28/10/2023
[CHẶNG 3: À ƠI, À ƠI, À ƠI...]
Trèo lên rặng liễu đìu hiu,
Đung đưa trong gió, khẳng khiu bóng hình,
Xa nghe tiếng mẹ tâm tình,
"Con ơi! Đành chớ bỏ mình đơn côi..."
Những khi ngân ngắn:
"Gió mùa thu, mẹ ru con ngủ
Năm canh chày, thức đủ vừa năm..."
Những khi ca dài:
"Ầu ơ ví dầu
Cầu ván đóng đinh
Cầu tre lắt lẻo, gập ghềnh khó đi
Khó đi, mẹ dắt con đi
Con đi trường học, mẹ đi trường đời."
Ngẩng trông huyết đổ sao trời,
Sao nghe đứt ruột: những lời mẹ ru!
Ngọt ngào, yên ả, mềm mại và say sưa - đó là những từ tôi kể đến mỗi khi nhắc nhớ về lời ru của mẹ. Tiếng hát ru quả kì diệu, bởi dẫu trên cùng câu ca từ, mỗi giọng ru ngân lên đều hoá một ấn tích vàng son, khắc in lên miền ký ức của mỗi đứa trẻ.
Thật phúc cho những đứa bé đắm mình trong lời ru điệu hò của mẹ suốt thời thơ ấu, bởi nếu phải kể về phần lớn cái thời tôi còn được bế bồng, nâng niu, cay đắng sao tôi chỉ nhớ trận đòn roi ác liệt của cha.
Và đến khi những trận đòn roi chợt dứt, tôi đã hoá "hồn hoang lưu lạc bãi tha ma"...
Tôi ước mong mãnh liệt biết mấy được vươn tay mình lên đôi bờ vai gầy mòn của mẹ: như thể đang thu trọn trong tay ngọn hoa đèn leo lét, nhảy tắt trước gió giông của thời đại và tâm địa con người; như thể trái tim mẹ rách toác và nát tan mà "người khâu vá vết thương" duy nhất còn lại trên cõi đời là chính tôi. Tôi đã mong cầu thiết tha đến thế, như cái cách tôi chớp lấy, mân mê những vần thơ, mẹ vẫn hát vu vơ lời ru thuở nhỏ, âm trầm bổng thoáng qua khẽ khàng, êm ái - với tôi, lời ru không khác gì phiến ngọc quý ẩn mờ dưới khói bụi thời gian.
Dẫu đã tươi đẹp, quý báu biết mấy, vẫn chỉ là tôi đang luyến tiếc nhân gian...
Luyến tiếc những tình thương, cái ôm ấp nồng hậu, luyến tiếc bầu sữa ngọt và tình mẫu tử thiêng liêng. Nhưng sẽ chỉ có thế. Tuyệt nhiên, tôi không luyến tiếc những đòn roi liên hồi, cả những gương mặt giả nhân đang nhân danh "xã hội" mà cay nghiệt oán trách, chỉ bởi mẹ tôi là một người phụ nữ. Hãy nhìn xem! Đơn giản là lời nói, đơn giản là một chút hành động mất kiểm soát nhưng hệ luỵ nào có ai mường tượng ra? Tiếp tục như thế, ta còn lại gì ngoài vòng luân hồi thù hận?
Có lẽ, mọi chuyện chưa thể kết thúc tại đây, và tôi sẽ còn ẩn náu trong thế giới LIÊU TRAI CHÍ DỊ nhiều hồi sau...
----------------------------
Chuỗi bài viết là sản phẩm của LIÊU TRAI CHÍ DỊ
Nội dung phục vụ mục đích tạo bối cảnh cho sự kiện HALLOWEEN; không có ý xuyên tạc, bôi nhọ, tung tin giả,... nhắm đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào.
Background: Takashi Yamauchi
Model: Khánh An
Retouch: YUI YUI