có chuyện gì đâu, nghe chưa?”

Tạ Trầm là một thiếu gia nhà giàu, còn nhỏ hơn tôi vài tuổi.

Vậy mà nói đến đây, cậu ta bật khóc như trẻ con.

Tôi, một người bệnh, còn phải quay sang dỗ dành:

“Đừng khóc, em vẫn còn ba tháng nữa mà.”

Tạ Trầm lau nước mắt, nghiến răng:

“Phó Tây Châu đâu? Hắn có biết em bị bệnh không?”

Tôi cúi đầu, im lặng.

“Khốn nạn! Bận rộn kết hôn với bạn gái cũ, đến cả chuyện vợ mình bị bệnh cũng không hay biết!”

Tạ Trầm tức giận, ngay lập tức mời chuyên gia hàng đầu về un g th ư dạ dày đến hội chẩn.

Nhìn kết quả xé t ng hiệm, sắc mặt các bác sĩ đều trầm xuống.

“Tiểu Tổng Tạ, un g th ư dạ dày của cô Cố đã vào giai đoạn cuối rồi. Chúng tôi chỉ có thể cố gắng kéo dài thời gian cho cô ấy.”

“Tôi không muốn cứ nằm mãi trong bệ nh vi ện. Tôi đã hứa với fan là sẽ cho họ ngắm cảnh đẹp của núi tuyết Ngọc Long. Anh có thể đưa tôi đi không?”

Tạ Trầm sắp xếp một chuyến bay riêng, đi cùng còn có cả đội ngũ y tế để theo dõi tình trạng của tôi mọi lúc.

Ở Vân Nam, tôi tìm một chuyên gia trang điểm, phải đánh nhiều lớp phấn mới có thể che đi gương mặt tái nhợt, không chút sức sống.

Mặt trời chiếu rọi lên đỉnh núi tuyết, phản chiếu một màu cam ấm áp.

Tôi hướng về ống kính, bắt đầu giới thiệu:

“Xin chào các bé, tôi là Cố Dạng. Phía sau tôi chính là núi tuyết Ngọc Long. Đỉnh núi quanh năm phủ tuyết trắng, khi hoàng hôn buông xuống, cả ngọn núi như bị nhấn chìm trong biển lửa, đẹp đến ngỡ ngàng…”

Quay xong, tôi kiệt sức, cơ thể mất kiểm soát mà ngã gục xuống đất.

May mà Tạ Trầm kịp đỡ lấy tôi.

Cậu ấy trách móc:

“Người còn yếu thế này, mà vẫn cố chấp bay đến Vân Nam. Nơi này quan trọng với em đến vậy sao?”

Tôi không kìm được nỗi cay đắng trong lòng:

“Anh ấy từng hứa sẽ đưa tôi đến đây. Hôm đó, cả hai đã thu dọn xong hành lý, đặt xong homestay. Nhưng ngay tại sân bay, anh ấy nhận được một cuộc gọi, rồi lập tức bay ra nước ngoài.”

Cuộc gọi đó là từ Lâm Thanh Nguyệt.

Chỉ một câu: ‘Em thấy không khỏe’, giữa sân bay đông nghịt người, Phó Tây Châu liền bỏ tôi lại một mình.

6

Trở về Bắc Kinh, tôi lại nhập viện.

Bác sĩ nhíu mày:

“Bệnh tình diễn biến rất nhanh. Nếu cứ tiếp tục thế này, e là chưa đến hai tháng.”

Tôi tựa lưng vào giường, nghe các chuyên gia thảo luận phác đồ điều trị mà mí mắt dần nặng trĩu.

Điện thoại bỗng đổ chuông.

Là Phó Tây Châu.

“Em đến nhà ông nội cáo trạng Lâm Thanh Nguyệt à?”

“Không.” Giọng tôi yếu ớt, chẳng còn chút sức lực.

Anh ta không tin, giọng điệu tràn đầy tức giận:

“Chuyện tôi và Thanh Nguyệt kết hôn, ngoài em ra còn ai có thể nói với ông nội?

59517

[Full] Đêm tân hôn, Bùi Hằng đưa tôi đến giường của Bùi Tấn Châu, chú út của anh ấy.Tôi nghe thấy họ trò chuyện:“Chú út,...
28/04/2026

[Full] Đêm tân hôn, Bùi Hằng đưa tôi đến giường của Bùi Tấn Châu, chú út của anh ấy.

Tôi nghe thấy họ trò chuyện:

“Chú út, Vãn Vãn cháu nhường cho chú, dự án để lại cho cháu.”

“Không hối hận chứ?”

Bùi Hằng không trả lời, nhưng tiếng đóng cửa ra về của anh ấy đã nói lên tất cả.

Đêm tân hôn, Bùi Hằng đưa tôi đến giường của Bùi Tấn Châu, chú út của anh ấy.

Tôi nghe thấy họ trò chuyện:

“Chú út, Vãn Vãn cháu nhường cho chú, dự án để lại cho cháu.”

“Không hối hận chứ?”

Bùi Hằng không trả lời, nhưng tiếng đóng cửa ra về của anh ấy đã nói lên tất cả.

1

Một bức tường ngăn cách.

Bùi Hằng khẩn cầu: “Chú út, có thể để cháu làm bộ phim Hoa Nở không?”

Hoa Nở là một bộ phim với sự tham gia của nhiều ngôi sao nổi tiếng, nếu thành công, sẽ mang lại lợi nhuận khổng lồ.

Người đàn ông chậm rãi lên tiếng: “Cháu dựa vào đâu mà nghĩ rằng chú sẽ nhường cho cháu?”

Dù cách một bức tường, tôi cũng cảm nhận được áp lực từ giọng nói của ông ấy.

Không hổ danh là người mà Bùi lão gia luôn trọng dụng.

“Điều kiện chắc chắn sẽ khiến chú hài lòng.” Bùi Hằng tự tin trả lời.

Chiếc đồng hồ trên tường cứ tích tắc quay.

Tôi rất mong chờ câu trả lời của Bùi Hằng.

Bộ phim này tôi đã phải nỗ lực rất nhiều mới có được một phần nhỏ.

Vì vậy, tôi tự hỏi Bùi Hằng có thể dùng điều kiện gì để thuyết phục Bùi Tấn Châu, cầu xin ông ấy nhường lại.

Nhưng tôi hoàn toàn không ngờ, điều kiện mà Bùi Hằng đưa ra lại là tôi.

“Cháu sẽ để Thịnh Vãn cho chú.”

Tiếng bật lửa vang lên nhẹ nhàng, Bùi Tấn Châu dường như đã châm điếu thuốc: “Không hối hận chứ?”

Bùi Hằng không trả lời nữa, khi gần tới cửa, anh ấy ngập ngừng trong giây lát.

Bùi Tấn Châu cười khẽ: “Bây giờ đổi ý vẫn còn kịp.”

Ngay sau đó, tôi nghe thấy tiếng cửa đóng lại.

Đó là câu trả lời của anh ấy.

2

Tôi và Bùi Hằng quen nhau từ thời đại học, sau sáu năm bên nhau, tôi đã kết hôn với anh ấy.

Ban ngày hôm nay, chúng tôi còn tuyên thệ trước hàng ngàn người, trao đổi nhẫn cưới.

Nhưng đến tối, anh ấy đã lấy tôi làm điều kiện trao cho chú út của anh ấy.

Từ những ngày ở trường cho đến khi mặc váy cưới, tôi đã nghĩ rằng mình đã cưới được tình yêu đích thực. Không ngờ rằng ngay trong đêm tân hôn, tôi đã nhận được cú sốc lớn.

Những kỷ niệm đẹp đẽ trong quá khứ dường như chỉ là ảo tưởng mà Bùi Hằng cố ý tạo ra cho tôi.

Tôi gục ngã trên sàn, nước mắt cứ thế tuôn rơi không ngừng.

Trái tim như bị đóng băng, nhưng cơ thể ngày càng nóng rực.

Nghĩ lại lúc rời khỏi lễ cưới, Bùi Hằng đã đặc biệt đưa cho tôi ly nước cam.

Nếu không phải tình cờ đi nhầm ph òng, có lẽ giờ đây tôi vẫn đang vui vẻ chờ đợi Bùi Hằng.

Tôi lau khô nước mắt, người như vậy không đáng để tôi đau buồn vì anh ta.

3

Bên ngoài, tiếng bật lửa không ngừng vang lên.

Bùi Tấn Châu hút thuốc dữ dội, mùi khói len lỏi vào trong ph òng. Tôi khó chịu, ho khan hai tiếng.

Tiếng bước chân nặng nề càng lúc càng gần.

Tôi dùng hai tay chống xuống đất, đầu óc lơ mơ: “Đừng lại gần.”

Người đàn ông nghe lời, dừng bước.

Anh ta không nói gì, chỉ đứng đó, như thể chờ đợi thời gian trôi qua.

Anh ấy luôn có sự kiên nhẫn. Bùi Tấn Châu không vội vàng, chậm rãi quan sát ánh mắt tôi dần trở nên mờ mịt.

Anh ta tốt bụng hỏi: “Cần giúp đỡ không?”

Tôi cắn mạnh vào tay mình, cố gắng tỉnh táo.

Bùi Tấn Châu nhìn thấy, liền đỡ lấy cánh tay tôi và ôm lấy tôi.

“Muốn tôi đưa em vào ph òng tắm không?”

Tôi khẽ “ừm” một tiếng.

Mùi khói thuốc nồng nặc xộc vào mũi, tôi cau mày, muốn đẩy anh ta ra, nhưng lại không nỡ từ bỏ cảm giác mát lạnh dễ chịu.

Bùi Tấn Châu căng cứng cơ thể, mặc tôi tự do hành động.

Cho đến khi tôi chạm đến một điểm nào đó, anh ta mới ngăn tôi lại, giọng khàn đi.

“Đủ rồi.”

Không biết có phải do cảm xúc dâng trào hay không, lời nói đó chẳng có chút uy hiếp nào đối với tôi.

Cơ thể đạt đến cực hạn, tôi thở gấp, vô thức thốt lên: “Giúp em.”

Bùi Tấn Châu cúi xuống nhìn tôi: “Thịnh Vãn, nhìn rõ xem tôi là ai.”

Tôi ôm chặt lấy cổ anh ta, thở nhẹ: “Anh là… chú út.”

Cơ thể người đàn ông khựng lại, anh ta giữ lấy eo tôi.

“Gọi tên tôi.”

“Bùi Tấn Châu.” Tôi nhắm mắt, ngoan ngoãn nói ra.

Chẳng hay biết đôi mắt đang nhìn tôi trở nên sâu thẳm, đầy ẩn ý.

4

Bầu trời sáng rực rỡ. Tôi đột ngột tỉnh giấc.

Đêm qua, tôi và Bùi Tấn Châu… đã ngủ cùng nhau?

Khi rèm cửa được kéo ra, ánh nắng chiếu vào, tôi mới nhận ra có một người đang đứng bên cửa sổ.

Bùi Tấn Châu dập tắt đầu thuốc, giọng nói uể oải vang lên:

“Tỉnh rồi à?”

Nghe thấy câu này, tôi chỉ mong có thể biến mất ngay lập tức.

“Đã nghĩ ra cách chịu trách nhiệm với tôi chưa?”

Tôi bỗng ngẩng đầu, không thể tin nổi nhìn anh ta.

“Anh… muốn tôi chịu trách nhiệm?”

Bùi Tấn Châu với vẻ mặt hoàn toàn hợp lý, “Đúng vậy.”

Thấy tôi lúng túng, anh ta bước tới bên giường: “Không muốn chịu trách nhiệm cũng được…”

Mắt tôi bừng sáng.

“Nhưng phải đồng ý với tôi mười điều kiện.”

Anh định ăn cướp à!

Cuối cùng, tôi không đồng ý, và Bùi Tấn Châu cũng chẳng nói thêm gì.

5

Khi Bùi Hằng nắm tay tôi trở về căn nhà cũ, Bùi Tấn Châu đã có mặt.

Ánh mắt của anh ta lướt qua tay chúng tôi đang nắm chặt, đôi mày khẽ nhướng lên.

“Vợ chồng mới cưới tình cảm thật tốt nhỉ.”

Tôi không cảm thấy gì bất thường, nhưng Bùi Hằng dường như đã nhận ra điều gì đó, liền thả tay tôi ra.

Sau đó, anh ấy cung kính chào hỏi Bùi Tấn Châu: “Chú út.”

Bùi Tấn Châu gật đầu coi như đáp lại.

“Chú út.” Tôi cũng theo đó mà gọi một tiếng.

Anh ta mỉm cười nhìn tôi, tôi bỗng có cảm giác không lành.

Quả nhiên, ngay giây sau, Bùi Tấn Châu nói một câu đầy bất ngờ: “Đêm tân hôn mọi người không làm khó gì chứ?”

Làm khó? Tình hình tối qua chẳng lẽ anh không biết?

Tôi đang định nghĩ ra một cái cớ để lấp liếm, thì Bùi Hằng đã trả lời thay tôi.

“Mọi người đều biết chừng mực, không làm khó nhiều.”

Tôi nhìn chằm chằm vào Bùi Hằng, trên mặt anh ấy không hề có chút gì gọi là lúng túng.

Trước giờ sao tôi không nhận ra anh ấy diễn xuất giỏi như vậy?

Bùi Hằng dịu dàng nhìn tôi: “Phải không, Vãn Vãn?”

Ý anh ấy là muốn tôi phối hợp với anh ta.

“Đúng là mọi người đều biết chừng mực.”

Bùi Tấn Châu nhìn tôi vài giây, rồi nhẹ nhàng nói: “Vậy thì tốt.”

Sau khi anh ta rời đi, Bùi Hằng thở phào nhẹ nhõm.

6

Tôi biết Bùi Hằng luôn có tham vọng, chỉ là với ngọn núi lớn như Bùi Tấn Châu chắn trước mặt, anh ấy không cam lòng.

Nhưng lại không muốn nhận ra thực lực của mình, chỉ biết oán trách rằng Bùi lão gia không ưa anh ta. Nếu Bùi lão gia thích anh ta, thì Bùi Hằng chắc chắn cũng sẽ xuất sắc như Bùi Tấn Châu.

Trong bữa ăn, mẹ Bùi chủ động mở lời.

“Vãn Vãn, con dự định khi nào thì sinh con?”

Nghe thấy câu này, động tác uống canh của tôi khựng lại.

Sinh con? Với những gì anh ta đã làm, đời này tôi không bao giờ có con với anh ta.

“Chuyện này còn tùy vào Bùi Hằng.” Tôi giả vờ ngượng ngùng, liếc nhìn Bùi Hằng, đá quả bóng trách nhiệm sang anh ta.

“Mẹ, không cần vội, chúng con mới kết hôn mà.”

Mẹ Bùi đặt đũa xuống: “Là mẹ sốt ruột quá.”

Bất ngờ, Bùi Tấn Châu lên tiếng: “Thịnh Vãn, tôi nhớ năm nay em vẫn chưa đủ 24 tuổi phải không?”

“Qua sinh nhật tháng sau là đủ rồi ạ” Tôi đáp lại.

“Vẫn còn trẻ, nên chơi thêm vài năm, chuyện này không cần vội.”

“Nghe theo chú út ạ.” Tôi ngoan ngoãn trả lời.

Bùi lão gia hướng ánh mắt về phía Bùi Tấn Châu: “Thịnh Vãn còn trẻ, nhưng cháu thì không còn trẻ nữa, khi nào định lấy vợ về đây?”

Ánh mắt của Bùi Tấn Châu đột nhiên chuyển sang tôi.

“Cháu, không vội.”

Tim tôi đập thình thịch, chẳng lẽ Bùi Tấn Châu thích tôi sao?

7

Khi trở về ph òng, mẹ Bùi giữ tôi lại.

“Vãn Vãn, theo lý mà nói thì ta không nên vội vàng thúc giục con sinh con.” Bà ấy nhíu mày, dường như có điều khó nói.

“Mẹ, mẹ cứ nói đi.”

Mẹ Bùi thở dài: “Những năm qua, sự nghiệp của Bùi Hằng, con cũng đã thấy. Tính thằng bé ham đấu tranh, mẹ là mẹ của thằng bé, chỉ muốn giúp được chút nào hay chút đó.”

Tôi dần hiểu ra vấn đề. Bùi lão gia đã lớn tuổi, đặc biệt coi trọng tình thân.

Nhất là hai năm gần đây, ông ấy vô tình hay cố ý bày tỏ sự yêu thích đối với trẻ con.

“Tranh thủ khi còn trẻ sinh một đứa, hồi phục nhanh.”

Nói rồi, bà đưa cho tôi một túi thuốc, quan sát xung quanh, rồi khẽ ghé tai tôi thì thầm: “Tối nay lén cho Bùi Hằng uống một viên.”

Sau khi mẹ Bùi rời đi, tôi chăm chú nhìn vào túi thuốc.

Phần chức năng ghi rõ bốn chữ.

Đưa cho Bùi Hằng, là điều không thể nào.

Không hiểu sao, tôi lại nhớ đến đêm qua.

Nếu viên thuốc này mà Bùi Tấn Châu uống phải, hậu quả không thể lường trước.

Đang định cất đi, một tiếng nói bất ngờ vang lên khiến tôi giật mình, túi thuốc rơi khỏi tay. Tôi định nhặt lên, nhưng có người còn nhanh hơn.

Ngước mắt nhìn lên, người đó là Bùi Tấn Châu.

Anh ta thong thả lật xem túi thuốc, môi khẽ nhếch cười: “Bùi Hằng không được sao?”

“Tôi làm sao biết anh ấy được hay không? Đây là mẹ đưa cho tôi.”

“Em định… cho anh ấy uống?”

Bùi Tấn Châu nhìn thẳng vào mắt tôi, chờ đợi câu trả lời.

Tôi không né tránh, “Đương nhiên, anh ấy là chồng tôi, cho anh ấy uống là điều hiển nhiên.”

“Không chỉ cho anh ấy uống, sau này tôi còn phải sinh con cho anh ấy.”

Khi nói câu này, tôi không bỏ lỡ phản ứng của anh ta.

Ngón tay thô ráp của anh ta lướt nhẹ qua môi tôi, cắn nhẹ vào tai tôi, thì thầm: “Em định sinh con cho cậu ta?”

Giọng nói không biểu lộ cảm xúc, nhưng tôi lại nghe ra một tia giận dữ.

“Anh đang giận.”

Anh ta nhìn tôi, không phủ nhận, “Tôi không cho phép.”

Tôi vòng tay lên cổ anh ta, mở miệng: “Bùi Tấn Châu, chẳng lẽ anh thích tôi?”

“Tôi thích em.”

“Điều này tôi không phủ nhận.”

63047

Address

Thanh Hóa

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Gạo Gia Gia posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share