Một Chút Ghi

  • Home
  • Một Chút Ghi

Một Chút Ghi Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Một Chút Ghi, Poet, .

Lễ sáng thứ Hai — ai đến sớm mở cửa nhà thờ?Giờ chầu chiều thứ Năm — ai quỳ đọc kinh?Đám tang giữa trưa nắng — ai còn đi...
24/05/2026

Lễ sáng thứ Hai — ai đến sớm mở cửa nhà thờ?
Giờ chầu chiều thứ Năm — ai quỳ đọc kinh?
Đám tang giữa trưa nắng — ai còn đi tiễn?
Lễ Sáng ngày thường - ai sẽ hát đây?
Người trẻ có việc.
Người trẻ có học hành.
Người trẻ có ước mơ riêng.
Và điều đó không sai.

Nhưng Giáo xứ vẫn sống. Tiếng chuông vẫn ngân. Bàn thờ vẫn sáng nến...Và đâu đó vẫn có những người âm thầm đứng phía sau... Và Thánh Lễ vẫn diễn ra tốt đẹp....

Là những người tóc đã bạc.
Đọc kinh có khi chậm nhịp.
Hát không còn cao nữa.
Đi cũng không còn nhanh.

Nhưng lễ nào cũng thấy họ.
Tập hát — họ có mặt.
Dọn lễ — họ có mặt.
Có người bệnh cần đọc kinh — họ đến.
Nhà thờ thiếu người — họ đứng vào.

Không kể công.
Không chờ ai cảm ơn.
Chỉ lặng lẽ phục vụ như đã phục vụ mấy chục năm nay.

Rồi một ngày, người ta nói:
“Ca đoàn cần trẻ hóa.”
“Ban này nên đổi mới.”
“Người lớn tuổi nghỉ đi cho lớp trẻ làm.”

Nghe thì đúng.
Nhưng đôi khi… cũng đau.

Vì có những người đã dành gần nửa đời mình cho nhà thờ,
đến cuối cùng lại thấy mình như người dưng trong chính nơi mình từng xem là gia đình.

Giáo xứ cần người trẻ.
Đúng.

Nhưng Giáo xứ cũng cần giữ lòng biết ơn với những người đã ở lại suốt bao năm tháng.

Đừng để ai phải nghĩ rằng:
“Mình già rồi… chắc không còn chỗ nữa.”

Vì trước mặt Chúa,
một giọng hát run run vì tuổi tác
vẫn đẹp như lời cầu nguyện đầu đời.

Một bàn tay nhăn nheo lần chuỗi
vẫn quý như bàn tay từng nâng đỡ biết bao thế hệ.

Người trẻ là tương lai của Giáo Hội.
Nhưng những người đi trước
chính là phần rễ đã âm thầm giữ cho cây còn đứng vững đến hôm nay.

21/05/2026

Giới trẻ ngày nay mỗi khi muốn nhấn mạnh một điều gì đó trên mạng xã hội, hoặc khi nhắn tin với bạn bè, thường có thói quen lặp lại cụm từ đó đúng 3 lần kèm theo lời khẳng định: "Cái gì quan trọng thì phải lặp lại 3 lần!". Kiểu "spam" (lặp từ) này khiến người nghe buộc phải chú ý và ghi nhớ.
Hóa ra, Chúa Giê-su chính là người "đi trước thời đại". Trong bài Tin Mừng, Chúa không nhắn tin, nhưng Ngài đã hỏi Phê-rô đúng một câu hỏi, lặp đi lặp lại 3 lần: "Anh có yêu mến Thầy không?".
Tại sao phải là 3 lần? Vì đối với Chúa, Tình Yêu là điều quan trọng nhất. Chúa muốn nhấn mạnh, muốn "khắc cốt ghi tâm" vào lòng Phê-rô và vào lòng mỗi người trẻ chúng ta rằng: Mọi việc chúng ta làm, nếu không xuất phát từ tình yêu, thì đều vô nghĩa.
Trong thế giới ảo của giới trẻ, khi giận hờn, người ta rất dễ dàng nhấn nút "Hủy kết bạn", "Block" (chặn) hoặc bóc phốt nhau.
Có một đôi bạn trẻ chơi rất thân với nhau từ thời đi học. Thế nhưng, chỉ vì một hiểu lầm tai hại trên mạng, người bạn kia đã công khai nói xấu và cắt đứt liên lạc với người còn lại. Người bị phản bội tổn thương sâu sắc, tự hứa sẽ không bao giờ nhìn mặt.
Hai năm sau, người bạn lầm lỗi kia gặp một biến cố lớn trong gia đình và rơi vào khủng hoảng. Dù sĩ diện, nhưng trong lúc tuyệt vọng nhất, cậu ấy đã nhắn một tin nhắn cụt lủn cho người bạn cũ: "Xin lỗi. Tao mệt quá".
Nếu là người khác, có lẽ họ đã bơ đi hoặc hả hê. Nhưng người bạn này, sau một đêm suy nghĩ, đã quyết định chạy xe đến thẳng nhà bạn mình, mua theo hai hộp cơm tấm. Gặp nhau, không ai nhắc lại chuyện cũ, người bạn chỉ vỗ vai: "Ăn đi rồi tính". Tình bạn được khôi phục không phải bằng lời giải thích, mà bằng sự hiện diện đúng lúc.
Liên hệ: Phê-rô đã từng "unfriend" Chúa 3 lần khi Ngài gặp nạn (chối Chúa). Chúa Giê-su khi sống lại đã có thể "block" Phê-rô vĩnh viễn. Nhưng không, Ngài hẹn gặp lại cậu học trò ở bờ hồ, nấu bữa sáng cho ông (như hộp cơm tấm trong câu chuyện) và hỏi 3 lần để ông có cơ hội sửa sai. Chúa dùng 3 lần hỏi để xóa bôi 3 lần chối.
"Lạy Chúa, Chúa Biết Con..."
Khi bị hỏi đến lần thứ 3, Phê-rô buồn. Ông buồn vì nhận ra mình từng yếu đuối, và ông không dám hứa suông nữa. Ông chỉ thốt lên: "Lạy Chúa, Chúa biết mọi sự, Chúa biết con yêu mến Chúa".
Dịch theo ngôn ngữ thực tế của giới trẻ hôm nay: “Chúa ơi, Chúa đi guốc trong bụng con rồi. Chúa biết con hay lướt TikTok lười cầu nguyện, Chúa biết con hay nổi quạu với cha mẹ, Chúa biết con đầy tật xấu... Nhưng Chúa ơi, nhìn sâu vào lòng con đi, con vẫn muốn thuộc về Chúa, con vẫn yêu Chúa mờ!”
Chúa không cần chúng ta phải là một "Hot KOL" đạo đức hoàn hảo. Chúa chỉ cần chúng ta dám đối thoại thật lòng với Ngài, chấp nhận những "vết xước" của bản thân để bắt đầu lại.
Để lặp lại câu châm ngôn này 3 lần một cách thực tế trong ngày mai:
Lần 1 (Cho bản thân): Buổi sáng khi thức dậy, thay vì vớ lấy điện thoại lướt mạng đầu tiên, hãy dành 5 giây thưa thầm: "Lạy Chúa, ngày mới này, Chúa biết con yêu mến Chúa".
Lần 2 (Cho người khó ưa): Khi đi học, đi làm, nếu gặp một người làm mình khó chịu, chuẩn bị "gắt" lên, hãy khựng lại 1 giây: "Lạy Chúa, vì con yêu mến Chúa, con sẽ nhịn người này 1 chút".
Lần 3 (Cho người cần giúp đỡ): Khi thấy ai đó đang gặp khó khăn (bạn bè áp lực học hành, cha mẹ mệt mỏi), hãy chủ động giúp đỡ hoặc lắng nghe họ. Đó chính là lúc bạn đang "chăn dắt chiên của Chúa" theo cách của một người trẻ.
Có người chọn kim chỉ nam cho đời mình là sự thành công, tiền tài, hay những danh vọng lấp lánh. Riêng tôi, tôi chọn câu nói của Thánh Phê-rô: "Lạy Chúa, Chúa biết con yêu mến Chúa" để làm ngọn hải đăng dẫn đường cho mọi lựa chọn trong cuộc sống. Lý do rất đơn giản nhưng lại vô cùng mạnh mẽ:
Là nơi trú ẩn khi tôi vấp ngã: Tuổi trẻ không tránh khỏi những lúc bồng bột, sai lầm, hay những phút giây yếu đuối buông mình theo cám dỗ. Những lúc cảm thấy thất vọng về chính bản thân mình nhất, câu nói này như một chiếc phao cứu sinh. Nó nhắc nhở tôi rằng: Chúa không định nghĩa tôi bằng những thất bại, Ngài nhìn thấu lòng mến ẩn sâu bên trong tôi để nâng tôi dậy và cho tôi cơ hội làm lại từ đầu.
Là chất xúc tác cho mọi hành động: Giữa một thế giới thực tế và đôi khi có phần sòng phẳng của người trẻ, câu châm ngôn này buộc tôi phải dừng lại trước mỗi quyết định. Trước khi bấm một nút "like" độc hại, trước khi buông một lời tổn thương ai đó, hay khi đứng trước những lựa chọn định hình tương lai, tôi tự hỏi bản thân: “Việc này có thể hiện là mình yêu mến Chúa hay không?”.
Là lời tuyên xưng tự do và hạnh phúc: Chọn câu này làm kim chỉ nam nghĩa là tôi chấp nhận đặt Tình Yêu làm giá trị cốt lõi của đời mình. Tôi không cần phải gồng mình lên để đóng vai một người hoàn hảo trước mặt người khác. Tôi chỉ cần sống thật, yêu thật, và bình an bước đi vì biết rằng có một Đấng "biết rõ mọi sự" và luôn thấu cảm cho tôi.
Đối với tôi, "Lặp lại 3 lần" không chỉ là một trào lưu của giới trẻ, mà là nhịp đập hằng ngày của lý tưởng sống. Mỗi ngày trôi qua, tôi muốn cuộc đời mình là một chuỗi những tiếng "Spam" yêu thương gửi lên Thiên Chúa và lan tỏa đến tha nhân.
Lạy Chúa Giê-su, giới trẻ chúng con thường thích những gì nhanh, gọn, sòng phẳng. Nhưng tình yêu của Chúa thì lại quá kiên nhẫn và bao dung. Chúa đã lặp lại 3 lần câu hỏi để kéo vị Tông đồ trưởng — và kéo cả chính con — trở về.
Nguyện xin câu châm ngôn "Lạy Chúa, Chúa biết con yêu mến Chúa" từ nay không chỉ nằm trên môi miệng, nhưng thấm sâu vào từng suy nghĩ, từng bài học, từng mối quan hệ và từng bước đi trong đời con. Xin cho con bản lĩnh để sống đúng với chiếc kim chỉ nam mà con đã chọn, để ngày mai và suốt cả cuộc đời, con luôn là người trẻ thuộc trọn về Chúa. Amen

“Cha Sở khó lắm!”Đó có lẽ là câu nói quen thuộc của không ít giáo dân mỗi khi nhắc về cha xứ của mình.  Khó từ chuyện nh...
14/05/2026

“Cha Sở khó lắm!”

Đó có lẽ là câu nói quen thuộc của không ít giáo dân mỗi khi nhắc về cha xứ của mình.
Khó từ chuyện nhỏ tới chuyện lớn…

Đi lễ là phải vô hẳn trong nhà thờ, không đứng ngoài sân nói chuyện.
Đọc kinh phải đọc lớn, đọc chung, không ê a cho có.
Vào nhà thờ phải biết cúi đầu kính Chúa, giữ thinh lặng, ăn mặc nghiêm túc.
Ca đoàn hát phải tập đàng hoàng.
Giúp lễ phải thuộc bài, đúng giờ.
Thiếu Nhi Thánh Thể phải thuộc rành kinh bổn, bài giáo lý, câu Lời Chúa.
Học giáo lý không được học cho có mặt, mà phải hiểu để sống.
Lễ lạy phải trang nghiêm, không cười giỡn, không xài điện thoại…

Nhiều lúc thấy “khó” thật!
Có khi bị nhắc một câu cũng thấy ngại.
Có khi bị sửa một lỗi nhỏ cũng thấy “sao cha kỹ quá!”

Nhưng nghĩ kỹ lại…

Nếu cha dễ dãi hết mọi chuyện, nhà thờ sẽ dần mất đi sự trang nghiêm.
Nếu cha không nhắc, người ta sẽ quen sống đạo hời hợt.
Nếu cha không sửa, lớp trẻ sẽ lớn lên mà chẳng biết kính Chúa là gì.

Cha khó… không phải để giáo dân sợ.
Cha khó… vì muốn đoàn chiên sống đạo tốt hơn.
Muốn mỗi Thánh lễ được sốt sắng hơn.
Muốn các em nhỏ lớn lên biết cầu nguyện, biết hy sinh, biết yêu mến Chúa.
Muốn người giáo dân không chỉ giữ đạo bằng hình thức, mà thật sự sống Tin Mừng giữa đời thường.

Một người cha thương con mới dám dạy dỗ.
Một người mục tử yêu đoàn chiên mới dám nhắc nhở từng điều nhỏ bé.

Nên nếu thấy Cha Sở khó… hãy vui, vì còn có người thao thức cho đời sống đức tin của giáo xứ.
Còn nếu thấy cha dễ… thì hãy mừng, vì đó là sự hiền lành của người mục tử.

Nhưng dù “khó” hay “dễ”, điều quý nhất vẫn là:
Cha đang cố gắng dẫn mọi người đến gần Chúa hơn mỗi ngày, để biết sống mến Chúa – yêu người bằng một đức tin trưởng thành và sốt sắng thật sự.

Sao Con Chẳng Thấy Chúa?Con tìm Ngài trong điện ngọc trang nghiêm,Trong tiếng chuông ngân, trong ánh nến dịu mềm.Nhưng l...
04/05/2026

Sao Con Chẳng Thấy Chúa?

Con tìm Ngài trong điện ngọc trang nghiêm,
Trong tiếng chuông ngân, trong ánh nến dịu mềm.
Nhưng lòng vẫn thấy trống không và lạnh lẽo,
Ngước mắt nhìn trời, mây trắng vẫn lặng im.

Con tìm Ngài khi bão tố bủa vây,
Khi đôi chân mỏi, khi đắng chát đong đầy.
Con khóc gọi: "Chúa ơi, Ngài đâu hỡi?"
Mà sao chỉ thấy bóng tối phủ bàn tay?

Ngài ở đâu giữa thế gian nghèo đói?
Giữa tiếng trẻ thơ khóc lóc đợi cơm tầng?
Giữa những nỗi đau không lời nào nói nổi,
Sao Ngài lặng thinh, chẳng một phút dừng chân?

Nhưng rồi...

Gió khẽ chạm vào nhành hoa chớm nở,
Ngài mỉm cười trong sắc thắm ban mai.
Ngài bước cùng con khi lòng con tan vỡ,
Qua bàn tay người nâng đỡ những u hoài.

Ngài chẳng ở đâu xa xôi ngoài tầm mắt,
Ngài ở trong lời an ủi lúc gian nan.
Trong ánh mắt bao dung, trong tim người chân thật,
Trong nhịp đập đời thường, lặng lẽ mà chứa chan.

Con chẳng thấy Ngài bằng đôi mắt thịt,
Bởi Ngài là hơi thở, là ánh sáng vô biên.
Chỉ cần lòng con lặng yên và thuần khiết,
Sẽ thấy Ngài đang ngự giữa trái tim.

Đôi dòng chia sẻ:
Đôi khi, việc không "thấy" không phải vì Ngài vắng mặt, mà vì ta đang tìm kiếm những phép màu rực rỡ mà quên mất rằng sự hiện diện của Ngài thường nằm trong những điều bình dị nhất: một sự tử tế tình cờ, một sức mạnh nội tâm giúp ta đứng dậy, hay chỉ là một sớm mai thức dậy thấy lòng vẫn bình an.

Tháng hoa vừa nở giữa trời trong,Chuông sớm ngân vang gọi tấm lòng.Con bước tìm về bên chân Mẹ,Dâng lên hương nguyện rất...
02/05/2026

Tháng hoa vừa nở giữa trời trong,
Chuông sớm ngân vang gọi tấm lòng.
Con bước tìm về bên chân Mẹ,
Dâng lên hương nguyện rất mênh mông.

Hoa còn e ấp trên tay nhỏ,
Như chính đời con mới chớm hồng.
Bao điều chưa trọn, còn dang dở,
Xin Mẹ dìu con vững ước mong.

Tháng hoa vừa hé trang đầu mới,
Đường dâng còn rộng, nắng còn trong.
Xin cho mỗi bước là hoa nở,
Góp cả đời con kết tấm lòng.

LỜI KHẨN NGUYỆN CHO HÒA BÌNH: CHẠM VÀO VẾT THƯƠNG THẾ GIỚITrong bầu khí linh thiêng của mùa Phục Sinh 2026, thế giới lại...
11/04/2026

LỜI KHẨN NGUYỆN CHO HÒA BÌNH: CHẠM VÀO VẾT THƯƠNG THẾ GIỚI

Trong bầu khí linh thiêng của mùa Phục Sinh 2026, thế giới lại một lần nữa đứng trước những rạn nứt của xung đột và chia rẽ. Đáp lại tiếng gọi từ trái tim vị Cha Chung, chúng ta được mời gọi hiệp nhất trong buổi canh thức cầu nguyện tại Đền thờ Thánh Phê-rô vào thứ Bảy, ngày 11.4.2026. Đây không chỉ là một sự kiện tôn giáo, mà là một cuộc gặp gỡ giữa lòng thương xót Chúa và nỗi đau của nhân loại.

1. Bình An Phục Sinh – Quà Tặng Giữa Nỗi Sợ Hãi

Lời kêu gọi này vang lên ngay trước thềm Chúa Nhật thứ II Phục Sinh. Bài Tin Mừng (Ga 20, 19-31) thuật lại rằng khi các môn đệ đang run rẩy sau những cánh cửa đóng kín vì sợ hãi, Chúa Giê-su Phục Sinh đã hiện đến và nói:

"Bình an cho anh em!"

Đức Thánh Cha nhắc nhở chúng ta rằng, hòa bình không phải là sự vắng bóng chiến tranh một cách hời hợt, mà là ơn ban của Đấng Đã Phục Sinh. Giống như các môn đệ xưa, nhân loại hôm nay cũng đang tự nhốt mình trong những "cánh cửa" của sự thù hận và nghi kỵ. Lời cầu nguyện hiệp nhất chính là chìa khóa để mở toang những cánh cửa đó, để luồng gió của Thánh Thần thổi vào những vùng đất đang lầm than vì bom đạn.

2. Chạm Vào Vết Thương Để Tin Và Yêu

Trong ngày Chúa Nhật Lòng Thương Xót Chúa, chúng ta nhớ đến hình ảnh Thánh Tô-ma. Chúa Giê-su không trách ông vì sự hoài nghi, nhưng Người mời ông: "Đặt ngón tay vào đây, và hãy nhìn xem tay Thầy... đừng cứng lòng nữa, nhưng hãy tin" (Ga 20, 27).

Việc cầu nguyện cho hòa bình hôm nay chính là lúc chúng ta cùng Đức Giáo hoàng "chạm" vào những vết thương của thế giới:

Vết thương của những trẻ em không được đến trường vì chiến sự.

Vết thương của những gia đình ly tán, những người di cư không chốn dung thân.

Vết thương của sự vô cảm đang chai sạn trong lòng người.

3. Lời Kêu Gọi Hiệp Thông

Hiệp ý cùng sứ điệp Urbi et Orbi, chúng ta hãy cùng dâng lời cầu nguyện thiết tha:

Cầu cho các nhà lãnh đạo: Xin Lòng Thương Xót Chúa hoán cải những tâm hồn đang nung nấu ý định bạo lực, ban cho họ sự khôn ngoan để chọn đối thoại thay vì đối đầu.

Cầu cho các nạn nhân: Xin Chúa an ủi những ai đang chịu đau khổ, ban cho họ sức mạnh và niềm hy vọng vào một ngày mai tươi sáng.

Cầu cho mỗi chúng ta: Xin cho chúng ta không chỉ cầu nguyện bằng môi miệng, nhưng biết trở thành "những người xây dựng hòa bình" ngay trong gia đình, xóm đạo và môi trường làm việc.

Lạy Chúa Giê-su Phục Sinh, Ngài là Vua Hòa Bình!
Chúng con tin tưởng phó thác thế giới này cho Lòng Thương Xót của Ngài. Xin ban cho chúng con sự bình an mà thế gian không thể ban tặng, để chúng con cùng nhau xây dựng một thế giới chan hòa tình huynh đệ. Amen.

Ảnh: Giáo Phận Bắc Ninh

PHỤNG VỤ LÀ LỜI CA, KHÔNG PHẢI LÀ CUỘC ĐUATrong ngôi nhà chung của Giáo xứ, mỗi ca đoàn giống như một loài hoa trong vườ...
10/04/2026

PHỤNG VỤ LÀ LỜI CA, KHÔNG PHẢI LÀ CUỘC ĐUA
Trong ngôi nhà chung của Giáo xứ, mỗi ca đoàn giống như một loài hoa trong vườn hoa của Chúa. Có loài hoa rực rỡ sắc màu, cũng có loài hoa tỏa hương thầm lặng. Thế nhưng, đôi khi chúng ta lại quên mất vẻ đẹp riêng biệt đó để rồi vô tình buông lời khen chê, so sánh: "Ca đoàn mình hát hay, kỹ thuật tốt, còn ca đoàn kia hát chán quá, chẳng có hơi..."

1. Mỗi ca đoàn là một "ân sủng" riêng biệt

Chúng ta cần nhớ rằng, khả năng âm nhạc là nén bạc Chúa trao. Có ca đoàn được ban cho sự trẻ trung, năng động với những bản phối hiện đại; nhưng cũng có ca đoàn sở hữu sự sâu lắng, kinh nghiệm và sự sốt sắng của những bậc tiền bối.

Ca đoàn trẻ: Mang đến sức sống, sự tươi mới và kỹ thuật điêu luyện.

Ca đoàn người lớn: Mang đến sự ổn định, lời ca xuất phát từ sự trải đời và một đức tin kiên vững qua năm tháng.

2. Bài học về thời gian: "Tre già măng mọc"

Các bạn trẻ thân mến, tiếng hát của chúng ta hôm nay có thể cao vút, hơi thở có thể tràn trề, đó là món quà của tuổi trẻ. Nhưng đừng vì thế mà cười chê những cô chú, anh chị lớn tuổi khi giọng hát của họ đã bắt đầu run rẩy hay hụt hơi.

Hãy nhớ rằng: Thời gian không bỏ sót một ai.

Đôi bàn tay đánh nhịp điêu luyện hôm nay, mai này sẽ có lúc mỏi mệt.

Giọng hát oanh vàng hôm nay, mai này cũng sẽ nhuốm màu thời gian.
Những người lớn tuổi hôm nay chính là hình ảnh của chúng ta trong tương lai. Họ đã dùng cả thanh xuân để phục vụ bàn thờ Chúa, và giờ đây, họ vẫn đang dâng lên Chúa "những gì tốt nhất họ có", dù đó chỉ là những nốt nhạc không còn tròn trịa.

3. Ca viên là anh em, không phải đối thủ

Là ca trưởng, chúng ta không chỉ điều khiển nốt nhạc, mà còn phải điều khiển cả "nhịp đập" của sự hiệp nhất. Nếu chúng ta để lòng kiêu ngạo len lỏi, cho rằng mình giỏi hơn người khác, thì lời ca tụng ấy liệu có còn đẹp lòng Chúa? Chúa không chấm điểm giọng hát theo tiêu chuẩn "The Voice", Ngài nhìn vào tâm tình của người hát.

Đừng cười chê, nhưng hãy hợp tác để xây dựng nhà Chúa. Mỗi chúng ta hãy là một viên gạch nhỏ, dù vuông vức hay sần sùi, đều góp phần xây dựng nên đền thờ tâm hồn. Thay vì soi xét khuyết điểm của nhau, hãy cùng nắm tay để biến mỗi Thánh lễ thành một khúc ca tuyệt vời nhất dâng lên Thiên Chúa.

✝️ HUYNH TRƯỞNG: ĐỪNG LÀ "CÁI LOA" VANG TIẾNG NHƯNG RỖNG LINH HỒNCó một nghịch lý đau lòng: Chúng ta thao thao bất tuyệt...
10/04/2026

✝️ HUYNH TRƯỞNG: ĐỪNG LÀ "CÁI LOA" VANG TIẾNG NHƯNG RỖNG LINH HỒN

Có một nghịch lý đau lòng: Chúng ta thao thao bất tuyệt dạy các em về cầu nguyện, nhưng chính mình lại "ngại" thưa chuyện với Chúa. Chúng ta hô hào về lòng bao dung trên bục giảng, nhưng sau cánh gà lại giữ những hờn trách, tị hiềm với anh em đồng hành.

1. Phục vụ từ sự "trào tràn" của nội tâm
Quy luật tự nhiên rất đơn giản: **Bạn không thể trao đi thứ mà bạn không sở hữu.**
* Nếu lòng bạn đầy bất an, thứ bạn trao cho các em là sự gắt gỏng và áp lực.
* Nếu tâm hồn thiếu vắng Chúa, bài giáo lý chỉ còn là những con chữ khô khan, thiếu sức sống.

Người Huynh Trưởng giống như chiếc bình gốm. Để rót nước cho kẻ khát, bình phải đầy trước đã. Mà nguồn nước duy nhất không bao giờ cạn chính là **Chúa Giêsu Thánh Thể**. Khi cắt đứt kết nối với Nguồn, chúng ta chỉ là những "cái loa" phát ra âm thanh ồn ào nhưng không có khả năng chạm đến trái tim.

2. Đừng để "việc Chúa" lấn át "Chúa của mọi việc"
Chúng ta thường bị cuốn vào vòng xoáy của các kế hoạch: Trại hè, văn nghệ, sự kiện... đến mức không còn nổi 5 phút tĩnh lặng dưới chân Thầy.
* Chúng ta mải mê làm việc **cho** Chúa nhưng lại lãng quên chính Chúa.
* Chúng ta lo lắng cho sự thành công trần thế của phong trào mà bỏ quên linh hồn của phong trào.

Một Huynh Trưởng quàng khăn mà thiếu đời sống cầu nguyện chẳng khác nào chiến sĩ ra trận với đôi tay không. Không có vũ khí thiêng liêng, bạn sẽ sớm kiệt sức và gục ngã trước những va chạm đời thường.

3. Uy tín đến từ sự thinh lặng
Đời sống Huynh Trưởng không chỉ có tiếng còi, tiếng hát hay những bài băng reo sôi động. Giá trị thực sự nằm ở những khoảng lặng:
* **Thinh lặng để xét mình:** "Hôm nay, hành động của mình là phản chiếu hình ảnh Chúa hay chỉ là cái tôi cá nhân?"
* **Thinh lặng để lắng nghe:** "Chúa muốn con nói gì với các em qua bài học này, hay con chỉ đang nói theo ý mình?"

---

🌟 **Lời mời gọi:** Tuần này, thay vì quá chăm chút cho giáo án thật lung linh, hãy dành thêm **10 phút** ngồi bên Nhà Tạm. Hãy thưa đơn sơ: *"Lạy Chúa, con đây, xin hãy dùng con như khí cụ của Ngài."*

> Đừng chỉ quàng khăn bằng đôi tay, hãy quàng khăn bằng cả một linh hồn kết hiệp với Chúa. Khi tâm hồn bạn có Chúa, chiếc khăn trên vai tự khắc sẽ tỏa sáng mà không cần bất kỳ "bằng cấp" hay "chức vụ" nào bảo chứng. 🕊️💛

Cà Mau đất mặn ân sâu,Hoà Thành đón nhận nhiệm mầu Chúa ban.Năm ngày ba tháng mở trang,Một đời dâng hiến, nhẹ nhàng lớn ...
25/03/2026

Cà Mau đất mặn ân sâu,
Hoà Thành đón nhận nhiệm mầu Chúa ban.
Năm ngày ba tháng mở trang,
Một đời dâng hiến, nhẹ nhàng lớn lên.

Thuở xưa gặp gỡ bề trên,
Theo Cha tập sống đáp đền tình yêu.
Kinh kinh sách sách sớm chiều,
Tin yêu nung nấu sớm chiều trong tâm.

Cù Lao những bước âm thầm,
Chủng sinh non trẻ âm thầm hiến dâng.
Chiến tranh lửa cháy bao lần,
Quay về quê cũ, giữ phần sắt son.

Nam Vang năm tháng mài son,
Bảy năm đèn sách vẹn tròn ước mơ.
Sài Gòn chủng viện ươm tơ,
Triết nhân hun đúc đợi giờ hiến dâng.

Gia đình gặp cảnh cơ bần,
Bạc Liêu dạy học, đỡ đần song thân.
Bốn năm lặng lẽ chuyên cần,
Quay về chủng viện, dấn thân trọn đời.

Sáu lăm năm ấy sáng ngời,
Thụ phong linh mục, một đời hiến dâng.
Cần Thơ rạng rỡ hồng ân,
Mục tử xuất hiện, ân cần yêu thương.

Yêu người, mến Chúa vấn vương,
Ươm mầm ơn gọi trên đường mục sinh.
Cái Răng, Thánh Quý nghĩa tình,
Dạy bao thế hệ vững tin theo Ngài.

Hoa Kỳ một chuyến đường dài,
Mang về tri thức nối dài tương lai.
Bao năm bền chí miệt mài,
Ươm mầm ơn gọi, dựng xây Hội nhà.

Cần Thơ tiếp nối chan hoà,
Ba miền linh mục đậm đà nhờ công.
Đến khi Chúa gọi trong lòng,
Mỹ Tho phó nhiệm, một dòng yêu thương.

Bước theo tiếng gọi khiêm nhường,
Dặm dài phục vụ vẫn vương nghĩa tình.
Sài Gòn mục tử quang vinh,
Dẫn đoàn chiên bước hành trình yêu thương.

Bao la nghĩa cả tình thương,
Chia chia sẻ sẻ muôn phương phận người.
Hồng y tiếp bước theo Người,
Không vì danh vọng, vì đời đức tin.

Roma hiệp nhất niềm tin,
Chung tay xây dựng hành trình yêu thương.
Hai lần mật nghị vấn vương,
Chọn người kế vị con đường Phêrô.

Quan tâm những kẻ cơ hồ,
Chu toàn sứ vụ Tông đồ Chúa trao.
Tuổi cao bước nhẹ thanh cao,
Âm thầm cầu nguyện dâng trao cuộc đời.

Lặng thầm như hạt giữa đời,
Âm thầm gieo rắc tình Trời yêu thương.
Bao phen xuôi ngược dặm trường,
Vẫn lòng trung tín, khiêm nhường mà đi.

Không lời phô diễn điều chi,
Mà nên chứng tá diệu kỳ nơi dân.
Chiều về tiếng Chúa gọi gần,
Êm như hơi gió giữa ngần bình minh.

Sài Gòn lặng lẽ cúi mình,
Tiễn đưa mục tử trọn tình vì chiên.
Giờ đây về chốn bình yên,
Trong tay Thiên Chúa dịu hiền yêu thương.

Dẫu xa khuất bóng quê hương,
Dáng Cha còn mãi trên đường đoàn chiên.

Có những con người đi qua cuộc đời mình rất nhẹ… nhưng lại ở lại rất lâu.Đức Hồng Y Gioan Baotixita là một người như thế...
23/03/2026

Có những con người đi qua cuộc đời mình rất nhẹ… nhưng lại ở lại rất lâu.

Đức Hồng Y Gioan Baotixita là một người như thế. Một vị Hồng y hiền lành, nhân hậu, với giọng nói nhỏ nhẹ, từ tốn – không ồn ào, không phô trương, nhưng lại khiến người khác cảm nhận được một sự bình an rất sâu.

Ngài đã đi qua những tháng ngày bệnh tật, đau đớn, thậm chí phải cưa một chân. Nhưng điều khiến người ta nhớ không phải là nỗi đau ấy, mà là cách Ngài đón nhận tất cả – âm thầm, nhẹ nhàng, và đầy phó thác.

Chỉ một lần được gặp Ngài tại Trung Tâm Mục Vụ Giáo Phận Sài Gòn, nhưng ký ức ấy vẫn còn rất rõ. Giọng nói thều thào, yếu ớt… nhưng từng lời lại đọng lại rất lâu:

“Còn nhỏ thì làm việc nhỏ, cống hiến cho Giáo Hội cho quê hương”
Một câu nói tưởng chừng đơn giản, nhưng lại như một lời nhắc suốt đời – rằng không cần phải làm điều gì quá lớn lao, chỉ cần sống tốt từ những điều nhỏ nhất.

“Dù cho có ra sao, hãy cố gắng phục vụ. Chúa chưa bỏ ta ngày nào.”
Một câu nói khiến người ta phải dừng lại và suy nghĩ. Vì có những lúc rất dễ nản lòng, rất dễ buông bỏ… nhưng nhìn vào đời sống của Ngài, lại thấy mình cần phải trung thành hơn.

Và lời cuối cùng còn đọng lại:
“Hãy yêu như Chúa yêu nghe con”
Ngắn thôi, nhưng đủ để trở thành điều khó nhất… và cũng là điều đẹp nhất để sống.

Ngài đã ra đi. Một cuộc đời khép lại trong thinh lặng. Nhưng chính trong sự thinh lặng ấy, danh Chúa lại được tỏ rạng qua từng việc làm, từng hy sinh, từng yêu thương mà Ngài đã sống.

Có lẽ, điều còn lại không phải là những gì lớn lao được nhắc đến, mà là những điều rất nhỏ – một lời nói nhẹ, một ánh nhìn hiền, một đời sống âm thầm nhưng đầy ý nghĩa.

Xin được dành một phút lặng để nhớ về Ngài.
Xin Chúa đón nhận linh hồn Ngài vào nơi bình an.

Và xin cho mỗi người chúng ta, giữa cuộc sống vội vã này, biết sống chậm lại một chút…
để làm những việc nhỏ,
để trung thành hơn trong bổn phận,
và để biết yêu nhiều hơn – theo cách Ngài đã sống.

Address


Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Một Chút Ghi posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

  • Want your establishment to be the top-listed Arts & Entertainment?

Share