3 GIÁC QUAN

3 GIÁC QUAN "3 Giác Quan" - Nhật ký kể chuyện bằng ẩm thực, âm nhạc và những thước phim còn đọng lại.

< Tái bản > Giữa thiên đường ẩm thực Phan Xích Long, tôi "dính" một tiệm bún chả nhỏ 🤤Đường Phan Xích Long ở Sài Gòn là ...
28/03/2026

< Tái bản > Giữa thiên đường ẩm thực Phan Xích Long, tôi "dính" một tiệm bún chả nhỏ 🤤

Đường Phan Xích Long ở Sài Gòn là cả một thiên đường ẩm thực, quán nào cũng to bự, sáng choang. Ấy vậy mà giữa dãy quán náo nhiệt ấy, có một tiệm bún chả nhỏ, lọt thỏm nhưng khiến tôi "dính" ngay từ lần đầu tiên bước vào. Món Bắc giữa lòng Sài Gòn, nhưng được điều chỉnh vị ngọt cho hợp gu miền Nam, và hợp luôn cái bao tử ham vui của tôi.

Nhìn bàn ăn thôi đã thấy vui: bún tươi sợi nhỏ, tô nước mắm chua ngọt sóng sánh, rau xà lách xanh mướt, và đặc biệt là mấy viên chả nướng cháy cạnh thơm lừng. Nói thiệt, bún chả có hai kiểu: thịt miếng và thịt viên, nhưng tôi chỉ trung thành với thịt viên. Tại sao ư? Vì cắn một phát thôi là bao nhiêu "juicy" nó bùng ra trong miệng. Mỡ và thịt quyện vào nhau, vừa cháy xém thơm mùi than, vừa mềm mọng ngọt ngào, phê hơn cả nghe nhạc remix trong lúc nhậu.

Còn nước mắm chua ngọt ở đây thì… thôi rồi. Người Bắc ăn đúng kiểu truyền thống thì vị mặn sẽ gắt hơn, không sai. Nhưng khổ nỗi gu của tôi lại khoái cái kiểu ngọt ngọt, thanh thanh, dễ cuốn kiểu miền Nam. Và quán này chiều đúng ý tôi luôn! Ăn tới đâu là húp sột soạt tới đó. Ai mà nghĩ nước mắm có thể uống như nước giải khát chưa?! Ở đây thì có nhé!

Món bún chả tưởng đơn giản, nhưng ăn vào mới thấy "dính" lắm. Bình thường một phần đã đủ no, mà tôi thì hay làm thêm một, thậm chí hai đĩa bún thêm mới chịu dừng. Đói bụng mà vô đây là xác định… "bào" tới tận cùng.

Có người hỏi tôi: "Bún chả ngon nhất là ở đâu?". Tôi chỉ cười và thầm nghĩ: "Ngon nhất là khi gắp miếng bún, nhúng vô chén nước sóng sánh, kẹp miếng thịt viên mọng nước đưa vào miệng. Khoảnh khắc ấy, còn cần gì câu trả lời nữa, đúng không?!".

Thống khoái!

P/S: Tôi đã kể câu chuyện "dính" bún chả của mình rồi. Còn bạn, có một món ăn nào từng khiến bạn mê mẩn đến mức quên hết lối về chưa? Hãy kể cho tôi nghe về món ăn "định mệnh" ấy 😉

[ T A S T I N G R O O M 1 3 ]

©️ 3 Giác Quan. Nếu chia sẻ, vui lòng ghi rõ nguồn!

< Tái bản > Tóc ngang mềm mượt của Chu Nhân 🥰Có những khoảnh khắc thời trang vượt qua rào cản thời gian, đi qua cả những...
25/03/2026

< Tái bản > Tóc ngang mềm mượt của Chu Nhân 🥰

Có những khoảnh khắc thời trang vượt qua rào cản thời gian, đi qua cả những thay đổi chóng mặt của mốt, để rồi khiến người ta dừng lại và mỉm cười. Như Chu Nhân của thập niên 90s trong ảnh, cô ấy quá đáng yêu với mái tóc ngang mềm mượt, cài thêm chiếc băng đô xanh, và chiếc áo hoodie đỏ rộng thùng thình.

Đó không phải là sự cầu kỳ kiểu sàn diễn, mà là sự dễ thương đầy bản năng. Một nụ cười tỏa nắng khiến cả khung hình bừng sáng. Với nhiều thiếu niên ngày ấy, hình ảnh của Chu Nhân không chỉ là poster dán tường, mà là thứ ám ảnh dịu dàng theo suốt những năm tháng tuổi trẻ.

Hơn 30 năm sau, nhìn lại, ta vẫn thấy set đồ giản dị ấy hợp thời đến lạ. Trong dòng chảy của thời trang hiện đại, hoodie oversized vẫn là lựa chọn kinh điển, băng đô trở lại thành phụ kiện hot, và nụ cười thì chẳng bao giờ lỗi mốt. Chu Nhân trong sắc đỏ rực rỡ của thập niên 90s, vẫn còn nguyên vẹn sự trong trẻo để bất cứ ai nhìn lại cũng thốt lên: "Sao mà nàng đẹp đến thế!".

Thống khoái!

[ M E M O R Y B I T E S 0 7 ]

©️ 3 Giác Quan. Nếu chia sẻ, vui lòng ghi rõ nguồn!

#朱茵

Dìn Chón Mì Gia - Quán mì "ẩn mình" trên con đường đông đúc ở Phú Nhuận 😋Nằm trên con đường Nguyễn Kiệm lúc nào cũng đôn...
21/03/2026

Dìn Chón Mì Gia - Quán mì "ẩn mình" trên con đường đông đúc ở Phú Nhuận 😋

Nằm trên con đường Nguyễn Kiệm lúc nào cũng đông xe qua lại, quán có bảng hiệu hơi cũ, kiểu cũ đến mức nếu bạn lướt ngang lần đầu, rất dễ nghĩ: "Chắc quán này cũng bình thường thôi". Nhưng ai đã từng ghé vào ăn một lần thì biết, đôi khi cái bảng hiệu cũ kỹ đó giống như một câu nói thầm: "Ở đây tụi tôi lo nấu mì, không lo làm màu".

"Best seller" của quán là mì vịt tiềm. Nhưng buồn cười ở chỗ từ ngày biết quán này tới giờ, tôi chưa từng ăn mì vịt tiềm ở đây, tôi chỉ ăn mì khô xá xíu.

Mì khô xá xíu ba vắt. Ba vắt là kiểu ăn dành cho những lúc bạn thật sự muốn đối thoại nghiêm túc với cơn thèm mì của mình.

Cọng mì ở đây là mì quán tự làm. Ngay khi ăn miếng đầu tiên, bạn sẽ hiểu vì sao nhiều người quay lại quán này. Cọng mì thơm, dai giòn vừa phải, nhưng vẫn giữ được độ xốp mịn chứ không bị khô cứng. Và rồi đến một chi tiết nhỏ mà người ăn mì Tàu thường nhận ra: hậu vị đắng nhẹ của tro Tàu.

Tôi nhấn mạnh là đắng nhẹ. Nó chỉ lướt qua đầu lưỡi rất nhanh, giống như một cái chớp mắt. Không nhẫn, không gắt. Chỉ đủ để bạn nhận ra: "À, đây đúng là mì Tàu". Với tôi, đó là một điểm cộng rất lớn.

Nhưng signature thật sự của quán lại nằm ở một thứ khá bất ngờ: xà lách xoong. Đúng vậy! Một tô mì Tàu mà lại có xà lách xoong, tôi chưa thấy quán nào dùng chiêu này. Xà lách xoong giòn nhẹ, thơm thoang thoảng, và mang một chút vị cay mát đặc trưng.

Khi trộn chung với mì, nó làm vị giác bừng lên một nhịp mới, giống như có ai đó mở cửa sổ cho gió thổi vào căn phòng. Bạn ăn mì, rồi cắn một miếng xà lách xoong, tự nhiên thấy tô mì sống động hơn hẳn. Ai nghĩ ra chi tiết hay ho này vậy nhỉ?!

Nước trộn mì khô của quán cũng rất có chừng mực. Họ cho rất ít. Ít đến mức nhiều người mới ăn lần đầu có thể nghĩ: "Ủa, sao ít nước trộn vậy ta?".

Nhưng khi trộn lên rồi ăn thử, bạn sẽ hiểu dụng ý. Nước trộn chỉ đủ để làm cọng mì dậy mùi, chứ không làm nó ngập trong vị mặn. Ai thích đậm hơn thì cứ tự thêm nước tương. Đây là kiểu nêm nếm có vẻ rất… điềm đạm. Không khoa trương, không quá tay!

Hành phi tóp mỡ cũng vậy. Có, nhưng không nhiều. Không phải kiểu đổ ào ào để tạo cảm giác bóng bẩy và béo ngậy.

Tôi bắt đầu nhận ra một triết lý nho nhỏ của Dìn Chón Mì Gia. Đó là cái gì cũng vừa phải, cái gì cũng chút chút. Đủ để ngon, không để bị "over".

Nguyên tắc đó tiếp tục xuất hiện ở nước lèo. Nước lèo ở đây trong, thanh và rất gọn gàng. Không mặn, không ngọt gắt. Thơm mùi thịt bằm và ấm áp vị tiêu. Nếu bạn là người thích nước lèo thanh đạm, thì kiểu nước lèo này sẽ cực kỳ dễ chịu.

Nhưng nói thật lòng, nếu phải tìm một điểm trừ nhỏ thì đó là xá xíu. Xá xíu ở đây dùng thịt nạc hoàn toàn, nên hơi thiếu độ juicy. Ăn vẫn ngon, nhưng đôi khi bạn sẽ ước có thêm chút mỡ để thịt mềm và ẩm hơn.

Nhưng rồi tôi lại nghĩ, có gì trên đời là hoàn hảo đâu nhỉ?! Một tô mì mà mọi thứ đều vừa vặn từ cọng mì, nước trộn, cho đến rau, nước lèo, thì có lẽ cũng cần một chi tiết nhỏ hơi "thiếu hụt", để giữ cho câu chuyện vẫn còn chỗ nói tiếp.

Hôm nay tôi đã kể câu chuyện về Dìn Chón Mì Gia thông qua một tô mì khô xá xíu ba vắt. Nhưng còn một món tôi chưa đụng tới: mì vịt tiềm - "best seller" của quán.

Có khi nào lần sau tôi nên phản bội thói quen của mình một lần không? Hay là tôi vẫn cứ trung thành với tô mì xá xíu quen thuộc ấy? Ai biết được. Chỉ biết là mỗi lần bước ra khỏi quán, bụng no, miệng còn thoang thoảng mùi tiêu trong nước lèo, tôi luôn có cùng một cảm giác: thống khoái!

[ T A S T I N G R O O M 2 4 ]

©️ 3 Giác Quan. Nếu chia sẻ, vui lòng ghi rõ nguồn!

"Anh nguyện yêu" - Bài hát ít người nhớ của "Cỗ máy thời gian" 🥰Có những bài hát không hề dở, chỉ là chúng sinh ra bên c...
17/03/2026

"Anh nguyện yêu" - Bài hát ít người nhớ của "Cỗ máy thời gian" 🥰

Có những bài hát không hề dở, chỉ là chúng sinh ra bên cạnh một huyền thoại.

Trong âm nhạc, điều đó xảy ra khá thường xuyên. Một ca khúc trở thành biểu tượng, còn những ca khúc khác trong cùng bộ phim, cùng album, cùng thời kỳ… lặng lẽ đứng phía sau. Không phải vì chúng yếu hơn, chỉ là ánh sáng đã rơi hết vào một nơi.

Với bộ phim "Cỗ máy thời gian", bài hát được nhớ đến nhiều nhất luôn là "Thiên mệnh cao nhất" (天命最高). Khí thế, hào sảng, rất hợp với hành trình của Hạng Thiếu Long - một người đàn ông xuyên không, mang theo vận mệnh lịch sử.

Nhưng ở phía sau bài hát ấy, còn một ca khúc khác nữa cũng do Cổ Thiên Lạc thể hiện. Giai điệu chậm hơn, ít hào khí hơn, và cũng ít người nhắc đến hơn. Đó là bản nhạc "Anh nguyện yêu" (我愿爱).

Nếu "Thiên mệnh cao nhất" giống như bầu trời rộng - nơi con người nói về vận mệnh và lịch sử - thì “Anh nguyện yêu” giống như một căn phòng nhỏ. Trong căn phòng đó không có chiến trận, không có tranh đua, chỉ có một người đàn ông đứng trước cảm xúc của chính mình.

Một câu hát của bài này rất giản dị:

🎵Nếu em đến, anh sẽ yêu
你若來 我便愛🎵

Không thề thốt to tác, không triết lý phức tạp, chỉ có một thái độ rất thẳng với cuộc đời. Một quyết định rất trực diện, không né tránh tình yêu khi nó xuất hiện.

Có một câu khác trong bài hát:

🎵Dòng sông dài lướt qua trước mặt, nhưng đôi tay lại không đưa ra đón lấy
長河為你掠過 兩手不去承載🎵

Khiến tôi nghe xong cảm giác buồn man mác. Không phải nỗi buồn của chia ly, mà là nỗi buồn của những khoảnh khắc đã đi qua mà mình không chạm tới.

Nó không nói về thiên mệnh. Nó nói về sự lựa chọn rất riêng của một con người. Nếu tình yêu đến, mình có dám yêu không?! Nếu cơ hội xuất hiện, mình có dám bước tới không?!

Những bài hát như vậy thường không trở thành hit lớn vì chúng không đủ kịch tính, không đủ cao trào. Nhưng chúng giống như người bạn xuất hiện đúng lúc, khi ta đang tìm một giai điệu hiểu được cảm giác của chính mình.

Chắc chắn rằng, nhiều năm sau khi nhắc đến "Cỗ máy thời gian", người ta vẫn sẽ nhớ "Thiên mệnh cao nhất". Nhưng khi ở một mình cần sự lắng đọng, cần cảm xúc tự sự, có lẽ "Anh nguyện yêu" mới thật sự là chân ái.

Và bây giờ, hãy để tiếng nhạc tự kể tiếp phần còn lại của câu chuyện:
https://www.youtube.com/watch?v=Nm9dG26Mmuk

Thống khoái!

[ T A S T I N G R O O M 2 5 ]

©️ 3 Giác Quan. Nếu chia sẻ, vui lòng ghi rõ nguồn!

#我願愛 #我愿爱 #古天樂 #古天乐

"A Phi chính truyện" - Có những cuộc tình ngay từ đầu đã biết là không ở lại 😔Có những poster điện ảnh kể câu chuyện của...
14/03/2026

"A Phi chính truyện" - Có những cuộc tình ngay từ đầu đã biết là không ở lại 😔

Có những poster điện ảnh kể câu chuyện của bộ phim. Nhưng poster của "A Phi chính truyện" tạo cảm giác giống như một bí mật. Một khoảnh khắc bị giữ lại giữa chừng, khiến người ta phải tự hỏi mình đang nhìn thấy điều gì?!

Một người đàn ông cúi thấp, gần như quỳ xuống, áp môi vào thân thể của một người phụ nữ. Người phụ nữ đứng thẳng, nhìn xuống anh. Ánh sáng mờ, căn phòng tối, không gian đủ riêng tư, khiến người xem cảm thấy đôi chút ngại ngần khi nhìn quá lâu.

Thoạt nhìn, tư thế của họ gợi ra một kiểu trật tự quyền lực. Người đàn ông ở vị trí thấp hơn, người phụ nữ đứng cao hơn. Như thể trong mối quan hệ này, người phụ nữ mới là người nắm thế chủ động.

Nhưng cảm giác ẩn sâu của bức ảnh lại nói điều ngược lại. Người đàn ông là người chạm vào. Người phụ nữ chỉ đứng đó, như một nhân chứng của khoảnh khắc. Cô không ôm anh, không kéo anh lại gần, và cánh tay gần như buông lỏng.

Trong nhiều mối quan hệ ngoài đời, quyền chủ động đôi khi không nằm ở người đứng cao hơn. Nó nằm ở người có thể bước ra khỏi khoảnh khắc đó bất cứ lúc nào. Và người đàn ông trong poster này trông giống kiểu người như vậy.

Chi tiết đáng chú ý nhất có lẽ là vị trí của nụ hôn. Người đàn ông không hôn môi. Anh hôn lên phần thân dưới của người phụ nữ. Đó là một cử chỉ thân mật, nhưng thiên về bản năng nhiều hơn là tình cảm. Nó khiến khoảnh khắc này vừa thân mật vừa mong manh. Nó giống một cuộc gặp gỡ nồng nhiệt, nhưng cũng dễ dàng kết thúc ngay sau khi mọi xúc cảm được thỏa mãn.

Poster còn được phủ một lớp tím đỏ trầm, một gam màu rất quen thuộc trong thế giới điện ảnh của đạo diễn Vương Gia Vệ. Đó không phải là màu đỏ của đam mê bùng cháy, cũng không phải màu đen của bi kịch. Nó giống màu của những cảm xúc chưa kịp gọi tên - thứ cảm xúc lơ lửng giữa ham muốn, cô đơn và một chút hoài nghi.

Những cuộc tình trong phim của Vương Gia Vệ thường mang sắc thái như vậy. Người ta gặp nhau mà không rõ mọi chuyện bắt đầu từ đâu. Và rồi một lúc nào đó, họ rời khỏi nhau mà cũng không biết chính xác câu chuyện kết thúc từ khi nào.

Ánh mắt của người phụ nữ trong poster dường như hiểu điều đó. Cô nhìn xuống người đàn ông, không phải với vẻ say mê, mà với một cảm giác khó định nghĩa. Có thể là sự dịu dàng. Có thể là một chút buồn. Hoặc cũng có thể là trực giác của một người biết rằng khoảnh khắc này, dù đẹp đến đâu, cũng không phải là thứ sẽ kéo dài.

Những poster phim thường cố gắng thuyết phục chúng ta rằng tình yêu là một câu chuyện lớn lao. Nhưng poster này lại gợi ra một khả năng khác, rằng đôi khi tình yêu chỉ là một cử chỉ, một cảm xúc rất mạnh nhưng ngắn ngủi.

Và có những con người trong đời dường như sinh ra để sống trong những khoảnh khắc như vậy: gần gũi, mãnh liệt, nhưng không ở lại.

Thống khoái!

[ T A S T I N G R O O M 2 3 ]

©️ 3 Giác Quan. Nếu chia sẻ, vui lòng ghi rõ nguồn!

#阿飛正傳 #阿飞正传

< Tái bản > Bún quậy - Một pha "quậy" đi vào lòng người 😁Lần đầu nghe "bún quậy", tôi tưởng đâu đây là món gì ăn xong ph...
10/03/2026

< Tái bản > Bún quậy - Một pha "quậy" đi vào lòng người 😁

Lần đầu nghe "bún quậy", tôi tưởng đâu đây là món gì ăn xong phải nhảy tưng tưng quậy phá cho đã. Ai dè "quậy" ở đây là khuấy - khuấy đều chén nước chấm, khuấy luôn tô bún, khuấy cho mọi thứ quyện vào nhau rồi mới ăn. Ủa, vậy mà sao hồi ở Phú Quốc tôi lại bỏ lỡ món này, rồi để về Sài Gòn mới thử?! Đúng là có những quyết định khiến bụng mình buồn suốt một thời gian dài.

Bún quậy không dành cho team mê đậm đà "ngấm tận xương tủy". Nước lèo của bún quậy là nước luộc hải sản pha chút gia vị, thanh mảnh như lời tỏ tình của người mới quen, nhẹ tới mức nếu không tập trung là… trôi luôn. Nhưng cũng chính vì vậy mà nó nhẹ bụng, ăn xong không thấy nặng nề. Đôi khi, đâu phải bữa nào mình cũng muốn bị vị giác tấn công dữ dội, đúng không?!

Điểm ăn tiền nhất ở quán tôi chọn là bún được làm tại chỗ. Sợi bún tươi mới, mềm dai vừa đủ, khác hẳn loại bún tươi ở chợ. Topping thì đa dạng: bò, chả cá, chả tôm, mực… nhưng tôi thẳng tiến luôn tới mực tươi dai chắc và cực thơm. Cắn vào miếng mực mà thấy như đang nghe tiếng biển rì rào trong miệng vậy. Ở Sài Gòn kiếm được quán bán mực tươi kiểu này khó như săn vé máy bay rẻ sát Tết.

Khuấy lên, húp một muỗng, cắn miếng mực, rồi lại húp thêm muỗng nữa… Có cần phải mô tả tiếp không?!

Thống khoái!

P/S: Tôi đã khai ra rồi đó, từng để "bụng buồn" vì bỏ lỡ bún quậy. Còn bạn, có món ăn nào từng khiến bạn "tiếc đứt ruột" vì một lần vô tình bỏ qua không? Kể tên nó ra, cho nó nổi tiếng nào 😎

[ T A S T I N G R O O M 1 0 ]

©️ 3 Giác Quan. Nếu chia sẻ, vui lòng ghi rõ nguồn!

Hủ tiếu gõ - "Tiếng gõ" đã mất của đường phố Sài Gòn 😔Tôi không biết chính xác hủ tiếu gõ có mặt ở Sài Gòn từ khi nào. K...
07/03/2026

Hủ tiếu gõ - "Tiếng gõ" đã mất của đường phố Sài Gòn 😔

Tôi không biết chính xác hủ tiếu gõ có mặt ở Sài Gòn từ khi nào. Không có ai ghi chép lại, không có sách vở nào nghiêm túc viết về nó. Không giống phở - món ăn có lịch sử rõ ràng, hủ tiếu gõ xuất hiện lặng lẽ, giống như những người bán nó, đến Sài Gòn không phải để được ghi nhớ, mà là để sống.

Vào thập niên 90, khi tôi bắt đầu biết quan sát đời sống xung quanh, hủ tiếu gõ đã có mặt rồi. Một số người nói nó xuất phát từ miền Tây. Nhưng những người bán hủ tiếu gõ tôi bắt gặp lại đa phần là người miền Trung, mà chủ yếu đến từ Quảng Ngãi.

Có lẽ đó cũng là một điều thú vị của Sài Gòn. Một món ăn có thể không rõ nguồn gốc, nhưng lại được gắn với một cộng đồng cụ thể. Người Quảng Ngãi không tạo ra món ăn này, nhưng họ trở thành hình ảnh gắn liền với nó. Họ bán hủ tiếu, và vô tình làm cho Sài Gòn có thêm một âm thanh.

Ngày xưa, có hai khung giờ mà tôi nghe tiếng của hủ tiếu gõ nhiều nhất, đó là sáng sớm tinh mơ, khi người ta vừa tỉnh giấc, và khuya khoắt, khi thành phố chuẩn bị đi ngủ. "Tộc tộc tộc" - tiếng gõ cứ thế vang lên trong các ngõ ngách. Chỉ cần nghe từ xa là biết hủ tiếu gõ sắp xuất hiện trước nhà.

Tiếng gõ ấy tạo nên một âm thanh rất riêng của phố thị Sài Gòn. Nó không phải nhạc, cũng không hẳn là tiếng ồn. Nó giống như một dạng "sonic branding" (thương hiệu âm thanh), thứ mà ngày nay nhiều công ty phải tốn không ít tiền để xây dựng. Nhưng với hủ tiếu gõ, chỉ cần một chiếc đũa gõ vào chén sành, hay một chiếc muỗng gõ vào thanh tre ngắn, vậy là đủ.

Giống như tiếng kéo nhấp nhấp của xe gỏi khô bò, tiếng rao của các cô gánh tàu hủ, tiếng gõ của hủ tiếu gõ từng là một thứ ngôn ngữ bán hàng rất tự nhiên, tồn tại trong một thời chưa có app, chưa có loa phóng thanh, chỉ có âm thanh len lỏi qua từng con hẻm.

Nếu tiếng gõ là thứ khiến người ta nhận ra hủ tiếu gõ từ xa, thì mùi vị của nó là thứ khiến người ta nhớ.

Tôi không biết đó có phải là bí quyết gia truyền hay không, nhưng mùi thơm rất đặc trưng ấy gần như không lẫn vào đâu được, trở thành một dạng "olfactory signature" (chữ ký khứu giác). Đến mức, chỉ cần thoáng ngửi là người ta đã gọi tên: "À, mùi hủ tiếu gõ".

Có lẽ vì vậy mà suốt nhiều năm, hủ tiếu gõ không cần bảng hiệu, không cần quảng cáo. Nó có âm thanh. Nó có mùi hương. Hai thứ đó đủ để tạo nên một thương hiệu mạnh hơn bất kỳ logo nào.

Có một câu tiếng Anh từng nói rằng: "Memory is not just what we see. It’s what we hear, what we smell, what we taste" (Ký ức không chỉ nằm ở những gì ta nhìn thấy, mà còn ở điều ta nghe, mùi hương ta ngửi, và vị ta nếm). Cũng vậy, hủ tiếu gõ tồn tại trong ký ức người Sài Gòn không phải vì sự hào nhoáng, mà vì nó xuất hiện trong từng giác quan - tiếng gõ vào tai, mùi thơm vào mũi, và dư vị trên đầu lưỡi.

Nhiều người mặc định hủ tiếu gõ là món ăn dành cho người ít tiền. Nó không phải hủ tiếu Nam Vang đầy ắp tôm thịt, cũng không phải phở bò Hà Nội với những lớp hương vị cầu kỳ. Nó chỉ là một món ăn đơn giản, rẻ, nhanh, tiện.

Nhưng những năm 90, tôi vẫn thấy nhiều gia đình khá giả "nghiện" món này. Không phải vì họ không đủ tiền ăn sang, mà vì họ thích. Một tô hủ tiếu gõ nóng hổi vào sáng sớm hay đêm khuya, dù giàu hay nghèo, cũng mang lại cùng một cảm giác: no, ấm, và dễ chịu.

Theo thời gian, tiếng gõ của hủ tiếu gõ dần biến mất. Tôi không biết chính xác vì sao. Có thể vì cách bán hàng ấy không còn phù hợp. Có thể vì nhịp sống đã khác. Khi các hình thức giao đồ ăn xuất hiện, hủ tiếu gõ lại càng trở nên lặng lẽ hơn.

Ngày nay, hủ tiếu gõ vẫn còn ở Sài Gòn. Vài xe đậu ở góc đường, vài quán nhỏ treo bảng "Hủ tiếu gõ" trên vỉa hè. Nhưng những gì từng làm nên sự sống động của nó thì không còn nguyên vẹn.

Không còn những cậu bé chạy khắp ngõ hẻm, tay gõ, miệng chào mời. Không còn tiếng "tộc tộc tộc" vang lên giữa khuya. Giờ đây, người ta phải tự tìm đến xe hủ tiếu, hoặc gọi món qua điện thoại, qua app.

Có những thứ vẫn tồn tại về hình thức, nhưng đã đổi khác về cảm giác. Với hủ tiếu gõ, có lẽ điều còn thiếu nhất chính là âm thanh từng báo hiệu sự hiện diện của nó.

Và đôi khi, đi ngang một con hẻm yên ắng vào buổi khuya, tôi vẫn chợt nhận ra thứ biến mất không chỉ là một tiếng gõ, mà là một lớp ký ức rất riêng của Sài Gòn.

Thống khoái!

[ M E M O R Y B I T E S 2 2 ]

©️ 3 Giác Quan. Nếu chia sẻ, vui lòng ghi rõ nguồn!

< Tái bản > Tiền Thụy An - một ác nhân đáng sợ vì… nói đúng 😬Trong "Sứ đồ hành giả", kịch bản xoắn xít giữa nội gián, cả...
03/03/2026

< Tái bản > Tiền Thụy An - một ác nhân đáng sợ vì… nói đúng 😬

Trong "Sứ đồ hành giả", kịch bản xoắn xít giữa nội gián, cảnh sát và tội phạm vốn đã đủ nghẹt thở. Rồi đến khi nhân vật Tiền Thụy An (Chung Cảnh Huy đóng) xuất hiện ở những tập cuối, tôi đã thật sự cảm thấy bản thân bị thách thức. Không phải vì ông ta quá độc ác, mà vì lý lẽ của ông ta nói… quá đúng.

"Tôi làm sai chuyện gì, hả? Ở trên thế giới này, có ai mà chỉ mãn nguyện với một thứ thôi chứ?", đó là một trong những câu đầu tiên Tiền Thụy An bật ra khi bị Trác Khải (Miêu Kiều Vỹ đóng) và Bạo Seed (Lâm Phong đóng) dồn vào góc tối. Không đổ lỗi. Không cầu xin. Ông ta chất vấn ngược bằng lý lẽ logic.

"Bởi vì chúng ta tham nhanh, cho nên phát minh ra xe. Bởi vì chúng ta tham thoải mái, cho nên phát minh ra máy lạnh. Tham lam thật ra là một chuyện tốt, khiến cho thế giới này không ngừng tiến bộ", câu thoại này nếu tách khỏi hoàn cảnh, nó hoàn toàn có thể dùng làm dẫn nhập cho một bài nói chuyện truyền cảm hứng. Nhưng trong bối cảnh của một quan chức tha hóa, nó khiến người ta rùng mình.

Tôi không biết nên phản ứng thế nào lúc đó. Tôi vừa thấy giận, vừa thấy bối rối. Vì quả thật, Tiền Thụy An không sai hoàn toàn. Ông ta chỉ dùng một mảnh của sự thật, nhân lên gấp nhiều lần, rồi hợp lý hóa cái sai của mình bằng những lý lẽ nghe thoáng qua thì vô cùng logic.

"Có người tham cả đời, chỉ tham hết mấy triệu thôi, nhưng mà tôi thì khác, tôi tham được nhiều bởi vì tôi giỏi. Nhưng anh không thể nhìn thấy tôi giỏi thì trừng phạt tôi".

Giỏi - có phải là lý do đủ để vượt khỏi luật pháp? Có phải năng lực được sinh ra để phục vụ cho tham vọng bất kể hậu quả? Và rồi ông ta kết luận:

"Cho dù anh bắt được tôi thì đã sao, người khác ngồi vào chỗ tôi thì cũng tham thôi. Đây là tính sẵn có của con người!".

Đó là câu thoại làm tôi lặng người! Nó không chỉ là lời biện minh của một tội phạm. Nó là một lời khẳng định lạnh lùng về bản chất xã hội. Nếu đúng như vậy, thì Trác Khải đang chống lại cả một hệ thống, một chuỗi dây chuyền sinh sản ra cái ác không ngừng nghỉ.

Liệu có ai đủ sức đối đầu với cái vòng luẩn quẩn ấy? Liệu chính nghĩa có đủ "sức nặng" không, hay chỉ là trò chơi lẻ loi của những người ngây thơ?

Tiền Thụy An không hề mất kiểm soát. Ông ta tỉnh táo đến tàn nhẫn, và điều đó mới thật sự khiến người ta sợ. Một con quái vật mà ta không thể ghét, vì ông ta nói chuyện như một người đã từng sống giống chúng ta. Chỉ khác là ông ta đi xa hơn, rất xa.

Rất may, biên kịch đã không để nhân vật này chiến thắng. Trác Khải vẫn lạnh lùng để không bị nuốt chửng bởi lý lẽ, anh khẳng định:

"Chỉ cần tôi còn là cảnh sát, có người phạm tội, tôi thấy người nào là bắt người đó".

Một câu nói đơn giản nhưng đúng lúc, và quan trọng là không cần lý luận, chỉ cần hành động.

Nếu suy nghĩ của con người là con dao hai lưỡi, thì đạo đức là tay cầm dao. Xã hội dẫu loạng choạng vẫn cần tay cầm đó để đứng vững.

Cuối cùng, Tiền Thụy An là kẻ xấu hay chỉ là phiên bản phóng đại của "tâm ma" mà ai cũng đang nuôi trong lòng?

Thống khoái!

[ T A S T I N G R O O M 0 8 ]

©️ 3 Giác Quan. Nếu chia sẻ, vui lòng ghi rõ nguồn!

#使徒行者 #鍾景輝 #钟景辉

25/02/2026

Ngày vía Thần Tài 😁

Ai cũng mong tiền vô như nước, còn tôi chỉ mong:

Làm ăn đàng hoàng.
Ngủ ngon mỗi tối.
Kiếm tiền mà không đánh mất mình.

Thần Tài nếu có ghé, mong là ghé bằng con đường tử tế, ở lại bằng sự bền bỉ, và đi cùng mình thật lâu.

Chúc các follower của "3 Giác Quan" tài bảo đến chậm mà chắc, giàu vừa đủ và sống thong d**g.

Thống khoái!

©️ 3 Giác Quan. Nếu chia sẻ, vui lòng ghi rõ nguồn!

Cảm ơn Cổ Thiên Lạc mang tấm vé thanh xuân tặng cho chúng ta 🥰Nhiều người hỏi tôi rằng phim "Tầm Tần Ký" bản điện ảnh có...
24/02/2026

Cảm ơn Cổ Thiên Lạc mang tấm vé thanh xuân tặng cho chúng ta 🥰

Nhiều người hỏi tôi rằng phim "Tầm Tần Ký" bản điện ảnh có hay không?

Thật lòng mà nói tôi không thể trả lời, và chỉ muốn hỏi lại: "Bạn có từng xem bản truyền hình chưa?". Nếu có, bạn sẽ hiểu và tự có câu trả lời. Vì bộ phim này không dành cho tất cả mọi người, nó dành cho một thế hệ.

Thế hệ từng mê phim TVB như "điếu đổ". Thế hệ từng khẳng định rằng Dương Quá có thể có nhiều phiên bản, nhưng Hạng Thiếu Long thì chỉ có duy nhất Cổ Thiên Lạc.

Về phía Cổ Thiên Lạc, anh cũng hiểu rõ tầng giá trị sâu hơn của "Tầm Tần Ký" không nằm ở nội dung, mà nằm ở mối quan hệ cảm xúc giữa khán giả và dàn cast.

Chính vì vậy, Cổ Thiên Lạc đã chọn một con đường rất hiếm trong ngành giải trí hiện nay, đó là không reboot, không remake, mà tiếp nối dòng thời gian. Anh không trẻ hóa, không thay thế, không phủ nhận thời gian, mà biến thời gian thành một phần của câu chuyện. Một quyết định rất “thực tế”, nhưng cũng rất thông minh về mặt cảm xúc.

Tổng hợp những yếu tố kể trên, tôi có thể khẳng định một lần nữa, đây không phải là một bộ phim điện ảnh "đại chúng", nó kén khán giả và tất nhiên cũng sẽ "gây khó" về doanh thu cho nhà sản xuất. Nhưng chính điều này làm tôi muốn gửi lời cảm ơn đến Cổ Thiên Lạc.

Cảm ơn anh vì đã cố gắng hết sức! Cảm ơn vì đã mang Hạng Thiếu Long trở lại màn ảnh một lần nữa! Cảm ơn anh vì đã mang tấm vé thanh xuân tặng cho tôi và chúng ta!

Có lẽ sau “Tầm Tần Ký” bản điện ảnh, hành trình của người hùng họ Hạng đã kết thúc, nhưng ký ức thì không. Vì thanh xuân không chỉ nằm ở tuổi trẻ, mà còn nằm ở những gì khiến chúng ta vẫn rung động khi nhớ lại.

Thống khoái!

[ H E A R T C A S T 1 1 ]

©️ 3 Giác Quan. Nếu chia sẻ, vui lòng ghi rõ nguồn!

#尋秦記 #寻秦记 #古天樂 #古天乐

16/02/2026

Sáng mùng 1, mở mắt ra nghe câu chúc "cung hỷ, cung hỷ", tự nhiên thấy lòng thật an yên 😍

Người ta chúc nhau phát tài. Còn tôi thì mong:

Năm mới đủ khỏe để đi tiếp.
Đủ bình an để ngủ ngon.
Đủ yêu thương để không lạc nhau giữa đời.

Tiền bạc là phước, nhưng an yên mới là lộc dài lâu.

Đầu năm mới, chúc mọi người giàu trong tâm - đủ ngoài đời - vui suốt năm 🥰

Cùng thưởng thức ca khúc "Cung hỷ cung hỷ" (恭喜恭喜) do các ngôi sao của đài TVB thể hiện nhé!

Thống khoái!

©️ 3 Giác Quan. Nếu chia sẻ, vui lòng ghi rõ nguồn!

14/02/2026

Dàn diễn viên của "Tầm Tần Ký" cùng nhau hát lại "Thiên mệnh cao nhất" để chúc Tết khán giả.

Bữa giờ dàn diễn viên cùng nhau xuất hiện với tần suất của kha khá để tuyên truyền cho phim. Nhưng kỳ lạ ở chỗ tôi chưa bao giờ thấy ngán. Ngược lại, càng nhìn càng thấy thương.

Bài hát không mới, diễn viên cũng đã quá quen. Nhưng mỗi lần họ xuất hiện, tôi vẫn dừng lại xem, vẫn thấy tim mềm đi một chút. Họ không còn trẻ, chúng ta cũng vậy. Chỉ có cảm xúc thì vẫn vẹn nguyên.

Có lẽ, "Thiên mệnh cao nhất" không chỉ là định mệnh của Hạng Thiếu Long, mà còn là định mệnh giữa chúng ta với một thời thanh xuân.

Thống khoái!

©️ 3 Giác Quan. Nếu chia sẻ, vui lòng ghi rõ nguồn!

#尋秦記 #寻秦记 #古天樂 #古天乐

Address

Ho Chi Minh City

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when 3 GIÁC QUAN posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share