Tiệm bánh SunSha

Tiệm bánh SunSha Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Tiệm bánh SunSha, 133 Nguyễn Đình Chiểu, Ho Chi Minh City.

Nhặt tất cả những mảnh vỡ của cuộc đời bạn và nướng chúng thành một chiếc bánh thơm ngon bởi vì bánh ngọt chính là “hạnh phúc” ở dạng hữu hình và có thể ăn được.

06/03/2025
Yêu thương là cả một hành trình không phải một giai đoạn…..hãy gọi Yu để dành người bạn yêu quý những chiếc bánh ngọt ng...
19/02/2025

Yêu thương là cả một hành trình không phải một giai đoạn…..

hãy gọi Yu để dành người bạn yêu quý những chiếc bánh ngọt ngào nhé…..

😋😋😋

🎂 Tiệm bánh Sun
• 📞 Hotline: 0703531457

(Hiện tại Tiệm chỉ bán online, vui lòng liên hệ trước 1-2 ngày để đặt bánh)










“ Hạnh phúc không có câu trả lời chuẩn , niềm vui không chỉ có một con đường, ngày mình thích chính là ngày tốt đẹp… ngà...
27/10/2024

“ Hạnh phúc không có câu trả lời chuẩn , niềm vui không chỉ có một con đường, ngày mình thích chính là ngày tốt đẹp… ngày đẹp đó là ngày bạn còn ở trên thế gian này cùng người bạn thương yêu,

Sun mong sẽ góp một phần nhỏ vào ngày tốt đẹp đó của bạn, hãy gọi Sun bằng một chiếc bánh 🎂 xinh yêu nhé

😋😋😋

📞 Tiệm bánh SunSha
• 📞 Hotline: 0703531457
• 🏠 Địa chỉ: Nguyễn Đình Chiểu, Lộc Phát, Bảo Lộc
(Tiệm bán online, vui lòng liên hệ trước 1-2 ngày để đặt bánh)










12/04/2020

Đào vị hoàng đế về làm vợ - Chap 64

Trong động lửa lan rất nhanh, cũng không biết cửa thông gió được bố trí ở đâu, bên trong không gian bịt kín này lửa vẫn chưa được dập tắt, nên không khí đã ít đi rất nhiều, trong hoàn cảnh thiếu không khí như vậy khiến cho Đàm Trình và Ngô Hải đầu váng mắt hoa.

"Ngô Hải mau lên...." Đàm Trình bỗng nhiên nghe được bên trong có tiếng nổ lớn, theo bản năng hướng về phía phát ra tiếng nổ nhìn thử, chỉ thấy trong biển lửa, đỉnh động đột nhiên đổ sụp xuống, núi lăng mộ này vốn là đá và bùn nên nhanh chóng sụp xuống, trực tiếp phá hỏng con đường đưa bọn họ đến đây.

Quả nhiên trong động phủ đầy lưu huỳnh và gỗ sẽ khiến cho nơi này nổ tung!

Đổ mồ hôi lạnh, Đàm Trình đau đớn do bị thiếu dưỡng khí, chỗ bị thương lại chảy máu nhưng hắn không cảm giác được, đưa tay kéo cánh tay Ngô Hại lại, lảo đảo liều mạng chạy về hướng hang động vừa nhìn thấy.

Ở nơi này chỉ có một con đường chết, còn không bằng thử vận may, huyệt động kia nhất định là do người trước đây đào ra, nếu như, nếu như không có đóng kín, thì vẫn còn có cơ hội sống sót!

Đạo động này không xa, thế nhưng Đàm Trình có cảm giác giống như đã đi hơn mười cây số rồi. Chờ đến được bên kia đạo động, Đàm Trình dường như đã dùng hết tất cả sức lực, trực tiếp ngã lăn xuống cửa động.

Đạo động cách mặt đất hơn một thước rưỡi, cửa động chật hẹp, không dễ leo lên. Đàm Trình thở dồn dập, trong đầu không còn ý thức, hắn biết đây là do bị thiếu dưỡng khí,

"Ngô...Ngô Hải, cậu đạp lên vai tôi, leo lên đi. Cậu còn sức, lên trước đi rồi kéo tôi lên sau...."

"Cậu đang nói cái quái gì thế!" Ngô Hải không nghe Đàm Trình nói, đem Đàm Trình lôi dậy, nhưng Ngô Hải cảm giác được, đến gần nơi cửa động này hô hấp có chút dễ dàng hơn, vậy là chứng minh, bên kia có thể có cửa ra.

Vị trí của bọn họ nằm ở rìa đường ngang ngôi mộ hình chữ T, trong động hơi tối, nên nhìn không rõ lắm, Ngô Hải vội vã lấy đèn pin trong túi ra rọi về trong động, đập vào mắt là khoảng tối âm u, làm cho Ngô Hải không khỏi hít một hơi lạnh.

Hô hấp bình thường lại, Ngô Hải lại nhìn vào bên trong, lúc này mới phát hiện bên kia hang động này là một gian nhà mồ,

Không có thời gian suy nghĩ nữa, Ngô Hải nhìn Đàm Trình nói: "Bên trong có xương trắng, là xương người, động này hình như là nơi chôn cất, nhưng chôn thứ gì tôi cũng không biết, cậu ngồi đây, để tôi đi bò qua xem thử, cậu hô hấp khó khăn như vậy, để tôi qua trước đi."

Đàm Trình cũng không nói gì, nhắm hai mắt lại gật đầu, "Ừ...."

Khúc Chí Văn xem như may mắn, nơi này có Túc Cảnh Mặc trấn giữ nên ba tán tiên đuổi theo hắn đã lặng lẽ chạy ra ngoài rồi.

Ba người không vào được cung điện dưới lòng đất, cũng không có cách nào thi pháp, trơ mắt nhìn Khúc Chí Văn bay vọt ra ngoài, lúc muốn đuổi theo, lại bị hồn phách của hoàng đế giam lại ở trong cung điện.

Ba người cau mày, trong lòng đang tức giận linh hồn của hoàng đế này quản việc không đâu, nhưng bọn họ cũng biết người trong cung này là ai, tính ra ba người bọn họ cộng lại cũng chỉ hơn 400 tuổi mà thôi, nhưng vị hoàng đế này mặc dù chết trẻ, thì thời gian thành quỷ cũng dài hơn bán tiên bọn họ rất nhiều, quỷ hồn hơn một ngàn năm này là hàng thật giá thật, ba người bọn họ cũng không làm gì được hắn.

Tiến không được mà lui không xong, biết là không đuổi theo kịp Khúc Chí Văn, nên bọn họ cũng đành thôi, một người đàn ông mái tóc bạc trắng nhưng có khuôn mặt của một thanh niên trẻ suy nghĩ một chút, sau đó hướng về cửa lớn cung điện khom lưng cúi đầu, cung kính nói: "Ba người chúng tôi tự tiện xông vào cung điện của điện hạ, đúng là không nên, nhưng việc này cũng là vạn bất đắc dĩ. Mong ngài có thể cho phép chúng tôi rời đi."

Vì không phải là người cổ đại, nên những lời giải thích nho nhã này hắn phải suy nghĩ một hồi lâu, sau khi nói xong hắn lại thấy hơi kỳ quái, nên dập đầu nói thêm lần nữa, chỉ sợ vị hoàng đế này không hiểu hắn đang nói cái gì.

Sau nửa ngày chờ đợi, cũng không nghe linh hồn bên kia trả lời.

Đứng nhìn cánh cửa lớn u ám vẫn đóng chặt cách đó không xa, hắn nghĩ vị hoàng đế này nghe không rõ, nên hắn dùng thiên lý truyền âm lặp lại lời nói khi nãy một lần nữa.

Nhưng bên trong cung điện vẫn như cũ không có ai trả lời.

Thiên lý truyền âm cũng đem ra rồi, không cần nghĩ cũng biết vị đế vương kia không phải là không nghe thấy, mà căn bản là không thèm để ý đến bọn họ. Người đàn ông tóc trắng cảm thấy bực bội, "Lời hay tôi cũng nói rồi, nếu như điện hạ vẫn nhất định làm theo ý mình, vậy thì đừng trách ba người chúng tôi bất kính với ngài!"

"Ồ?"

Thanh âm cuối cùng của câu nói còn chưa dứt, liền nghe bên trong địa cung truyền ra thanh âm cười nhạo

Túc Cảnh Mặc sờ lên trán, đi đến trước bàn đá, cầm lấy một quyển sách lịch sử, vừa lật xem vừa nói: "Trẫm muốn xem thử ba tên bán tiên đó có năng lực gì."

Người đàn ông tóc trắng bất quá giận quá nên nói những lời vậy thôi, hắn cũng không ngốc, tự nhiên rất nhanh đã nghĩ ra vị hoàng đế này thật ra là muốn ngăn cản thời gian của bọn họ, để Khúc Chí Văn rời đi.

Hai ông lão bên cạnh người đàn ông tóc trắng cũng biết hiện giờ không nên lãng phí thời gian ở đây,

Ông lão có vóc người cao lớn mở miệng nói: "Khi nãy là bằng hữu của tôi dưới tình thế cấp bách nên nói ra những lời không kịp suy nghĩ, tôi nghĩ điện hạ cũng biết ba người chúng tôi vì đuổi theo Khúc Chí Văn nên mới đến nơi này, về phần tại sao truy đuổi e là điện hạ không biết." Nói đến đây ông lão nâng cao âm thanh lên, "Khúc Chí Văn trộm bảo vật của ba chúng tôi, nếu như vật kia rơi vào tay người bình thường thì không có gì đáng nói, nhưng mấu chốt là tên Khúc Chí Văn này cực kỳ thông hiểu kỳ hoàng chi thuật, đối với tiên pháp càng hiểu rõ, nếu hắn sử dụng vật kia, e là sẽ gây ra đại họa."

Vị trí ông lão kia đứng cách nơi này hơn ba mươi mét, nhưng âm thanh như phảng phất bên tai Túc Cảnh Mặc, làm hắn muốn không chú ý đến cũng không được, buộc hắn phải nghe những điều hắn không muốn nghe, Túc Cảnh Mặc cảm thấy khó chịu với việc này.

Sắc mặt trầm xuống, Túc Cảnh Mặc hừ lạnh một tiếng,

"Chuyện đó có liên quan gì đến trẫm?"

Quỷ khí xung quanh trở nên nặng nề hơn, ba người biết vị hoàng đế này đang tức giận, người đàn ông tóc trắng gấp đến độ bật thốt lên nói: "Việc này có lẽ có liên quan đến ngài đấy!"

Ngón tay đang chuyển động trên trang sách dừng lại một chút, có điều hắn vẫn tiếp tục lật mở trang khác, nhìn vào đánh giá từ một nhà sử học nổi danh về Thủy Hoàng: 'Công tích cái thế, chấp gì sinh tử?'

Ánh mắt hơi rung động, Túc Cảnh Mặc thả quyển sách xuống,

"Ý gì?"

"Tôi nghĩ điện hạ nhất định biết trong mộ ngài có gì? Đào Ngột cốt...Vật này chắc lúc sống ngài đã biết rồi, tôi nghĩ không có ai lại từ chối trường sinh bất lão hấp dẫn như vậy, điện hạ ngài chỉ sợ cũng không ngoại lệ, nhưng vì sao ngài hiện tại chỉ là một mảnh hồn phách? Mấy ngàn năm như thế, bất kể là Thủy Hoàng hay Hán Cao Tổ hoặc là đế vương khác, chỉ cần biết được sự tồn tại của Đào Ngột cốt, đều đi tìm kiếm, khẳng định trong đó có người tìm được rồi, nhưng, chắc ngài cũng biết, mấy ngàn năm qua, không có một ai có thể trường sinh bất lão, quá nhiều người đã mất mạng vì nó, tại sao lại như vậy?"

Người đàn ông tóc trắng nói tới đây, Túc Cảnh Mặc đại khái có thể hiểu ý của hắn, "Ý của ngươi là, nó có liên quan đến thứ đã mất?"

"Đúng vậy, khi chúng tôi tu tiên sự bất tử đã ngưng lại từ lâu, nhưng người bình thường thì không như thế...." Nói đến đây ông lão cao lớn vỗ vai người đàn ông tóc trắng, ra hiệu hắn không nên nói nữa.

Người đàn ông tóc trắng gật đầu, chỉ nói: "Khúc Chỉ Văn đã trộm bảo vật do chúng tôi bảo vệ, mục đích sẽ không đơn giản, tôi sợ nó cũng sẽ ảnh hưởng không tốt với ngài."

Lớn lên giữa tranh đấu và đoạt quyền, Túc Cảnh Mặc đương nhiên không hoàn toàn tin tưởng lời giải thích của những người này, tiên nhân nói Túc Cảnh Mặc còn không tin, huống hồ là bán tiên?

Nhưng có một việc Túc Cảnh Mặc rất chắc chắn, người không vì lời ích của bản thân thì sẽ không ra sức, thời điểm Khúc Chỉ Văn xuất hiện, Đàm Trình nói là do cảnh sát mời đến, đi đến nơi này, mơ mơ hồ hồ bước vào vũng nước trong, nhưng càng quấy càng đục, không những không rời đi, mà còn không đòi hỏi một chút lợi ích nào, Túc Cảnh Mặc bất luận thế nào cũng không tin.

Khúc Chí Văn đối với kỳ hoàng chi thuật, trình độ có thể so sánh với thượng tiên, nhưng hắn lại thiếu mất tiên cốt, do đó hắn chỉ có thể làm phàm nhân không bị quản chế sinh tử, hắn muốn Đào Ngột cốt này cũng không phải là không có khả năng.

Nhưng, Khúc Chí Văn lại không có biểu hiện nào là đang mơ ước về Đào Ngột cốt, giống như khi nãy thả hắn đi, Khúc Chí Văn có thể cảm giác được sự tồn tại của Đào Ngột cốt, nhưng hắn lại không đi đoạt lấy, ánh mắt của hắn và Đàm Trình giống nhau đều không có một tia ham muốn nào về Đào Ngột cốt.

Khúc Chí Văn này rốt cuộc muốn gì? Có thể do hắn giấu tâm tư quá sâu? nhưng chí ít hiện giờ hắn cũng chưa làm chuyện gì tổn hại đến Túc Cảnh Mặc, ngược lại còn có chút tác dụng, Túc Cảnh Mặc trước giờ đều không từ chối người có thể 'dùng tốt' như vậy.

Nếu không phải lúc này cần Khúc Chí Văn đi đến chỗ Đàm Trình, hắn vẫn muốn nhìn thử ba người này và Khúc Chí Văn đấu với nhau như thế nào, có điều, trò hay càng muộn không phải sẽ càng phấn khích hơn sao?

Hiện giờ điều duy nhất khiến hắn quan tâm, cũng chỉ có tên mê khảo cổ kia....hừ....Túc Cảnh Mặc hắn giống như tên ngốc rồi.

Vốn biết lần này Đàm Trình sẽ không thuận lợi, nhưng Túc Cảnh Mặc không ngờ là, hắn sẽ lo lắng như vậy, đây là loại cảm giác rất kỳ quái.

Hắn sợ người này sẽ xảy ra bất trắc, nên đem Đào Ngột cốt hòa vào bên trong ngọc bội kia...

Ngọc bội cho Đàm Trình không phải là ngọc bội bình thường, tạm thời không nói đến hoa văn tuyệt đẹp khắc trên đó, chỉ cần nhìn khối ngọc không chút tì vết lộng lẫy dưới ánh sáng thì đã là loại ngọc trăm năm khó gặp rồi, từ nhỏ Túc Cảnh Mặc đã là hoàng tử cao quý, về sau lại là hoàng đế, nên ngọc bội này luôn đeo bên người Túc Cảnh Mặc từ khi sinh ra cho đến lúc chết, mà ngọc bội này còn do pháp sư đắc đạo khai quang cho hắn.

Giá trị liên thành.

Nhưng dù cho ngọc này quý giá đến mức nào, thì ở thời điểm 1600 năm trước, ngọc bội kia cũng không có công dụng làm cho người ta nhìn thấy quỷ được.

12/04/2020

Đào vị hoàng đế về làm vợ - Chap 63

'Không....Không..." Trong mơ Lý Quốc Hiền hét lên thất thanh làm vợ ông ta cũng giật mình thức giấc.

Trương Vĩnh Cầm vội vã mở đèn lên, lấy kính lão mang đến. "Ông à! Ông tỉnh lại đi!"
Lý Quốc Hiền đầu đầy mồ hôi, cau mày, nhưng bất luận Trương Vĩnh Cầm đẩy thế nào ông ta cũng không tỉnh lại, cứ như bị cuốn vào cơn ác mộng không cách nào tỉnh lại.
Trong mơ, hắn tựa hồ trôi nổi trên không trung, đưa mắt nhìn xuống dưới, cách mặt đất mười mét, có một nhóm người, một người trong số đó còn rất trẻ, hình như hắn đang đi vào bên trong mộ đạo, phía trước hắn là vài người bạn, đi bên cạnh hắn là người mà Lý Quốc Hiền chắc chắn biết, nhưng hắn lại không sao nhìn rõ diện mạo người này.

"....Tề....Cậu chắc trong mộ này có thứ đó chứ?" Lý Quốc Hiền hỏi người đàn ông bên cạnh.

"Tất nhiên rồi." Ông ta gật đầu: "Trong sách có ghi lại, tôi chắc chắn chính là chỗ này."

Treo trên không trung Lý Quốc Hiền nhìn hình ảnh trước mắt, đầu óc mông lung, nhưng sâu trong nội tâm lại có một tia hoảng sợ, nhìn thấy bản thân lúc còn trẻ và người đàn ông đi bên cạnh nhưng lại không thể thấy rõ mặt, Lý Quốc Hiền há miệng muốn kêu lên, cố gắng tránh xa người đó, nhưng lại phát hiện bản thân không cách nào mở miệng nói chuyện.

Trong lòng lo lắng, bỗng nhiên hình ảnh trước mắt xoay chuyển, trước cửa ngôi mộ một nhóm người chạy đến, ngay lúc sắp mở được cánh cửa lớn trong cung điện dưới đất, thì tất cả bọn họ đột nhiên miệng sùi bọt mép chết hết.

Lý Quốc Hiền kêu lên sợ hãi, nhưng hình ảnh lại có chút thay đổi, những ngôi mộ bên cạnh thay đổi, cảnh tượng thay đổi, hắn càng lúc càng già đi, bạn bè bên cạnh từng người cũng thay đổi, chỉ có duy nhất người đàn ông không rõ diện mạo kia là không biến đổi.

Mãi cho đến một ngày mưa, Lý Quốc Hiền sắp năm mươi tuổi thì nhận được một cuộc điện thoại, là một người bạn bên ngành địa chất, nói là phía Tây Bắc thôn Ninh Hóa phát hiện mộ cổ.

Thế kỷ hai mươi mốt đã đến, vào thời điểm dân chúng đang reo hò, thì bên này Lý Quốc Hiền khắp người tràn đầy mùi hôi thối đang tìm kiếm đồ vật trong hầm....

Hắn tìm được rồi...

Sau chuyện đó lúc bị treo trên không trung Lý Quốc Hiền đã đoán được, và cũng nhớ ra người đàn ông không nhìn rõ mặt kia là ai, Tề Khang Thắng...

Mười năm trước...

Mà hắn...đã chết rồi...

Mười năm trước, chết ở trên núi Bình Dao Sơn Tây....

Hồi ức của Lý Quốc Hiền nhớ lại tình hình năm đó, trong nháy mắt, hắn như nhìn thấy người nằm trong quan tài, mở hai mắt ra phát hiện mình đang ngủ trên một đóng xương, sợ hãi muốn leo lên nhưng phát hiện bản thân không thể nào nhúc nhích!

Nhưng trước mặt hắn là một thân ảnh mục nát loạng choạng bước về phía hắn.

"Đừng! Đừng qua đây!! Các ngươi đừng qua đây!"

Sợ hãi giẫy giụa liền phát hiện bộ xương phía dưới đang ôm lấy hắn, giữ chặt hai chân hắn lại,

"A....!"

Thân ảnh mục nát, khắp người đều là máu, đứng trước mặt Lý Quốc Hiền, dùng cặp mắt đen sì nhìn hắn, trên đôi mắt chảy xuống hai dòng máu, há miệng nhưng không phát ra tiếng nào, bởi vì đầu lưỡi của con quỷ đã bị cắt mất, trong miệng toàn là máu. Chỉ có hai hàm răng ma sát vào nhau phát ra âm thanh rợn người.

Thế nhưng dường như Lý Quốc Hiền có thể nghe ra con quỷ này đang nói gì đó

Hắn đang nói:

Đền mạng! Ta muốn ngươi đền mạng!

"Không phải tôi, tôi không có hại chết ông!"

Trương Vĩnh Cầm không biết Lý Quốc Hiền nằm mơ thấy gì, kết hôn với nhau cũng đã mấy chục năm, nhiều năm như vậy Lý Quốc Hiền rất hiếm khi nằm mơ, nhưng giấc mơ này là thế nào? Nằm mơ thấy gì, mà gọi thế nào cũng không thấy tỉnh lại?

Dùng sức đẩy Lý Quốc Hiền một cái, lo lắng nói: "Này, ông ơi, ông làm sao vậy!!" Nhưng cho dù có đẩy như thế nào, Lý Quốc Hiền cũng không có dấu hiệu tỉnh lại, ánh đèn giường âm u, đêm vào thu trời lạnh, nhưng khuôn mặt Lý Quốc Hiền lại đổ đầy mồ hôi.
Bà cũng có nghe người lớn tuổi thường chết trong mơ, đây là hiện tượng bị bóng đè, thế nhưng trước giờ sức khỏe của Lý Quốc Hiền rất mạnh khỏe không có vấn đề gì, sao lại đột nhiên xảy ra chuyện này?!

Không biết qua bao lâu, dường như trong mơ Lý Quốc Hiền trở nên tức giận hơn, làm Trương Vĩnh Cầm lo lắng đến chảy cả nước mắt,

"Ông ơi! Ông ơi!" Vừa gào thét, Trương Vĩnh Cầm vừa run rẩy lấy điện thoại ra, muốn gọi cấp cứu, nhưng bà chưa kịp mở điện thoại lên, thì Lý Quốc Hiền đột nhiên ngồi dậy, hét to một tiếng.

Lý Quốc Hiền bất ngờ tỉnh dậy, hốt hoảng nhìn xung quanh, tay phải đè lên tim, tim hắn đập mãnh liệt, như muốn vỡ tung ra, thở hổn hển.

"Trời ơi! Ông làm sao vậy! Sao lại nằm mơ thấy ác mộng! Ông làm tôi sợ muốn chết!"

Thấy Lý Quốc Hiền tỉnh lại, Trương Vĩnh Cầm buông điện thoại xuống nước mắt đầm đìa nói: "Nhất định do ông uống nhiều rượu, say đến nỗi không tỉnh lại được, đã nói ông đừng uống nhiều như thế, nếu ông say như vậy rồi chết đi, hu hu.....Thì tôi biết phải làm sao!"

Trương Vinh Cầm khóc đến đau lòng, Lý Quốc Hiền còn chưa tỉnh hẳn nghe tiếng khóc ồn ào này, không kiên nhẫn quát lên: "Được rồi! Đừng khóc, có gì phải khóc, không phải tôi vẫn chưa chết sao?!"

"Ông, ông còn nói tôi phiền!? Nếu không nhờ tôi ông đã chết trong mơ rồi! Vậy mà ông còn không biết điều." Tốt xấu gì cũng đã ở với nhau mấy chục năm, tính tình Trương Vĩnh Cầm vốn hiền lành, nên nói xong câu này, bà chỉ thở dài một hơi, lau nước mắt nói: "Ông nằm mơ thấy gì, mà tôi nghe cái gì mà sống chết, ông bị làm sao hả?"

Cũng biết Trương Vĩnh Cầm đang quan tâm chính mình, Lý Quốc Hiền cũng không tiện nổi nóng, thế nhưng có những chuyện, cho dù là vợ chồng, hắn xưa nay cũng không kể với bà ấy...

"Không có gì, chỉ là ác mộng thôi, tôi cũng quên mất rồi." Nói xong, Lý Quốc Hiền bước xuống giường, cầm theo áo khoác mặc vào, "Tôi ngủ không được, bà đi ngủ trước đi, tôi đi uống miếng nước sau đó qua phòng đọc sách."

"Vậy tôi đi pha cho ông ly sữa nóng nha?"

Khoát tay một cái, Lý Quốc Hiền nhíu mày, nếp nhăn trên trán càng thêm sâu, "Không cần, bà cứ đi ngủ trước đi, có chuyện gì tôi sẽ gọi bà."

Nói xong liền trực tiếp về phía phòng đọc sách.

Trong phòng chất đầy sách, phía sau ba chiếc tủ là két sắt của Lý Quốc Hiền.

Khóa cửa xong, Lý Quốc Hiền từ từ mở két sắt ra, trong đó không hề có tiền vàng, mà chỉ có vài cuốn sách và một hộp gỗ, trang sách ố vàng kẹp thêm mấy bức thư, nghĩ đến giấc mơ kia, tâm trạng Lý Quốc Hiền ngổn ngang, cầm mấy bức thư đem đi đốt.

Mở hộp gỗ ra, một thứ màu trắng có kích thước cỡ hạt đậu lộ ra, nhưng thứ vật này lại phát ra ánh sáng. Nhìn thấy vật này, Lý Quốc Hiền lộ ra nụ cười quái dị, dáng vẻ hiền lành lúc đầu, giờ đây trở nên đáng sợ hơn nhiều.

Đào Ngột cốt, chỉ nhỏ như thế này, nhưng làm hắn hao tổn hơn nửa đời người...

Trong đêm tối, bầu trời như thể nhuốm màu mực, ngay cả một ngôi sao cũng không có...

Đêm lạnh vô cùng, gió thu như phả vào mặt, Đường Gia Minh thỉnh thoảng kéo áo khoác lại, liên tục thay đổi bước chân. Nghe thấy phía dưới truyền lên tiếng động, Đường Gia Minh vội vã đi đến cửa động hỏi Đường Kiệt:

"Làm sao vậy?"
"Không biết xảy ra chuyện gì...." Liếc mắt nhìn vào nhưng không thấy được gì, Đường Kiệt suy nghĩ nói: "Tôi vào xem thử."

Nói xong Đường Kiệt cầm theo dụng cụ, mang giầy hướng đạo động đi đến.

Đường Dĩ Hồng bên kia nghe được động tĩnh vội đi tới, chẳng bao lâu Đường Kiệt đã chui ra khỏi cửa động.

"Chết tiệt, không biết bên trong xảy ra chuyện gì, tôi vừa đi được nửa đường có cảm giác một luồng khí nóng, tiếp tục đi xuống thì phát hiện bên kia cửa động có ánh lửa! Còn có mùi lưu huỳnh! Bên trong hình như đang bốc cháy!"

"Ánh lửa?" Đường Dĩ Hồng ngạc nhiên, "Bên trong sao lại đốt lửa?"

"Nhất định là đại hỏa! Mẹ kiếp, ánh sáng này chiếu sáng cả con đường." Đường Kiệt lắc lắc đầu, "Tôi nói này, tôi mới vừa đi đến cửa động đã sợ khiếp, hai người kia nếu không bị thiêu chết, thì cũng ngạt thở mà chết, tuyệt đối không sống nổi!"

"Chuyện này..." Đường Dĩ Hồng nhất thời không biết phải làm sao, để cho Đàm Trình và Ngô Hải đi đến đây là chủ ý của Đường Gia Minh, nếu như hai người đó chết rồi, hắn đúng là không biết nên làm gì, xem như đã gây ra đại họa rồi...

"Đại hỏa này chắc sẽ thiêu sạch tất cả mọi thứ trong mộ rồi."

Đường Gia Minh suy nghĩ một chút, nói: "Tôi nghĩ không thể nào, lửa này là do bên trong có phốt pho nên mới bốc cháy, ban đầu thiết kế mộ này, cũng không thể đi hỏa thiêu mộ của bản thân, nhiều lắm là chỉ cháy những thứ không quá quan trọng gì đó thôi."

"Còn về phần hai tên đó có chết hay không, tôi cũng không biết."

Đường Dĩ Hồng nhìn hồi lâu vào Đường Gia Minh, sau đó híp mắt nói: "Tôi chợt nhớ, mười năm trước cha cậu cũng đi đến núi Ngọa Hổ này, hiện tại đạo động mà chúng ta đào, vào mười năm trước, khẳng định cha cậu cũng có đào động, lẽ nào cậu không biết sao? Tôi có suy nghĩ này, tại sao lúc đó cậu không cho chúng tôi đào động từ núi bên kia, mà phải chọn nơi này...Nếu như chúng ta có thể không gặp cạm bẫy mà đi thẳng một đường trực tiếp tiến vào mộ, đây không phải càng thêm an toàn sao? Sẽ không có chết người?"

Nghĩ đến chuyện mười năm trước, Đường Gia Minh cắn chặt răng: "Anh chắc có nghe người duy nhất sóng sót nói qua lúc đó hắn trốn như thế nào, nếu như từ đi từ con đường kia ai biết sẽ xảy ra chuyện gì chứ?"

Đường Dĩ Hồng đúng là có nghe nói qua, thế nhưng, người kia dù sống sót nhưng cũng là một người không đáng tin.

"Ha ha, lời hắn nói mà cậu cũng tin sao?" Đường Dĩ Hồng cười ha ha lên, nhưng sau khi cười xong, Đường Dĩ Hồng bỗng nhiên trầm mặc, chuyện xảy ra lúc đó hắn có biết, vốn là ngày đó hắn cũng chuẩn bị đi cùng, nhưng vì một số lý do nên hắn bỏ lỡ không đến được, lần không đi này đã cứu tính mạng hắn. Ba mươi người, sau hai tháng khi gần đi đến núi Ngọa Hổ, cuối cùng chỉ còn lại ba người, nhưng ba người này không đến bảy ngày, đã chết hai người, không phải chết bình thường, mà là đang ngày thứ bảy bỗng nhiên hóa thành xương trắng....Chuyện này giống như là bị trúng lời nguyền.

Người duy nhất sống sót cũng chính là người khởi xướng ra vụ trộm mộ này...Lý Quốc Hiền....

Có một số việc hắn không rõ ràng lắm, nhưng kỳ hoàng chi thuật trước mặt này, với 'thiên nhãn' của Đường Gia Minh đoán chừng hắn cũng biết được chút ít.

"Đây là đường chính để vào mộ, là con đường chết, nhưng đồng thời cũng là đường sống duy nhất của đại mộ, có thể thông qua mộ, sẽ chính thức tiến vào trong, nên chỉ có người hoàng tộc mới hiểu rõ cơ quan xây dựng lăng mộ.....Đương nhiên nếu như người nào may mắn thì sẽ đi qua được".

Đại mộ thôn Ninh Hóa, lúc Khúc Chí Văn dẫn những người bên ngoài tiến vào ngôi mộ, may nhờ có đại mộ trận pháp và Túc Cảnh Mặc hỗ trợ, hắn mới có thể chạy ra ngoài.

Túc Cảnh Mặc đem những người khác nhốt lại bên trong mộ, sau đó nói với Khúc Chí Văn: "Ngươi đã đáp ứng chuyện này với trẫm, chỉ mong ngươi có thể làm được".

Khúc Chí Văn gật gật đầu, dở khóc dở cười, "Tôi theo Khương Bình đến Tây An một chuyến, chuyện tốt thì không thấy lại đụng trúng xui xẻo này...." Thấy Túc Cảnh Mặc cau mày, Khúc Chí Văn đành nuốt lời còn lại vào bụng, "Được rồi, cám ơn ngươi".

Đang muốn rời đi đột nhiên nhớ ra một chuyện, Khúc Chí Văn quay đầu nhìn Túc Cảnh Mặc, nói: "Trong mộ này của ngài có Đào Ngột cốt...Nhưng tại sao, hôm nay tôi đến đây lại phát hiện thần lực của thần thú trong đại mộ này thiếu một bộ phận?"

Mặc dù chỉ là một phần nhỏ....

Túc Cảnh Mặc cười nhìn Khúc Chí Văn, "Có liên quan gì đến ngươi?"

Túc Cảnh Mặc không nói, Khúc Chí Văn cũng hết cách, chỉ có thể tạm biệt, gọi chim yến dẫn đường đến, thoáng chốc biến mất trước mặt Túc Cảnh Mặc.

Thần lực của thần thú vậy mà khiếm khuyết, Túc Cảnh Mặc cười vuốt vuốt sợi tóc trên trán, từ khi hắn táng ở nơi này, đã hơn một ngàn năm, trong một hắn chỉ thiếu một món đồ....

Đó chính là miếng ngọc bội trên người Đàm Trình....

05/04/2020

Đào vị hoàng đế về làm vợ - Chap 62

Mùa thu Tây Bắc ít có mưa rào, nhưng hôm nay đột nhiên một trận mưa lớn trút xuống tuy vậy nó cũng không ảnh hưởng gì đến tâm tình của Lý Quốc Hiền, hắn còn có nhã hứng mời mọi người ăn cơm nữa.

Vì sao mời ăn cơm? Đây còn không phải là do dự án về thôn Ninh Hóa đã được duyệt sao, có người nói phía nhà nước không ngừng rót tiền vào, không ít công ty vì cảm thấy hứng thú, nên cũng lén lút đầu tư sau lưng, tất nhiên việc tiền bạc liên quan đến đại mộ thôn Ninh Hóa đã được giải quyết, đương nhiên phải mời cơm rồi!

Ôi! Sắp đến ngày lễ Quốc Khánh rồi? Còn có thể đi đâu!

Buổi tiệc này ít nhất cũng mười mấy bàn, Lý Quốc Hiền là vai chính trong buổi tiệc nên đại diện nâng ly chúc mừng, mọi người thấy vậy cũng cầm ly đứng lên theo,

Tất nhiên trong này còn có Trương Tuấn người này cũng đã biếu tặng một số tiền.

Vốn là nghe nói mời ăn cơm, tự nhiên được miễn phí bữa tối nên không thiếu mặt Trương Tuấn hắn được, nhưng sau khi nhìn thấy một số đồng nghiệp đều cầm theo bao lì xì đỏ đến đây, Trương Tuấn mới hiểu ra, hắn cũng không thể xem như không biết, nên khó nhọc từ trong túi móc ra được mấy trăm tệ cùng quyên góp với mọi người.

Nhìn sơn hào hải vị đầy bàn, Tây An không phải vùng biển, nên hải sản tươi đắt vô cùng, thế nhưng một bàn hải sản tươi cực phẩm nhiều thế này, không biết đã bỏ ra bao nhiêu tiền...

Hơn nữa người khác còn chưa có cầm đũa lên, nên Trương Tuấn cũng không tiện gắp thức ăn trước, chỉ có thể nâng ly chúc mừng cùng Lý Quốc Hiền.

"Lần này, chúng tôi đã có đủ tiền cho dự án này, những mọi người cũng biết quỹ tài chính dù sao cũng có hạn, tuyệt đối không thể sử dụng bừa bãi, chúng tôi sẽ sử dụng số tiền này vào mục đích to lớn, đó là đem đại mộ của thôn Ninh Hóa mở ra, cho mọi người chiêm ngưỡng lăng mộ đế vương! Cho mọi người nhìn xem triều đại huy hoàng! Ừm, đương nhiên, mọi người đều biết, hiện nay những lăng mộ hoàng đế nước ta mới khai quật được cũng chỉ có Định lăng, nhưng Định lăng bởi vì nhiều nguyên nhân nên dẫn đến có chút đáng tiếc...Thế nhưng! Đại mộ thôn Ninh Hóa này chúng ta không thể phạm sai lầm nữa! Mỗi một đồ vật chúng ta cũng phải trân trọng! Bảo vệ di vật văn hóa!"

Lý Quốc Hiền nói xong, dưới sảnh mọi người đều vỗ tay khen hay, Trương Tuấn lẫn trong đám đông cũng cao giọng chúc mừng, thế nhưng trong lòng bắt đầu suy tính.

Đàm Trình không nghĩ Lý Quốc Hiền có vấn đề, có nhiều thứ hắn không để tâm đến, ví dụ như chuyện tiền bạc, hai năm trước đội khảo cổ nghèo đến nỗi tiền lương cũng không phát nổi, công nhân cũng tuyển không nổi, không phải nói sẽ không thể tiếp tục tài trợ cho đại mộ thôn Ninh Hóa này sao? Nhưng vào lúc này lại xảy ra chuyện gì? Thôn Ninh Hóa rõ ràng đã chết mấy mạng người, tại sao giờ lại được viện trợ tài chính? Vụ án này đã bị cảnh sát áp chế xuống và việc khảo cổ cũng không được phép tiếp tục, dưới tình hình này sao có khả năng viện trợ tiền đây?

Trương Tuấn nghi ngờ, nhưng tuy hắn có biết một vài thứ nhưng không thể tùy tiện nói ra, Lý Quốc Hiền không đơn giản, chắn chắn không hiền lành gì như vẻ mặt biểu hiện ra bên ngoài, nói không chừng chuyện tiền bạc này chính ông ta bày ra? Hoặc là nói...

Có lẽ....Có lẽ....Giống như Đàm Trình nói, Lý Quốc Hiền lúc đó muốn cho bọn họ đi thăm dò trước đại mộ....

Nghĩ đến đây, trong lòng Trương Tuấn run rẩy, vội vàng cầm ly rượu lên uống một ngụm...Có vài thứ nếu suy nghĩ sâu xa, cũng thật là đáng sợ vô cùng....

Nghĩ vậy, Trương Tuấn không khỏi càng thêm lo lắng chuyến đi tới Sơn Tây lần này của Đàm Trình và Ngô Hải.

Điện thoại của hai người này từ lúc trưa đã không liên lạc được, nửa tiếng trước hắn lần nữa gọi điện thoại cho bọn họ, nhưng cũng giống như cũ điện thoại không liên lạc được.
Biết là mộ cổ bọn họ đi tìm có thể sẽ ở sâu trong núi, không có tín hiệu cũng bình thường, nếu như bọn họ thật sự tìm ra mộ này, đúng lúc thăm dò cũng tốt, vậy điện thoại không gọi cũng được, nhưng nghĩ đến chuyện đã xảy ra trong đại mộ thôn Ninh Hóa...Chỉ sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn thôi.

Đặc biệt cơn mưa lớn này bất chợt ập đến, mỗi lần sấm chớp lóe lên, tim của hắn cũng run theo.

Chết tiệt! Nếu như lúc đó ba người cùng đi là tốt rồi, thêm một người thì an toàn thêm một chút!

Nghĩ tới những chuyện này, Trương Tuấn ăn cũng không thấy ngon, cúi đầu cầm điện thoại gọi cho Đàm Trình và Ngô Hải, vẫn như cũ không liên lạc được.

"Trương Tuấn, đang cúi đầu làm gì vậy? Thức ăn không ngon sao?"

Đỉnh đầu đột nhiên truyền đến tiếng nói của Lý Quốc Hiền, Trương Tuấn trong lòng giật mình, tay run lên điện thoại rớt xuống đất, lăn đến bên chân của Lý Quốc Hiền.

"Ha ha ha, cậu vẫn còn trẻ mà tay đã run như vậy sao?" Lý Quốc Hiền vỗ vỗ vai Trương Tuấn, sau đó cúi người nhặt điện thoại Trương Tuấn lên.

Liếc nhìn màn hình còn sáng đèn trong điện thoại, Lý Quốc Hiền cười nói: "Tôi còn nghĩ cậu đang nói chuyện với bạn gái, thì ra là đang gọi điện thoại à."

Vội vàng cầm lấy điện thoại trong tay Lý Quốc Hiền, Trương Tuấn cười to, "Làm gì nói chuyện với bạn gái, gần đây còn đang cãi nhau, tôi cũng không muốn kể lể chuyện này cùng mọi người?"

"Chẳng trách hôm nay chỉ thấy một mình cậu đến." Lý Quốc Hiền cười nói: "Đúng rồi sao hôm nay không thấy Đàm Trình và Ngô Hải đến đây? Hai đứa này chạy đi đâu rồi?"

"À, hai người bọn họ không phải đi du lịch sao?"

"Ngô Hải cũng đi? Không phải chỉ có Đàm Trình và bạn gái nó đi du lịch thôi sao?"

Lý Quốc Hiền vừa nói lời này ra, Trương Tuấn trong lòng thầm mắng, lúc này mới nghĩ đến ngày đó ở thôn Ninh Hóa có nói với Lý Quốc Hiền là Đàm Trình và bạn gái đi du lịch, Lý Quốc Hiền không đế cập đến nên hắn nghĩ ông ta đã quên, ai ngờ Lý Quốc Hiền vẫn còn nhớ?

Có điều năng lực nói dối của Trương Tuấn vẫn chưa mất đi, nói dối không chớp mắt còn cười đáp: "Đúng vậy, Ngô Hải cũng đi du lịch, nói là gần đây xảy ra nhiều chuyện, nên muốn đi giải khuây, hình như là đi Cáp Nhĩ Tân tìm người bạn học thời cấp ba của cậu ấy. Còn Đàm Trình thì..." Nói tới đây, Trương Tuấn mim môi: "Tên nhóc Đàm Trình này không có xem trọng nghĩa khí, vào lúc này lại nhàn nhã ôm bạn gái ngắm trăng."

Lý Quốc Hiền thấy Trương Tuấn cũng không phải nói dối, nên cũng không hỏi lại, bên kia có người đang gọi ông ta, nên ông ta để Trương Tuấn tiếp tục ăn còn bản thân thì đi sang bên đó.

Lý Quốc Hiền rời đi, Trương Tuấn giờ mới thở phào nhẹ nhõm, sợ bị Lý Quốc Hiền phát hiện làm trái tim hắn đập liên hồi, tốc độ này, so với đêm đó rời khỏi chu nam càng nhanh hơn!

Người đàn ông trung niên bên cạnh đã uống vài ly rượu, nhìn dáng vẻ Trương Tuấn cười nói: "Ha ha, cậu đang bị Lý Quốc Hiền dọa sợ sao?"

Trương Tuấn liếc nhìn người trung niên, hắn từng gặp qua người này, ông ta là một giảng viên, nhưng tên gì thì hắn không biết.

Có người hỏi nhưng hắn cũng không tùy tiện nói, chỉ đơn giản bĩu môi: "Giáo sư quá uy nghiêm, là niềm mơ ước của tôi! Được nói chuyện cùng giáo sư tôi rất là vui."

Có lẽ là nghiên cứu sinh, lại đặc biệt làm nghề khảo cổ nên lời Trương Tuấn nói ra, người trung niên này không hề nghi ngờ, cứ nghĩ Trương Tuấn nói thật, nên cười ha ha lên.
Rượu Mao Đài ngon nên ông ta cứ một chén lại một chén nửa vào bụng, nửa tỉnh nửa say nói: "Chuyện này cũng đúng, địa vị của Lý giáo sư ở trong nước cũng không nhỏ. Nên những thanh niên còn chưa trải đời như cậu, nhất định sẽ rất sùng bái ông ta."

Trương Tuấn vừa nghe, chân mày hơi động, 'thanh niên như hắn sẽ rất sùng bái ông ta?' Ha ha, người giảng viên này xem ra không thích Lý Quốc Hiền, có gì đó trong lời ông ta nói!

Trương Tuấn cầm ly rượu lên nhấp một ngụm, giả bộ say, tay khoát lên vai người trung niên, "Này, giảng viên, anh có biết rõ về giáo sư của chúng ta không, anh kể cho tôi nghe chút đi, khà khà, người trẻ tuổi như chúng ta rất thích nghe mấy chuyện tình cảm linh tinh."

Người giảng viên vừa nghe liền biết Trương Tuấn muốn đề cập đến Kim giáo sư và nghiên cứu sinh trong trường, không nhịn được cười liền trêu chọc Trương Tuấn, "Ha ha, thanh niên các người!"

Trương Tuấn đến gần giảng viên, bày vẻ mặt xấu xa thấp giọng nói: "Anh nói cho tôi biết giáo sư chúng ta có scandal gì?"

"Scandal thì không có, dù sao ông ấy cũng là một học giả thật sự."

"Tất nhiên! Học thức của giáo sư tôi rất là khâm phục! Trong mắt tôi không ai có thể so sánh với ông ấy!"

Trương Tuấn vừa nói xong, người giảng viên kia liền khó chịu, uống một ngụm rượu lớn, cau mày, hừ một tiếng, "Ông ta làm gì có danh tiếng đến như thế! Mười năm trước chuyện xảy ra ở thôn Ninh Hóa, ông ta còn chưa nói ra hết!"

Nghe đến đó trong lòng Trương Tuấn hồi hộp, tim nảy lên, ngừng thở giả vờ không thèm để ý nói: "Khoan, mười năm trước đã xảy ra chuyện gì....Cho dù có chuyện gì xảy ra! Thì cũng không ảnh hưởng gì đến giáo sư!"

"Án mạng! Án mạng có tính hay không!"

Vài chữ ngắn ngủi này không khỏi làm Trương Tuấn nở nụ cười, giảng viên kia đang nói cũng đột nhiên tỉnh rượu, nhìn thấy Lý Quốc Hiền đang chậm rãi đi đến, giảng viên vỗ vỗ mặt, quay qua Trương Tuấn nói: "Hà hà, tôi nói đùa thôi, cậu không nghĩ là thật chứ?"
"Ha ha ha! Sao có thể!" Trương Tuấn cười vang sau đó uống một ly rượu, áp chế sóng lớn trong lòng, cười nói: "Tôi nhất định không tin, con người của giáo sư thế nào tôi còn không biết sao."

Nói xong lời này, Lý Quốc Hiền cũng đi đến, người giảng viên kia thấy Lý Quốc Hiền đã đến bên này, vội vã đứng lên nắm tay Lý Quốc Hiền, muốn mời rượu ông ta.

Lý Quốc Hiền cười tươi nói: "Hai người đang nói chuyện gì thế, tôi ở bên kia nghe loáng thoáng gì mà án mạng?"

"À! Tôi thấy tên nhóc này thú vị nên trêu đùa cậu ấy chút, nói tới vụ án mạng lúc trước thôi."

"Chuyện cũng đã qua, cậu không cần nhắc lại, nói tới làm tôi nhớ mấy cậu sinh viên kia...." Nói đến đây, khóe mắt Lý Quốc Hiền như sắp khóc, "Không nhắc đến nữa không nhắc đến nữa..."

Trương Tuấn thấy thế liền vội vàng đến an ủi: "Giáo sư người cũng đừng suy nghĩ nhiều, chuyện này không trách ai được, chúng ta cũng không ngờ, hiện giờ điều quan trọng nhất là làm tốt công tác lần này...Dù sao bọn họ cũng đã làm tốt trách nhiệm của mình rồi....Haizz...."

Nhìn khuôn mặt giả tạo của Lý Quốc Hiền, Trương Tuấn muốn buồn nôn, cúi đầu than thở: "Án mạng này, chỉ có thể tin vào lưới trời tuy thưa nhưng khó lọt...Trời cao tự nhiên sẽ có giao phó...."

Hắn nói xong, Lý Quốc Hiền chợt run rẩy.

"...Đúng vậy....Cũng chỉ có thể hi vọng như thế...."

Trương Tuấn khẽ mỉm cười, nhưng trong lòng thì lạnh lẽo, chẳng biết vì sao giờ đây hắn lại có một linh cảm....Đàm Trình và Ngô Hải sợ là đã gặp nguy hiểm....

Address

133 Nguyễn Đình Chiểu
Ho Chi Minh City

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tiệm bánh SunSha posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share