Mưng Mưng là dạ dày. Tiêu hoá “chữ” - Lad Bach Dinh

Nghệ thuật của Annette Messager không là khoảnh khắc thiên tài, mà là sự lặp lại, kiên nhẫn, ám ảnh.Annette Messager vốn...
04/02/2026

Nghệ thuật của Annette Messager không là khoảnh khắc thiên tài, mà là sự lặp lại, kiên nhẫn, ám ảnh.

Annette Messager vốn là một trong những nghệ sĩ quan trọng nhất của nghệ thuật đương đại Pháp sau 1968, nhưng bà chủ động đứng ngoài hình ảnh “nghệ sĩ vĩ đại”. Bà chọn nói bằng thủ công, vật liệu rẻ, ký ức cá nhân và những ám ảnh thầm kín của cơ thể – đặc biệt là cơ thể nữ giới thông qua chỉ, vải, len, ảnh chụp rẻ tiền, thú nhồi bông, đồ trẻ em, chữ viết tay, ghi chú, nhật ký..

Khi đặt Annette Messager cạnh Louise Bourgeois và Chiharu Shiota, tôi không thấy ba nghệ sĩ, mà thấy ba cách khác nhau để sống cùng ký ức.

Louise Bourgeois, đào ký ức lên như đào một vết thương cũ, làm việc với nỗi đau lớn: gia đình, phản bội, sợ hãi nguyên thủy. Nếu Bourgeois là một tiếng gào nén lại, thì Messager là tiếng thì thầm kéo dài, dai dẳng đến mức không thể phớt lờ.

Ở Shiota, ký ức không đau theo kiểu cá nhân, mà lơ lửng, như một linh hồn chưa tìm được thân xác. Nếu Messager làm việc với cái nhỏ và riêng, thì Shiota mở nó ra thành trải nghiệm chung, nơi người xem bước vào và tự mang ký ức của mình theo.

Điều làm tôi thấy Messager đứng riêng là cách bà không cho ký ức trở nên cao cả. Bà giữ nó ở trạng thái lộn xộn, hơi xấu, hơi ngại. Thú nhồi bông bị treo, chữ viết tay nguệch ngoạc, những hình ảnh không đẹp – tất cả như nói rằng: ký ức không cần được chữa lành để có giá trị. Nó chỉ cần được ở đó, được nhìn, được thừa nhận.

Ngay cả khi làm những sắp đặt lớn như Casino (2005), không khí vẫn không hề hùng tráng. Chỉ là những vật mềm, những chuyển động bất ổn, cảm giác số phận bị đẩy đi mà không có tay lái. Quy mô có thể lớn, nhưng cảm xúc thì vẫn rất người, rất mong manh.

Cùng năm đó, bà đại diện Pháp tại Venice Biennale và giành Sư tử Vàng – nhưng vẫn giữ ngôn ngữ thủ công, bất ổn, cá nhân.

Không phải những thứ phi thường, vĩ đại mà chỉ cần ở lại với những điều bé nhỏ, xấu xí, khó chịu, và không bỏ chạy.

15.07.2024

LaD.


“Văn học “light”, cũng như điện ảnh “light” và nghệ thuật “light”, mang lại cho độc giả và khán giả cảm giác thoải mái r...
02/02/2026

“Văn học “light”, cũng như điện ảnh “light” và nghệ thuật “light”, mang lại cho độc giả và khán giả cảm giác thoải mái rằng mình là người có văn hóa, cách mạng, hiện đại, đi đầu, trong khi chỉ cần bỏ ra nỗ lực trí tuệ tối thiểu.
Bằng cách này, nền văn hóa tự cho là tiên tiến và đột phá đó thực ra lại truyền bá chủ nghĩa bảo thủ thông qua những biểu hiện tồi tệ nhất của nó: sự tự mãn và tự hài lòng.
không có gì lạ khi loại văn chương tiêu biểu nhất cho thời đại chúng ta là văn chương "light", tức là nhẹ, dễ, một loại văn không hề ngượng ngùng tự đặt mục tiêu trước hết và trên hết (và gần như độc quyền) là giải trí. Xin lưu ý, tôi không hề lên án các tác giả của loại văn chương giải trí này, bởi vì trong số họ, bất chấp sự nhẹ của các tác phẩm, vẫn có những tài năng thực sự, chẳng hạn như - chỉ kể những người xuất sắc nhất - Julian Barnes, Milan Kundera, Paul Auster hay Haruki Murakami. Nếu trong thời đại chúng ta không có những cuộc phiêu lưu văn chương táo bạo như của Joyce, Thomas Mann, Faulkner và Proust thì không chỉ vì các nhà văn mà còn vì nền văn hóa mà chúng ta đang sống không khuyến khích, đúng hơn còn làm nản lòng những nỗ lực kiên định đó, vốn đạt đến đỉnh cao trong những tác phẩm đòi hỏi người đọc một sự chú tâm trí tuệ gần như mãnh liệt tương đương với sự chú tâm của người tạo ra chúng. Độc giả ngày nay muốn những cuốn sách dễ tiếp thu, giúp họ giải khuây, và nhu cầu đó tạo ra một áp lực trở thành động lực mạnh mẽ cho các nhà sáng tạo.”
Trích Nền văn minh thị kỹ - Mario Varvas Llosa

Các tác phẩm hội hoạ sắp đặt ở trên lấy từ nguồn ZhengChongBin.com từ nghệ sĩ đương đại Zheng Chongbin. Nhìn thì rất light nhưng k light? Vì nó trông có vẻ cần rất nhiều nỗ lực trí tuệ để hiểu nhỉ? Bên cạnh đó nó vẫn thuộc tuýp loại hình nghệ thuật thúc đẩy động lực trí năng, phân tích, kiến giải thay vì cảm thụ và thường thức k*k
Dù sao thì cũng khá ưng mấy ảo ảnh thị giác từ các tác phẩm hội hoạ mà ông này tạo ra.

Lưu Đạo Thuần đời Tống nói rằng:Họa có sáu điều quan trọng1. Thô lỗ cầu bút.2. Tích xát cầu tài.3. Tế xảo cầu lực.4. Cuồ...
28/01/2026

Lưu Đạo Thuần đời Tống nói rằng:
Họa có sáu điều quan trọng
1. Thô lỗ cầu bút.
2. Tích xát cầu tài.
3. Tế xảo cầu lực.
4. Cuồng quái cầu lý.
5. Vô mạc cầu nhiễm.
6. Bình họa cầu trường.
Nghĩa là:
1. Phải tìm sinh hoạt của ngòi bút trong cái thô lỗ
2. Phải tìm tài năng trong cái vụng về.
3. Phải tìm sức mạnh trong sự tinh tế và xảo diệu.
4. Phải tim cái hợp lý trong sự cuồng loạn và quái dị.
5. Không cần mực mà tìm được sắc độ của màu.
6. Phải tìm chiều sâu trên hình họa mặt phẳng.

Tranh: BING YI 1975 Beijing

Thường Ngọc (Sanyu) 1901 - 1966 sinh ra ở Tứ Xuyên, Trung Quốc, tốt nghiệp đại học Thượng Hải. 1920, ông sang Paris và k...
17/01/2025

Thường Ngọc (Sanyu) 1901 - 1966 sinh ra ở Tứ Xuyên, Trung Quốc, tốt nghiệp đại học Thượng Hải. 1920, ông sang Paris và không trở về TQ nữa.

Tôi vẫn thích với những bức tranh tĩnh vật của Thường Ngọc hơn. Nó có vỏ bọc của sự im lặng và ẩn chứa nội tại đầy biến dị. Nó phức tạp hơn bề ngoài của nó.

Những bức n**e nhẹ nhàng hơn, dễ thấy hơn.
Nó phản ánh mỹ cảm tinh tế và tư duy hội hoạ mang hồn cốt Á Đông trong hình hài cách tân Tây Phương.

Tôi thấy ông là người đàn ông có vẻ giản dị, khiêm tốn, dửng dưng qua cách ông nhìn về phụ nữ.
Đó là con mắt đầy phẩm giá, tôn trọng nhưng không mang xiềng xích giáo điều thường thấy ở một người đàn ông Á Đông.

Viễn La - 12.6.2023
Khuyến khích xem tranh HD ở các kênh khác (tự search)

SOPHIE WAKE - THAT'S IT, GOODBYE!Contemporary British artist, creating and painting in South West Devon, UKVô tình thấy ...
16/01/2025

SOPHIE WAKE - THAT'S IT, GOODBYE!
Contemporary British artist, creating and painting in South West Devon, UK
Vô tình thấy bức "Moon dancers", ấn tượng mạnh mẽ đã thôi thúc phải tìm ra tác giả. Tôi luôn thích ngắm những bức n**e phụ nữ được vẽ bởi phụ nữ hơn là bởi phụ nam. Vì tôi ít khi tìm thấy một cái tên phụ nam nào vẽ n**e phụ nữ khiến tôi ưng cái bụng. Duy chỉ có SANYU lịch thiệp mà thôi (share trong bài tiếp theo).
Quay trở lại với Wake, những thứ mà nàng tiên này vẽ là những biến thể của chim, ngựa, gà, vịt.. đàn ông đàn bà.. mặt trăng.. dường như đều bình đẳng, không phân cao thấp, trọng khinh. Cũng không đặc biệt yêu một thứ nào hơn thứ nào. Lối vẽ luôn hàm chứa sự mù lòa với thế giới thực tại, thông qua một tâm hồn yêu tự do thuần túy, khiến cho phong vị cổ quái, phóng khoáng, hoang dại nhưng không thô dục. Nhìn bức "That's it, goodbye" kìa, tôi ước mình là một phần của đàn chim đó.
That's it, goodbye!
n seeya

Ảnh tranh tôi lấy từ trang chủ https://sophiewake.com/paintings

VIERA BOMBOVÁ (1932~)Slovak Illustrator On cartonCực đoan, cực đoan, cực đoan!Ngụ ngôn, sử thi và một chút gia vị của tu...
15/01/2025

VIERA BOMBOVÁ (1932~)
Slovak Illustrator
On carton
Cực đoan, cực đoan, cực đoan!
Ngụ ngôn, sử thi và một chút gia vị của tuồng kịch.
Xem tranh Viera làm mình liên tưởng đến một nàng hoạ sĩ khác có chất tranh đồng điệu ở sự cực đoan nhưng lành mạnh hơn - Sophie Wake.
Để giới thiệu trong bài tiếp theo..

LEE UNG NO (1904 ~ ?)Khi xem tranh của thầy Lee Ung No, mình cảm nhận được sự chuyển biến dễ chịu trong dòng chảy hội họ...
14/01/2025

LEE UNG NO (1904 ~ ?)
Khi xem tranh của thầy Lee Ung No, mình cảm nhận được sự chuyển biến dễ chịu trong dòng chảy hội họa của thầy. Không dễ để tái thiết lập ý thức hệ cũng như lối vẽ một cách nhẹ nhàng như vậy. Mình thấy nhiều họa sĩ vn cùng thời đó hay đến tận bây giờ hoặc là rất khó khăn hoặc là vẫn không làm được. Trong khi họ cằn cối về tư duy, một đời đào xới loanh quanh cái hố thẳm thì thầy Lee Ung No đã nhảy xuống hố thằm đó từ lâu.
Sự buông mình vĩ đại.
Mọc lên từ vùng đất phương Đông với những dưỡng chất của nghiêm cẩn, ẩn nhẫn, khắc kỷ; cây bút này đã vươn mình, mở rộng đón gió Tây thụ hưởng sự tự do, vùng vẫy khỏi trói buộc biền ngẫu của tất cả những chiếc khung thời đại.
NGOẠN MỤC!

IVAN MARCHUK 1936, UKRAINEMaster of the PliontanismNói ông là cha đẻ của Pliontanism tôi thấy chưa hẳn. Vì có thể có cụ ...
13/01/2025

IVAN MARCHUK 1936, UKRAINE
Master of the Pliontanism
Nói ông là cha đẻ của Pliontanism tôi thấy chưa hẳn. Vì có thể có cụ nào đó ở trời đông đẻ trước ông. Nên tôi nói ông là master.

Nói thật là tôi làm tranh bằng sợi chỉ, len mấy năm nay, tôi đan tôi xoắn tôi dệt sợi hàng ngày mà tôi nào có biết có một người như ông hỡi ông ơi. Tôi thì cố biến cái thứ đan dệt loằng ngoằng của tôi thành thứ mịn màng như sơn dầu. Còn ông ở Ukraine lại dùng sơn dầu để tả cái thứ loằng ngoằng mạng nhện này ư. Thật là khôi hài.
Tôi xem tranh ông thì thấy mê lắm, nói thật. Cái ảo ảnh ông tạo ra là một tác động rất thoải mái như tôi cũng thuộc về cái ảo ảnh đó vậy ông ạ.
Phê.
Cơ mà chắc tôi sẽ xem xét lại. Tôi sẽ nhìn vào ông để thấy tôi.
Cám ơn Ivan Marchuk!

HENDRIK DRESCHERVisual Artist, Ilustrator.. from BrooklynTôi luôn có một khúc mắc trong lòng. Đối với tôi, nghệ thuật là...
12/01/2025

HENDRIK DRESCHER
Visual Artist, Ilustrator..
from Brooklyn
Tôi luôn có một khúc mắc trong lòng. Đối với tôi, nghệ thuật là một sân chơi chứ không phải khu chợ. Tôi đang chơi hết mình, tôi thử trải nghiệm nhiều loại hình ngoài việc vẽ, sáng tác. Tôi có thích sắp đặt và trình diễn thật nhiều. Nhưng tôi e ngại khi nhìn thấy những người đi trước, những anh chị làm nghề nghiêm túc và họ chuyên tâm vào một loại hình tranh. Cả đời vẽ sơn dầu, cả đời vẽ sơn mài.. một trong những cái lý cái tình của sự việc này là việc muốn giỏi một cái gì đó thì cần dành thời gian chuyên sâu với nó.
Mặt khác, khi họ lười chơi lười trải nghiệm thì cũng đồng nghĩa họ khóa chặt ý thức hệ trong một sân chơi nhỏ hẹp của sơn dầu hay sơn mài... Tất nhiên không phải ai cũng vậy.
Ví như cái ông này. Hendrick hoạt động nghệ thuật sôi nổi và phong phú. Có gì lên gg search thêm nhé.

TOSHIHIKO OKUYA 1955~DIGITAL PAINTINGÔng này ổng vẽ digital mà màu tranh không ám mùi công nghệ. Khối ông vẽ sơn dầu mà ...
10/01/2025

TOSHIHIKO OKUYA 1955~
DIGITAL PAINTING
Ông này ổng vẽ digital mà màu tranh không ám mùi công nghệ. Khối ông vẽ sơn dầu mà sặc mùi nhựa máy móc.
Màu phê quá! Xem tranh là phải thốt lên vậy.

[ THỦ CÔNG - MÁY MÓC ]*Nam hoa kinh chương Trời Đất có câu chuyện như sau:Tử cống xuống nam sang chơi Sở. Khi trở về Tấn...
25/08/2024

[ THỦ CÔNG - MÁY MÓC ]
*Nam hoa kinh chương Trời Đất có câu chuyện như sau:

Tử cống xuống nam sang chơi Sở. Khi trở về Tấn qua miền Hán Âm, thấy một ông già đang làm vườn, đào hầm vào giếng, ôm vò đem ra tưới, quần quật vậy, dùng sức rất nhiều mà thấy công rất ít.

Tử cống nói: “Hiện nay có món đồ dùng, một ngày thấm hàng trăm mảnh ruộng, dùng sức rất ít mà thấy công nhiều, cụ không muốn thế sao?”

Lão làm vườn ngẩng lên nhìn thầy mà rằng: “Làm thế nào?”
“Đục gỗ làm cái máy, phía sau nặng, phía trước nhẹ, múc nước như là vụng, nhưng mau lên như xối. Tên nó là cái gầu.”

Lão làm vườn hầm hầm khác nét mặt, cười nhạt mà rằng: “Ta nghe thầy ta dạy thế này: kẻ có đồ dùng máy móc, tất có việc làm máy móc. Kẻ có việc làm máy móc, tất có tấm lòng máy móc (cơ tâm). Tấm lòng máy móc để trong bụng thì thuần trắng không đủ. Thuần trắng không đủ thì thần tính bất định, hễ thần tính bất định là hạng mà đạo không chở.” Ta không phải không biết, xấu hổ mà không làm đấy thôi.”

Trích theo bản dịch của Nhượng Tống.
Trong bản anh ngữ Suzuki chỉ dịch thoát lấy ý. Chẳng hạn câu cuối ông dịch là: “ Ta biết như thế đỡ tốn sức lao động và chính vì vậy mà ta không dùng mẹo ấy. Điều ta sợ là dùng một thủ đoạn như vậy khiến người ta trở nên cơ tâm. Cơ tâm gây cho người ta cái thói uể oải và biếng nhác.”

Người Tây Phương thường thắc mắc không hiểu sao người Trung hoa đã không phát triển nhiều khoa học và những sáng chế máy móc hơn. Lý do là người Trung Hoa và dân Á Châu khác yêu cuộc sống mà họ sống và không muốn biến nó thành một phương tiện để thành tựu một cái gì khác, mà hẳn sẽ đưa dòng đời sang một nẻo khác hẳn. Họ thích việc làm vì chính nó, mặc dù nói nói một cách khách quan, làm việc có nghĩa là thành tựu một cái gì đó. Nhưng trong khi làm việc, họ thú vị công việc chứ không vội vã làm cho xong. Những phát minh cơ giới có hiệu quả và hoàn thành hơn được nhiều. Nhưng máy móc thì thiếu nhân tính, phi sáng tạo và vô nghĩa.

Cơ giới hóa có nghĩa là trí năng, là bởi vì trí năng chính yếu có tính cách thực dụng nên nơi máy móc không có mỹ cảm tâm linh hay tâm linh đức lý. Máy móc thúc giục người ta kết thúc công việc để đạt đến mục tiêu mà người ta đã chế ra nó. Công việc hay lao động tự chính nó không có giá trị gì ngoại trừ là phương tiện. Như thế có nghĩa là, đời sống ở đây mất đi tính sáng tạo và trở thành khí cụ, con người giờ đây trở thành một bộ máy sản xuất hàng hóa. Các triết gia nói về sự quan trọng của tính cá nhân, như chúng ta thấy giờ đây vào thời đại kỹ nghệ hóa và cơ giới hóa cao độ của chúng ta, máy móc là tất cả và con người hầu như chỉ là nô lệ.

Dĩ nhiên, chúng ta không thể quay cái bánh xe kỹ nghệ chủ nghĩa trở về cái thời thủ công nghệ bán khai được. Nhưng chúng ta cũng nên lưu tâm đến sự quan trọng của đôi tay và cả những hệ luỵ bén gót sự cơ giới hóa của đời sống hiện đại, quá nhấn mạnh vào trí năng, có hại đến cả đời sống toàn diện.

2023
Mưng

[ NHẤT HOẠ PHÁP - THẠCH ĐÀO ]“Khởi thủy chưa có pháp. Khởi thủy là hỗn mang không xác định. Khi cái hỗn mang được xác đị...
22/08/2024

[ NHẤT HOẠ PHÁP - THẠCH ĐÀO ]
“Khởi thủy chưa có pháp. Khởi thủy là hỗn mang không xác định. Khi cái hỗn mang được xác định thì mới có pháp.

Vậy pháp ra đời thế nào?

Nó ra đời từ một nét. Một nét này là cái mà mọi hiện tượng của thế giới từ đó mà sinh ra.
Người trong thiên hạ không biết điều này, cho nên ta phải đặt ra nó, gọi là Nhất họa Pháp…

Nếu họa sĩ không hiểu được cái lý của muôn vật, không nắm bắt được dáng vẻ bên ngoài của những nội tình tinh tế của sông núi, con người, chim thú, cây cỏ, hồ ao, dinh tháp, ấy là vì chưa nắm được cái nguyên lý nhất họa pháp nó xuyên suốt mọi vật vậy.
Cũng như cuộc viễn du phải khởi sự bằng bước chân đầu tiên, một nét dày của nhất họa pháp đã chứa đựng toàn bộ vũ trụ và cả những cõi xa xôi hơn nữa. Dù có dùng hàng vạn nét bút, tất thảy chúng cũng đều bắt dầu và kết thúc trong một nét duy nhất ấy, chỉ cần biết mà dùng nó cho đúng là được.

Mỗi vật, mỗi hiện tượng đều có cái vẻ riêng của nó, tưởng như chúng tách biệt để tương tác biện chứng với nhau, nhưng mặt khác chúng lại có cái chung, cái xuyên suốt của Nhất.

Vì thế, vật nào cũng có cái dụng của nó, mỗi nét của bức tranh đều có ý nghĩa của nó, không nét nào thừa cả, như Thạch Đào khẳng định:

“nếu không hiểu được cái Nhất, mọi hiện tượng đều trở thành chướng ngại vật; còn nếu hiểu được cái Nhất, mọi vật đều có chỗ của nó vậy.”

Đầu thế kỷ XX, một trào lưu mỹ thuật đã hình thành và phát triển mạnh mẽ tới tận bây giờ nhằm tôn vinh cái đẹp của sự đơn giản, đó là chủ nghĩa tối giản (minimalism).

Một điều gì đó gần giống với mỹ học tối giản đã xuất hiện trong tư tưởng của Thạch Đào khi ông cho rằng một nét vẽ có thể chứa đựng cả vũ trụ. Khi một nét vẽ bao hàm được cả âm và dương, cả vô và hữu thì cái vận động của vũ trụ đã nằm cả trong đấy rồi, bởi vạn vật đều cõng âm mà ôm dương. Nhưng hội họa trung hoa không đi vào cái thể nghiệm tối giản đó, ngay cả Thạch Đào cũng chưa từng vẽ bức tranh nào có một nét cả, ông chỉ cụ thể hóa tư tưởng nhất họa pháp của mình theo hướng mọi nét như một nét.

Trích Tinh thần khai phóng của nghệ thuật (Vũ Hiệp)

20.09.2021

Đọc cuốn này mấy năm trước và lấy cảm hứng viết bài "Nhất niệm" (2022)

Address

Ho Chi Minh City

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Mưng posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Establishment

Send a message to Mưng:

Share