Thơ thẩn by An.

Thơ thẩn by An. những câu thơ mình viết nhưng không thuộc

24/07/2024

Em có sợ không
Khi trong phòng
Không còn hơi ấm?
Lạnh đi bờ vai
Đâu mất những cái ôm
Bập bùng lửa cháy...

Em có sợ không
Khi nắng không còn vắt ngang khung cửa
Chiếu sâu đáy mắt trong
Của người từng thương em?
Cố đi tìm dù ngày hay đêm
Cũng không còn thấy...

Em có sợ
Những ánh trăng rập rình
Lén nhìn qua da thịt
Trái tim em trần truồng
Những vết cắt tự thuở vô minh
Sẹo đã lành, những đớn đau đã hết?

Vì anh sợ
Những ngày nắng cháy
Hay mưa giông
Hay trời trong
Cũng là một ngày nọ
Trong hai triệu năm tồn tại của bao kiếp người
Chúng ta gắn kết rồi lìa xa.

WHAT SHOULD I FEEL ABOUT MYSELF?When past visits, emotions lingerWith low self-esteem, I comeback as an overthinkerInsom...
22/07/2024

WHAT SHOULD I FEEL ABOUT MYSELF?

When past visits, emotions linger
With low self-esteem, I comeback as an overthinker
Insomnia, night-thinker, or day-dreamer?
Bad thoughts come to my ears and whisper:

"You are not good, others are higher
Inner and outer, you have nothing better
Their love is spent on another
Disappointment is the only one staying with you..."

When I'm drowned in the pool of shiet
Try to find a hand pullin' me out
Beg for mercy when crying in head
But my mouth shuts as a habit.

A small voice, uncertainly speaks to me:
"You are fine, keep calm and breath,
Find the voice at alley's end
Light's there, waiting for your awakeness."

What should I feel about myself?
Am I good enough, or too bad to live?
Love is luxurious, life's frustrated too
Which aspect should I perceive?

"WHO AM I, REALLY?"Một tháng trầy trật với những suy nghĩ vô minh, tự dìm bản thân trong những tiêu cực. Mình lạc lõng, ...
19/05/2024

"WHO AM I, REALLY?"

Một tháng trầy trật với những suy nghĩ vô minh, tự dìm bản thân trong những tiêu cực. Mình lạc lõng, không biết mình muốn gì, cần gì. Thế rồi mình quyết định với lấy chiếc phao cứu sinh, là những người bạn của mình. Những ngày mình nhắn tin cho M., buổi uống rượu với J., trao đổi giáo lý của Bụt và Thầy cùng T. sau khóa tu tại làng Mai của nó, và voice chat với em M.: họ vừa thẳng thắn "tát" mình, vừa ủi an cổ vũ. "Tin vào bản thân mình", tất cả như đang đồng thanh nhắn nhủ mình.

"Who am I, really?" là câu hỏi trong list dài để mình phản tư. Thế rồi mình gõ ra không ngần ngại, chữ cứ tuôn ra, cùng nước mắt cứ rưng rưng:

"Mình là H., con của ba và mẹ, "mang trong mình đức độ, tài năng của ba và mẹ". Mình là người có giá trị cốt lõi là đạo đức, gia đình, đất nước, hòa bình, sự tự do, cảm xúc, tiềm năng nhân loại. Trăn trở của mình là làm sao để chu toàn bổn phận với gia đình, nhưng vẫn cho mình có cơ hội để độc lập, tự do, hạnh phúc. Điều mình tin là con người luôn có phần tốt của họ, bất kỳ ai cũng có, và miễn còn 1% lòng tốt trong họ còn tồn tại, thì họ là người tốt. Mình cũng có những phần yếu đuối riêng, nhưng mình sẽ không từ bỏ niềm tin vào bản thân mình, và giữ vững giá trị đạo đức của mình."

Mình không thể nói cụ thể những trải nghiệm gì đã ảnh hưởng tới bản thân mình như thế. Trong những xoay vần của cuộc đời, những người mình gặp, những suy nghĩ, cảm xúc của mình,... những điều đó cứ gộp lại thành duyên, cộng hưởng rồi thành nghiệp, thành quả. Thật mừng, vì hôm nay mình đã quán lại thân, tâm của mình.

 Ngày 4: Bức thư gửi đến người truyền cảm hứng cho cậu""Gửi Andy tuổi 20, Khi mặt trời ngâm nửa mình trên biển, hẳn em đ...
22/01/2024


Ngày 4: Bức thư gửi đến người truyền cảm hứng cho cậu

""Gửi Andy tuổi 20,

Khi mặt trời ngâm nửa mình trên biển, hẳn em đang nhìn ra khơi và khát khao được chinh phục thế giới bao la. Anh nghĩ về hình ảnh em ngồi ngay bờ kè nhìn ra biển khi anh đang viết những dòng ngớ ngẩn (và em sẽ không bao giờ đọc được) này.

Có một điều anh luôn tự hào về chúng ta: chính là tuổi thơ đa dạng và muôn màu, nhiều content vô kể. Đến tận tuổi 20 của chúng ta, em cũng tự hào như thế đúng không? Anh vẫn hay nghĩ về em. Khi đó, em tự do, vô lo và nghĩ mình như Luffy, ngày nào đó sẽ trở thành "Vua hải tặc" của chuyến hải hành riêng đời mình. Em sẽ có những đồng đội kề vai sát cánh thực hiện ước mơ của em. Và em sẵn sàng bảo vệ lý tưởng của mình khỏi những "phản diện" (mà thực chất là người lớn đang chia sẻ kinh nghiệm và góc nhìn của họ). Em nghĩ mình đúng.

Thật xuẩn ngốc! Ở tuổi 22, 23, anh đã nhìn em và nói thế. Anh lướt lại những bài viết của em tuổi 20: vụng về, sến súa và đầy self-help. Em nói mọi thứ dễ dàng như thể chắc rằng em làm được nó. Những bài viết dài thườn thượt, thể hiện ý kiến cá nhân, đánh giá quan điểm ai đó đúng sai như mình trải đời rồi. Thật ghê gớm!

"Đứa trẻ nào cũng phải lớn thôi, cứ trải mùi đời đi." Ở tuổi 23, anh đã nói với em như thế. Anh từ chối em như thể em là đứa ất ơ tệ hại, rồi đời sẽ quật em khôn và bớt tự hào về mình.

Vậy mà gần đây anh lại thấy có lỗi với em. Những nặng nề cuộc sống đổ dồn lại vai và lưng anh, thấm sâu trong cốt tủy một cách đau đớn. Anh nhụt chí và lạc lõng. "Mình là ai? Mình đang ở đâu? Mình sinh ra để làm gì?" Anh như kẻ mù, không còn thấy ánh sáng hoàng hôn ở quê hương yêu dấu nữa. Những kẻ như thế thì thật tội nghiệp, vì khi càng già đi, hắn sẽ càng quên mất hoàng hôn đã từng rực rõ như thế nào.

Anh nhìn về Andy tuổi 20.

Điều mà anh ngưỡng mộ ở em là sự gan dạ. Em không sợ gì cả. Em biết mình đang làm gì và mình cần làm gì. Nếu đó là lẽ sống của em, em sẽ bảo vệ tới cùng; còn nếu em biết em sai, em sẽ không ngại nhận lỗi. Cái tôi của em trung tính và hài hòa, tiềm năng của em là vô hạn. Dù em chưa đủ trưởng thành, em vẫn khảng khái và mạnh mẽ biết bao nhiêu.

Anh nghĩ mình đã phát triển hơn nhiều rất nhiều so với em. Nhưng không, anh giỏi lên về kinh nghiệm và kiến thức, một lẽ thường tình mà ai cũng có, nhưng về tư duy, lẽ sống của anh đã bị bào mòn bởi cuộc sống vô tình này.

Anh tin rằng em đã rất phi thường, rất mạnh mẽ; và anh đang rất tầm thường. Đến giờ này, anh lại rất yêu và ngưỡng mộ em, như một lẽ không thể thiếu trong đời.

Nhưng anh sẽ không thua em đâu nhé! Anh sẽ lại khảng khái và mạnh mẽ như em, sẽ biết mình đang làm gì và cần làm gì. Chúng ta sẽ gặp lại nhau, và em sẽ thấy anh phi thường như cách em đã từng.

Cảm ơn và xin lỗi, Andy tuổi 20 của anh. ""

 Ngày 3: 03 điều pực pộiBản thân cậu chàng từng là kẻ dễ dãi. Nếu nói chuyện với kẻ không quen, cậu sẽ giấu tiệt cảm xúc...
20/01/2024


Ngày 3: 03 điều pực pội

Bản thân cậu chàng từng là kẻ dễ dãi. Nếu nói chuyện với kẻ không quen, cậu sẽ giấu tiệt cảm xúc cá nhân, thay vào là nụ cười thân thiện; với người thân, những cảm xúc sẽ trần trụi và thật tình hơn thảy. Vì vậy, nhưng con người vượt lớp filter và cậu chàng nhận đấy là bạn phải là một người siu tốt, mà cụ thể là không dính phải 03 điều pực pội dứi đây. hi.

1. Vô duyên
Hỡi những ai nghĩ mình hài hước, hãy xin feedback để crosscheck xem mình có vô duyên không. Ở phiên bản 2024, nếu bạn tích đủ điểm vô duyên, bạn sẽ có cơ hội nhận được phần thưởng có hạn "cái mỏ máu không". Đôi khi môi trường của mình không ai feedback cho bạn điều nào là vui, điều nào là khiếm nhã, thì mình nên chủ động để nâng cao EQ của mình, cải thiện giao tiếp, nâng cao sự cuốn hút. Đừng để mọi người xa lánh bạn rồi mà vẫn tiếp tục ăn nói kiểu ấy nhóe.

2. Áp đặt
Thế giới có 8 tỷ người tương đương với 8 tỷ hoàn cảnh sống, 8 tỷ tư duy sống và 8 tỷ kế hoạch cho tương lai khác nhau. Những điều bạn cho là đúng được hình thành dựa trên kinh nghiệm sống của riêng bạn, không phải của người khác. Do đó, nếu bạn không vừa lòng với tư duy hay kế hoạch của ai đó, hãy trước hết tìm hiểu về hoàn cảnh của họ, đừng nên áp đặt thẳng tư duy "mình đúng họ sai" ngay tức thời. Riêng câu chuyện thành công, với người này có thể là lương cao, nhưng người khác là hạnh phúc gia đình, không thể quy cùng một chuẩn được. Áp đặt không khiến người khác nghe theo mình, ngược lại họ còn lánh xa bạn nữa, vì có ai muốn nghe lời mình không muốn nghe bao giờ :D

3. So sánh
Tương tự như áp đặt, so sánh cũng dựa trên kinh nghiệm, sở thích bản thân để đánh giá tốt xấu. Tệ hơn là so sánh để đạp người khác xuống, nâng mình lên. Với những người tinh vi, họ còn thao túng để mình tin sự so sánh này là đúng. Eo ôi đáng xợ thặc xự í.

Ví như có cái điều pực pội thứ 4, tôi tự tin đáp lại đó là cái mixture của cả 3 cái trên :D Ôi má, nghe thôi đã thấy ớn.

18/01/2024

Nay off không viết để dành bài trên personal wall cho em bé tlinh

 Ngày 2: "Điều nào đó, ai đó, nói với cậu chàng mãi không thể quên""Phải chi con bằng một góc của họ"Họ là anh chị em, b...
17/01/2024


Ngày 2: "Điều nào đó, ai đó, nói với cậu chàng mãi không thể quên"

"Phải chi con bằng một góc của họ"
Họ là anh chị em, bạn bè, người thân
Họ không là những ai xa lạ
Họ giỏi
Họ chăm
Và vâng lời.

Họ là những người đạo đức
Tốt bụng, và luôn giỏi giang
Luôn nỗ lực đạt những điều xa vợi
Và đảm đang những việc trong nhà.

Con không thế, làm việc gì cũng vậy
Không đáng ai có thể tự hào
Chuyện con làm, mọi thứ đều vô nghĩa
Tay con làm tiền chẳng được bao nhiêu
Tham vọng để chạm tới gót chân họ
Xa như ngọn cỏ và đám mây.

Thế là,
Hai mươi năm trôi qua,
Câu nói ấy cũng chìm vào quá khứ
Không ai nhắc lại
Nhưng lòng con như đá
Đã tạc câu
"Phải con bằng một góc của người ta"

Vết thương nào cũng lành
Nỗi đau nào cũng hết!
Ngoài mình ra,
Có ai chữa được mình đâu?
Nên đành.

  Ngày 1: "10 nguyên liệu nấu thành Hạnh phúc thiệc sự của cậu chàng"01. 03 thìa Không khí, Thức ăn và Tiền02. 01 gia đì...
16/01/2024


Ngày 1: "10 nguyên liệu nấu thành Hạnh phúc thiệc sự của cậu chàng"

01. 03 thìa Không khí, Thức ăn và Tiền
02. 01 gia đình yêu thương cậu, và vài người bạn bè, anh chị ngoài kia (tùy theo độ hảo ngọt của từng người).
03. Mấy chục năm sức khỏe dồi dào
04. 1000 trải nghiệm lên rừng, xuống biển, trèo đèo, vượt suối
05. 25 năm được trau dồi về nền tảng đạo đức lâu đời nhất thế giới, cụ thể là Công giáo & Phật giáo Theravada
06. 02 ngày cuối tuần xả hơi
07. 01 tài năng bếp núc, ăn đồ mình nấu tự thấy ngon
08. 01 tính cách tự lập, đôi khi quán xuyến được việc sống còn thấy quá giỏi
09. 01 ngành có ai :)))))
10. 100% đẹp

  version middle life crisisSắp sửa bước sang 25, mang trong mình những đan xen về kỳ vọng và thất vọng sau những năm ch...
15/01/2024

version middle life crisis

Sắp sửa bước sang 25, mang trong mình những đan xen về kỳ vọng và thất vọng sau những năm chập chững trường đời, cậu chàng hiếm hoi có dịp nhìn lại cuộc sống thường ngày. Guồng quay cơm áo khéo cuốn cậu đi, để lại một cuộc sống tẻ nhạt, như thể copy paste của ngày này sang tháng khác. Tưởng cậu chàng, as a young adult, đã buông xuôi theo cái guồng ấy, thế nhưng...

Vô tình, cậu lại thấy những nguệch ngoạc 30 days writing challenge của tuổi đôi mươi. Cậu nghĩ, "À, hóa ra thanh xuân của mình thật kì diệu và rực rõ". Cậu nhớ lại, hôm trước, cuộc đối thoại của cậu và em trai.

"Ê, mày đã từng cảm thấy bản thân rất phi thường chưa?", cậu hỏi, khi lưng đối cửa sổ, bên ngoài là vùng trời tối om, chỉ có đèn của vài căn hộ trên chung cư hiếm hoi còn mở giờ đó.

Chú bé cách cậu 6 tuổi, chậm khoảng 3 giây, rồi gọn hơ: Cũng có!

"Vậy... nếu hiện tại mày rất tầm thường, nhưng trong quá khứ, mày đã từng phi thường, mày cảm thấy thế nào?"

"Ờ...", chú bé thoải mái đáp,

"Thật ra quan trọng là trước kia, mình phi thường ở khía cạnh nào,
bây giờ tầm thường ở khía cạnh nào.
Và quan trọng,
bây giờ mình phi thường hơn trước kia ở khía cạnh nào.
Suy nghĩ thế mới toàn diện."

Câu nói đánh thức tâm can tự ti, yếu mềm của cậu chàng ở độ con giáp thứ 2, được nói ra bởi chú bé mới vào ngưỡng đại học. Tư duy nhị nguyên len lỏi vào tâm thức cậu một cách tinh vi, mà khi trò chuyện với em trai, cậu mới chợt nhận ra. "À, ra thế..."

"Mình mà thoải mái qua, chưa hẳn là đang phát triển. Nhưng nhận ra mình đang fu**ed up thế nào, handle thực tại ra sao, và khao khát tiến xa thế nào, mới là đang phát triển." Cậu chàng lượm nhặt những tư duy như thế từ những bạn bè xung quanh. Cậu nghĩ hẳn nó đúng.

Thế... 30 days writing challenge này, nếu viết lại, có thật sự mang ý nghĩa to lớn cho cậu chăng?

Không biết. Không chắc lắm. Nhưng ít ra, challenge này sẽ là cơ hội để cậu nhìn sâu vào những khoảnh khắc mà thường nhật khó nhìn ra.

30 ngày viết, là 30 ngày quán chiếu bên ngoài lẫn nội tâm nông sâu của cậu. Chắc sẽ có siêng năng lẫn những ngày thật lười biếng. Nhưng cậu vãn sẽ commit với nó bằng giá nào chăng nữa. Vì nó đáng.

Thân mời bạn đón đọc.

04/12/2023
Hỏi con về điều tuyệt vời của thế giới? Ắt sẽ là, Buồn đau xen kẽ những sướng vui,Nước mắt thay phiên sau nụ cười, Khổ -...
26/11/2023

Hỏi con về điều tuyệt vời của thế giới?
Ắt sẽ là,
Buồn đau xen kẽ những sướng vui,
Nước mắt thay phiên sau nụ cười,
Khổ - lạc đồng hành trong vô vàn trải nghiệm.

Như chuyện ngày xưa ông bà "khổ",
Chèo xuồng qua sông, xác trôi đầy
Thây kia thối rữa, thây này mới
Thây chất càng cao, ham muốn sống càng dày.

Hết chiến tranh, là chuyện ba mẹ "khổ",
Làm lụng quanh năm dư được dăm đồng.
Gói ghém cất xong ngôi nhà đơn sơ giản dị,
Còn năm trăm đồng lo mấy chục bữa ăn.

Thời con thì "sướng"
Điện, xe, di động
Thiếu thứ gì có ba mẹ lo cho.
Đói một bữa, ba mẹ nhịn một bữa,
Để bụng con no, do có tình thương.

Mà ba mẹ ơi,
Sướng khổ là do cách nhìn nhận
Đo bằng chiều sâu của trái tim, và chiều rộng của trải nghiệm đời mình.
Ông bà mừng vì chia ly may mà còn tái hợp,
Ba mẹ vui khi đáp đền tới sau những công lao.
Và con thì không "sướng" giữa đời xa hoa lộng lẫy.
Xã hội này vẫn khắc nghiệt dù có đủ đầy.
Nụ cười con chẳng sáng bừng như trước,
Mắt con ướt không vì những đòn roi.

Nhưng con đủ lớn để hiểu,
Vô mInh kéo những khổ về mình,
Không phải đời đối xử con khắc nghiệt,
Mà do tâm con thiếu sâu rộng để cân đong.
Cân nỗi đau này là vô ngã,
Đong khoảnh khắc này vốn vô thường.
Không gì là kéo dài vô tận,
Không gì thật thuộc về con.

Đó cũng là điều con yêu ở thế giới này:
Con sẽ khóc rồi cười trong hàng chục năm nữa.
Đón mừng khổ đau ghé đến,
Hoan hỷ tiễn sướng vui đi,
Sẵn sàng làm tim con sâu, lòng con rộng,
Để đong cả thế giới
Vô ngã, vô thường
Vào tim con.

27/09/2023

đống dây điện
xẻ chéo bầu trời tím ngắt,
mây đang bơi về chân trời xa tít tắp
đi không đành, nhưng ở chẳng thể lâu

Address

Ho Chi Minh City

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Thơ thẩn by An. posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category