Vào Xem Showbiz

Vào Xem Showbiz Vào Xem Showbiz

Biết vợ cũ lấy chồng ngh:èo, tôi đến để gi:ễu c:ợt, vừa nhìn chú rể, tôi về kh:óc cả đêm…Tôi và Linh từng yêu nhau suốt ...
26/06/2026

Biết vợ cũ lấy chồng ngh:èo, tôi đến để gi:ễu c:ợt, vừa nhìn chú rể, tôi về kh:óc cả đêm…
Tôi và Linh từng yêu nhau suốt bốn năm đại học. Cô ấy là một người con gái hiền lành, nhẫn nhịn, luôn âm thầm chăm lo cho tôi từng chút. Khi đó, tôi cũng yêu Linh, nhưng là thứ tình yêu trẻ con – chưa đủ sâu để giữ khi đời bắt đầu khắc nghiệt.
Ra trường, tôi nhanh chóng xin được việc tại một công ty nước ngoài, lương cao, môi trường chuyên nghiệp. Trong khi đó, Linh mãi vẫn chỉ xin được vị trí lễ tân tại một khách sạn nhỏ. Dần dần, tôi cảm thấy cô không còn “xứng” với tôi nữa. Rồi tôi quen con gái giám đốc – người có thể mở cho tôi một con đường tắt lên vị trí cao hơn. Tôi chọn bước đi, bỏ lại sau lưng những giọt nước mắt của Linh mà chẳng một lần ngoái lại.

Tôi nghĩ, cô ấy sẽ chẳng thể nào khá hơn, chẳng tìm được ai tốt hơn tôi. Năm năm sau, tôi đã là phó phòng kinh doanh trong công ty bố vợ. Nhưng đời không giống như tôi hình dung. Vợ tôi – người từng khiến tôi nghĩ là “tấm vé may mắn” – giờ chỉ coi tôi như một món đồ mua sai. Cô ấy luôn so sánh tôi với những người đàn ông thành đạt khác, chê bai đủ điều. Bố vợ thì lạnh nhạt, khách khí. Dù có chức danh, tôi biết mình chẳng khác gì cái bóng trong căn nhà đó.

Một ngày nọ, tôi nghe tin Linh sắp kết hôn. Một người bạn cũ vô tình kể: – Mày biết nó lấy ai không? Một gã làm công trình, lương ba cọc ba đồng. Đúng là tầm nhìn kém.

Tôi không hỏi thêm gì. Nhưng trong lòng lại dậy lên một cảm giác kỳ lạ. Không phải ghen tuông, chỉ là… tò mò. Tôi muốn biết cô ấy giờ sống thế nào. Một phần ích kỷ trong tôi muốn xác nhận rằng cô ấy đã chọn sai, rằng rời bỏ tôi là cái giá phải trả.

Tôi quyết định đến đám cưới ấy – không phải để chúc phúc, mà để xem liệu tôi có lý do để khinh thường hay không.

Hôm đó, tôi lái chiếc xe hơi đời mới, mặc bộ vest đặt may sang trọng. Khi bước vào sân nhà Linh, không ít người ngoái nhìn. Tôi ngẩng cao đầu, tưởng như mình vẫn là kẻ trên cơ. Nhưng tất cả những gì tôi hình dung đã tan biến khi chú rể bước ra.

Anh ấy mặc vest giản dị, dáng người hơi tập tễnh, nhưng khuôn mặt ấy khiến tôi chết sững. Là Quân – người bạn từng học chung đại học với tôi.

Ngày ấy, Quân bị tai nạn giao thông nên chân bị gãy, cần phục hồi chức năng nên vẫn còn yếu. Cậu ấy hiền lành, thật thà, luôn giúp đỡ mọi người. Tôi từng ở chung phòng trọ với Quân suốt ba năm, nhưng chưa bao giờ xem cậu ấy là bạn thực sự. Với tôi, Quân là kiểu người lẽ ra nên sống một mình, vì cuộc đời chẳng thể tốt đẹp với một người như thế.

Sau tốt nghiệp, tôi và Quân không còn giữ liên lạc. Tôi nghe nói cậu ấy xin vào làm giám sát công trình cho một công ty xây dựng tỉnh lẻ. Không ngờ, hôm nay lại gặp lại trong vai trò chồng sắp cưới của Linh.

Linh bước ra từ trong nhà. Cô ấy khoác lên mình chiếc váy cưới trắng, không cầu kỳ, nhưng gương mặt rạng rỡ khiến tôi phải quay đi. Đó là ánh nhìn chưa từng có khi ở bên tôi – ánh nhìn của một người phụ nữ hạnh phúc và đủ đầy.

Tôi đứng bất động khi nghe hai bác lớn tuổi ngồi gần bàn nói chuyện..>Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

“Già rồi chỉ chật nhà” – Bà cụ bị con đẩy ra ở gần chuồng gà ngủ tạm. Đêm mưa cuối cùng, bà bỗng biến mất…Bà cụ Lành – g...
25/06/2026

“Già rồi chỉ chật nhà” – Bà cụ bị con đẩy ra ở gần chuồng gà ngủ tạm. Đêm mưa cuối cùng, bà bỗng biến mất…
Bà cụ Lành – gần 80 t-uổi – sống cùng vợ chồng con trai út trong căn nhà mái ngói 3 gian khang trang giữa làng. Trước đây bà là giáo viên làng, hiền lành, chịu khó, hy sinh cả đời cho chồng con. Nhưng khi về già, bà trở thành “vật cản” trong chính căn nhà mình từng gầy dựng.
– Già rồi, không làm được gì, chỉ tổ đái khai, chật nhà!

– Cơm nấu toàn phải nêm nhạt vì bà! Tối thì mở tivi không dám to vì sợ bà không ngủ! Chán lắm rồi!

Đó là những lời con dâu buông thẳng vào mặt bà, không thèm giấu.

Đêm đó, trời mưa tầm tã. Bà cụ lặng lẽ dọn cái chiếu rách, xách cái chăn mỏng ra ngủ tạm sau chuồng gà, nơi ẩm thấp, hôi tanh. Bà không khóc. Chỉ thở dài, như thể thở hết những cay đắng cuối cùng trong đời. Sáng hôm sau… bà biến mất.Chiếc chiếu trống trơn. Chăn gối không còn. Ngoài sân chỉ còn dấu dép in lấm tấm trên nền đất ướt. Không ai biết bà đi đâu.

– Chắc bà bỏ về quê ngoại. Mà cũng tốt, khỏi phải lo cơm nước nữa! – Con dâu nói tỉnh queo.

Không ai đi tìm. Không ai báo công an.

Hai tháng sau.

Giữa lúc cả dòng họ đang nhóm họp phân chia quyền thừa kế đất tổ, một người cháu trong họ bất ngờ nhận được bưu phẩm lạ từ… Viện Dưỡng Lão Hạnh Nguyện – TP Đà Nẵng.

Bên trong là...Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

Ô tô sang của gã giám đốc va chạm với ông lão chở trứng khiến trứng vỡ tung tóe. Hắn khó chịu xuống xe hất cằm: "Chỗ trứ...
25/06/2026

Ô tô sang của gã giám đốc va chạm với ông lão chở trứng khiến trứng vỡ tung tóe. Hắn khó chịu xuống xe hất cằm: "Chỗ trứng thối này giá bao nhiêu", đúng 3 ngày sau hắn ta m;â;t chức
Chiếc ô tô màu đen bóng loáng rẽ gấp ở khúc cua làng, tiếng phanh “két” chói tai vang lên, rồi rầm! — một chiếc xe máy cà tàng chở hai sọt trứng lớn đổ nhào ra đường. Trứng vỡ nhoe nhoét, vàng trắng loang lổ giữa nắng trưa.
Ông lão hơn sáu mươi, dáng người còm cõi, tay chân run run dựng xe dậy. Khuôn mặt ông tái đi vì tiếc, vì sợ. Mấy sọt trứng ấy là công ông đi mấy chục cây số từ sáng sớm để bán lấy tiền thuốc cho vợ.
Cửa xe ô tô mở ra, bước xuống là một gã đàn ông ăn mặc sang trọng, cổ tay đeo đồng hồ đắt tiền, giọng hách dịch vang lên:
– “Trời đất! Ông đi kiểu gì vậy? Xe tôi mà trầy một vết là ông đền nổi không? Chỗ trứng thối này giá bao nhiêu?”
Cả xóm kéo ra xem. Ông lão cúi gằm, giọng khàn đi:
– “Dạ… chỉ là trứng gà nhà quê thôi, cháu. Tôi đi chậm, mà xe cậu rẽ gấp quá…”
Gã nhà giàu khoanh tay cười khẩy, rút ví ném ra vài tờ tiền:
– “Thôi, đây, vài trăm nghìn đủ mua lại cả đống trứng này rồi! Lần sau ra đường thì tránh xa ô tô ra.”
Mọi người xung quanh nhìn cảnh ấy, không ai nói gì, chỉ thấy thương cho ông lão. Ông nhặt từng vỏ trứng bể, gom lại, chẳng nói thêm lời nào. Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

Thông gia qu:át: “Chửa trước thì tự ra mà lên xe hoa”, bố cô dâu l:ao ra làm điều này khiến nhà trai x:ấu h:ổ tới cuối đ...
25/06/2026

Thông gia qu:át: “Chửa trước thì tự ra mà lên xe hoa”, bố cô dâu l:ao ra làm điều này khiến nhà trai x:ấu h:ổ tới cuối đời…
Sáng hôm đó, tại một con ngõ nhỏ ngoại thành, nhà gái đã chuẩn bị xong xuôi bàn ghế, rạp cưới, cổng hoa lụa tím treo đầy b**g bóng. Cô dâu Thủy ngồi trong phòng, tay run run vuốt chiếc váy cưới trắng muốt, bụng lùm lùm ở tháng thứ 4 khiến cô không dám bước ra chào khách. Mặt cô tái nhợt, mắt sưng mọng vì khóc cả đêm.
Ngoài sân, nhà trai vừa tới, chú rể Mạnh mặc vest đen bóng, tay đút túi quần, mặt cau có. Mẹ Mạnh bước xuống xe, hất mặt nhìn rạp cưới rồi nói lớn:

– Bố nó đâu, gọi ra đây tôi nói chuyện.

Bố Thủy vội vàng chạy ra cúi chào:

– Dạ chào thông gia, mời chị và mọi người vào nhà uống nước.

Nhưng bà thông gia gạt phắt:

– Uống với chả nước. Tôi nói cho ông biết, con gái ông có bầu trước cưới, làm mất mặt nhà tôi. Hôm nay nếu nó muốn lên xe hoa, tự nó phải bước ra. Nhà tôi không rước đứa con dâu hư hỏng như thế.

Tiếng bà vang lên giữa sân, khách khứa xung quanh im phăng phắc, chỉ còn nghe tiếng gió lùa xào xạc qua tấm phông cưới. Thủy nghe thấy, bật khóc nức nở trong phòng. Mẹ cô hoảng loạn, chạy vào ôm con, còn bố cô đứng chết trân ngoài sân, hai bàn tay siết chặt.

Nhà trai đứng thành hàng dài, ai cũng nhìn với ánh mắt khinh thường. Bà thông gia quay sang con trai:

– Mạnh, mày đứng đấy làm gì? Gọi nó ra đây, tự nó quỳ xin cưới thì tao mới đồng ý cho vào nhà.

Mạnh lúng túng, cúi đầu không nói gì. Ông Toản – bố Thủy – nhìn con rể tương lai, nhìn bụng con gái mình rồi thở dài. Từ nhỏ, Thủy ngoan ngoãn, học xong cấp 3 thì lên thành phố làm công nhân. Gặp Mạnh, nó yêu say đắm, nào ngờ có bầu, gia đình Mạnh lại coi thường. Ông hít sâu, bước vào trong nhà. Một lát sau, khi mọi người còn đang xì xào bàn tán, ông Toản bước ra. Trên tay ông là sổ đỏ mảnh đất duy nhất ông có, ngôi nhà đang ở cũng dựng trên đất đó. Ông tiến thẳng đến trước mặt bà thông gia, giọng run run nhưng dứt khoát:

– Đây là sổ đỏ nhà tôi. Tôi cho con gái tôi mang sang làm của hồi môn. Còn đây…

Ông quay sang nhìn Mạnh, rút trong túi áo ra một xấp tiền lẻ đã vò nhàu, chỉ chừng vài trăm nghìn, đặt lên bàn lễ:

– Đây là lễ cưới. Nếu các người khinh con tôi vì nó chửa trước, thì khỏi cưới hỏi gì. Tôi chỉ cần nó được yên ổn sinh nở, không cần gả vào nhà coi thường nó. Các người về đi.

Tiếng xôn xao vang lên khắp rạp cưới. Mặt bà thông gia đỏ bừng vì giận dữ và xấu hổ. Chú rể Mạnh tái mét..Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

Sáng sớm ra bãi rác, ông lão ch:ết lặng khi thấy một cô gái người ướt sũng nằm bất độngSáng sớm, trời còn mưa lất phất, ...
25/06/2026

Sáng sớm ra bãi rác, ông lão ch:ết lặng khi thấy một cô gái người ướt sũng nằm bất động
Sáng sớm, trời còn mưa lất phất, sương mù bảng lảng phủ xuống con đường đất lầy lội dẫn ra bãi rác đầu làng. Ông Sáu – người đàn ông già sống một mình ở mé xã – lặng lẽ đẩy chiếc xe ba gác cũ kỹ lạo xạo qua từng vũng nước bẩn.

Mỗi sáng ông đều ra đây, lục lọi trong đống phế liệu xem có gì bán được. Nhưng hôm nay, giữa những lon bia móp méo, dây điện cháy đen, ông phát hiện một thứ… không giống bất kỳ thứ gì ông từng nhặt.

Dưới tấm bạt nhựa cũ bị hất tung vì gió, là một cô gái trẻ, nằm co ro bên đống rác. Người cô ướt sũng, quần áo rách rưới, tóc bết lại như dính bùn, mặt trắng bệch không còn chút máu.
Ông Sáu hoảng hốt lao đến, lay gọi. Cô không phản ứng, nhưng hơi thở yếu ớt và mạch đập vẫn còn. Không chần chừ, ông cẩn thận đặt cô lên xe rồi hì hục đẩy về, lòng chỉ nghĩ: “Không thể bỏ người ta lại như vậy được.”

Suốt mấy ngày đầu, cô gái mê man, thi thoảng sốt cao, run rẩy từng cơn. Ông Sáu dùng hết tiền dành dụm mua thuốc, gạo, trứng, rồi nấu cháo lo từng muỗng. Ông không hỏi, không tra vấn. Chỉ lặng lẽ chăm sóc như thể đang lo cho một đứa cháu xa quê trở về. Sang ngày thứ tư, cô gái tỉnh lại. Ánh mắt mờ đục, ngơ ngác, rồi bật ra mấy lời thều thào:

– Cháu… không nhớ gì cả.

Ông Sáu gật đầu, hiền hậu: “Không sao. Nhớ được lúc nào thì tính. Trước hết lo khỏe đã.”

Đêm nào cô cũng mơ hoảng, bật dậy giữa chừng, mắt hoang mang nhìn ra cửa như có ai đang đứng đó. Hàng xóm thấy ông Sáu đóng kín cửa, cứ nghĩ ông ốm nên chẳng ai hỏi han. Căn nhà lụp xụp nằm khuất sau rặng chuối vẫn im lìm như bao năm trước.

Đến ngày thứ bảy, bước ngoặt xảy ra. Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

Vừa mới lên xe t-ang đưa bà cụ ra đồng, cậu bé ngồi gần q-uan t;/ài bỗng dưng h-ét to “cụ bảo bác kia xuống ngayBuổi sán...
25/06/2026

Vừa mới lên xe t-ang đưa bà cụ ra đồng, cậu bé ngồi gần q-uan t;/ài bỗng dưng h-ét to “cụ bảo bác kia xuống ngay
Buổi sáng trời âm u, đoàn xe t:ang chậm rãi lăn bánh ra nghĩa trang. Bà cụ mất đã gần trăm tuổi, sống đức độ, cả họ tộc đều về đưa tiễn.
Chiếc xe tang chở linh cữu cụ Tư lặng lẽ lăn bánh khỏi cổng làng, phía sau là vài chục người họ hàng nội tộc. Không khí trang nghiêm đến nặng nề. Người lớn mặc áo tang ngồi thẳng lưng, trẻ con được dặn không được nói cười, càng không được nhìn vào quan tài.

Mọi thứ im lặng cho đến khi xe đi được chưa đầy 500 mét, bất ngờ một tiếng hét cao vút vang lên giữa không gian ảm đạm:

— “Cụ bảo bác kia xuống ngay! Bác mặc áo đen, ngồi bên trái đó!”
Tiếng hét phát ra từ thằng bé 6 tuổi – cháu chắt đích tôn – đang ngồi ngay sát quan tài. Mặt nó tái mét, tay run run chỉ thẳng vào người đàn ông trạc 50 ngồi gần cửa xe. Mọi người giật mình.

Người đàn ông chau mày, trầm giọng:
— “Nói nhảm gì thế? Ai bảo mày nói tao?”

Thằng bé thì thào, mắt vẫn không rời quan tài:
— “Chính cụ… cụ mở mắt, chỉ vào bác, nói nếu bác không xuống, cụ sẽ kéo bác đi theo…”

Cả xe xôn xao. Người thì bảo trẻ con nói linh tinh, người thì giật thót nhưng cố gạt đi:
— “Con nít dọa làm gì? Đừng để nó phá tang!”

Người đàn ông bị chỉ mặt – bác họ xa, mới từ thành phố về – lạnh lùng cười nhạt:
— “Tôi không mê tín. Ai tin con nít thì tự xuống!”

Xe tiếp tục chạy. Nhưng chỉ đúng 5 phút sau, khi vừa rẽ vào khúc quanh gần hồ làng, một tiếng thét thất thanh vang lên:

— “Người rơi xuống hồ rồi!”

Tài xế phanh kít. Mọi người đổ dồn về phía sau. Chỗ người đàn ông ngồi – trống trơn. Không cửa nào mở. Không ai thấy ông ta bước xuống. Nhưng ông – biến mất.

Một hành khách ú ớ chỉ tay:

— “Tôi vừa thấy… đôi giày lềnh bềnh trên mặt nước!”

Mọi người ào đến hồ. Vài phút sau, thi thể người đàn ông được vớt lên, gương mặt tái ngắt, mắt mở trừng trừng, bàn tay nắm chặt như níu lấy một thứ vô hình.Không ai hiểu được bằng cách nào ông ta rơi ra khỏi xe tang đang khóa kín…

Đêm hôm đó, mẹ thằng bé ôm con vào lòng, nhẹ nhàng hỏi:
— “Sao lúc nãy con lại nói cụ chỉ bác ấy?”

Thằng bé rùng mình, mắt long lanh sợ hãi:

— “Con không nói dối đâu mẹ… Cụ mở mắt, nhìn con… rồi chỉ ra sau. Cụ nói: ‘Nó từng hại tao. Đừng để nó hại ai nữa.’…”

Ba ngày sau, khi chuẩn bị giỗ đầu cho cụ Tư, một người trong họ hàng lục được cuốn sổ tay cũ trong đống đồ cũ ngoài nhà kho. Trang cuối cùng là nét chữ nguệch ngoạc, mờ nhoè vì thời gian nhưng vẫn đọc được:

“Nếu tao chết bất đắc kỳ tử, là vì nó. Mày biết tao đang nói đến ai.”

Người đó… là con nuôi của cụ.Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

Tôi nói dối vợ đi công tác cả tuần, thực ra là chăm b/ồ trong viện. Ngày cô ấy xuất viện, tôi mới chạy qua nhà thì giật ...
25/06/2026

Tôi nói dối vợ đi công tác cả tuần, thực ra là chăm b/ồ trong viện. Ngày cô ấy xuất viện, tôi mới chạy qua nhà thì giật mình thấy...
Tôi chưa từng nghĩ có ngày mình lại ngồi viết ra câu chuyện này.
Nếu ai hỏi tôi cách đây hai năm rằng tôi có phải là một người chồng tệ bạc không, có lẽ tôi sẽ cười khẩy và nói: “Không hẳn.” Tôi vẫn đi làm, vẫn đưa tiền về nhà, vẫn đóng vai một người chồng bình thường trong mắt họ hàng và hàng xóm.
Chỉ có một điều tôi chưa từng dám thừa nhận với ai… là tôi đã phản bội vợ.
Mọi chuyện bắt đầu cách đây gần một năm, khi công ty tôi tuyển thêm một nhân viên mới tên là Linh. Cô ấy trẻ hơn tôi gần mười tuổi, vừa ra trường, khuôn mặt lúc nào cũng có vẻ mong manh và dễ tổn thương.
Ngày đầu Linh vào làm, cô ấy ngồi cạnh bàn tôi. Cả buổi sáng cứ loay hoay với đống giấy tờ, thỉnh thoảng lại quay sang hỏi:
“Anh ơi… cái này em làm đúng chưa?”
Tôi vốn là người dễ mềm lòng trước những cô gái yếu đuối. Ban đầu chỉ là chỉ dẫn công việc, sau đó là đi ăn trưa cùng nhau, rồi dần dần… mọi thứ vượt khỏi giới hạn lúc nào tôi cũng không rõ.
Linh kể cô ấy lên thành phố một mình, bố mẹ ở quê, ít bạn bè. Cô nói chuyện nhẹ nhàng, lúc nào cũng nhìn tôi bằng ánh mắt ngưỡng mộ.
Còn ở nhà… vợ tôi – Thảo – lại hoàn toàn khác.
Thảo bằng tuổi tôi. Chúng tôi cưới nhau sau bốn năm yêu. Cô ấy là người phụ nữ mạnh mẽ, thẳng thắn, đôi khi còn hơi khó tính.
Những năm đầu hôn nhân khá êm đềm, nhưng sau khi có con trai đầu lòng, cuộc sống bắt đầu trở nên nặng nề.
Thảo bận rộn với con cái, công việc, rồi chuyện tiền bạc trong nhà. Cô ấy ít cười hơn trước, hay cáu gắt vì những chuyện nhỏ.
Có những tối tôi về muộn, vừa bước vào nhà đã nghe tiếng Thảo nói...Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

Người phụ nữ nghèo ngày nào cũng vào lau hết dãy m//ộ tr//ẻ không may mấ//t sớm trong nghĩa trang vào 6h sáng. Chỉ 1 thá...
24/06/2026

Người phụ nữ nghèo ngày nào cũng vào lau hết dãy m//ộ tr//ẻ không may mấ//t sớm trong nghĩa trang vào 6h sáng. Chỉ 1 tháng sau đó, chuyện không tưởng đã xảy ra với gia đình của bà ấy...

Sáng nào đúng 6 giờ, người ta cũng thấy bà Hòa – một người phụ nữ nghèo, gầy gò – Yên tĩnh bước vào nghĩa trang phía sau bệnh viện huyện.

Không hương khói.

Bà chỉ mang theo một thùng nước.

Bà đi thẳng đến khu m//ộ tr/ẻ e/m .

Hàng m;/ộ san sát nhau. Không hoa tươi, không có người ghé thăm.

Bà lau từng tấm bia, chăm sóc kỹ càng, người đi đường tưởng tượng bà đang chăm sóc con mình.

Có hôm trời mưa, bà vẫn đến.

Có s//ốt cao hôm nay, bà vẫn đến.

Đúng 6 giờ sáng. Không sớm hơn. Không muộn hơn.
Người đi qua nghĩa trang tò mò "bà này rảnh nhỉ suốt ngày tới đây"..có người nói "bà có tâm đấy"...để rồi 1 tháng sau cả Huyện phải bất ngờ khi xuất hiện kì lạ tại nhà bà!

Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇

Tôi kể cho chồng nghe chuyện nhà sắp bị giải tỏa trong bữa cơm tối. Anh ta lại thản nhiên khuyên tôi từ bỏ. “Chúng ta ta...
24/06/2026

Tôi kể cho chồng nghe chuyện nhà sắp bị giải tỏa trong bữa cơm tối. Anh ta lại thản nhiên khuyên tôi từ bỏ. “Chúng ta tay chân đầy đủ, mỗi tháng lương cũng đủ tiêu, không cần động đến tiền đền bù giải tỏa của bố mẹ.” Ban đầu tôi còn thấy khá ngạc nhiên. Ngay sau đó anh ta nói thêm một câu khiến tôi đứng hình..
Bữa cơm tối hôm đó vốn dĩ rất bình thường.
Canh rau cải nấu tôm khô, cá kho tộ, một đĩa trứng chiên hành. Tôi đi làm về trễ, đầu óc còn quay cuồng vì buổi họp với bên phường. Mẹ gọi liên tục từ chiều nhưng tôi không nghe máy kịp. Đến khi gọi lại, bà chỉ nói một câu ngắn gọn:
“Khu nhà mình sắp bị giải tỏa rồi con ạ.”
Tôi cầm điện thoại mà tay lạnh toát.
Ngôi nhà ấy là nơi tôi sinh ra, lớn lên, nơi bố tôi mất cách đây ba năm. Mảnh đất rộng chưa đến trăm mét vuông, nằm ngay mặt đường cũ. Bố mẹ tôi giữ gìn suốt mấy chục năm, từng viên gạch, từng gốc cây đều là ký ức.
Giải tỏa.
Hai chữ ấy vừa đáng sợ, vừa mang theo một hy vọng mơ hồ. Người ta đồn khu đó sẽ làm trung tâm thương mại, giá đền bù có thể rất cao.
Tôi đem câu chuyện ấy ra kể trong bữa cơm, giọng còn chưa hết run:
“Nhà em sắp bị giải tỏa rồi.”
Chồng tôi – Tuấn – ngẩng lên khỏi bát cơm.
“Thế à? Đền bù bao nhiêu?”
“Tạm thời chưa có thông báo chính thức. Nhưng nghe nói cũng khá.”
Anh nhún vai, gắp thêm miếng cá rồi nói....đọc tiếp dưới bình luận 👇👇👇

Đêm tâ;/n h-ôn , bố chồng đòi nằm giữa hai vợ chồng vì phong tục “v;/ía đẻ con trai” — đúng 2h sáng, tôi thấy người mình...
24/06/2026

Đêm tâ;/n h-ôn , bố chồng đòi nằm giữa hai vợ chồng vì phong tục “v;/ía đẻ con trai” — đúng 2h sáng, tôi thấy người mình...
Lẽ ra đó phải là khoảnh khắc hạnh phúc nhất đời tôi – khoảnh khắc mà mọi cô gái đều từng tưởng tượng trong những giấc mơ thiếu nữ của mình. Căn phòng cưới được trang trí bằng ga giường đỏ thêu hoa mẫu đơn, tường dán chữ “Song hỷ” còn thơm mùi hồ mới. Ngoài sân, tiếng họ hàng vẫn còn rì rầm dọn dẹp sau bữa tiệc. Tôi ngồi trên mép giường, tim đập thình thịch, vừa hồi hộp vừa mệt rã rời sau một ngày dài làm dâu.
Tôi không yêu chồng mình theo cách người ta vẫn nói về tình yêu. Cuộc hôn nhân này bắt đầu bằng sự sắp đặt. Mẹ kế tôi là người đứng ra gật đầu nhanh hơn cả tôi khi nhà anh ngỏ lời. Bà nói đó là “phúc phần”, là cơ hội đổi đời cho đứa con gái riêng như tôi. Bà nói tôi phải biết ơn.
Anh – chồng tôi – hơn tôi tám tuổi, bị liệt hai chân sau một tai nạn giao thông nhiều năm trước. Anh hiền, ít nói, ánh mắt lúc nào cũng mang vẻ tự ti pha lẫn khát khao được yêu thương. Tôi không ghét anh. Nhưng tôi cũng chưa từng nghĩ mình sẽ trở thành vợ anh, càng chưa từng nghĩ đêm tân hôn của mình sẽ là một đêm đầy giông bão.
Chúng tôi vừa rút lui về phòng riêng thì cánh cửa bật mở.
Không gõ. Không báo trước.
Bố chồng tôi bước vào.
Ông ngoài sáu mươi, dáng người gầy gò, lưng hơi còng nhưng ánh mắt sắc như dao. Trên tay ông là một chiếc gối và một tấm chăn cũ đã sờn mép.
“Tao nằm giữa hai đứa đêm nay.”
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
Ông đặt gối xuống giường, giọng thản nhiên như đang nói chuyện cơm nước thường ngày.
“Nhà này có phong tục. Đêm đầu phải có vía người đẻ con trai nằm giữa thì mới linh, mới sớm có cháu nối dõi. Ngày xưa ông nội mày cũng nằm giữa như vậy.”
Không khí trong phòng đông cứng lại.
Tôi nhìn sang chồng. Anh cúi đầu. Hai bàn tay đặt trên đùi run nhẹ. Anh không phản đối. Cũng không đồng tình. Chỉ im lặng.
Tôi nghe tim mình đập dồn dập trong lồng ngực. Câu nói của ông như một nhát dao cắt phăng chút ảo tưởng cuối cùng tôi còn giữ về cuộc hôn nhân này. Tôi biết mình bước vào gia đình này với vị thế yếu. Tôi biết mình là “con dâu được chọn” vì hoàn cảnh phù hợp. Nhưng tôi không nghĩ đến mức… như vậy.
“Bố…” tôi mở miệng, giọng khản đặc, “chuyện này… có cần thiết không ạ?”

Ánh mắt ông chĩa thẳng vào tôi.
“Mày muốn nhà này tuyệt tự à?”
Một câu hỏi đơn giản, nhưng nặng như đá tảng.
Tôi chưa kịp trả lời thì ông đã trèo lên giường, nằm xuống giữa hai chiếc gối. Tấm phản gỗ kêu cót két. Ông kéo chăn phủ ngang ngực, quay sang nhìn chúng tôi như ra lệnh.
“Lên đi.”...Đọc tiếp dưới bình luận 👇👇👇

Address

Quận 9
Ho Chi Minh City

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Vào Xem Showbiz posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share