Viết cho vui

Viết cho vui Trong đầu nghĩ gì thì cứ viết ra thôi.

| NHƯ Ý - CÀN LONG | Phim: Hậu Cung Như Ý TruyệnTác giả: Chuyện của Lim——Nếu mà nói đến yêu Như Ý, Càn Long chắc không đ...
23/10/2019

| NHƯ Ý - CÀN LONG |

Phim: Hậu Cung Như Ý Truyện
Tác giả: Chuyện của Lim
——

Nếu mà nói đến yêu Như Ý, Càn Long chắc không đời nào bì được với Lăng Vân Triệt. Lăng Vân Triệt yêu Như Ý thầm lặng, vừa yêu lại vừa phục, từ khi Như Ý còn bị phế bỏ trơ trọi trong lãnh cung. Giây phút Như Ý bước lên ngôi hậu, Vân Triệt mừng. Lúc Càn Long nghi ngờ Như Ý, Vân Triệt chấp nhận bị tịnh thân để giữ cho Như Ý trong sạch. Đến tận giây phút vì Như Ý mà chết, Vân Triệt chưa bao giờ oán than một lời. Điểm này chắc khá giống Phó Hằng hồi "Diên Hy Công Lược", mỗi tội tình cảm của Phó Hằng lẫn xen chút ân hận vì từng có lúc ruồng bỏ Anh Lạc, còn tình cảm của Vân Triệt thật sự xây dựng quá đỉnh rồi.

Một người yêu thương như vậy, nhưng Như Ý lại bị ba chữ "Nàng yên tâm" của Càn Long trói cả một đời. Cho đến lần cuối gặp nhau, ánh mắt Như Ý đúng là đã nguội hẳn, không còn cái vẻ kiên định không rời nguyện bầu bạn bên Càn Long nữa. Hoằng Lịch đã chết, chỉ mỗi Thanh Anh sống cũng không có nghĩa lý gì.

Thật sự có chút tiếc cho Càn Long, lúc Như Ý bảo những chuyện cũ cần quên cũng đã quên rồi, Càn Long quả thật đã thở hắt ra, còn mong sau chuyến đi săn về, Như Ý sẽ nhận lại kim bảo, trở lại bên Càn Long, một lòng tiếp tục phò trợ mình, làm chính cung hoàng hậu.

Cái sai lớn nhất của Càn Long không phải nghi ngờ Như Ý, cái đó cũng đáng trách, nhưng đáng trách (mà cũng đáng tiếc hơn) là nghi ngờ, rồi nhận ra mình nghi ngờ sai, nhưng không chịu một lần xin lỗi. Càn Long cao ngạo, Như Ý dẫu có là người trong tim, dẫu có kết tóc một đời vợ chồng phu phụ, cũng phải ở bên cạnh như một lẽ dĩ nhiên, cũng chỉ là người dưới trướng, không có quyền từ chối, lại càng không có quyền yêu cầu người nắm mệnh thiên tử hạ mình. Làm mình nhớ đến "Phế hậu tướng quân", Thương Lang từng nói với Dung Viêm là, "không thể làm phi tử của người, vì người là quân, ta là thần. Kiếp này định sẵn mãi là quân thần, không có cách nào khác."

Cái sai đáng tiếc đó đổi lấy nửa đời còn lại ân hận vì cái chết của Như Ý. Câu nói cuối cùng còn lại cũng chỉ là "Lan nhân nhứ quả", hoa nở ắt sẽ có lúc hoa tàn, tình cảm xét đến cùng cũng chỉ như một viên đường, ngọt đến tâm can nhưng không thể không đến lúc tan hết. "Chẳng phải Lương Chúc, làm sao hóa điệp? Mà câu chuyện kết thúc… lời thề đã hóa thành đùa cợt."

Thôi thì chỉ nguyện kiếp sau, cùng người một thân áo vải bố y kết duyên tầm thường, nguyện không xa không rời, đến trời cùng đất tận.

---
Image source: Baomoi

12/07/2019

Tối nay tình cờ lắng nghe từ một người bạn tâm sự chuyện tình cảm, và điều đó thôi thúc mình viết nên bài viết này, vẫn là chuyên mục âm nhạc nhé, bài hát mình chọn là Gửi Người Yêu Cũ của Hồ Ngọc Hà.

(Lưu ý: bài viết này chỉ mang tính chất cảm nhận và mình chỉ nói về bài hát này, bất kì những khía cạnh về đời tư, câu chuyện cá nhân của nghệ sĩ thì mình khuyến khích các bạn không nên mang vào khi thưởng thức sản phẩm nghệ thuật của họ.)

---

GỬI NGƯỜI YÊU CŨ - HỒ NGỌC HÀ (St: Nguyễn Hồng Thuận)

Không phải tự dưng mà mình lại chọn bài hát này, ít nhiều nó cũng liên quan đến câu chuyện mà bạn mình chia sẻ, rằng bạn ấy đã mất gần như 3 năm để yêu và quên một người. Những điều bạn đó trải qua, mình cảm nhận như bạn đã đi một quãng đường dài và có thể nói như trọn vẹn, từ điểm đầu đến kết thúc của tình yêu, từ đỉnh cao của hạnh phúc thăng hoa đến vực sâu tột cùng của đau khổ...

Thực ra mà nói, nếu hỏi mình hình dung thế nào khi yêu, mình sẽ vẫn trả lời là yêu hết mình, và cũng sẽ đau khổ hết độ. Có lẽ mình cũng sống khá theo bản năng của cảm xúc nên mình vẫn hay rất ngưỡng mộ những ai khi yêu vừa có thể yêu bằng cảm xúc của trái tim, vừa lại lí trí theo khối óc. Nhưng thường mình cũng quan niệm, nếu luôn dung hòa và cân bằng giữa hai cái trên, vậy nghĩa là bạn cũng chưa (hoặc hiếm khi nào) đi đến điểm tột cùng của tình yêu, là yêu một cách quên mình, thậm chí là yêu trong si mê, điên dại.

Chuyện đau khổ sau chia tay hay những lúc mâu thuẫn, mất niềm tin trong tình yêu, thực chất mình thấy đó cũng nên là một phần hiện hữu song song trong bất kì một mối quan hệ yêu đương nào. Bởi nó minh chứng cho ta thấy ta đã yêu nhiều ra sao, đã hạnh phúc như thế nào và đã đi hết những cung bậc của tình yêu từ thấp đến cao, rồi có khi lại trở về điểm xuất phát hay chưa. Đến giờ mình vẫn nghĩ, khó mà bảo rằng tôi có thể quên được người đó, thời gian đó hay mối tình đó, chẳng qua là mình nhớ ít hay nhớ nhiều. Người yêu theo con tim sẽ đau khổ nhiều, hãy chấp nhận và đừng vò nát, vứt bỏ đi những cảm xúc đó, ta có thể giữ và quyết định có để nó ảnh hưởng, hay làm rào chắn ngăn cản ta bước tiếp hay không mà.

Ca từ trong bài hát này cũng thế, có thể nghe sẽ thấy một màu bi lụy, một nỗi niềm bất lực và chấp nhận hiện thực phũ phàng. Cơ mà mình lại thấy con người trong bài hát này lại chân thật và hết mình trong tình yêu đến lạ, một cách yêu rất "đời" và hơn hết là đối diện với những "yếu đuối" sẽ luôn xuất hiện trong tình yêu như một lẽ thường tình bởi "nếu như không mạnh mẽ, em biết phải thế nào”. Mình sẽ không khuyến khích yêu bất chấp mọi thứ một cách tiêu cực, nhưng mình sẽ luôn chọn cách yêu hết mình, yêu và chấp nhận đau khổ, chấp nhận cái yếu đuối nhưng rồi thì cũng phải mạnh mẽ, khi trái tim đã cháy đến chỉ còn lại tàn tro thì cũng đừng quên để lí trí dẫn dắt và đứng dậy.

23/04/2019

Xin chào, chẳng qua là mình nghĩ rằng nên làm hẳn một chuyên mục để viết về những bài hát mà mình thích nghe (và ngẫm) nhất. Bài hát Sợ Yêu của Thanh Hà sẽ là bài đầu tiên.

Thật ra mình chỉ mới nghe nhạc của cô gần đây, nhưng đúng nghĩa là có một chất gây nghiện bởi giọng hát cất lên từ cô. Đây là một trong số những bài hát mà mình thích nhất, về giai điệu, ca từ và nhất là cách hát. Không bàn về khía cạnh đời tư, mình có thể cảm nhận cô hát bài này bằng tất cả trải nghiệm và cảm xúc trong tình yêu mà cô đã trải qua như thế nào. Nhất là cái cảm giác lưỡng lự, đắn đo trước một tình yêu mới mà quá khứ phía sau đã có nhiều thương tổn.

Video này mình thích một phần cũng do hình ảnh của cô và Roland, Roland đánh guitar còn cô thì ngồi hát. Sau tất cả, cô vẫn yêu và cho mình cơ hội được yêu, điều mà có lẽ với những ai đã ở ngưỡng tuổi như cô, đi qua nhiều biến cố sẽ không mấy can đảm làm được điều đó.

"...sợ lắm khi yêu một ai quá nhiều
mình chẳng nhận ra những điều
mà đôi khi con tim quá yêu nên làm mờ đi lí trí."

P/s: bật chế độ HD để trải nghiệm tốt hơn nhê.



---
Bài hát: Sợ Yêu
Ca sĩ: Thanh Hà
Sáng tác: Hoàng Nhã
Nguồn: https://www.youtube.com/watch?v=Ur7P8r7lczQ

| QUA MÀN HÌNH |Câu chuyện của chúng ta bắt đầu qua cái màn hình điện thoại. Thật bất ngờ rằng sau ngần ấy năm, tưởng nh...
27/03/2019

| QUA MÀN HÌNH |

Câu chuyện của chúng ta bắt đầu qua cái màn hình điện thoại. Thật bất ngờ rằng sau ngần ấy năm, tưởng như chúng ta không còn liên lạc, ừa thì cũng chẳng buồn nghĩ đến chuyện sẽ gặp lại nhau ngoài đời, vậy mà cũng gặp, qua màn hình.

Sự thật là tớ nhớ rất rõ lí do vì sao tớ bắt chuyện lại với cậu. Nhưng tớ đã không và sẽ không bao giờ kể cho cậu nghe về điều đó. Cậu vẫn vậy, ít ra thì sự thay đổi của cậu làm tớ cảm thấy vui, và bị thu hút. Những cuộc nói chuyện của chúng ta, từ nhạt nhẽo đến thú vị, từ nông đến cạn, từ việc tớ không nghĩ là sẽ có ngày tớ thích nói chuyện với cậu đến khi có những hôm, tớ ngồi chờ tin cậu trả lời đến thế nào.

Thì cũng được một thời gian đó, đủ để tớ sau này có cái để nhớ về. Tớ đã rất nhiều lần than trời vì sao đã dễ dàng bộc lộ (gần) hết những tâm tư và suy nghĩ của mình cho cậu, để rồi tớ nhận ra rằng: haha, thì ra mình có làm thế hay không, thì mọi thứ vẫn vậy, cậu vẫn sẽ làm như cách của cậu, mối quan hệ của chúng ta vẫn sẽ như điểm xuất phát ban đầu, mọi thứ cảm xúc sinh ra cũng chỉ từ những con chữ dài ngắn trên dòng tin.

Và chúng ta cũng chỉ dừng lại qua cái màn hình mà thôi.

---
Image source: Pinterest

| MÌNH CHƯA LÀ GÌ CỦA NHAU |Có một ngày nắng đẹp, em đến bên tôi, ôm tôi và nở nụ cười trong vắt, hồn nhiên đến lạ. Lòng...
21/03/2019

| MÌNH CHƯA LÀ GÌ CỦA NHAU |

Có một ngày nắng đẹp, em đến bên tôi, ôm tôi và nở nụ cười trong vắt, hồn nhiên đến lạ. Lòng tôi biết mình đã thích và muốn nhớ đến nụ cười, cái ôm ấy nhiều hơn.

Rồi một hôm nào đó ta gặp lại, nụ cười và cái ôm vẫn còn. Chỉ là ánh nhìn em về phía tôi đã vơi dần đi những ấm áp. Ngày ấy, nắng nhạt hẳn.

Đến một chiều bất chợt, ta lướt qua nhau. Nụ cười em chỉ còn thoáng ở khóe môi, gượng gạo. Cái ôm giờ đây chỉ còn để lại những khoảng trống xa vời.

Tôi đành nhốt mình lại vào những rung động mới chớm nở, sẽ tàn thôi, để nhận ra rằng:

- Mình chưa là gì của nhau.

---
Image Source: EMBA/ Pinterest

Address

Ho Chi Minh City

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Viết cho vui posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share